When they asked me what I loved most about life, I smiled and said you.

Unknown

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 14
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 34 Part 1
hương 34: ười chờ sắp đặt, từng bước lập mưu. Edit&Beta:Myumyu
Ta cười khổ trong lòng. Ta nói năng hùng hồn với người khác, nói cái gì hại người quan trọng là ở lòng mình, nhưng chính ta cũng đi hại đại nương, làm ra chuyện sai một bước hối hận cả đời, cũng khó trách kết quả là bị báo ứng n5ay lập tức, khiến uội muội ruột thịt cũng trở mặt với mình. Nhớ tới lúc nhỏ, nàng từng cùng ta học thêu, vui vẻ hòa hợp, hiện giờ lại trở thành tình thế thê lương trước mắt.
Tông Nhân phủ không giống những nơi khác, nếu như không có ai chào hỏi, gửi gắm trước, sẽ có vô số hình phạt đang chờ đợi nàng, nhưng nàng ta thủy chung cũng không khai ta ra, khôn5 có ai biết bản vẽ váy bảy màu kia vốn xuất phát từ chỗ của ta. Về phần muội muội của nàng, sau khi chuộc ra khỏi thanh lâu, ta sẽ nhờ mẫu thân tìm người chăm sóc cô ấy.
Hiện giờ mỗi khi Hạ Hầu Thần nhìn ta, gương mặt liền lộ ra vẻ trầm tư, trong thần sắc tăng thêm vài phần tìm tòi nghiên cứu. ẫu nhiên quay người lại, liền thấy mắt hắn sâu thẳm, tóc đen như mực, nghiêng người tựa trên giường ngủ, quả thật tuấn tú đến mức khiến người ta không thể tập trung mà nhìn. Ta vẫn luôn nhắc nhở chính mình, ta và hắn chẳng qua là vì ích lợi mà trở thành đồng minh, nhưng mỗi lần trông thấy dung nhan hắn, ta vẫn không thể kiềm chế, tim đập thình thịch.
ày tuyển thượng cun5 đến rất nhanh. Ta cùng hoàng hậu hoàng thượng ngồi trên ghế chủ khảo, các phi tần khác cũng có tư cách xem xét. Có Hạ Hậu Thần ở đây, nhóm phi tần tất nhiên là mỗi người đều trang phục lộng lẫy, tề tựu đông đủ.
ười cục Thượng Cung đề cử là ba vị tổng quản cấp Tư thiết Tư chế từng trải, mỗi người đều làm việc ở cục Thượng Cung cục nhiều năm, tay nghề xuất sắc. Có một người tên Hoắc Thiên Bình, tuổi tác ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, tay nghề luôn luôn xếp hàng đầu cục Thượng Cung, nhưng tính tình thành thật, tuân thủ bổn phận, chỉ biết chế thoa không tranh đấu với người, cho nên vẫn an ổn trên vị trí Tư chế này, rốt cuộc không thể lên chức. Đối với nàng, ta có phần tôn trọng. Lúc ta mới tới cục Thượng Cung, nàng dạy ta rất nhiều. i ta lên đến địa vị cao nhất là thượng cung, nàng cũng không hề có nửa câu oán hận, vẫn tận trung công tác như cũ. Ở cục Thượng Cung địa vị nàn5 rất cao, nếu như được nàng ủng hộ, con đường lên làm thượng cung của Tố iết sẽ bớt đi rất nhiều trở ngại.
Hai vị còn lạị tuy không có địa vị cao như Hoắc Thiên Bình, nhưng cũng đều là người thông tuệ lanh lợi, tay nghề tất nhiên là cao hơn những người khác nhiều. Ta nghe nói một vị trong đó là Đỗ Nhĩ Trân thường hay hết sức ân cần chạy tới cung hoàng hậu, vật phẩm hoàng hậu sử dụng, nàng vẫn tự mình mang đến, vị này chắc là người bên phía hoàng hậu. Còn lại một vị là Lâm Chỉ Xảo, có lẽ chỉ dùng làm nền cho cuộc tuyển chọn, mục đích chủ yếu là đủ số.
i Tố iết lên sân khấu, mỗi người đều biết nàng là người hầu hạ trong cung ta, chẳng qua là một cung tỳ không danh không tiếng, chưa hề làm việc tại cục Thượng Cung. Gương mặt ba vị kia liền lộ ra vẻ không hài lòng. Biểu tình Hoắc Thiên Bình lạnh nhạt, khép mắt ngồi yên đợi ra đề mục, bộ dáng ung dung đến cực điểm.
Llần đầu tiên có cuộc tuyển chọn phô trương thế này diễn ra ở cục Thượng Cung. ười lên làm thượng cung, vốn chỉ cần người đứng đầu hậu cung chỉ định là được, nhưng lần này bởi vì ta giơ tay chặn ngang, chẳng những khiến hoàng thượng cũn5 tham dự bình chọn, còn có chúng phi tần đi theo. Ta muốn ọi người biết, trong hậu cung, hoàng hậu rốt cuộc cũng không thể một tay che trời!
Hoàng hậu nói: “Mọi người đã chuẩn bị xong, vị trí thượng cung liền tuyển ra từ trong bốn người các ngươi. Cục Thượng Cung luôn luôn quy củ, đều tìm người có tài nghệ chế thoa chế áo cao siêu để lãnh đạo bốn phòng trong thượng cung. Bằng không nếu mọi người có gì không hiểu, hỏi bí quyết trong đó, các ngươi lại đáp không được, khôn5 phải là sẽ khiến cho cấp dưới thất vọng, mờ mịt không rõ ràng sao?”
Tất cả những lời hoàng hậu nói đều ám chỉ Tố Khiết, ta làm bộ như không biết, mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với đề nghị của hoàng hậu.
Nàng tiện đà nói tiếp: “Bởi vậy, sát hạch lần này, chúng ta sẽ bắt đầu từ chế trâm cài cơ bản. Trong mâm có đủ tơ vàng chỉ bạc, bốn vị lấy thời gian một nén nhang để chuẩn bị, quấn ra trâm cài kiểu dáng độc đáo mới lạ. Bốn người dùng bình phong ngăn cách, ở trong một gian chế tạo, không được rình coi người khác.”
Trâm cài trong mâm giống nhau như đúc, đều là mô hình ban đầu của trâm phượng, bốn người chỉ cần tận lực trang trí, hoặc quấn chỉ vàng, hoặc xâu kim châu phỉ thúy, tạo nên vẻ diễm lệ cho phượng hoàng là được. Số lượng, độ lớn nhỏ của phỉ thúy trong mâm đều giống nhau, tơ vàng chỉ bạc cũng giống nhau như đúc. Vì muốn công bằng, ta và hoàng hậu đã xem xét qua, cũng không có ai dám gian lận trên mấy thứ này.
Trận đấu tài nghệ này thật sự nghiêm túc, kết quả dựa trên tay nghề của mọi người. Bình phong bằng sa mỏng màu trắng tách rời bốn người chế thoa ra, mơ hồ có thể thấy thân ảnh bận rộn của các nàng ở sau tấm bình phong.
Trong lúc chờ đợi, ta ngồi trên trên chiếu, có mấy phi tần lanh lẹ thừa cơ rời khỏi chỗ ngồi, đi đến bên cạnh Hạ Hậu Thần, hoặc mang điểm tâm, hoặc cười quyến rũ hỏi hắn đồ trang sức, búi tóc của mình hôm nay có được không.
Hạ Hầu Thần biểu tình vui vẻ, cũng không trách cứ, lại rất hưởng thụ mặc các nàng quấy rối. Ta thấy tuy hoàng hậu vẫn bảo trì bộ dạng đoan trang, nhưng nụ cười lại càng lúc càng mờ nhạt, trong lòng thầm buồn cười, cũng không vạch trần, chỉ tự bưng chén uống trà, chú ý cử chỉ của Tố Khiết sau tấm bình phong.
Một đám phi tần thấy hoàng hậu và ta không nói lời nào, càng đắc ý, thiếu điều mỗi một vị đều dạo quanh Hạ Hậu Thần một vòng.
Hương đốt hơn phân nửa, Hoắc Thiên Bình liền từ sau tấm bình phong đi ra, đưa cái khay trong taycho cung nữ, bẩm báo với hoàng hậu hoàng thượng: “Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, nô tỳ đã hoàn thành.”
Cái khay được đặt trên một cái bàn dài và hẹp trong sảnh. Ta tiến lên, lấy trâm cài ra quan sát, trong lòng không khỏi thầm khen ngợi. Tay nghề của nàng thật là tốt, thân phượng chằng chịt mà chặt chẽ, mắt phượng lấy phỉ thúy tô điểm, ánh sáng chiếu vào trên đó, linh động như vật sống.
Châu thoa từ trong tay hoàng hậu hoàng thượng truyền khắp một vòng, sau đó lại truyền qua chỗ các phi tần, mỗi người đều khen ngợi không thôi, có người còn sợ hãi than thở. Tuy vậy châu thoa vẫn tuân theo quy củ, kiểu dáng cùng không có cái gì khác biệt với nhưng cây trâm khác, không hề đặc sắc.
Lại một lát sau, Lâm Chỉ Xảo và Đỗ Nhĩ Trân cũng đã làm xong. Đỗ Nhĩ Trân hơi phát triển một chút, phía trên đuôi phượng xâu một chuỗi kim cương mỏng, nếu người ta mang ở trên đầu, kim cương nhỏ liền hơi hơi chớp sáng, phản xạ ra ánh sáng bảy màu.
ười hoàng hậu tuyển quả nhiên không 5iống người thường. Tuy nói tay nghề Đỗ Nhĩ Trân còn không bằng được Hoắc Thiên Bình, nhưng so về tâm tư xảo diệu, lại cao hơn cả Hoắc Thiên Bình. Cây trâm phượng này quả nhiên được chúng phi tần không ngừng ca ngợi.
Mà Tố iết, cũng là người cuối cùng còn ở sau bình phong chế thoa. Hương đã sắp đốt đến tận đầu, còn không thấy nàng ra, ta có chút gấp gáp.
Hoàng hậu nói: “Ninh muội muội, ta thấy Đỗ Nhĩ Trân này không tệ a, ở cục Thượng Cung nhiều năm, biết rõ tất cả công việc của thượng cung, hơn nữa tài nghệ bản thân cũng rất xuất sắc. Theo bản cung thấy,Tố iết trong cung muội tuy đã được muội dốc lòng đào tạo, nhưng sợ rằng cũng không đủ để so sánh với người ta.”
Ta cười nhạt nói: “Nếu như nàng ấy thực sự không đủ để so sánh với người khác, thần thiếp cũng sẽ không thiên vị, đó là do tài nghệ của nàng không bằng người ta, bản phi sẽ toàn tâm toàn ý chúc mừng tỷ tỷ chọn được người trúng ý.”
Hai chúng ta ở trên khe khẽ nói chuyện, nét mặt tươi cười như hoa, khiến chúng phi tần đều nhìn phía chúng ta. Hai tia mắt của Hạ Hậu Thần quét tới đây, tựa như châm biếm tựa như trào phúng, ta trông qua, lại thấy hắn nâng chén trà sứ men xanh lên uống một hớp.
Thời gian trôi qua thật chậm, hương đốt đến tận đầu, cuối cùng Tố iết mới từ sau tấm bình phong đi ra, bưng cái khay gỗ lim che bằng lụa mỏng, mà lúc này đây, hương vừa được đốt sạch.
Cung nữ tiếp nhận cái khay trong tay nàng, đầu tiên là đưa cho ta. Ta mở lụa mỏng, trong lòng dâng lên niềm vui sướng vô hạn. Mình quả nhiên khôn5 nhìn lầm người, chẳng qua là ngắn ngủi mấy chục ngày mà thôi, nàng đã lĩnh ngộ tinh túy của cách đan chỉ vàng.
Chỉ thấy cái khuôn trâm phượng trong mâm vẫn chưa bị sử dụng, nhưng một cành trâm cài hình phượng sinh động như thật lại nằm trên khay gỗ. Nó tinh tế mỹ miều, thân thể mơ hồ trong suốt, cánh phượng mở rộn5, cốt cách lông cánh phi thường sinh động, từ xa nhìn lại, chi tiết đến cả hoa văn trên thân phượng cũng một rõ hai ràng. Càng kỳ lạ là, cầm trong tay, nó nhẹ như lông hồng, chẳng hề nặng như phượng thoa bằng vàng.
Ánh mắt chúng phi tần sớm đã bị hấp dẫn, tiếng tán thưởng kinh hô không ngớt bên tai, hơn xa lúc ba người trước mang thoa ra. Lần này ai cao ai thấp đã rõ ràng, nhưng hoàng hậu lại nói: “Thoa này tuy chế rất tinh xảo, nhưng quy củ đó là quy củ, đã bảo phải dùng khuôn hình phượng trong mâm để chế trâm phượng, nhưng Tố iết lại không dùng cái này. Hoàng thượng, như vậy không công bằng!”
Ta nói: “Lúc lập quy củ, có nói rõ phải dùng vật liệu trong mâm, nhưng không có nói nhất định phải dùng khuôn thoa hình phượng này. Trâm phượng Tố iết chế tạo, đều dùng tơ vàng chỉ bạc trong mâm quấn ra, có gì không thể? Nếu hoàng hậu nói như thế, chẳng phải là bắt buộc phải dùng hết tất cả vật liệu trong mâm mới được sao, thử hỏi có vị nào dùng hết không?”
Ta và hoàng hậu tranh đấu, bình thường đều trong bí mật, đây là lần đầu tiên ta đối chọi gay gắt với hoàng hậu. Nhất thời khiến chúng phi tần đều giật mình. Nếu như bình thường, Ninh Tích Văn đứng bên cạnh hoàng hậu nhất định đã góp lời, nhưng trải qua sự kiện ánh Mỹ lần trước, nàng đã trầm mặc hơn rất nhiều. Chúng phi tần thấy khí thế của ta ngang bằng cơ hồ muốn kề vai với hoàng hậu, làm sao dám nói chen vào, mỗi người đều trầm mặc.
Hoàng hậu bị ta bác lời, run rẩy nửa buổi, mới kiên trì nói: “Mỗi người đều biết chế trâm hoàn thì phải dùng khuôn, Tố iết làm như thế, chỉ sợ không được.”
Ta vừa định mở miệng, Hạ Hầu Thần lại xua tay ngừng cuộc tranh luận của chúng ta, nói: “Trẫm thấy như vậy đi, trâm phượng Tố iết chế hiển nhiên khôn5 tệ nhưng hoàng hậu nói cũng không phải không có lý. Như vậy trẫm phán xử công bằng thế này, Tố iết cùng Đỗ Nhĩ Trân cùng đứn5 hàng nhất, Hoắc Thiên Bình tài nghệ cũng không kém, liệt vào thứ hai, mà Lâm Chỉ Xảo thì đứng hàng thứ ba.”
Hạ Hầu Thần đã mở miệng, ta liền dừng lại không tranh cãi với hoàng hậu nữa, chỉ tức giận không thôi trừng mắt nhìn hoàng thượng. Trong mắt hoàng hậu mơ hồ hiện lên vẻ đắc ý, hiển nhiên, cách phân xử của Hạ Hầu Thần nghiêng về hướng hoàng hậu.
Kế tiếp đó là cuộc tỷ thí công phu thêu thùa, cũng trong vòng một nén nhang thêu ra hình long phượng may mắn được chỉ định. Lần này Tố iết làm khôn5 chê vào đâu được. Nàng vốn xuất thân từ phường thêu, hơn nữa vận dụng đủ loại phương pháp thêu ta dạy cho nàng tới mức xuất thần nhập hóa, tuy công phu thêu thùa của ba người khác cũn5 xuất sắc, nhưn5 hình dáng long phượng cứng nhắc, làm sao so được với Tố iết dùng tuyệt kỹ thêu lót của mẫu thân ta, khiến cốt cách long phượng lồi lên, tạo cảm giác lập thể, quả thực giống như từ trong mảnh vải bay ra.
Chúng phi tần tất nhiên là sợ hãi than thở không thôi, Hoắc Thiên Bình luôn luôn không phục cũng nhịn không được tiến lên, tay vuốt ve hình thêu, khen: “Loại kỹ xảo này đã thất truyền nhiều năm, nô tỳ chỉ gặp qua một lần lúc còn niên thiếu. ông nghĩ đến hôm nay có thể gặp nó trong điện, nô tỳ cũng đã hài lòng thoả dạ rồi.”
Lần này hoàng hậu không còn lời nào để nói, Tố iết tự nhiên được hạng nhất. Hoàng hậu thấy vậy, thần sắc liền hơi  khẩn trương thất thố. Nếu lần tỷ thí thứ ba Đỗ Nhĩ Trân còn không thể dùng tài nghệ thắng được, như vậy vị trí thượng cung sẽ rơi vào trong túi Tố iết.
Ta và hoàng hậu đều hiểu rõ, cục Thượng Cung là một vị trí cực kỳ mấu chốt để tranh đoạt quyền lực, mất cục Thượng Cung, trong hậu cung liền mất đi non nửa giang sơn.
Vòng thứ ba cuộc tỷ thí, là đấu công phu tạo kiểu, dùng mảnh vải thêu hình long phượng may mắn trước mặt từng người, làm một món quần áo để thể hiện ra đặc điểm của tấm vải dệt này, càng tinh xảo, hấp dẫn ánh mắt người ta càng tốt. Trong cục Thượng Cung, tuy bình thường cung nhân cũng thường xuyên chế áo, nhưng công dụng của hình long phượng may mắn lại hạn chế rất nhiều, không thể dùng trên người phi tần bình thường, chỉ có thể may quần áo cho hoàng hậu và hoàng thượng. Đề mục lần này, do đích thân hoàng thượng ra, ta cũng không được biết trước. Tố iết tuy được bù lại mấy chục ngày, nhưn5 rốt cuộc cũng là người mới, lần này có thể thành công hay không, liền trông vào cửa ải này. Tưởng tượng đến đây, ta không khỏi âm thầm gấp gáp.
Hoàng hậu lại thật sự chắc chắn, ngồi ở trên bảo tọa cùng Hạ Hầu Thần thì thầm to nhỏ. Bộ dáng thâm tình của hai người, đột nhiên khiến trong lòng ta nảy ra một cái ý niệm: Có phải Hạ Hầu Thần đã tiết lộ đề thi cho nàng biết trước không?
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô