Outside of a dog, a book is man's best friend. Inside of a dog it's too dark to read.

Attributed to Groucho Marx

 
 
 
 
 
Tác giả: Thập Tam Xuân
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 143 - chưa đầy đủ
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 730 / 11
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:08 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 224-225
hương 224: Bất lực
-         Hôm qua, ta đã suy nghĩ cả đêm, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy trong chuyện này cách giải quyết tốt nhất cũng chỉ có thể để Tạ tiểu thư vào cửa … Đại phu nhân nói.
Tần Thiên tay khẽ run lên, quả nhiên, phu nhân thật sự đã mềm lòng, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Trang Tín Ngạn, Trang Tín Ngạn vẻ mặt nghiêm túc, nhìn nàng lắc đầu, ý bảo nàng không cần lo lắng.
Đại phu nhân cảm giác được sự khác thường của Tần Thiên, càng nắm chặt tay nàng, giọng nói thấm thía:
-         Ta hiểu tâm tình của ngươi, vì mẫu thân cũng không nỡ để ngươi phải chịu dù là chút thiệt thòi, nếu ta có thể nghĩ ra biện pháp khác, ta cũng sẽ không quyết định như vậy! Nhưng mà ngươi ngẫm lại xem, nay thiếu chút nữa gây ra tai nạn chết người, nếu Trang phủ chúng ta còn kiên trì như trước, vận mệnh cả đời này của Tạ tiểu thư sẽ thế nào? Nàng chung quy là vì Tín Ngạn mới rơi vào tình cảnh như vậy, chúng ta làm sao có thể hoàn toàn không đếm xỉa đến?
Nghe xong này lời nói, Tần Thiên nhất thời cũng không biết nên nói gì, đồng ý sao, nàng thật sự không thể nói những lời trái với lòng mình, phản đối sao, nàng lại tìm không được lý do.
Giữa nàng và Tạ Uyển Quân, phu nhân lúc trước không chút do dự lựa chọn nàng, nhưng so sánh giữa sự kiên trì của nàng và tính mạng của Tạ Uyển Quân, Đại phu nhân trải qua suy nghĩ khổ sở vẫn là lựa chọn người sau. Có lẽ trong mắt bà, sự kiên trì của nàng có thể thay đổi, nhưng Tạ Uyển Quân một khi xảy ra điều gì không hay, thì thật sự không thể cứu vãn.
Nàng có thể nói lựa chọn của Đại phu nhân không đúng sao?
Tần Thiên cúi đầu, trong lòng khổ sở vô cùng.
Bên cạnh, Hải Phú đọc ra lời Trang Tín Ngạn viết xuống:
-         Phu nhân, Đại thiếu gia nói, mặc kệ thế nào, hắn cũng sẽ không cưới Tạ gia tiểu thư. Hắn nói, chuyện đến nước này, Tạ tiểu tỷ cũng có trách nhiệm…
Còn chưa nói xong, Đại phu nhân đã cắt lời:
-         Tín Ngạn, mẫu thân chỉ hỏi ngươi, nếu Tạ tiểu thư lần này thật sự có điều gì không hay xảy ra, ngươi còn có thể cho rằng như vậy không? Thật sự trong lòng ngươi không hề áy náy? Có thể cho rằng nàng gieo gió gặt bão hay không? Nhân sinh trên đời, làm người phải làm những việc không thẹn với lòng. Nếu ngươi thực sự thờ ơ với sự sống chết của Tạ tiểu thư thì chuyện này ta cũng tùy ngươi
Những lời này như búa tạ nện vào ngực của Trang Tín Ngạn, so với giận giữ hay bức bách đều có tác dụng hơn cả. Trang Tín Ngạn sắc mặt cứng đờ, cũng không thể nói gì thêm. Hắn suy nghĩ đều nằm trong khả năng rằng Tạ Uyển Quân đã được cứu kịp thời, lại không nghĩ tới, vạn nhất nàng chết…
Hắn tuy rằng tính cách lạnh lùng, nhưng tuyệt đối không phải người máu lạnh, bất kể thế nào, Tạ Uyển Quân đã cứu hắn là sự thật, nếu nàng thật sự bởi vì việc này mà chết, hắn thật sự có thể không thẹn với lòng?
Bút trong tay thật lâu cũng không thể hạ, giọt mực đầy rơi xuống tờ giấy trắng, chỉ thoáng chốc đã nhuộm đẫm một mảng giấy đen. Trang Tín Ngạn cúi đầu nhìn, lòng nặng nề khôn cùng.
-         Việc này nếu không giải quyết, chuyện giống như lần này khó tránh còn có thể có lần thứ hai, nếu nàng thật sự xảy ra ra chuyện gì, ta quả thực không thể an lòng. Ta có thể nào nhìn người đã cứu con mình rơi vào kết cục thê thảm?
Đại phu nhân bình tĩnh nói:
-         Ta biết tình cảm của các ngươi rất tốt, không thể chấp nhận kẻ khác chen vào, ta cũng không cầu Tín Ngạn đối đãi với nàng giống như đối xử với Tần Thiên, chỉ là cho nàng một thân phận, một thể diện mà thôi, để cho nàng ở Trang phủ chúng ta sống ổn định một đời, coi như là công bằng chúng ta cho nàng. Về phần ngươi thích ai, ở với ai, mẫu thân sẽ không can thiệp.
Đại phu nhân nói rất rõ ràng, tình huống bây giờ, ngoài Trang phủ, Tạ Uyển Quân nếu muốn tìm một nhà chồng có gia thế khác là không thể nào. Nàng ta tính cách nhu nhược, cuộc sống về sau không tốt đẹp, có thể tự tử một lần, cũng có thể tự tử lần thứ hai. Đến lúc đó Trang phủ lương tâm không an, không bằng cho nàng danh phận bình thê, đem nàng long trọng gả vào Trang phủ, giúp nàng giữ được thể diện. Về phần Trang Tín Ngạn có thích nàng hay không, Đại phu nhân sẽ không hỏi đến, tin tưởng Tạ gia cũng không đòi hỏi chuyện này, dù sao bọn họ cũng biết rõ tình cảm phu thê Trang Tín Ngạn rất tốt nhưng vẫn phải đồng ý cưới Tạ Uyển Quân vào cửa.
Nếu đã vì bảo toàn thể diện, bọn họ cũng không thể yêu cầu quá nhiều được.
-         Tần Thiên, ngươi đừng lo lắng, Tạ tiểu thư tuy rằng là bình thê, nhưng ngươi mới là đương gia. Là chủ nhà, ta đã đem toàn bộ Trang phủ giao cho ngươi, nàng căn bản không thể so sánh với ngươi, trước khi nàng vào cửa, ta đều sẽ an bài tốt, về sau hài tử của ngươi là người thừa kế Trang phủ, nhà mẹ đẻ nàng thế lực dù lớn cũng không thể thay đổi điều này!
Tương đương với việc cưới nàng vào cửa giống như nuôi một Bồ Tát sống vậy. Vì thể diện mà nuôi dưỡng cả đời, cách vẹn cả đôi đường này Đại phu nhân đã suy nghĩ mãi.
-         Tín Ngạn, Tần Thiên, nếu các ngươi để ý đến sống chết của Tạ tiểu thư, vậy các ngươi hãy làm theo lời ta nói. Thời gian Tạ gia giữ đạo hiếu còn mấy tháng nữa, tạm thời cũng không thể cùng Tạ gia bàn chuyện hôn sự, nhân thời gian này, các ngươi cũng nên suy nghĩ cho thông đi.
Nói xong, Đại phu nhân thở dài, cũng không hỏi suy nghĩ của bọn họ dã bảo bọn họ đi ra ngoài. Bà thân là đương gia đã mười mấy năm, đã quen với việc ra lệnh, một khi thật sự quyết định, sẽ rất khó thay đổi chủ ý.
Hơn nữa, nàng nhất thời cũng không biết có nên cãi lại hay không. Đại phu nhân thật sự đã suy nghĩ vì nàng, rất để ý đến địa vị và tâm tình của nàng, bà quyết định dựa theo tâm tư của nàng, cũng không giống như các mẹ chồng khác rắp tâm khiến con dâu khó xử. Nếu đổi lại là mình, Tần Thiên tự hỏi nhất định cũng không thể làm tốt như vậy.
Nàng có thể hiểu suy nghĩ của Đại phu nhân, hiểu tâm tình của bà, nhưng nàng cũng có suy nghĩ của mình, nàng không muốn cùng nữ nhân khác chia sẻ trượng phu, nàng vì sao phải vì vận mệnh của Tạ Uyển Quân mà hy sinh hạnh phúc của chính mình?
Nhưng nàng phải làm sao bây giờ?
Sau khi ra khỏi Giọng nói viện, Tần Thiên chỉ cảm thấy hai chân nặng trĩu, khó mà đứng vững. Nàng đứng ở cửa lớn của Thanh Âm viện, nhìn phủ trạch thanh lệ của Trang phủ, trong đầu mờ mịt, mê mang không biết thân đang ở nơi nao.
Trang Tín Ngạn đi đến bên người nàng, nhìn nàng sắc mặt tái nhợt, không khỏi có chút hoảng hốt, hắn cầm tay Tần Thiên, phát hiện tay nàng rất lạnh.
Tần Thiên quay đầu nhìn hắn, thấy hắn cũng đang nhìn mình, ánh mắt sáng trong tràn đầy lo lắng, Tần Thiên miễn cưỡng cười cười:
-         Chúng ta đi về trước đi
Hắn luôn nắm tay nàng mà về Thanh Tùng viện, trên đường đi, hắn thỉnh thoảng lại nhìn lén sắc mặt nàng, đã thấy nàng chỉ nhìn phía trước, sắc mặt không có thay đổi gì, nàng như vậy càng làm hắn lo lắng hơn.
Trở lại Thanh Tùng viện, Trang Tín Ngạn viết lên giấy: “Nàng đang trách ta? Lúc ấy mẫu thân hỏi ta như vậy, ta…”
Trang Tín Ngạn không biết nên giải thích thế nào, hắn cảm thấy hắn đã làm sai.
Nhưng lúc ấy, hắn thật sự có thể nói rằng sự sống chết của nàng không liên quan đến hẳn? Chẳng qua chỉ trong thoáng do dự đã mất đi cơ hội biện hộ.
“Tần Thiên, còn thời gian, nàng đừng lo lắng, ta sẽ nghĩ cách, ta tuyệt đối sẽ không cưới nàng ta vào cửa. Ta đã hứa gì với nàng, ta vĩnh viễn vẫn nhớ rõ.” Trang Tín Ngạn trịnh trọng viết.
Tần Thiên ngẩng đầu nhìn hắn, cười cười, lại không nói gì thêm, mà thật ra cũng không biết nói gì.
Chuyện này giống như là nút thắt trong lòng, nàng càng để ý càng rối, đến cuối cùng nàng mới phát hiện, hóa ra trong đó có sự bế tắc không giải quyết được.
Bế tắc này chính là Tạ Uyển Quân mang thân phận “Ân nhân”, mọi vấn đề đều xuất phát từ đây, đều khiến mình bất lực …
-         Chúng ta tạm thời đừng để ý chuyện này, rất nhanh sẽ tới thời điểm hái chè xuân, để xong việc này đã rồi nói sau.
Tần Thiên yên lặng một hồi mới nói ra những lời này.
Nàng một ngày còn ở Trang phủ, thì một ngày vẫn phải làm tròn bổn phận của mình. Đại phu nhân quyết định đều dựa theo suy nghĩ của bà, nàng cũng không thể dùng điều này để uy hiếp.
Trang Tín Ngạn đi đến phía sau Tần Thiên, ôm nàng vào lòng.
Dựa vào vòng ôm ấm áp quen thuộc, ngửi được hơi thở quen thuộc, hốc mắt Tần Thiên nóng lên, thiếu chút nữa rơi nước mắt, nàng xoay người, tựa vào ngực hắn, hai tay ôm chặt eo hắn, như là đem hết sức để ôm hắn.
Hắn biết nàng trong lòng khó chịu, hắn cũng rất đau lòng, nhưng nửa ngày cũng không nghĩ ra kế sách hay, hắn cúi đầu ở bên tai nàng nhẹ giọng nói:
-         Tin ta, ta nhất định sẽ nghĩ cách.
Cách một ngày, Đại phu nhân lại đưa tới Tạ gia một ít dược liệu bổ dưỡng thân thể. Tạ phu nhân làm sao không biết đây là ám chỉ của Đại phu nhân, cuối cùng hai mẹ con cũng yên lòng. Nhưng Tạ phu nhân dặn dò nữ nhi:
-         Chuyện này một ngày chưa quyết định, ngươi cũng đừng tiết lộ ra ngoài nửa câu, lúc này ngươi cần phải nghe lời mẫu thân, nếu không, nếu thật sự có sơ sẩy, ai cũng không giúp được ngươi
Tạ Uyển Quân kinh ngạc nói:
-         Chẳng lẽ còn xảy ra biến cố gì sao?
Tạ phu nhân:
-         Ai biết được? Năm xưa Tạ gia chúng ta đã từng gặp bao chuyện bất lợi, mọi chuyện vẫn nên cẩn thận sẽ tốt hơn.
Việc này cũng không qua mắt được Tần Thiên.
Một lần Tần Thiên nghe thấy Thu Lan và Thanh Liễu bàn tán. Thu Lan nói:
-         Xem hành động của Đại phu nhân, việc này đã quyết định rồi.
Thanh Liễu nói:
-         Tạ tiểu thư ngay cả mạng cũng suýt nữa mất, theo tính cách của phu nhân, cũng không thể mặc kệ.
-         Một khóc, hai gây rối, ba tử tự, đúng là có ích.
Thu Lan cười nhạt, lại nói:
-         Đại thiếu phu nhân của chúng ta rất thành thật, nếu cũng học vị tiểu thư kia làm ồn ào như vậy, ta dám cam đoan, phu nhân nhất định sẽ không để Tạ tiểu thư kia vào cửa. Phu nhân rất thương Đại thiếu phu nhân, hừ… theo ta thấy, cũng không biết Tạ tiểu thư kia có phải cố ý hay không nữa cố ý lấy cái chết ra bức người khác.
-         Không thể nào, nghe nói thật sự nghiêm trọng, ngay cả mạng cũng suýt mất mà!
Tần Thiên xoay người, không quấy rầy các nàng, nàng phái người đi đã có tin báo về, bởi vì lời đồn lan rất rộng, lại có thêm chuyện mấy ngày qua, căn bản không thể điều tra đến ngọn nguồn, chỉ biết lời đồn này bỗng nhiên dần được lan ra, rõ ràng là đã có người nhúng tay
Có điều người này là ai? Chỉ có vài người mà thôi, hoặc là Tạ gia, hoặc là nhị phòng, nhưng Tạ Uyển Quân vào cửa đối với nhị phòng có gì tốt? Tạ Uyển Quân vào cửa thì thế lực của đại phòng càng tăng, chắc chắn bọn họ không hề muốn thế. Bọn họ sao có thể ra sức mà làm chuyện này? Chẳng lẽ thật sự là Tạ gia? Tạ Uyển Quân kia thật sự không phải là Trang Tín Ngạn thì quyết không lấy chồng? Không tiếc hủy diệt thanh danh, thậm chí lấy mạng ra bức ép.
Nếu quả thật là vậy, thì đó là tình yêu đáng sợ cỡ nào
Tần Thiên lắc đầu, phiền lòng vô cùng.
Bên kia, Trang Minh Hỉ lặng lẽ đến Thúy Hồ đình theo hẹn ước với Tạ Đình Quân.
-         Chuyện này là ngươi làm?
Vừa thấy Trang Minh Hỉ, Tạ Đình Quân đã lạnh lùng chất vấn.
Trang Minh Hỉ biết không thể gạt được Tạ Đình Quân, nàng mỉm cười, đáp:
-         Đây không phải là kết quả ngươi muốn sao? Thế nào, vừa lòng chứ?
Tạ Đình Quân chắp hai tay sau lưng lạnh lùng nhìn nàng một lúc
-         Muội muội của ta thiếu chút nữa mà mất mạng, ngươi nói ta vừa lòng hay không?
-         Ta cũng không nghĩ sẽ đến mức như thế! Trang Minh Hỉ vội vàng tỏ ý xin lỗi.
-         Về sau quyết định việc gì, phải thương lượng với ta trước, không cho phép tự quyết định
Trang Minh Hỉ thuận lời đáp:
-         Ta biết rồi
Tạ Đình Quân lấy một tập ngân phiếu đưa cho nàng
-         Đây là tiền tháng này của ngươi.
Trang Minh Hỉ tiếp nhận, cũng không thèm nhìn tới đã thu vào trong lòng. Tạ Đình Quân lẳng lặng xem xét nàng một hồi, ánh mắt lạnh lẽo, làm lòng Trang Minh Hỉ lạnh run. Lúc Trang Minh Hỉ định nói gì đó, đã thấy Tạ Đình Quân xoay người, giọng nói thâm trầm hùng hậu truyền đến trong bóng đêm:
-         Trang Minh Hỉ, ta cảnh cáo ngươi, đừng ỷ vào bản thân có chút thông minh khôn vặt mà đâm sau lưng ta, nếu làm hỏng chuyện của ta, ta muốn thu thập ngươi thật sự rất dễ dàng!
-         Ta sao có thể… Trang Minh Hỉ cười khanh khách nói.
Nếu nàng có thể cai quản Trang phủ, cũng không cần phải sợ diêm thương như hắn.
-         Ta chúc cho ngươi mọi sự thành công. Trang Minh Hỉ nhìn bóng hắn mà nói.
Tạ Đình Quân thoáng dừng bước, vai hơi lơi lỏng, tư thái rất nhẹ nhàng, có thể thấy giờ tâm tình hắn rất thoải mái
Cứ vui vẻ đi! Ngươi rất nhanh sẽ hiểu, cái gì gọi là dùng giỏ trúc múc nước chỉ là công dã tràng! Trang Minh Hỉ lạnh lùng cười.
Tần Thiên có năng lực như thế, nàng sao có thể để nàng ta rời khỏi Trang phủ lại được Tạ gia hậu thuẫn? Đương nhiên, đối thủ thì càng ít càng tốt!
Chương 225: Tư thông
Tháng ba, đã đến lúc hái chè xuân, công việc trong Trà Hành trở nên rất bận rộn. Trong thời gian này, Tần Thiên và Trang Tín Ngạn luôn bận rộn qua lại các thôn trang, bận đến độ chân không chạm đất. Công việc bận rộn khiến Tần Thiên tạm thời gạt đi mấy chuyện phiền lòng. Có điều, những lúc đêm dài tĩnh lặng sẽ luôn cảm thấy phiền muộn chua chát.
Hôm nay, Tần Thiên mang theo Phạm Thiên cùng hai quản sự thu chè đi thị sát thôn trang ở ngoại thành. Quanh thôn trang này đều là đất để trồng cây trà, năm nay là lần đầu tiên thu hoạch, cho nên Tần Thiên mới muốn đích thân đến xem. Trùng hợp Trang Tín Ngạn cũng đến thôn trang khác để thị sát hình hình hái trà Bích loa xuân, cho nên lần này không thể đi cùng nàng.
Đến thôn trang, đi ra nghênh đón là con của một thúc thúc trong họ, tính đúng ra là Tứ đường huynh của Trang Tín Ngạn, vị thúc thúc trong họ kia thấy con nhà mình không giỏi kinh thương, cũng không thích đọc sách, thường ở nhà chơi bời lêu lổng, nên xin Đại phu nhân ban chức vị quản sự ở thôn trang này cho hắn.
Người này tên là Trang Tín Chẩn, ở trong tộc nổi tiếng lười nhác, Đại phu nhân cũng không thích, chẳng thấy thân thích tới tận cửa nhờ vả nên cũng không tiện cự tuyệt nên cho hắn chút hư danh, hắn vốn không biết quản lý, chỉ biết cầm bạc của chức quản sự, nhưng không có quyền lợi của quản sự, cứ coi như nuôi con hộ người thân vậy.
Cũng may người này vốn chỉ được chăng hay chớ, không có dã tâm, chỉ cần cho hắn bạc cho hắn cơm ăn, không bảo hắn quản lý thì hắn lại càng cảm thấy thanh nhàn.
Thấy người của Trang phủ tới, Trang Tín Chẩn cũng chỉ đành gạt thói lười biếng lại, lấy tinh thần mà ra đón. Hắn mang Tần Thiên đi xem trà, lại dâng trà mới lên cho Tần Thiên thử. Tần Thiên thử thấy trà thơm ngát, rất ngon thì tỏ vẻ vừa lòng.
Trang Tín Chẩn nhẹ nhàng thở ra, nử tử trước mặt tuy rằng nhỏ hơn hắn một tuổi nhưng không hề cợt nhả, vô cùng uy nghiêm, có phong phạm của Đại phu nhân năm nào khiến cho hắn lo lắng. Thật ra bình thường Tần Thiên cũng không phải là tỏ vẻ nghiêm túc như vậy, có điều thời gian này tâm tình không vui nên nụ cười cũng chỉ là miễn cưỡng.
Nàng rất muốn giống như những lần trước gặp phải nguy nan vẫn có thể tự an ủi bản thân, khiến cho chính mình cảm thấy lạc quan, nhưng lúc này đây nàng dù thế nào cũng đều không thể ép bản thân lạc quan nổi. Đối với chuyện này, nàng theo bản năng trốn tránh, thậm chí cũng không dám suy nghĩ kỹ lưỡng, dường như chỉ cần không nghĩ đến thì sẽ không phải đối mặt với nó vậy.
Nhưng lý trí lại nói với nàng, rốt cục sẽ có một ngày, nàng không thể không đối mặt với chuyện này, không thể không đưa ra lựa chọn, đưa ra quyết định.
Bởi vì nơi này khá xa, cho nên buổi tối Tần Thiên đành phải ở lại đây nghỉ ngơi một đêm.
Dưới sự chiêu đãi nhiệt tình của Trang Tín Chẩn, Tần Thiên dùng cơm chiều cũng có chút tinh thần, sau đó bọn họ chuẩn bị sương phòng cho nàng nghỉ ngơi. Lần này nàng chỉ mang theo Thu Lan đi cùng. Thanh Liễu bởi vì không khoẻ nên không theo.
Thu Lan trải giường cho Tần Thiên rồi nói:
-         Đại thiếu phu nhân, người giờ muốn nghỉ ngơi luôn không? Ta đi bảo người chuẩn bị chút nước ấm.
Tần Thiên nhìn qua cửa sổ thấy ánh trăng sáng tỏ bên ngoài, lắc đầu nói:
-         Ta đi ra ngoài hít thở không khí một chút.
-         Vậy để ta đi cùng ngươi
-         Không cần, chỉ quanh sân viện thôi, là thôn trang của mình, có thể có nguy hiểm gì chứ?
Tần Thiên lắc đầu, nàng chỉ muốn yên lặng một mình, không có người khác quấy rầy.
Thấy nàng nói như vậy, Thu Lan cũng không kiên quyết đi theo.
Viện Trang Tín Chẩn chuẩn bị cho nàng đương nhiên là viện tốt nhất ở thôn trang. Bên ngoài sân chính là một tiểu đình viện, bên trong trồng các loại hoa cỏ cây cối, nay đã đến lúc nở hoa, rất có hơi thở của mùa xuân.
Tần Thiên bước chậm trong sân, nương theo ánh trăng sáng mong tâm tình của mình có thể bình tĩnh một chút. Bỗng nhiên, nàng giật thót một cái, cảm thấy sau lưng có người, nàng theo bản năng quay đầu, rõ ràng nhìn thấy một bóng đen cao lớn lao về phía nàng, nàng còn chưa kịp kêu lên tiếng, còn chưa kịp thấy rõ diện mạo đối phương đã bị người đó làm cho hôn mê bất tỉnh.
Cũng không biết qua bao lâu, Tần Thiên chỉ cảm thấy thân thể giống như nằm trong đám mây, lắc qua lắc lại. Mở mắt nhìn đã thấy bầu trời tờ mờ sáng.
Thân mình cảm thấy có chút ẩm ướt, mũi ngửi thấy một mùi tanh tanh
Tần Thiên đột nhiên bừng tỉnh, lập tức ngồi dậy, phóng mắt nhìn quanh, khiếp sợ trợn tròn mắt.
Chỉ thấy nàng đang ngồi trên một con trên thuyền nhỏ, chung quanh toàn là nước, dường như là một hồ nhỏ, Tần Thiên nhìn nhìn cảm thấy có chút quen mắt, đột nhiên nhớ tới đây là hồ nước ở phía sau thôn trang, ngày hôm qua Trang Tín Chẩn đã mang nàng đến đây.
Nhưng nàng sao lại ở chỗ này?
Tần Thiên nhất thời cảm thấy bối rối.
Bỗng nhiên nàng nghe thấy một tiếng rên rỉ rất nhỏ ngay tại ở sau nàng. Tần Thiên quay đầu nhìn lại thấy chính là Phạm Thiên. Hắn tóc tai tán loạn, trên người mặc trung y, áo ngoài lại chẳng thấy đâu, hắn cau mày, giật giật ngươi, như là sắp tỉnh lại.
-         Phạm Thiên, Phạm Thiên, tỉnh lại đi! Tần Thiên vỗ vỗ mặt hắn.
Mắt Phạm Thiên giật giật, lập tức mở mắt, hắn nhìn thấy Tần Thiên, mỉm cười, nụ cười này thật sự không giống như bình thường, có cảm giác nhu hòa, có cảm giác thỏa mãn.
Tuy rằng cảm thấy quái dị nhưng Tần Thiên lúc này cũng không có tâm tư mà suy nghĩ cẩn thận, nàng tiếp tục gọi tên hắn. Sau khi gọi vài tiếng, mắt Phạm Thiên dần tỉnh táo lại, cảm giác như từ mộng ảo quay về với đời thật. Hắn nhảy dựng lên, trợn mắt há hốc mồm nhìn Tần Thiên, giống như gặp phải quỷ.
-         Đại thiếu phu nhân, sao người lại ở đây?
Hỏi ra những lời này, Phạm Thiên mới phát hiện tình cảnh hiện tại, lập tức ngây dại.
-         Vậy còn ngươi? Tần Thiên hỏi.
-         Ta cũng không biết, nhớ mang máng là ta muốn trở về phòng, lúc trên đường về, bỗng nhiên gáy đau đớn, sau đó hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh lại đã ở trong này! Phạm Thiên nhớ lại chuyện trước khi hôn mê.
-         Ta cũng vậy… Tần Thiên thở dài.
-         Đại thiếu phu nhân, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Phạm Thiên nhìn quần áo mình hỗn độn, lại nhìn Tần Thiên ngồi đối diện cũng bộ dạng như vậy, bỗng nhiên biến sắc, lập tức đứng dậy!
Thân thuyền bởi vì động tác này của hắn mà đảo lên một cái. Mặt nước quanh thân thuyền tạo nên từng vòng tròn nhỏ, lan truyền đi rất xa
-         Không hay rồi, đại thiếu phu nhân, hình như chúng ta đã ở đây qua một đêm, nhân lúc người khác chưa phát hiện, phải nhanh chóng rời khỏi đây! Phạm Thiên kích động nói.
Tần Thiên cũng ý thức được điều ấy, sắc mặt dần dần trở nên trắng bệch.
Trong thời gian này, nàng không bận bịu vì việc của Trà Hành thì cũng bị tâm sự nặng nề quấy nhiễu, lỏng lời cảnh giác, vì vậy mới khiến người khác có cơ hội lợi dụng!
Phạm Thiên kinh hoảng tìm mái chèo thuyền, nhưng hắn tìm quanh một lúc cũng không nhìn thấy.
-         Không cần tìm nữa, chắc chắn đã bị bọn họ vứt đi rồi! Tần Thiên lạnh lùng nói.
-         Bọn họ? Bọn họ là ai?
-         Người muốn vu chúng ta tội tư thông! Mắt Tần Thiên trầm xuống, tay nắm chặt thành quyền.
-         Tư thông…
Mặt Phạm Thiên tái lại
Theo quy củ của Trang phủ, tội tư thông phải bỏ dọ trôi sông, thân là đại thiếu phu nhân, đương gia Trà Hành có lẽ có thể được miễn hình phạt này, nhưng gia nô như mình tuyệt đối không thể sống nổi!
-         Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này…
Phạm Thiên hoảng lên, hắn chung quy mới chỉ là thiếu niên mười tám tuổi, chưa từng gặp phải chuyện thế này bao giờ?
-         Ta biết bơi, ta đi trước… Chỉ cần ta cùng Đại thiếu phu nhân không ở cùng một chỗ, sẽ không có việc gì! Nói xong, Phạm Thiên định nhảy xuống nước.
Nhưng Tần Thiên đã gắt gao kéo hắn lại. Tần Thiên chỉ vào phía trước, nặng nề nói:
-         Không còn kịp rồi…
Phạm Thiên nhìn theo hướng tay nàng chỉ, thấy Trang Tín Chẩn mang theo một số người chèo thuyền nhỏ mà đi về phía bọn họ. Người trên thuyền nhìn bọn họ chỉ trỏ, rất rõ ràng là đã phát hiện bọn họ.
Phạm Thiên kinh ngạc nhìn mọi thứ, tim dường như ngừng đập. Bên tai truyền đến giọng nói bình tĩnh của Tần Thiên:
-         Phạm Thiên, nhớ kỹ, chúng ta không làm gì hết. Ai cũng không thể định tội chúng ta, chúng ta tuyệt đối không thể yếu đuối, nếu không chính là khiến cho kẻ xấu được thỏa ý
Thịnh Thế Trà Hương Thịnh Thế Trà Hương - Thập Tam Xuân