Reading well is one of the great pleasures that solitude can afford you.

Harold Bloom

Download ebooks
Ebook "Thầy, Em Yêu Thầy"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nakiti
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 496 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 23:09:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 37
am, tối rảnh không?
- Rảnh, nghỉ hè rồi mà. Em được nghỉ hè có 5 tuần thôi, anh nghỉ lâu không?
- Sướng hơn anh rồi, anh nghỉ có 4 tuần chứ mấy. Tối anh chở em đi ăn kem nhé?
- Yeh, trời nóng thế này ăn kem là nhất.
- 7h anh qua đón em được không?
- Uhm.
- Anh ăn kem đậu xanh, em thích kem gì?
- Ủa, anh cũng thích kem đậu xanh à, em khoái kem đậu xanh giống anh luôn đó. Hi hi.
- Vậy à, anh em mình hợp nhau rồi.
- Anh thích kem sầu riêng không?
- Ặc, em đừng nhắc, anh thấy sầu riêng là buồn nôn. Ác nỗi nhà anh ai cũng mê, mỗi lần mẹ anh mua sầu riêng về là anh trốn trong phòng.
- Anh giống em nữa rồi, em cũng ghét trùm sầu riêng. Vậy mà thầy lại bảo tất cả mọi người trên thế giới đều kết sầu riêng, em không biết thưởng thức nghệ thuậy nên mới chê.
Tùng nhíu mày:
- Thầy, thầy nào? Anh Nam ấy à?
- Uhm, em gọi thầy, chứ gọi anh lên trường quen miệng tiêu luôn.
- Mỗi người có cảm nhận riêng chứ, cũng không trách anh Nam được, tại anh thấy hầu như mọi người thích sầu riêng mà…À, anh ấy nghiêm khắc với em lắm phải không?
- Eo, khỏi nói. Dữ, cộc cằn, lạnh lùng…, đủ cả. Chỉ được cái đẹp trai, giảng bài dễ hiểu với nhiệt tình thôi.
- Ha ha, “ chỉ được cái đẹp trai, giảng bài dễ hiểu với nhiệt tình thôi”. Chừng đó cũng làm cả khối đứa con gái gục ngã trước anh Nam rồi. Anh ấy đúng là cộc cằn, lạnh lùng thật, nhưng rất tốt, em thừa nhận không?
- Thì em đâu phủ nhận. Nhưng em sợ thầy lắm, học hành lơ tơ mơ quát mắng không thương tiếc, bao giờ có chuyện bực bội là không nể nang gì ai, ghê lắm. Cũng may lâu lâu thầy mới bực bội, nếu không em chết chắc, hi hi. Người gì không biết “thương hoa tiếc ngọc” gì cả. Em ghét thầy nhất điểm nào anh biết không? Con người thầy thật kì lạ, thầy luôn giữ cho óc tỉnh táo, không bị xao động bởi bất kì điều gì. Dường như thầy không chịu mở lòng, thầy muốn cô độc như vậy suốt đời à?
- Em hiểu anh ấy nhỉ? Em biết vì sao anh ấy lại như vậy không?
Lam lắc đầu.
- Thật ra…
- Nhưng đó chỉ là quá khứ thôi mà, có lẽ thầy đã quên rồi.
- Em nghĩ con người ta dễ vứt bỏ quá khứ như vậy sao? Mấy ông triết học luôn nói hãy quên quá khứ, hướng tới tương lai gì đó…Hừ, chỉ là lý thuyết suông, mấy ổng có khi cũng không quên được. Thực tế và lý thuyết đối lập nhau hoàn toàn.
- Anh nói hay ghê đó, he he.
- Hay ho gì, anh chỉ nói sự thật thôi.
- À, vậy bây giờ chị đó đi đâu rồi hả anh?
- Anh cũng không rõ, nhưng hình như chị ấy cũng học Y giống anh Nam…Ặc, muộn rồi, em ăn xong chưa anh chở về.
- Dạ….
Nằm trên giường, Lam suy nghĩ về chuyện Tùng kể lúc nãy. Thì ra do thầy từng đau khổ trong tình yêu một lần, nên đâm ra như thế! Vậy mà nó nghĩ thầy chưa bao giờ yêu ai chứ. Không biết người con gái nào may mắn vậy nhỉ? Mà chị ta cũng ngốc thật, tại sao lại bỏ thầy để đi du học chứ? Ở Việt Nam học cũng tốt thôi mà, nó chưa hề nghĩ đến mấy chuyện du học đó. Thầy còn yêu chị ấy không? Thầy có bao giờ nhớ đến chị ấy không? Nếu chị ấy quay về tìm thầy, thầy và chị ấy có tiếp tục?....Lam chìm đắm trong muôn ngàn câu hỏi, rồi thiếp đi lúc nào không hay…
- Chị, chiều qua nhà em ăn mừng em thi đỗ nhé.
- Chết, không được rồi. Chiều nay chị đi họp FC về chuyện các oppa SuJu qua Việt Nam diễn Super Show 4 (SS3 chưa xong đã mong chờ SS4 ), chị không thể bỏ lỡ được, em hiểu mà, phải không? Super Show 3 năm rồi chị không đi được, năm nay chị nhất định phải đi. Híc, thông cảm chị nhé.
- Ghét chị quá, em cũng không bằng SuJu à?
- Hì, mỗi người quan trọng một kiểu.
- Mấy giờ chị họp?
- Cỡ 2h, chắc họp xong cũng 7h á.
- Lâu dữ vậy sao? Chị về sớm tí được không? 5h về đi.
- Híc…
- Chị không thương em hả? Ngồi bàn bạc 3 tiếng như vậy chưa đủ sao? Thời gian còn dài, từ từ tính toán. Tiệc mừng em chỉ có một lần thôi.
- Được rồi, 5h chị sẽ qua, đừng bí xị thế chứ? Cười lên coi.
- Chị nhớ đó, chị mà không đến em giận chị luôn.
- Ok, ok…
Lam gọi điện cho thầy:
- Thầy ơi, chiều nay thầy có dạy trên trường không?
- Có, có chuyện gì hả?
- Chiều nay em đi họp FC SuJu, nhưng Ti bắt em phải đến dự tiệc của nó. Có lẽ em sẽ đến hơi muộn. Mà em lại không có xe…
- Thì sao?
- Thầy mấy giờ dạy xong?
- Chắc gần 4h.
- Thầy, em nhờ thầy tí nhé. Thầy đứng ở cổng trường đợi em được không? Cỡ 4h30-5h gì đó em nhờ bạn em chở qua trường, rồi thầy chở em về nhà thầy. Thầy, thầy giúp em nhé!!!!
-…………
- Thầy, đừng ích kỉ thế mà. Thầy thương giùm em đi, SuJu chuẩn bị sang Việt Nam, em đã lỡ mất 2 cơ hội gặp các anh rồi, lần này em nhất định phải gặp được, vì vậy phải chuẩn bị kĩ càng. Thầy, năn nỉ thầy …
- Được rồi, lải nhải nghe nhức đầu quá.
- Vui quá, em cảm ơn thầy, thầy nhớ đợi em nghe. 4h30 hoặc 5h em sẽ có mặt.
- Đừng bắt tôi đợi lâu quá. Lâu quá tôi về trước đó.
- Biết rồi mà, cảm ơn thầy…
- Ồn quá, đừng cảm ơn nữa…
Thầy, Em Yêu Thầy Thầy, Em Yêu Thầy - Nakiti