I have learned not to worry about love;

But to honor its coming with all my heart.

Alice Walker

Download ebooks
Ebook "Ta là Thực Sắc"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 151 - chưa đầy đủ
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 696 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 02:00:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 132: Đại Chiến Trên Giường (3)
ứ như vậy, lòng tôi như đánh vỡ một hũ mật ong lớn, chất lỏng màu vàng óng cứ chảy cứ chảy ra.
Phỏng chừng giờ tôi mà đứng ở ngoài, lũ ong mật toàn thành phố sẽ vo ve bu lên người tôi mất.
Mật ngọt[1] à nha.
Con tim bé nhỏ vừa nãy vốn vì cái đám công tử nhà giàu ăn chơi vô ý bày ra vẻ miệt thị mà bị tổn thương, nhưng giờ xem ra, bọn hắn không buồn đếm xỉa tới tôi thì kệ đi, Đồng Diêu coi trọng tôi là được rồi.
Vì thế, tôi cọ người vào lòng Đồng Diêu.
Bông tai đệ đệ không hổ là đứa nhỏ đã được tôi thường xuyên đào tạo, ngay lập tức phản ứng, vỗ tay nói: “Em bảo rồi mà, lần đầu gặp Hàn tỷ em đã thấy tỷ với Đồng ca là tuyệt phối. Chỉ có tỷ có tính cách như thế mới phối hợp được với Đồng ca tính tình y chang thôi. Lúc ấy em còn vì hai người chỉ là bạn mà tiếc ngẩn ngơ nha. Ai ngờ ông trời xoay mình một cái, mang thêm một cái kính lão, cuối cùng cũng nhìn rõ sự đời, kéo hai người lại bên nhau. Hàn tỷ, không, chị dâu, tiểu đệ xin kính tỷ một chén.”
Bông tai đệ đệ nếu đã đánh giá tôi cao như vậy, tôi đây cũng ngại từ chối, tiếp lấy cốc rượu ngoại từ tay hắn, ngẩng đầu lên, tu ừng ực.
Dù sao tôi cũng không có mệnh làm thục nữ, xé bỏ lớp da giả, hào sảng một phen.
Ai biết hảo sảng cũng xảy ra chuyện.
Thấy cảnh đấy, đám công tử nhà giàu ăn chơi cũng nâng cốc, ồn ào nói: “Chị dâu, không thể nặng bên này nhẹ bên kia được, mọi người đều là huynh đệ của Đồng ca, chị cũng phải uống với bọn em chứ. Người ta vẫn nói thân thiết thì uống một hơi, hời hợt thì liếm chút ít. Đến đến đến, để tình hữu nghị cách mạng của chúng ta ở nơi rượu thịt này xây dựng thêm kiên cố đi.”
Âm thầm tính toán, bà nội không sữa của tôi a, gần 10 người thì là 10 chén rồi, nốc hết chỗ đấy tôi có là sắt thép cũng phải say a.
Tôi đưa mắt nhìn, cái đám nhà giàu ăn chơi này trông bộ dạng cũng coi như đứng đắn.
Lúc tôi say rồi, lý trí không còn, nhất định sẽ nhào tới, tụt quần bọn hắn, túm lấy tiểu kê kê của bọn hắn, cắm mông nhỏ của bọn hắn.
Hơn nữa tôi say rồi sức vẫn còn lớn lắm, có 3 Đồng Diêu cũng chẳng lôi nổi tôi ra.
Khi đó, trong căn phòng tối mờ, chỉ thấy con sói mẹ tôi đây chảy nước miếng, hai mắt sáng xanh, thè lưỡi ra, co mông lại.
Còn các công tử ăn chơi thì rơi nước mắt, kêu gào thảm thiết túm lấy quần liều mình bảo vệ sự trong sạch của bản thân.
Tình cảnh đấy… quả thực cám dỗ vô cùng.
Nhưng mà muốn leo tường[2] thì phải đợi sau khi kết hôn với Đồng Diêu rồi mới thú vị.
Tôi với Đồng Diêu còn chưa đến chữ cái thứ 8[3] đâu, giờ mà làm thế là không giữ mặt mũi cho hắn rồi.
Tôi đang khó xử, Đồng Diêu mặt không biểu cảm đứng lên, che chở chắn ở trước tôi, cười nói: “Ta tìm vợ là để yêu thương, chứ không phải để tiếp rượu các ngươi đâu, muốn uống phải không, tới đây, ta uống thay bà xã ta.”
Nói rồi Đồng Diêu cầm cốc lên, sảng khoái uống.
Đồng Diêu uống hơi vội, một giọt rượu lẳng lặng rơi xuống từ khóe miệng hắn.
Sau đó lại lẳng lặng chảy theo chiếc cằm xinh đẹp.
Rồi lăn qua hầu kết gợi cảm, từ từ chảy vào trong áo một cách khiêu khích.
Nước rượu óng ánh, làn da trơn bóng khỏe mạnh.
Tôi thề, nếu không vướng cái lũ công tử ăn chơi ở đây, tôi nhất định xông lên cưỡng gian Đồng Diêu.
Tên ăn chơi số 1 nói: “Đồng ca muốn uống thay chị dâu cũng được, nhưng phải gấp đôi, chúng ta mỗi người kính ngươi hai chén.”
Đề nghị thiếu đạo đức của hắn lại được tên ăn chơi từ số 2 đến số 10 tán thành.
Thế là Đồng Diêu uống với bọn hắn.
Cứ uống thế này, tôi dám chắc đêm nay khi Đồng Diêu ngủ thể nào cũng đái dầm ra giường.
Bông tai đệ đệ lại không vào hùa với bọn hắn mà lặng lẽ ngồi cạnh tôi.
Hắn cầm một đĩa salad xoài đưa cho tôi, nói lấy lòng: “Tỷ, không, chị dâu, đây nè, món ngươi thích ăn nhất.”
Tôi hỉ hả nhận lấy, bỏ một miếng vào miệng, chợt nghĩ ra có gì đó không đúng: “Ơ, sao cậu biết tôi thích ăn món này.”
“Ngươi đoán thử xem sao ta biết được, cho ngươi ba cơ hội.” Bông tai đệ đệ cười hê hê gian xảo.
Tôi cũng cười hê hê theo hắn, sau đó nói: “Ta cho ngươi ba giây, nếu không nói ta sẽ lấy quả đấm hầu hạ ngươi.”
Bông tai đệ đệ đã nếm thử quả đấm của tôi, vội nói: “Ta cũng chỉ đoán thôi, trước kia Đồng ca uống say chỉ cái này cái kia nói: ‘Đây là món bà xã ta thích ăn nhất’ hoặc là ‘Đây là món bà xã ta ghét ăn nhất’, dần dà ta cũng ghi nhớ sở thích của bà xã thần bí của Đồng ca. Không ngờ, quả nhiên là ngươi.”
Tôi lại cho một miếng xoài vào miệng, nói khẽ: “Thực ra ta cũng không ngờ là ta.”
“Chị dâu, vì sao Đồng ca phải nói là ngươi ở nước ngoài? Hơn nữa, sao hai người lại thần bí vậy?” Bông tai đệ đệ tò mò hỏi.
Hai câu hỏi này tôi quả thật không có câu trả lời, nhưng tôi cũng không phải phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao, sao phải trả lời câu hỏi của Bông tai đệ đệ?
Thừa lúc Đồng Diêu đang bị chuốc rượu ở bên kia, tôi mau chóng bắt lấy cơ hội hỏi Bông tai đệ đệ: “Ai, Đồng Diêu có nói gì về bà xã hắn, chính là… Ta, ngoài việc nói ta thích hay ghét ăn gì, còn nói gì về ta nữa không?”
Bông tai đệ đệ sờ sờ lỗ mũi nghĩ nghĩ, nói: “Thật ra, số lần Đồng ca uống say trước mặt ta cũng không nhiều, ta nhớ, hình như chỉ có đồ ăn… đúng rồi, còn có một lần!”
“Cái gì?!” tôi vội vểnh tai lên, Bông tai đệ đệ nhớ lại nói: “Đó là chuyện ba năm trước, chính là ở đây, anh Đồng uống say, chợp mắt trên sô pha. Lúc ấy ta vô tình nghe thấy anh ấy thì thào gì đó, người đều có lòng hiếu kỳ mà, nên ta tiến lên nghe kỹ. Ta nhớ lúc đó Đồng ca nói ‘Vợ à, khi nào thì trái tim em mới có thể trở về?’ nghe ra thì, hình như Đồng ca rất buồn… Chị dâu, khi ấy hai người xảy ra chuyện gì?”
Tôi không trả lời Nhĩ Đinh (Bông tai đệ đệ), nhưng tôi lại biết đáp án của câu hỏi này.
Khi ấy, không có chuyện gì cả, chỉ là lúc đó tôi đang đặt tâm tư ở nước ngoài, ở trên người Ôn Phủ Mịch.
Lúc đó làm bạn với Đồng Diêu chỉ là một cái xác không hồn.
Nhưng hắn vẫn ở cạnh tôi, mỗi ngày cười hề hề vô lại với tôi, ăn cơm với tôi, trêu đùa tôi.
Bấy giờ, Đồng Diêu đã uống xong rượu, quay trở lại.
Hắn ngồi xuống cạnh tôi, tay tự nhiên quàng lên vai tôi nói: “Đang nói chuyện gì thế?”
“Ta đang tìm hiểu từ Bông tai đệ đệ xem ngươi có bao nhiêu tiền, sau này cướp cho bằng hết rồi đá ngươi đi”. Tôi nói.
Đồng Diêu mỉm cười, sau đó sáp gần tai tôi, dịu dàng nói: “Ngoan, đừng đá, giữ ta lại làm trai bao được không? Ta cho ngươi chà đạp, được không.”
Tôi cắn nhẹ môi dưới, không nói câu nào.
Đồng Diêu uống hơi nhiều, có hơi say, không đợi tôi trả lời, tựa lên vai tôi, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Nghe tiếng hít thở đều đặn của hắn, cảm nhận sức nặng mềm mại trên vai, ngửi được hơi thở của riêng hắn, tim tôi như được trải một lớp tơ mềm.
Đồng Diêu, trái tim ta đã trở về rồi.
Hơn nữa, đã trao trọn cho ngươi.
Thế nên… tôi hạ mắt nhìn gương mặt tuấn tú của Đồng Diêu, không ngừng nuốt nước miếng.
Đồng Diêu, ngươi ngoan ngoãn giao thân cho ta đi!!!
Hàn Thực Sắc ta nhất định phải khiến ngươi tinh tẫn nhân vong!!!
[1] 甜蜜蜜: vừa có nghĩa là mật ngọt vừa có nghĩa là hạnh phúc
[2] Hồng hạnh leo tường: ngoại tình
[3] Chữ cái thứ 8 trong bảng chữ cái ABC là H, nghĩa là sex
Ta là Thực Sắc Ta là Thực Sắc - Tát Không Không