Having your book turned into a movie is like seeing your oxen turned into bouillon cubes.

John LeCarre

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 1) - Chương 15 - 16
hương 15
Là gã sao? Thật là Hình Tuế Kiến sao?
Cả hiện trường ồn ào, tiếng rên la đau đớn và tiếng mắng chửi tru tréo của ông Từ càng làm bầu không khí thêm hỗn loạn.
Duy Đóa muốn nhanh chóng nhìn rõ gã đàn ông kia, nếu đúng là gã, cô sẽ, sẽ… Sẽ không tha cho gã! Mối căm thù đã cắm rễ vào tim cô suốt nhiều năm nay, mỗi khi tỉnh giấc bởi những cơn ác mộng, cô cũng từng hỏi mình, nếu gặp lại tên lưu manh đó, cô sẽ làm gì?
Đáp án chỉ có một: Cô muốn lột da gã, cắt gân gã, uống máu gã, ăn thịt gã! Chỉ có như thế mới giảm bớt mối thâm thù trong lòng cô! Nhưng thật là gã ư? Vì sao đứng rất gần mà cô không nhận ra? Khoảng thời gian mười ba năm có thể biến một người thay đổi hoàn toàn sao? Nếu là gã, tại sao sau khi hủy diệt một con người mà lúc gặp lại gã vẫn bình thản đến vậy? Hệt như đã sớm đem Kiều Duy Đóa cô quên sạch sẽ. Nếu không phải gã, tại sao cô lại có cảm giác quen thuộc đáng sợ như thế? Cô nhất định phải mở lớn hai mắt nhìn thật kĩ!!!
Gã đàn ông kế bên đánh xong game cuối, gã dùng khăn lau mồ hôi, ngồi xuống ghế dựa và bắt đầu chậm rãi thay giày.
Gã sắp đi? Không được đi! Cô phải ngăn cản gã, hỏi cho rõ danh tính của gã, hỏi cho rõ có phải gã là người cô quen không! Cô cố đi qua nhưng đám đông vây quanh khó chen lấn, đặc biệt…
“Con mụ này, cô dám lấy trái banh bowlinh đánh vào tôi!” Ông Từ một tay bụm phía dưới, một tay níu chặt cô, không để cô rời khỏi tầm mắt mình.
“Tôi đã nói tôi không cố ý!” Ai bảo ông ta đứng sau lưng cô táy máy tay chân?
“Tôi biết cô mượn cơ hội trả thù, a a a…” Ông Từ giận dữ chỉ trích, mới nói vài câu đã bày vẻ đau đớn rên la.
“Ông Từ, ngài ổn chứ? Ngài bị đánh sao?” Xảy ra chuyện này cũng làm bà chủ choáng váng.
“Bà mù rồi hả? Không thấy tôi bị đánh à?” Vẻ mặt đứng tuổi của ông Từ đầy nhăn nhó.
“Ông Từ, ông không sao chứ?” Cục trưởng Trần cũng chảy mồ hôi ròng ròng.
“A a a, bắt cô ả lại, đừng để cô ả trốn thoát!” Ông Từ chỉ chỉ ngón tay về phía cô.
Cô không thể chen ra được. Còn gã đàn ông cao lớn kia thay giày xong, chuẩn bị bước ra cửa.
“Không được đi!” Cô hét to.
Sao gã có thể bỏ đi, làm sao có thể bỏ đi?
“Cô muốn trốn hả? Đừng hòng!” Ông Từ còn lôi kéo cô.
Cô dùng sức đẩy bọn họ, chạy ra khỏi câu lạc bộ bowlinh. Bên ngoài trời đang mưa tầm tã, cô đứng dưới màn đêm nhìn đường phố vắng vẻ mà bóng gã đàn ông kia đã bặt tăm. Cô tức giận không biết trút vào đâu, trong lòng đầy hoảng hốt.
Gió thổi qua làm tấm lưng hao gầy của cô lành lạnh. Cô có cảm giác trò chơi mèo vờn chuột sắp sửa bắt đầu.
Dưới sự chỉ đạo của cục trưởng Trần, đoàn người đưa ông Từ đến bệnh viện.
“Cái gì? Dương vật của ông Từ bị gãy? Khả năng đàn ông bị tổn hại, ngay cả đi tiểu cũng khó khăn…” Bà chủ sợ tới mức líu lưỡi.
“Đúng thế! Chúng tôi vừa phẫu thuật cho bệnh nhân xong, vì dương vật của bệnh nhân bị vật nặng đập trúng, các thể hang (corpus cavernosum penis) hoàn toàn bị gãy, xuất hiện tình trạng chảy máu vết thương, một số nơi còn bị bầm tím.” Đây là lời của bác sĩ chuyên khoa Tiết Niệu báo với bọn họ.
Cục trưởng Trần nghe xong lời chẩn đoán của bác sĩ, chân mày ông ta nhíu chặt. Ông ta quay về phía Duy Đóa đang đứng cứng đơ, nói: “Cô Kiều, tôi xin lỗi, cô thật sự không thể đi…”
Mọi người đều hiểu ý của cục trưởng Trần. Việc tới nước này đều tùy thuộc vào ý ông Từ, nếu không giải quyết thỏa đáng thì ông ta có thể báo công an.
Sắc mặt Duy Đóa trắng xanh, cô quả thật không ngờ tình huống lại nghiêm trọng đến vậy. Ban nãy cô thực sự cố ý lấy trái banh bowlinh đánh vào… ‘chỗ đó’ của ông Từ sao? Cô mờ mịt chẳng có chút ấn tượng, bởi vì, từ khi bắt đầu xuất hiện một gã đàn ông giống hệt Hình Tuế Kiến, thì tâm trí cô luôn hoảng loạn.
Thất thểu lê bước về tới nhà đã quá nửa đêm, lúc vừa mở cửa phòng thì cô gần như sụp đổ. Cô ngồi xuống đất trong bàng hoàng, cơ thể mảnh mai khẽ run rẩy. Những sợi tóc bị nước mưa thấm ướt dính chặt trên má, toàn thân cô đều mù mịt.
“Cô Kiều, cô phạm vào tội cố ý gây thương tích… Nếu ông Từ muốn tố cáo, thì cô sẽ ngồi tù.” Cục trưởng Trần nói cho cô kết quả tệ hại nhất.
Suốt cả đêm, mọi người đều thấy cô kiêu ngạo tranh chấp với ông Từ.
“Kiều Duy Đóa, tôi thấy hết mọi thứ! Cô quả thật cầm trái bowlinh đánh người, sau khi gây thương tích còn muốn bỏ trốn!” Tệ hơn nữa là cô gái thế hệ 9x bảo đảm chắc chắn, còn nói mình sẽ làm chứng cho ông Từ.
Cô, cô có thể bị ngồi tù. Cô ôm chặt thân người, dùng tay phải xiết chặt bàn tay trái, không để mình tiếp tục phát run.
Một tiếng ‘tách’ vang lên, căn phòng đột nhiên rực sáng.
“Cậu mắc mưa hả?” Thường Hoan thấy vẻ nhếch nhác của cô thì nhíu mày lo lắng.
Cô từ từ đưa mắt nhìn Thường Hoan, cô phải làm sao bây giờ?
“Chẳng phải tối nay cậu đi ‘câu’ kẻ ngốc à? Sao lại biến mình thành công chúa mắc nạn vậy?” Thường Hoan pha trò với cô.
Cô trầm mặc.
“Duy Đóa, hãy tin tớ, cậu có đi thêm một trăm lần giống thế này cũng chẳng ‘câu’ được kẻ lắm tiền nào.” Thường Hoan thở dài, nói thẳng: “Bởi vì cậu thực sự ‘giả vờ’ quá gượng ép, lại vứt không được các nguyên tắc!” Nếu dân giàu có không tìm những cô gái môn đăng hộ đối, thì chắc chắn cũng ra ngoài ăn chơi. Còn Duy Đóa đưa ra yêu cầu quá cao về phẩm chất của người yêu trong tương lai.
“Thường Hoan, tớ… có chút việc muốn bàn với cậu…” Cô nhếch môi, lựa lời mở miệng.
Có lẽ ba bốn người, sẽ có một người nảy ý tưởng hay. Nhưng khi vừa nhếch môi, cô đã kịp thời ngậm lại. Bởi vì trong phòng cô xuất hiện một bóng dáng…
“Em về rồi hả?” Tư Nguyên ôn tồn hỏi.
Thấy bóng dáng quen thuộc đong đầy lo lắng và nghe giọng nói trầm ấm kia, khiến nỗi sợ hãi, sự bất lực suốt đêm của cô như được xoa dịu, chóp mũi cô bỗng cay cay. Đã nhiều năm qua, bất kể lúc nào cô gặp đau khổ nhất, khi nhìn thấy Tư Nguyên thì trái tim luôn tìm được bình yên.
“Em… ừ, em về rồi.” Nãy giờ anh ở trong phòng chờ cô, vậy anh cũng nghe hết những lời Thường Hoan nói?
“Được rồi, giờ thì anh đã gặp người, anh về phòng đi!” Thường Hoan không khách khí đuổi anh về.
Tư Nguyên nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng, “Em tắm rửa đi, anh về trước.” Nhìn cô quá mệt mỏi làm những lời anh muốn hỏi đều nuốt xuống, ngoài căn dặn thì anh chẳng nói thêm gì.
Cửa phòng bị đóng sầm lại.
Tư Nguyên đứng trước cửa hồi lâu, vừa rồi trông Duy Đóa có gì đó rất bất thường.
“Tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu.” Đóng cửa xong, sắc mặt Thường Hoan đầy căng thẳng.
“…” Cô trả lời theo thói quen, “Vậy cậu nói trước đi.”
“Có thể Tư Nguyên sẽ đính hôn.”
Những lời này khiến đầu óc Duy Đóa trống rỗng, “Anh ấy, anh ấy nói hả?” Trái tim cô co thắt.
Nhanh đến vậy ư? Bạn tốt sắp đính hôn, cô phải nên chúc mừng, nhưng tại sao trái tim cô lại trĩu nặng?
“Không, anh ấy chưa nói, nhưng tớ nghe bạn gái anh ấy nói gia đình hai bên đã bàn chuyện hôn lễ rồi.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Có thể là mùng 1 tháng 5, hoặc vào ngày Quốc khánh.”
“Quá… tốt…” Ngoại trừ những từ này, cô không còn gì để nói.
“Duy Đóa, lòng cậu khó chịu thì cứ tâm sự với tớ. Tớ tin chỉ cần cậu nỗ lực, chắc chắn sẽ không có đám cưới này.” Giọng Thường Hoan đầy sốt ruột.
“Tại sao tớ phải nỗ lực?” Cô cúi đầu xuống đất, lẩm bẩm.
Tại sao cô phải cần đi hỏi Tư Nguyên vì sao không thể yêu cô? Rất nhiều lần cô tự hỏi bản thân, lẽ nào cô thực sự không xứng đáng để anh yêu, không xứng đáng để anh theo đuổi? Mỗi một lần tự vấn, những chữ ‘vì sao’ lay bay rồi hóa thành hư ảo.
Lúc tĩnh tâm, cô càng suy nghĩ nhiều hơn để rồi cuối cùng cô tự nói với mình, không yêu cũng tốt, cô chẳng cần tình yêu. Huống chi bây giờ bản thân cô cũng khó mà giữ nổi.
“Những lời này chắc cậu cũng đã nói với anh ấy rồi?” Giọng Duy Đóa rất nhẹ nhưng đầy khẳng định.
Thường Hoan cứng đờ. Bởi vì vấn đề này thực sự rất sắc bén, hơn nữa vô cùng chính xác.
“Bọn tớ chỉ là bạn bè, cậu đừng suy nghĩ nhiều.” Cô tiếp tục nhẹ giọng.
Thế nhưng vì sao sau lưng cô lại lạnh buốt? Cô cảm thấy cả sức nói chuyện cũng không còn, “Tớ về phòng ngủ đây.”
Cô đứng dậy, lê bước chân nặng nề đến suýt không nhấc nổi.
“Duy Đóa!” Thường Hoan gọi giật lại.
“Cậu ngủ đi, trễ lắm rồi.” Vẻ mặt cô vẫn thản nhiên nhưng vô cùng cứng cỏi.
Không việc gì có thể đánh bại được cô…
Đóng chặt cửa phòng, cô ngồi yên lặng trên giường lâu thật lâu.
“Duy Đóa, ông Từ nói nếu cô không muốn ăn cơm tù thì nội trong ba ngày phải bồi thường cho ông ta đủ ba triệu, ông ta mới bỏ qua!”
Ba triệu, thật đúng là cướp cạn, cô đi đâu để tìm ra ba triệu?
Chương 16
Mới sáng sớm Duy Đóa đã nhận được điện thoại của ông chủ.
“Duy Đóa, tôi… thật sự xin lỗi! Tôi nghĩ cô… cô cũng biết câu lạc bộ của chúng ta vì kinh doanh thất bát, gần đây tài chính gặp chút vấn đề…”
Giọng điệu ngập ngừng của ông chủ làm cô cau mày, cô không nghĩ ông chủ lại rảnh rang đi bàn việc kinh doanh và chuyện tiền bạc với cô.
“Có chuyện gì xin ông cứ nói.” Đừng ấp úng như vậy.
“À, là như vầy, tiền lương tháng này tôi sẽ chuyển vào tài khoản của cô. Kể từ hôm nay, cô không cần tới câu lạc bộ đánh đàn nữa.” Ông chủ tuôn một tràng.
Vậy cô bị đuổi việc? Cô giật mình, hồi lâu sau cô mới nhàn nhạt đáp một câu: “Tôi biết rồi.”
Bấy giờ đổi ngược lại là ông chủ choáng váng, “Vậy thôi hả?” Ông ta không bị mắng mỏ xối xả?
Ông chủ rất muốn nhảy múa, ông ta có thể tranh giành công lao với bà vợ mình. Rốt cuộc ông ta cũng giải quyết xong việc khó khăn nhất!
“Không như vậy thì thế nào?” Duy Đóa bình tĩnh hỏi: “Hay ông muốn nói câu, là ông có nỗi khổ bất đắc dĩ?”
Bị lật tẩy, ông chủ cười xấu hổ: “Ha ha, Duy Đóa, cô đánh đàn ở câu lạc bộ của tôi sáu năm rồi, ít nhiều gì tôi cũng có cảm tình với cô. Tuy nhiên, lần này cô thực sự gặp họa lớn đấy… Tôi không dám giúp, mà cũng chẳng đủ năng lực để giúp…”
“Thôi, tôi biết cảm tình của ông chủ ngài thật rẻ rúng.” Cô cắt ngang lời ông ta, vẻ mặt không chút biểu cảm, “Vừa rồi ông mới nhắc, tôi đã làm việc chỗ ông suốt sáu năm, vì vậy tiền lương tháng này phải bao gồm cả sáu tháng tiền đền bù thất nghiệp, tất cả gởi vào thẻ nhà băng cho tôi.” Nói xong, không đợi đối phương trả lời, cô cúp luôn điện thoại.
Cô trơ ra như gỗ đá chứ chẳng còn thứ cảm giác nào. Bởi vì, tai bay vạ gió đều từ trên trời rơi xuống, tất cả đều là hiện tượng tự nhiên. Năm đó lúc gia đình cô phá sản, ngay cả bà con thân thích cũng sợ rắc rối, sợ nhờ vả… và luôn tìm cách trốn tránh người nhà cô.
Buổi tối sau khi tan tầm, Duy Đóa cố tình đi đến bệnh viện.
Trong căn phòng VIP rộng rãi và thoải mái, ông Từ đang được các cô gái mang ký hiệu số 09, 10, 11, chăm sóc ân cần. Người bóp chân, người gọt hoa quả, người kể chuyện cười. Ba cô gái thay nhau hầu hạ ông ta vô cùng sảng khoái.
“Ông Từ, ông còn đau không?” Cô hỏi thật bình tĩnh.
“Phụt.” Một miếng vỏ nho bay chính xác tới chân cô.
“Cô Kiều, cô còn dám tới đây, cô đã chuẩn bị đủ tiền chưa?” Ông Từ hất cuốn truyện cười trong tay cô gái mang ký hiệu 09 ra, hằn học hỏi.
Ông ta nghiến răng khi gọi chữ ‘cô Kiều’.
Sắc mặt Duy Đóa vẫn điềm nhiên, “Chắc ông cũng biết, điều đó không thể nào.” Nếu cô có nhiều tiền, cô chẳng cần phải đi làm khắp nơi.
“Không thể nào á? Không thể nào à? Cô nói với tôi là không thể nào hả?” Ông Từ nheo trán như nghe được câu chuyện cười. “Cô Kiều, vậy bây giờ cô đứng trước mặt tôi, định xin tôi hay nói với tôi rằng cô chọn ngồi tù?”
Khóe môi cô khẽ nhếch, “Tôi không thể chọn cách ngồi tù.” Và cũng chẳng cầu xin ông ta.
Nếu cô ngồi tù, ba mẹ phải làm sao? Còn Tiểu Lộng phải chờ cô nuôi dưỡng. Cô suy nghĩ suốt đêm và quyết định ‘núi xanh còn đó, lo gì thiếu củi đốt’.
“Ồ, không bồi thường tiền hòa giải lại chẳng muốn vào tù, chắc cô Kiều đây muốn dùng vẻ xinh đẹp của mình để lách luật hả?” Ông Từ cười nhạo báng.
Hai cô gái mang ký hiệu 10 và 11 đều che miệng cười, chỉ có cô gái số 09 nhìn cô đồng tình.
“Nếu tôi có thể lách luật, thì tôi không cần đứng đây.” Cô vẫn không bị chọc giận, biểu cảm trên mặt vẫn bình thản.
Trải qua một đêm lắng đọng, cô đã biết phải ứng phó ra sao.
“Nhưng ông Từ à, để tôi nhắc ông nhé, ông ra cái giá ba triệu tiền bồi thường cắt cổ này, hành vi của ông phạm vào tội lừa bịp tống tiền.” Duy Đóa nghiêm túc nói.
“Lừa bịp tống tiền?” Giọng ông Từ bỗng ngân cao, “Cô đi ra đường hỏi thử một tên nào cho tôi xem, cô dùng ba triệu để mua ‘của quý’ của anh ta, coi anh ta có bán không!”
“Tôi biết ba triệu có lẽ chẳng ai bán ‘của quý’ như ông nói, nhưng ba triệu này không phải là tiền mua bán giao dịch mà là tiền bồi thường. Cái giá đó rất vô lý!” Nói tới những từ nhạy cảm khiến người ta xấu hổ mà mặt cô vẫn điềm nhiên, hơi thở vẫn bình thường, giọng điệu vẫn đều đều.
“Mẹ nó, cái giá này rất vô lý hả? Có con đàn bà nào lẽo lự như cô không? Đánh người ta thương tích, mà còn dám hùng hồn chỉ trích người bị hại là kẻ lừa bịp tống tiền!” Ông Từ càng lớn tiếng mẳng mỏ.
“Tôi không muốn cãi nhau với ông, tôi rất có thành ý đến giải quyết vấn đề!” Cô lỡ gây ra họa thì cô phải gánh, nhưng bất cứ kẻ nào muốn hiếp đáp cô cũng chẳng phải chuyện dễ.
“Cô tới giải quyết vấn đề gì? Tôi thấy cô rõ ràng ám chỉ tôi giả vờ bị thương!” Ông Từ ương ngạnh nói.
“Ông Từ, không đúng thế sao?” Cô hỏi vặn lại.
Trong nháy mắt, ông Từ bị hỏi nghẹn họng. Xem ra, cô gái này lợi hại hơn tưởng tượng của ông ta!
“Dĩ nhiên tôi không phải giả bộ, cô muốn tự mình xác minh không?” Ông Từ xốc chăn, nghênh ngang nằm ngửa, ra vẻ cô muốn làm gì thì làm.
Duy Đóa âm thầm bóp chặt nắm tay.
“Ông Từ, hôm qua ông mới làm phẫu thuật xong, xin đừng quá khích, có hại cho sức khỏe.” Cô gái mang ký hiệu số 11 đi tới, cất tiếng khuyên nhủ nũng nịu.
“Ối trời ơi, cô nhắc tôi mới nhớ, ‘phía dưới’ của tôi đau quá, đau sắp chết được!” Ông Từ ôm cô gái số 11, hét to gọi nhỏ than đau.
Cô chỉ nhìn lạnh lẽo.
“Nếu cô không muốn bồi thường, cứ ở nhà chờ tôi báo công an đến bắt, tôi khẳng định sẽ kiện cô tới cùng!” Ông Từ thả cô gái số 11 ra, thay đổi vẻ mặt còn lẹ hơn diễn kịch, chỉ thẳng vào mặt cô uy hiếp.
Tại hiện trường có nhiều người làm chứng, trên tay ông ta còn có giấy của bác sĩ, ông ta sợ gì ai?
Ánh mắt Duy Đóa vẫn lạnh tanh như cũ, “Ba trăm ngàn.”
Gì cơ? Ông Từ phản ứng không kịp, hoàn toàn sửng sốt.
“Tôi có thể bồi thường nhiều nhất cũng chỉ ba trăm ngàn.” Cô không kiêu ngạo cũng chẳng xu nịnh.
Bất kể ‘của quý’ của ông ta bị hỏng thật, hay chỉ tạm thời ‘ngừng hoạt động’, cô cũng không muốn ngồi tù và ba trăm ngàn là giới hạn cuối cùng.
“Cô còn dám cò kè mặc cả? Làm gãy ‘khả năng đàn ông’ của tôi rồi mà còn đem ra ngã giá? Cô cảm thấy ‘của quý’ của tôi chỉ đáng giá ba trăm ngàn thôi sao?” Ông Từ trợn mắt vì bị đả kích quá lớn.
“Ông nghĩ vậy thì tôi đành chịu.” Nói cách khác, cũng có thể giải thích như thế.
“Mẹ kiếp, một năm tôi kiếm được bao nhiêu cái ba trăm ngàn, con mẹ cô có biết hay không?” Ông Từ to tiếng văng tục.
“Tôi không biết và cũng không muốn biết.” So với ông Từ, cô bình tĩnh hơn nhiều, “Trong vòng ba ngày tôi sẽ mang đủ ba trăm ngàn tới, hy vọng lúc đó chúng ta có thể vui vẻ hòa giải.” Nói xong những điều nên nói, cô xoay gót dời bước.
Cánh cửa phòng vừa mới khép lại, thì bên trong đã vẳng tiếng văng tục ầm ĩ.
Duy Đóa không bị ảnh hưởng gì, tiếp tục bước đi. Mặc kệ thường ngày ông Từ kiếm được bao nhiêu tiền, mặc kệ ông ta giàu có ra sao, đó là việc của ông ta. Ngoài ba trăm ngàn, một cắc cô cũng không đưa thêm!
“Chị Kiều.” Đằng sau có người gọi cô.
Duy Đóa dừng bước.
Cô gái mang ký hiệu 09 đuổi theo, “Tôi lén chạy ra đây là muốn nhắc chị, phải cẩn thận ông Từ đấy. Dường như ông ta không nói giỡn đâu.”
Tại sao nói vậy? Duy Đóa nhìn cô ta.
“Hồi nãy ở trong phòng…” Cô gái số 09 nhìn xung quang rồi ghé sát vào cô thì thầm: “Tôi cố tình thử ông ta, giả vờ sờ… ‘chỗ đó’ của ông ta… Ông Từ cảnh giác ghê lắm, trước mặt bọn tôi mà cũng giả bộ than đau, không cho đụng vào!”
Duy Đóa nhăn mày, cô đã sớm đoán được sự cố ý của ông Từ.
“Chị Kiều, tôi khẳng định ông Từ không phải đơn giản lừa bịp tống tiền chị ba triệu đâu. Dù sao ông ta cũng là tổng giám đốc của một công ty, tiền bạc dư giả! Vậy chị đã làm gì mà khiến ông Từ ghi thù muốn cố tình chìm chết chị?” Cô gái số 09 tò mò hỏi.
Thú thực, cô cũng rất hiếu kỳ vấn đề này.
Ra khỏi bệnh viện, cô nhìn lên bầu trời đang kéo mây đen nghìn nghịt, dường như sắp có một cơn bão lớn đổ tới.
Cô đứng trước cổng bệnh viện ngơ ngẩn hồi lâu. Thực ra, dù vét hết số tiền tiết kiệm trong ngân hàng của cô cũng chưa đủ ba mươi ngàn, chứ đừng nói tới ba trăm ngàn.
Cô nên vay mượn ai đây? Cô lấy điện thoại ra lần dò vài địa chỉ.
Cha, mẹ, em trai? Ba người này được lượt bỏ.
Ông chủ cửa hàng thời trang? Người này làm sao có thể ứng trước bốn năm tiền lương cho cô?
Thường Hoan? Thường Hoan nổi tiếng ‘rỗng túi’.
Tư Nguyên…
Thói quen ỷ lại một người là việc đáng sợ nhất trên đời.
Trái tim cô co thắt, ngón tay khẽ dừng lại… Cô lắc lắc đầu, bắt buộc mình phải gạt bỏ tên này. Cuối cùng, tầm mắt cô dừng ở cái tên ‘Nguyệt Nguyệt’.
Gã thật vô duyên với phụ nữ. Bởi vì các cô gái có rướn cao cằm cũng không nhìn tới mặt gã, làm sao nảy sinh hứng thú với gã?
“Hình, Hình đại ca hả?” Cô sinh viên làm thêm vừa thấy gã đã lắp bắp sợ hãi.
“Pha giúp tôi ly café.” Gã phớt lờ việc cô gái đang hỏi một câu phủ định mà không phải câu xác định, gã trầm giọng căn dặn xong thì soải bước đi thẳng về văn phòng.
Gã không chú ý thấy cô sinh viên làm thêm đã kinh ngạc đến hóa dại.
“Thì ra ông chủ trông cũng khá…” Vượt ngoài tưởng tượng.
Trong văn phòng có một người tới sớm hơn gã.
Trần Ôn Ngọc dọn dẹp sạch sẽ xong, đang sửa soạn lại đống hồ sơ cho gã: “A Kiến, sáng nay em đã hẹn giúp anh tổng giám đốc Trương bên công ty bất động sản XX để bàn chuyện hợp tác và gặp giám đốc Giang bên công ty thiết bị điện tử XX thương thảo việc cho vay. Buổi chiều…” Mới nói tới một nửa, lúc lơ đãng ngước lên, Trần Ôn Ngọc đã trợn tròn hai mắt và ngây ra như phỗng.
“A Kiến, anh…” A Kiến cạo sạch hàm râu quai nón rậm đen, để lộ bộ mặt vô cùng cương nghị đầy hơi thở nam tính, khiến Ôn Ngọc suýt nữa ngừng thở.
“Tôi đã nói rồi, tôi không đụng vào ngành bất động sản, tại sao tổng giám đốc Trương lại đến?” Gã tự nhiên ngồi vào vị trí của mình.
“Nhưng hiện giờ nhà đất, bất động sản đang phất rất hưng thịnh…” Bình thường bàn đến công việc, miệng lưỡi của Ôn Ngọc rất lưu loát nhưng hôm nay lại ngập ngừng.
Rốt cuộc gã… gã xảy ra việc gì? Ba năm qua, đây là lần đầu tiên gã cạo râu! Trái tim Ôn Ngọc đập thình thịch.
“Có hưng thịnh thì tôi cũng không đụng vào ngành bất động sản.” Ấn đường của gã nhăn lại, “Em hãy từ chối tổng giám đốc Trương giúp tôi.” Dứt lời, gã lại dặn tiếp: “À, tạm ngừng các lịch trình sáng nay đi, tôi có hẹn một vị khách vào lúc mười giờ.”
“Anh bàn chuyện kinh doanh lớn hả?” Ôn Ngọc cố sức bình tĩnh, hỏi theo trực giác.
“Ừ, là vị khách quan trọng.” Gã đáp bâng quơ.
Ba trăm ngàn là vụ mua bán lớn ư? Không, nhưng cô gái sắp tìm tới cửa kia quả thật là một vị khách rất quan trọng.
Gã bỗng dưng mím chặt khóe môi.
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113