There is a temperate zone in the mind, between luxurious indolence and exacting work; and it is to this region, just between laziness and labor, that summer reading belongs.

Henry Ward Beecher

Download ebooks
Ebook "Sủng Ngươi Đến Tận Trời"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 51 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 590 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 08:24:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 35
ầu đông gió lạnh tràn về. Ngày trời âm u ấy, Từ Thiếu Khâm cùng với người thân rời đi Đài Loan. Thực lòng mà nói, anh thật không nỡ rời Hà Phi. Tình cảm của anh với cô là nghiêm túc, đáng tiếc Hà Phi luôn hi vọng sau khi kết hôn mới thân mật, anh đường đường một gã đàn ông khỏe mạnh, đương nhiên đành phải tìm một chỗ khác để phát tiết.
Từ Thiếu Khâm ở sân bay chia tay người nhà, Ôn Hà Phi phải đi làm, không tới tiễn đưa. Mang theo lòng luyến tiếc với Hà Phi, dưới trời đông rét mướt, hắn một mình bay đi San Francisco xa xôi.
Ở công ty, Ôn Hà Phi đứng trước cửa kính mờ sương, cảnh sắc xám xịt làm cho cô thấy không rõ lắm màu trời.
Cô thở dài, thời gian này tâm tình buồn bực, cũng giống như hôm nay sắc trời âm u. Cô nhìn xa xa phía chân trời, Thiếu Khâm hẳn là đã lên máy bay đi? Cô nhớ tới buổi sáng lúc Úy Nhân Nhân thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cô thì đã hét ầm lên ——
“Này! Em làm cái trò gì vậy?” Cô bắt lấy bàn tay Hà Phi đeo nhẫn nhìn chằm chằm. “Thực tính gả cho cậu ta?”
Hà Phi nhún nhún vai. “Anh ấy đi du học, hi vọng em chờ anh ấy trở về, cho nên...... Á!” Úy Nhân Nhân nhưng lại ra sức muốn tháo nhẫn của cô ra, dọa đến Hà Phi thét chói tai, vội vã rụt tay về.
“Cởi ra, mau cởi ra!”
“Làm gì chứ!” Hà Phi cản lại Nhân Nhân. “Vì sao phải cởi ra?”
“Ngốc thế!” Nhân Nhân trỏ trán Hà Phi. “Đồ đầu heo, không có chuyện gì sao lại đeo nhẫn. Không nơi nơi công bố với người thì em sẽ chết chắc?” Ngu, sao phải cắt chính mình đường lui?
Hà Phi nghe xong nhíu chặt mày. “Em có chết rồi, chờ anh ấy đến, bọn em sẽ kết hôn.” Cô giống như trần thuật sự thật, trên mặt không hề có biểu tình hưng phấn, ánh mắt có chút bất đắc dĩ.
Nhân Nhân nhức đầu, vỗ vỗ cái trán. “Ai da! Em đứa ngốc này. Em có hiểu đối với chính mình tốt một chút hay không a?” Cô dạy bảo Hà Phi. “Em còn trẻ, trên đời đàn ông còn đầy, làm sao lại cứ khăng khăng Từ Thiếu Khâm, nhỡ đâu có người rất tốt thì sao? Có người càng thích hợp thì sao? Chị đã nghe em kể về cái cậu Từ Thiếu Khâm ấy rồi, chị cảm thấy cậu ta một chút cũng không tốt.” Cô lay lay cánh tay Hà Phi đeo nhẫn. “Em đeo chiếc nhẫn kia chạy rong khắp nơi, ai còn dám theo đuổi em hả? Đàn ông thích em đều bị cái nhẫn này dọa chạy!”
“Chị nói vớ vẩn gì thế, lại không có người thích em.” Hà Phi nhíu mày.
Nhân Nhân nhịn không được đối cô rít gào. “Ai nói không có, Lương Chấn Y kia kìa!”
Hà Phi kinh ngạc. “A? Cùng anh ấy có liên quan gì?” Cô không rõ.
Úy Nhân Nhân lườm cô. “Đương nhiên là có liên quan, liên quan rất lớn. Em không cảm giác thấy sao, tổng giám đốc thích em a!” Hai cái tên trì độn này! Úy Nhân Nhân dứt khoát hảo tâm giúp bọn họ một phen. Cô nhìn như thế nào cũng cảm thấy hai người này tuyệt phối, không ở cùng nhau rất đáng tiếc.
Không nghĩ tới lời của cô cũng không thể khiến Hà Phi thông suốt. “Chị...... Chị không nhầm chứ?” Hà Phi chỉ ngốc hề hề nói câu này, cũng không cho là thật. “Làm sao có thể, anh ấy cũng chưa nói thích em a?!”
Úy Nhân Nhân mắt trợn trắng, nhịn không được rống cô: “Anh ấy có thể nói như thế nào? Cả công ty người nào không biết em Ôn Hà Phi có bạn trai yêu nhau đã năm năm, em muốn anh ấy nói như thế nào? Tổng giám đốc cũng không phải là mấy thằng nhóc choai choai mới lớn đi chơi cái trò cướp bạn gái người ta. Không nắm chắc mười phần, chị xem anh ấy cũng không dám tùy tiện hành động.” Úy Nhân Nhân thở dài. “Giờ thì hay rồi, em nếu đeo cái nhẫn chết tiệt này, cùng anh ấy liền thật sự không có khả năng!”
Nước mưa đánh lên cửa sổ, trên cửa kính mơ hồ phản chiếu ảnh Hà Phi ngẩn người.
Chuông tan tầm vang lên, Hà Phi thở dài, cùng mọi người vào thang máy xuống lầu, đi ra khỏi cao ốc. Cô đứng lặng trước sảnh, mưa rất lớn, trên đường bọt nước bắn tung tóe. Cô muốn sang bên đường đi xe buýt, lại bị trận mưa rào này cản lại đường đi. Hà Phi co vai, cân nhắc có muốn đội mưa chạy qua đường không.
Một chiếc xe Benz màu đen bỗng nhiên đứng ở trước đường, cửa kính xe kéo xuống, vừa nhìn thấy mặt, Hà Phi hoảng hốt đem tay trái để đằng sau lưng, giấu đi chiếc nhẫn.
Bên trong xe Lương Chấn Y ra hiệu đi lên xe, lại chỉa chỉa bầu trời đang mưa.
Hà Phi không yên chăm chú nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, bỗng nhiên cảm thấy chính mình giấu đi tay trái thực buồn cười. Hà Phi, mày làm cái trò gì vậy? Cô thở dài, đem tay trái duỗi trở về. Nhìn Lương Chấn Y, cô lắc đầu cự tuyệt ý tốt của anh. Bỗng nhiên thật chán ghét chính mình như vậy, chán ghét bị anh đảo loạn tâm. Thiếu Khâm vừa mới đi, cô ngay lúc này lại vì Lương Chấn Y mà bị mê hoặc, từ đáy lòng cô dâng lên cảm giác tội lỗi.
Sủng Ngươi Đến Tận Trời Sủng Ngươi Đến Tận Trời - Đan Phi Tuyết