You can never get a cup of tea large enough or a book long enough to suit me.

C.S. Lewis

 
 
 
 
 
Tác giả: Lý Tẫn Hoan
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 113 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 609 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:36:52 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30: Quyết Chiến Ám Hắc Xích Vĩ Hổ
ề Thiên Túng tốc độ cực nhanh, trước khi hai huynh đệ Bạch Tử Nhan kịp phản ứng kịp trước, Tề Thiên Túng đã chạy vội tới trước mặt Ám Hắc xích vĩ hổ. Ám Hắc xích vĩ hổ hiển nhiên không đem nhân loại nhỏ bé này để vào trong mắt. Nó cơ hồ nhìn cũng chưa từng nhìn Tề Thiên Túng một cái, vẫn nghiêm túc đối phó với cửu vĩ băng hồ đã bị vây khốn.“Đoạn Hồn, hiện!””Theo Thiên Túng triệu hồi, Đoạn Hồn tiên làm cho người ta nhìn qua kinh sợ xuất hiện. Tựa hồ cảm ứng được Thiên Tung cho gọi, thập phần hưng phấn quấn quanh thân Thiên Túng một vòng.“Đoạn Hồn, đi!”Đoạn Hồn tiên nhận được lệnh của Thiên Túng nhanh như chớp hướng đầu Ám Hắc xích vĩ hổ mạnh mẽ đâm xuống. Ám Ma xích vĩ hổ lập tức kinh hãi. Vội vàng đem lực chú ý quay lại, vung móng hổ to lớn của mình mưu toan quất bay Đoạn Hồn tiên, mà đầu của nó cũng theo đó dịch chuyển sang bên cạnh. Ai ngờ, lúc này Tề Thiên Túng từ một góc độ không thể tưởng tượng nổi phi thân bay lên từ mặt đất, rút ra Tỏa Hồn đao tùy thân đâm vào mắt Ám Hắc xích vĩ hổ.Chỉ nghe “Phác” một tiếng, hổ nhãn đen bóng như dạ minh châu của Ám Hắc xích vĩ hổ liền bị Tỏa Hồn đao sắc bén trực tiếp đâm thủng. Một vũng máu tanh nóng như lửa phun trào, đem quần áo tuyết trắng của Tề Thiên tung nhuộm một mảng lớn hồng mai.Ám Hắc xích vĩ hổ cư nhiên bị một nhân loại nho nhỏ tập kích bất ngờ, còn là một nhân loại thoạt nhìn không có chút năng lượng nào chọc mù mắt! Nó nhất thời giận dữ, cũng không để ý tới cửu vĩ băng hồ nữa, hai móng vuốt toàn bộ vung hướng Thiên Túng, hai cổ năng lượng hắc ám cực kỳ điên cuồng bạo phát bắn về phía Thiên Túng!Hết thảy cơ hồ đều chỉ phát sinh trong nháy mắt, dù cho Tề Thiên Túng phản ứng mau hơn nữa, cũng không kịp chống cự. Giờ khắc này, Thiên Túng đột nhiên cảm thấy cái chết lại đến gần mình như thế.Đương lúc Thiên Tung cho rằng hai đạo năng lượng khổng lồ kia sẽ đánh lên trên người mình thì hai đạo thân ảnh trắng noãn như tuyết mang theo hai đạo ánh sáng một đỏ một xanh lấy một loại tư thái cực kỳ quyết tuyệt ngăn trước mặt mình.Chỉ thấy Bạch Tử Nhan cầm trong tay Xích Tiêu kiếm giống như hồng xà chém về phía Ám Hắc xích vĩ hổ, mà mặt khác Bạch Tử Du dùng Trạm Lô đao chặn lại công kích của Ám Hắc xích vĩ hổ. Khoảng cách tiếp xúc gần như thế làm cho Tề Thiên Túng càng thêm cảm nhận sâu sắc và rõ ràng năng lượng hắc ám trên kiếm khí của Bạch gia huynh đệ, dĩ nhiên ngang vai ngang vế cùng Ám Hắc xích vĩ hổ. Thế nhưng chỉ cần tỉ mỉ là có thể phát hiện, khóe miệng Bạch Tử Nhan cùng Bạch Tử Du đã mơ hồ rỉ ra máu tươi, va chạm lần này tuyệt đối không đơn giản tựa như mặt ngoài.Ám Hắc xích vĩ hổ phát hiện công kích của mình cư nhiên bị cản xuống, ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, mở miệng to như chậu máu, mãnh liệt phun ra một cỗ năng lượng hắc ám tinh thuần hơn. Không khách khí nói, lấy thực lực Kiếm Thánh cấp trung của hai huynh đệ Bạch gia, muốn nhận chiêu này, cơ hồ hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Thế nhưng bọn họ không có chút nào dao động, thân ảnh kiên nghị cao ngất thẳng tắp ngăn phía trước người Tề Thiên Túng, giống như hai ngọn núi lớn không thể vượt qua.Tề Thiên Túng bất kể lãnh mạc thế, đối mặt với người không chút do dự nguyện ý vì mình hy sinh tính mạng, lòng thầm cảm động không dứt. Ban đầu đối với thân phận và mục đích của bọn họ còn có chút lo lắng băn khoăn, nhưng giờ khắc này, nàng không còn chút hoài nghi nào hết. Thử nghĩ xem, một người chịu toàn tâm toàn ý vì ngươi hy sinh tính mạng, sao có thể lại là kẻ địch của ngươi đây?Lúc này, Tề Thiên Túng cũng không che giấu nữa, trực tiếp bóc trần bí mật lớn nhất của mình trước mặt Bạch gia huynh đệ.“Chư Thần, hiện!””Tề Thiên Túng khẽ kêu một tiếng, cả người bay lên trời, một đôi cánh màu đen dài chừng bảy thước mở rộng sau lưng Tề Thiên Túng. Đoạn Hồn Tiên vừa bị Ám Hắc xích vĩ hổ đánh qua một bên cũng bay trở về trong tay Thiên Túng.Giờ khắc này, Tề Thiên Túng khác nào quần lâm thiên hạ [1], lẳng lặng lơ lửng trong không trung, một thân y sam phủ kín hồng mai theo gió bay múa, vẽ nên một độ cong làm người ta kinh tâm. Mà phía sau nàng, đôi cánh màu đen thuần túy kia, mỗi một chiếc lông hình kiếm cũng tản ra năng lượng hắc àm làm cho lòng người kinh hãi, Đoạn Hồn tiên câu hồn đoạt phách khiến cho toàn thân nàng càng thêm hiện đầy khí tức lạnh lùng. Uy áp cường đại trực tiếp khiến mọi người có một loại cảm giác không thể hô hấp.
[1]: vua của bầu trời, vua của thiên hạ“Là..... kiếm khí hắc ám!”“Không sai, song nguyên thể! Thiên phú tu luyện xuất chúng như thế, nhất định là......”Bạch Tử Nhan cùng Bạch Tử Du hai người thấy một màn như vậy cơ hồ mừng rỡ như điên, một loại tựu như nghiệm chứng được chuyện gì, cuồng nhiệt cùng tôn kính trong mắt tựa hồ càng thêm sâu mấy phần. Nhưng là, ngược lại Ám Hắc xích vĩ hổ tựa hồ cảm nhận được ngày tận thế đã đến. Trong miệng gầm thét không ngừng. Nó tập hợp một cỗ lại một cổ lực lượng hắc ám mãnh liệt, vọt tơi hướng Tề Thiên Túng.“Được lắm! Xem chiêu!” Toàn thân Thiên Túng run lên, bốn cánh chim phía sau lưng, hai mảnh phía dưới liền thoát khỏi thân thể, hóa thành trăm ngàn lưỡi kiếm sắc bén lao về phía Ám Hắc xích vĩ hổ. Tề Thiên Túng cơ hồ không nhìn kết cục của Ám Hắc xích vĩ hổ, xoay người dùng kiếm khí nhu hòa trong cơ thể đón lấy hai người Bạch Tử Nhan đã kiệt lực mà từ giữa không trung rớt xuống.Đang lúc ba người Thiên Túng chậm rãi rơi xuống đất, sau lưng đột nhiên truyền đến hơn trăm đạo thanh âm trầm đục. Không cần quay đầu lại cũng biết, Ám Hắc xích vĩ hổ đã thành một viên than tổ ong lớn rồi!Kiếm khí nguyên tố hắc ám của Thiên Túng tu luyện đã đạt tới đỉnh cao Kiếm Tôn cấp tám. Thực lực chỉ cần đạt tới Kiếm Thánh trở lên cơ hồ đã có thể cùng ma thú đứng ngang tay. Mà một khi tiến vào Kiếm Tông thậm chí Kiếm Tôn thì gần như có thể coi rẻ tất cả ma thú cấp chín trở xuống. Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao Thiên Túng dùng Chư Thần có thể dễ dàng trong nháy mắt giết Ám Hắc xích vĩ hổ.“Thiên Túng tiểu thư, ngươi không sao chứ?” Bạch Tử Nhan mới vừa khôi phục một chút khí lực, liền vội vàng đứng dậy hỏi. Bạch Tử Du cũng lo lắng nhìn Thiên Túng từ trên xuống dưới, vẻ mặt ân cần không cần bàn cãi.Không biết vì sao, lúc này, nhìn này hai gương mặt tuấn tú khuynh thành, Tề Thiên Túng trong lòng thấy thân thiết gấp bội. “Ta không sao,” Thiên Túng ấm áp cười, nhu hòa nói: “Gọi ta Thiên Túng đi!”Thấy Tề Thiên Túng cười, hai huynh đệ Bạch Tử Nhan trực tiếp xuất hiện trạng thái “hóa đá”. Đó là một loại tươi cươi như thế nào xinh đẹp a! Diễm như ánh mặt trời, lệ như mùa xuân ấm áp, đẹp như minh nguyệt, chói lọi như hoa mùa hạ, làm cho người ta quên hết ưu lo, tâm thần đều say!Không thể không nói, Tề Thiên Túng cực kỳ keo kiệt, trừ phi là nàng công nhận là người một nhà, nếu không, đừng nói là cấp cho khuôn mặt tươi cười, ngay cả cấp cho dao găm cũng có thể! Hai huynh đệ Bạch Tử Nhan đối với tính tình nàng ít nhất có mấy phần hiểu rõ, cho nên, nghe nàng nói như thế, đây tuyệt đối là biểu hiện cấp cho bọn họ sự tín nhiệm. Lập tức hai dung nhan khuynh thành nhất thời biến thành hai vẻ mặt cười ngây ngô ngu ngốc.Đang lúc Thiên Túng vô cùng lơ là, nàng đột nhiên vung lên Đoạn Hồn tiên còn chưa thu vào trong cơ thể! Chỉ thấy một đạo ngân quang thoáng qua trước Đoạn Hồn tiên. Thì ra là cửu vĩ băng hồ.Cửu vĩ băng hồ liền dừng ở khoảng cách cách Thiên Túng chừng tám thước. Một đôi mắt cực to đáng yêu nhìn Thiên Túng lấy lòng. Hai cẳng chân thô ngắn, thử dò xét tiến lên phóa trước từng bước. Khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ có nhân tính thập phần hơi có vẻ ủy khuất nhìn Đoạn Hồn tiên trên tay Thiên Túng, lộ ra một vẻ mặt khẩu cẩn.Thiên Túng thấy vậy, cũng hiểu cửu vĩ băng hồ vô cùng linh tính này tám phần là cảm kích ơn cứu mạng của nàng, liền đem Đoạn Hồn tiên thu về. Ai ngờ, Thiên Túng vừa thu Đoạn Hồn tiên lại, cửu vĩ băng hồ kia hưng phấn bừng bừng, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai lao vào trong ngực Thiên Túng, điệu bộ thân thiết kia tuyệt đối so với thấy mẹ ruột còn thân hơn!Thiên Túng chỉ cảm thấy môi mình ướt ướt, không khỏi ngẩn ra. Có vẻ như nàng bị một con hồ ly khinh bạc. Hơn nữa hiện tại con hồ ly này lại còn trắng trợn chiếm cứ bộ ngực mềm mại nhất của nàng. Rõ là...... Một con hồ ly háo sắc!!Bạch gia huynh đệ thấy một màn như vậy, sắc mặt cũng đen xuống.“Hừ, đây tuyệt đối là một con hồ ly đực!” Bạch Tử Nhan hung tợn nói, “Hồ ly thối đáng chết!”“Ca, ta có chút ghen tỵ với con hồ ly này......” Bạch Tử Du nhỏ giọng rù rì nói.
Thiên Túng Xinh Đẹp Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan