If you love someone you would be willing to give up everything for them, but if they loved you back they’d never ask you to.

Anon

 
 
 
 
 
Tác giả: Lý Tẫn Hoan
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 113 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 609 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:36:52 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 72: Thật Xin Lỗi!
Ô Mộc thành rốt cuộc khôi phục yên tĩnh khi cuộc tầm bảo Vạn Linh sơn kết thúc. Rất nhiều thương đội, đội mạo hiểm, chiến đoàn đều lần lượt rời khỏi tiểu biên thành của Thánh Thiên đế quốc. Nhà trọ duy nhất trong Ô Mộc thành cũng trở nên hết sức vắng vẻ.Giờ phút này, ông chủ nhà trọ đang vừa tính toán thu nhập hai ngày này vừa âm thầm vui mừng. Mấy pho tượng đại thần kia cuối cùng đã rời đi! Nhớ tới không khí khủng bố chết người trong nhà trọ mấy ngày trước, vẫn là vắng vẻ như vậy tốt hơn, ít nhất không cần lo lắng mất cái mạng nhỏ của mình!Mà lúc này, Thiên Túng, Bạch Ngân cùng công hội luyện đan, còn có đám người Cao Tường đã đi tới ngoài thành. Tâm tình Thiên Túng hiện giờ có thể dùng dùng hai chữ buồn bực để miêu tả! Nếu dùng ba chữ chính là rất buồn bực! Còn dùng bốn chữ chính là vô cùng buồn bực! Nàng bất quá chỉ tặng công hội luyện đan hai rương cực phẩm Kim Tinh! Tặng thêm một thiên tài luyện dược, Tề Thiên Duyệt. Tô Tuân này đối với nàng liền nhiệt tình như nước Hoàng Hà lan tràn, càng không thể vãn hồi được nữa.Từ lúc vừa bắt đầu vẫn nắm tay của nàng, kể lể tâm sự những việc phi phàm công hội luyện đan đã trải qua, sắc mặt hoàn toàn chính là một bộ Vương bà buôn dưa, mèo khen mèo dài đuôi. Vẻ mặt kia rõ ràng đang nói: lựa chọn gia nhập công hội luyện đan, đây tuyệt đối là lựa chọn sáng suốt a!Bạch Ngân đứng bên cạnh Thiên Túng đã sớm đầu đầy hắc tuyến, Tô Ngọc Cẩn bên cạnh Tô Tuân bởi không nói xen vào được cũng gấp đến độ vò đầu bứt tai. Khoa trương nhất chính là Tô Ngọc Linh, tiểu nha đầu đáng yêu này nghe Tô Tuân thao thao bất tuyệt cư nhiên ngủ thiếp đi!Rốt cuộc, Tô Tuân kết thúc bài phát biểu dài đến vài chục vạn chữ của hắn, nhìn hai người Tô Ngọc Cẩn bên cạnh một chút, trừng lớn mắt, “Tiểu tử thúi, gấp cái gì? Lần này đến phiên ngươi!” Tô Tuân lại nhẹ nhàng huých Tô Ngọc Linh một cái, giống như tức giận nói, “Xú nha đầu, cư nhiên ngủ thiếp đi! Thật là càng ngày càng hư không tưởng tượng nổi!”Tô Tuân nói xong cũng rất là thức thời lôi kéo Tô Ngọc Linh rời đi, trước khi đi còn cấp cho Thiên Túng một ánh mắt cấu kết với nhau làm việc xấu, dường như đang nói: Mục trưởng lão a! Đồ đệ ngốc của ta liền giao cho ngươi, muốn ăn muốn uống cứ việc! Đừng khách khí!Cảm nhận được “thâm ý” già mà không kính của Tô Tuân trực tiếp khiến Thiên Túng không nhịn được đầu đầy mồ hôi. Lão đầu này thật đúng là...... Đáng yêu a!“Tiểu Ngữ, ngươi phải rời đi sao? Ngươi...... Ngươi muốn đi đâu? Ngươi thật sự không cùng chúng ta trở về Thánh Thiên thành sao?” Tô Ngọc Cẩn vừa nhìn Tô Tuân rời đi, gương mặt tuấn tú liền ửng đỏ vội vàng truy hỏi, đôi mắt đẹp như mỹ nguyệt cũng không chớp một cái nhìn chằm chằm Thiên Túng.“Ta còn một vài chuyện cần phải làm, hiện tại không thể cùng đi với các ngươi. Nhưng ta sớm muộn cũng sẽ trở lại Thánh Thiên thành!” Trong giọng nói của Thiên Túng lộ ra một cỗ kiên định.“Ừ! Tiểu Ngữ, vậy ta ở Thánh Thiên chờ ngươi! Ngươi nhất định phải mau trở lại nha!” Tô Ngọc Cẩn nghe xong lời này, giống như uống một viên thuốc an thần, trên mặt nhất thời tươi cười rạng rỡ.“Ta trở về, không phải là vì đi tìm ngươi! Ngu ngốc!” Thiên Túng nghiêm mặt nói, nhưng trong ngữ khí kia rõ ràng có mấy phần mềm mại của tiểu nữ nhân.Tô Ngọc Cẩn nghe được sắc mặt càng đỏ. Lẩm bẩm nói: “Ta không phải là ngu ngốc, chỉ là muốn mau chút nhìn thấy Tiểu Ngữ mà thôi!”Đoạn đối thoại này của Thiên Túng cùng Tô Ngọc Cẩn, dưới con mắt của dị thú cao ngạo Bạch Ngân, đây tuyệt đối là cực kỳ ấu trĩ. Nhưng hắn cũng biết, có thể khiến cho Thiên Túng nói ra những lời như vậy, liền chứng tỏ Tô Ngọc Cẩn này đã chân chính tiến vào trong lòng Thiên Túng. Nhận thức này khiến cho trong lòng Bạch Ngân khó tránh khỏi sinh ra một loại khổ sở. Giờ khắc này, hắn đã biết, cho dù thân là dị thú cao ngạo, khi đối mặt với tình yêu thì cũng đồng dạng trở nên nhỏ bé tầm thường!“Bạch Ngân, chúng ta đi thôi!” Thiên Túng tựa như chú ý tới cảm xúc suy giảm của Bạch Ngân, biết thời gian không còn sớm, sau khi nhìn Tô Ngọc Cẩn mấy lần liền dứt khoát xoay người rời đi.Đây cũng là Thiên Túng vĩnh viễn biết khi nào nên làm gì. Vĩnh viễn sẽ không quay đầu lại nhìn cảnh vật sau lưng.Cho đến khi Thiên Túng cùng Bạch Ngân đã đi thật xa, Tô Ngọc Cẩn vẫn đứng lẳng lặng ở nơi đó, một thân áo bào như ngọc lay động theo chiều gió, cứ như vậy duy trì tư thế nhìn về nơi xa, giống như ngây dại............Hai người Thiên Túng cùng Bạch Ngân đi trên một con đường nhỏ rất yên tĩnh. Hai người đều không mở miệng nói chuyện nên không khí trong lúc nhất thời có chút cứng ngắc. Kỳ thực, trong lòng Thiên Túng vẫn là tùy tâm sở dục [1], thích người mình thích, bảo vệ người mình muốn bảo vệ, quan tâm người mình muốn quan tâm, không cố kỵ chút nào. Nàng thừa nhận mình đối với Tô Ngọc Cẩn, nam tử nho nhã hay xấu hổ, dũng cảm quên mình này có mấy phần thích. Điều này cũng không có gì đáng trách. Thế nhưng đối mặt với Bạch Ngân, luôn luôn không sợ trời không sợ đất như nàng cư nhiên sinh ra mấy phần tâm tư áy náy. Điều này làm cho Thiên Túng luôn luôn không kiêng nể điều gì cực kỳ khó chịu.
[1]: tùy theo lòng mìnhThiên Túng đột nhiên dừng bước lại, có chút hung ác như con sói nhìn chằm chằm Bạch Ngân, hơi có chút ý vị ác nhân phải cáo trạng trước nói: “Bạch Ngân! Vì sao ta cảm thấy thực có lỗi với ngươi! Ta chưa bao giờ trải qua loại cảm xúc này, thực chán ghét!”Một câu nói đột ngột của Thiên Túng trực tiếp làm cả người Bạch Ngân như rơi vào trong sương mù, cho đến một lúc lâu sau, Bạch Ngân bỗng nhiên kịp phản ứng. Bên môi lộ ra nụ cười. Đầu tiên là bả vai run run ẩn nhẫn cười, cuối cùng trực tiếp biến thành cười ha ha.Thiên Túng không biết vì sao Bạch Ngân cười, nhưng lại biết nhất định là bởi vì nàng! “Uy! Ta cảm thấy thực có lỗi, ngươi cười đã chưa?”Thiên Túng không vui nhếch lên cái miệng nhỏ nhắn, biểu tình đáng yêu như vậy khiến cho Bạch Ngân không chống đỡ được, trực tiếp ôm Thiên Túng vào trong ngực. “Tiểu Thiên, ta đang vui vẻ! Thật sự! Thật sự rất vui vẻ! Ngươi cảm thấy thực có lỗi khiến cho ta rất vui vẻ! Ngươi để ý khiến cho ta rất vui vẻ!”Vào giờ khắc này, Bạch Ngân cảm giác mất mát vừa rồi của mình trong nháy mắt đều tan thành mây khói. Đúng vậy a, biết Thiên Túng thích mình, để ý mình, như vậy là đủ rồi. Cái gì tôn nghiêm dị thú, cái gì bó buộc thế tục, hắn hết thảy đều có thể không cần. Chỉ cần có thể bồi ở bên cạnh Tiểu Thiên, chỉ cần có thể nhìn Tiểu Thiên vui vẻ, những thứ khác đều không quan trọng. Hoặc là nói, thế gian này còn có cái gì trân quý hơn so với một nụ cười của Tiểu Thiên đây?Giống như cảm nhận được niềm vui sướng của Bạch Ngân, Thiên Túng lẳng lặng ghé đầu vào lồng ngực khiến cho nàng cảm thấy ấm áp, cùng Bạch Ngân hưởng thụ thời khắc ngọt ngào này. Ngay một khắc này, con đường nhỏ nơi rừng núi bình thường tựa hồ biến thành một bức tranh tuyệt mỹ, hai thân ảnh một đỏ một trắng ôm nhau trở thành hai điểm sáng lóa mắt nhất trên bức tranh.Lúc này, Bạch Ngân đột nhiên mở miệng nói bên tai Thiên Túng: “Tiểu Thiên, mặc dù ta muốn mãi ôm ngươi như vậy, nhưng vẫn nên giải quyết mấy con ruồi chung quanh một chút thì tốt hơn!”Thiên Túng cũng gật đầu một cái. Kỳ thực, Thiên Túng cảm giác được ngay khi bọn họ cùng Tô Ngọc Cẩn tách ra thì có hai bóng người tu vi không thấp vẫn đi theo bọn họ. Hai người kia tựa hồ không có ác ý, thực lực cũng không tạo nên uy hiếp đối với bọn họ, bọn họ vốn muốn đợi xem mục đích của hai người kia rồi sẽ giải quyết. Thế nhưng hiện tại, hai người họ đang ở chỗ này biểu diễn tiết mục tình cảm miễn phí, không lý nào vẫn để cho người khác xem đại tiệc miễn phí nha!Hơn nữa, ngay tại thời điểm Bạch Ngân ôm Thiên Túng, hai người đồng thời nhận thấy được khí tức của hai người vẫn đi theo bọn họ đồng thời rối loạn. Điều này làm cho Bạch Ngân càng thêm khẳng định, hai người đi theo bọn họ nhất định không phải là kiếp sát giả [2] của Thánh môn hoặc Cửu Trọng Cung, ngược lại càng giống như Tô Ngọc Cẩn..... người hâm mộ Thiên Túng.
[2]: người thực hiện nhiệm vụ kiếp sát“Nhị vị đi theo lâu như vậy, không mệt mỏi sao?” Bạch Ngân lớn tiếng nói về phía hai bụi cây thấp lùn ở phía xa xa.Qua một lúc lâu, bụi cây kia rốt cuộc động hai cái, hai thân ảnh tuấn dật cao ngất nhảy ra. Thiên Túng liếc mắt liền thấy được một mái tóc màu vàng kim chói mắt. Cư nhiên là hai người Duẫn Thiên Diệu cùng Tiêu Hãn! Thiên Túng trong bụng kinh ngạc không thôi. Bên cạnh là Bạch Ngân lộ ra thần sắc một mực sáng tỏ.Thiên Túng mặc dù có mấy phần giật mình, nhưng trên mặt vẫn một mảnh lãnh mạc như cũ. Đối với nàng, từ một khắc đám người Duẫn Thiên Diệu vứt bỏ nàng ở lại trong Vạn Linh cốc, những người này liền trở thành người mà nàng không muốn liên quan. Mà đối mặt với người xa lạ, sắc mặt Thiên Túng tự nhiên sẽ không tốt.“Ta không thích có người đi theo ta! Nếu không đừng trách ta không khách khí!” Thiên Túng lạnh lùng nói xong câu đó, thậm chí không hỏi hai người Duẫn Thiên Diệu vì sao đi theo nàng liền muốn lôi kéo Bạch Ngân rời đi.“Đợi chút!” Lúc này, Duẫn Thiên Diệu cùng Tiêu Hãn cùng kêu lên, trong thanh âm hàm chứa nôn nóng ngay cả chính bọn họ cũng không phát hiện ra.Thiên Túng nghe được bọn họ nôn nóng giữ mình lại, ngược lại cùng Bạch Ngân dừng bước. Thế nhưng lại hai cánh tay ôm ngực, lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người, hoàn toàn không có ý lên tiếng.Nam tử thô kệch Tiêu Hãn là người đầu tiên bị ánh mắt lạnh như băng của Thiên Túng nhìn chăm chú không chịu nổi, “Mục Niệm Ngữ tiểu thư, chúng ta đi theo ngươi tuyệt không có ác ý, chỉ là muốn nói lời xin lỗi với ngươi mà thôi. Ở Vạn Linh cốc, chúng ta chỉ lo cho công hội của mình, không giúp đỡ các ngươi, là huynh đệ chúng ta không đúng, hai người chúng ta ở đây nhận lỗi với ngươi! Ngươi liền tha thứ cho huynh đệ chúng ta đi!”“Tiêu huynh nói đúng lắm, ở Vạn Linh cốc là sai lầm của chúng ta, chúng ta chỉ muốn nói một tiếng thật xin lỗi với tiểu thư!Duẫn Thiên Diệu cùng Tiêu Hãn nói xong đều lẳng lặng chờ đợi Thiên Túng trả lời. Nhưng Thiên Túng sau khi nghe bọn họ nói xong chẳng qua là lạnh lùng gật đầu một cái, liền chuẩn bị cùng Bạch Ngân rời đi.“Mục Niệm Ngữ tiểu thư......” Duẫn Thiên Diệu cùng Tiêu Hãn thấy Thiên Túng căn bản không để ý đến bọn họ muốn rời đi, trong lòng một trận gấp gáp.Lúc này, Thiên Túng xoay người lại, thần sắc ngữ điệu lạnh lùng nói: “Ta cũng không cảm thấy các ngươi có lỗi với ta. Gặp phải nguy hiểm bảo vệ người mình muốn bảo vệ, đây vốn chính là đạo lý chính đáng. Các ngươi bảo vệ công hội của mình rời đi, đây là lựa chọn chính xác, tại sao muốn cầu sự tha thứ của ta? Hơn nữa, chúng ta bất quá là người xa lạ mà thôi, ta nghĩ ta không có tư cách tha thứ cho các ngươi, các ngươi cũng đồng dạng không cần cho ta quyền lợi tha thứ cho các ngươi!”Lời này của Thiên Túng nhìn như ôn hòa lễ độ, kì thực sắc bén vô cùng! Duẫn Thiên Diệu cùng Tiêu Hãn chỉ cảm thấy một trận ngu si, cũng không biết nên phản ứng như thế nào! Một câu “người xa lạ” của Thiên Túng khiến cho hành động hôm nay của bọn họ trở nên cực kỳ buồn cười.Vào giờ khắc này, một loại hối hận trước nay chưa từng có làm cho hai người vốn kiêu ngạo bằng trời này trong nháy mắt trở nên chán nản thất vọng.Không để ý đến phản ứng của hai người Duẫn Thiên Diệu cùng Tiêu Hãn, Thiên Túng kéo tay Bạch Ngân đi về phía trước, bóng lưng kia dứt khoát mà cứng cỏi, giống như lên trời cũng không thể khiến cho nàng có nửa phần lùi bước.Rất nhanh, Bạch Ngân cùng Thiên Túng đã không thấy bóng dáng, chỉ còn lại Duẫn Thiên Diệu cùng Tiêu Hãn vẫn đứng ở nơi đó.“Thiên Diệu, chúng ta không phải là phạm vào một sai lầm rất lớn chứ?” Tiêu Hãn gãi gãi đầu, vẻ mặt chán nản hỏi.“Ừ! Có lẽ vậy!!” Duẫn Thiên Diệu lẩm bẩm nói.“Uy! Tiểu tử ngươi đang suy nghĩ gì? Tại sao không nói chuyện?” Tiêu Hãn tựa hồ đã dịu đi sự đả kích Thiên Túng vừa mang tới.“Ta chỉ là đang suy nghĩ, người ta muốn bảo vệ thật sự là công hội sao?” Duẫn Thiên Diệu tự hỏi một câu vô nghĩa không có người trả lời, thế nhưng, điều nghi vấn này lại như một hạt giống nảy mầm, mọc rễ trong lòng nam tử tóc vàng......
Thiên Túng Xinh Đẹp Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan