Nghịch cảnh là thước đo giá trị của một con người. Tôi trở nên mạnh mẽ hơn sau những khủng hoảng trong cuộc sống.

Lou Holtz

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Phiên Ngoại 1B
a đành phải đi qua hành lễ với bà, giống như ngày xưa, ở bên cạnh bà, dỗ bà cao hứng.
Nhưng tầm mắt ta lại không tự chủ được nhìn về hướng mảnh sân phía sau cánh cửa kia.
Không biết nàng có chống đỡ nổi không?
Mẫu hậu nói trời giá lạnh mặt đất đóng băng, kêu người chưng sâm để ta bồi bổ, bảo ta đến tẩm cung của bà. Tuy trong lòng ta rất lo lắng cho nàng, nhưng vẫn phải đi theo mẫu hậu.
Đến buổi tối, ta mới có thời gian đến thăm nàng, nào ngờ nàng đã sớm được người ta đưa đi. Qua thái độ hâm mộ không ngừng của những cung tỳ khác, ta mới biết nàng đã được điều đi cục Thượng Cung, làm những công việc nhẹ nhàng hơn.
Lại qua mấy ngày, trong khi nói chuyện phiếm, mẫu hậu lơ đãng nhắc tới nàng, ta mới phát hiện, hóa ra mẫu hậu đã an bài tất cả. Nàng đã thành con cờ để mẫu hậu khống chế ta.
Nàng trở thành con cờ, vì muốn nàng không bị lợi dụng, ta đành phải tận lực xem nhẹ sự tồn tại của nàng. Cho nên, từ đó về sau, ta không lén đi quan sát nàng, âm thầm nhìn lén nàng nữa.
Giống như trước kia, ngày ngày uống rượu mạnh, âm thầm đi thanh lâu.
Nhưng trong lòng ta, ước mong có được nàng lại càng ngày càng sâu đậm, chỉ có Khang Đại Vi biết, liền lặng lẽ nói tin tức về nàng cho ta biết, nói từ khi nàng vào cục Thượng Cung, thông minh mà ẩn nhẫn, tuổi còn nhỏ đã biết đạo lý đối nhân xử thế, khiến từ trên xuống dưới cục Thượng Cung đều vui vẻ, nhanh chóng thăng lên chức Tư thiết.
Ta biết rõ, nàng có bản lãnh sinh tồn, chỉ cần cho nàng chút cơ hội, nàng sẽ như cây non gặp mưa xuân, không ngừng vươn cao, huống chi mẫu hậu cũng sẽ cho nàng cơ hội.
Mẫu hậu sẽ không lãng phí con cờ này, dù nó có hữu dụng hay không.
Ta lại không nghĩ đến, nàng sẽ nương tựa vào mẫu hậu, hơn nữa còn nương tựa triệt để như thế, đứng về phía đối lập với ta.
Vân quý phi bệnh chết, Nhị hoàng tử được mẫu hậu nhận nuôi, hai phe phái lớn trong cung rốt cuộc cũng hợp thành một phái, đều là phái của gia tộc Thượng quan, địa vị của ta lại lâm vào tình thế nguy hiểm.
Nhưng lúc này, ta lại không sợ, trải qua nhiều năm ẩn nhẫn, ta đã bố trí xong xuôi tất cả, chỉ chờ một ngày này đến.
Phụ hoàng từng nói, không muốn ta làm con rồi, ta đã đáp ứng phụ hoàng, thì nhất định sẽ làm được, đã muốn làm được, thì chung quy cũng sẽ có một ngày phát sinh xung đột với mẫu hậu.
Nhưng ta không ngờ một ngày này lại tới sớm như vậy, phụ hoàng  nằm trên giường bệnh nhiều năm, rốt cuộc đã vĩnh biệt cõi đời.
Việc này làm cho ta trở tay không kịp, đành phải tự mình đến thăm Thời gia, hứa hẹn lấy Thời Phượng Cần làm hoàng hậu, đổi lấy sự trợ giúp của Thời gia. Lúc ấy Thời gia nắm giữ đại quyền trong quân đội, tuy ở trong triều hơi yếu thế, nhưng chỉ khi Thời gia liên hợp với lực lượng bí mật của ta, mới đủ đối kháng cùng Thượng Quan gia.
Ở Thời gia, biểu hiện của ta thật sự rất tốt. Thời gia vốn có quan hệ bà con cô cậu với hoàng gia, Thời Phượng Cần gặp ta, liền gọi một tiếng biểu ca, mà ta, cũng gọi nàng là biểu muội. Xem ra, từ nhỏ nàng đã sống trong đại gia đình phức tạp như Thời gia, cũng học được không ít bản lãnh. Tối thiểu nhất, nàng cũng có thể khiến cho các tỷ muội cạnh tranh với nàng không còn lộ diện ở trước mặt ta, về điểm này nàng thật sự làm rất tốt, hơn nữa, bất cứ lúc nào, bất luận làm cái gì, nàng luôn bày ra một gương mặt đoan trang hiền thục. Điểm này ta rất cần, không phải hoàng đế đều muốn có một hoàng hậu đoan trang hiền thục sao?
Tuy rằng từ đáy lòng, ta vẫn cảm thấy nàng không khác gì những cung tỳ kia, đều khiến ta chán ghét đến tột cùng, nhưng diễn kịch nhiều năm, ta làm sao có thể diễn không tốt? Muốn dỗ nàng vui vẻ, đơn giản là một màn tài tử giai nhân, thâm tình khẩn thiết, ta vận dụng cực kỳ nhuần nhuyễn.
Tuy nàng lớn lên trong gia đình giàu có, nhưng bàn về tình yêu trai gái, nàng làm sao so được với ta?
Ta rốt cuộc đã xếp đặt một cái lưới lớn, quăng một mẻ bắt hết những thế lực quan trọng trong gia tộc Thượng Quan, mà quan trọng nhất là, nàng cũng rơi vào trong lưới ta giăng ra. Tuy rằng nàng phản bội khiến ta đau lòng thấu xương, lúc ta nhìn thấy nàng, chỉ muốn xé nàng thành trăm mảnh. Ta thấy rõ ràng khi ta và nàng đối mặt, gương mặt nàng hiện lên vẻ thống khổ, điều này càng làm cho ta thống khổ hơn gấp trăm nghìn lần.
Trong mắt nàng không có ta, hoàn toàn không có, dù cho ta có thân phận vinh quang tối cao vô thượng.
Ánh mắt nàng nhìn ta, hoàn toàn không khác gì nhìn những người khác. Gương mặt vô cùng ti tiện, đoán ý hầu hạ, trong mắt trong đầu cũng chỉ có tính kế, tính xem dựa dẫm vào ta có thể lấy được bao nhiêu ích lợi, vét được bao nhiêu ưu đãi!
Ta đột nhiên rất sợ, sợ nàng biết được sự mê luyến ta dành cho nàng, sẽ lợi dụng nó để áp chế ta, khiến ta càng cảm thấy tuyệt vọng. Thế là, ta cẩn thận dè dặt giao thiệp với nàng, nhưng bộ dáng trong mắt chỉ có quyền thế và ích lợi của nàng lại càng làm cho ta cảm thấy đau lòng, nhất là khi ta biết nàng đã đầu quân vào phe cánh của hoàng hậu.
Vì bợ đỡ hoàng hậu, nàng tốn rất nhiều thời gian, ra hết bùa phép để được hoàng hậu thưởng thức, nhìn thấy nàng và hoàng hậu từ từ thân cận, ta bỗng nhiên nghĩ, nếu như chỉ cần dùng lợi ích quyền thế, liền có thể khiến nàng đối xử với mình như thế, vậy thì, cũng được thôi.
Thế là,  muốn khiến nàng đến nương nhờ ta, quả thực quá dễ dàng, chỉ cần khiến hoàng hậu cho rằng nàng là một mối uy hiếp là được. Chỉ cần hoàng hậu gạt bỏ nàng để bảo vệ quyền lợi của mình, ta liền có thể ép nàng tìm đến ta.
Nhưng ta đã xem thường trí tuệ của nàng, nàng lợi dụng cơ hội này, trốn ra khỏi cung!
Ta cũng không biết mình đã làm sao để sống qua những ngày nàng mất tích. Rốt cuộc ta đã sủng hạnh muội muội của nàng, chỉ vì gương mặt của muội muội nàng có một chút tương tự với nàng.
Ta nghĩ hết tất cả biện pháp đi tìm nàng, cuối cùng nghĩ đến việc nàng sẽ dựa vào bản lãnh của mình để sinh sống, truy ra mẫu thân nàng có khả năng thêu thùa phi phàm, bằng cách này, cuối cùng ta đã tìm được nàng.
Dưới bóng rừng âm u dày đặc, trong khoảng khắc ta nhìn thấy nàng, ta cố gắng ức chế cảm giác vui mừng khôn xiết trong lòng. Ta dùng quyền thế có sức hấp dẫn nhất, dẫn nàng về bên cạnh ta. Ta nói với nàng, nếu như nàng giúp ta chế ngự thế lực của Thời gia tại hậu cung, ta sẽ cho nàng tất cả những thứ nàng mong muốn.
Nàng là một nữ tử thông minh, cực kỳ thông minh, nhưng vẫn bị ta thuyết phục. Có trời biết vào một khắc nàng động lòng kia, ta đã nín nhịn tình cảm của mình như thế nào, không để biểu tình lộ ra một chút khát vọng đối với nàng. Bởi vì ta biết rõ, nếu như nàng biết được suy nghĩ ẩn giấu trong lòng ta, nàng sẽ lợi dụng nó, sẽ khiến ta đau lòng đến chết. Bởi vì, ta biết một khi như thế, nàng sẽ thành thuốc độc của ta, sẽ khiến ta càng uống càng nghiện, cuối cùng để mặc cho nàng khống chế.
Nàng đáp ứng ta, trong mắt phát ra hào quang, nhưng ta biết rõ, ánh sáng này không phát ra vì ta, mà là vì dã tâm của nàng đã được thực hiện.
Khang Đại Vi thấy ta như thế, thẳng thắn nói với ta: “Hoàng thượng, phi tần của ngài ai ai cũng đều nóng mi đỏ mắt nhìn ngài chằm chằm, ngài lại thấy phiền chán vô cùng, rốt cuộc xuất hiện một cô không nóng mi đỏ mắt, chỉ nhìn chòng chọc ích lợi trong tay ngài, ngài lại đi nóng mi đỏ mắt!”
Ông lão này ở bên cạnh ta lâu ngày, nói chuyện càng lúc càng chẳng kiêng nể gì.
Ta đành phải nói: “Nếu nàng như thế, ta cầu còn không được.”
Đáng tiếc, nàng cũng không như thế. Nàng chỉ ngấm ngầm mưu tính địa vị cùng quyền lực trong tay ta, không quan tâm tâm ý của ta dành cho nàng. Trong mắt nàng, ta không nhìn thấy ánh sáng lấp lánh như khi các phi tần khác nhìn ta. Khang Đại Vi nói đúng, tâm tình ta quả thật có một chút biến hóa.
Chung sống lâu ngày, ta càng lúc càng hiểu rõ nàng hơn,  phía sau khuôn mặt tươi tắn mà nàng trưng ra mỗi ngày, là sự lạnh nhạt xa cách và lạnh lùng khiến ta đau lòng. Bất kỳ ai cũng bị nàng ngăn cách sau một bức từơng, lúc đối diện với ta, nàng càng tươi cười nhiều hơn, nhưng từ trong mắt nàng ta lại không tìm thấy chút nhiệt tình nào. Ở trong mắt nàng, ta chỉ là một thứ có thể mang đến cho nàng vinh quang và của cải mà thôi.
Điều này làm cho ta rất cáu giận, chỉ muốn hung hăng đày đoạ nàng, nhưng mỗi lần làm như vậy, gương mặt đẫm nước mắt của nàng lại ẩn hiện trước mắt ta. Cho nên, mỗi một lần đến chỗ nàng, ta đều khó chịu suốt mấy ngày.
Ta nghĩ, nếu như ta để quan hệ giữa hai người phai nhạt đi có lẽ sẽ tốt hơn một chút, vì vậy mà có vài ngày, ta lưu luyến bụi hoa, ơn trạch trải rộng giống như trước kia. Ở trong mắt người khác, nàng vẫn là một phi tử không quá được ưu ái, chỉ vì biết dùng thủ đoạn thích hợp, mới được tấn phong phi vị cao, chính nàng cũng cho là như thế.
Chỉ có ta biết, nếu như không dùng quyền thế và ích lợi để dụ dỗ nàng, nàng sẽ sinh ra tâm tư khác. Nàng không giống những phi tần khác, tất cả vui mừng hạnh phúc của những phi tần kia đều phụ thuộc vào ta, mà nàng, tất cả hứng thú đều tập trung vào quyền thế.
Lần duy nhất nàng chạy tới cầu xin ta, là vì muội muội của nàng. Kết cục của muội muội nàng, ta sớm đã an bài tốt, tự nhiên sẽ không vì nàng mà thay đổi. Mà càng làm cho quyết tâm của ta thêm kiên định là, vì sao người nàng quan tâm, trước giờ đều không phải là ta?
Ta thừa nhận, lúc ấy ta đã ghen tị.
Vì muốn triệt để thay đổi hình tượng của Ninh Tích Văn trong lòng nàng, ta ra hiệu cho Khang Đại Vi không được ra mặt khi Ninh Tích Văn lôi kéo nàng, khiến nàng triệt để tắt hết mọi kỳ vọng về muội muội, sau khi lôi kéo, lại bảo Khang Đại Vi ra mặt hòa giải, khiến nàng vì vậy mà bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Ta dùng việc lần này để nói cho nàng biết, cuối cùng chỉ có ta mới có thể cứu nàng.
Sau khi nàng chứng kiến hành động của Ninh Tích Văn đã thất vọng triệt để, gương mặt rốt cuộc đã lộ ra thần sắc cảm kích ta, tuy là chỉ có cảm kích mà thôi, đã làm cho niềm vui sướng tự nhiên trào dâng trong lòng ta. Ta ôm lấy nàng, không thể tự chủ nói ra hai chữ ” người thân “.
Nàng giương mắt nhìn ta, giờ khắc này, nàng đã buông xuống tất cả đề phòng và cảnh giác.
Ta biết, lời ta nói đã khiến nàng dành cho ta một chỗ nhỏ nhoi trong lòng, tuy rằng chỉ là người thân mà thôi.
Nàng có đầu óc thông minh tuyệt đỉnh, rành rẽ thủ đoạn tính kế. Ta biết ta không có chọn lầm người, hai người chúng ta liên thủ, không cần nhiều lời, vẫn ăn ý, quả nhiên từng bước một kiềm chế thế lực của Thời gia tại hậu cung, khiến hoàng hậu có miệng mà khó mở lời.
Ta lại không nghĩ đến thủ đoạn ta sử dụng, đều bị nàng đoán ra. Biểu tình thỏ chết cáo buồn của nàng, khiến ta lại cảm thấy hận không thể xé rách khuôn mặt của nàng một lần nữa. Trước giờ, nàng vẫn không cho rằng vị trí của mình trong lòng ta khác những phi tần còn lại, đơn giản là, nàng cũng có cùng một loại cảm giác như vậy đối với ta, trong lòng nàng, ta cũng không khác gì những kẻ khác, quan hệ của chúng ta lại rơi vào vòng luẩn quẩn.
May mà giữa chúng ta vẫn còn một ràng buộc, đó là quyền thế và ích lợi.
Ta biết rõ suy nghĩ trong lòng nàng, ta và hoàng hậu đã có thời chân thành thâm tình như thế, đến cuối cùng ta vẫn âm thầm bày kế, muốn lấy tánh mạng hoàng hậu, trong suy nghĩ của nàng, nếu nàng không còn chỗ hữu dụng, sẽ rơi vào cùng một dạng kết cục như hoàng hậu.
Nhưng làm sao nàng biết được, nàng và hoàng hậu không giống nhau. Hoàng hậu không phải nữ nhân mà ta mong muốn, chỉ có nàng mới phải.
Nhưng nàng lại không hề hay biết điều đó, lúc ở bên ta, càng thêm phần cẩn thận dè dặt và e ngại. Cái biểu tình tuy ở bên cạnh ta, nhưng bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn khiến người ta nhìn mà giận sôi.
Sau việc Ninh Tích Văn, nàng cũng thay đổi cách nhìn về ta, nhưng ta nhìn thấy rõ ràng, sự sợ hãi trong lòng nàng vẫn chưa biến mất, ta nghĩ nếu như không phải quyền thế hấp dẫn nàng, rất có thể nàng sẽ giống như lần trước, biến mất không còn tung tích?
Ta và nàng càng phối hợp ăn ý tại phương diện nào đó, sự mất mát trong lòng càng sâu thêm. Đến lúc nào nàng mới hiểu được lòng ta, mới trao trái tim nàng cho ta đây?
Đến cuối cùng, ta lợi dụng địa vị chí cao vô thượng mà nàng khao khát để dẫn dụ nàng, thông minh như nàng, một lần này lại không hiểu. Có lẽ, nàng không muốn hiểu hoặc có lẽ, nàng quá hiểu, biết rõ những nguy hiểm và tuyệt vọng mà vị trí kia mang tới.
Cho nên, nàng không cầu.
Nhưng thái độ này, lại làm cho ta không biết phải làm sao, nếu như thế, ta còn có chỗ nào có thể hấp dẫn được sự chú ý và ánh mắt của nàng nữa đây? Nếu như vinh quang ta ban cho nàng đã đạt đến đỉnh điểm, đôi mắt nàng sẽ không còn lấp lánh vì ta nữa, tuy rằng, trên thực tế cũng chưa hề vì ta mà tỏa sáng.
Ta rất sợ, đến lúc đó, ta sẽ lại trở thành cậu bé âm thầm rình trộm tại Ninh phủ, chỉ dám đứng xa xa nhìn, không dám lại gần.
Tuy rằng ta có thể đụng chạm đến thân thể của nàng, lại vĩnh viễn không thể chạm tới nội tâm nàng.
Khang Đại Vi biết hết tất cả mọi chuyện giữa ta và nàng, khuyên ta: “Chỉ cần tận tâm tận lực, sẽ có một ngày nàng ấy hiểu ngài.”
Ta không biết phải làm thế nào để đánh vỡ cục diện bế tắc giữa ta và nàng, mà lúc này, Thời gia rục rịch, ta đành phải buông việc này xuống, chuyên tâm đối phó Thời gia. Lúc trước khi ta và Thời gia lập hiệp nghị, ta đã biết, hành động của ta là đang cửa trước chống hổ, cửa sau dẫn sói, nhưng không làm như thế, ta có thể làm thế nào đây?
Thời gia và Thượng Quan gia là cùng một loại, đều là gia tộc hung ác tàn bạo, những thứ ta trả giá không thể thỏa mãn bọn họ, kết quả cuối cùng, cũng giống Thượng Quan gia, cá chết lưới rách.
Nhưng đây cũng là kết cục ta mong đợi, chỉ có thừa dịp thế lực nó chưa lớn mạnh giải quyết triệt để trước, mới không khiến triều đình thương gân động cốt.
Nhưng ta không ngờ, mục đích của Thời gia lại không phải là ta, mà là nàng. Chờ ta hiểu ra, nàng đã rơi vào hiểm cảnh, khi ta dẫn người nhảy vào trong sân, tìm khắp chung quanh mà không thấy nàng, nỗi tuyệt vọng trong lòng khiến ta nổi cơn điên. Rốt cuộc nghe được tiếng gọi mỏng manh của nàng trong chính sảnh, ta liều lĩnh chạy vào, mà lúc đó đám người Khang Đại Vi lại bị một nhóm cao thủ bao vây.
Lúc ta xông vào, nhìn rõ tình hình trong phòng, nàng bị người ta trói trên giường, mà bốn đường dẫn lửa xèo xèo chạy tới bốn cây cột, điều này làm cho ta không tự chủ được lạnh cả người, tựa hồ thấy nàng tiêu tán như mây khói. Nàng nhìn ta, lần đầu tiên trong mắt chứa đầy sự ỷ lại, không có tạp chất gì khác.
Ta cũng không suy nghĩ được gì nữa, vội vàng cầm đao nhỏ, chặt đứt hai đường dẫn lửa, vừa mới chặt đứt kíp nổ nối với đống thuốc nổ dưới đáy giường nàng, ầm một tiếng, một đường khác đã nổ tung, một góc nóc nhà sụp xuống, ta nhìn rõ có một mảng tường không chống đỡ nổi nữa, nếu như nó sập xuống, sẽ vừa vặn đè lên trên giường nàng, ta vội vàng chạy qua dùng lưng chống đỡ, chỉ hi vọng Khang Đại Vi có thể tới giải vây mau một chút.
Nhưng ta vẫn không thể hoàn toàn bảo vệ nàng, cố được đầu này liền không cố được đầu kia. Ta tận mắt nhìn thấy một cây trụ nhà bằng gỗ nện lên ngang hông nàng, đau đến nàng thở nhẹ một tiếng.
Nàng vẫn im lặng chịu đựng, dù vậy, nguyện vọng cuối cùng chỉ là xin ta ôm nàng một cái. Có trời biết lúc ta nghe nàng nói như thế, trong lòng ta vui sướng biết bao nhiêu, cuối cùng nàng đã xếp ta ở vị trí đầu tiên.
Nhưng ta có thể cảm giác được mảng tường sau lưng lại chậm rãi rung chuyển, nếu ta động đậy, bức tường này sẽ sập xuống, vừa vặn đè lên giường nàng.
Ta cảm giác được ngữ khí nàng dần suy yếu, không còn ý chí muốn sống, ta biết vết thương của nàng thật sự quá nặng, sợ là không cố được. Giờ khắc này, trong lòng ta tràn đầy sợ hãi, ta biết, nếu như ta bỏ qua thời điểm này, sẽ đau khổ hối hận cả cuộc đời.
Chung sống với nàng lâu ngày, ta cũng phần nào hiểu được tính cách của nàng, liền dùng lời nói để kích thích nàng, thổi bùng sự tức giận và ý chí chiến đấu của nàng. Quả nhiên nàng đã trúng kế, nhờ vậy miễn cưỡng chống đỡ, không chìm vào hôn mê.
Lúc này, cuối cùng Khang Đại Vi cũng dẫn người đuổi tới đây, khi ta nói mấy chữ ” Cứu nương nương trước…”  ra, ta nghe thấy sự ngạc nhiên và bất ngờ trong giọng nói của nàng.
Nhưng ta cũng không còn tâm tình thưởng thức sự quan tâm khó khăn lắm mới có được này, ta cảm nhận được mảng tường đang chậm rãi đổ xuống, ta vội vàng hạ lệnh kêu Khang Đại Vi cho người mang nàng ra.
Ta biết Khang Đại Vi sẽ nghe theo mệnh lệnh của ta, hơn nữa, hắn cũng sẽ liều mạng trở vào cứu ta, nhưng nếu như đảo ngược lại, thì chưa chắc.
Khang Đại Vi chưa nhìn ra chỗ không ổn, cho rằng ta không có trở ngại gì, quả nhiên đã phái người tới mang nàng ra. Ta thở nhẹ ra một hơi, nghe thấy nàng ở bên ngoài kêu to: “Hoàng thượng, mau đi cứu hoàng thượng.”
Ta nghĩ thầm: cuối cùng nàng đã đặt ta ở trong lòng, nếu như thế, dù muốn ta chết vì nàng, cũng rất đáng phải không?
Ta và nàng, nhìn như phong quang chói mắt, kỳ thật chỉ là hai động vật dựa sát vào nhau sưởi ấm cho nhau trong đêm đông giá rét mà thôi.
Khi ta được Khang Đại Vi cứu ra ngoài, nhìn thấy vẻ vui mừng khôn xiết trên gương mặt nàng, đôi mắt nàng tỏa ra hào quang lóa mắt, ta bỗng nhiên cảm thấy bầu trời cũng xanh hơn.
Hóa ra điều ta mong ước, chỉ là như vậy mà thôi.
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô