Books are the compasses and telescopes and sextants and charts which other men have prepared to help us navigate the dangerous seas of human life.

Jesse Lee Bennett

Download ebooks
Ebook "Thượng thần, ngài hạ lưu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Diên Vỹ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 454 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:58:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 05 + 06
hương 5: Thái Thường mất nụ hôn đầu tiên...
Ơ ơ ơ… Thái Thường vẻ mặt đau khổ tay nâng Bát Thần kinh lưng cứng ngắc, ngẩng đầu nhìn hai chữ to dán trên tường một cái, vừa rồi Hào Hành tự viết tên của hắn lên.
Hào Hành vừa dán vừa nói: “Cho dù không biết đọc cũng phải biết viết!”
Chỉ là nói sai tên thôi mà! Ngày thường nàng cũng không dám thẳng gọi tên của hắn a! Toàn là cúi đầu khom lưng hô một tiếng: “Thượng thần!” Ôi…Sao lại đắc tội hắn chứ?
Thái Thường nhanh chóng đem kinh thư lật đến nát cũng không ghi nhớ được mấy chữ. Thấy Hào Hành không có ở đây, nàng liền lấy Thủy Linh châu ra cầm trong tay lẩm nhẩm đọc tiên pháp. Ước chừng nửa canh giờ trôi qua, chỉ cảm thấy toàn thân từ từ nhẹ nhàng, một luồng khí từ thiên linh truyền đến làm tinh lực con người mạnh gấp trăm lần. Lắc lắc đầu cũng không còn chìm vào u mê, Thái Thường mở ra Bát Thần kinh, thậm chí còn kiên nhẫn học tiếp.
Ừ! Đồ của nhà mình thật là tốt!
Hào Hành từ chỗ Thiên đế trở về, vừa vào cửa cho rằng sẽ thấy Thái Thường đưa ra gương mặt tròn nhỏ nhắn oan ức tám trăm năm nhưng mới vào trong điện, chỉ thấy Thái Thường mắt cười cong cong đứng ở trước mặt hắn, nói: “Thượng thần Hào Hành, ngài đã về rồi.”
Rất tốt, còn nhớ. Hào Hành gật gật đầu: “Kinh thư thuộc lòng rồi?”
Thái Thường chỉ cười không đáp, đem Bát Thần kinh nhét vào trong tay hắn: “Ngài có thể kiểm tra một lần.”
“Ừ?” Hào Hành xoay quyển kinh thư lại một cái, nhìn lướt qua nét mặt tươi cười tràn đầy tự tin của nàng, lập tức sinh nghi, hỏi: “Ngươi làm thế nào mà ghi nhớ?”
“Ngài không cần để ý ta làm thế nào ghi nhớ, chỉ cần để ý kiểm tra là được rồi.”
Thái Thường tinh ranh nhìn hắn, hướng phía kinh thư bĩu bĩu môi: “Nhanh nhanh.”
Hào Hành càng nhíu mày sâu lại, hắn liếc nhìn sơ toàn thân toàn thân nàng một cái, thấy nàng chắp tay sau lưng, liền đưa tay kéo hai tay nàng ra đằng trước.
“Không được phép đoạt!”
Thái Thường không kịp tránh, hạt châu trong tay vẫn bị hắn đoạt đi.
Hào Hành nhìn thấy Thủy Linh châu, sắc mặt so với vách tường than còn khó xem hơn. Ngày đó nàng chỉ nói là cùng tiên gia nào đó chơi đùa và được tặng trân châu thôi. Không ngờ lần này nhìn thấy, nhất thời tức giận vô cùng. Hạt châu này rõ ràng là vật riêng của tên quỷ phong lưu Ti Cầm thế mà lại ở trong tay nàng.
“Ngươi nhớ ra tên của thúc công ngươi chưa?”
Hào Hành mặt âm trầm hỏi, Thái Thường cúi thấp đầu, hai tay xoa tới xoa lui: “Ờ… Mới nhớ ra, là Ti Cầm Đế Quân…”
Hào Hành bực tức nếu nhiều hơn chút nữa chỉ e có thể há miệng phun ra lửa, dường như từ lúc nàng đến đây hắn luôn nghẹn hỏa không thể nào phát tiết: “Ngay lập tức đem hạt châu trả lại cho hắn.”
“Ai?”
“Không, hay là đưa ta, bản điện giúp ngươi đi trả cho hắn!”
Thái Thường mặt nhăn như tờ giấy: “Thái Thường hứa sẽ không lười biếng … Ngài đem nó trả lại cho Thái Thường đi… Khó khăn lắm mới có người tặng quà… Cho tới giờ Thái Thường còn chưa từng nhận quà…”
Nàng càng nói càng cảm thấy uất ức, từ nhỏ đến lớn, các tiên gia trưởng bối không ai không biết đầu óc nàng mất linh quang, không bao giờ đưa nàng vật gì yêu thích hay quý hiếm, chỉ sợ nàng trong chớp mắt có thể làm lạc mất. Nếu là tiên tử cùng thế hệ thấy trên người nàng có vòng châu ngọc gì cũng đều rối rít đòi lại, họ ngại nàng không xứng có được.
Nhắc đến tình cảm là Thái Thường lau đi nước mắt, hai cánh môi hồng mềm mại vểnh lên, chớp đôi mắt trong suốt tội nghiệp kéo kéo áo bào Hào Hành: “Cầu xin ngài… Thái Thường đợi đến lúc thúc công hối hận đòi lại thì đem trả được không? Thái Thường rất muốn được người khác tặng quà… Thái Thường bảo đảm về sau không dựa vào hạt châu này cũng có thể học thuộc kinh thư…”
Hào Hành nghe vậy trong lòng tự nhiên không khỏi nghĩ ngợi, nhưng nàng giữ lấy vật kia của tên quỷ phong lưu làm hắn khó chịu!
“Bản điện không phải cũng tặng ngươi rất nhiều thứ sao? Hạt sen, nhân sâm quả… đều không phải sao? Cũng không thấy ngươi dụng tâm cất kỹ như vậy a? Lần đó không phải ngươi một mực nuốt sạch sao!”
“Thái Thường… không có…” Thái Thường khoát khoát tay: “Đó là để ăn, Thái Thường không kiểm soát miệng được…”
“Vậy bản điện tặng ngươi thứ không nuốt được ha? Được không?”
Gì? Thái Thường ngẩng mặt, tràn đầy mơ mộng: “Thật sao? Ngài cũng nguyện ý tặng quà cho Thái Thường? Là cái gì?”
Hào Hành cười híp mắt cúi người xuống: “Bản điện cho ngươi sau, ngươi phải đem hạt châu này đổi cho bản điện.”
Trong lòng Thái Thường ngàn lần không vui, muốn có quà của hắn thì không có hạt châu tốt này, có thể không đổi được không a? Hào Hành nhìn ra tâm tư của nàng, nhẹ nhàng cười nói: “Cho ngươi nhận trước, sau đó mới cân nhắc xem đổi hay không đổi, thế nào?”
Thái Thường vừa nghe, lập tức vui vẻ ra mặt gật đầu, xòe hai tay ra: “Được được… Đa tạ thượng thần… Có điều ngài tặng cho Thái Thường cái gì?”
Hào Hành nâng gương mặt nàng lên, cúi người dùng môi bao phủ miệng nhỏ của nàng, sau đó tỉ mỉ liếm một lượt cả trong lẫn ngoài, rồi véo chóp mũi của nàng mà nói: “Tốt lắm, về sau cái này sẽ thuộc về ngươi.”
Thái Thường chỉ cảm thấy trước mắt khắp nơi đều khua chiêng gõ trống phóng pháo hoa, đầu óc nàng hoàn toàn rối loạn. Nàng cứng ngắc tại chỗ, mắt ngây ngây ngốc ngốc không hồn, vừa rồi trong nháy mắt đó phảng phất như gặp phải sấm sét. Hắn nói, “Cái này” thuộc về nàng…”Cái này” là cái nào?
Hào Hành lợi dụng xong, xoa nắn cánh môi sáng bóng kia nói: “Có thể thì nguyện ý cùng ta đổi?”
“Đổi…”
Thái Thường chỉ phun ra một chữ, Hào Hành lập tức cầm hạt châu nghênh ngang đi ra ngoài.
Thái Thường nháy nháy con mắt, cảm giác như mình giờ mình mới sống lại. Hạt châu trong tay mất, miệng ngoài có hơn một… một nụ… hôn?!
Nàng hoàn toàn thức tỉnh, vừa rồi Hào Hành là hôn nàng? Không không không… Không thể tính hôn, là quà, quà. Sao càng nghĩ càng cảm thấy quà này đổi có chút không có lời vậy? Ơ ơ… Ai có thể giúp nàng tính toán đây!
Hạt châu bị lấy đi còn chưa tới một ngày đầu nàng lại bị u mê đần độn. Thái Thường sờ sờ môi của mình, ngẫm nghĩ hay chờ tới trưa thượng thần kia đem cái gì đổi cho nàng. Không được, Thái Thường muốn tìm người giúp nàng lý giải, nghĩ tới nghĩ lui Tử Loan còn nhỏ, lời trẻ con không e dè, liền chạy ra Nguyệt đài tìm hắn giải đáp.
Tử Loan ba ngày trước vừa mới thăng cấp thượng thần, bởi vì Tử Loan đã thuần thục vận dụng hơn bốn vạn bộ kinh thư kể cả Bát Thần kinh. Thái Thường vẻ mặt sùng bái nhìn nó, lấy ra hạt sen nhà Ngẫu thần mà mình giấu riêng, nịnh nọt nói: “Điện hạ à, ngài tuệ căn tốt, tiên lực mạnh địa vị lại cao, giúp tiểu tiên ta xem xét một chút đi.”
“Thì ra là chị Thái Thường phải cùng ngẫu thần ở chung, ta còn nói sao mấy ngày rồi mà chị không tới.”
“Ái chà chà nói chuyện phải chịu trách nhiệm!” Thái Thường vội vàng hướng miệng nó đút mấy hạt sen: “Tên nhóc này không cho phép nói bừa, mau nói cho ta biết ta nên làm thế nào?”
Tử Loan không chút do dự đem hạt sen nuốt xuống: “Ngẫu thần điện muốn cùng chị vui vẻ.”
“Vui vẻ…” Thái Thường gò má đỏ bừng: “… Có điều thế nào gọi là vui vẻ? Là ý như ta hiểu đó hả?”
“Chính thế.”
Thái Thường thẹn thùng cười một tiếng: “Thì ra là như vậy, hắn muốn chơi cùng ta thì cứ nói thẳng đi! Ngày mai ta dẫn hắn đến, ba chúng ta cùng nhau ăn hạt sen.”
Tử Loan: “…Chị quả nhiên không phải là phàm thai.”
Thái Thường vừa vào cửa, không hiểu được vì sao trong lòng có chút trống rỗng. Hào Hành làm hại nàng đêm không thể say giấc còn lừa gạt lấy hạt châu chính là vì muốn cùng nàng chơi đùa… Nhưng trong tâm trí dường như không khỏi mong đợi.
Ô hay! Tại sao có thể quên mất thượng thần này là tên sắc quỷ! Tại sao có thể mong đợi hắn có ý đối với mình! Một ngày trước còn ôm lấy tiên tử cả đêm không về ngủ, bây giờ còn cắn miệng của nàng như vậy! Hừ! Sớm muộn gì nàng phải đến trước mặt Thiên đế vạch tội hắn! Để hắn bị khiển trách khó coi!
Mà thôi! Người ta là thượng thần, nàng không thể trêu vào, bị lợi dụng thì bản thân cứ im lặng nuốt xuống thôi, mau quên đi mau quên đi… Nàng cầm bình rượu hoa Quế của Nguyệt đài cất, ực mạnh vài ngụm để chế ngự chân tình hỗn loạn trong lòng.
“Ngươi đứng ở cửa lầm bầm gì thế?”
Hào Hành đang muốn ra cửa, thấy Thái Thường không biết hồn đã bay đi đâu, còn vẻ mặt thì chỉ muốn nhanh chóng đi giết người.
“Có chỗ nào không thoải mái sao?”
Thái Thường còn chưa đáp lời, Hào Hành thoáng nhìn bầu rượu trong tay nàng, sắc mặt lập tức không vui, nói: “Thân là nữ tiên gia, sao có thể uống thành điệu bộ này? Ngươi không biết không có thượng thần mở tiệc chiêu đãi thì không thể tự mình uống rượu sao?”
Rượu làm con người lớn mật, Thái Thường đã uống đến mơ hồ, trông thấy gương mặt Hào Hành trước mặt nàng lúc ẩn lúc hiện thì tức giận, liền ném hồ lô trong tay đi, hai cánh tay giữ gương mặt của hắn: “Thượng thần ngài rất giỏi nha! Dựa vào cái gì mà đoạt hạt châu của ta còn muốn ăn miệng ta!”
Hào Hành sững sờ, sau đó cười hơ hớ để mặc nàng say khướt: “Bản điện chính là đoạt đó, chính là ăn đó, thì sao?”
“Ái chà chà! Ngươi thật là xấu xa!” Gò má Thái Thường ửng ửng hồng do rượu lại càng dẫn dụ người ta phạm tội: “Ta muốn đòi lại!”
“À? Ngươi muốn đòi lại cái gì? Hạt châu hay là cái này?”
Hắn chỉ chỉ cái miệng nhỏ của nàng, thứ màu hồng trong vắt đó làm cho hắn nhịn không được lại liếm một cái.
“Ngươi còn dám…ngươi…”
Thái Thường hạ quyết tâm, liền nâng mặt của hắn lên cắn.
Nàng không hiểu như thế nào mới tính “đòi lại”, chỉ nhớ lại lần trước hắn “ăn” nàng như thế nào thì kiễng chân cố gắng tìm miệng của hắn, chạm rồi lại chạm, hôn rồi lại hôn, chỉ là cảm giác cảm thấy không giống.
Hào Hành thấy dáng vẻ nàng ngây ngốc, đưa tay vòng qua ôm nàng vào lòng: “Bản điện giúp ngươi một lần làm thế nào?”
Chuyện này sao lại biến thành thế này! Thái Thường vò vò đầu liền phát giác mình bị sắc quỷ thượng thần kia ôm đặt trên giường. Mùi rượu hoa quế từ miệng miệng nàng phả khẽ, nàng giơ quả đấm nhỏ: “Ê…tên sắc quỷ này! Ta còn chưa đòi lại được, không cho ngươi làm chuyện xấu!”
“Ừ, cho ngươi đòi lại.”
Hào Hành hài lòng ngắm nhìn cảnh xuân sắc trêu người trên giường, xoa xoa miếng thịt nhỏ trên bụng nàng, nói: “Nhưng trước hết bản điện dạy ngươi làm thế nào để đòi, được không?”
Chương 6 Thái Thường muốn đi thi ( thượng )...
Chăn gấm dưới thân rơi xuống vùi thành một khối, Thái Thường rơi vào vòng tay hắn bị đè lên chiếc giường rộng rãi.
“Ồ? Giường của ngài mềm mềm, nhẵn nhẵn, thoải mái hơn so với cây đèn kia của ta, về sau ta có thể ngủ ở chỗ của ngài hay không?”
Biết rõ nàng là say, Hào Hành xoa xoa gò má đỏ ửng của nàng, thổi vào tai nàng, nói: “Đây là do tự tiểu tiên ngươi nói, ngày mai thức dậy không cho phép đổi ý.”
Thái Thường vùi trong ngực hắn gật gật đầu, trong mơ hồ cảm thấy người bên cạnh này thật sự muốn tốt bao nhiêu có bấy nhiêu, vừa ôm nàng, nhẹ xoa đầu nàng, còn cho ngủ giường tốt như vậy! Chỉ còn thiếu mỗi hát ru! Thế gian này ngoại trừ mẹ ra thì không còn người nào khác.
Nhớ mẹ quá đi! Nhớ quá… Nghĩ tới mẹ Thái Thường liền không đề phòng. Nàng đưa chiếc mũi nhỏ áp vào ngực Hào Hành ngửi một cái rồi tiếp tục ôm hắn nói: “Mẹ, mẹ nói xem sao mùi của mẹ lại thay đổi? Có điều có một làn hương hạt sen thật là thơm! Mẹ… Mẹ đón Thái Thường về Nam Hải đi, Thái Thường không muốn ở lại nơi này… Bọn họ đều cảm thấy Thái Thường quá ngu quá dốt… Mẹ đồng ý với Thái Thường được không? Đừng bỏ Thái Thường lại một mình…”
Nàng khóc nức nở dần dần vào giấc ngủ, càng cố vùi vào lòng Hào Hành, khóe mắt nhỏ lệ làm lồng ngực hắn đều bị ướt.
Hào Hành cúi đầu liếc mắt nhìn, người trong ngực đã sớm đi theo Chu công đánh bài. Liền cười một tiếng rồi thở dài, không nói đến việc mình bị nàng xem như mẹ, rõ ràng cùng nàng lên giường lại có thể làm cho nàng ngủ… Đường đường là Thủy Thần nhất phẩm thiên giới thật sự không có sức quyến rũ như vậy sao?
Hắn cúi người cọ cọ vầng trán của nàng, nóng thế này, rốt cuộc là uống hết bao nhiêu? Hào Hành thay nàng vén kỹ tấm chăn, đi đến chỗ ngày thường nàng vẫn xem kinh thư, trên chiếc bàn chằng chịt những dấu bị nàng dùng móng tay khắc “Nam Hải “, “Sắc quỷ”, “Mẹ” … Còn quyển Bát Thần kinh kia sớm đã bị nàng làm méo mó, vặn vẹo, đầy dấu bôi xóa.
Hào Hành mím môi bật cười. Đó là nụ cười chỉ hiện lên trong chớp mắt rồi lập tức bị che dấu.
Nếu như năm ấy, chưa từng được thấy mình thật sự bị buộc dây tơ hồng với Thái Thường ở Nam Hải trong miếu Nguyệt Lão, hôm nay còn có thể tốt với nàng như vậy không? Nàng là người vợ tiên định mệnh của hắn nên hắn mới phải che chở nàng như thế. Nếu không … chỉ e nàng vẫn còn ở trong điện Lộ Hoa bị ức hiếp, đến một người bạn cũng không có (giờ phút này Tử Loan bị nghẹn hạt sen sặc gần chết, trừng ánh mắt lạnh băng nhìn về phía điện Ngẫu thần), ai có thể cứu vớt nàng đây?
Người trên giường ngủ say đến buổi trưa mới mở mắt. Mới vừa mở mắt liền nhanh chóng nhắm chặt mắt lại! Thiên đế Vương Mẫu ơi! Đêm qua là ai mắng thượng thần? Không phải là nàng! Đêm qua là ai nằm ở trong lòng thượng thần sắc quỷ? Nhất định cũng không phải là nàng không phải là nàng! Đêm qua là ai đuổi theo thượng thần chơi trò hôn hôn? Nhất định không phải là nàng không phải là nàng! Đêm qua là ai bị thượng thần đẩy ngã? Ôi… Là nàng là nàng tất cả đều là nàng a!
Nàng bây giờ còn quấn chiếc chăn gấm của người ta! Không muốn sống nữa đâu!
Thái Thường nức nở đưa tay sờ sờ, tốt quá, quần vẫn còn, sờ tiếp, rất tốt, nút áo xiêm y vẫn còn buộc.
Nàng nhanh chóng mở mắt ra nhìn sơ một lượt, thấy trong điện không có bóng người, lập tức như một làn khói hóa thành bấc đèn rút vào trong cây đèn. Thượng thần ơi thượng thần, phù hộ ngài tối nay lại đi hẹn nữ tiên tử kia uống rượu, tiểu tiên sẽ vô cùng cảm kích!
Đợi Thái Thường co lại vào trong cây đèn, Hào Hành hóa nguyên thần từ trong hồ nước bước vào. Trông thấy cây đèn run lẩy bẩy, cười lắc đầu, bấc đèn nhỏ say rượu cuối cùng đã tỉnh giấc.
Trước bữa tối Hào Hành tùy tiện nhắc tới: “Tiểu tiên Thái Thường, bản điện trí nhớ không tốt, tuổi tác lại cao, ngươi giúp đỡ bản điện phán xét xem như thế nào?”
Thái Thường thấp thỏm xuất hiện từ giữa cây đèn, ngay cả mặt của hắn cũng không dám nhìn một cái chỉ đáp một tiếng.
“Ngươi nói, tiểu tiên nhục mạ thượng thần, cưỡng hôn thượng thần, muốn đẩy ngã thượng thần thế cho nên làm ra cử chỉ bất nhã còn luôn miệng tuyên bố muốn chiếm lấy giường thượng thần, cần phải chịu tội gì?”
Thái Thường suýt nữa phun ra một ngụm máu. Đầu óc choáng váng vuốt cạnh cây đèn, ai dám nói hắn tuổi tác đã cao trí nhớ không tốt nàng theo người đó liền!
Ngắm chán chê khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng, Hào Hành mới không đùa bỡn nàng nữa, cầm vài cuốn sách sách đặt trước mắt nàng: “Có lẽ ngươi sẽ cảm thấy thú vị, câu bản điện mới vừa hỏi ngươi chính là khảo đề, tự mình học tập đi.”
Ở Thiên cung cứ trăm năm một lần khảo hạch cương thường* lại bắt đầu. Nghe nói tiên tử  qua được cửa ải có thể sẽ được tu vi ngàn năm, Thái Thường liền chảy nước miếng suốt ngày cầm lấy tiên quy đau khổ nghiên cứu.
(cương thường*: 綱常đạo thường của người gồm:tam cương 三綱 (quân thần, phụ tử, phu phụ君臣, 父子, 夫婦) và ngũ thường 五常 (nhân, lễ, nghĩa, trí, tín仁義禮智信)).
Hào Hành vốn cho là nàng để ý chuyện mấy ngày trước cùng ngủ chung giường nên cố ý đi sớm về trễ, sợ nàng thấy mình thì xấu hổ. Cho phép nàng ban đêm không cần tu hành, có thể ngủ sớm. Nhưng lại thấy bộ dạng nàng vui vẻ mang bộ sách đến khiêm tốn thỉnh giáo hắn, quả thực không giống triệu chứng ngượng ngùng.
“Thượng thần thượng thần! Nữ tiên tử uống cái gì sẽ có dục vọng cởi áo?”
“Vì sao thượng thần một trăm năm mới có thể đổi một cái quần lót?”
“Tiên tử có ngực lớn thì pháp thuật sẽ cao siêu sao?”
Hào Hành bị bộ dạng nhiệt tình lại học hỏi của nàng làm cảm động, nhưng để trả lời sẽ phải kiệt sức cả thể chất lẫn tinh thần: “Tiểu tiên Thái Thường, ngươi có thể hỏi ít chút những vấn đề thoáng như vậy không? Còn nữa, khảo hạch là điều lệ tiên quy, vì sao ngươi đọc bản 《 Thiên cung xuân sử 》? … Khoan đã… Ngươi lấy sách cấm này ở đâu ra!? …!”
Thái Thường gặm đào tiên bù lại đầu óc, cộng với mấy ngày thức đêm khổ học cương thường luân lý, e là đọc nữa sẽ chảy máu mũi. Tiểu tiên nga ở bên cạnh giúp nàng nhặt hạt đào mà trong lòng run sợ, sợ nàng đem hạt đào nuốt hết nên đem quả đào đổi thành ngọc lê**. Thậm chí ngọc lê cũng bị nàng nuốt mất, bất đắc dĩ đành phải mang cho nàng một ít quýt Tây Hải, còn không quên thay nàng lột cả vỏ quýt ra.
Hạ quyết tâm, tiểu tiên nga đưa nàng cái gì nàng liền ăn cái đó, nếu thoáng chốc đạt được tu hành mấy ngàn năm, tất nhiên là trăm năm khó gặp được chuyện tốt, nàng muốn thuận lợi vui vẻ thăng cấp thượng tiên, trở về Nam Hải khoe khoang một lần.
Đang khổ đọc, Thái Thường nghe có tiếng ai gọi, ngẩng đầu lên nhìn thấy Thước Diệp đang vác một túi sao to đi ngang qua, thuận đường ghé qua một chút xem nàng ôn tập thế nào.
Thái Thường đem Thiên phổ*** bày trước mắt nàng ấy: “Tỷ có biết sát hạch gồm các vị thiên thần nào không? Ngẫu nhiên nói vài người uội nghe thử xem.”
(thiên phổ***: quyển sách ghi quy tắc trên trời)
Thước Diệp mới vừa đi thả sao trở về, ngáp dài nói: “Mẹ tỷ nhất định là người đầu tiên, an tâm đi, bà sẽ không hỏi muội vấn đề quá khó.”
Thái Thường khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Lần trước tỷ thi, được bao nhiêu tu vi?”
Thước Diệp bấm đốt tay tính toán: “Không nhiều không ít, chín ngàn năm thôi.”
Mắt Thái Thường mở to thèm thuồng muốn dán lên mặt nàng ấy: “Chín ngàn! Vậy không phải thiếu chút nữa là thành thượng thần rồi?”
Thì ra chị họ nàng đã sớm thành bà lão, thế mà ngày thường chị ấy toàn mặc đồ trẻ.
Thước Diệp vênh vênh đắc ý cùng nàng biến hóa một lượt những pháp thuật hôm nay học, Thái Thường vừa hâm mộ lại vừa ghen tỵ. Thước Diệp thu những ngôi sao nhảy múa hỏi nàng: “Muội có thể biến hóa thành cái gì? Ngoài bấc đèn kia của muội ra.”
Thái Thường vạch đầu ngón tay tính nửa ngày, gật đầu, lắc mình một cái, biến thành hạt sen béo ụt ịt. Lại biến thành quả đào to mọng.
Thước Diệp vỗ tay khen ngợi nói: “Đúng là không tệ!”
Thái Thường nấp ở giữa quả đào giữa hô: “Đem muội biến lại đi… Muội chỉ biết biến thành quả đào, chứ không biết biến quả đào thành muội…”
Ban đêm Hào Hành buồn ngủ, thấy cây đèn còn đốt, liền nhẹ nhàng gõ một gõ nói: “Không phải là đồng ý cho ngươi lựa chọn ban ngày không cần thắp đèn sao? Yên tâm đối phó là được rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”
Thái Thường ngáp một cái bay ra, Hào Hành nhìn thấy hai mắt nàng thâm quầng vừa tròn vừa lớn, thở dài một tiếng: “Ngày thường cũng không thấy ngươi chăm chỉ như thế, nếu lúc đầu sớm chịu khó, những thứ kinh thư kia đã thuộc lâu rồi.”
“Thuộc được kinh thư không thể cho Thái Thường tiên pháp.”
“Không có tiên pháp thì sao?”
“Có tiên pháp thì có thể về nhà nha! Mẫu thân sẽ không cảm thấy mất mặt.”
Hào Hành thoáng chốc mắc nghẹn, thấy khuôn mặt nàng gầy đi một vòng, hai đầu lông mày nhíu lại không cách nào mở miệng nói với nàng
“Trở về Nam Hải rồi có còn muốn quay lại không?”
“Dĩ nhiên không!” Thái Thường xoa xoa hốc mắt hồng lên: “Cháy hết ta cũng không trở lại.”
“Sẽ không nhớ người nào sao?”
“Có chứ.” Thái Thường rất nghiêm túc gật đầu: “Ta sẽ nhớ dì, biểu tỷ, Tứ điện hạ, Tịnh Đế cô nương, còn có thượng thần ngài.”
“A? Cũng sẽ nhớ bản điện sao?”
“Ừ, sẽ nhớ.”
“Tiểu tiên Thái Thường” Hào Hành lẫm bẩm tên của nàng, “Thái Thường… Nhớ kỹ sau khi trở về cũng đừng nhớ ta, nếu không, bản điện rất sợ…”
Hào Hành còn chưa nói hết, xoắn xoắn búi tóc của nàng, thở dài một tiếng  đi dạo rồi mới quay về tẩm điện đi ngủ.
Đầu óc Thái Thường dĩ nhiên nghĩ không ra câu hắn nói chưa xong, chẳng qua cảm thấy hắn là thượng thần rất sĩ diện, bị một tiểu tiên không có đầu óc như nàng ghi nhớ thì không thưởng thức lắm.
Nàng không biết rằng trước khi Hào Hành đi ngủ, đã đem câu chưa nói xong kia nói với chiếc lá Bồ Đề ngoài sân: “Bản điện rất sợ, chưa đợi đến phiên nàng tu tiên kết thúc sẽ phải đi Nam Hải xin cưới nàng…”
te�to @ �C 0px;">Vừa tròn vừa trắng lại còn lóe sáng, trông rất ngon.
Dọc đường đi Thái Thường cầm Thủy Linh Châu vui vẻ chạy về điện Ngẫu thần, Ti Cầm nói mỗi ngày cầm nó tu hành nửa canh giờ là được rồi. Hừ! Có ông chú Ti Cầm là Đế Quân Nam Hải, xem về sau còn ai dám ức hiếp nàng!
Hào Hành đang trong điện trái tìm phải kiếm không thấy Thái Thường, cho rằng nàng rơi xuống hồ nước nên tiên hồn biến mất bị đánh vào luân hồi, suýt nữa lật hồ nước lên chạy xuống Địa phủ tìm nàng, đang lúc tay chân rối loạn lại nghe tiếng nàng ngâm nga bài hát gì không rõ nhảy tung tăng quay về.
“Thượng thần thượng thần! Ta mới vừa nhận ra thúc công, vừa trẻ tuổi tướng mạo lại đẹp còn tặng ta quà gặp mặt nữa!”
Vừa mới đắc ý liền quên mất, Thái Thường đi lòng vòng đưa hạt châu tới trước mắt hắn: “Ừm, cho ngài xem nè, rất quý giá nha!”
Hào Hành lo lắng nàng có lẽ xảy chuyện rắc rối, vừa buồn bực một bụng tức tối, ai ngờ nàng hiển nhiên đi ra ngoài nhận ông chú gì gì! Đợi chút! Ông chú? Một cảm giác nguy hiểm truyền tới.
“Thúc công ngươi là người phương nào?”
“Là …” à, gọi là… Quên mất ông chú tên là gì! Thái Thường nhanh chóng vỗ vỗ đầu: “Gọi là Đế Quân!”
Hào Hành thở dài một hơi, sờ sờ đầu của nàng, tên cũng không nhớ rõ, lại gọi ông chú, xem ra là không có gì cạnh tranh, trong trời đất này có cùng khẩu vị như hắn sợ là ít lại càng ít: “Không cho phép vỗ nữa, vốn là đã rất ngây ngốc lại còn vỗ vỗ. Trong tứ hải bát hoang này gọi là Đế Quân có bảy mươi hai vị, theo lời của ngươi nói trẻ tuổi tướng mạo đẹp có ba mươi sáu vị, quay về bản điện từ từ viết danh sách cho ngươi, ngươi loại trừ từng người là được rồi.”
Thái Thường ngồi chồm hổm ngồi dưới đất vùi đầu vào giữa hai chân cố gắng nhớ lại tên của ông chú, Hào Hành cười mà như không, lo lắng nửa ngày cuối cùng nàng đã bình yên vô sự đã trở lại.
Chờ một chút!
“Tiểu tiên Thái Thường, ngươi có biết bản điện tên là…”
Tròng mắt Thái Thường vòng vo vài vòng: “Chớ không phải là ‘Yêu Hành**’ à?”
“…Lập tức đem Bát Thần Kinh học thuộc lòng! Không thuộc, ba ngày không cho phép ngươi dùng bữa!”
Thượng thần, ngài hạ lưu Thượng thần, ngài hạ lưu - Tử Diên Vỹ