To acquire the habit of reading is to construct for yourself a refuge from almost all the miseries of life.

W. Somerset Maugham

 
 
 
 
 
Tác giả: Phi Phi Mộc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 105 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 01:32:40 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 89: Cẩm Ngôn, Ngươi Bảo Ta Nên Làm Gì Ngươi Mới Tin Ta
an đêm, ba người vội vàng thu thập xong tay nải, vụng trộm chuồn ra khách điếm, đi trên đường nhỏ hẻo lánh đi đến trước cửa bắc hẻo lánh, vậy mà phát giác cửa thành lại mở, hơn nữa cửa thành cũng không có một bóng người.
Trường hợp quỷ dị như vậy làm cho ba người đồng thời khiếp sợ không thôi. Lãnh Nguyệt nhìn nhìn Tô Miên Miên phía trước đang rối rắm không biết làm sao, lại nhìn về phía mâu quang có chút đăm đăm Cẩm Ngôn, nhẹ giọng nói: "Tiểu thư, cửa ở ba cái địa phương khác đều bị phong nghiêm ngặc, vậy mà cửa thành nơi này lại mở, không thích hợp a."
Cẩm Ngôn cũng cảm thấy không thích hợp, nhưng trước mắt nơi này là đường ra duy nhất, nếu như không từ nơi này rời đi, các nàng liền không có cơ hội rời đi.
Tinh tế suy tư nửa ngày, Cẩm Ngôn nhìn về phía Lãnh Nguyệt: "Hay là chúng ta phân công nhau hành động đi."
Quyết định xong, Cẩm Ngôn lấy ra son phấn trong tay nải, rõ ràng ở trên mặt hai người các nàng trang điểm một phen, lại tháo xuống mặt nạ trên mặt mình, lấy một khối mạng che mặt sớm đã chuẩn bị tốt che khuất. Dù sao, so với ặt nạ mà nói, mạng che mặt sẽ bớt thu hút sự chú ý của người khác một chút.
Làm tốt tất cả mọi thứ, ba người liền chuẩn bị ra đi, Cẩm Ngôn cảm thấy thật may mắn khi Tô Miên Miên có thể đi theo các nàng, bởi vì lúc này, từ hai người biến thành ba người, tương đối sẽ không làm người khác nghi ngờ.
Trước tiên các nàng ở cửa thành đi qua trái phải nhìn nhìn, xác định không có người, thế này mới đi ra ngoài. Bên ngoài cửa thành thật yên tĩnh, thôn trang cách đó không xa đèn đuốc sáng trưng. Ba người đầu tiên là trốn vào một bên trong lớp cỏ dại hồi lâu, mắt thấy mọi việc vẫn như trước không có bất kỳ động tĩnh gì, lúc này mới bắt đầu chạy đi.
Sắc trời rất đen, các nàng chọn đường đi trong ruộng, bờ ruộng thật hẹp, đi đứng có chút lảo đảo, thật vất vả đi được nửa canh giờ, các nàng lúc này mới yên tâm, ngay tại thời điểm bóng dáng các nàng biến mất ở chỗ rẽ nơi cửa thành, phía sau cửa thành bắc đột nhiên tự động đóng cửa, đối với ba người đang vội vàng chạy trốn, dĩ nhiên không có nhận thấy được.
Cho đến khi cảm thấy an toàn, Cẩm Ngôn mới chọn một con đường rộng rãi một chút, bởi vì không có cưỡi ngựa, cũng không có xe ngựa, đi bộ đến, phi thường vất vả, cũng may cách đó không xa còn có thôn xóm, điều này làm ấy người thấy được hi vọng, nỗ lực chống đỡ hướng về phía chỗ thôn xóm chạy đi.
Chỉ cần nơi có người, có thể mua được một số thứ này nọ, có phương tiện giao thông, sẽ không vất vả giống như bây giờ.
Rất xa, có thể nhìn thấy cửa thôn tối đen một mảnh, bất quá sắc trời vốn đã tối, ba người cũng không có lưu ý, ngay tại thời điểm các nàng tới gần, Tô Miên Miên đột nhiên một phen giữ chặt tay Cẩm Ngôn, hô nhỏ một tiếng: "Tỷ tỷ, phía trước giống như có người."
Cẩm Ngôn cùng Lãnh Nguyệt đồng thời ngẩng đầu, còn không có thấy rõ phía trước rốt cuộc có người hay không, bỗng nhiên tiếng gió nổi lên bốn phía, lập tức hai bên đường bỗng nhiên liền nhảy ra hai gã hắc y nhân, Cẩm Ngôn chỉ cảm thấy một trận gió qua, bên cạnh nơi nào còn có bóng dáng của Tô Miên Miên cùng Lãnh Nguyệt, lúc này sợ tới mức kêu to: "Lãnh Nguyệt! Miên Miên! Các ngươi ở đâu?"
Nhưng trả lời lại nàng chỉ có ô ô tiếng gió, Cẩm Ngôn còn chưa kịp định thần, nàng dĩ nhiên không tin trên đời có quỷ, nhất định là có người cố ý giả thần giả quỷ! Chẳng lẽ, là người trong kinh đuổi tới?
Nàng nghĩ đến đây, sắc mặt đại biến, nhưng là bốn phía đều tối đen một mảnh, nơi nào có nửa điểm bóng người, nàng nóng nảy, liền trực tiếp hướng về phía tiếng gió la lên: "Tần Phi Li, có phải ngươi hay không? Tần Phi Li, ngươi đi ra cho ta, đừng dấu đầu lộ đuôi dọa người! Ngươi đi ra!"
Trong bóng đêm, không có bất kì thanh âm nào trả lời nàng, chỉ có gió lạnh phần phật, thổi lên mặt nàng đến đau rát, nhưng ngay lúc nàng cho rằng, người tới căn bản không phải là Tần Phi Li, lại bỗng nhiên nhìn thấy ở cửa thôn nổi lên vô số cây đuốc, mà Lãnh Nguyệt, Miên Miên rõ ràng ở nhóm người kia. Các nàng bị những người đó bắt được, bị buộc phải im miệng, phát không ra tiếng, càng làm cho Cẩm Ngôn khiếp sợ là, đám hắc y nhân kia rõ ràng đều là một thân hắc y, ngay cả mặt cũng bị che nghiêm cẩn, rõ ràng là trang phục của người Quỷ vương phủ.
Cẩm Ngôn không biết tại sao nơi này lại xuất hiện người của Quỷ vương phủ, nhất thời hai chân đều có chút phát run, ngay lúc đó, một người từ trogn đám người đó chậm rãi đi ra, người nọ một thân hắc y, mặc phát cao thúc, thân hình cao ngất, trên mặt mang một khối mặt nạ màu đen rõ ràng đáng sợ dọa người, không phải Quỷ đế thì là ai?
Cẩm Ngôn bỗng chốc bị cả kinh sững sờ ngay tại chỗ, nửa ngày cũng không phản ứng kịp, nàng thật sự là không thể tưởng được, rốt cuộc việc nàng trốn đi cùng Quỷ đế có quan hệ gì? Mắt thấy hắn đến gần, theo bản năng liền lui lại phía sau một bước, lại nhìn đến Lãnh Nguyệt cùng Miên Miên bị hắn bắt được, lại không dám lại tiếp tục lui về phía sau, chỉ có thể đứng ở nơi đó, ngơ ngác nhìn hắn đến gần.
Sau đó, chuyện làm cho Cẩm Ngôn càng cảm thấy khiếp sợ đã xảy ra, chỉ thấy Quỷ đế cách nàng ba thước thì đứng lại, lặng im nhìn nàng, sau đó chậm rãi vươn tay đến sau đầu, cởi khối mặt nạ đáng sợ trên mặt kia ra.
Mặt nạ màu đen chậm rãi được cởi ra, lộ ra một gương mặt khuynh quốc khuynh thành, người nọ mặt mày tà tứ, môi mỏng xinh đẹp, khuôn mặt tuấn mỹ không giống phàm nhân, sau đó dưới ánh mắt ngốc lăng khiếp sợ của Cẩm Ngôn, cặp phượng mâu sâu không lường được chậm rãi nhíu lại, môi mỏng khẽ cong như quỷ mỵ nói: "Phu nhân đây là muốn đi đâu?"
Chân Cẩm Ngôn mềm nhũn, mắt thấy sẽ té ngã xuống đất, chỉ thấy một trận gió lướt qua, một trận thiên huyền địa ám, nàng đã ngã quỵ ở trong ngực người kia, mà rõ ràng trước mắt là một màu đen, nàng lại nhìn thấy rõ ràng, dưới ánh trăng, khuôn mặt vô cũng tuấn mỹ kia gần trong gang tấc, khuôn mặt kia nàng đã từng xem qua trăm ngàn lần, thậm chí còn hôn qua, nhưng bây giờ lại xuất hiện trong tầm mắt bản thân như vậy, quan trọng nhất là, hắn cư nhiên, lại là Quỷ đế!
Nàng chỉ cảm thấy bản thân giờ phút này đã thảm đến mức không chịu nổi, nếu không phải là bởi vì có mạng che mặt che lại, mặt nàng nhất định so với Quỷ đế trước mắt càng giống quỷ hơn. Nàng chật vật khẽ giật khóe miệng, máy móc há mồm nói: "Vương gia a! Ta thật sự tự mình hiểu lấy, ta lớn lên xấu như vậy, ngươi cưới ta, liền rất ủy khuất ngươi!"
Quỷ đế tà mị gợi lên khóe môi, cười nói: "Không ủy khuất, ta vừa vặn cần một người có diện mạo xấu xí về làm vợ, một đẹp một xấu, mới là thiên hạ đệ nhất."
Cẩm Ngôn nỗ lực kéo lên khóe miệng, ngón tay đặt ở vạt áo của hắn, nắm chặt vạt áo của hắn, cúi đầu nói: "Là muốn có danh thiên hạ đệ nhất sao?"
Nàng thực không biết bản thân là đang nói giỡn, nhưng là vì sao Quỷ đế nghe xong sau đó lại cười ha ha đây?
"Phu nhân yên tâm, mặt của ngươi, bản đế sẽ giúp ngươi chữa khỏi, từ nay về sau, ngươi không chỉ là phu nhân của bổn tọa, mà còn là nữ nhân của bổn vương."
Thanh âm của hắn trong nháy mắt cũng thay đổi, không lạnh lẽo băng hàn giống như thanh âm của Quỷ đế, nhưng cũng không phải thanh âm của Tần Phi Li, mà giống như thanh âm trung gian của hai người, giống như thấp thuần, lại giống như mang theo chút hư ảo, Cẩm Ngôn chỉ cảm thấy bản thân giống như đang nằm mơ.
Nàng cũng không biết rốt cuộc dũng khí của bản thân từ đâu mà đến đến, chậm rãi nâng tay lên, sờ lên mặt hắn, hơn nữa còn phi thường không khách khí nhéo nhéo: "Ngươi mang mặt nạ da người sao?"
Nàng nghe nói, có loại mặt nạ da người có thể thay đổi dung mạo của người, nhưng là, nàng ở trên mặt hắn sờ soạng nửa ngày, lại không đụng đến cái gì, ngược lại lại ngửi thấy được hương thảo dược nhàn nhạt mà quen thuộc ở trên người hắn,cho đến một khắc kia, nàng mới triệt để buông tha.
"Có phải hay không, ta không trở về cùng ngươi, ngươi liền muốn giết ta?" Nàng quyết định ngả bài.
"Vì sao nói như vậy?" Tần Phi Li hơi nhíu mày.
Cẩm Ngôn hít một hơi thật sâu, nhưng bởi vì bản thân giờ phút này vẫn đang ở trong lòng hắn, mà có vẻ phi thường yếu thế, liền chỉ có thể dùng tư thái yếu thế nói: "Bởi vì ngươi là Quỷ đế, từ trước đến giờ Quỷ đế không phải luôn lãnh huyết, giết người như ma sao? Ngươi xem, ngươi suýt chút nữa làm mù mắt Lãnh Nguyệt, nàng phải dưỡng thương đến mấy tháng."
"Oh." Tần Phi Li tựa hồ lo lắng một chút, mới nói, "Bản đế dĩ nhiên là không nỡ giết ngươi, bất quá, hai cô nương đi theo ngươi, chỉ sợ phải chịu khổ một chút."
Cẩm Ngôn giờ phút này đã hoàn toàn không biết nói cái gì cho phải, nàng nhìn nhìn Miên Miên cùng Lãnh Nguyệt phía sau hắn, lại nhìn nhìn Tần Phi Li, cuối cùng vô lực ở ngực hắn vỗ xuống nói: "Ngươi trước để ta xuống dưới."
Tần Phi Li nhíu mày, nhưng không có cự tuyệt, chậm rãi buông nàng ra. Hai chân Cẩm Ngôn còn có chút như nhũn ra, nhưng nàng cắn răng chịu đựng, thật vất vả đi tới trước mặt Lãnh Nguyệt cùng Tô Miên Miên, nàng lấy ra mảnh vải ở trong miệng các nàng, chậm rãi nói: "Miên Miên, Lãnh Nguyệt, các ngươi không cần đi theo ta, phải chết thì một mình ta là tốt rồi, các ngươi cũng đừng tham gia vào, ngươi yên tâm, ta sẽ cầu hắn thả các ngươi."
Nàng nói xong, vỗ vỗ bả vai hai người, rõ ràng là một bộ dáng thấy chết không sờn, Tần Phi Li ở phía sau nghiền ngẫm nhìn nàng giao phó hậu sự, khoanh tay đứng ở nơi đó, cũng không cắt ngang lời nàng, nhưng là Lãnh Nguyệt, trong lúc nhất thời vừa hoảng sợ vừa bất khả tư nghị.
Người luôn luôn mộc như xuân phong, đối với người khác khoan hậu có lễ như Tần vương, làm sao có thể là Quỷ đế giết người như ma? Nàng cũng không có quên, lúc trước ở Quỷ vương phủ. Lại nghĩ đến khi đó cô gia rõ ràng cũng biết, Cẩm Ngôn là thê tử tương lai của hắn, lại ở Quỷ vương phủ đối với các nàng, nàng chỉ cảm thấy một trận mao cốt tủng nhiên*.
*mao cốt tủng nhiên: rợn cả tóc gáy
Đáng sợ, tiểu thư đi theo người như vậy, vậy chẳng phải cả đời đều là địa ngục?
Nàng cấp tốc lắc lắc đầu, giữ chặt Cẩm Ngôn nói: "Tiểu thư, ta không đi, ngươi quên sao? Lãnh Nguyệt nói qua, đời này cũng sẽ không cùng tiểu thư tách ra."
Tô Miên Miên trong đầu có chút hồ đồ, nàng thậm chí đến bây giờ còn chưa có biết rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, nghe vậy, nhìn về phía Lãnh Nguyệt nói: "Bùi Hân tỷ, ngươi không phải gọi là Bùi Hân sao? Thế nào lại thành Lãnh Nguyệt?"
Cẩm Ngôn nhìn nàng một cái, mâu trung lo lắng trùng trùng, một chút tâm tình muốn giải thích cũng không có, nàng mở miệng nói: "Miên Miên, ngươi vốn là người ngoài cuộc, chuyện này nói đến rất dài, tóm lại là chúng ta đã làm liên luỵ ngươi, không bằng, ngươi trở về đi, trở về nơi đó, tốt xấu gì vẫn là y nữ, nhưng nếu theo chúng ta, sống hay chết cũng không biết được."
Tô Miên Miên tuy rằng không biết đến cùng là có chuyện gì xảy ra, thế nhưng vẫn có thể nhận rõ tình huống hiện tại, nàng vội vàng bắt lấy cánh tay Cẩm Ngôn nói: "Bùi Ngôn tỷ tỷ, ta không đi, ta muốn học y thuật của tỷ, ta lúc đi ra liền phát lời thề, Bùi Ngôn tỷ tỷ đến nơi nào, ta liền đến nơi đó, cho nên, nói cái gì ta cũng sẽ không đi!"
Cẩm Ngôn cảm thấy có chút đau đầu, cuối cùng cũng chỉ có thể quay đầu, nhìn về phía Tần Phi Li: "Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?"
Tần Phi Li nhìn bộ dáng của nàng giống như hẳn phải chết, chậm rãi gợi lên khóe môi, tiến lên một bước nói: "Ngươi cảm thấy ta sẽ giết ngươi?"
"Chẳng lẽ không phải vậy?" Cẩm Ngôn giờ phút này không có nửa phần vui đùa, nhìn hắn nói, "Chẳng lẽ ta sẽ cảm thấy Quỷ đế đại nhân yêu ta? Vì ta ngàn dặm bôn ba tới Nam Giang thành, chính là muốn bắt ta trở về làm phu nhân?"
"Sự thật vốn chính là như thế." Tần Phi Li tiến lên một bước ôm lấy thắt lưng của nàng, đem nàng nhét vào trong ngực, trầm thấp thanh âm nói: "Ngươi có thể một mình đi vào trong rừng tìm ta, thậm chí vì ta bỏ qua tánh mạng, ngươi gan lớn như vậy, hiện tại là như thế nào? Chẳng qua chỉ là một thân phận, liền đem ngươi dọa thành như vậy?"
Tần Phi Li chớp chớp mắt, ở trên môi nàng hôn xuống nói: "Bất quá chỉ phát hiện chân của ta tàn tật là giả mà thôi, ngươi thế nhưng lại rời nhà trốn đi sao? Ngươi rõ ràng cả gan làm loạn, thế nào liền sợ gây chuyện như vậy?"
Cẩm Ngôn nhìn khuôn mặt hắn gần trong gang tấc, vậy mà đến giờ phút này nàng còn cảm thấy hắn thật sự tuấn mỹ đến nỗi người thần cộng phẫn, nàng há miệng thở dốc nói: "Nói như vậy, ngươi sớm đã biết ta biết bí mật của ngươi?"
Tần Phi Li khẽ nở nụ cười nói: "Dĩ nhiên, một khắc ngươi xuất môn kia, ta liền biết ngươi đi theo ta, ta vốn tưởng như vậy liền nói cho ngươi thân phận của ta, nhưng là ngươi lại nhát gan như vậy, cư nhiên không theo." Tần Phi Li nhíu mày, tiếp tục nói, "Đáng tiếc một phen dụng tâm lương khổ của ta, còn tưởng rằng, ngày đó có thể mang mọi chuyện đều nói cho ngươi biết."
Cẩm Ngôn nửa ngày cũng không nói gì, lẳng lặng nhìn hắn, trong mắt muôn ngàn suy nghĩ. Cuối cùng, nàng bỗng nhiên liền vươn tay ra, ôm lấy cổ Tần Phi Li, nhìn thẳng vào hai mắt gần trong gang tấc của hắn hỏi: "Vậy ngươi thích ta sao?"
Nàng chỉ cảm thấy bản thân nhất định là bị mỹ nam kế mê hoặc mới nói ra loại lời nói này, nhưng ma xui quỷ khiến, nàng lại nói ra.
Tần Phi Li nghe xong, nửa khép tròng mắt, cúi đầu nở nụ cười, lập tức, hắn nhẹ nhàng tiến đến bên tai nàng, khẽ hôn xuống, nói: "Đáp án, ta đã cho ngươi."
Cẩm Ngôn nửa ngày cũng không nói gì, chỉ là nhìn hắn, rõ ràng là không tin lời hắn, nhưng Tần Phi Li cũng không có tiếp tục nói chuyện, hai người vẫn không nhúc nhích nhìn lẫn nhau, một cái mâu quang nửa khép, ý cười ngâm ngâm, một ánh mắt không hiểu, chẳng qua là nhìn chằm chằm vào đối phương, phảng phất muốn đem lòng của hắn xé ra, nhìn xem trong lòng hắn rốt cuộc là đang giả bộ cái gì.
Sau một lúc lâu trầm mặc, chỉ có thanh âm của Cẩm Ngôn, lại mở miệng nói:
"Ngươi có mục đích gì? Cất dấu một cái đại thân phận như vậy, đến cùng là vì cái gì? Ngôi vị hoàng đế?"
Tần Phi Li nghe xong, cư nhiên không chút để ý lắc lắc đầu nói: "Ta muốn vị trí kia làm chi?"
Cẩm Ngôn không tin: "Vậy tại sao ngươi cưới ta? Ta là một người quái dị, có cái gì đáng giá để ngươi cưới? Đừng nói cái gì là ngươi thích ta, ta tuyệt đối không có khả năng tin tưởng, ngươi dùng trăm phương nghìn kế kéo ta xuống nước như vậy, làm sao lại có thể không có mục đích?"
Khóe môi Tần Phi Li tựa tiếu phi tiếu bỗng nhiên càng sâu chút, hắn thong thả lắc lắc đầu thở dài: "Cẩm Ngôn, ngươi bảo ta nên làm gì ngươi mới tin ta?"
Tàn Vương Nịch Sủng, Kinh Thế Y Phi Tàn Vương Nịch Sủng, Kinh Thế Y Phi - Phi Phi Mộc