We are too civil to books. For a few golden sentences we will turn over and actually read a volume of four or five hundred pages.

Ralph Waldo Emerson

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 40 Part 2
ung nhan hoàng hậu mỏi mệt, nói: “Nếu không có muội muội giúp đỡ, bản cung không biết phải làm sao mới ổn thỏa. Bản cung thật sự không nỡ thấy nàng như thế…”
Ta thầm cười lạnh, lại nói: “Hoàng hậu nương nương từ bi, ngài đã không đi, để thần thiếp đi thay ngài cũng vậy thôi.”
Thế là ta sai thái giám tổng quản của hoàng hậu dẫn đường, xuyên qua hoa viên một đường đi vào tẩm cung của Lâm thục nghi. Có kinh nghiệm lần trước, Tố Tú và Túc nương cũng một đường đi theo ta. Hoa viên chỉ phái hai người coi chừng, cả cung điện lạnh lùng yên ắng, ngẫu nhiên có cung nữ hầu hạ Lâm thục nghi vội vàng đi qua, gương mặt đều mang thần sắc tuyệt vọng. Ta biết những người đó đều không được ra vào Bách hoa các, trong lòng ảm đạm. Khó trách Lâm thục nghi không muốn rời khỏi hoàng cung đến núi Thiên Thọ, người bệnh phải xuất cung, thì cả đời không còn cơ hội hồi cung. Vừa đến núi Tgiên Thọ, trừ phi hoàng đế đến săn bắn, nếu vô duyên không thể nhìn thấy thiên nhan, tương đương rơi vào cái kết cục giam lỏng cả đời. Làm sao nàng lại nguyện ý?
Thái giám tổng quản đưa ta đến gần cửa, liền không muốn vào nữa, chỉ ở ngoài cửa truyền lời,“Hoa phu nhân nương nương tới thăm Lâm thục nghi nương nương.”
Hắn thấy ta muốn vén rèm đi vào, vội vàng ngăn cản, “Nương nương, ngài thân mềm thịt quý, không nên vào…”
Ta thấy có ngự y đi lại phía sau rèm, liền cười nói: “Ngự y chữa bệnh cho nàng, cũng không thấy có ai nhiễm bệnh, cho thấy bệnh này cũng không đáng sợ. Để tránh làm hoàng thượng lo lắng, dù sao bản phi cũng phải tìm một cái đáp án cho chuyện này mới được.”
Không quan tâm tới sự ngăn cản của hắn, ta vén rèm đi vào. Xuyên qua hai sảnh nhỏ, đó là phòng ngủ của Lâm thục nghi.
Một tấm bình phong lớn ngăn cách giữa giường nàng và bên ngoài, có hai ngự y ở bàn dài bên ngoài đang thảo luận phương pháp chẩn đoán chính xác. Gương mặt bọn họ đều bịt một tấm khăn vải, thấy ta tiến vào, liền hành lễ với ta sau đó mới nói: “Nương nương, mau dùng khăn thuốc che miệng mũi lại…”
Tố Tú liền lĩnh ba tấm khăn thuốc từ tay ngự y, để ba người chúng ta che đậy miệng mũi. Ta ngửi được trong tấm khăn thuốc này có mùi có hùng hoàng, hồng căn, liền biết khăn đã được tẩm nước thuốc phòng bệnh dịch. Lại nhìn chung quanh, thấy những góc trong phòng đều có lư hương thiêu đốt, trong không khí phiêu tán mùi thuốc phòng bệnh dịch, thầm nghĩ trong cung thuốc thang sung túc thế này, vậy mà nàng vẫn bị bệnh, bệnh này thật kỳ dị.
Ta hỏi bọn hắn: “Bệng tình của Lâm thục nghi ra sao rồi?”
Một người trong đó nói: “Bẩm nương nương, thân thể Lâm thục nghi lúc lạnh lúc nóng, trán nóng không có mồ hôi, đầu thân đều đau, đây đích xác là điềm báo trước của bệnh dịch. Thần xin nương nương lập tức đưa Lâm thục nghi nương nương ra kgỏi cung tránh bệnh. Để tránh truyền nhiễm. đám người liên can bên cạnh nàng, cũng phải đưa đi một lượt mới được! “
Một người khác lại nói: “Bệnh chưa rõ ràng, sao có thể tùy tiện phán đoán? Thần thấy chứng này không giống bệnh dịch, lại giống…”
Ta liền hỏi hắn: “Giống cái gì?”
Nhưng hắn chần chờ do dự, không nói ra vế sau.
Đúng lúc này, lại nghe bên trong truyền tới tiếng quát to kinh sợ của nhóm cung tỳ: “Nương nương, nương nương, ngài nghỉ ngơi đi! Ngự y bên ngoài đang sắc thuốc cho ngài, uống thuốc sẽ khỏe lại…”
Ta vừa quay đầu lại, thấy Lâm thục nghi không biết từ lúc nào đã từ phòng trong đi ra, tựa trên cửa ngăn, nhìn chúng ta. Chỉ tgấy tóc tai nàng rối tung thả bên eo, hai mắt vô thần, trong mắt hình như có tia máu, sắc mặt tái nhợt lại mang theo màu đỏ đậm. Nàng xoay người ho hai tiếng, ngẩng đầu lên nhìn thấy là ta, liền muốn đến gần, nhưng lại bị người ngăn cản. Nàng nói: “Hoàng hậu nương nương đâu? Thần thiếp muốn gặp hoàng hậu nương nương, thần thiếp không muốn đi Thiên Thọ sơn!” Lại chỉ vào ta, “Ngươi muốn đưa ta đi Thiên Thọ sơn phải không? Ngươi nghĩ hoàng hậu nương nương một cây chẳng chống vững nhà sao? Ngươi đừng mơ, nếu ngươi bức ta, ta sẽ chết ở chỗ này cho ngươi xem!”
Nàng đưa tay lên cổ, lúc này ta mới nhìn rõ trong tay nàng đang cầm một cây trâm cài, đầu nhọn nhắm ngay cổ họng.
Ta không khỏi cười khổ, thầm nghĩ nàng một lòng nghĩ tới hoàng hậu nương nương, hoàng hậu lại không thèm tới thăm nàng, ngược lại là ta tới. Ở trong mắt nàng, bất cứ lúc nào ta cũng tính kế hãm hại nàng, làm sao có thể xem như người tốt?
Cung tỳ bên cạnh nàng mỗi người đều dùng khăn bit miệng mũi, dùng tay kéo nàng để nàng không nhào tới, trong mắt lại có thần sắc e ngại, giống như đang lôi kéo một bà hủi.
Tố Tú cùng Túc nương thấy tình gình này, liền ngăn ở phía trước ta.
Lâm thục nghi thấy vậy, liền kêu lên: “Các ngươi đều sợ ta, đúng không? Bản phi bị bệnh này, các ngươi đều sợ ta? Ngay cả hoàng hậu cũng không tới thăm ta. Không, ta muốn gặp hoàng hậu, chẳng qua là ho hai tiếng mà thôi, các ngươi đã muốn mang ta đến núi Thiên Thọ chờ chết…”
Nàng nói đi nói lại cũng chỉ có vài câu này, tuy bị người giữ chặt, nhưng cây trâm trong tay lại không rời cổ, ánh mắt như điên cuồng, khiến người ta sợ hãi.
Túc nương liền che chở ta lui về hướng cửa, nói khẽ với ta: “Nương nương, chúng ta vẫn nên đi trước đi. Nơi này có ngự y trông chừng, chúng ta cũng không giúp đỡ được gì.”
Ta nói: “Lâm thục nghi, muội nhiễm bệnh, đưa muội đi núi Thiên Thọ, cũng là vì tốt muốn uội. Hết bệnh rồi, còn có thể đón muội trở về. Chẳng lẽ muội muốn người trong hậu cung vì muội mà hoảng loạn sao?”
Lâm thục nghi cười lạnh một tiếng, “Nói thì nghe hay lắm, đón ta trở về. Nếu ta đi rồi, còn có cơ hội quay đầu sao? Ngươi đừng lừa ta, Hoa phu nhân được hoàng thượng sủng ái, nếu ngài bị bệnh này, dù thế nào hoàng thượng cũng sẽ nhớ đến ngài, đi tiếp ngài trở về.
Nhưng ta thì khác, hoàng thượng sẽ không nhớ tới ta, bộ dạng ta ra sao, hiện giờ trong đầu hoàng thượng còn không có chút ấn tượng nữa là!”
Thần tình nàng vừa kích động vừa buồn thương, nước mắt từng giọt từ giọt từ trong hốc mắt lăn xuống. Túc nương che chắn cho ta, lại lui về sau mấy bước, ai ngờ nàng ta xoay mình phát điên, đột ngột giãy thoát khỏi tay hai cung tỳ, lao vài bước liền dồn đến trước mặt chúng ta. Trong nguy cấp, Tố Tú vội vươn hai cánh tay ra, chắn ở trước mặt ta, Túc nương càng như lâm đại địch.
Nàng tới gần, ta càng thấy rõ ràng, màu đỏ đậm trong mắt khiến nàng càng thêm rực rỡ, dung nhan tái nhợt lại mang theo một loại xinh đẹp yếu ớt. Nàng bắt được cánh tay Tố Tú, Tố Tú bị dọa đến cổ tay run run, lại không dám tránh đi, thấy mặt nàng sát lại, kinh hoảng thất thố nghiêng đầu đi. Ta vội vàng kêu cung tỳ phía sau nàng: “Còn không nhanh kéo nương nương các ngươi ra?”
Lúc này các nàng mới hoàn hồn một người nâng đỡ, một người cầm tay, kéo nàng ra khỏi người Tố Tú, vừa lôi vừa đẩy vào tẩm cung. Một ngự y bắt được thời cơ, lập tức đoạt lấy trâm cài trong tay Lâm thục nghi.
Tố Tú mới vừa thoát thân, còn ngơ ngác đứng ở trong sảnh, thân thể còn đang run lên. Có ngự y vội vàng cầm một viên thuốc cho nàng uống vào, nói: “Thuốc này có tác dụng phòng ngừa bệnh dịch, mau mau uống một viên, có lẽ sẽ không có vấn đề gì lớn. Bệnh lần này tính truyền nhiễm không cao, bất quá mọi người trong cung đều cảm thấy bất an, nghe nhầm đồn bậy, nên càng truyền càng ghê rợn thôi.”
Ta thở dài nhẹ nhõm một hơi, liền nói: “Tố Tú, ngươi quay về chỗ ở trước, dùng ngải diệp cho vào nước tắm rửa, thiêu hủy tất cả quần áo đang mặc, thì không cần sợ nữa.”
Một lão ngự y liền chắp tay nói: “Nương nương, ngư thế sợ rằng không ổn. Nàng ta đã tiếp xúc với Lâm thục nghi nương nương, lẽ ra phải lưu lại trong Bách hoa các cách ly, cùng mang đến núi Thiên Thọ mới được! “
Tố Tú nghe được lời này, lập tức hoảng hồn quỳ xuống, dập đầu lạy không ngừng: “Nương nương, nô tỳ không muốn lưu lại chỗ này. Nô tỳ không muốn đi núi Thiên Thọ.”
Ta cau mày nói: “Nàng còn chưa xảy ra chuyện, ầm ĩ lên làm gì? Lâm thục nghi bị bệnh nhiều ngày, cũng không thấy người hầu hạ bên cạnh nàng có chuyện, Tố Tú chẳng qua chỉ lôi kéo một chút, làm sao lại có chuyện? Ngươi yên tâm, nếu như có chuyện gì, hậu quả đều do một mình bản phi gánh chịu, tất sẽ không liên luỵ đến các ngươi.”
Lão ngự y đang địng nói thêm, một người tuổi còn trẻ khác đã khuyên ngủ: “Triệu ngự y, ngài cũng quá cẩn thận rồi, hiện giờ bệnh của Lâm thục nghi cũng chưa chẩn đoán chính xác được, ngài lại liên lụy đến một vị cung tỳ chưa hề mắc bệnh. Đã có nương nương một mình gánh chịu, Triệu ngự y,  ngài cần gì phải lo lắng?”
Lão ngự y đành phải ngậm miệng không khuyên nửa, lại viết hai phương thuốc, tử tế dặn dò cgúng ta nhất định phải uống thật sớm, pgòng ngừa bệnh dịch.
Lúc cgúng ta đi ra khỏi chỗ ở của Lâm thục nghi, trở lại thiên sảnh, thân thể hoàng gậu không thoải mái, sớm đã đi về, chỉ kêu thái giám tổng quản của nàng lưu lại ý chỉ cho ta, để ta toàn quyền phụ trách chuyện này. Xem ra hoàng hậu không hổ là hoàng hậu, vừa có nguy hiểm, liền chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
Trở lại Chiêu Tường các, ta kêu người chuẩn bị hương nhang, ba người xông hương một lần, lại dùng nước có thêm ngải diệp tắm gội súc miệng, thay toàn bộ xiêm ra, đem đi thiêu hủy, lúc này mới thở ra một hơi, buông lỏng tinh thần.
Đến buổi chiều, Hạ Hầu Thần tới. Hiển nhiên hắn sớm đã biết tình huống phát sinh trong cung, trách cứ ta tự tiện chủ trương đến thăm hỏi. Trong lòng ta thầm cười hắn khẩn trương quá độ, vốn không có chuyện gì, bị hắn nói lại khẩn trương lên.
Sắc mặt hắn hơi mỏi mệt, ta liền để hắn nằm ngủ trên giường, lấy tay ngón tay xoa bóp cho hắn. Bên trong đốt hương nhang thư thần định khí, cảm giác thoải mái khiến hắn dần dần nhắm hai mắt lại. Ta cùng hắn trò chuyện câu được câu chăng.
Không khí ấm áp tràn ngập giữa chúng ta, ta bỗng nhiên thấy giữa chúng ta thực sự có cảm giác như là người thân. Hương từ trong lò lản tản bay ra, ánh nến trong phòng phủ lên mặt hắn một tầng vàng nhạt, cả người hắn được ngọn đèn dịu dàng vây quanh, ngón tay thon dài đan chéo để trước ngực, trong suốt như ngọc, lông mi phủ bóng dưới mí mắt, dù đang ngủ, cũng có một tầng khí chất phú quý tôn nghiêm. Ngón tay ta không tự chủ được giơ lên, muốn đi vuốt ve lông mi như cánh bướm của hắn, lại bị hắn dùng một tay bắt lấy, đặt lên môi hôn, mơ hồ cười nói: “Ái phi làm sao vậy, sao động một tí là sờ tới sờ lui trên người trẫm vậy?”
Ta bị hắn nói đến dở khóc dở cười, muốn dùng lực rút tay ra, lại bị hắn chặt chẽ cầm lấy. Hắn cắn cắn ngón tay ta, giống như là đang ăn một loại kẹo cực kỳ thơm ngon. Ta chỉ cảm thấy một trận tê ngứa từ ngón tay truyền thẳng vào trong lòng, muốn rụt trở về, lại bị hắn lôi lại, cả người liền ngã nhào trên người hắn. Ta chỉ cảm thấy ngực mình đánh lên lồng ngực hắn, va vào khiến ta gơi đau đớn, nhưng lại có một loại cảm giác kỳ dị khác tràn ngập trong thân thể.
Cả người hắn liền nóng lên, ngồi dậy, kéo ta lên trên giường ngủ. Ta nhìn thấy đôi mắt hắn biến sâu, liền thấp giọng nói: “Hoàng thượng, không phải ngài mệt mỏi sao? Nên nghỉ ngơi một chút mới tốt?”
Hắn liền cười nói: “Ái phi thật săn sóc, tình huống như thế này còn bảo trẫm nghỉ ngơi?”
Ta bị hắn nói đến mặt đỏ tai hồng, chỉ cúi đầu mặc hắn trêu ghẹo.
Hắn liền đưa tay tới cởi vạt áo ta, nhẹ giọng cười nói: “Nàng cũng đừng ra vấn đề khó khăn cho trẫm nữa, cột nút thắt khó mở như vậy.”
Ngay lúc này, lại nghe cửa phòng bị người ta gõ vang, có người ở ngoài cửa lớn tiếng nói:“Hoàng thượng, thần thiếp có chuyện cần bẩm báo, xin hoàng thượng tiếp kiến thần thiếp…”
Ta nghe ra là giọng hoàng hậu, trong lòng không khỏi trầm xuống.
Nàng tự xưng là đoan trang hiền thục, sẽ không quấy rầy người khác vào loại khắc thời này, nàng dùng loại thủ pháp này lôi hoàng thượng từ bên cạnh phi tần khác đi, trừ phi thật sự có chuyện gì rất trọng đại.
Trong giọng nói của nàng mang theo sự hoảng loạn, hơi run rẩy, hiển nhiên là vội vàng chạy tới. Hạ Hầu Thần cũng ngẩn ra, đứng dậy, giúp ta chỉnh sửa xiêm y cùng tóc tai lộn xộn, xong rồi mới nói: “Vào đi.”
Cửa phòng bị người ta mở ra, hoàng hậu vào phòng, lại không vòng qua bình phong đi tới, mà chỉ đứng ngoài bình phong nói: “Hoàng thượng, thần thiếp thực sự bất đắc dĩ mới tới quấy rầy, xin hoàng thượng thứ tội. Sự tình liên quan đến long thể của hoàng thượng, thần thiếp mới chẳng quan tâm, tự tiện xông vào.”
Ta mơ hồ thấy điềm báo trước khi mưa gió nổi lên, ngày thường nếu nàng gặp ta, chung quy luôn muội muội trước, muội muội sau, nhưng ngày hôm nay lại chỉ nói đến goàng thượng, không để ý đến ta. Xem ra, nàng là vì ta mà tới.
Hạ Hầu Thần cũng cảm giác được, cau chặt lông mày nói: “Hoàng hậu có chuyện gì, lại cầu kiến vào lúc này?”
Bình phong là loại hoa văn chạm rỗng, ta nhìn thấy hoàng hậu quỳ xuống sau tấm bình phong, dập đầu nói: “Thần thiếp biết hoàng thượng mệt mỏi, chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng thần thiếp vừa nghe thấy tin tức này, liền lập tức đuổi tới đây, không thể không quấy nhiễu hoàng thượng…”
Ta nói: “Hoàng hậu nương nương phát hiện cái gì, đừng ngại nói thẳng…”
Lúc này, nàng mới nói: “Chẳng lẽ muội muội còn không biết sao? Trong cung muội muội xảy ra chuyện, vậy mà cũng không quan tâm?”
Trong lòng ta trầm xuống, hỏi: “Phát sinh chuyện gì?”
Nàng nói: “Thần thiếp vừa mới dùng xong bữa tối, liền có người tới báo, nói Tố Tú ở Chiêu Tường các sốt cao không ngừng, xin bản cung cho biết nên xử trí như thế nào. Bản cung nghĩ Chiêu Tường các vốn là chỗ ở của Hoa phu nhân, cung nữ của mình xảy ra chuyện tự nhiên phải do chính nàng xử lý. Nhưng Tố Linh kia lại nói, nương nương và hoàng thượng đã nghỉ ngơi, dặn dò không thể quấy rầy, nên mới đến báo cho ta biết. Vừa vặn Triệu ngự y đang ở trong cung bản cung chuẩn bị thuốc chống bệnh dịch, vừa nghe liền nóng nảy, vội la lên, cung tỳ đã có bệnh, có khi sẽ truyền cho Hoa phu nhân, sau đó Hoa phu nhân truyền cho hoàng thượng, sẽ thành đại họa. Bản cung vừa nghe sự việc nghiêm trọng như thế, liền gấp gáp vô cùng, vội vàng chạy tới, tùy tiện cầu kiến…”
Phút chốc ta đã hiểu ra tất cả kế sách của nàng, càng hối hận lưu lại mầm tai hoạ Tố Linh này. Ta cho rằng mình có thể khống chế Tố Linh, sử dụng kế phản gián, ai ngờ cuối cùng đi sai một nước cờ, để nàng thừa cơ lợi dụng.
Hạ Hầu Thần liền cau mày nói: ” Tố Tú sinh bệnh, thì liên quan gì đến Hoa phu nhân, mà nàng phải tới đây ồn ào, quấy rầy?”
Ai ngờ hắn vừa nói như thế, hoàng hậu liền quỳ rạp sát đất không chịu đứng lên, dập đầu liên tiếp mấy cái, nghẹn ngào nói: “Hoàng thượng, ngài đang trách cứ thần thiếp sao? Trước đó vài ngày Tào tiệp dư sinh bệnh, hoàng thượng liền ra lệnh cho toàn bộ người trong cung nàng dọn đi núi Thiên Thọ nghỉ ngơi, để tránh truyền nhiễm cho ngững người khác, mà Lâm thục nghi sinh bệnh, không phải cũng đều do Hoa phu nhân làm chủ, toàn bộ nô tỳ không được xuất nhập, cùng dọn đi núi Thiên Thọ đấy sao? Thần thiếp biết hoàng thượng sủng ái Hoa phu nhân, tự nhiên không so được với hai phi tần bậc thấp, nhưng hoàng thượng cũng nên thương tiếc thân thể của mình. Tgần thiếp và hoàng thượng là vợ chồng, chẳng lẽ thần thiếp làm sai sao?”
Nàng nói đạo lý một phen, lời nói vô cùng trung thành và tận tâm. Ta và Hạ Hầu Thần liếc mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy sự hối hận vô bờ, liền biết ta và hắn có cùng suy nghĩ. Ta liền nói: “Hoàng thượng, đã như thế, ngài mau mau ra khỏi phòng, đừng ở gần thần thiếp. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*. Xin ngài kêu ngự y tới đây, khám bệnh cho Tố Tú, đừng để thần thiếp trở thành tội nhân thiên cổ. Nếu như Tố Tú thực sự mắc bệnh dịch, thần thiếp nguyện ý đi núi Thiên Thọ nghỉ ngơi.”
(*Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất” [Bất úy nhất vạn, duy úy vạn nhất] là 1 câu thành ngữ dân gian Trung Quốc, nó có nghĩa nôm na là không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ. Đây cũng là một lối chơi chữ, luyến láy 2 từ nhất vạn [10.000] và vạn nhất [1/10.000]nói theo người Việt ta là muôn một-ít có).
Hạ Hầu Thần liền lạnh lùng mà nói:“Một cung tỳ nho nhỏ sinh bệnh, thì chủ tử cũng phải theo đến núi Thiên Thọ, đây là đạo lý ở đâu ra?”
Hoàng hậu ở cạnh bình pgong cũng nói: “Muội muội chưa nhiễm bệnh, không cần như thế? Chỉ cần đưa Tố Tú ra khỏi cung. Sau đó, cần phải làm khó muội muội một chút, tạm thời giữ một khoảng cách với hoàng thượng. Dù sao cũng phải gần mười ngày, để ngự y chẩn đoán chính xác trong cung muội muội không có ai nhiễm bệnh, hẵng gần gũi với hoàng thượng.”
Nàng khẩn khoản nói, ngữ khí nhu hòa mà thân thiết, trong giọng nói bao hàm tình cảm, suy nghĩ cho người khác, khiến ta không còn lời nào để nói, cũng khiến Hạ Hầu Thần không còn lời nào để nói.
Vì ngăn cản ta liên hệ với bên ngoài mà nàng hao hết tâm tư. Có thể tưởng tượng được, nàng nói như vậy, tương đương với hạ chỉ, trước khi ngự y chưa “Chẩn đoán chính xác”, ta sẽ bị nhốt trong Chiêu Tường các. Tuy ta không hiểu vì sao nàng lại đi nước cờ này, nhưng ta dám chắc, nàng làm việc gì cũng đều có thâm ý.
Bất kể bệnh của Lâm thục nghi có thực sự là bệnh dịch hay không, chỉ cần ta vừa đi vào chỗ nàng ở, bất luận ta có đi thăm nàng hay không, bên cạnh ta cũng sẽ có một người nhiễm bệnh, chuyện này đã không tới phiên ta làm chủ.
Ta lấy lui làm tiến yêu cầu dọn đi núi Thiên Thọ, nàng ta liền ra vẻ thấu tình đạt lý pgản đối, khiến người ta không tìm ra chút sai lầm nào, cũng khiến Hạ Hầu Thần không ra tìm ra chút lý do nào để phản đối.
Những điều nàng đề nghị, toàn là suy nghĩ thay người khác, xuất phát từ “lòng tốt”, hơn nữa yêu cầu cũng không quá đáng. Hơn mười ngày mà thôi, với ta mà nói, sẽ qua rất nhanh.
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô