Worrying does not empty tomorrow of its troubles. It empties today of its strength.

Corrie Ten Boom

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 21 Part 2
hương 21.2: Dù ưu kế đa dạng ra sao, vẫn không thoát nổi tay người. Edit&Beta:Myumyu
Ta đứng lên, nói với hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, thân thể thần thiếp luôn sợ lạnh, không thể ở trong gió rét được lâu, bằng không đầu gối lại đau đớn thấu xương, xin hoàng hậu nương nương ân chuẩn cho thần thiếp cáo lui.”
Ta khẽ cau mày, bày ra bộ dạng yếu đuối, quả thật đã khiến hoàng hậu chú ý. Nàng quan tâm mà nói: “Bản cung luôn biết thể chất của muội muội, chỉ trách hoàng thượng không săn sóc, lạnh lẽo như thế lại mang muội muội ra đây. Hoàng thượng, ngài xem có phải không —— “
Ta thầm nghĩ, ngài đừng cái gì cũng để hoàng thượng quyết định, trực tiếp ý chỉ, Hạ Hầu Thần muốn giữ thể diện cho ngài, tuyệt đối sẽ không bác bỏ ý kiến của ngài đâu.
Đáng tiếc hoàng hậu từ nhỏ đã hiền lành, bất cứ lúc nào cũng không muốn làm trái ý hoàng thượng, quả nhiên chỉ nghe Hạ Hầu Thần nói: “Nàng tưởng trẫm không biết chân Ninh chiêu hoa có bệnh sợ lạnh sao? Cho nên trẫm đặc biệt sai người đặt bếp lò bốn phía. Hoàng hậu không cảm thấy ấm áp như mùa xuân à? Trang phục của Hoàng hậu ngày hôm nay dường như không giống những người khác…”
Đưa mắt nhìn bốn phía quả nhiên đều có lò lửa, mỗi chỗ còn sắp xếp một tiểu thái giám coi chừng, giữ cho lửa trong bếp lò không tắt. Hèn gì hoàng hậu mặc như thế, vẫn không thấy lạnh. Đèn lồng màu tím treo trên cây tỏa ánh sáng chiếu lên gương mặt của hoàng hậu, ta luôn cảm thấy nụ cười tươi hiền lành của hoàng hậu hơi miễn cưỡng. Có lẽ hoàng hậu sớm đã biết Hạ Hầu Thần ra tay an bài một phen, vốn tưởng rằng là vì mình, không ngờ lại là vì ta.
Hắn ra chiêu này quả nhiên lợi hại. Theo sự quan sát của ta, tuy hoàng hậu nổi danh hiền lành đoan trang, kỳ thật chẳng hề hào phóng đối với sự sủng ái của hoàng thượng. Ta luôn luôn không được ân sủng, cho nên không có xung đột gì với nàng. Có vài lần ngẫu nhiên ta đi tới chỗ hoàng hậu thỉnh an, vừa vặn gặp phi tử được ân sủng đến thỉnh an, tuy nàng vẫn ban thưởng như cũ, nhưng khi phi tử kia quay người lại, ta chung quy vẫn có thể trông thấy gương mặt nàng chợt lóe lên sự mất mát. Trong lòng ta không đồng tình với việc này —— nàng đã đạt được quyền thế cao nhất hậu cung, là thứ ta nằm mơ cũng muốn mà lại không có được, nàng còn chưa thỏa mãn sao?
Kỳ vọng vào tình yêu monh manh của nam nhân này, chỉ sợ đầu óc nàng bị nghẹt rồi!
Ta nói: “Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, lúc thần thiếp mới tới hoàng cung, bị phái đi làm việc trong ngự hoa viên, cũng theo nhóm thợ làm vườn học cắt sửa hoa mai. Lúc đó tuổi thần thiếp còn nhỏ, khi cắt cành luôn cắt sai, bị các sư phụ đánh mắng không biết bao nhiêu lần. Đi tới vườn hoa mai, hiện giờ ngón tay thần thiếp dường như còn đau lâm râm. Hoa mai từ cắt cành đến nuôi trồng, phải trải qua các kỹ thuật thiết tiếp, phách tiếp, thiệt tiếp,phúc tiếp, kháo tiếp *, đúng là  ’Mười năm mới được một tấc’, cho thấy để vun trồng hoa mai thực không dễ. Giống như cành hoa mai trước mặt thần thiếp này, tư thái thanh nhã, đấu tuyết ngạo sương, đón gió đưa hương, là cực phẩm trong hoa mai, trải qua bàn tay của vô số thợ làm vườn trong ngự hoa viên dốc lòng vui xới. Hoa mai chịu rét, bản tính vốn là nở nhụy tỏa hương trong gió rét, hiện giờ hoàng thượng lại sai người treo đèn cung đình trên hoa mai, lại kêu người đặt chậu than vây quanh bốn phía, e rằng nhóm thợ trồng hoa mai mà thấy, không biết sẽ đau lòng đến cỡ nào!”
(*Thiết tiếp, phách tiếp, thiệt tiết, phúc tiếp, kháo tiếp là các loại phương pháp chiết cây từ xưa, có nhiều ứng dụng.)
Hạ Hầu Thần làm sao biết hoa mai còn có nhiều thứ cần phải chú ý như vậy, liếc nhìn Khang Đại Vi một cái.
Khang Đại Vi bước tới bên cạnh Hạ Hầu Thần, thấp giọng bẩm báo: “Hoàng thượng, lúc lão nô sai người đi bố trí, quả thật có nghe không ít thợ làm vườn trong ngự hoa viên phê bình kín đáo. Chẳng qua là vì hoàng thượng yêu cầu, bọn họ cũng không dám phản đối quá kịch liệt.”
Ta âm thầm kinh ngạc, vì sao Khang Đại Vi lại nói giúp ta? Ta và hắn cũng không có giao tình gì. Hắn là đại nội tổng quản của hoàng thượng, lúc ta nhậm chức thượng cung, hắn là tổng quản của thái tử, quyền thế cao hơn ta không biết bao nhiêu lần. Ta tất nhiên là không nịnh bợ nổi hắn, cũng không định đi nịnh bợ, trước giờ không nói quá hai câu, cũng không cho hắn cái ưu đãi gì, tại sao hắn lại giúp ta?
Lời Khang Đại Vi nói, Hạ Hầu Thần luôn luôn lắng nghe. Hắn liền trầm ngâm nửa buổi, nói: “Ý ngươi là trẫm làm sai?”
Vừa nghe lời này, trên mặt đất quỳ một đống người, cũng bao gồm cả ta. Khang Đại Vi luôn mồm nói: “Lão nô đáng chết, lão nô đáng chết.”
Nhưng ta quỳ trên mặt đất nghe vào trong tai, lại thấy hai câu nói kia không có mấy phần thật lòng.
Hoàng hậu cười nói: “Muội muội nói đúng. Xem hoa mai coi trọng nhất là ý cảnh, hoa mai vốn là loại thực vật nở trong trời đông giá rét, hiện giờ lại dùng bếp lò hong, khó tránh mất đi sự thú vị. Nhưng hôm nay, y phục thần thiếp hơi mỏng manh, không bằng ngày khác mọi người chuẩn bị chu đáo, lại tới đây cùng xem? Dù sao này hoa mai vẫn mọc ở chỗ này, cũng không chạy đi đâu.”
Hạ Hầu Thần liền cười cười đánh giá hoàng hậu một phen, trong ánh mắt mang theo sự tán thưởng, ” Thân trang phục này của hoàng hậu, quả thật chỉ nên mặc khi ở bên cạnh trẫm. Bất quá nàng và Ninh chiêu hoa tình như tỷ muội, chắc hẳn nàng ta cũng sẽ không nhiều chuyện.”
Hoàng hậu liền mỉm cười liếc mắt nhìn ta một cái, nói: “Ninh muội muội là khéo hiểu lòng người như thế, làm sao lại giống mấy bà tám nhiều chuyện đi nói lung tung về cách ăn mặc của thần thiếp?”
Ta len lén thở dài nhẹ nhõm một hơi, xem ra hoàng hậu đã hiểu nỗi khổ tâm của ta, biết ta không muốn tranh thủ tình cảm với nàng, không có dã tâm độc chiếm Hạ Hầu Thần.
Hạ Hầu Thần quay đầu về hướng ta, con ngươi đen sáng như ngôi sao giữa trời đêm,  nụ cười nhẹ nơi khóe miệng vẫn chưa tan, “Ái phi nói có lý, đã muốn thưởng mai, mà bệnh ở chân ái phi lại chưa khỏi, niềm vui này ái phi không thể thưởng thức. Ta đã đáp ứng đi cùng ái phi, thôi thì dùng cái khác tới bồi thường đi.”
Hắn liên tiếp kêu “Ái phi” mấy tiếng khiến cảm giác lạnh lẽo trên người ta càng tăng mạnh, chứng phong thấp trên đùi tựa hồ muốn phát tác, đau lâm râm.
Không cần nhìn sắc mặt của hoàng hậu, ta cũng biết nụ cười của nàng vô cùng miễn cưỡng.
Ta đành cúi đầu lĩnh chỉ, “Hoàng thượng, thần thiếp nào dám kêu hoàng thượng bồi thường. Hoàng thượng ngày đi vạn dặm, lo trăm ngàn việc, sao nhớ được mấy việc nhỏ này.”
Đã nhiều ngày, tâm tình của Hạ Hầu Thần rất tốt, lần này ta phá hỏng hứng thú đi chơi của hắn, cũng không thấy tâm tình hắn xấu đi. Hắn vui mừng quay đầu nói với hoàng hậu: “Trời càng lúc càng tối, hoàng hậu vẫn nên sớm hồi cung nghỉ ngơi đi.”
Trong giọng nói của hoàng hậu mang theo mấy phần kỳ vọng, “Vậy hoàng thượng ngài…”
Trong lòng ta gấp vô cùng, thầm nghĩ sao ngài không trực tiếp mời hoàng thượng qua uống chén trà, ăn chút điểm tâm, trình độ giả tạo của Hạ Hầu Thần  không thua gì ta, vì duy trì triều cục hoà thuận, chắc chắn hắn sẽ đáp ứng, vì sao ngài nói chuyện luôn chỉ nói một nửa vậy?
Hạ Hầu Thần nói: “Trẫm còn một ít tấu chương chưa xem, muốn đi Triều Dương điện xem hết. Hoàng hậu xưa nay ngủ không sâu, nếu như đi Chiêu Thuần cung sợ sẽ quấy rầy hoàng hậu, Ninh ái phi chỉ cần dính gối liền là ngủ, ngày hôm nay cứ ngủ tại Lan Nhược hiên đi.”
Ta chửi thầm trong bụng, nàng ngủ không sâu, ta càng không thể ngủ. Ngài moi đâu ra chuyện ta dính gối là ngủ ngay? Gương mặt lại còn phải giương lên một cái biểu tình mang ơn, vừa có chút áy náy, vủa hơi lo sợ nghi hoặc mà bao hàm tình cảm chồng chất cùng một chỗ, ta chỉ cảm thấy hôm nay thật là vất vả.
Hạ Hầu Thần rất là săn sóc hoàng hậu, tiến lên giúp hoàng hậu buộc thật chặt áo khoác bằng lông chồn bạc của nàng, thấp giọng phân phó cung nhân cẩn thận chiếu cố, lại sai người chuẩn bị kiệu nhỏ hai người nâng, dìu hoàng hậu lên kiệu, đi xa, lúc này mới khởi hành rời khỏi ngự hoa viên.
Ta chỉ biết tất cả nỗ lực của ta hôm nay lại uổng phí. Khó khăn lắm mới được hoàng hậu thông cảm, bị Hạ Hầu Thần quấy nhiễu như vậy, nếu nói trong lòng hoàng hậu không nảy sinh khúc mắc, ta cũng không tin nổi.
Càng quá đáng là, Hạ Hầu Thần nói sẽ đi Triều Dương điện phê duyệt tấu chương, thực tế không đi, lại trực tiếp tới Lan Nhược hiên. Chuyện này ngày mai sẽ thông qua nhiều con đường truyền vào trong tai hoàng hậu, quan hệ của ta với nàng xem như hoàn toàn tan biến.
Không ngờ ta tỉ mỉ bày bố, tiêu phí vô số tâm huyết, đem hết toàn lực duy trì một mối quan hệ, lại bị Hạ Hầu Thần nhẹ nhàng châm ngòi, tình thế liền chuyển biến, rốt cuộc không thể xuay chuyển gì nữa. Hắn quả thật đã thực hiện lời hắn nói, thứ ta muốn, chỉ cần hắn không cho ta, ta vĩnh viễn cũng không có được.
Trong bụng ta cực kỳ căm hận, gương mặt lại không thể hiện ra chút căm phẫn nào, ngược lại hầu hạ càng thêm chu đáo, gương mặt tươi cười càng thêm quyến rũ.
Hắn kêu người chuẩn bị máy món điểm tâm ở Lan Nhược hiên, muốn tư thiện phòng đặc biệt chế tạo rượu mật, cùng ta uống rượu, lại bảo cung nhân lui xuống, kêu ta tự mình hầu hạ. Cho dù trong lòng ta có bất mãn chừng nào, vẫn phải hầu hạ hắn thật đâu vào đấy, tự mình rót cho hắn thêm một chén rượu, sau khi dùng đũa bạc thử đồ ăn, liền gắp điểm tâm thượng hạng bỏ vào dĩa của hắn.
Trên bàn có điểm tâm bốn màu, mọi thứ đều do Tư thiện phòng tỉ mỉ bào chế, nhìn đã đẹp, ăn trong miệng, quả thực hòa tan cả đầu lưỡi. Hắn bỗng nhiên thèm ăn, mỗi loại đều ăn một ít, tán thưởng: “Ái phi không hổ trước kia từng làm thượng cung, mỗi loại đồ đạc trong cung đều đã nghiên cứu rất cẩn thận, ngay cả những món điểm tâm trong phòng nàng, cũng ăn ngon hơn những nơi khác.”
Ta cười nói: “Điểm tâm ở chỗ thần thiếp, kỳ thật cũng giống những nơi khác, chẳng qua tâm tình hoàng thượng thoải mái, vì vậy mà cảm thấy nó không giống những chỗ khác.”
Hắn cười ha ha,  ”Không sai,  sao trẫm lại quên, ái phi chẳng những có một đôi tay khéo, còn có một cái miệng rất ngọt.”
Ta vội nói: “Tất cả những gì thần thiếp làm, đều là vì hoàng thượng. Thần thiếp có, cũng đều vì hoàng thượng mà có, thần thiếp không dám nhận sự khích lệ của hoàng thượng …”
Ta đang tỏ vẻ thần phục hắn, muốn biết rốt cuộc hắn cần gì ở ta. Ta chỉ mong hắn để ta có một nơi nương thân nho nhỏ trong hậu cung, đừng đối xử với ta như thế, đừng đuổi tận giết tuyệt ta là được.
Ta ngừng thở quan sát biểu tình của hắn, hi vọng thấy được sự thông cảm và đồng ý trên mặt hắn, nhưng cái ta nhìn thấy, lại là gương mặt lạnh lùng hờ hững như cũ. Hắn chậm rãi dùng đũa bạc gắp điểm tâm cho vào miệng, cẩn thận nhai, chậm rãi nhấm nháp, thật lâu sau mới nói: “Nói hay lắm. Ái phi làm tất cả đều vì trẫm,nhưng trái tim của ái phi, trẫm lại không có được, trẫm muốn cái thể xác này để làm gì?”
Ta nghe xong, trong lòng liền nhảy dựng, vội vàng rời khỏi ghế quỳ xuống, giải thích: “Hoàng thượng, trái tim thần thiếp một lòng hướng về hoàng thượng, nếu hoàng thượng không tin, thần thiếp có thể thề độc…”
Hạ Hầu Thần bốp một tiếng đập đũa bạc lên trên bàn, lạnh lùng mà nói: “Nàng nghĩ trẫm mù, để nàng tùy tiện lừa gạt sao? Nàng diễn kịch ở trước mặt trẫm, tưởng trẫm không phát hiện ra à?”
Ta cuống quít dập đầu, “Hoàng thượng, thần thiếp oan uổng, thần thiếp không dám diễn kịch trước mặt hoàng thượng!”
Hạ Hầu Thần không thèm nhìn ta, coi ta như người vô hình, lại cầm lấy đũa trên bàn gắp một miếng điểm tâm cho vào miệng, nhai xong rồi mới nói: “Ái phi, trẫm thích nàng, nàng hãy ngoan ngoãn tiếp nhận sự thương yêu của trẫm, đừng làm ra nhiều trò bịp bợm như vậy. Đứng lên đi, đừng quỳ trên mặt đất. Trên mặt đất rất lạnh, đầu gối nàng sẽ chịu không nổi.”
Nghe lời hắn nói, cả người ta không khỏi run run một cái. Lời nói dịu dàng nhẹ nhàng của hắn, lại bao hàm chân tướng lạnh lùng vô tình nhất. Ta bỗng nhiên hiểu ra, từ lúc bắt đầu hợp tác với thái hậu, ta đã xem thường vị hoàng thượng trước mặt này. Ta chọn sai đối tượng để trung thành, cuối cùng đã đẩy bản thân hãm sâu vào vũng bùn, khó khăn lắm mới giãy giụa bắt được một cành cây trôi trong vũng bùn, ngón tay hắn lại điểm một cái, cành cây cứu mạng liền biến thành vũ khí sắc bén giết chết ta.
Nếu như ngay bắt đầu, ta chọn đúng đối tượng, lựa chọn Hạ Hầu Thần thoạt nhìn có vẻ yếu thế lúc ấy, như vậy tất cả mọi chuyện đều thay đổi. Nhưng mà, ta làm sao có thể chọn hắn? Hắn khiến gia tộc ta suy tàn, phụ thân đầu thân hai nơi, ta làm sao có thể chọn hắn đây? Đôi khi, ta chẳng hề là người lạnh lùng vô tình, có thể phân tích bằng lý trí, tỉnh táo đánh giá nên chọn hay nên bỏ, dù mọi chuyện phát triển đến tình trạng như thế, ta lại không thể bao dung buông tha chuyện trước kia. Ta đã bị hắn bức đến không còn đường lui, nếu như không thực lòng phụ thuộc vào hắn, trong cung ta sẽ không còn nơi trú chân nữa.
Nhưng hắn muốn chân tình của ta, ta biết lấy đâu ra chân tình cho hắn đây?
Người trong cung, bất luận hợp tác với thái hậu cũng tốt, ôm lấy cành cây trôi hoàng hậu này cũng được, cái gọi là trái tim, là thực lòng, đều do ta diễn xuất mà ra. Ở trong cung lâu ngày, ta đã quen diễn xuất, chìm sâu vào nội dung vở kịch mà không thể tự thoát ra được, ngay cả chính ta, cũng không thể khẳng định rốt cuộc ta có chân tình hay không.
Ta chậm rãi từ trên mặt đất đứng lên, đầu gối quả thật lại đau lâm râm. Ta không biết phải trả lời hắn như thế nào, nhưng chỉ cần hắn có yêu cầu, chung quy có một ngày, ta sẽ dần dần thăm dò rõ ràng hắn muốn gì. Ta không tin, lấy kinh nghiệm nhiều năm của ta tại cục Thượng Cung, còn có thể nhìn không thấu suy nghĩ của một người.
Cho nên, khi thấy Hạ Hầu Thần cầm đũa bạc muốn thử một món khác trong khay, ta liền vội vàng nói: “Hoàng thượng, món này thần thiếp còn chưa ăn thử, xin người để thần thiếp thử qua đã.”
Nói xong, ta cẩn thận quan sát sắc mặt hắn, nhưng sắc mặt hắn lại như tấm ván gỗ, nói: “Nào có nhiều quy củ như vậy!” Nói xong vươn đũa vào trong khay.
Xem ra ta lại làm sai rồi.
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô