It is what you read when you don't have to that determines what you will be when you can't help it.

Oscar Wilde

 
 
 
 
 
Tác giả: Lý Tẫn Hoan
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 113 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 609 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:36:52 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 40: Chiến!
ốn chữ tranh tài bắt đầu này vừa kết thúc, Lục Thăng phát hiện trạng thái của Thiên Túng cơ hồ phát sinh biến hóa trong nháy mắt. Giờ phút này nàng giống như một con báo săn chỉ nhìn chăm chú vào con mồi, tràn đầy sát khí, vận sức chờ phát động.Lục Thăng coi như có kinh nghiệm chiến đấu, nhưng một khắc Thiên Túng bộc phát khí thế kia, hắn lại cảm thấy nàng hẳn là một người đã trải qua sát phạt mới có thể có khí tràng như vậy. Một thiếu nữ mười ba tuổi đã trải qua sát phạt? Có khả năng sao? Đáng tiếc, Lục Thăng còn chưa kịp suy nghĩ thấu đáo vấn đề này, một tiếng hét to đã làm cho hắn nhiệt huyết sôi trào trong nháy mắt.“Giết!”Chỉ thấy Thiên Túng nhanh như con báo Jaguar [1] phi như bay tới đây. Kiếm khí màu vàng nhạt bao quanh thân thể Thiên Túng làm cho nàng thoạt nhìn giống như tiên tử. Thế nhưng, cho dù ai cũng đều có thể nhìn ra, Đoạn Hồn tiên trong tay phải của nàng bao hàm lực lượng mạnh mẽ cỡ nào. Kiếm khí liên tục không ngừng truyền vào bên trong Đoạn Hồn tiên. Cả Đoạn Hồn tiên giống như linh xà trực tiếp đánh về phía đỉnh đầu Lục Thăng.
[1]: một giống báo đốm Mỹ“Được lắm!”Lục Thăng hưng phấn quát to một tiếng. Chỉ thấy hắn trong nháy mắt cho gọi Phong Hỏa Lưu Tinh Chùy, tay phải quăng xích sắt ra, Lưu Tinh Chùy ngưng tụ từ kim nguyên tố cực đại mang theo xu thế phá không cùng Đoạn Hồn tiên của Thiên Túng đụng vào nhau.“Phanh! Keng! Keng! Keng!”Mọi người chỉ nghe được một trận tiếng nổ lớn, vốn tưởng rằng Thiên Túng tuyệt đối đánh không lại trọng chùy của Lục Thăng. Ai ngờ, nguyên tố khí tràng tràn ngập ở chung quanh dần dần tản đi. Mọi người nhìn thấy một màn khiến cho bọn họ khó có thể tin được.Đoạn Hồn tiên của Thiên Túng đang vững vàng quấn quanh Phong Hỏa Lưu Tinh Chùy của Lục Thăng. Năng lượng quang nguyên tố cùng năng lượng kim nguyên tố cực hạn đang kịch liệt ma sát cùng va chạm. Đơn giản chỉ là một lần va chạm năng lượng, không có bất kỳ kiếm kỹ hoặc thủ xảo nào đáng nói. Mà một màn không tiếng động trước mắt này lại đưa đến một sự thật: Thiên Túng cùng Lục Thăng cư nhiên thế lực ngang nhau!“Trời ạ! Mắt của ta hôm nay xảy ra chuyện gì, đầu tiên là thấy Tần Mộ Ngôn cười, hiện tại lại thấy Tề Thiên Túng cư nhiên không phân thắng bại với Lục Thăng?!”“Tề Thiên Túng này không phải là khi còn bé dùng linh dược làm cơm ăn chứ! Nàng, nàng quả thật quá biến thái rồi! Lục Thăng công tử là Kiếm Tông cấp một, chẳng lẽ nàng cũng là Kiếm Tông hay sao?!”“Đúng là, đúng là! Tiểu công chúa Tề gia này không phải là sinh ra đã đả kích người chứ? Ta cũng 25 tuổi rồi, còn đang lật bật ở cấp Kiếm Sư, người này thật đúng là tức chết người!”Đừng nói người phía dưới kinh ngạc, Lục Thăng trên võ đài cũng đồng dạng kinh ngạc gần chết. Chỉ có chân chính cùng Thiên Túng so chiêu, hắn mới cảm thấy Thiên Túng cường đại. Trước không nói quang nguyên tố vốn là do năm loại nguyên tố trụ cột đến cực hạn sinh ra, cho dù là kinh nghiệm tác chiến, tố chất thân thể, Thiên Túng cũng không kém Lục Thăng chút nào. Hơn nữa cấp bậc nguyên tố hắc ám uy áp trong cơ thể Thiên Túng đã vượt cấp khiêu chiến Kiếm Tông cấp ba hoặc cấp bốn, Thiên Túng cũng hoàn toàn có lòng tin.“Thiên Túng muội tử thật là ngoài dự liệu của ta, còn nhỏ tuổi đã có tu vi bậc này. Thiên phú mức này, có thể coi là người duy nhất từ xưa đến nay! Hôm nay cùng ngươi đánh một trận, thật là thống khoái! Tiếp theo ta muốn ra tuyệt chiêu, Thiên Túng muội tử có bằng lòng tiếp nhận!” Lục Thăng hào sảng nói.“Lục đại ca cứ việc ra chiêu, tiểu muội ta tiếp!” Thiên Túng cũng là chiến ý sôi trào.“Hảo! Phong Hỏa, kim ảnh lưu quang!”Kim ảnh lưu quang lần này cùng kim ảnh lưu quang lần trước Lục Thăng dùng hoàn toàn không cùng một cấp bậc. Chỉ thấy Phong Hỏa Lưu Tinh Chùy kia bị ném đến giữa không trung, liền bắt đầu cấp tốc xoay tròn. Tức khắc, kim nguyên tố trong không khí lấy một loại tốc độ quỷ dị dung nhập vào trung tâm Lưu Tinh Chùy. Lốc xoáy màu vàng phiếm màu đỏ, khói lửa lượn lờ quanh thân Phong Hỏa giống như Phong Hỏa Luân hướng Thiên Túng đập tới.“Cẩn thận!”Mục Nhạc Ca, Tề Thiên Ngạo cùng huynh đệ Bạch Tử Nhan cơ hồ trăm miệng một lời thét lên. Mặc dù, trong lòng bọn họ cực kỳ tin tưởng Thiên Túng. Thế nhưng, nếu như quan tâm lo lắng biến thành một loại bản năng, thì quan tâm lo lắng đó không phải bản thân có thể khống chế.“Đoạn Hồn, Long Ngâm Cửu Tiêu!”Long Ngâm Cửu Tiêu này chính là một loại kiếm kỹ trong Thánh Kiếm quyết. Lúc trước, Thánh Kiếm quyết này do mẫu thân của Thiên Túng Mục Tiêm Tuyết bảo quản, tin tưởng ngay cả Thánh môn trưởng lão cũng chưa từng thấy qua, cho nên hôm nay, Thiên Túng mới dám yên tâm to gan dùng đến.Mọi người chỉ thấy Đoạn Hồn tiên trong tay Thiên Túng tựu như hóa thành một con Cự Long màu vàng bay về phía Phong Hỏa Lưu Tinh Chùy. Cảnh tượng này giống như Kim Long nghịch nước, làm cho người ta thấy phải mục huyễn thần mê [2]. Nhưng ma sát sinh ra từ nguyên tố năng lượng cũng ép mọi người cùng nhau lui về sau một bước.
[2]: lóa mắt, mê muộiCuộc tranh tài này phấn khích đã vượt xa khỏi dự liệu của mọi người. Ngay cả chín người đang tranh tài trên võ đài khác: đám người Tần Mộ Ngôn, Tiêu Ngọc Thương, Nguyệt Tiêu Nhiên, Bắc Thần Diêm cũng dừng lại, quan sát hai người Thiên Túng.“Phanh!”Theo một tiếng khổng lồ bạo phá, người xem vây ở trước đài cơ hồ bị cổ năng lượng khổng lồ này đánh bật ra. Còn có rất nhiều người rối rít gọi ra Kiếm Khí hộ thể.Dần dần, mọi người rốt cuộc thấy rõ tình cảnh trên đài. Giờ phút này, chính giữa võ đài số một đã đen nhánh một mảnh, năng lượng khổng lồ đánh thẳng vào làm võ đài thủng một lỗ to. Võ đài số một rốt cuộc vinh quang còn sống, báo cáo hỏng nát!Hiện tại, hai người gây chuyện trên đài có thể dùng từ chật vật để hình dung. Thiên Túng khá tốt, chẳng qua là quần áo có mấy phần bị tàn phá. Nhưng còn Lục Thăng, bộ dạng liền tương đối thảm. Hắn giống như là dân Châu Phi chạy nạn, y phục trên người rách tung toé, gương mặt tuấn tú cũng nhìn không ra diện mạo vốn có, bị đánh đen kịt. (như bị sét đánh, há há =]])“Trời ạ! Mau nhìn! Lục Thăng công tử lui năm bước, nhưng Tề Thiên Túng vẫn đứng nguyên tại chỗ?!”“Ta không nhìn lầm chứ? Lục Thăng thua?!”Dường như muốn nghiệm chứng tính đáng tin của sự thật này, Lục Thăng đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, ngay cả Kiếm Khí cũng tự động thu hồi vào bên trong cơ thể.“Thiên Túng muội tử, ta thua!” Lục Thăng giống như không thèm để ý tới thương thế của mình chút nào, vẫn như cũ hào sảng sờ soạng khóe miệng một cái, cười sang sảng nói: “Cô gái nhỏ hạ thủ rất ác độc.”Thiên Túng nhìn tâm tính Lục Thăng rộng rãi như thế, trong bụng sinh ra mấy phần bội phục. “Lục đại ca, ngươi không sao chứ?”“Không sao! Ha ha! Hôm nay thật là thống khoái!” Lục Thăng cười ha ha, sải bước đi đến trước mặt Thiên Túng, một phen quàng bả vai nàng, “Đi! Đi xuống cùng ca ca ta hảo hảo hàn huyên một chút ngươi là tu luyện thế nào. Ha ha! Trận chiến hôm nay thua đáng giá, nhận thức được tiểu quái vật ngươi, thú vị! Thú vị!”Lục Thăng không câu nệ tiểu tiết, Thiên Túng “thiếu tâm thiếu phổi”, hai người này như keo như sơn, hồn nhiên chưa phát giác ra hành động kề vai sát cánh này. Thế nhưng những người phía dưới nhìn thấy đã chân chính bị sét đánh gần chết.“Đây là chuyện gì xảy ra? Lục Thăng công tử thua, thua cư nhiên không tức giận. Còn cười đến vui vẻ như vậy?”“Hai người này quan hệ thế nào, sao lại thân mật như vậy?”“A! Thiên Túng này chẳng lẽ là Hồ Ly Tinh chuyển thế, tại sao ngay cả Lục Thăng luôn luôn không gần nữ sắc cũng cùng nàng thân mật như thế!”“Lục Thăng công tử của ta, tức chết ta rồi!”Trên khán đài tháp Thánh môn. Tần Duyệt cùng một Lục gia trưởng lão bên cạnh cũng khó có thể tin vào kết quả trước mắt.“Lục Thăng cư nhiên thua?”“Lục Thăng là nhân tài trăm năm hiếm thấy của Lục gia chúng ta, cư nhiên thua?!”Hai người cũng muốn quay đầu lại hỏi Tề Thiên Sách: rốt cuộc nhà các ngươi nuôi ra cái loại quái thai gì vậy? Tiếc rằng vừa quay đầu lại liền bị vẻ mặt chịu oan ức vì người của Tề Thiên Sách dọa gần chết.Giờ phút này, Tề Thiên Sách nhìn hai thân ảnh đang kề vai sát cánh kia âm thầm suy tính: có hay không nên tiến hành “Giáo dục tứ chi” với Lục Thăng một lần.Bên trái khán đài, Lục gia.“Tỷ, Lục Thăng đại ca cư nhiên thua! Tề Thiên Túng đó còn nhỏ tuổi đã là Kiếm Tông? Thật không thể tưởng tượng nổi!” Trong mắt Lục Hạo không che dấu được sùng bái cùng si mê.“Đúng a! Thật không thể tưởng tượng nổi!” Lục Vận giờ phút này đáy mắt tràn đầy khổ sở, vừa nghĩ tới mấy ngày trước mình còn không tự lượng sức muốn đi dạy dỗ Thiên Túng, trong lòng liền một hồi xấu hổ. Có lẽ, đây mới thực sự là người xứng với Thiên Sách đại ca!Hai người Lục Thăng cùng Thiên Túng mới vừa xuống đài, trở lại bên bọn Tề Thiên Ngạo, nghênh đón bọn họ chính là vài đôi long não.“Lục Thăng, ngươi có biết cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân hay không?” Mục Nhạc Ca không đợi Tề Thiên Ngạo mở miệng liền cướp lời nói.“Cái gì nam nữ thụ thụ bất thân? Họ Mục ngươi ít ở chỗ này nói bậy, Lục Thăng ta đời này lần đầu tiên thích một nữ tử. Tiểu tử ngươi chớ cản đường ta. Nếu ngươi cũng thích Thiên Túng muội tử chúng ta công bằng cạnh tranh, ít ở nơi này tỉa tót câu chữ cho ta!”Thanh âm của Lục Thăng thật có thể nói là vang vang có lực, nói năng có khí phách. Ai cũng không nghĩ tới nam tử thô cuồng [3] này cư nhiên tỏ tình dưới tình huống này, thật đúng là không biết hàm súc là gì!
[3]: thô kệch, điên cuồng =]]]]]]Mục Nhạc Ca đối với trực bạch của Lục Thăng cũng là đầu đầy hắc tuyến, chỉ đành phải giọng căm hận nói: “Thiếu nội tâm!”Lục Thăng đối với công kích của mấy người Mục Nhạc Ca bất sở vi động, giống như con chó nhỏ trung thành đứng bên cạnh Thiên Túng, ở đó dương dương tự đắc. Quả thật như lời Mục Nhạc Ca nói, điển hình thiếu nội tâm!“Tiếp theo tiến hành 15 cuộc tranh tài! Xin mời tuyển thủ rút được từ số 11 đến số 25 lên võ đài tranh tài!”Không thể không nói, vòng bán kết này quả nhiên đáng xem. Trong vòng tranh tài này: Bạch Tử Nhan đối Bạch Tử Du; Tề Thiên Ngạo đối với Diệp Tuấn; Tiêu Ngọc Thương đối Âu Dương Thiên Nhai. Nhưng là, đối với mọi người mà nói, có trận đấu phấn kích của Thiên Túng cùng Lục Thăng phía trước, những trận tỷ thí phía sau này có mấy phần ảm đạm thất sắc.Thiên Tung đối với thực lực của hai huynh đệ Bạch Tử Nhan đã tương đối rõ. Ngược lại Tiêu Ngọc Thương cùng Âu Dương Thiên Nhai tranh tài đưa tới sự chú ý của Thiên Túng. Chỉ thấy kia Tiêu Ngọc Thương cầm trong tay Nguyệt Dong, thân hình như linh xà, mỗi một kiếm đều giống như mang theo một mảnh bọt sóng, kiếm thế trùng điệp không ngừng, ép Âu Dương Thiên Nhai liên tiếp lui về phía sau.Lại xem trận đánh giữa Tề Thiên Ngạo cùng Diệp Tuấn. Ngân Địch côn của Diệp Tuấn xuất thần nhập hóa, xem ra kiếm kỹ sở tu cũng không tầm thường. Nhưng Hắc Minh Trọng kiếm của Tề Thiên Ngạo cao hơn một bậc. Huống chi hỏa nguyên tố của Tề Thiên Ngạo có thuộc tính áp chế mộc nguyên tố của Diệp Tuấn, thắng bại có thể nói là đều bày ra trước mắt.Kết quả ba cuộc tranh tài này đều như Thiên Sách đoán:Bạch Tử Nhan đối bạch Tử Du, Bạch Tử Nhan thắng!Tề Thiên Ngạo đối Diệp Tuấn, Tề Thiên Ngạo thắng!Tiêu Ngọc Thương đối Âu Dương Thiên Nhai, Tiêu Ngọc Thương thắng!Giờ phút này, không khí trên trận đã sôi động đến độ trước nay chưa từng có, đang lúc này, một thanh âm ấm áp như ánh mặt trời vang lên bên tai Thiên Túng. “Tiểu muội! Tiểu muội! Ta tiến vào trận chung kết rồi!”
Thiên Túng Xinh Đẹp Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan