Good as it is to inherit a library, it is better to collect one.

Augustine Birrell, Obiter Dicta, "Book Buying"

Download ebooks
Ebook "Thầy, Em Yêu Thầy"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nakiti
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 496 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 23:09:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 48
au buổi xem phim, Tùng chở nó về. Quá mệt mỏi, nó chìm vào giấc ngủ nhanh chóng…
- Lam, Lam, thầy tìm mi kìa.
- Đừng đùa nữa, ta mệt lắm rồi…
- Ta không đùa, sau bữa đó, ta tự biết là không nên đùa với mi mấy chuyện như thế nữa.
Lam uể oải nhìn ra cửa. Thầy đang đứng đó thật. Nhưng sao nó thấy quá xa vời...
- Đi đi, còn ngồi đó làm gì.- Diệu giục.
Nó không thể gặp mặt thầy lúc này được. Nó vẫn chưa đủ bình tĩnh và can đảm để đối diện với thầy.
- Ta…
Chưa nói hết câu với hai đứa bạn, nó đã bị thầy kéo đi. Có lẽ thầy không đủ kiên nhẫn để đứng đợi nó. Nó bàng hoàng sửng sốt. May làm sao, trong lớp chỉ có ba đứa nó và mấy thằng con trai. Mấy tên đó đang bận tán dóc về trận bóng đêm qua nên không để ý đến thầy và nó. Diệu và My cũng há hốc mồm kinh ngạc.
- Thả ra.
- Tôi không thả.
- Thấy có thả không?
- Tôi không thả đấy, em giỏi làm gì tôi đi.
Đương nhiên, nó nào dám làm gì thầy chứ. Nó đành để mặc thầy kéo đi.
- Đi đâu đây?
- Sân thượng.
Đến nơi, Nam thả nó ra. Nó cầm cổ tay xuýt xoa vì đau.
- Xin lỗi, đưa tôi xem nào.
- Không cần.
- TẠI SAO EM LẠI NHƯ THẾ CHỨ?
Tiếng quát của Nam làm nó giật mình.
- Em nghe tôi hỏi không?
- Hỏi gì chứ?
- Em lại nói trống không với tôi nữa à? Thôi mặc em…Em nghe đây, dạo này em đi học bằng cái gì? Tại sao lại không để tôi chở?
- Đi xe máy. Không muốn làm phiền thầy nữa…
- Xe máy? Em biết đi khi nào, có bằng lái xe chưa mà đi?
- Có rồi, anh Tùng tập hồi nghỉ hè.
“Lại là Tùng à”- Nam tức giận nghĩ.
- Vậy à? Giỏi nhỉ?
- Đúng, em không tầm thường như thầy nghĩ đâu.
- Tôi bảo em tầm thường khi nào.
- Tự thầy biết.
- Em…
Lam không biết dũng khí ở đâu mà nó nói năng với thầy như thế. Nó cố nói như vậy, để che giấu sự yếu đuối của nó. Lúc này nó đứng rất gần thầy, có thể nghe được nhịp đập của tim thầy…Nó lo sợ, nó sẽ lại đau, lại khóc, lại cần đến bờ vai Tùng. Từ lúc gặp Nam đến giờ, nó vẫn chưa nhìn thẳng vào mặt Nam, dù rất muốn được nhìn thấy đôi mắt, khuôn mặt Nam - khuôn mặt mà hơn 2 tuần nay nó rất nhớ, nhưng cố chôn chặt nỗi nhớ ấy vào sâu thẳm con tim.
- Thầy còn muốn nói gì nữa không?
- Còn, còn rất nhiều là đằng khác. Tại sao em lại tránh mặt tôi?
- Nực cười, em tránh mặt thầy khi nào chứ? Thầy đừng tưởng tượng quá chứ!
- Em nói với tôi như vậy à?
Giọng Nam thất vọng và hơi chùng xuống. Lam cố giữ ình tỉnh táo, cố giữ để không bị dao động. Nó không nhìn Nam, nên không thể thấy đôi mắt đượm buồn của Nam.
- Xin lỗi, nhưng có gì em nói nấy thôi.
- Em nghe đây, tôi không hề tưởng tượng. Sự thật là em tránh mặt tôi. Mỗi lần thấy tôi đến gần, em lại vọt chạy đi đường khác. 5,6 lần như vậy, có thằng ngốc cũng biết, huống hồ gì tôi chứ.
- Thầy tự đề ình đấy à?
- Tôi, tôi không có ý đó.
- Thầy còn nói gì nữa không?
- Em chán nói chuyện với tôi như thế sao? Em chỉ thích nói chuyện với Tùng thôi chứ gì?
-…..
- Hôm qua tôi đến tìm em, nhưng không gặp. Em đi đâu à?
- Thầy chuyển nghề làm thám tử sao? Em đi đâu là quyền của em, thầy không cần bận tâm. Nhưng nếu thầy muốn biết thì em nói. Em đi xem phim với anh Tùng. Ok? Thầy hỏi xong chưa? Em phải về lớp.
- Thế à? Đi xem phim sao? Chắc xem vui lắm đúng không?... Tôi đến chở em đi xem Kungfu Panda, vì tôi đã hứa với em hôm trước, gọi điện em không bắt máy, đến nhà thì em không có nhà…Lúc đó, Yến gọi điện rủ tôi, nên tôi đi với cô ấy…
Giọng Nam nhỏ dần. Nó bàng hoàng. Bây giờ nó mới dám ngước nhìn Nam. Đôi mắt thầy nhìn nó. Đôi mắt vừa u buồn vừa thất vọng. Đôi mắt ấy như xoáy vào tim nó. Thì ra, thầy không hề quên lời hứa đi xem phim cùng nó. Hôm qua nó thấy thầy gọi, nhưng nó lại không thèm bắt máy. Thì ra…Nó xao động thật sự, nó muốn khóc òa lên. Tại sao dạo này nó lại mau nước mắt như thế chứ? Không, tuyệt đối không thể bị xao động. Thầy đã có chị Yến rồi, thầy chỉ dành cho chị Yến, không phải cho nó…
Nó vụt bỏ chạy, để thầy không nhìn thấy nó đang khóc. Nó chạy vào nhà vệ sinh, òa khóc nức nở. Nó đã thất hứa với Tùng mất rồi!!! …
- Có chuyện gì mà mi bỏ tiết luôn thế? Sao mắt đỏ hoe thế kia?
- Ta khóc thôi, có gì mà tụi mi lo thế?
- Khóc? Mi lại khóc nữa à? Chẳng phải mi bảo hứa với anh Tùng…
- Thôi đừng nhắc anh Tùng nữa.
- Nói bọn ta nghe, đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ nhìn mi thê thảm lắm biết không?
Lam mệt mỏi kể lại chuyện trên sân thượng, rồi lại gục đầu xuống bàn.
- Lam, có khi nào…
- Có khi nào sao?
- Mi đừng nằm nữa, dậy nghe bọn ta nói này.
- Thì nói đi, ta đang nghe đây.
- Khỏi nói nữa.
- Được rồi, ta không nằm nữa. Nói đi.
- Có bao giờ thầy cũng thích mi không?
Lam đang buồn ngủ gần chết, nhưng nghe hai con bạn nói xong, nó tỉnh ngủ ngay lập tức, hét lên:
- Tụi mi có đang bình thường không vậy hả? Ta không bình thường đã đành, cả tụi mi cũng không tỉnh táo nữa.
- Tụi ta hoàn toàn tỉnh táo, rất tỉnh táo nữa là đằng khác. Lúc nãy, khi thầy kéo mi đi, tụi ta thấy trong mắt thầy dường như chỉ có mỗi mi thôi.
- Nhảm nhí!
- Hừ, không tin à? Mi chưa nghe câu “người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng” à?
- Thầy có chị Yến rồi! Tụi mi cũng đã thấy bọn họ đi với nhau rồi còn gì? Thầy thích ta mà còn cặp kè với chị Yến sao? Thầy không phải là loại người đó.
Lý lẽ Lam đưa ra không phải không đúng, hai đứa im lặng, nhưng My cố vớt vát:
- Đâu phải chuyện gì thấy tận mắt cũng là sự thật đâu. Như mi và anh Tùng kìa…
- Ta và anh ấy khác, thầy khác. Họ yêu nhau từ trước rồi. Vả lại, không có lý do gì để thầy cặp với chị Yến nếu như không thích chị ấy.
Diệu định nói gì đó nhưng Lam ngăn lại:
- Tụi mi đừng nói nữa. Haiza, ta đủ mệt rồi, không muốn nghĩ ngợi gì thêm nữa. Tụi mi đừng “đầu độc” ta bằng ý nghĩ điên rồ là thầy thích ta nữa. Nếu không ta lại mơ mộng hão huyền nữa…
- Uhm, tụi ta biết rồi. Mi đừng buồn nữa nhé.
- Nếu nói đừng buồn nữa mà hết buồn thì tốt biết mấy!...
Thầy, Em Yêu Thầy Thầy, Em Yêu Thầy - Nakiti