Nếu bạn nghĩ bạn có thể hay không có thể, cách nào thì bạn cũng đúng cả.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Tác giả: Tiên Chanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 381 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:21 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2: Gian Tình Bên Bờ Hồ Thái Dịch
ùng Tám tháng Chạp, Thái tử Tề Thịnh từ đại doanh Giang Bắc trở về Thịnh Đô.
Nồi cháo mùng Tám tháng Chạp vừa thơm lại vừa nhuyễn, tôi bưng bát cháo lên đang ăn thì Lục Ly vội vàng đi từ ngoài vào, không nói năng gì, giằng lấy bát cháo của tôi, sau đó đưa bàn tay mảnh mai ra khẽ vẫy, một tốp cung nữ từ phía sau lập tức tiến tới, vây quanh tôi.
Chết, không có lẽ việc tôi nhìn trộm cô tắm đã bị phát hiện?
Nhưng Lục Ly nói: “Nương nương, Thái tử điện hạ đã đến ngoài cửa cung rồi, nương nương cũng phải nhanh lên”.
Một cung nữ tiến lại, dùng chiếc khăn mặt thấm nước ấm lau mặt, lau tay cho tôi.
“Lục Ly, ta…”
Lục Ly cắt ngang lời tôi: “Nương nương! Nhất định nương nương phải đi!”.
Lại một cung nữ giữ tôi ngồi nguyên trên ghế, những người còn lại xúm xít vây quanh, người thì đánh phấn, người thì chải tóc.
Tôi thò đầu qua kẽ hở tìm Lục Ly: “Lục Ly, ta…”.
“Nương nương! Nương nương đừng bướng bỉnh nữa!”
Lục Ly lại nói, tay cầm bộ xiêm y dát vàng thêu phượng đứng chờ ở bên.
Giành nói với phụ nữ, tôi điên rồi chắc? Thế là tôi đành ngoan ngoãn ngậm miệng, mặc cho bọn họ trang điểm, tỉa tót từ đầu đến chân.
Khi vịn vào tay của của Lục Ly bước ra khỏi cửa cung, tôi chợt nhớ đến câu nói bị cắt ngang rất nhiều lần lúc nãy, quay đầu lại nhìn Lục Ly, định nói rồi lại thôi.
Lục Ly lập tức hạ giọng khẽ nói: “Nương nương, còn chuyện gì nữa ạ?”.
Cuối cùng tôi mới có cơ hội nói hết câu: “Lục Ly, cháo bát bảo của ta tạm thời cất đi, đợi lúc về ta sẽ ăn”.
Khóe môi Lục Ly khẽ giật giật mấy cái nhưng không thốt ra câu nào.
Tôi quay đầu lại, nhìn đám đông các cung tần, mỹ nữ của Đông Cung đứng đợi ở ngoài điện, mắt chợt sáng lên. Quả nhiên là trăm hoa đua sắc, mỗi người một vẻ.
Tôi cố nén nổi kích động trong lòng, bước lên phía trước, giả bộ hiền thục sửa lại cổ áo cho Hoàng Lương Viện, giúp Lý Thừa Huy gỡ rối dải tua bên sườn, rồi lại gạt sợi tóc mai cho Trần Lương Đệ… Đang định cúi xuống sửa lại mép chiếc váy bách hoa giúp Vương Chiêu Huấn thì Lục Ly thấy không thể cứ đứng nhìn được nữa bèn giữ ấy tay tôi, nở nụ cười cứng ngắc: “Nương nương, mau lên đi, Thái tử điện hạ sắp tới cửa cung rồi”.
Tôi nhìn vẻ cuống quýt trong mắt của Lục Ly, lại nhìn sang ánh mắt ngạc nhiên của các mỹ nhân, đành gật đầu đáp: “Được, thế thì đi”.
Nhưng trong lòng tôi thì nghĩ, dù sao đậu phụ[1] cũng chẳng phải một lúc mà ăn hết ngay được, tạm thời cứ để dành đấy đã.
[1] Đậu phụ: từ lóng trong tiếng Trung, ý chỉ tiếp xúc thân mật giữa nam và nữ.
Dẫn cả một đoàn mỹ nhân lớn nhỏ đi như diễu hành, đến trước cửa cung lại chẳng thấy bóng dáng của Thái tử Tề Thịnh đâu. Lúc đó tôi mới chợt nhớ ra, đàn bà từ xưa đến nay là giống thích nói quá, lời của Lục Ly đương nhiên cũng không đáng tin cậy. Bởi thế tôi đành dẫn đầu cả một đám đông mỹ nhân như hoa như ngọc đứng chờ ở cửa cung. Chờ cả tiếng đồng hồ mới thấy Tề Thịnh từ xa đi tới.
Đây là lần thứ ba tôi nhìn thấy Tề Thịnh, khuôn mặt anh ta đen hơn lần trước, vẻ phiền muộn bớt đi. Đàn ông mà, đen một chút thì càng ra dáng đàn ông hơn.
Dẫn đầu cả đám yến oanh hành lễ, nói đôi ba câu cho phải phép xong, lúc quay lại thì nhìn thấy vẻ gian xảo trong mắt chư vị phi tần, lòng tôi rất không vui, định sẽ giáo dục mấy đồng bào này vài điều: Các người đúng là đám mỹ nhân não rỗng! Chẳng lẽ trước nay không biết tính cách của đàn ông quan trọng hơn vẻ bề ngoài hay sao?
Đồng thời, tôi lại thấy oán Ti Mệnh Tinh Quân, nếu cho tôi cái thể xác của tên Thái tử kia thì tốt biết bao!
May mà Tề Thịnh luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng với tất cả mọi người nên trong lòng tôi cũng dễ chịu hơn. Nghe Tề Thịnh nói mấy câu rồi cho đám cung tần mỹ nữ lui hết, trong lòng tôi lại càng vui mừng, không nén được mà quay lại nhìn Lục Ly một cái, chợt nhận ra vẻ mừng rỡ trong đôi mắt nàng.
Không ngờ Lục Ly cũng là người đồng đạo, tôi thực sự muốn nắm lấy đôi bàn tay của cô, gọi một tiếng “đồng chí”, thì ra cô cũng không muốn Tề Thịnh độc chiếm những người đẹp kia.
Không kìm được, tôi bóp mạnh bàn tay đang đỡ mình của Lục Ly, khẽ mỉm cười với cô.
Lục Ly đáp lại tôi bằng một nụ cười, tay cũng bóp mạnh bàn tay tôi.
Tề Thịnh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhìn tôi một cái, khi ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt nhau của tôi và Lục Ly, khóe môi hơi nhếch lên khiến tôi giật thót, suýt nữa thì hất mạnh bàn tay của Lục Ly ra, định cất tiếng phân trần: Tôi chưa hề đụng đến bất kỳ những người đẹp nào trong Đông Cung của anh đâu!
Chẳng ngờ, Tề Thịnh không nói gì, chỉ quay người đi thẳng vào Đông Cung. Chờ đến khi nhìn thấy Tề Thịnh đi một mạch vào trong điện của mình, tôi mới chợt hiểu. Trời ạ! Tên tiểu tử này bỏ qua tất cả những mỹ nhân kia, không lẽ lại đến ngủ với tôi?
Lục Ly dùng lực nhéo một cái, tôi quay đầu lại nhìn thì thấy cô vẫn nở nụ cười, sau đó đưa mắt liếc nhìn Tề Thịnh đang ở trong điện, rồi lại quay lại nhìn tôi vẻ động viên, khích lệ.
Tôi nhìn theo ánh mắt Lục Ly, thấy Tề Thịnh đã quay người lại, đang nhìn tôi bằng khuôn mặt không chút biểu cảm, từ từ giơ hai cánh tay lên.
Đây là đang bảo tôi đến ôm một cái à?
Trong đầu tôi lập tức xảy ra cuộc chiến nảy lửa giữa lý trí và tình cảm, cuối cùng tôi phải thuyết phục mình rằng Hàn Tín thuở thiếu thời cũng phải chịu bao nỗi nhục nhã. Sau đó, trước ánh mắt nhìn chằm chằm của rất nhiều cung nữ, tôi nhắm mắt nghiến răng, bước tới ôm chặt Tề Thịnh bằng cái ôm của người anh em.
Tôi đúng là đồ không biết xấu hổ, đúng là đồ ham sống sợ chết, đúng là đồ chẳng ra gì, đúng là…
Tề Thịnh không động đậy, hai tay vẫn dang ra, lạnh lùng nói: “Thay áo”.
Hả? Thì ra không phải là anh ta muốn ôm! Tôi ngượng ngùng buông tay, trong lòng thắc mắc, không biết người anh em này muốn thay quần áo hay à muốn đi giải quyết?
Tề Thịnh liếc xuống nhìn tôi, cười nhạo một tiếng rồi hỏi với giọng khinh miệt: “Gấp đến mức không đợi thêm được nữa à?”.
Tôi ngây ra, một hồi sau mới hiểu ý của Tề Thịnh, đầu óc nóng bừng lên, suýt nữa thì chửi thành lời. Trời đất, nam tử hán đại trượng phu như tôi hằng ngày phải trải qua biết bao sóng gió còn chịu được, thế mà đối với anh lại gấp đến mức không chờ được sao?
Chính anh mới không chờ được, cả nhà anh mới không chịu được!
Có lẽ nhìn thấy vẻ mất bình tĩnh của tôi, Lục Ly vội bước tới, vừa đưa mắt ra hiệu cho đám cung nữ vừa cởi áo khoác cho Tề Thịnh. Các cung nữ khác thấy thế cũng bước tới vây quanh, người thì giúp Lục Ly, người thì tới thay áo xống cho tôi.
Tôi trấn tĩnh lại, hiểu hoàn cảnh của mình lúc này, dù sao tôi cũng chỉ mới là một thái tử phi bé con con, cách ngôi vị thái hậu còn rất xa, chẳng có thanh thế gì để phô trương, thôi tạm thời cứ nhịn vậy.
Thế nên, tôi cũng bắt chước theo kiểu của Tề Thịnh, hơi dang hai tay ra, để mặc các cung nữ thay áo giúp.
Ha! Khỏi phải nói, chỉ cần nhắm mắt lại, không nghĩ đến hình thể hiện tại của mình nữa thì cảm giác này cũng rất tuyệt!
Sau khi thay xong thường phục thì nội thị từ ngoài điện mang thức ăn tới. Lúc đó tôi mới chợt nhớ đến bát cháo mùng Tám tháng Chạp của mình, liền quay đầu lại nhìn Lục Ly, dùng khẩu hình miệng hỏi: Vẫn còn để cháo cho ta chứ?
Lục Ly tỏ vẻ bất đắc dĩ, thận trọng đưa mắt liếc Tề Thịnh một cái rồi quay sang gật vội với tôi.
Cuối cùng thì tôi cũng yên tâm, im lặng ngồi trên ghế, kiên nhẫn chờ tô cháo mùng Tám tháng Chạp của mình. Ai ngờ, Tề Thịnh bỗng nhiên lạnh lùng cười một tiếng, đứng lên hất tay áo bỏ đi.
Việc Tề Thịnh rời đi đột ngột không chỉ khiến Lục Ly mà ngay cả tôi cũng phải sững sờ. Một hồi sau tôi mới lấy lại tinh thần thì đã thấy Lục Ly đang quỳ bên cạnh, ngước lên nhìn tôi, gọi bằng giọng rất quan tâm: “Nương nương…”.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn cửa điện rồi lại cúi xuống nhìn Lục Ly, hỏi với giọng ngạc nhiên: “Sao chưa mang cháo lên cho ta?”
Lục Ly: “…”
Mặc dù Thái tử đã bỏ đi nhưng các món ăn thì vẫn phải mang lên. Trước một mâm cỗ thịnh soạn, tôi ăn rất ngon lành, nghĩ đến chuyện tối hôm nay không phải ngủ với một người đàn ông, tâm tình lại càng dễ chịu, vì thế tôi ăn thêm một bát cháo nữa.
Lục Ly mắt vẫn đỏ hoe đứng bên cạnh nhìn, đến khi tôi đưa bát, bảo nàng lấy thêm đồ ăn, Lục Ly lại quỳ sụp xuống, ôm lấy tôi khóc lóc: “Nương nương… xin nương nương đừng tự làm khổ mình nữa!”.
Nha đầu này khiến tôi chẳng còn biết phải nói gì, đành đưa tay vỗ vỗ vào lưng cô, khẽ nói: “Lục Ly ngoan, em sợ ta ăn nhiều quá phải không?”.
Lục Ly vẫn nghẹn ngào: “Điện hạ… sẽ có ngày Điện hạ hồi tâm chuyển ý thôi”.
Tôi lại nói: “Thôi nào, đừng khóc nữa, mau đem đĩa thịt gà xé xào ớt đến gần đây, để xa thế làm sao ta với được!”.
Lục Ly lau vội nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Nương nương, nhất định chúng ta phải làm cho con tiện nhân Giang thị ấy sống không bằng chết!”.
Được rồi, đây là điển hình của ông nói gà bà nói vịt.
Gần đến Tết, trong cung bận rộn hẳn lên, kể từ ngày Tề Thịnh phủi áo bỏ đi khỏi điện của tôi đến nay, chưa thấy anh ta quay lại lần nào. Chỉ mấy ngày Tết mới sai người truyền gọi tôi tới, sau đó đưa tôi đi dạo mấy vòng, tới cung của các nương nương khác thăm thú một chút, ngoài ra không hề quan tâm hỏi han gì về tôi.
Ông chủ đã thả lỏng như thế, tất nhiên là tôi rất vui. Thế nhưng vẻ mặt của Lục Ly lại càng ngày càng rầu rĩ, cuối cùng tôi thấy không thể im lặng được nữa, đành phải mở miệng: “Lục Ly, Tết rồi đấy, chúng ta vui vẻ một tí được không? Suốt ngày em cứ trưng bộ mặt như đưa đám thế là sao. Hay là chê phong bao ta cho ít quá?”.
Ai ngờ, dù tôi có nói thế nào thì Lục Ly cũng chỉ lặng lẽ nhìn tôi, vẻ thông cảm trong đôi mắt ấy nhìn là thấy ngay, trên đó viết rất rõ ràng: Nương nương không cần phải nói nữa… nô tì biết hết rồi…
Tôi ngước mắt lên trời, thở dài một tiếng, cuối cùng đành buông xuôi.
Thế là, tôi cứ việc vui theo kiểu của mình, còn Lục Ly thì cứ việc rầu rĩ với tâm sự của nàng.
Cuộc sống cứ trôi qua trong tình trạng như thế cho đến Tết Nguyên tiêu, cuối cùng Lục Ly cũng trút bỏ bộ mặt rầu rĩ, từ sáng sớm đã lục tung tất cả rương hòm, giúp tôi chọn quần áo mặc trong yến tiệc buổi tối. Nhìn thấy Lục Ly bận rộn vui vẻ đến thế, tôi không nỡ cướp đi chút niềm vui nho nhỏ ấy, đành để mặc cô trổ tài trên khuôn mặt mình.
Thực ra, nam tử hán như tôi rất ghét phải mặc trên mình những bộ quần áo xanh xanh đỏ đỏ, nhưng nghĩ đến chuyện tết nhất cũng cần phải vui vẻ, đành ngoan ngoãn khoác lên người chiếc váy màu đỏ, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo choàng lớn màu đỏ.
Để lừa mình dối người, đến cả gương tôi cũng không soi, xem như không nhìn thấy.
Nhưng vẫn không yên tâm, tôi hỏi Lục Ly: “Hôm nay ta mặc toàn màu đỏ, chắc Thái tử không mặc toàn màu xanh để hợp với ta đấy chứ?”.
Lục Ly phì cười.
Tôi không nén được cũng cười theo, rồi khẽ bảo: “Ngốc ạ, Tết thì phải cười nhiều lên”.
Ai ngờ, Lục Ly nghe xong thì đột nhiên thôi cười, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa điện, sau đó cúi đầu xuống hành lễ vẻ kính cẩn, kêu một tiếng: “Thái tử điện hạ”.
Tôi quay đầu lại, không biết Tề Thịnh đã tới từ lúc nào, hiện đáng đứng ở ngoài cửa điện lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi cũng đưa mắt nhìn Tề Thịnh từ đầu xuống chân một lượt. May quá, Tề Thịnh không mặc màu xanh, cuối cùng tôi thở phào một cái nhẹ nhõm.
Đêm Ba mươi Hoàng đế đã mở một bữa quốc yến có đầy đủ bá quan văn võ tham dự ở cung Đại Minh, bữa tiệc hôm nay ở điện Diên Xuân có lẽ được coi là tiệc gia đình.
Tời ngoài điện Diên Xuân, Tề Thịnh dừng bước, quay người lại chậm rãi đưa tay ra. Lần này, tôi thấy Tề Thịnh chỉ đưa một cánh tay, đoán chắc chắn không phải là muốn thay áo, suy nghĩ một lát mới phản ứng lại được, đây là anh ta muốn chúng tôi diễn một màn yêu đương, nắm tay cùng tiến vào điện!
Tôi cật lực đè nén da gà toàn thân, đưa tay ra đặt lên tay của Tề Thịnh.
Nội thị đứng ở cửa vươn cổ hô lớn: “Thái tử điện hạ, Thái tử phi đến!”.
Tề Thịnh cầm tay tôi, từ từ tiến vào trong đại điện của Diên Xuân các.
Các ông chủ lớn như Hoàng đế. Hoàng hậu, cả Thái hậu vẫn chưa đến, những người đến trước là các vương công, vương phi, công chúa, phò mã… và cả những hoàng thân quốc thích như quận vương, quận công. Số lượng người rất đông, chật cả đại điện. Rõ ràng khả năng lưu truyền giống nòi của hoàng gia rất lớn, rất mạnh!
Tề Thịnh đưa tôi bước vào trong, những người trong điện đều đứng dậy hành lễ trước chúng tôi. Tôi vừa làm bộ theo Tề Thịnh, vừa đưa mắt quan sát thật kỹ những người đẹp trong điện và cả vẻ thể hiện khác nhau trên từng khuôn mặt ấy. Triệu vương phi Giang thị vẫn mặc một bộ đồ màu trắng, đứng ngay đơ bên cạnh Triệu vương.
Tôi bất giác thầm kêu: Quả nhiên muốn thể hiện tấm lòng hiếu thuận thì phải mặc đồ trắng, muốn khoe đẹp thì phải lộ đùi!
Ánh mắt Giang thị lướt qua người tôi một lượt rồi dừng lại trên người Tề Thịnh.
Tôi quay đầu lại, ánh mắt như lửa cháy của Tề Thịnh đang đóng đinh vào Giang thị. Người anh em, cùng là đàn ông, mặc dù tôi rất hiểu anh, cũng rất muốn ủng hộ anh, nhưng anh có thể nể mặt người anh em Triệu vương của anh một chút được không? Dù sao đó cũng là vợ của Triệu vương! Có muốn cắm sừng người ta cũng không nên trắng trợn như vậy chứ?
Triệu vương rõ ràng cũng nhận thấy ánh mắt của vợ và người anh em nhà mình rất mãnh liệt, thế là sau khi nhìn Tề Thịnh một chút, đột nhiên chuyển ánh mắt về phía tôi.
Ánh mắt của anh, tôi hiểu. Nhưng đó là vợ anh chứ không phải là tôi, sao tôi phải lo chứ! Sao cơ? Để ý Tề Thịnh bên cạnh tôi ấy à? Anh ta đâu có cưa cẩm vợ tôi, việc gì tôi phải để ý đến anh ta?
Vì thế, tôi nhìn lại Triệu vương bằng ánh mắt bình thản.
Cảnh tượng đó rất kỳ quặc, Tề Thịnh và Giang thị nhìn nhau bằng ánh mắt rực lửa, còn tôi và Triệu vương thì dùng ánh mắt bình thản nhìn nhau…
Cho đến khi tiếng một ai đó ở bên cạnh vang lên: “Tam ca, Ngũ ca, Phụ hoàng và Mẫu hậu sắp đến rồi, chúng ta ra đón đi”.
Tôi quay đầu lại nhìn thấy mấy công tử đứng ở bên cạnh, trong đó có một người rất quen, nhìn kỹ lại, cuối cùng không thể tiếp tục giữ vẻ mặt bình thản được nữa.
Nhà xí huynh ơi là Nhà xí huynh. Tôi chỉ mong sao ánh đèn của nhà xí hôm ấy thật tối, người kia lại hoa mắt vì say mà không thể nhìn rõ khuôn mặt tôi…
Tôi đang cầu nguyện trong lòng như thế thì Nhà xí huynh nhìn về phía tôi, bình thản chào: “Tam tẩu”.
Nói xong, hơi quay đầu lại chào Giang thị một câu “Ngũ tẩu”.
Tôi nhìn ánh mắt của anh ta không có gì khác lạ, lúc đó mới tạm thấy yên tâm. Còn chưa kịp mừng vì mắt của Nhà xí huynh quả là không tốt như tôi nghĩ lại thì nghe thấy anh ta nói bằng giọng rất nhã nhặn, lịch sự: “Tam tẩu, điệu Ba mươi sáu mà tẩu muốn nghe hôm ấy, đệ đã tìm được rồi, để hôm khác đệ sai người mang đến cho tẩu”.
Nghe nói vậy, tôi không khỏi ngay ra, điệu Ba mươi sáu? Đâu ra cái điệu Ba mươi sáu ấy? Nhìn đôi mắt bình thản của Nhà xí huynh, tôi chợt hiểu ra, ba sáu mười tám! Ý anh ta muốn nói tới bài “Mười tám điệu sờ”!
Chà! Thằng oắt ấy không chỉ là đế vương của chủ nghĩ bình thản mà còn là một kẻ bụng dạ đen tối nữa!
Chỉ tiếc là ông đây cũng không phải là người dễ chơi. Nét mặt tôi bỗng chốc trở nên vui mừng, quay sang cảm ơn: “Thế thì thật đa tạ Cửu đệ!”.
Nhà xí huynh khách sáo đáp lại: “Tam tẩu khách sáo rồi”.
Hai chúng tôi cứ người cảm ơn, kẻ từ chối như vậy khiến cho những người đứng bên cạnh chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Tề Thịnh vì sĩ diện nên mặt lạnh như tiền không hỏi han gì, còn Triệu vương thì hỏi thẳng Nhà xí huynh: “Cửu đệ nói tới bài nào vậy?”.
Khuôn mặt Nhà xí huynh cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười, liếc tôi một cái rồi mới đáp: “À, là mấy bài hát dân gian, Tam tẩu vô tình nghe được nên nhờ đệ tìm giúp ấy mà”.
Nhà xí huynh nói với vẻ rất nghiêm túc, tôi nghe vậy cũng không biết phải nói gì. Nghĩ lại thì những điều Nhà xí huynh nói cũng chẳng phải hoàn toàn sai, bài hát “Mười tám điệu sờ” đúng là bài hát dân gian thật!
Tề Thịnh ở bên cạnh vốn không nói gì, lúc này cũng đưa đôi mắt lạnh lùng liếc tôi một cái.
Giang thị đứng bên nãy giờ luôn tỏ ra e lệ, u buồn, lúc này đột nhiên lên tiếng, khẽ hỏi Nhà xí huynh: “Không biết đó là bài hát nào, Cửu đệ có thể cho ta mở mang tầm mắt với được không?”.
Nghe những lời ấy, suýt nữa thì tôi không giữ được bình tĩnh, mấy từ “Không cho được” buột miệng thốt ra gần hết, nhưng may sao còn kịp giữ lại từ cuối cùng. Tôi vội lấy lại vẻ bình thản trên mặt rồi nhìn Nhà xí huynh, hỏi: “Không cho… sao được, phải không?”.
Nụ cười trên môi Nhà xí huynh càng nở rộng, anh ta đáp: “Tất nhiên là được, để hôm khác đệ sẽ sai người chép thêm một bộ rồi cho người mang tới cho Ngũ tẩu”.
Giang thị quay sang nở một nụ cười rất đỗi dịu dàng với Nhà xí huynh, tôi chợt cảm thấy trong lòng rộn ràng hẳn lên. Nhìn khuôn mặt trắng nõn của Giang thị, tôi thầm nghĩ nếu cô ta mà hát “Mười tám điều sờ” thì không biết sẽ thế nào nhỉ?
Có lẽ vì tôi suy nghĩ rất lung nên không làm chủ được ánh mắt nhìn Giang thị, vì vậy Giang thị nhìn lại tôi một cái rồi vội ngoảnh mặt tránh sang hướng khác, đưa tay ra khẽ túm lấy vạt áo của Triệu vương.
Triệu vương vội mỉm cười vẻ vỗ về với Giang thị, sau đó đưa tay ra nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô ta.
Thế này thì không được rồi! Sắc mặt của Tề Thịnh càng lạnh lùng hơn. Tôi bỗng thấy nhức đầu vì cơn giận dữ của anh ta, bụng nghĩ thầm, phen này Tề Thịnh không nén được nữa rồi. Người anh em này, anh đường đường là Thái tử mà chỉ vì một người con gái, lại đánh mất phong thái của mình giữa chốn đông người thế này sao? Chẳng qua cũng chỉ là đàn bà mà thôi, chờ đến khi anh làm Hoàng đế rồi, đừng nói là một người con gái, tất cả giống cái trong tiên hạ này đều là của anh!
Haizz, Thái tử còn quá trẻ. Chúng ta phải cho phép người trẻ tuổi phạm sai lầm, phạm sai lầm không đáng sợ, chỉ cần biết sửa chữa thì lại là công dân tốt. Với mục đích cao cả cứu người trị bệnh, cuối cùng tôi nghiến răng đưa tay về phía Tề Thịnh, học theo Giang thị, nắm lấy vạt áo của anh ta, nói với giọng dịu dàng mà đến tôi còn thấy buồn nôn: “Điện hạ, đã đến lúc ra đón Phụ hoàng và Mẫu hậu rồi”.
May mà Tề Thịnh vẫn chưa đến mức ngu ngốc, trước mặt các vị hoàng thân quốc thích trong điện đã không gạt tay tôi ra, chỉ đáp: “Được”, rồi không nhìn Giang thị thêm cái nào, quay người dẫn đầu đoàn người bước ra cửa điện.
Tề Thịnh bỏ đi như vậy, bàn tay tôi tất nhiên bị hụt, tôi đành thu tay về, làm như chẳng có chuyện gì, đưa tay lên sửa lại cổ áo rồi đi theo Tề Thịnh ra phía cửa điện. Trong lúc đó, mắt tôi cũng vô tình lướt qua bên cạnh, bắt gặp Nhà xí huynh đang nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa không, tôi hơi sững người, trong lòng lập tức hiểu ra.
Ngươi… ngươi… không phải ngươi có ý đồ với ta đấy chứ?
Tôi vẫn chưa chắc chắn lắm nên bất giác đưa mắt nhìn Nhà xí huynh một lần nữa, quả nhiên vẻ mặt này rất quen thuộc. nhớ ngày trước tôi cũng từng đứng trước gương luyện tập không biết bao nhiêu lần, bởi vì phần lớn chị em phụ nữ đều rất thích kiểu nửa cười nửa không ấy.
Tuyệt chiêu hạ gục phụ nữ – nửa cười nửa không: cười nhưng lại không cười. Những cử động trên mặt rất khó thực hiện và cũng khó nắm bắt mức độ thể hiện sao cho phù hợp. Nếu mạnh quá thì lại thành ra cười to, gọi là kiểu cười ngây ngô; nếu khẽ quá thì lại chẳng khác gì lên cơn động kinh. Tóm lại, những người luyện thành loại tuyệt chiêu này rất ít, mà số người trở thành hình mẫu của kiểu cười ấy lại càng ít hơn.
Nhưng, rất rõ ràng là Nhà xí huynh đã luyện được tuyệt chiêu ấy đến mức thành thạo.
Chỉ đáng tiếc là anh đã áp dụng sai đối tượng mất rồi, anh không nghe nói có những thái tử phi đã đổi nghề thành công à? Anh liệu có đủ khả năng để đáp ứng tôi không? Bớt trò ấy đi được rồi!
Thế nên, tôi làm như Nhà xí huynh là vật vô tri, bình thản quay đầu đi theo sau Tề Thịnh ra đón Hoàng thượng, Hoàng hậu và đoàn tùy tùng đằng sau. Vừa đặt chân đến cửa, tiếng đón chào của các nội thị cũng đồng thời vang lên. Hoàng thượng và Hoàng hậu mỗi người một bên dìu Thái hậu, phía sau là một bầu đoàn các cung tần, mỹ nữ quần áo đủ màu sắc đang chậm rãi bước tới.
Tề Thịnh là người đầu tiên kéo vạt áo quỳ xuống hành lễ, những người ở trong điện cũng đồng loạt quỳ theo. Thái hậu nhìn thấy đông đủ con cháu như vậy thì rõ ràng rất vui, vội bảo mọi người đứng dậy.
Lúc đó tôi cũng đứng dậy theo mọi người. Vừa đứng thẳng lên thì nghe tiếng Thái hậu cho gọi mình. Tôi cũng đã gặp Thái hậu mấy lần, biết được Thái hậu vẻ ngoài thì hiền từ, nhưng thực ra là người rất thông minh và quyết đoán. Nghe tiếng Thái hậu gọi, tôi vội đi tới bên, trong lòng không khỏi phấp phỏng, lo âu.
Thái hậu cầm tay tôi, hỏi bằng giọng dịu dàng: “Đã khỏe hơn rồi chứ?”.
Tôi làm điệu bộ, khẽ gật đầu, đáp: “Bẩm Thái hậu, con đã khỏe rồi. Đa tạ Thái hậu quan tâm”.
Thái hậu mỉm cười, đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Tề Thịnh bên cạnh, đặt lên tay tôi, cười nói: “Vợ chồng thì phải thương yêu nhau, sau này không được rời tay nhau ra nữa”.
Tôi nghe Thái hậu nói mà sởn cả gai ốc, lại không thể gạt tay của Tề Thịnh ra được, chỉ có thể cúi đầu, giả như ngượng ngùng, e thẹn.
Thái hậu lại cười, đưa tay ra vỗ vỗ lên tay của tôi và Tề Thịnh, sau đó tha cho chúng tôi, bước tới ngồi vào vị trí chính giữa. Tôi thở phào một cái, vừa về chỗ vội nắm lấy bàn tay của Lục Ly sờ sờ nắn nắn một lúc, mãi mới đè nén được cảm giác sởn da gà.
Dạ tiệc của hoàng gia quanh đi quẩn lại cũng chỉ là ăn uống, múa hát. Ăn, tôi cũng không dám ăn thoải mái; uống, càng khỏi phải nói, sai lầm thì chỉ phạm phải một lần là quá đủ; hát, nghe không được giai điệu; múa, vì mặc quá nhiều, che quá kín nên chẳng còn đâu phong thái nữa. Bởi vậy, tôi chỉ còn cách nhìn các mỹ nhân mỗi người một vẻ để tiêu hết thời gian.
Còn chưa kịp nhìn hết những người đẹp trong điện thì bỗng có ai đó kéo vạt áo tôi. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một tiểu mỹ nhân đã ngồi vào vị trí vốn dành cho Tề Thịnh. Tiểu mỹ nhân này tuổi mới chừng mười lăm, mười sáu, đang ở thời kỳ hoạt bát, đáng yêu nhất, cười hì hì kéo vạt áo tôi, miệng gọi: “Tẩu tẩu”.
Ôi, giá tiểu mỹ nhân gọi bằng hai tiếng “ca ca” thì hay biết bao nhiêu, tôi không nén được thở dài một cái. Đúng lúc này Lục Ly lại không ở bên cạnh, tôi không quen biết cô gái đang ngồi trước mặt mình là ai, nhưng nghe cách cô gọi Trương thị là “tẩu tẩu” thì có lẽ là một trong mấy vị công chúa rồi.
Tiểu mỹ nhân lại kéo vạt áo tôi lần nữa, ghé sát miệng vào tai tôi, nói như van nài: “Tẩu tẩu tốt bụng, muội ở đây chán lắm, tẩu tẩu đưa muội ra ngoài xem hoa đăng được không?”.
Hôm nay là Tết Nguyên tiêu, tôi biết dọc đường ven hồ Thái Dịch đều treo hoa đăng do các nơi tiến cống, bây giờ nghe người đẹp nài nỉ bằng giọng thỏ thẻ, tôi cân nhắc giữa cái được và mất của việc ngồi đây ngắm cả dàn mỹ nhân với việc đưa một tiểu mỹ nhân đi xem hoa đăng. Rốt cuộc tôi kiên định đứng dậy, cầm tay tiểu mỹ nhân lặng lẽ rời điện ra ngoài.
Cành hoa bên bờ Thái Dịch đều được quấn dải lụa, những chiếc đèn đủ hình dạng được giăng kín một vòng hồ, trông xa vô cùng rực rỡ. Tiểu mỹ nhân nắm tay tôi, tránh các cung nữ nội thị đi về phía hồ, nhưng khi tới chỗ hoa đăng thì lại không ngắm đèn mà cứ lôi tay tôi vào chỗ tối. Thấy vậy, trong lòng tôi không khỏi mừng thầm, tưởng như mình chính là tình lang mà tiểu mỹ nhân đang dắt đi.
Có lẽ vì quá phấn khích nên tôi không để ý dưới chân, giẫm phải một hòn đá, loạng choạng một lúc mới đứng vững lại được. Cúi xuống nhìn bộ ngực có phần phát triển quá mức của mình, tôi chợt cảm thấy như có một thùng nước lạnh giội từ trên đầu xuống. Tôi đâu phải tình lang của tiêu mỹ nhân, bây giờ tôi là thái tử phi.
Đầu óc tỉnh táo lại, thân thể cũng lập tức thấy ớn lạnh, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra tôi đã đi tới đám cây rậm rạp cách hồ một quãng khá xa. Tiểu mỹ nhân không biết đã biến đi đằng nào mất, tôi thấy người lạnh toát, lúc này mới cảm thấy có gì đó bất thường. Vừa rồi tôi bị mỹ nhân mê hoặc, chỉ biết đi theo, nhưng bây giờ nghĩ lại thì thấy đúng là tiểu mỹ nhân có âm mưu, nếu không thì vì sao phía ngoài có rất nhiều đèn màu như vậy mà cô ấy lại cứ lôi tôi vào chỗ tối tăm thế này? Ở đây làm gì có đèn mà ngắm?
Đang suy nghĩ như vậy thì nghe thấy có tiếng nói chuyện khe khẽ từ phía lùm cây cách chỗ tôi không xa. Tôi dỏng tai lên có lắng nghe, bỗng nhiên hiểu ra. Thì ra, tiểu mỹ nhân không phải muốn tôi đưa đi ngắm đèn, mà là muốn tôi ra đây để bắt gian!
Ôi chà chà! Đúng là sắc đẹp làm con người ta lú lẫn!
Tiếng nói chuyện mỗi lúc một gần, tôi không biết phải trốn vào đâu, vội vàng chạy về phía một gốc cây to. Ai ngờ, khi ôm váy chạy tới nơi mới phát hiện phía sau gốc cây ấy đã có một người khác đang nấp. Nếu đổi sang chỗ khác thì không kịp nữa, trong mấy giây ngắn ngủi tôi không thể nghĩ được gì nhiều, đành phải đẩy vai người kia, khẽ nói: “Lùi vào trong một chút!”.
Người kia cũng không hỏi câu nào, lập tức lui sang bên, không những nhường chỗ cho tôi mà còn kéo tôi một cái. Tôi rất cảm động, vội nói khẽ mấy câu: “Cảm ơn người anh em!”, sau đó quay người lại kéo tà váy như đuôi con gà của mình. Tôi vừa kéo xong tà váy thì lập tức nghe thấy tiếng nói từ phía sau.
“… Chàng cũng nên đối xử tốt với nàng ấy, như thế này không công bằng với nàng ấy.”
“Công bằng với cô ta, thế ai sẽ công bằng với ta?”
“…”
“Ánh Nguyệt, hãy rời khỏi Ngũ đệ đi!”
“Nhưng Triệu vương đối với thiếp rất tốt.”
“Ta có thể đối xử với nàng tốt hơn thế!”
“Chàng không thể! Triệu vương có thể cả đời này chỉ có mình thiếp, chàng có làm được điều đó không?”
“… Ánh Nguyệt, nàng không nên gay gắt như vậy!… Nàng hãy chờ ta thêm ít ngày nữa, được không?”
“Tề Thịnh, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi, được không? Chàng cứ sống cuộc sống thê thiếp thành đàn của chàng, còn thiếp cũng sẽ sống bình lặng của thiếp, thỉnh thoảng chúng ta nhớ đến nhau một chút, như thế chẳng phải rất tốt sao?”
Chà! Đúng là màn trình diễn hoàn hào từ âm thanh cho đến cảm xúc! Hai người ấy dừng lại ở một chỗ cách tôi không xa. Vì nơi tôi đứng là chỗ cuối gió nên những âm thanh ấy vọng đến rất rõ ràng, không thiếu một từ nào. Tôi nghe mà trong lòng dâng trào cảm xúc, người đứng bên cạnh cũng nghe rất chăm chú, khi nghe thấy hai từ “Tề Thịnh” còn khẽ chạm vào tôi, thì thầm: “Ôi! Thì ra là Thái tử!”.
Tôi gật đầu: “Đúng thế!”.
Người bên cạnh tôi lẩm bẩm: “Ngũ đệ? Nữ nhân kia là vợ của Ngũ đệ? Triệu vương phi”.
Đầu óc cũng nhanh nhạy phết nhỉ, tôi thầm nghĩ.
Tề Thịnh và Giang thị vẫn tiếp tục nói chuyện về chủ đề kia, tôi nghĩ, chắc họ sẽ còn nói với nhau rất lâu nữa. Người bên cạnh tôi rõ ràng cũng ý thức được điều đó, dùng vai huých khẽ tôi một cái, hỏi: “Này, có hạt dưa không?”.
Tôi lắc đầu.
Người ấy lại hạ giọng nói: “Tiếc thật”.
Nói xong đưa tay tìm một hồi lâu, lấy từ trong lòng ra một túi giấy đưa cho tôi, lại hỏi: “Có bánh quế đây này, muốn ăn không?”.
Tôi xua tay: “Không, ta không thích ăn đồ ngọt”.
“Ồ…” Người kia nghe tôi nói không ăn liền không khách sáo ăn một mình, vừa ăn vừa thì thầm: “Thái tử cũng thật là, thiếu gì đàn bà, lại cứ nhất định tìm đến vợ của em mình, về tình thân lẫn đạo đức đều chẳng hay tí nào”.
Tôi gật đầu đồng ý. Chỉ riêng người đẹp trong Đông Cung thôi cũng nhiều không kể xiết, ai cũng ngực to, eo nhỏ, mặt xinh. Đầu óc của Tề Thịnh đúng là có vấn đề, sao cứ nhất định phải là một người trung bình như Giang thị chứ!
Người kia lại khẽ nói: “Nghe nói Thái tử phi cũng là một mỹ nhân hiếm có, thế mà lại gặp phải người chồng như thế, đúng là đen đủi quá!”.
Về điểm này tôi cũng rất đồng tình, liền nói thêm vào: “Người gặp đen đủi đâu chỉ có Thái tử phi, huynh chưa biết đấy thôi, rất nhiều mỹ nhân ở Đông Cung đều đang phải làm quả phụ sống. Chà! Thật đáng tiếc!”.
Người kia lại nói: “Nếu tôi là Thái tử phi, tôi cũng sẽ ra ngoài ăn vụng!”.
Tôi tiếp lời: “Thực ra, Thái tử phi cũng muốn ra ngoài ăn vụng lắm”.
Người kia liền tổng kết: “Dù nói thế nào, thì Thái tử phi cũng thật là đáng thương”.
Hà? Nói đen đủi thì tôi nhận, nhưng sao lại đáng thương?
Tôi đang định phản bác thì lại nghe thấy Giang thị nói: “Thật ra… nàng ấy cũng chỉ là một người đáng thương mà thôi, đến con cái cũng chẳng có”.
Tề Thịnh khẽ hừ một tiếng rồi nói: “Đó là vì cô ta tìm cách hãm hại nàng”.
Giang thị thở dài, nói: “Trên đời này sao lại có người dã man đến thế, lợi dụng cả đứa con đẻ của mình”.
Tề Thịnh dừng một lát, nói bằng giọng lạnh lùng: “Có đứa bé ấy không còn chưa biết, nếu hôm ấy cô ta không giở trò trong thức ăn của ta thì làm gì có chuyện ta ngủ lại ở chỗ cô ta. Nhưng chỉ có một lần thì làm sao có ngay được…”.
Tôi nghe vậy mồ hôi toát ra đầm đìa, thì ra Trương thị đã dùng thuốc nên mới trói được Tề Thịnh, nếu như vậy thì thực sự là rất đáng thương.
“Đúng là vô sỉ!”, người bên cạnh khẽ kêu lên.
Tôi cũng nói theo: “Đúng là rất đáng xấu hổ”.
Để lôi kéo nam nhân mà phải dùng đến thủ đoạn này, lại còn để lại dấu vết để người ta nói xấu sau lưng. Trương thị ơi là Trương thị, cô đã phí hoài tấm thân đẹp đẽ của mình một cách mù quáng mất rồi!
Tôi đang thầm kêu như vậy thì người bên cạnh đã ăn xong bánh quế, thuận tay phủi hết vụn bánh tạo nên những tiếng “bộp, bộp”. Tôi sững người như hóa đá.
Tiếng của Tề Thịnh lạnh lùng vang lên từ phía bên kia: “Ai?”.
Tôi há hốc miệng, mở to mắt nhìn người bên cạnh đột nhiên leo tót lên cây như một chú khỉ, tiếp đó Tề Thịnh xuất hiện ngay trước mắt tôi.
Hôm nay mặc dù là ngày rằm trăng tròn, nhưng vì ở dưới lùm cây, ánh trăng bị tán lá che khuất gần hết nên chỉ nhìn thấy dáng người mà không nhìn rõ mặt. Tề Thịnh dùng tay bóp lấy cổ họng tôi, cúi đầu nhìn một hồi mới nhận ra là ai, tay từ từ lỏng ra, cố nén cơn giận, hỏi: “Cô làm gì ở đây?”.
Tôi đưa tay vuốt cổ, ngước lên nhìn Tề Thịnh, hỏi với vẻ thăm dò: “Nếu… thiếp nói rằng… thiếp ở đây ngắm trăng… chàng có tin không?”.
Vì rất tối bên tôi không nhìn rõ ánh mắt của Tề Thịnh, nhưng căn cứ theo tình hình trước mắt thì anh ta chắc chắn không tin. Đúng lúc tôi đang cân nhắc thì Tề Thịnh buông tay ra, nói với giọng lạnh lùng: “Về đi!”.
Tôi mong mãi câu này của anh đấy! Nghe Tề Thịnh nói vậy, tôi vội vàng nhấc váy lên quay người đi về. Vừa đi được mấy bước thì nhìn thấy một tà váy trắng thấp thoáng sau một gốc cây khác, không kìm được mà tốt bụng dừng lại nhắc nhở: “Này, chàng hãy nói với nàng ấy, lần sau đến những chỗ tối như thế này thì hãy chọn đồ sẫm màu, đừng mặc màu trắng như thế, rất lộ liễu, để người khác nhìn thấy thì không hay đâu!”.
Nói xong, không thèm nhìn vẻ mặt của Tề Thịnh, tôi nhấc váy bước nhanh. Người ta có câu, họa từ miệng mà ra! Hôm ấy, vừa kết thúc bữa tiệc về đến Đông Cung, Tề Thịnh liền tuyên bố cấm cung tôi đúng một tháng khiến mọi người đều sững sờ. Tôi lại càng sững sốt hơn, cứ nhìn anh ta trân trân, trong bụng thầm kêu lên: Tề Thịnh, anh giỏi lắm, anh qua cầu rút ván cũng thuận tay thật đấy! Anh tưởng rằng tôi sống ở Đông Cung sung sướng lắm chắc? Hằng ngày chỉ có mỗi một thú vui là ngắm mỹ nhân ra ra vào vào, ấy thế mà anh cũng dám cấm nốt!
Hơn nữa, anh và vợ của em trai anh được phép ngắm trăng thưởng cảnh, còn tôi ngắm trăng một mình thì lại không được? Thiên lý ở đâu? Hả? Ti Mệnh Tinh Quân chết tiệt!
Mọi người đều không hiểu vì sao bỗng dưng tôi lại bị cấm cung như vậy, còn tôi thì hiểu rất rõ nhưng lại không thể nói ra, đành để cho họ buồn phiền vậy. Lục Ly lại càng tỏ ra uất ức thay cho tôi, nha đầu ấy đã đưa tôi tới dự tiệc với tinh thần cải cách vô cùng nhiệt tình, giữa đường chỉ chạy vào nhà vệ sinh một lát, quay lại thì thấy Tề Thịnh và tôi đều biến mất, tiếp đó lại thấy tôi và Tề Thịnh người trước, kẻ sau cùng quay về, còn tưởng rằng tôi và anh ta cùng đi với nhau nên trong lòng vô cùng mừng rỡ, ai ngờ, vừa về đến Đông Cung thì đã gặp ngay sự việc tồi tệ thế này. Vì vậy, trái tim non nớt của Lục Ly tổn thương nghiêm trọng.
Vì bị nhốt nên các cung nữ hầu hạ cũng bị cắt giảm. Không điện, không Internet, không người đẹp, tôi chỉ còn biết ngắm trăng cho qua ngày đoạn tháng.
Ngồi ở bậc thềm ngoài điện ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, tôi rất muốn hét to lên, nhưng vừa mới mở miệng ra đã chẳng thấy có tí sức lực nào. Nếu là trước đây, mỗi khi há miệng ra gào thì còn ra được hai quả cà chua và một chậu nước rửa chân, bây giờ nếu có gào lên cũng chẳng ra thứ gì. Nghĩ vậy, tôi cảm thấy thật sự bất lực, đành thở dài một tiếng.
Lục Ly cứ ngồi lẳng lặng bên tôi từ nãy tới giờ, nghe thấy tôi thở dài như vậy lập tức nghẹn ngào: “Nương nương…”.
“Dừng lại!” Tôi vội đưa tay ra, thương lượng với Lục Ly: “Chúng ta đừng khóc nữa nhé?”.
Lục Ly vừa đưa tay lau nước mắt, vừa gật đầu rõ mạnh.
Dưới ánh trăng, dáng điệu của Lục Ly thực sự rất hấp dẫn, chỉ có điều… Haizz, quá thân thiết, không nỡ ra tay! Thế nên tôi đành nói: “Lục Ly, có biết hát không? Hát cho ta nghe một bài đi!”.
Đôi mắt của Lục Ly vẫn còn hoe đỏ, thẹn thùng lắc đầu.
Tôi thở dài: “Thôi! Để ta hát cho em nghe một bài nhé?”.
Lục Ly gật đầu đầy vẻ ngạc nhiên trước sự ưu ái đó.
Vốn dĩ tôi định hát “Mười tám điệu sờ”, nhưng nhìn đôi mắt đang hướng về mình đầy vẻ sùng bái, tôi không nỡ bắt nạt một tiểu cô nương. Ngẫm nghĩ một lát bèn quyết định bước lên bậc thềm, tiến lên mấy bước tới đứng trước mặt của Lục Ly, làm tư thế như đang ôm cây đàn ghi ta trong lòng, ngón tay như đang gẩy đàn, cất tiếng hát:
“Cô gái đối diện ơi,
Hãy nhìn đây, nhìn đây,
Tiết mục ở đây rất đặc sắc,
Xin đừng giả bộ như không hiểu.
Cô gái bên kia ơi,
Hãy nhìn đây, nhìn đây.
Đừng sợ điệu bộ này của tôi,
Thực ra tôi rất đáng yêu.
Nỗi buồn của người con trai cô độc,
Có nói ra, ai là người biết.
Xin cô hãy đưa mắt về đây,
Để dỗ dành tôi,
Làm tôi vui trong lòng
…”
Lúc đầu chỉ có một mình Lục Ly nghe, sau đó thêm mấy cung nữ nữa cũng sán lại gần. Tôi thấy mọi người đều có vẻ rất thích thú nên càng cao hứng, càng hát càng say sưa, như thể được trở về với những ngày trước đây, giữa trưa nắng không nằm nghỉ, tay ôm chiếc ghi ta cũ kỹ, đứng dưới tòa ký túc nữ cất cao giọng hát, chỉ mong có được nụ cười của một cô gái…
Hát xong, tôi cười khúc khích nhìn Lục Ly và các cung nữ nữa, chờ đợi phản ứng của họ.
Thế nhưng, ở dưới một mảnh yên lặng.
Một hồi lâu sau, Lục Ly mới khẽ hỏi: “Nương nương, cổ và tay của nương nương sao thế?”.
Tôi ngây người, sét đánh ngang tai… Quả nhiên, làm bộ làm tịch sẽ bị sét đánh mà…
Lục Ly lại hỏi: “Nương nương, nương nương học bài hát ấy ở đâu vậy? Từ trước đến giờ em chưa bao giờ nghe thấy nương nương hát”.
Đúng thế, bây giờ tôi là Thái tử phi Trương thị, bài hát như vậy, tôi học được ở đâu nhỉ? Sao đến cả thị nữ thân tín là Lục Ly cũng chưa bao giờ nghe?
Tôi cứ há miệng ra, một hồi lâu cũng không thốt được câu trả lời.
Đương lúc tôi còn đứng ngây ra thì thấy mấy cung nữ đứng trước mặt lẫn Lục Ly đều quỳ xuống, đồng thanh: “Thái tử điện hạ”.
Tôi quay người lại, Tề Thịnh đang đứng ở một chỗ không xa, vẻ mặt nửa tức giận, nửa vui mừng, vừa buồn vừa oán hận… Tóm lại là rất khó tả!
Ái chà chà, ăn trộm ngựa bị bắt quả tang rồi, không biết phải làm gì mới được đây!
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ xem Tề Thịnh sẽ nói gì với mình thì Tề Thịnh đột nhiên gầm lên bằng một giọng rất trầm: “Hoang đường!”.
Nói xong, phất tay áo bỏ đi.
“Có thực là… hoang đường như thế không?”, tôi quay lại hỏi Lục Ly.
Lục Lỵ nhìn tôi với vẻ buồn bã, hai giọt lệ đọng trên khóe mắt từ từ lăn xuống, Lục Ly nghẹn ngào: “Nương nương… nương nương sao vậy?”.
Nương nương… sao vậy? Nương nương của cô đã sớm về cực lạc rồi, còn ta ư? Rốt cuộc là ta thế nào?
“Lục Ly, em vào trước đi, ta muốn ngồi một mình.”
Lục Ly vẫn quỳ, nhìn tôi bằng đôi mắt chan chứa lệ, không chịu rời đi. Không hiểu vì sao, trong lòng tôi bỗng nhiên thấy rất phiền muộn, tôi gầm lên với Lục Ly: “Mẹ kiếp, tránh xa ta ra một chút được không?”.
Lục Ly đưa tay bịt miệng, mở to mắt nhìn tôi, nhất thời bị dọa đến khóc cũng không dám khóc.
Nhìn điệu bộ đáng thương của Lục Ly, bỗng nhiên tôi thấy toàn thân bất lực, đang yên đang lành lại nổi đóa với một cô nhóc. Nghĩ đến dây, tôi hạ giọng, khẽ nói với Lục Ly: “Ta không sao đâu, em cứ về phòng trước đi, ta muốn ngồi một mình suy nghĩ kỹ về những chuyện gần đây”.
Đúng thế, tôi chỉ muốn suy nghĩ một chút mà thôi. Thái tử vốn là người luôn bị nguy hiểm rình rập, lại không được Hoàng thượng yêu thích, hơn nữa còn dám nhân bữa tiệc trong cung mà hẹn hò với em dâu, nói ra lời hẹn ước chung sống bên nhau suốt đời, như thế này thì thời điểm bị phế truất của anh ta chẳng biết còn bao lâu? Một khi Thái tử bị phế truất thì tôi, một Thái tử phi sẽ như thế nào? Chỉ e rằng đến cả cái thân xác để tôi nương náu qua ngày cũng không còn nữa.
Tôi ngồi ở ngoài cửa điện đến nửa đêm, Tề Thịnh nâng thời gian cấm cung từ một tháng thành ba tháng. Trong ngoài cung đều truyền tai nhau rằng, kể từ sau khi rơi xuống nước tính tình của Thái tử phi thay đổi hẳn, đêm Nguyên tiêu lại còn bị trúng tà ở bên hồ, về đến cung liền lên cơn điên…
Kể từ đó, trong cung không có ai dám mặc đồ đỏ đi lại trong đêm nữa… sợ như thế sẽ trúng tà. Ái chà chà, đúng là oan uổng cho những bộ quần áo màu đỏ, rõ ràng là quần áo màu trắng mới trúng tà!
Bị cấm cung ba tháng, tôi không thể gặp người khác, những người khác cũng không được vào thăm tôi, bức bách đến mức hằng ngày trời vừa sáng là tôi đã vội chạy ra ngồi sưởi nắng ở bậc thềm ngoài cửa điện, sợ nếu không làm thế người sẽ mọc đầy lông mất.
Những ngày gần đây, Lục Ly gầy đi trông thấy, ánh mắt nhìn tôi càng buồn hơn. Đã mấy lần tôi nhìn thấy nàng nửa đêm ngửa mặt lên trời, miệng lẩm bẩm khấn: “… Cầu cho nương nương của con sớm bình phục, tín nữ Lục Ly xin tự nguyện giảm bớt mười năm tuổi thọ”.
Tôi nghe thấy thế trong lòng rất cảm động, lại nghe thấy Lục Ly chuyển sang nguyền rủa: “Cầu cho con tiện nữ Giang thị chết không tử tế, sớm rời nhân gian, tín nữ nguyện giảm bớt… hai mươi năm tuổi thọ”.
Này nha đầu, cô thế là không đúng rồi, tình yêu của cô dành cho Giang thị rõ ràng là hơn hẳn tình yêu dành cho ta rồi! Không công bằng tí nào!
Ngày lại ngày cứ thế trôi qua, đến khi tôi được ra ngoài thì đã là thời điểm xuân về hoa nở, những chiếc áo mùa đông dày cộm trên mình các cung nữ đã được thay bằng những chiếc áo mùa xuân mỏng manh, càng làm cho dáng vóc của họ thêm mềm mại, điệu đà. Tôi phủ phục ở cửa cung, nhìn những cung nữ xinh đẹp ra ra vào vào, mắt không nhịn được mà đỏ lên.
Chẵn ba tháng, cuối cùng thì ông đây cũng vượt qua rồi!
Lục Ly từ phía sau choàng cho tôi chiếc áo khoác, khẽ nói: “Nương nương, trời vẫn hơi lạnh, nương nương phải cẩn thận kẻo bị cảm đấy. Thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta về thôi, ngày mai lại đến”.
“Chờ chút đã, chờ thêm chút nữa”, tôi nài nỉ. Cung nữ có đôi mắt lá răm, chiếc eo mềm mại vừa đi qua lúc nãy vẫn chưa thấy về, tôi phải chờ đã, tốt nhất là hỏi được nàng là người của cung nào.
Giọng của Lục Ly có vẻ hơi đau khổ, cô hạ giọng dỗ dành: “Nương nương, đến giờ này rồi, có lẽ Thái từ điện hạ không về đâu. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục chờ, được không?”.
Tôi nghe Lục Ly nói vậy không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, nghĩ một lát thì hiểu ra cô nhóc này lại hiểu lầm, đang định quay lại đính chính thì thấy đôi mắt hạnh rưng rưng lệ. Haizz, xem ra có giải thích thì Lục Ly cũng không hiểu, thôi, chẳng việc gì phải tốn nước bọt vô ích. Chi bằng cứ để cô ấy hiểu là tôi đang chờ Tề Thịnh, ít ra thì ngày mai sẽ được chầu chực ở cửa để ngắm các người đẹp một các quang minh chính đại.
Lục Ly lại khẽ khuyên nhủ: “Hơn nữa, chỉ mấy ngày nữa thôi là đến Tết Nữ nhi, Thái tử điện hạ sẽ phải đưa nương nương về phủ Thượng thư, đến lúc ấy gặp được Đại lão gia rồi thì sẽ tính. Nương nương đã đợi được ba tháng, không lẽ không đợi thêm được mấy ngày nữa?”.
Mặc dù tiếng Lục Ly rất nhỏ nhưng lọt vào tai tôi thì lại chẳng khác gì tiếng sét kinh hoàng. Mấy ngày nữa Tề Thịnh phải đưa người vợ giả danh là tôi về nhà mẹ đẻ! Trời, phải làm gì bây giờ?
Có lẽ tôi quá ngạc nhiên tới mức ngây ra lại làm Lục Ly tưởng nhầm là tôi rất vui, không nén được mỉm cười một cách đau khổ, đưa tay vén giúp tôi mấy sợi tóc mai giống như an ủi tôi, cũng giống như đang tự an ủi mình: “Mặc dù đã ba tháng rồi Điện hạ không gặp nương nương, nhưng Tết Nữ nhi nhất định Người sẽ đưa nương nương về phủ, nhất định thế!”.
Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai. Tôi vẫn còn chưa kịp tỉnh lại sau cơn chấn động của việc Tề Thịnh sẽ đưa tôi về “nhà mẹ đẻ”, thì đã thấy tín sứ mang bài hát dân gian do Nhà xí huynh sai đến…
Nhìn thấy người đang ở trong điện, tôi bình thản quay đầu lại, nói với Lục Ly lúc đó đang chờ dâng trà: “Không cần rót trà đâu, mang một ít bánh quế ra đây đãi khách”.
Mặc dù Lục Ly không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nghe theo. Lục ly vừa bước ra đến cửa thì tín sứ đã cười, chắp hai tay hành lễ nói với tôi: “Hôm ấy không biết Thái tử phi nương nương, đúng là đã mạo phạm, xin Thái tử phi nương nương đại xá!”.
Đêm ấy trời rất tối, tôi không nhìn rõ dáng điệu của hắn ta, bây giờ nhìn kỹ thì thấy đó là một thiếu niên tuấn tú mặt mày sáng sủa, cùng lắm cũng chỉ mười tám, mười chín tuổi, đang ở độ tuổi thích khua môi múa mép.
Tôi không thèm để ý đến lời xin lỗi cho qua chuyện của hắn ta, chỉ hỏi: “Quý danh?”.
Người kia ngây người: “Ồ, họ Dương, Dương Nghiêm”.
“Thế hả, còn muốn ăn hạt dưa nữa không?”, tôi lại hỏi.
“…”
Trò trẻ con, không lẽ ta không trị được cậu?
Lục Ly đã bê một đĩa bánh quế ra, tôi ra hiệu cho cô đem đến chỗ Dương Nghiêm, nói: “Nếm thử đi, xem bánh quế ở chỗ ta có ngon hơn bánh chỗ người không?”.
Dương Nghiêm vui mừng cầm một chiếc lên, nếm một miếng, gật đầu: “Ngon lắm”.
“Vậy thì ăn thêm nữa đi”, nói rồi tôi quay lại hỏi Lục Ly: “Ở chỗ chúng ta còn loại đồ ăn nào nữa không? Các loại bánh ấy?”.
Lục Ly đáp một mạch: “Có bánh hạt dẻ, bánh nhân sen, bánh nếp, bánh bồ câu thủy tinh, bánh đậu xanh, bánh đậu hai màu…”
“Thôi được rồi, mang hết cả ra đây cho Dương… à… Dương gì nhỉ?”, tôi quay lại hỏi Dương Nghiêm.
Dương Nghiêm vội tiếp lời: “Nghiêm, Dương Nghiêm”.
“À đúng rồi, Dương Nghiêm. Mau mang cả ra đây cho Dương Nghiêm nếm thử.”
“Ồ, không cần đâu!”, Dương Nghiêm vội vàng ngăn Lục Ly nhưng nàng đã đi vào trong. Một lát sau Lục Ly dẫn mấy cung nữ bê ra mười mấy chiếc đĩa, bày ra trước mặt Dương Nghiêm.
Tôi mời nhiệt tình: “Nếm đi, nếm tất cả đi, ngươi đừng chê không ngon là được”.
Dương Nghiêm không thể từ chối lời mời nhiệt tình như vậy, đành cầm một miếng bánh hạt dẻ lên, cắn một miếng.
Tôi hỏi: “Ngọt không?”.
Dương Nghiêm gật đầu: “Cũng được!”.
Tôi lại hỏi: “Thế còn bánh hạt sen thì sao? Mau nếm thử đi!”.
Dương Nghiêm cố gắng nuốt chỗ bánh hạt dẻ trong miệng, cầm một miếng bánh hạt sen lên vẻ không mấy tự nguyện.
“Loại bánh này thì thế nào?”
“…”
Lục Ly thấy Dương Nghiêm bị nghẹn, định đi lấy nước nhưng bị ánh mắt tôi chặn lại, chỉ còn có thể đưa mắt nhìn Dương Nghiêm thông cảm.
Dương Nghiêm bị nghẹn, cố gắng lắm mới thốt lên được mấy từ: “Nước… nước…”.
Lúc đấy tôi mới quay lại gọi Lục Ly: “Lục Ly, nhanh lên, mang nước ra đây!”.
Quả nhiên là Lục Ly! Nghe tôi giục như vậy vội mang ra một ấm trà, lại gọi mấy cung nữ khác chạy đến giữ chặt lấy Dương Nghiêm, bành miệng anh ta ra mà đổ trà vào.
Dương Nghiêm vừa nghẹn vừa sặc, ho không ngớt.
Tôi lại nói: “Ối chà, bị sặc rồi, mau vỗ mạnh vào lưng anh ta đi, mạnh vào! Nhanh lên!”.
Lục Ly vội để ấm trà sang bên, ra sức đấm vào lưng Dương Nghiêm, nhưng vì sức nàng yếu, tôi càng nhìn càng thấy sốt ruột, cuối cùng không nhịn được, tự mình bước tới đấm mạnh một hồi vào lưng Dương Nghiêm.
Ta cho ngươi ăn hạt dưa, ta cho ngươi ăn bánh quế, ta cho ngươi phủi tay, ta cho ngươi leo cây, ta cho ngươi leo cây… ta đấm chết ngươi!
Cuối cùng vẫn là Lục Ly yếu mềm không thể tiếp tục nhìn được, khẽ hỏi tôi: “Nương nương… không định… đánh… người này… bị sao rồi chứ?”.
Tôi dừng tay, quả nhiên thấy Dương Nghiêm gục đầu xuống không động tĩnh gì, trong lòng chợt giật thót một cái. Trả thù là việc chính đáng, nhưng nếu gây ra án mạng thì lại quá mức rồi.
Đang lúc lo lắng thì Dương Nghiêm động đậy, ho thêm vài tiếng sau đó mới từ từ quay đầu lại, mặt mũi toàn là nước, không biết đó là nước mắt hay là nước trà mà vừa rồi Lục Ly đổ vào miệng hắn nữa. Đưa mắt lặng lẽ nhìn tôi một hồi, Dương Nghiêm lau hết nước trên mặt, nói với tôi giọng khản đặc: “Thù hận đến mức độ nào mà nương nương có thể ra tay nhẫn tâm như thế…”.
Tôi không nói được gì trước câu hỏi ấy, trong giây lát chỉ biết im lặng.
Dương Nghiêm lại cảm thán: “Cổ nhân nói không sai! Thà đắc tội với kẻ tiểu nhân chứ đừng đắc tội với đàn bà!”.
Câu nói ấy chạm đúng chỗ đau của tôi, cảm giác áy náy vừa mới nhen nhúm trong lòng lại bị hai chữ “đàn bà” dập tắt, cơn giận lại bốc lên đầu, tôi lập tức gầm lên: “Lục Ly, mau dâng bánh quế và trà cho khách!”.
“Đừng! Đừng! Đừng mà!”. Dương Nghiêm lập tức bật dậy khỏi ghế, chạy vội ra cửa, miệng kêu: “Xin cáo từ, không cần tiễn!”.
Vì động tác của Dương Nghiêm rất nhanh nên tôi bị bất ngờ, lúc sau mới quay đầu lại hỏi Lục Ly: “Hôm nay hắn tới đây có việc gì vậy?”.
Lục Ly chưa kịp trả lời thì Dương Nghiêm đã quay lại, có điều không dám vào bên trong mà chỉ đứng ngoài cửa thò đầu vào đưa mấy trang giấy, miệng nói: “Đưa nhạc phổ, Cửu ca sai ta mang nhạc phổ điệu “Ba mươi sáu” cho nương nương”.
Nếu hắn đừng nhắc đến còn đỡ, nghe hắn nhắc tôi lập tức nhớ đến chuyện ở trong nhà xí hôm ấy, cảnh tượng tôi đứng sát bên Nhà xí huynh mãi mà vẫn không lôi được “của quý” ra lại hiện lên trong đầu, vì thế tôi lập tức lớn tiếng gọi: “Lục Ly, mau chuẩn bị cho anh ta một túi bánh quế đem về!”.
Dương Nghiêm kêu lên một tiếng thảm thiết: “Cô có phải là phụ nữ không đấy?”, nói xong không chờ cung nữ ra đón lấy nhạc phổ đã ném vội xuống, quay người bỏ chạy, đến lúc nghe thấy câu tiếp theo thì hắn đã chạy đến sân: “Từ nay trở đi ta không bao giờ ăn bánh hoa quế nữa”.
Lục Ly bước tới nhặt mấy tờ giấy có ghi lời bài hát lên đưa cho tôi đồng thời khẽ cắn môi, nhìn dáng vẻ là biết trong lòng cô đang rất mâu thuẫn. Một hồi lâu sau, Lục Ly mới nói: “Nương nương, nô tì có lời này không biết có nên nói ra hay không”.
Rất ít khi thấy Lục Ly như vậy, vì thế tôi khẽ nói: “Chuyện gì? Cứ nói đi!”
Lục Ly thận trọng nhìn tôi một cái, khẽ nói: “Cửu điện hạ tuy là anh em ruột thịt của Thái tử điện hạ, nhưng dù sao thì cũng đã là người lớn, nương nương không nên bảo Cửu điện hạ tìm hộ nhạc phổ, chuyện này truyền ra ngoài sẽ khiến người ta cho rằng nương nương và Cửu điện hạ có tư tình”.
Tôi biết rằng Lục Ly nói có lý liền vội gật đầu, đáp: “Nhớ rồi, từ sau bớt qua lại với bọn họ là được mà”.
Lục Ly thấy tôi nghe lời như vậy, khẽ mỉm cười.
Tôi vẫn còn nhớ câu nói vừa rồi của Dương Nghiêm, trong lòng bừng bừng lửa giận, một mình đi lại trong điện vài vòng, cơn giận vẫn không nguôi, không nén được quay lại hỏi Lục Ly: “Ta có giống phụ nữ không?”.
Lục Ly vội dùng tay che miệng, đôi mắt mở to, vành mắt lập tức đỏ lên, dịu dàng an ủi: “Nương nương, sao nương nương lại hỏi như vậy? Nương nương là người phụ nữ dịu dàng và hiền thục nhất trên thế gian này, không chỉ là hình dáng, mà cả tính tình cũng rất tốt…”
Ôi, Lục Ly, cô đúng là rất biết an ủi người khác, giỏi đến mức ta nghe mà muốn đập đầu chết quách đi cho rồi.
Có lẽ Lục Ly thấy sắc mặt của tôi càng u uất nên vội nói thêm: “Nếu nương nương không giống phụ nữ, thì trên thế gian này chỉ còn toàn gã đàn ông lỗ mãng thôi”.
Quỷ thần ơi, đây là rắp tâm muốn ta chết phải không!
Thái Tử Phi Thăng Chức Thái Tử Phi Thăng Chức - Tiên Chanh