The secret of getting ahead is getting started. The secret of getting started is breaking your complex overwhelming tasks into small manageable tasks, and then starting on the first one.

Mark Twain

Download ebooks
Ebook "Ta là Thực Sắc"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 151 - chưa đầy đủ
Phí download: 11 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 697 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 02:00:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 91: Đại Tỷ Và Hình Xăm
hìn bộ dáng của Vân Dịch Phong tôi liền biết những suy đoán của mình là chính xác.
Con người sắt đá không giỏi ăn nói này lại gặp được một người em trai đang thời kì trưởng thành còn kỳ quái hơn cả thời kì mãn kinh.
Hai người đều nhiều hormone, ở cùng một chỗ, ngươi không muốn nói chuyện tình cảm, ta cũng không muốn bộc bạch nội tâm mình.
Mọi người đối đầu nhau chỉ có thể thương tổn lẫn nhau.
Ngoài cửa sổ xe, đêm khuya yên lặng và tĩnh mịch.
Không biết vì sao, lời tôi nói cũng nhiều hơn: "Ngươi vẫn nên nói chuyện cùng Dịch Ca, hắn cũng không phải đứa trẻ bướng bỉnh, chẳng qua tính tình hắn giống ngươi không được tốt lắm."
Nghe vậy, hàm dưới của Vân Dịch Phong cong sít chặt lại.
Thanh âm của hắn yên lặng như tiếng thở dài: "Hắn sẽ không hiểu được đâu."
"Ngươi luôn nói như vậy, nhưng ngươi cũng không phải Dịch Ca, sao ngươi biết hắn sẽ không hiểu được?" Tôi phản bác: "Hắn là em trai ngươi, chẳng lẽ ngươi không tin tưởng hắn sao?"
Vân Dịch Phong trầm mặc thật lâu.
Giữa thùng xe tăm tối, hình dáng của hắn tràn ngập hơi thở đàn ông: "Tuy rằng Dịch Ca và ta không cùng một mẹ sinh ra nhưng quan hệ của chúng ta vô cùng thân thiết. Từ nhỏ ta dạy hắn bóng rổ, dạy hắn bơi lội, dạy hắn đấu kiếm... Ta cũng biết đối với Dịch Ca âm nhạc vô cùng quan trọng. Ta từng nói với cha sẽ kế thừa vị trí của hắn, xin cha để cho Dịch Ca làm những việc hắn thích."
"Vậy tại sao giờ ngươi lại phản đối?" Tôi tò mò.
Hai con ngươi của Vân Dịch Phong tối đen như bầu trời đêm, thâm thúy như được nhuộm màu mực đậm: "Ngươi biết không? Lúc ấy cha nghe ta nói xong chỉ nói năm chữ "rồi ngươi sẽ hối hận", mà mãi sau khi ông qua đời rồi, ta mới hiểu được ý tứ những lời đó... Ta và Dịch Ca, sinh ra trên con đường này, cho dù muốn lệch khỏi quỹ đạo, cũng sẽ bị nhiều người kiềm chế. Trong sinh mệnh của chúng ta, có rất nhiều thù hận và ân oán cần phải giải quyết, không có đúng sai, chỉ có đánh giết. Ta nghĩ vừa rồi ngươi cũng thấy, những kẻ đó cũng sẽ không bởi vì Dịch Ca không tham dự mà buông tha hắn. Hiện tại ta có thể dùng sức mạnh của mình để bảo vệ Dịch Ca bình an, nhưng nếu có ngày ta gặp bất trắc, hắn sẽ trở thành con mồi cho mọi người xâu xé. Ta không muốn chuyện như vậy sẽ phát sinh."
"Cho nên bây giờ ngươi muốn Dịch Ca bắt đầu tiến vào vòng luẩn quẩn này của các ngươi, phát triển khả năng, thành lập thế lực để tương lai có đủ năng lực bảo vệ mình, phải không?" Tôi hỏi.
Vân Dịch Phong gật đầu, không cần nói cũng biết đó là đáp án.
"Nhưng mà ta có dự cảm, mệnh ngươi phải trăm tuổi, có thể dùng thế lực của mình bảo vệ Dịch Ca." Ta nói.
"Dự cảm?" Vân Dịch Ca cười khẽ một tiếng, mang ý giễu cợt.
Không phải hắn giễu cợt tôi mà là giễu cợt cái dự cảm mệnh hắn phải trăm tuổi.
"Ta cho rằng," tôi nhìn Vân Dịch Phong, tuy chỉ có thể nhìn thấy hình dáng của hắn, nhưng tôi vẫn nhìn hắn, “Xác suất mà ta đoán ngươi sẽ sống lâu trăm tuổi và xác suất mà ngươi cho rằng mình sẽ chết giữa chừng là 50-50… Tại sao ngươi lại làm ngơ với 50% cơ hội đầu tiên?”
Vân Dịch Phong không nói gì.
Tôi cảm thấy mình hôm nay nói thật nhiều, có điều dù sao Vân Dịch Phong với tôi cũng không có thiện cảm, vậy thì tôi liền dứt khoát đem toàn bộ những gì trong lòng nói ra: "Nếu đời này ngươi sống lâu trăm tuổi, nhưng lại chỉ có thể nhìn Dịch Ca vứt bỏ mộng tưởng của chính mình, chán nản mà sống, như vậy có tốt hay không?"
Vân Dịch Phong nắm chặt tay thành quyền, đặt ở bên môi, trong đôi mắt sáng tối mấy lần.
Tôi ngồi thẳng người, cố gắng ưỡn ngực, cao giọng nói: "Ngươi cũng muốn Dịch Ca được hạnh phúc, như vậy từ giờ trở đi ngươi càng phải củng cố thế lực của mình, khiến mình trở nên mạnh hơn, bảo vệ Dịch Ca thật tốt, khiến hắn có thể thực hiện nguyện vọng của mình, vui vẻ mãi mãi không phải thật tốt sao. Chuyện tương lai ai nói rõ được chứ? Dù sao trong cuộc đời một người, hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất."
Từ đầu đến cuối, Vân Dịch Phong đều không lên tiếng.
Tôi xem mình còn chút nước miếng, đủ để nói một câu, liền vỗ vỗ bờ vai của hắn, vui đùa mà nói: "Kì thật nhé, chỉ cần không có ta ở bên cạnh ngươi, bảo đảm sinh mệnh ngươi vẫn an toàn."
Nói xong lúc sau tôi tự nhận lời này mà cũng nói được thì thật thú vị.
Vừa mới chuẩn bị ngửa mặt lên trời ngây ngô cười một trận, ai ngờ trong mắt Vân Dịch Phong quét qua một tia lạnh lẽo.
Tôi lập tức nghẹn họng, chỉ có thể ngượng ngùng thu hồi móng vuốt của mình, biết điều cuộn mình vào góc khác.
Cuối cùng chúng tôi lại tới nhà Vân Dịch Phong.
Vừa mới đến nhà, tôi liền nghe thấy âm thanh đập cửa rất to ở trên lầu, còn có tiếng hét của nhóc ăn mày: "Thả ta ra, thả ta ra, các ngươi có nghe thấy không!'
Vân Dịch Phong nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Một tay cấp dưới báo cáo: "Vân ca, Nhị Thiếu biết chuyện anh bị tập kích, liều mạng muốn đi cứu, chúng em không ngăn được, lại sợ nếu anh ấy đi sẽ gặp nguy hiểm đành cả gan đem Nhị Thiếu tiếp tục giam trong phòng."
Nghe vậy tôi liền dùng khuỷu tay huých Vân Dịch Phong: "Xem đi, em trai ngươi quan tâm ngươi biết bao nhiêu."
Vân Dịch Phong xem như không nhìn phía tôi, nhưng trong con ngươi hắn có gì đó đang cuồn cuộn.
Hắn không nói gì, trực tiếp đi lên lầu.
Tôi đoán hắn muốn cùng em trai nói chuyện, cũng không muốn quấy rầy bọn họ liền một mình đi đến phòng bếp tìm đồ ăn.
Những người này tuy là xã hội đen nhưng vẫn rất biết hưởng thụ cuộc sống, tủ lạnh cái gì cũng có.
Đáng tiếc Kiều bang chủ không có ở đây, mà tôi đánh nhau cũng đã mệt, không còn sức nấu nướng, chỉ có thể cầm hộp bánh bích quy đi ra gặm.
Đang hứng thú gặm bánh, một tiểu đệ dáng vẻ ngượng ngùng đi vào, hai tay nắm chặt, cúi mắt, thanh âm lầm bầm như muỗi: "Cái kia, cái kia... Cái kia..."
Hắn nói cái kia nửa ngày mà cũng không ra cái kia là cái gì.
Nhân lúc hắn vẫn đang cố giải thích, tế bào não của tôi cũng bắt đầu hoạt động, bắt đầu đoán xem hắn muốn nói gì.
Hắn nói: "Cái đó, người đẹp, ta xem trọng ngươi, có bạn trai chưa? Nếu có rồi, có ngại thay đổi một người khác không?"
Tôi đáp: "Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét, người ta thành niên còn chưa đến mười năm đâu."
Hoặc là.
Hắn nói: "Người đẹp, muốn xem ta khiêu vũ thoát y không? Một trăm đồng một lần."
Ta đáp: "Tốt, đây là năm đồng tiền đặt cọc, trước tiên để lộ phía dưới một chút, ta sẽ tiếp tục quyết định có nhìn hay không."
Đang say sưa nghĩ những việc sai trái, nước miếng rơi tí tách, tiểu đệ này cuối cùng cũng nói đầy đủ câu, hắn thẹn thùng: "Đại tỷ, tỷ có thể ký tên cho ta được không?"
Bước chân của tôi đột nhiên lảo đảo ra sau, vô cùng khó khăn mới khiến cơ thể ổn định lại.
Tiểu đệ kia nhìn tôi, ánh mắt sáng lấp lánh như là được thấy Hoắc Nguyên Giáp trong truyền thuyết vậy: "Đại tỷ, ta tận mắt nhìn thấy lúc Vân ca hôn mê, tỷ đã quên mình dũng cảm che chắn trước mặt, xung quanh có nhiều gậy sắt hướng tới như vậy, mà mặt tỷ không hề có một tia sợ hãi, thật sự là một vị đại anh hùng!"
Tiểu đệ vừa nói xong, bèn đem tay áo xắn lên, đưa cho tôi một cái bút nói: "Đại tỷ, tỷ tỷ ký ở cánh tay ta trước đi, ta sẽ nhờ thợ xăm hình xăm tên tỷ ở phía trên."
Ta là Thực Sắc Ta là Thực Sắc - Tát Không Không