In order to heal others, we first need to heal ourselves. And to heal ourselves, we need to know how to deal with ourselves.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Thầy ơi em ghét thầy!"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 53 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 585 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 08 Phần 04
hờ vào ánh sáng của đèn phía trước, tôi thấy nhiều người trên xe đều xuống đứng ở trên đường nhìn đông rồi nhìn tây, dễ dàng nhận thấy rằng mọi người cũng không biết đây là tình huống gì.
Qua một lúc mới nhìn thấy lái xe của chúng tôi hùng hùng hổ hổ quay về, bang một cái đóng sầm cửa xe lại: “Không phải lái xe gây tai nạn, mà là chặn đường!!”
“Chặn đường!?”
“Tuyết quá lớn, phía trước trực tiếp chặn đường không cho đi, tôi nghe vậy!”
Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải việc chặn đường, vội vàng hỏi: “Vậy phải chờ bao lâu ạ, đêm nay cháu còn còn có việc nữa!”
“Quỷ biết, phải chờ tuyết ngừng, sau đó dọn đường sạch sẽ, mới có thể đi. Vận may tốt thì khoảng vài giờ, vận may không tốt, chờ vài ngày cũng có thể.”
Chú Đường và chị Trần chắc là đã gặp phải tình huống như vậy trước đây, vẻ mặt tái mét nhưng không nói gì cả.
Tôi chỉ nghe qua bản tin giống như vậy trên TV, bản thân thì chưa từng trải qua, vừa nghĩ đến việc phải ở vùng thôn quê hoang vu này vài ngày, trong lòng liền nguội lạnh…
Vì sao, vì sao mấy việc vớ vẩn này luôn luôn vướng vào tôi!
Lái xe mắng vài tiếng sao lại gặp loại chuyện này, sau đó mở cửa xe: “Tôi đi xem tình hình lần nữa.”
Chú Đường cũng nhịn không được mở cửa x: “Tôi ra ngoài hút điếu thuốc, bên trong bức bối quá.”
“Ừ, tôi cũng ra ngoài hoạt động một chút.” Chị Trần cũng đứng lên theo, miệng lại nói tiếp: “Chu Đạm Đạm, em bị sốt nên đừng xuống, bên ngoài lạnh lắm, nếu như ghét bức bối em mở một khe nhỏ cửa xe cho không khí trong lành một chút.”
Bên ngoài, chú Đường vừa hít nhả vừa nói chuyện với chị Trần.
Bên trong xe bỗng chốc chỉ còn thừa lại một mình tôi.
Trong xe tối om hiện ra một cảm giác áp lực nặng nề, đầu óc tôi hỗn loạn không còn tinh thần, gáy gối lên lưng ghế dựa không nhúc nhích.
Bài hát trong radio cũng đã ngừng, sau khi phát mấy quảng cáo, một lần nữa bước vào chương trình kế tiếp.
Chính là cái loại người nghe gọi điện thoại đến kể khổ, chương trình nói chuyện với người dẫn chương trình khuyên bảo giải sầu, tuy rằng nội dung buồn chán, nhưng ngôn từ của người dẫn chương trình trên radio này rất sắc bén, chanh chua, thường đem những người nghe kể khổ ra dạy bảo đến mức mắng xối xả vào đầu, mới làm cho chương trình này có thể sống lại.
Tôi lấy điện thoại di động trong túi ra nhìn một lát, bất đắc dĩ thở dài, Chu Dật chắc là xuống máy bay rồi chứ.
Chương trình trên radio đã bắt đầu, tôi nhắm mắt lẳng lặng nghe.
Một cô gái nói giọng địa phương rất nặng gọi điện thoại đến hỏi người hỗ trợ: “Thầy Vạn, có một người đàn ông điên cuồng theo đuổi tôi, tôi không biết có nên đáp ứng hay không?”
Tôi im lặng không nói gì… Chương trình này lố lăng quá.
Thầy Vạn không kiên nhẫn lạnh lùng nói: “Loại vấn đề này còn dám gọi điện đến hỏi tôi, không mất mặt hả, vì sao cô không muốn đồng ý chứ?”
Cô gái: “Dù sao cũng cảm thấy không đúng thực tế lắm, hơn nữa cảm thấy chưa đến lúc.”
Thầy Vạn: “Chân thật? Cho cô một trăm vạn kêu cô kết hôn vậy mới chân thật rồi, chưa đến lúc là có ý gì chứ? Tôi thấy đầu của cô búp bê cô có chút vấn đề đó, chờ đến lúc cô cảm thấy đã đến lúc, sợ rằng người ta nhớ cũng không nhớ ra cô nữa rồi
Cô gái bị dạy bảo bắt đầu nói năng lộn xộn: “Tôi sợ lúc sống cùng nhau sẽ không giống như tôi nghĩ. Hơn nữa…”
Chưa nói xong người dẫn chương trình đã cắt ngang: “Tôi hiểu được, vậy tôi hỏi cô nhé, cô thích người đàn ông này không?”
“…Thích”
“Vậy cô do dự cái rắm gì chứ?”
“Tôi cảm thấy thuần nhất đồng ý với anh ấy, cảm giác không tốt lắm.”
Thầy Vạn: “…Tôi thực sự muốn tát cho cô một cái, cô búp bê muốn rụt rè tôi hiểu được, thế nhưng rụt rè và ngu ngốc là hai việc khác nhau! Người ta đã điên cuồng theo đuổi cô, e rằng đã làm thỏa mãn trái tim hư vinh của phụ nữ các người rồi chứ? Lúc này cô không đồng ý, cô còn phải chờ đến lúc nào đây, cô cho là người ta thực sự yêu cô, yêu đến chết đi sống lại hả?”
Cô gái: “Chờ anh ấy nói thêm vài lần nữa.”
Thầy Vạn: “Cô là trẻ con hả! Đợi đến một ngày nào đó người ta cũng mặc kệ cô, đuổi theo một cô gái khác, cô sẽ biết. Đến lúc đó muốn khóc cũng không kịp, còn nói thêm vài lần, cô tưởng rằng cô là Angelina Jolie sao?”
Cô gái bị mắng thê thảm như vậy: “Vậy…Tôi phải làm sao bây giờ! Tôi đã khéo léo từ chối rồi!”
Thầy Vạn ( không nói gì rống to hơn): “Em gái của tôi ơi, đây đã là thế kỉ hai mươi mốt rồi, rốt cuộc cô là người của thế kỉ nào nha, có hiểu thích là gì không mà lại lớn tiếng nói ra cái lí lẽ này? Tôi không phải nguyền rủa cô, nhưng mà nhỡ ra một ngày nào đó xảy ra chuyện gì, ngay cả cơ hội nói thích cũng không có, vậy cô cứ tự sát mà quên đi! Thực sự là! Không nên lại đem cái loại chuyện này đến làm phiền tôi!”
……
Tôi đau đầu kịch liệt, nhưng kinh ngạc nghe tiếng gầm gừ thô lỗ điên cuồng của thầy Vạn, tuy rằng tính tình nóng nảy, từng chữ bức người, nhưng nghe cẩn thận một chút, lại cảm thấy không phải không có lí.
Đúng vậy, người này tuổi tác không quá lớn lại học được cách khéo đưa đẩy, từng câu từng chữ đều phải cân nhắc mở miệng, ngôn ngữ uyển chuyển, hàm ý sâuNghe lời người ta nói, đầu óc còn muốn quay cuồng N lần, mới có thể hiểu rõ đối phương đang nói cái gì.
Vì sao lại không thể nói thẳng được chứ?
Thích một người, vì sao không thể nói ra thật to thật rõ ràng chứ?
Tôi chống người lên, nhìn một mảnh tối đen như mực ở bên ngoài, đã bị giam ở chỗ này gần hai giờ rồi cũng không thấy bất kì chiều hướng gì.
Nhiệt độ không khí bên ngoài thấp, điều hòa vẫn phải mở, nếu như thực sự bị vây ở chỗ này mấy ngày, e rằng xăng cũng hoàn toàn hao hết.
Tiếng gió thổi xẹt qua ngoài cửa sổ, thổi mạnh qua cửa, nghe giống như âm thanh của chó sói tru.
Tôi ôm đầu gối, lấy điện thoại di động, dứt khoát gọi cho Chu Dật.
“Alô, Đạm Đạm, anh vừa xuống máy bay, em muốn ăn cái gì, anh qua đón em.” Chu Dật có lẽ là đang lấy hành lí, bối cảnh âm thanh rất ầm ĩ.
Tôi cầm chặt máy dán sát vào lỗ tai, thì thào gọi tên anh: “Chu Dật.”
“Ừ anh đây, nghe được không?”
“Nghe được… Chu Dật…” Mặt tôi nóng, đầu cũng mê man, rất khó chịu.
Chu Dật ngẩn người: “Làm sao vậy? Giọng nói sao lại sàn sạt thế?”
Tôi nghe giọng anh, chóp mũi không hiểu sao lại thấy chát: “Chu Dật…”
“Anh đây, Đạm Đạm.”
Tôi im lặng nhìn đèn xe phía trước, nhẹ giọng nói với đầu dây điện thoại bên kia: “Em yêu anh.”
“Đạm Đạm...” Nghe ra giống như là Chu Dật sững sờ tại chỗ, một câu cũng không nói nên lời.
Tôi hít hít mũi, tủi thân gọi anh: “Chu Dật, cổ họng của em đau lắm.”
Giọng nói trầm thấp của anh nôn nóng nói đơn giản: “Em ở đâu? Anh lập tức qua đó.”
“Em đang trên đường cao tốc trở về thành phố A, gặp phải tuyết lớn chặn đường, em cùng mấy đồng nghiệp trong đài bị nhốt giữa đường, làm sao bây giờ, em sợ. Hơn nữa khắp nơi đều là tuyết, ngộ nhỡ đêm nay không ngừng rơi, có phải em không về được hay không, chúng em… xe của chúng em hình như chỉ còn nửa bình xăng…”
“Được rồi, anh đã biết, em không phải sợ, em chắc chắn có thể trở về. Anh tới đón em về nhà.” Chu Dật liên tục an ủi tôi đang nói năng lộn xộn: “Bọn em có tất cả mấy người?”
“Chị Trần… Chú, dạ tính cả em thì có tất cả bốn người.”
“Hãy nghe anh nói Đạm Đạm, loại chuyện này rất bình thường, sẽ không xảy ra chuyện bất ngờ gì cả, chỉ cần đường thông thôi là em có thể về nhà rồi. Bây giờ em ở trên xe nghỉ ngơi thật tốt, không nên đi lung tung, uống ít nước, có thể ngủ thì cứ ngủ một lúc, anh cũng có thể cùng em nói chuyện.”
Tôi nghe được âm thanh Chu Dật mở rộng cửa lên xe ở bên kia, buồn bực sầu não phàn nàn: “Nhưng mà em đau đầu khó chịu, bây giờ em muốn về nhà, Chu Dật…”
Anh liên tục dỗ dành: “Được được, đau đầu thì ngủ đi, tỉnh ngủ anh liền đến đón em về nhà.”
“Mới là lạ… Em cũng bị vây chết ở chỗ này…” Tôi mê man, lầm bầm với điện thoại di động.
Chu Dật nghi ngờ hỏi: “Đạm Đạm? Có phải em bị cảm hay không? Ngoan, em đưa điện thoại cho chị Trần.”
Tôi không tình nguyện xuống xe, nên chuyền máy qua cửa sổ: “Chị Trần…”
Chị Trần kinh ngạc nhận điện thoại.
Tôi vội vàng quay cửa sổ xe, chỉ mông lung nghe chị Trần nói đang phát sốt, lại nói, không nghiêm trọng và gì gì đó.
Sau đó cái gì cũng không nghe không thấy nữa.
Bất tri bất giác trán đẫm mồ hôi, trên lưng cũng giống như bị lửa thiêu, trong ngực vừa khó chịu vừa nóng, ngay cả sức lực mở mắt cũng không có.
Ngoài cảm giác ngủ thỏa thuê ổn định ra, không nằm mơ cũng không cảm thấy có bất kể cái gì không khỏe. Giữa lúc tôi đang suy nghĩ phía trước còn chưa có động tĩnh, phải chờ tới năm tháng nào đây, đột nhiên vang lên những tiếng còi lanh lảnh liên tiếp.
Ngay đó là một tràng tiếng hoan hô vang dội.
Hình như là có tin tức tốt.
Tôi bật người mở mắt, mới phát hiện bên ngoài trời đang dần sáng, quả nhiên tuyết đã ngừng, hiện ra cảnh núi hai bên, mọi âm thanh vắng vẻ, biến ảo khôn lường thanh tịnh và đẹp đẽ.
Mà đám tiếng hoan hô vừa rồi, chính là những người bị nhốt rất lâu.
Chị Trần cũng bị giật mình tỉnh giấc, nhìn giờ một lát, lắc đầu cảm thán: “Hiện tại là 6 giờ sáng, chúng ta bị nhốt cả đêm tròn 11 tiếng!”
Thời gian chờ đợi cảm thấy dài dằng dặc không gì sánh được, nhưng đối với tôi cảm giác vừa ngủ thẳng một giấc ổn định, lại không cảm thấy đau đớn.
Chị Trần sờ trán tôi: “Vẫn còn được, không nóng bằng tối hôm qua, nhưng mà vẫn còn hơi nóng. Em cảm thấy tốt chút nào không?”
“Cổ họng còn hơi đau, nhưng mà cảm thấy đầu óc thanh tỉnh hơn, cũng không nặng nề nữa.”
Đang lúc nói chuyện, lái xe xúc động lớn tiếng nói rằng: “Di chuyển rồi! Cuối cùng cũng thông xe!”
Chúng tôi đều nhìn xem, quả nhiên, giống như một sự chuyển động trượt chậm rãi từng tí ti, một chiếc xe tiếp một chiếc xe chậm rãi lăn bánh, hận không thể lập tức rời khỏi chỗ này, trên mặt mỗi người tuy uể oải nhưng hình như đều lộ ra vẻ hưng phấn và vui sướng.
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra định báo cho Chu Dật tin tốt này, nhưng phát hiện, pin đã sớm hết sạch.
“Chị Trần, có thể mượn điện thoại di động của chị không? Em hết pin, em muốn gọi một cuộc điện thoại.”
“Chị cũng không có. Em vội cái gì, đến thành phố A ngay thôi.”
Chúng tôi bị nhốt ở chỗ không xa thành phố A lắm, sau khi xe cộ bắt đầu đi ra, tốc độ chậm tiến lên lúc nãy liền bắt đầu tăng tốc dần, rất nhanh liên khôi phục lại tình cảnh bình thường trên đường cao tốc.
Trong xe của chúng tôi, anh lái xe rất kích động, liên tiếp hấp tấp vượt qua, chạy nhanh như gió trên đường, cũng chưa tới nửa giờ, đã có thể thấy trạm thu phí của thành phố A
Trời mưa phùn rả rích.
Tôi kích động nhìn hai chữ lớn màu đỏ ở phía trên thành phố A, cho tới bây giờ cũng không nghĩ muốn về nhà đến vậy.
Ra khỏi trạm thu phí, chị Trần đột nhiên chỉ chỗ đỗ xe khẩn cấp ở trên đường nói: “Anh lái xe, phiền anh đậu ở bên kia, có người xuống.”
Tôi buồn bực quay đầu sang: “Chị Trần, chị muốn xuống đây sao?”
Cô liếc mắt nhìn tôi, hất cằm về bên phải, ý bảo tôi tự nhìn.
Lúc này mới phát hiện cách đó không xa một chiếc xe màu đen có rèm che yên lặng đứng đó, mưa bụi nhỏ từng giọt từng giọt tầng tuyết mỏng đọng trên xe.
Đứng bên ngoài xe là một người đàn ông thân hình cao ráo, mặc một cái áo khoác màu đen, trong ngón tay thon dài cầm một cái ô màu đen, cả người yên lặng bình thản đứng ở nơi đó, giống như đang đợi người.
Phía sau anh là một mảng sương mù dày đặc che khuất phong cảnh vốn có, trong thế giới trắng bệch, toàn thân đen kịt của anh giống như một điểm nhấn, sáng ngời khí phách đến vậy.
Bốn phía đột nhiên im lặng hẳn, vành mắt ẩm ướt.
Dồn sức mở cửa xe, tôi không để ý đến nước mưa lạnh lẽo, chạy như bay tới chỗ anh, trong nháy mắt anh quay đầu lại, gắt gao ôm lấy eo anh, giọng nói run nhè nhẹ gọi tên anh: “Chu Dật! Chu Dật… Chu Dật Chu Dật Chu Dật!”
Tôi cảm nhận mùi vị quen thuộc, sự ấm áp quen thuộc trên người anh, vươn người chôn ở trong lòng anh, bật khóc như một đứa bé.
Chu Dật kinh ngạc, sau đó dở khóc dở cười ôm chặt lấy tôi, vừa lau đi nước mắt trên mặt tôi: “Cô bé ngốc, khóc cái gì hả. Anh không phải tới đón em rồi sao, chúng ta về nhà thôi.”
Tôi khóc thút thít, cọ qua cọ lại trên áo khoác của anh: “Chu Dật Chu Dật, em nhớ anh muốn chết.”
Chu Dật cúi xuống, ôm lấy cả người tôi vào lòng anh, đưa ô trên tay cho lái xe của anh, sau đó mở cửa xe, nhẹ giọng từ từ dỗ dành tôi, cùng tôi ngồi xuống.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi chuồn chuồn lướt nước, sau đó lấy ra một cái áo khoác nữ ngắn màu đen đã chuẩn bị từ trước, rất giống với cái trên người anh đang mặc.
“Thay áo quần đi, em mặc ít như vậy sao lại không bị cảm cho được!” Anh tung cái áo khoác lên đầu tôi.
Tôi ngoan ngoãn thay áo quần, rồi nhìn anh.
Lúc này mới nhìn rõ, gương mặt tái nhợt của anh lộ rõ vẻ uể oải, con mắt cũng hồng hồng. Tôi bỗng nhiên nhớ tới lúc mình thức suốt đêm cũng là bộ dáng tiều tụy này.
Trong lòng run rẩy, nhìn lại bộ âu phục còn chưa thay ở bên trong áo khoác của anh, liền bỗng hiểu được.
Nhất định là sau khi xuống máy bay anh liền chạy đến đây, sau đó đợi nguyên một đêm ngoài trạm thu phí.
Tôi thiếu chút nữa lại rơi nước mắt, vừa thương vừa cảm động không dứt, cả người lại dính chặt lấy, gắt gao ôm anh, ở trong lòng anh yên tâm nhắm mắt lại.
Bên miệng Chu Dật hiện lên một ý cười vui mừng thỏa mãn, tay đặt trên tóc tôi nhẹ nhàng vuốt ve: “Đạm Đạm, tối hôm qua em nói…”
Tôi mở mắt, từ trong lòng anh ngồi thẳng dậy, cầm lấy tay anh chậm rãi nhẹ giọng nói: “Em nói rằng em yêu anh.”
“Đạm Đạm…” Cổ họng Chu Dật căng ra, thở mạnh, cánh tay dài vòng lại, ôm tôi vào trong người anh, hạ xuống một chuỗi những cái hôn ngắn tỉ mỉ triền miên, thật lâu không buông ra.
Chu Dật bảo tài xế chạy đến cửa bệnh viện, sau đó bảo lái xe của anh rời đi.
Tôi bị Chu Dật ép buộc truyền mấy bình nước, bệnh viện nhiều người, thường xuyên qua lại, lại ở bên trong ngây người gần mấy giờ, nhiệt trong người tôi cũng đã hạ xuống giống như người thường, lúc truyền xong, tinh thần cũng tốt lên theo.
Lúc đi ra, trời đã sáng hoàn toàn, sương mù lúc sáng sớm cũng phân tán hết, mưa cũng ngừng theo.
Đường cái và lối đi bộ được gột rửa sạch sẽ, trời mùa đông khó xuất hiện thời tiết tốt như vậy. Tôi kéo tay Chu Dật, mặt mày hớn hở miêu tả cho anh thời tiết hết sức tồi tệ ở thành phố N.
Anh chuyên tâm nghe xong một hồi, cuối cùng buồn cười búng tán tôi: “Em không nên có nhiều nhận xét ngạc nhiên kì lạ như vậy, cổ họng còn đau không?”
Tôi ho khan vài tiếng: “Không đau như vậy nữa.” Tiếp theo bày ra vẻ mặt đắc ý: “Đầu cũng không đau nhức, suy nghĩ cũng không mê man, trên người không nóng, tư duy rõ ràng, thần thanh khí sảng, sáng ngày mai tham gia thi vào trường cao đẳng cũng không có vấn đề gì. Đây là nhờ bài thuốc thần kì Chu Dật, mấy năm nay em vẫn dùng nó!”
Thấy tôi đùa giỡn, Chu Dật cười khẽ: “Em đó! Chỉ biết ba hoa, này cũng bình thường, chúng ta đi ăn chút gì đi!”
Tôi kéo tay Chu Dật, đi qua một loạt chợ hoa, ngửi thấy hương thơm mát lòng mát dạ, cũng vui sướng theo.
Đi qua mấy cửa hàng vẽ tranh, nghe được bài hát quen thuộc, tôi lắc lắc tay Chu Dật: “Chu Dật, em hát cho anh nghe nhé.”
Chu Dật hoài nghi lườm tôi: “Đồng chí Tiểu Chu, đây là đang ở bên ngoài, em không nên làm người khác sợ hãi, chúng ta về nhà rồi hát.”
Tôi thẹn quá hóa giận: “Đồng chí Lão Chu, anh đây là đang nghi ngờ trình độ thanh nhạc của em sao? Em không nên hát!”
Tôi kéo tay anh, cùng anh lồng mười ngón tay vào nhau, sau đó theo âm nhạc phía sau, từ từ hát lên:
Lòng bỗng nhiên được sống lại
Ở khoảnh khắc cuối cùng em nhìn thấy anh
Hóa ra em cũng đã từng rung động như vậy
Chỉ là thói quen tự bảo vệ bản thân
Đã quên…
Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu lên đôi tay anh
Thoạt nhìn rất ấm áp khiến em muốn nắm chặt
Nói rằng thiếu anh cuộc sống nhạt nhẽo không có hứng thú
Chu Dật lắng tai nghe lời bài hát tôi hát, ngẩn người, sau đó liền mỉm cười, xoay tay giữ lấy tay tôi.
Đây là ngày kỉ niệm của chúng ta
Kỉ niệm chúng ta bắt đầu thành thật với chính mình
Sẵn lòng vì người mình yêu
Vứt bỏ sự kiêu ngạo
Nói rằng thiếu anh cuộc sống nhạt nhẽo không có hứng thú.
“Ơ, Chu… Đạm Đạm?” Một giọng nói không đúng lúc cắt ngang giọng ca tuyệt vời của tôi.
Thấy rõ là người nào, tôi đen mặt, không nghĩ tới sẽ gặp phải Lưu Động.
“Hi~ Thật trùng hợp!” Tôi mặt không đổi sắc chào hỏi hắn.
“Ha ha…” Ánh mắt của hắn rơi xuống cánh tay đang gắt gao nắm chặt của tôi và Chu Dật. “Người này chính là…”
Tôi xấu xa liếc mắt nhìn Chu Dật, sau đó làm bộ nhiệt tình lễ phép giới thiệu: “Đây là đồng nghiệp của em, Lưu Động, hai người đã gặp qua ở bệnh viện.”
Tôi lại chỉ vào Chu Dật, vẻ mặt sáng lạn nhìn Lưu Động cười nói: “Người này chính là thầy giáo cấp 3 của tôi!”
Tôi thành công nhìn thấy vẻ mặt mê muội biến hóa khôn lường của Lưu Động.
Trong lòng điên cuồng ngang ngược cười ha hả.
Tiếp tục lộ ra vẻ mặt càng tự hào hơn: “Nhưng mà, hiện tại là bạn trai của tôi.”
Vừa dứt lời, Lưu Động đã lộ ra vẻ mặt sửng sốt, giọng điệu không tốt như là đang trách cứ: “Cô… cô làm sao có thể cùng thầy giáo của mình ở cùng một chỗ!”
Tôi vô tội híp mắt, nghi hoặc hỏi: “Vì sao không thể?”
Lúc này, đồng chí Lão Chu bị gạt sang một bên khó chịu nghiêng người tới gần tôi, đôi mắt cười như không cười nhìn Lưu Động: “Tôi không phải là bạn trai của cô ấy!”
Ực?
Ơ?
Tôi và Lưu Động cùng hết sức kinh ngạc nhìn anh.
Chu Dật híp mắt, cưng chiều vuốt tóc tôi, giọng nói dịu dàng đến mức tôi cũng không nhận ra anh!
“Tôi là chồng chưa cưới của cô ấy.”
Được rồi, anh thắng!
Trong nháy mắt, đồng chí Lưu Động bị đánh bại, dùng một loại ánh mắt hai người thật ngu xuẩn phê phán tôi và đồng chí Lão Chu: “Hai… hai người thực sự là làm bại hoại thuần phong mỹ tục! Anh ta là thầy giáo, cô là học sinh đó!”
Tôi hung dữ trừng mắt liếc hắn, đang muốn kéo Chu Dật bỏ đi.
Ai ngờ Chu Dật nhếch môi mỏng, ngầm xót xa nhìn chằm chằm Lưu Động, một đôi mắt trong sáng trầm tĩnh lạnh lẽo ngấm người, kiêu ngạo tùy tiện sâu kín mở miệng: “Tôi yêu Chu Đạm Đạm, tôi và cô ấy ở cùng một chỗ, thầy trò thì thế nào, lẽ nào cũng phải cần cậu đồng ý?”
Đẹp trai ngây người!
Uy vũ của Chu Dật!
Tôi yên lặng, trong lòng vui vẻ vỗ tay!
Không thèm ngoảnh mặt nhìn Lưu Động, cùng Chu Dật sóng vai nhau lướt qua người hắn.
Tôi với tay vào trong túi áo khoác của Chu Dật để sưởi ấm: “Không thể để cho cậu ta làm hỏng tâm tình đang rất tốt của em, Thầy~ Chu~ em tiếp tục bài hát vừa rồi!”
Trong mắt Chu Dật tràn đầy ý cười thỏa mãn: “Ừ, hát đi.”
Đây là ngày kỉ niệm tuyệt vời
Kỉ niệm chúng ta lại một lần nữa có thể quen biết nhau
Có một số việc phải rơi nước mắt mới hiểu được
Không cầu nhiều hơn một tình yêu hoàn mĩ
Chỉ muốn trôi qua tốt đẹp
Anh dùng sự cô quạnh để trừng phạt em
Nhìn anh đi qua
Những lời muốn nói lúc đó cái gì cũng không nói ra
Lúc này anh có thể lắng nghe em
Nhẹ nhàng nói
Về sau là sự ngọt ngào
Là niềm vui sướng làm uốn khóc.
“Chu Dật, có phải anh rất yêu em hay không?”
“Em nói thử xem?”
“Hì hì, yêu đến chết đi sống lại?”
“Ha ha, vì sao?”
“Bởi vì… em chính là Paris Hilton thanh cao, anh đáng có được!”
“Ngu ngốc!”
Đây là ngày kỉ niệm tuyệt vời
Kỉ niệm chúng ta lại một lần nữa có thể quen biết nhau
Có một số việc phải rơi nước mắt mới hiểu được
Không cầu nhiều hơn một tình yêu hoàn mĩ
Chỉ muốn trôi qua tốt đẹp.
Thầy ơi em ghét thầy! Thầy ơi em ghét thầy! - Hoa Cười Với Tôi