To read a book for the first time is to make an acquaintance with a new friend; to read it for a second time is to meet an old one.

Chinese Saying

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 14
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 46 Part 1
hương 46: Cay đắng như ngậm hạt sen, bỗng dưng được chút ngọt ngào.  Edit&Beta:Myumyu
Cửa phòng vừa dày vừa nặng bị người ta khóa ngoài, kíp nổ kéo dài ra đến ngoài cửa. Ta biết, khi kíp nổ đốt tới bốn trụ trong góc phòng, đó là lúc ta chết. Kỳ thật nàng không cần lãng phí nhiều thuốc nổ như vậy, nhưng chính như nàng ta đã nói, nàng ta muốn khiến ta thịt nát xương tan, không nhìn ra mặt mũi, cho nên mới chất thêm thuốc nổ ở đầu giường ta.
Ta nghe thấy tiếng kíp nổ cháy xèo xèo, trong lòng bỗng dâng lên nỗi tuyệt vọng và oán hận vô cùng.
Nếu không vì hắn, làm sao ta lại ra nông nỗi này?
Trong nháy mắt, ta rất hối hận, hối hận vì sao lại hồi cung, vì sao lại bị quyền thế mê hoặc. Vì sự yêu thương chẳng hề tồn tại mà đẩy bản thân lâm vào hoàn cảnh như thế, đáng giá sao?
Trong đầu ta, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tai chỉ nghe thấy tiếng kíp nổ cháy xèo xèo, nghiêng đầu qua, liền nhìn thấy những đốm hoa lửa nhỏ văng tung tóe từ khe cửa chạy vào, lao thẳng về hướng giường ta. Nỗi hận thù trong lòng ta càng ngày càng đậm, hoàn toàn quên bản thân mình vì quá tham lam mới ký hiệp nghị cùng hắn, lại hận hắn dụ dỗ, lợi dụng mình!
Ta khẩn trương nhìn thấy kíp nổ cháy đến cây trụ trong góc phòng, gói thuốc nổ đầu tiên liền nổ mạnh. Ta liều mạng giãy dụa, vẫn không thể động đậy như cũ.
Ta không nghe thấy có người hô to trong sân: “Ninh Vũ Nhu, nàng ở đâu?”
Cũng không nghe thấy trong viện có tiếng đao thương đánh nhau, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm ba đường kíp nổ kia, thầm nghĩ mình giãy dụa đấu tranh lâu như vậy, cuối cùng cũng phải chết sao?
Thẳng đến khi cửa lớn màu son bị người từ bên ngoài dùng lực phá ra, bình phong lập tức bị người ta đẩy ngã, ta mới nghiêng đầu qua.
Thân ảnh quay lưng về ánh mặt trời kia, chính là mối hận trong lòng ta, Hạ Hầu Thần.
Lúc này, hi vọng muốn sống khiến ta quên mất tất cả thù hận, chỉ kêu lên: “Hoàng thượng, mau cứu thần thiếp với, thuốc nổ sắp nổ tung rồi!”
Hắn liếc mắt nhìn, thấy ta bị trói trên giường, vội vàng định chạy tới cởi bỏ dây thừng trên tay ta, ta vội nói: “Hoàng thượng, dập lửa trước đã!”
Ta ráng sức hất đầu về phía ngòi nổ đang cháy, nhìn kỹ, đáy lòng lại lạnh buốt, hóa ra ngòi nổ kia vốn chỉ có một đường, đến nửa đường, lại đột nhiên rẽ thành bốn đường, nhắm thẳng đến bốn trụ trong góc phòng. Hạ Hầu Thần phi thân bay lên, tay nắm một thanh đao, đột nhiên chém về phía một đường kíp nổ, chặt đứt đường dẫn lửa kia, nhưng ba đường khác vẫn đang cháy xèo xèo như cũ, như một con rắn độc thè lưỡi trườn về phía trước, tấn công vào đống thuốc nổ chất dưới chân trụ.
Ta tuyệt vọng nhìn ba đường lửa cháy kia, thấy hắn lại vội vàng chạy về phía một mồi lửa khác, tiếp tục dùng đao chặt đứt, nhưng hai đường còn lại, một đường cháy cực nhanh, chỉ còn dài khoảng một nén nhang, ta gắt gao nhìn chằm chằm chỗ đó, kêu lên: “Hoàng thượng, mau chặt đứt chỗ này!”
Hắn lại không để ý tới ta, gấp gáp đi vài bước đến một chỗ khác, vung đao lên liền chặt đứt.
Lúc này có quay lại, cũng đã trễ. Một tiếng nổ thật lớn vang lên, ta hoảng sợ nhắm hai mắt lại, chỉ nghe thấy tiếng gạch đá nứt gãy, nóc nhà rầm rầm sụp đổ, mũi ngửi được mùi bụi đất tung bay, chợt cảm thấy cái hông đột nhiên đau nhức vô cùng. Một trận đau đớn qua đi, ta mới dám mở to mắt ra. Nhất thời, ta thấy không rõ lắm, qua vài giây, mới mơ hồ nhìn thấy tình hình trong phòng. Hóa ra, cây trụ chống đỡ nóc nhà bị phá hủy, một bên nóc nhà sụp xuống. Còn có một cây gỗ cực lớn đập lên người ta, chặn ngay giữa hông ta. Hai tay ta vẫn bị trói ở đầu giường như cũ, giãy giụa một lúc lại cảm thấy dây trói hơi lỏng ra, hóa ra lan can nơi đầu giường đã bị đập gãy.
Ta định đứng dậy, lại cảm thấy cái hông đau đớn vô cùng, đưa tay khẽ chạm vào, chỉ thấy bên hông ướt đẫm, dính ngấy đầy tay, không cần nghĩ ngợi, ta cũng biết hông mình đã bị đầu nhọn của cây gỗ kia xuyên qua, máu tươi ào ạt chảy ra.
Ta vội nói: “Hoàng thượng… Hoàng thượng…”
”Trẫm ở đây!”
Đôi mắt dần dần thích ứng, nhìn được trong bóng tối, ta nhìn thấy hắn dựa vào bức tường cách đầu giường ta nằm không xa, vẫn không nhúc nhích.
Ta thấy tình hình của hắn vẫn ổn, không có thương thế gì, liền thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Hoàng thượng, ngài tới đây giúp thần thiếp với. Thần thiếp bị cọc gỗ đập trúng, ngồi dậy không nổi…”
Ta vừa cử động, liền đau đớn thấu tim gan, không tự chủ được kêu ra tiếng. Hắn lại không hề tiến lên, vẫn dựa vào tường, nói: “Trẫm cũng không động đậy được nữa, bắp chân bị xà nhà đè rồi. Nàng ráng đợi một chút, đừng sốt ruột, Khang Đại Vi đang dẫn người ứng chiến với mấy tên cao thủ ở bên ngoài, sẽ nhanh chóng tới đây.”
Ta đáp lại một tiếng, cảm giác phần eo giống như một con suối, chất lỏng cuồn cuộn tuôn ra, rút cạn tất cả hơi ấm và sức lực trên thân thể. Cả người dần dần lạnh như băng, nhưng thần trí ta lại vẫn tỉnh táo như cũ. Giờ phút này, tình hình không khác gì cơn mưa tuyết một năm kia, ta thực sự sắp chết sao? Cuộc đời ta sợ hãi nhất là cái chết, vì muốn sinh tồn thậm chí không từ một thủ đoạn nào, không ngờ ta vẫn chạy không thoát khỏi vận mệnh này.
Trước mắt giống như có một cơn mưa tuyết tung bay vô cùng vô tận, những bông tuyết lành lạnh dính trên đỉnh đầu ta, trên thân thể ta, khiến hơi ấm trên người ta mất hết, rét lạnh thấu xương. Ta đột nhiên hiểu ra, không phải ta đang sợ chết, cảm giác sợ hãi này, là lo sợ phải một thân một mình, trơ trọi ra đi, không có ai bên cạnh, không có chút ấm áp nào.
“Ninh Vũ Nhu, Ninh Vũ Nhu, nàng đã đồng ý với trẫm rồi mà!”
Ta thở hổn hển một hơi nói: “Hoàng thượng, thần thiếp phải đi trước một bước rồi. Hoàng thượng, nếu vết thương trên chân ngài không nghiêm trọng, xin ngài tới đây ôm thần thiếp một cái…”
Nhưng hắn vẫn đứng dựa vào tường, thậm chí hoàn toàn không thử di chuyển cọc gỗ đè trên chân, chỉ nói: “Trẫm không qua được. Ninh Vũ Nhu, nàng kiên trì một chút đi, Khang Đại Vi sẽ mau chóng tới cứu chúng ta.”
Ta đánh giá bốn phía một chút, ngẩng đầu lên nhìn trên đỉnh đầu, chợt thấy trên đầu giường ta nằm, có một cây trụ lung lay sắp đổ, cứ như sắp nện xuống, không khỏi cười khổ, “Hoàng thượng sợ tới đây, sẽ phải chôn cùng thần thiếp chứ gì?”
Giọng nói lạnh lùng của Hạ Hầu Thần truyền tới, “Không sai, trẫm là ngôi cửu ngũ, toàn bộ thiên hạ chờ trẫm, cả triều đình cũng đang chờ trẫm, trẫm vì cứu ngươi, đã lấy đẩy bản thân vào nguy hiểm, phạm phải sai lầm nghiêm trọng, trẫm còn đang hối tiếc đây này!”
Ta bị lời hắn nói chọc giận. Ta luôn luôn biết rõ hắn là người như thế nào, nhưng vì sao nghe hắn nói năng tuyệt tình như vậy, tuy đã ở vào tình cảnh này, ta vẫn còn phẫn nộ, vẫn thất vọng, vẫn trăm mối cảm xúc ngổn ngang?
Ta miễn cưỡng cất giọng: “Hoàng thượng không cần phải nói nữa, thần thiếp hiểu hoàng thượng, nếu như thế, hoàng thượng cũng sẽ không chọn thần thiếp. Là thần thiếp nương tựa lầm người …” Cảm giác nước mắt tuôn rơi, trong lòng chua xót, “Hóa ra điều thần thiếp sợ, chẳng phải là cái chết, mà là khi chết chỉ có một mình, cô đơn ra đi.”
Hắn thản nhiên nói: “Ngươi yên tâm, giữa chúng ta đã có hiệp nghị, ta sẽ không để ngươi cô đơn ra đi. Trẫm sẽ cho ngươi một tang lễ long trọng, hơn nữa còn bắt bọn nô tỳ Tố Linh kia chôn cùng ngươi, còn thông cáo thiên hạ, nói ngươi vì cứu trẫm mà chết, sau khi chết truy phong làm hoàng hậu. Coi như trẫm bù đắp cho ngươi!”
Ta tức giận, không thèm để ý đến thân thể ngày càng lạnh dần, nỗ lực nói: “Thần thiếp không muốn ai phải chôn cùng! Bọn Tố Linh cũng giống thần thiếp, đều là người mệnh khổ. Ngài cần gì phải làm như thế? Điều thần thiếp cầu xin, ngài không chịu đáp ứng, chuyện sau khi chết, thần thiếp còn quan tâm làm gì?”
Ta biết hắn tuyệt tình, nhưng không ngờ hắn lại tuyệt tình đến mức này. Ta thừa nhận, chẳng biết từ lúc nào, một sợi tơ đã nối giữa ta và hắn. Nam tử như hắn, có ai không kính yêu? Tuy rằng hắn đối xử tốt với ta, chỉ là vì cái hiệp nghị kia.
Tưởng tượng đến đây, ta liền vô cùng thương tâm, đau đớn trên thân thể cũng bớt đi vài phần, đầu óc vì mất máu mà dần dần mờ mịt cũng tỉnh táo lại. Trái tim lại đau đớn, dày vò như bị nấu sôi, nỗi căm hận hắn cũng dần dần dâng lên, ta không nghĩ ngợi, buột miệng nói: “Nếu không vì hoàng thượng, sao thần thiếp lại ra nông nỗi này!”
Hắn hờ hững trả lời: “Ngươi là nữ nhân của trẫm, tự nhiên phải chia buồn giải nạn cũng trẫm, ngươi có quyền lựa chọn sao?”
Ta nản chí ngã lòng, liền cảm thấy cái hông đau đớn, không khỏi rên rỉ ra tiếng. Hắn lại không thăm hỏi ta lấy một câu, xem ra hắn thấy ta đã hết giá trị lợi dụng, nên cũng lười, không thèm đóng giả như thường ngày nữa. Nếu thế thì tại sao lại mạo hiểm chạy vào cứu ta?
“Nếu đã như thế, vì sao hoàng thượng còn tiến vào?” Ta chưa nói câu đó ra khỏi miệng, bởi vì trong lòng vẫn ôm ấp hi vọng, cho rằng ở trong lòng hắn mình vẫn có chút địa vị?
Lời hắn nói ra lạnh lùng giống như ngâm trong băng tuyết, “Đây cũng là việc trẫm hối hận nhất, vì sao lại xông vào cứu ngươi, khiến trẫm rơi vào tình cảnh nguy hiểm thế này?”
Lòng ta lạnh buốt, một tia hi vọng cuối cùng về hắn cũng bị dập tắt, liền nói: “Hoàng thượng nếu như ngài bình an ra khỏi đây, thì xin hãy giải oan uội muội của thần thiếp. Muội muội của thần thiếp bị hoàng hậu hãm hại, dùng một loại côn trùng tên là chuồn chuồn kim(1)hại muội ấy. Hoàng thượng chỉ cần điều tra, chắc chắn sẽ có dấu vết để lại.”
Từ hông trở xuống bắt đầu lạnh dần, tay chân giống như không phải của mình, cảm giác ẩm ướt dần dần lan tràn, dính lên khuỷu tay như keo. Ta nghĩ hiện tại cả người ta chắc là đang nằm trong vũng máu? Có xem là hoàng hậu đã đạt được mục đích không?
“Chuyện này đương nhiên trẫm phải điều tra. Lần này, đảng phái của hoàng hậu đã bị trẫm diệt trừ, bất luận chân tướng thế nào, đã không còn quan trọng nữa.”
Sức lực càng ngày càng giảm dần, cơ hồ không mở miệng nổi, chỉ chậm rãi đáp lời: “Vậy thần thiếp đa tạ hoàng thượng.”
“Ninh Vũ Nhu, ngươi không muốn biết trẫm đã thêu dệt tội danh như thế nào, để khiến phụ thân ngươi mang tội phản quốc bị xử trảm sao?”
Giọng nói hắn lạnh như băng, lại có vẻ đắc ý, giống như một cú đập mạnh vào trái tim ta, khiến sự thù hận của ta dành cho hắn tăng lên vùn vụt, “Ngươi nói cái gì?”
“Tuy phụ thân ngươi làm quan tam phẩm, chỉ tiếc lại quá hám lợi, quả thực giống ngươi như đúc, toàn tâm toàn ý bợ đỡ gia tộc Thượng Quan, làm tay chân cho nhà Thượng Quan. Trẫm không diệt trừ hắn, làm sao có thể thuận lợi kế thừa ngai vàng? Trẫm chỉ cần dùng chút thủ đoạn, lấy mình ra làm mồi, để người nào đó cho rằng hắn đã cứu trẫm lúc trẫm mắc nạn, mang tới tai họa cho hắn. Trẫm chỉ cần xuôi dòng đẩy thuyền, lại kêu người tạo thêm mấy loại tội danh cho hắn, liền có người khẩn cấp vội vã lôi hắn ra chém!”
Ta thở hổn hển một hơi, nói: “Hóa ra sở dĩ ngươi lựa chọn ta, chẳng hề là ngẫu nhiên, ngươi muốn nâng ta lên trời, sau đó lại đạp xuống đất, để trả thù gia phụ từng vô lễ với ngươi phải không?”
“Đúng, ngươi nói không sai, trẫm là người như vậy đó. Ai có lỗi với trẫm, trẫm sẽ khiến hắn vĩnh viễn không thể sống yên, thậm chí không chừa cả người nhà hắn. Về phần ngươi, cũng khá thông minh, làm thế nào cũng không mắc lừa, mê muội trẫm như các phi tần khác. Qủa thực, ngươi đã mang tới trẫm không ít niềm vui, nếu như ngươi chết, trẫm cũng hơi tiếc nuối đấy!”
Ta cũng nhịn không được nữa, lớn tiếng nói: “Ngươi mà là hoàng thượng cái gì? Ngươi quả thực quá biến thái!”
Hơi cử động, liền cảm giác phần eo có máu trào ra, nhưng thần trí rất tỉnh táo, cảm giác đông lạnh thấu xương cũng giảm bớt đi một chút.
Ta rất kỳ quái vì mình vẫn chưa hôn mê, lại chịu đựng nghe những lời lạnh lùng như băng của hắn. Hóa ra, khi chân tướng thật sự được vạch trần, dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, ta vẫn không thể chịu đựng nổi.
Hắn nhàn nhạt đáp: “Nể tình hồn ái phi sắp lìa khỏi xác, trẫm cũng không so đo ngươi ăn nói quá phận.”
Ta tức giận đến cảm xúc phập phồng, trước giờ ta chưa từng hận ai đến mức này.
Chính vào lúc này, lại nghe gian ngoài truyền đến tiếng gọi của Khang Đại Vi, “Hoàng thượng, lão nô phái người tới cứu hai người…”
Hạ Hầu Thần cất cao giọng nói: “Trẫm ở đây!”
Trái tim ta như tro tàn, chỉ hận vì sao mình không ngất đi, thậm chí chết luôn càng tốt, đột nhiên không muốn được cứu nữa. Hoàng thượng như thế, hậu cung như thế, dù ta tiếp tục sống, cũng có ý nghĩa gì? Hạ Hầu Thần đúng là rất giỏi, lại có thể khiến ta sinh ra ý nghĩ muốn chết mãnh liệt đến thế.
Chốc chốc lại có tro bụi từ trên nóc nhà rơi xuống, mà nóc nhà thì lung lay sắp đổ, gần như muốn nện xuống. Ta mở to hai mắt, chờ nó rơi xuống, thầm nghĩ: hoàng hậu, nguyện vọng của ngươi đã hoàn thành, cuối cùng ta cũng thành một vũng máu thịt mơ hồ. Chỉ tiếc, dù vậy, cũng không hề ảnh hưởng đến Hạ Hầu Thần, bởi vì trái tim hắn chưa bao giờ có ta!
Minh tranh ám đoạt* giữa chúng ta, cũng chỉ là thuật làm đế vương của hắn mà thôi.
(*Minh tranh ám đoạt: tranh giành ngoài sáng, cướp đoạt trong tối.)
Ta nghe thấy tiếng cây gỗ bị di chuyển, xà ngang càng rung động dữ dội, lại nghe Hạ Hầu Thần nói:“Cẩn thận một chút. Hoa phu nhân đang ở trên giường, trên đỉnh đầu nàng có một cây xà ngang sắp rơi xuống!”
Trái tim ta bỗng nhiên giống như được vớt lên từ dưới đáy nước lạnh băng, bất giác dâng tràn cảm giác ấm áp nhè nhẹ, càng khiến ta khó hiểu. Vì sao hắn còn gọi người tới cứu ta? Chẳng lẽ thực sự như ta suy đoán, hắn bỗng nhiên phát hiện ta còn có giá trị nào đó có thể lợi dụng sao?
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô