When they asked me what I loved most about life, I smiled and said you.

Unknown

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 34 Part 2
ếu như thực sự là như vậy, ta thật uổng công làm tiểu nhân. Ta vốn cũng không nghĩ như vậy, nhưng hai người bọn họ trình diễn một bức vợ chồng tình thâm, thân mật khắng khít này, lại làm cho ta không thể không nghĩ như thế. Ta thậm chí suy nghĩ, Hạ Hậu Thần kêu ta trở về, rốt cuộc là vì cái gì? Thật sự để ta kiềm chế hoàng hậu sao? Ở chỗ hoàng hậu, hắn lại làm sao để tự bào chữa đây? Lòng nghi ngờ vừa nảy sinh, liền không thể ngăn chặn. Đương kim thánh thượng, nam nhân cao quý này, đã biết rõ thuật đế vương, khó tránh sẽ dùng thuật đế vương để đối phó chúng ta.
Tưởng tượng đến đây, ta liền nói: “Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, quy củ trong hai đợt đấu trước, không có cái gì thú vị, vòng đấu cuối cùng này, không bằng để thần thiếp đề ra kiến nghị, gia tăng độ khó khăn cho nó, cũng để các vị muội muội xem được một màn thú vị, hai người thấy thế nào?”
Gương mặt hoàng hậu chợt lóe lên vẻ gấp gáp, càng chứng thật suy nghĩ trong lòng ta. Ta thầm cười lạnh trong lòng, người nam nhân này quả thật không đáng để nguyện trung thành, cũng được thôi, ta cùng hắn cứ hợp tác theo nhu cầu là được.
Nhóm phi tần sớm đã bị Tố Khiết, con hắc mã* đột nhiên xuất hiện này kích thích đến phi thường hưng phấn, càng cực kỳ hâm mộ trâm phượng tinh mỹ do Tố Khiết chế tạo, ta vừa mới nói xong, hoàng hậu còn chưa thốt được lời nào, liền nhất tề đồng ý.
(*Hắc mã: người cạnh tranh không lường được thực lực. )
Hạ Hầu Thần liếc mắt nhìn ta một cái, ta nói: “Hoàng thượng, ngài xem các vị muội muội đều nhảy nhót không thôi kìa, ngài cũng đừng vì một người cá biệt mà làm mọi người mất hứng.”
Ta đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ người cá biệt, ám chỉ cho hắn ta đã phán đoán được sự thật nào đó, đôi mắt hắn biến đổi, thu lại nụ cười, nói: “Nếu như thế, ái phi nói xem, làm thế nào để gia tăng độ khó đây?”
Ta không thèm để ý tới biểu tình của hắn, từ trên chỗ ngồi đứng dậy, cười nói: “Đã dùng miếng vải thêu để chế tạo y phục, không bằng chúng ta lại thêm một cái hạn định, hạn chế chỉ làm y phục cho hoàng thượng, để chúng phi tần bình luận, xem vật ấy có càng làm nổi bật lên vẻ tuấn lãng của hoàng thượng không. Mọi người thấy được không?”
Như thế, chúng phi tần đều tham gia bình chọn, kết quả không phải chỉ do hai người hoàng hậu hoàng thượng quyết định. Hơn nữa muốn bình luận có làm nổi bật lên vẻ tuấn lãng của hoàng thượng hay không, tất nhiên là phải để hoàng thượng mặc thứ đó vào mới được. Ta tin rằng lúc Tố Khiết chế thoa đã lấy được sự khen ngợi của chúng phi tần, có mấy phi tần thậm chí khi nghe nàng cùng đứng vị trí thứ nhất với người khác, trong ánh mắt đã hiện lên vẻ bất mãn. Xem ra trải qua sự kiện của Khánh Mỹ nhân, thế lực quay chung hoàng hậu đã dần dần lơi lỏng.
Tuy rằng còn chưa có ai đi nương nhờ vào ta, nhưng từ sự kiện lần này, cảnh đó đã không còn xa nữa.
Tình huống tuy rất tốt cho ta, nhưng ta có chút lo lắng về Hạ Hậu Thần. Hắn là người đứng giữa, vừa an ủi hoàng hậu, vừa gắn bó với ta, nếu chuyện có sự thay đổi đột ngột, hắn có thể hy sinh ta, nếu là trước kia, ta còn có thể xem hết thảy là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng hôm nay vừa tưởng tượng đến, trái tim đã có chút băng giá. Ta chỉ biết cười lạnh trong lòng, đã kéo ta lên thuyền của ngươi, muốn khiến ta không nói một tiếng rời thuyền, chỉ sợ không thể.
Tuy nét mặt ta tươi cười như hoa, trong lòng lại băng lãnh thê lương. Hạ Hậu Thần dường như cảm nhận được, sắc mặt cũng lạnh xuống, nhàn nhạt mà nói: “Nếu ái phi đã đề nghị như thế, trẫm sao lại không đáp ứng.”
Không cho hoàng hậu ngắt lời, chuyện này đã được quyết định.
Hoàng hậu địa vị cao hơn, ngồi bên tay phải Hạ Hầu Thần, vị trí của ta liền thấp xuống, ngồi bên tay trái hắn.
Liên tiếp xem hai cuộc đấu, tuy những món chế ra vô cùng tinh mỹ, khiến chúng phi tần xem no mắt, nhưng ngồi nửa ngày, chung quy cũng có chút mệt mỏi, hoàng hậu liền đề nghị các nàng đi dạo trong hoa viên, chuyện ở nơi này phái người trông nom là được.
Ta cũng thấy muốn nghỉ ngơi, liền gật đầu đồng ý.
Cuộc thi tuyển tiến hành tại Triều Dương điện, nơi này là tẩm cung của Hạ Hầu Thần, trong điện rất nhiều sân nhỏ, ta liền bảo Khang Đại Vi chuẩn bị một gian phòng, nằm nghỉ ngơi ở trên giường. Nghiêng người dựa vào trên gối, lại nghĩ đến hoàng hậu không có lý do gì lại quan tâm nhóm phi tần có mệt nhọc hay không, chẳng lẽ nàng định thừa dịp mọi người không có ở đó giở chút chiêu trò gì?
Đã là nơi ở của hoàng thượng, đương nhiên là tinh mỹ vô cùng, nhưng ta lại ngủ không yên, rốt cuộc vẫn xuống giường, dạo bước trong phòng, lại kêu người đi xem tình huống trong điện. Báo cáo lại cũng không có gì lạ, hoàng hậu cũng đi nghỉ ngơi rồi.
Ta vừa nghe chữ nghỉ này, nhất thời hiểu ra. Ở trong điện ra tay với mọi người, không bằng cầu xin Hạ Hậu Thần. Hạ Hậu Thần cùng Thời gia vẫn duy trì quan hệ bên ngoài, còn chưa muốn trở mặt với nàng. Ta đi ra cửa phòng, đúng lúc thấy một tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, liền gọi hắn lại, đút vào trong tay hắn hai nén bạc, hỏi hắn: “Hoàng thượng đi đâu rồi?”
Tiểu thái giám thấy là ta, liền hành lễ nói: “Hoàng thượng hơi mệt mỏi, đi thiên điện ở tiểu Tây các nghỉ ngơi.”
Ta liền một mình đi đến hướng Tây các. Nơi đó không xa chỗ ta nghĩ, chỉ có mấy trăm bước mà thôi.
Trước sau Tiểu tây các trồng đủ loại trúc xanh biếc, lúc này chính là thời tiết trúc xanh trổ cành nảy mầm, một mảnh rừng màu lục xen lẫn với nền trời xanh nhạt, cành lá lắc lắc, phát ra tiếng xào xạc. Ta rón rén đi trong rừng cây dày đặc, lại rất có vài phần giống như đi thám hiểm. Tiểu Tây các tuy có Khang Đại Vi đứng bên ngoài coi chừng, nhưng ta lại biết một con đường nhỏ, có thể trực tiếp đi tới nơi đó, mà không cần đi qua thủ vệ.
Một người khi đã nổi máu nghi ngờ, liền cảm giác mỗi một lời nói, mỗi một nụ cười của hắn đều là đang lừa gạt, thật sự nhẫn nhịn không được muốn tìm hiểu đến tận cùng. Tâm tình ta hiện giờ chính là như vậy.
Con đường mòn này quả nhiên không có ai, ta một đường mò tới tận đầu đường mòn. Sau ngọn núi giả đó chính là nơi Hạ Hậu Thần ở. Từ cửa sổ trông qua, quả nhiên nhìn thấy Hạ Hậu Thần ngồi ở trước cửa sổ uống trà, mà hoàng hậu lại đang dùng đũa bạc gắp điểm tâm đưa đến miệng hắn. Tình hình chung sống của bọn họ, khiến ta nghĩ đến cảnh chung sống của vợ chồng dân gian. Cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Ta âm thầm cười lạnh, lại tới gần vài bước, muốn nghe xem bọn họ nói cái gì, vừa mới nghe vài câu“Biểu ca, biểu ca…
“…”, bỗng nhiên trên vai bị người ta vỗ. Ta kinh hoảng đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nhìn lại, hóa ra không biết từ lúc nào Khang Đại Vi đã mò tới bên cạnh ta, nhìn ta nói: “Nương nương đã tới, có cần lão nô bẩm báo với hoàng thượng?”
Ta đâu có nghĩ đến chuyện mới nghe lén đã bị người ta bắt tại trận, trong lòng lúng túng đến không thể diễn tả bằng ngôn từ, chỉ nói: “Không cần, bản phi trở về Triều Dương điện nhìn xem, các nàng đã làm xong chưa?”
Khang Đại Vi cúi người thi lễ với ta, nói: “Nương nương, hoàng thượng kêu lão nô chuyển lời với nương nương: Đừng nhìn lén, muốn xem liền quang minh chính đại mà xem… Xin lỗi, đây là hoàng thượng kêu lão nô chuyển nguyên chữ nguyên câu.”
Ta bị hắn chọc giận đến gương mặt một trận đỏ một trận tím, vội vàng cáo từ, theo đường cũ trở về.
Khang Đại Vi bất âm bất dương ở sau lưng ta nói: “Nương nương, ngài đừng lo lắng, lúc hoàng thượng nói lời này, tâm tình còn rất tốt.”
Ta dừng lại, thẹn quá hoá giận, xoay người nói: “Tâm tình hoàng thượng tốt, tâm tình bản phi không tốt!”
Nói xong, vung tay áo, bỏ đi, cũng không biết khi Hạ Hầu Thần bảo Khang Đại Vi truyền lời có để hoàng hậu nghe thấy không. Nếu để cho nàng nghe thấy, chỉ sợ miệng cười đến tận mang tai.
Ta phẫn nộ trở lại chính điện Triều Dương cung, lại thấy nhóm phi tần đi xem hoa từ ngự hoa viên trở về, đang ngồi trên chiếu xì xào bàn tán, mà bốn vị sau tấm bình phong vẫn đang may vá như cũ.
Đợi chúng ta ngồi xuống, hoàng thượng cùng hoàng hậu mới thong dong đi đến, tự nhiên sẽ khiến chúng phi tần phán đoán một trận.
Nét mặt hoàng hậu toả sáng, sắc mặt ửng đỏ, giống như tô thêm một tầng son phấn, bộ dạng tràn trề xuân ý. Hạ Hậu Thần đỡ nàng ngồi xuống, hai mắt thủy chung không rời khỏi khuôn mặt nàng. Ta không khỏi ác ý nghĩ, không phải hai người bọn họ tranh thủ khoảng thời gian này đi làm chuyện hoang đường chứ?
Nghĩ đến tinh lực vô cùng dồi dào của Hạ Hầu Thần, cũng có loại khả năng này. Nghĩ đến đây, ta liền không khỏi cười thầm, nếu quả thật như thế, hoàng hậu sẽ không có thời gian an bài chuyện xấu xa gì.
Lần này một nén nhang dùng là cây hương lớn, nhưng trải qua một phen nhạc đệm như vậy, cũng nhanh chóng đốt xong rồi. Tiểu thái giám hô một tiếng, bốn người liền cầm khay từ sau tấm bình phong đi ra, khay đều lấy sa đỏ che đậy.
Hoắc Thiên Bình mở sa ra trước. Nàng lấy hình thêu long phượng của mình may ra một chiếu áo khoác ngắn, thủ công tinh mỹ, đầu rồng cùng mỏ phượng đụng vào nhau, có vẻ vừa tôn quý uy nghiêm vừa lưu luyến vô hạn. Tay nghề Hoắc Thiên Bình tất nhiên là không thể chê vào đâu được, so với Đỗ Nhĩ Trân kia tốt hơn rất nhiều. Nhưng nàng tự biết Đỗ Nhĩ Trân có hoàng hậu làm hậu thuẫn, mình dù sao cũng chỉ để làm nền, nên tâm tình cực tốt, quyết định ngồi bàng quang xem kịch.
Lâm Chỉ Xảo cũng giống Hoắc Thiên Bình, làm một kiện áo khoác trên theo quy củ, khiến người tìm không ra sai lầm, cũng không nêu ra được chỗ nào thú vị mới mẻ.
Đến Đỗ Nhĩ Trân. Nàng chế ra một kiện ngoại bào, tay nghề quả thật không tệ. Tranh long phượng nằm ở sau lưng, nàng dùng thủ pháp đặc thù kéo dài móng rồng, vươn đến trước cánh tay, lông đuôi phượng bảy màu từ dưới nách duỗi tới trước ngực, biểu hiện ra ý vị long phượng hòa hợp. Đỗ Nhĩ Trân đã có hoàng hậu chống lưng, thứ nàng chế tạo vừa đưa ra, liền đạt được từng trận tiếng ca ngợi, giành được ánh mắt của toàn trường. Trong lòng ta hiểu ra, Lâm Chỉ Xảo và Hoắc Thiên Bình khẳng định đã bị người ta đe dọa, cho nên thêu áo chế y đều không xuất sắc, để làm nền cho tay nghề của Đỗ Nhĩ Trân. Trong lòng các nàng làm sao chịu phục?
Quần áo Tố Khiết chế tạo được đưa ra sau cùng. Nàng chế một chiếc áo khoác màu tím nhạt, lấy lông hồ ly màu tím làm cổ, tranh long phượng ở trước ngực. Đồ án long phượng nàng thêu vốn đã xuất sắc, cốt cách hoa văn rõ ràng, hiện tại nàng lại thêu thêm mây chung quanh. Vải dệt sử dụng vốn đã có hoa vân mây cát tường, nàng lại án theo hoa văn dùng chỉ kim tuyến thêu ánh mặt trời bắn ra từ bên trong mây, cả kiện áo khoác liền mơ hồ có kim quang nhấp nháy, đẹp không sao tả xiết. Vật ấy vừa đưa ra, toàn trường lặng ngắt như tờ, Hạ Hậu Thần thấy hứng thú, ra hiệu cung nữ cầm áo khoác, “Cầm qua đây cho trẫm xem?”
Ta cười nói: “Hoàng thượng, sao ngài không mặc vào thử xem?”
Hạ Hầu Thần vừa định đáp ứng, hoàng hậu lại nói: “Hoàng thượng, đồ vật như vậy ngài không thể mặc. Theo thần thiếp thấy, kiện áo khoác này cực kỳ không tốt, hoàng thượng mà mặc trên người, sẽ có đại họa…”
Nàng nói những lời như thế, khiến đám phi tần đang nhìn chằm chằm kiện áo khoác hoa lệ đến cực điểm kia bắt đầu xì xào bàn tán. Tố Khiết càng mờ mịt ngơ ngác đứng trong điện, sắc mặt tái nhợt. Ta đảo mắt nhìn về phía hoàng hậu, nàng lại không nhìn ta, chỉ tha thiết nhìn Hạ Hầu Thần, vẻ mặt tình chân ý thiết vô cùng quan tâm. Ta nhíu mày, thầm nghĩ chính mình ngàn phòng vạn phòng, chẳng lẽ còn bị nàng động tay động chân sao?
Ta nói: “Nếu Hoàng hậu nương nương đã nói chuyện giật gân như thế, không bằng mời ngài nói ra chỗ không may mắn, thần thiếp cũng có thể phòng bị nhiều hơn?”
Lúc này hoàng hậu mới quay đầu lại, nói với ta: “Ninh muội muội đừng trách tỷ tỷ lắm mồm, thật sự là tỷ tỷ tinh mắt, liếc mắt một cái liền nhận ra chỗ không ổn trong đó. Bởi vì đang thi đấu, bản cung mới không tiện nói rõ…” Nàng dừng dừng, quay đầu xuống điện, “Chế tạo y phục, chuyện đầu tiên đó là chọn vật liệu. Vừa mới nãy, nhóm cung tỳ lấy ra rất nhiều vải dệt để các vị ở đây chọn lựa, Tố Khiết này liếc mắt một cái liền chọn trúng cuộn vải tơ dày màu tím này, vốn cũng không tệ, màu tím này cao quý hào phóng, nếu như chế thành áo khoác, lại lấy lông hồ ly màu tím làm viền, quả thật có thể khiến quý khí phi phàm của hoàng thượng càng nổi bật hơn. Chỉ tiếc, mắt nàng không đủ tinh, lại đi chọn lựa một cuộn vải dệt có tỳ vết.”
Vừa nói chuyện, nàng vừa sai người mở kiện áo khoác ra, lại sai người châm đèn lưu ly có độ sáng cực cao chiếu lên trên áo khoác. Chỉ thấy kiện áo khoác dưới ánh đèn chiếu rọi, hiện ra một mảng màu lớn trước ngực. Mảng màu kia không phải màu tím, lại có vài phần giống như vết máu, kết hợp với hình long phượng, cảm giác may mắn tốt đẹp liền không còn sót lại chút gì, trái lại còn khiến long phượng giống như nhuốm máu tàn bạo mà quỷ dị đi vài phần. Mọi người trong điện đều kinh hô ra tiếng.
Sau khi dập tắt đèn lưu ly, những vệt màu như vết máu liền không thấy nữa, vẫn là màu tím nhạt. Ta thầm kêu không ổn, nàng ta đã sai người dùng một loại dầu mỡ đặc thù dính bẩn chiếc áo này, làm cho hiện ra màu sắc loang lổ dưới ánh đèn.
“Nếu hoàng thượng mặc bộ y phục này vào, giữa ban ngày ban mặt thì không thấy gì, nhưng trên dạ yến, lúc trong cung đèn đuốc sáng trưng, khiến người ta nhìn thấy long phượng trên thân hoàng thượng dính máu, cũng cực kỳ không may mắn a…” Nàng nhíu mày thở dài, “ Lúc Tố Khiết chọn cuộn vải này thần thiếp cũng chỉ lưu ý một chút, liếc mắt một cái liền nhìn ra chỗ không ổn trong đó, trong lúc mọi người thi đấu, thần thiếp đã nhịn không nói rất lâu rồi.”
Tố Khiết sớm đã kinh hoảng quỳ xuống, ngay cả lời thỉnh tội cũng nói không nên lời. Ta khẽ nhíu mày, trong tình huống này, thực sự nghĩ không ra phải làm sao mới có thể thắng được hoàng hậu, đành nói: “Cầm chiếc áo khoác qua cho bản phi xem xem!”
Hoàng hậu che miệng cười nói: “Muội muội còn muốn xem sao? Bản cung biết muội đau lòng nô tỳ này. Muội cứ việc yên tâm, chuyện này xem như nô tỳ này vô tâm, không ai giáng tội nàng ta đâu.”
Ta không thèm để ý tới lời châm chọc khiêu khích của nàng, chỉ ra hiệu cung nữ đem áo khoác tím tới đây. Ta thấy rõ ràng, không có ánh đèn chiếu rọi, kiện áo khoác này vẫn là màu tím nhạt mỹ lệ, chế từ tơ lụa trơn mềm. Ta lật áo khoác, đưa tay sờ sờ vào trong áo khoác, lại cảm giác nơi đó hơi khác thường. Ta nảy ra một ý, liền từ chỗ vạt áo sờ soạng vào, cho đến chỗ bị ngọn đèn chiếu lên liền giống như dính máu kia, cảm giác ngón tay mò tới một tấm vải, dùng lực kéo nó ra, hóa ra là một miếng vải lót màu đỏ, không biết bị ai đặt ở bên trong.
Ta tươi cười, giơ tấm vải tơ lên nói với Tố Khiết: “Tại sao ngươi không cẩn thận như vậy, lúc may xiêm y lại may luôn tấm vải này vào? Khiến người ta cho rằng áo có vết bẩn, đây chính là tội lớn.”
Hoàng hậu thấy vậy, trợn mắt há mồm. Nàng không thể bào chữa, thì thào không thành tiếng. Ta quay đầu nói với Hạ Hầu Thần: “Hoàng thượng, lấy vật ấy ra rồi, chiếc áo khoác này vẫn là một chiếc áo khoác không tỳ vết, sao hoàng thượng không thử xem?”
Vẫn là ban ngày, nên trong điện không thắp đèn, khuôn mặt Hạ Hầu Thần ẩn trong một nơi bí mật gần đó, thấy không rõ lắm, nhưng ta lại cảm giác hắn đang mỉm cười. Hắn đi xuống đài, tiếp nhận áo khoác từ trên tay ta, có cung tỳ khoác lên trên người hắn. Khuôn mặt hắn được lông hồ ly màu tím làm nổi bật, thật sự rất phong thần tuấn lãng, hơn nữa còn khiến đôi mắt hắn ánh lên màu tím, tăng thêm một phần phong thái tôn quý khác. Một đám phi tần sớm đã nhìn đến ngây người, thật lâu sau mới phát ra tiếng than thở. Kể từ đó, thắng thua tất nhiên là lập tức rõ ràng.
Lúc này Hạ Hầu Thần tuyên thánh chỉ, lập Tố Khiết làm thượng cung tân nhậm, chưởng quản cục Thượng Cung. Tuy Đỗ Nhĩ Trân hơi khó chịu, nhưng hoàng hậu đã á khẩu không trả lời được, nàng còn có thể thế nào?
Chiếc áo khoác màu tím Tố Khiết tỉ mỉ chế ra, liền giao cho ta tử tế cất giữ. Đêm đó, khi Hạ Hậu Thần ngủ lại Chiêu Tường các, ta kêu người hâm nóng mấy món điểm tâm, uống rượu cùng hắn, trong lúc rảnh rang mới hỏi hắn:”Hoàng thượng, ngài nói tấm vải  kia rốt cuộc là ai bỏ vào trong áo khoác?”
Hắn uống một ngụm rượu, không kiên nhẫn mà nói: “Chuyện chế áo chế quần của nữ nhân các ngươi đã phiền trẫm cả ngày hôm nay. Trẫm buông quốc gia đại sự xuống không để ý tới, cùng các ngươi hồ nháo, khó khăn lắm mới được thanh tịnh, nàng để yên cho trẫm được không?”
Ta nhìn hắn, thấy lông mi hắn cực dài, vừa uống rượu, đôi mắt hơi đỏ hồng, không nhịn được đưa tay vuốt ve khóe mắt tóc mai hắn, nói: “Thần thiếp biết…”
Lời nói vừa ra khỏi miệng, chính ta cũng cảm thấy ngạc nhiên, thầm nghĩ giọng nói của mình tại sao lại mềm mại hờn dỗi như vậy. Ta cũng không cố ý như thế a?
Hắn nghe lời ta nói, tâm tình rất tốt, cười hỏi ta: “Nàng muốn đến chỗ ta kêu Khang Đại Vi tới gọi là được, tội gì phải lén lút theo dõi?”
Ta đang dùng đũa gắp thức ăn vào trong miệng, nghe lời hắn nói, đồ ăn liền từ trên bờ môi rớt vào trong mâm. Quay mắt nhìn hắn, thấy hắn cười tươi rói, trong lòng không khỏi nghi ngờ, lời này hắn nói thật lòng? Hay là diễn xuất ra?
Lại nghĩ đến cảnh mình bị Khang Đại Vi bắt tại trận, lần đầu tiên ta thật sự lúng túng, ngập ngừng không biết nói gì.
Tâm tình hắn tốt, liền gắp mấy miếng điểm tâm ăn. Ta phát hiện một hiện tượng, đó là, nếu tâm tình hắn tốt, sức ăn sẽ tăng nhiều, việc này cũng không thể đóng giả chứ?
Hoàng hậu tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như thế, dùng vải đỏ tùy tiện nhét vào trong áo khoác rồi quên mất, nhất định là như nàng đã nói, dùng loại dầu mỡ đặc thù nào đó bôi bẩn chiếc áo khoác, khiến Tố Khiết phạm vào một cái tội danh từ trên trời rơi xuống. Nói như vậy, có người sớm đã biết rõ hoàng hậu sẽ làm như vậy, nên đã thay cuộn vải đó, hơn nữa còn đổi sau khi Tố Khiết chọn vải, hoàng hậu cho người bôi bẩn cuộn vải, trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi Tố Khiết cắt y phục. Người có thể phái ra thuộc hạ có võ công cao siêu như thế, đáp án đã rất rõ ràng.
Ta âm thầm hổ thẹn vì lúc trước đã ngờ vực hắn vô căn cứ. Dù hắn nói đề thi cho hoàng hậu, tất cũng có nguyên nhân bất đắc dĩ. Vi sự trường tồn của triều đình này, vì sự bình ổn của hậu cung này, chắc hẳn hắn cũng vắt hết sức ra suy nghĩ.
Chức hoàng đế này hắn làm cũng không dễ dàng. Ta gắp đồ ăn để vào miệng, trong đầu bỗng nhiên nảy ra suy nghĩ như vậy, trong lòng cả kinh. Trong dĩ vãng, mỗi lần ta tưởng tượng đến hắn, đều là sự ngờ vực và phán đoán vô căn cứ, đem hết thảy những đều hắn làm thành có mưu đồ, chưa từng suy nghĩ cho hắn? Chẳng lẽ hiện tại mình đã dần dần thay đổi sao?
Ta biết hoàng hậu nhất định sẽ tưởng ta phái người động tay động chân, chẳng thể ngờ vực đến Hạ Hậu Thần, nhưng hiện tại ta lại không oán trách hắn chút nào, ngược lại còn cảm thấy lẽ ra phải như thế. Nếu như hoàng hậu ý thức được Hạ Hậu Thần không tốt với nàng, dĩ nhiên sẽ không tin tưởng hắn, mà về sau sự không tin tưởng này sẽ từ trong cung truyền ra ngoài cung, đến lúc đó Thời gia quấy phá, sẽ khiến cho triều chính chấn động, hoàn toàn đi ngược lại nguyện vọng của chúng ta lúc trước.
Hắn không ra mặt, hoàng hậu sẽ cho rằng chuyện này chỉ là chiến tranh giữa nữ nhân. Nàng đã làm hoàng hậu, thì phải rõ quy tắc của hậu cung. Hạ Hầu Thần không thể chỉ sủng ái một mình hoàng hậu, chỉ có chính nàng đánh địch thủ rớt xuống, mới giữ được vinh sủng lâu dài không suy giảm. Hiện giờ ta thắng nàng hai lần liên tiếp, nàng nhất định sẽ hận ta thấu xương. Bất quá không phải sợ, có câu nhiều rận thì không sợ rận cắn, từ ngày vào cung lần nữa, chắc hẳn nàng đã coi ta thành kẻ địch, có thêm một ít thù hận, thì đã sao nào?
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô