We don’t believe in rheumatism and true love until after the first attack.

Marie E. Eschenbach

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 1) - Chương 25 - 26
hương 25
Rốt cuộc hôm đó Tống Phỉ Nhiên cũng được hôn cô.
Từ lúc ra khỏi nhà anh ta cho tới theo dọc đường về nhà, cô vô cùng trầm mặc.
Trước khi vào phòng, cô không kiềm được mà liếc thoáng qua phòng đối diện.
Căn phòng ấy vẫn thắp ngọn đèn ấm áp.
Cô rất muốn tới gần, cuối cùng lại chẳng thể cất bước.
Cô và Tư Nguyên dường như mãi mãi là hai đường thẳng song song.
Vậy cũng tốt, cô nên toàn tâm toàn ý đầu tư vào tình cảm trước mắt, chẳng cần tham lam thứ tình cảm ấm áp vĩnh viễn không thuộc về mình.
Vào nhà, cô thấy Thường Hoan đang dập đầu xuống bàn trà từng cái từng cái một, như thể chẳng biết đau là gì.
Tóc tai Thường Hoan rối bù, mặt mũi lờ đờ, chẳng khác gì Sokado áo trắng [1] trong TV bò ra khiến người ta khiếp vía.
[1] Tên nhân vật trong phim kinh dị Sokado 3D của đạo diễn Tsutomu Hanabusa.
“Cậu làm sao vậy?” Dạo này Thường Hoan đi sớm về khuya, bận bịu đến tối mắt. Hôm nay vất vả lắm mới được gặp, thế mà cô nàng lại bày cái vẻ tàn ác như con ma trong phim Nhật.
“Đây là những gì tớ viết cho kế hoạch tiếp thị năm nay.” Thường Hoan ném xấp tài liệu cho cô, nhăn nhó không muốn đọc lại.
Thường Hoan chỉ muốn ném bay xấp tài liệu không thể để rò rỉ này đi. Nó là một số phương thức quảng bá, giảm giá, vân vân… không khác gì năm ngoái.
“Ổn mà.” Đằng nào thì bản kế hoạch tiếp thị hằng cũng như nhau.
“Cậu cũng cho rằng ổn đúng không? Thế mà ông chủ lại nói, chúng ta nói ổn chính là rất bất ổn!” Thường Hoan ôm đầu rên rỉ, “Ông ta bảo không được! Viết đi, viết lại, viết lại, viết đi… tớ viết N lần rồi mà ông chủ vẫn cứ đòi phải viết ra một bản kế hoạch tiếp thị mới mẻ độc đáo!” Đây chẳng phải kiểu hết việc nên bày vẽ?
“Duy Đóa, cậu lên mạng tìm giúp tớ một phương pháp nào hay, sao chép ứng phó cho xong!” Thường Hoan cầu cứu.
Đầu óc cô nàng choáng váng mới quên mất, thời đi học Duy Đóa ghét nhất ai đi sao chép bài tập.
“Cậu không thể làm thế! Nếu ông chủ biết bản kế hoạch tiếp thị do cậu bê từ Internet xuống, ông ta sẽ nghĩ gì?” Duy Đóa bình tĩnh nói.
“Hu hu hu.” Thường Hoan than khóc vài tiếng, tức thời bị đả kích đến ngã lăn quay ra đất.
Duy Đóa im lặng hồi lâu, rồi đến ngồi trước mặt Thường Hoan. “Thật ra, cậu có để ý mỗi lần tới dịp lễ hội này nọ, thì trung tâm thương mại Intime hay Times Square đám đông tấp nập, còn trung tâm thương mại Fortune [2] của chúng ta lại vắng như chùa Bà Đanh.”
[2] Đây là các trung tâm mua sắm rất nổi tiếng ở Ôn Châu, Intime (Ngân Thái) Fortune (Tài Phú) Times Square (Quảng trường thời đại – nhưng ở TQ chứ không phải của New York city)
“Tất nhiên rồi! Người ta giảm giá ào ào, còn sản phẩm của chúng ta là thương hiệu cao cấp, phải qua mùa mới có thể chiết khấu một phần!” Thường Hoan trả lời ỉu xìu.
Mỗi người mỗi hướng đi, dĩ nhiên cách tiếp thị cũng khác hẳn.
“Thực ra, cửa hàng chúng ta có một bộ phận người tiêu dùng tương đối cố định.” Khi hàng mới về, họ đều đến ngắm nghía.
“Tớ nghe nói vậy.” Duy Đóa làm việc ngoài ‘tiền tuyến’, dĩ nhiên cô biết nhiều hơn một chút.
“Nếu trong các lễ hội, chúng ta tặng những khách hàng lâu năm một món quà, ví dụ lễ tình nhân chúng ta có thể tặng hoa, lễ Noel dựa theo một số sản phẩm mà tặng cây thông nhỏ. Những phần quà ấm áp này có thể lấy được tình cảm của những khách hàng thân thiết, và hấp dẫn những khách hàng mới trở thành hội viên của chúng ta.”
Mắt Thường Hoan bỗng sáng ngời: “Ý tưởng của cậu rất hay.”
“Ngoài ra, trong các dịp lễ tết chúng ta có thể sắp xếp cho khách hàng bốc thăm, phần thưởng là những món quà hoặc những phiếu giảm giá bằng tiền. Một số thương hiệu đã sử dụng hoạt động này, cậu hãy thu thập chút tư liệu, chọn cách tặng quà hay đổi mới phương thức tiếp thị cũng được…”
Thường Hoan hiểu ra, “Duy Đóa, cậu mau giúp tớ viết bản kế hoạch tiếp thị đi!” Cô nàng cầm lấy tay Duy Đóa không chịu thả.
Duy Đóa mỉm cười, “Cậu phải cố gắng mới gặt hái thành công.” Cô đã cho gợi ý, còn kế hoạch tiếp thị phải tự cô nàng làm.
Lúc Thường Hoan định mắng cô bạc tình, thì Duy Đóa đã vén tóc cao lên, ra vẻ chuẩn bị một cuộc chiến dài kỳ: “Tớ có thể giúp cậu chỉnh sửa và thu thập tư liệu.”
“Cậu giúp tớ thu thập tư liệu hả?” Có người giúp cô thu nhập tư liệu, thật quá tuyệt vời!
“Thức cả đêm cũng không sao chứ?” Thường Hoan kích động hỏi.
Ngày nào vẫn chưa giao bản kế hoạch này, thì ngày đấy vẫn còn ảnh hưởng đến ‘uy tín’ của cô.
“Không thành vấn đề.” Duy Đóa mở máy tính.
Nhưng…
“Duy Đóa, trông cậu mệt mỏi quá.” Thường Hoan nhìn đôi mắt thâm quầng của cô, lo lắng nói.
“Cậu đừng dài dòng.” Cô cười nhẹ.
Thường Hoan nhìn cô chăm chú. Ai nói Duy Đóa rất lạnh lùng? Tính cô ương bướng nhưng khi tiếp xúc mới dần dần phát hiện, thật ra cô đối xử với bạn bè rất tốt.
Sáng sớm, hai người rốt cuộc cũng hoàn tất bản kế hoạch tiếp thị. Thường Hoan thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Khi Duy Đóa đứng dậy, cô hoa mắt nhưng vẫn lắc lắc đầu cố giữ vững tinh thần.
“Đừng nói cậu định mang bộ dạng này đi làm cả ngày nhé.” Thường Hoan ngần ngại.
“Nếu xin nghỉ thì tớ sẽ mất một ngày lương và tiền thưởng chuyên cần, uổng lắm.” Duy Đóa thản nhiên đáp.
“Không phải cậu tìm được anh bạn trai giàu có rồi sao? Việc gì phải để ý đến mấy trăm đồng tiền lương? Cậu vất vả như thế làm chi?” Thường Hoan trách móc cô, “Nhìn Tống sư huynh có vẻ rất yêu cậu!”
Từ ngày cô hẹn hò với Tống Phỉ Nhiên, đây là lần đầu tiên Thường Hoan mở miệng nói chuyện tình cảm của cô.
Duy Đóa im lặng, mỉm cười.
Ngần ấy năm trôi qua, lòng cô luôn không có cảm giác an toàn, thứ cảm giác này chẳng ai giải thích nổi.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Vì vậy, cô không thể phụ thuộc hay tin tưởng một người đàn ông, càng không thể đem cuộc đời mình giao cho ai.
Rửa mặt chải đầu xong, cô chuẩn bị đi làm thì bất ngờ nhận được điện thoại của cô giáo Lý.
“Cô Kiều, có chuyện rồi! Sáng nay tôi thức dậy thì Tiểu Lộng đã biến mất!” Giọng cô giáo Lý vô cùng sốt ruột.
Duy Đóa hoảng hốt, “Sao lại có chuyện đó?”
“Hôm qua ba mẹ cô tới đây, không biết nói gì với Tiểu Lộng… Khi họ ra về, Tiểu Lộng bắt đầu khóc, tôi hỏi mãi mà con bé không chịu nói. Kết quả sáng nay tôi mở cửa phòng thì…” Bóng Tiểu Lộng biệt tăm.
Duy Đóa rơi vào hoảng loạn.
Cô vội vàng gọi điện thoại về nhà. Vừa có người nhấc máy, cô lập tức hỏi ngay: “Ba, mẹ, rốt cuộc ba mẹ nói gì với Tiểu Lộng?”
“Chưa nói gì cả, chỉ nói con sắp lập gia đình, không thể dắt theo đứa con riêng.” Người tiếp điện thoại là mẹ.
Toàn thân Duy Đóa phát lạnh, “Mẹ…”
“Duy Đóa, con không thể nuôi dưỡng Tiểu Lộng nữa! Thân thế của Tiểu Lộng rắc rối, sẽ kéo theo nhiều chuyện quá khứ! Nếu mai này không giải thích rõ với Tống gia, sẽ phá hủy tương lai của con!” Mẹ lạnh lùng nói.
Vì muốn những ngày tháng yên tĩnh cho tương lai mà ba mẹ quyết định tống cổ Tiểu Lộng? Cả người Duy Đóa bắt đầu rét run.
“Mẹ, Tiểu Lộng là người nhà của chúng ta!” Tại sao nhiều năm rồi mà ba mẹ vẫn không thể chấp nhận sự tồn tại của Tiểu Lộng?
“Một đứa con rơi của phạm nhân cưỡng hiếp cũng xứng làm người nhà chúng ta ư?” Giọng mẹ lạnh tanh.
Đủ rồi!
“Duy Đóa, con giới thiệu cả gia đình với Phỉ Nhiên, nhưng lại giấu sự tồn tại của Tiểu Lộng. Lẽ nào lòng con không nghĩ giống ba mẹ, nhiều hơn một chuyện chi bằng ít hơn một chuyện?” Mẹ đắc ý vì cho rằng đã vạch trần được cô.
Không! Không phải như thế! Vì thân thế của Tiểu Lộng rất nhạy cảm, cô không muốn nhắc với Tống Phỉ Nhiên về quãng quá khứ đau thương mà mình cố gắng vùi lấp!
Mẹ có thể sẽ nói với Tiểu Lộng tương tự như thế này, con bé khẳng định cũng hiểu nhầm!
Trái tim của Duy Đóa quặn thắt, cô không nói thêm gì mà cúp điện thoại, đi thẳng ra ngoài. Cô nhất định phải tìm Tiểu Lộng! Con bé còn thơ dại, nếu lưu lạc ngoài đường thì phải làm sao?
Chương 26
Mỗi buổi sáng tới công ty, Hình Tuế Kiến phải đi ngang qua cổng một siêu thị. Bình thường đoạn đường đó khá kẹt xe nên xe chạy với tốc độ rù rì, chả khác gì đi bộ. Gã lái xe theo dòng xe cộ dài ngoằng, khi sắp hết nhẫn nại thì bỗng có một bóng áo đỏ nho nhỏ thu hút sự chú ý của gã.
Bóng áo đỏ nho nhỏ kia đeo ba lô, ngồi trước cổng siêu thị chờ mở cửa.
Hình Tuế Kiến nhìn đồng hồ, bây giờ đã gần 9h30’ thứ năm. Giờ này các bạn nhỏ ắt hẳn phải vào lớp hết rồi chứ? Lòng đầy ngờ vực nên gã nhanh chóng bẻ vô lăng lái chiếc SUV lủi vào bãi đậu xe.
Gã tới nhà hàng McDonalds gần đó mua hai cái bánh hamburger làm điểm tâm, lúc trở ra thì không thấy bóng dáng nho nhỏ đâu nữa. Gã không suy nghĩ gì mà lập tức chen chân theo đám đông đi vào siêu thị.
Gã vói tay tùy tiện lấy vài lon đồ uống, mấy gói trà túi lọc và đồ dùng linh tinh bỏ vào giỏ, mà tầm mắt vẫn luôn dõi theo bóng áo đỏ nho nhỏ kia.
Cô bé đó là em gái của Kiều Duy Đóa, gã không nhìn nhầm. Bởi vì gần hai tháng theo dõi Kiều Duy Đóa, gã nấp trong bóng tối có thấy cô bé này vài lần.
“Em muốn cái bánh này!” Cô bé chỉ chỉ chiếc bánh, nói với cô nhân viên giới thiệu sản phẩm.
Cô nhân viên giới thiệu sản phẩm gắp một mẫu bánh đưa cô bé. Cô bé đi tới chỗ nhân viên giới thiệu sản phẩm khác xin một ly trà sữa và ăn miếng bánh, nhưng vẫn chưa no.
“Em muốn thêm ạ!” Cô bé ngước lên nói với cô nhân viên giới thiệu sản phẩm.
“Em nhỏ, không được đâu, em đã ăn ba miếng rồi, chị muốn giữ lại cho khách hàng khác.” Cô nhân viên giới thiệu sản phẩm mỉm cười lắc đầu từ chối.
Nghe thế, cô bé không kì kèo thêm mà lùi ra sau, chạy tới chỗ nhân viên giới thiệu sản phẩm bánh sủi cảo.
Hình Tuế Kiến nhíu mày.
“Cháu đang làm gì? Tại sao lại đói khát đến mức này?” Lúc cô bé đi ngang qua, gã mở miệng hỏi.
Bóng áo đỏ nho nhỏ dừng bước, nhìn dáo dác xung quanh rồi ngước lên hỏi: “Chú đang nói chuyện với cháu ạ?”
Thật vô duyên! Nhìn đồ ăn xung quanh khiến bé thấy đói bụng, không được sao?
“Cháu bỏ nhà trốn đi hả?” Gã nhẹ giọng đoán.
Bóng áo đỏ nho nhỏ trợn tròn mắt nhìn gã đầy kinh ngạc.
“Tôi có hai cái hamburger, có thể mời cháu ăn.” Dứt lời, gã xoay gót đi trước.
Hình Tuế Kiến đi vài bước thì thấy bóng áo đỏ nho nhỏ đó không đuổi theo, mà đứng yên tại chỗ dùng ánh mắt cảnh giác nhìn gã.
“Không phải cháu đói bụng à?” Tính tình gã khô khan, thật sự chẳng biết cách dỗ dành trẻ con.
“Cháu đói nhưng chúng ta không quen.”
“Tôi tên Hình Tuế Kiến.” Giới thiệu vậy xem như quen chưa? Hay phải đưa luôn giấy chứng minh nhân dân cho cô bé?
“Nếu cháu đói thì theo tôi.” Gã có thói quen ăn hamburger và uống nước coke, nhưng những thứ này bất lợi cho trẻ em. Vì vậy, cô bé phải đi theo thì gã mới có thể mua sữa cho cô bé uống.
“Nếu chú tốt bụng thì cứ đưa bánh hamburger ra là xong.” Bóng áo đỏ nho nhỏ tỏ vẻ người lớn.
Hình Tuế Kiến nheo mắt lại. Cha mẹ nào mà giáo dục một đứa trẻ thiếu tin tưởng và cảnh giác người khác đến vậy? Không phải những đứa bé tuổi này đều rất hồn nhiên, chỉ cần ột viên kẹo là có thể lừa đi?
Gã quyết định phớt lờ cô bé, không thích theo thì thôi, gã chả việc gì phải làm ơn mắc oán. Sau khi lạnh lùng liếc cô bé một cái, gã không nói thêm gì mà xoay gót bước đi.
Bóng áo đỏ nho nhỏ nhất thời nóng nảy.
Trong nhà hàng McDonalds, Kiều Duy Lộng ăn lấy ăn để. Còn Hình Tuế Kiến dựa lưng vào ghế, uống từng hớp nước ngọt.
“Cháu còn muốn ăn cá Big Mac!” Dạ dày cô bé như không đáy, một bàn lủng củng đầy hộp giấy mà vẫn chưa đủ.
Hình Tuế Kiến rút trong ví một tờ tiền màu đỏ, nói: “Tự cháu mua đi.” Gã đã đứng xếp hàng ba lần rồi, nên thực sự không còn kiên nhẫn để xếp hàng lần nữa.
Bóng áo đỏ nho nhỏ rút giấy lau tay, vô tư nhận tờ tiền trong tay gã rồi nhảy ra khỏi chỗ ngồi.
Cô bé đi vài bước rồi quay lại, “Nếu cháu gọi thêm vài thứ, chú không phản đối chứ?”
Hình Tuế Kiến thản nhiên đáp: “Muốn mua gì thì mua, thiếu thì nói với tôi.” Đứa bé này vừa tinh ranh lại vừa tham lam.
Tuy nhiên kỳ lạ là, gã bề bộn công việc cần phải tới công ty sớm, nhưng bây giờ đã sắp giữa trưa mà gã còn lãng phí thời gian ở đây.
Lát sau, bóng áo đỏ nho nhỏ hai tay bê chiếc khay lớn chất đầy thức ăn quay về, “Trả lại cho chú, một đồng năm mươi xu.” Cô bé đưa tiền thừa cho gã theo phép tắc.
Quá dã man! Cũng may McDonalds chẳng có món nào giá một đồng năm mươi xu, nếu không thì số tiền này cũng toi.
Bóng áo đỏ nho nhỏ ngồi đối diện với gã, bắt đầu tiếp tục ăn, nhưng lúc này tốc độ đã chậm dần.
“Cháu bỏ nhà trốn đi bao lâu rồi?” Gã đánh vỡ bầu không khí trầm mặc trước.
Nhìn bộ dạng của cô bé dường như rất đói
“Một ngày một đêm rồi ạ.” Cô bé nuốt miếng thịt gà, trả lời không giấu giếm.
Thảo nào cô bé đói đến vậy.
“Tối cháu ngủ ở đâu?” Gã hỏi thêm câu nữa.
“Bây giờ trời không lạnh, nhà ga lại có nhiều chỗ trống nên muốn nằm chỗ nào cũng được.” Cô bé đáp nhanh.
Vậy là cô bé lang thang đầu đường xó chợ?
“Không có tiền mà cũng dám giở trò, tôi phục cháu đấy!” Gã lạnh giọng ‘thổi phồng’, “Cháu thật sự không biết hai chữ ‘nguy hiểm’ viết như thế nào rồi!”
Khí phách có thể ăn được sao? Hoàn toàn tùy hứng giống hệt chị gái cô bé.
“Ai nói cháu không có tiền?” Kiều Duy Lộng bị khích nên để miếng thịt gà xuống, kéo ba lô qua moi lấy một quyển sổ tiết kiệm.
“Hàng năm chị gái và chú Lục đều cho cháu tiền mừng tuổi, cháu toàn để dành cho những khi cần thiết.”
Gã nhướng mày, không ngờ trên quyển sổ tiết kiệm quả nhiên có bốn con số.
“Giỏi lắm.” Gã móc méo, “Có tiền mà để mình nhịn đói, hay cháu không biết dùng máy ATM?” Hay là…
Khoe xong, cô bé thu sổ tiết kiệm lại. “Giờ cháu vẫn sống tốt, chưa cần dùng tới.” Có chỗ ăn chỗ ngủ miễn phí, chưa phải lúc để dùng tới ‘quyển sổ cho những lúc cần thiết’ này.
Gã hoàn toàn đoán trúng, thì ra là keo kiệt!
“Bên ngoài rất nguy hiểm, cháu mau về nhà đi.” Gã nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Trẻ con bây giờ thật khiến người ta lo rầu.
“Nguy hiểm gì? Chẳng lẽ chú là kẻ xấu?” Nghe gã nói vậy, Kiều Duy Lộng nổi lên cảnh giác cao độ.
Gã khẽ nhếch môi, “Tuy rằng tôi không phải người tốt, nhưng chưa tới mức phải buôn bán trẻ con.”
“Cháu lớn rồi, không ai mua cháu đâu!” Tiểu Lộng không thèm nghe những lời gây hoang mang của gã.
Bé không đẹp như chị gái, bán bé thì ích gì? Mắc công uổng phí lương thực!
“Cháu khẳng định bản thân mình vô ích?” Gã hỏi nhẹ nhàng.
Tiểu Lộng khịt mũi, nhướng chân mày gật đầu.
“Vậy đem cháu chặt gãy tay, vặn gãy chân, đổ axit làm hư cuống họng, rồi dắt ra đường làm ăn xin cũng có thể kiếm bộn tiền.” Gã uống một hớp nước ngọt, thản nhiên nói.
Lông tơ trên người Tiểu Lộng dựng hết lên.
“Cháu… cháu không làm ăn xin đâu!” Cô bé bác bỏ, giọng điệu yếu dần.
Không làm ăn xin?
“Vậy chứ cháu cho rằng bây giờ mình đang làm gì?” Chẳng phải chỉ vì mấy cái bánh McDonalds đã lừa được cô bé đi. Nào ngờ, câu tiếp theo của Kiều Duy Lộng khiến gã khựng lại.
“Cháu biết chú, chú lén lút theo dõi chị em nhà cháu.” Tiểu Lộng nói thẳng, “Có lần ở trong siêu thị, cháu nhìn thấy chú. Lúc đó chú còn để râu quai nón.” Hừ, đừng tưởng thay đổi ‘lốt áo’ mà bé nhận không ra.
Đổi ngược lại đến phiên gã cứng đờ, mới bé tí mà tinh mắt đến vậy?
“Nếu chú muốn theo đuổi chị gái cháu, trước hết phải nịnh bợ cháu!” Cô bé tinh ranh tự ình là đúng, kiêu ngạo nói.
Khóe môi gã giật giật rồi rốt cuộc bật cười. Đã lâu rồi gã không cười to thế này.
“Chú đừng vọng tưởng, chị của cháu chỉ muốn hẹn hò với người giàu có, không ai cản được chị ấy đâu.” Cô bé gắt giọng.
Dẫu rằng ông chú trước mặt cạo sạch râu trông cũng khá đẹp trai, nhưng vẫn không xứng với chị gái.
Nụ cười của Hình Tuế Kiến tắt ngấm, gã nhìn Tiểu Lộng chăm chú.
“Trừ khi chú giàu hơn mới có cơ hội!” Tiểu Lộng lại lớn tiếng.
Gia đình giáo dục trẻ con kiểu gì đây? Gã đành phải nói, thực sự quá thất bại!
“Chị gái cháu sắp bay lên cành làm phượng hoàng, cháu còn phản đối, bất mãn cái gì?” Gã lãnh đạm hỏi.
Trong ký ức, thuở nhỏ gã cũng thường xuyên bỏ nhà trốn đi, nên làm quen được nhiều bạn bè. Mỗi lần bỏ đi đều đồng nghĩa với việc cãi nhau với mẹ. Vậy bây giờ cô bé cãi nhau với ai?
Vấn đề này làm Kiều Duy Lộng bặm môi, giọng điệu cau có: “Liên quan gì đến chú?” Tại sao bé phải kể cho gã nghe? Chẳng qua chỉ vài miếng bánh McDonalds, bé đâu cần phải lấy tâm sự của mình ra đáp trả?
“Tôi không thích con nít ranh thiếu lễ phép.”
Vì vậy…
“Tôi bận việc nên đi trước.” Cô bé không thích nói, gã cũng chẳng lãng phí thời gian. Công ty thực sự còn cả khối việc chờ gã về.
Đi được một đoạn, bỗng nhiên gã cảm giác sau lưng có người đi theo. Gã quay đầu rồi nhíu mày.
Bóng áo đỏ nho nhỏ cầm theo một túi McDonalds lẽo đẽo theo sau.
“Cháu đi theo tôi làm gì?” Chẳng phải cô bé ăn no rồi sao?
“Cháu tên Kiều Duy Lộng, cảm ơn chú đã chiêu đãi!” Rốt cuộc Tiểu Lộng cũng có chút tiến bộ, lễ phép nói lời cảm ơn.
Ồ, gã hiểu rồi.
“Đừng khách sáo.” Gã bấm nút điều khiển tự động mở cửa xe, đi thêm vài bước nữa. Tuy nhiên, gã phát hiện phía sau vẫn có cái đuôi bám sát.
Gã kéo cửa xe phía trước, cửa xe phía sau cũng bị mở ra và bóng áo đỏ nho nhỏ leo lên ngồi an ổn trong xe.
“Cháu quyết định tin chú là người tốt.” Tiểu Lộng cất giọng trong trẻo.
Nghĩa là?
“Chú nói đúng, bên ngoài rất nguy hiểm. Vì vậy, cháu quyết định tạm thời để chú chứa chấp.” Bé không cần bị người ta chặt gãy tay, vặn gãy chân, đổ axit làm hư cuống họng!
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113