Hãy tiến lên và cứ phạm sai lầm. Phạm thật nhiều sai lầm. Bởi vì đó là nơi bạn sẽ tìm thấy thành công ở phía sau những sai lầm này.

Thomas J. Watson, Sr.

Download ebooks
Ebook "Sủng Ngươi Đến Tận Trời"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 51 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 591 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 08:24:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 32
m không hiểu, em thật sự không hiểu.” Nhân Nhân đối với Lương Chấn Y lắc đầu nói.
Bọn họ đại biểu cho V. J tham dự tài chính và kinh tế tiệc rượu ở khách sạn. Nhân Nhân nghĩ mãi mà không rõ, hỏi Lương Chấn Y đứng bên cạnh. “Em vẫn nghĩ là anh thích Hà Phi, là em ảo giác sao? Anh làm sao có thể tàn nhẫn với cô ấy như vậy. Anh có biết cô ấy cả buổi chiều khóc thương tâm đến thế nào không?”
Lương Chấn Y không yên lòng nghe, cô ấy khóc sao? Đôi mắt sâu thẳm của anh hiện lên một thoáng u buồn. Anh nói khẽ với Úy Nhân Nhân: “Em rất thiên vị Ôn Hà Phi.”
“Anh thì không chắc?” Nhân Nhân không phủ nhận. Cô quả thật là thích Hà Phi, Hà Phi đôi khi có chút ngốc, phản ứng không đủ linh hoạt, vô tâm lại liều lĩnh, thường chọc cho cô vừa tức vừa buồn cười; nhưng cô vẫn coi trọng Hà Phi, vẫn cho rằng cô nhóc kia đủ cố gắng, tương lai khẳng định có triển vọng, chỉ cần sửa lại tính tình là tốt rồi.
Lương Chấn Y đem chén rượu không giao cho nhân viên phục vụ, không chút để ý nói: “Hà Phi còn quá non. Cô ấy có tài hoa, nhưng không hiểu được đạo lí đối nhân xử thế. Em rõ ràng thiên vị cô ấy đã muốn rước lấy không ít lời ghen tị sau lưng. Hôm nay nếu anh dễ dàng tha thứ cho lỗi của cô ấy, tương lai, bất luận cô ấy biểu hiện có xuất sắc đến đâu, sau lưng đều sẽ bị người ta nói được rất khó nghe, bất luận cô ấy cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng bị lời đồn đại nhấn chìm. Úy Nhân Nhân ——” Lương Chấn Y ánh mắt chuyên chú, nhìn Nhân Nhân vẻ mặt hoang mang, thấm thía nói. “Anh sẽ không vĩnh viễn ở lại công ty. Ngày nào đó em thăng chức, hoặc là anh rời đi, em có thể tưởng tượng đến lúc đó Ôn Hà Phi muốn như thế nào cùng với đồng nghiệp đỏ mắt ghen tị ở cùng sao?”
“Cho nên anh mới......” Nhân Nhân minh bạch rồi, bừng tỉnh đại ngộ. Lương Chấn Y một phen khổ tâm, cố ý quá nghiêm khắc, đúng là vì giúp Hà Phi ngăn lại lời đồn đại. Nhân Nhân che miệng lại, nhớ tới buổi chiều hôm nay chuyên viên kế hoạch luôn luôn cùng Hà Phi không tốt, nghe được giám đốc xử trí, tất cả trái lại lại đứng về phe Hà Phi, lúc này mới sáng tỏ Lương Chấn Y là cỡ nào dụng tâm lương khổ. Chính là khổ tâm phen này đều làm cho cô cùng Hà Phi hiểu lầm. Nhìn lại Lương Chấn Y mặt nhìn như lạnh lùng, giờ mới giật mình thấy, phía dưới khuôn mặt lạnh nhạt kia, hóa ra cất giấu tâm tư dịu dàng đến thế nào.
Nhân Nhân bật cười, anh là vì nghĩ cho Hà Phi mà suy trước tính sau như vậy. A, Lương Chấn Y quả nhiên phi thường thích Hà Phi. “Em thực sự được lợi không nhỏ nha.” Cô mỉm cười nâng ly kính anh. Trách không được anh có thể làm tổng giám đốc, mà cô lại chỉ có thể làm trưởng phòng. Lương Chấn Y quả thật chu đáo so với cô tưởng nhiều lắm.
Lương Chấn Y nhìn ra xa ngoài cửa sổ sắc trời u ám. “Đêm nay hình như đặc biệt lạnh.” Anh như nghĩ tới cái gì nói ra một câu.
“Không khí lạnh tràn về nha, lạnh chết người.” Nhân Nhân cố ý cường điệu. “Hà Phi đáng thương, nhất định còn ở lại công ty nghĩ cách. Cô nhóc kia cả ngày chưa ăn gì cả, vừa vội vừa khóc lại còn đói, thực thê thảm.” Cô cố ý nói như là Hà Phi phải chịu nhiều tủi thân.
Lương Chấn Y thở dài, thấp nói: “Hi vọng...... cô ấy có thể ghi nhớ bài học này.”
“Chỉ sợ còn chưa kịp ghi nhớ bài học đã bỏ mình rồi.” Cô cười tủm tỉm vừa lòng nhìn Lương Chấn Y không được tự nhiên kéo kéo caravat, trong mắt hiện lên một chút bất an. Ha ha...... Xem ra anh ta cũng biết đau lòng nha.
Tiệc rượu diễn ra đến một nửa, Lương Chấn Y dặn dò Nhân Nhân thu xếp mọi chuyện, rồi rời đi trước.
Đi qua đại sảnh khách sạn, anh bị một thân ảnh trông quen quen hấp dẫn ánh mắt, ngừng lại cước bộ.
Trước quầy lễ tân là một nam một nữ đang đăng kí phòng khách sạn, người nam ôm sát eo người nữ, tình hình trông vô cùng thân mật. Người nữ một thân ăn mặc hở hang, cử chỉ thô lỗ, rất giống như là gái làng chơi.
Làm Lương Chấn Y kinh hãi là người nam kia, khuôn mặt anh sẽ không bao giờ quên, mặt gầy, mắt nhỏ dài. Anh đã từng gặp qua người này, hơn nữa khắc sâu ấn tượng.
Anh đúng là bạn trai Ôn Hà Phi, tên đàn ông may mắn làm anh ghen tị đến chết.
Cùng bảo vệ chào hỏi qua, Lương Chấn Y đến nửa đêm quay trở lại công ty.
Trên tay anh mang theo một túi đồ ăn, đèn phòng kế hoạch vẫn sáng, nhưng là không thấy bóng Hà Phi đâu. Anh xoay người đi ra, bước hướng văn phòng cuối hành lang, quả nhiên, đèn sáng. Không chút nào ngoài ý muốn, anh dưới chân bàn tìm được Ôn Hà Phi đã muốn ngủ mơ mơ màng màng. Anh chống tay lên mép bàn, khom người nhìn lại cô gái đáng thương bên dưới.
Cô hiển nhiên khóc mệt cũng đã kiệt sức, thân mình cuộn lại, tay vẫn còn nắm chặt cuốn vở thiết kế nhàu nhàu nhĩ nhĩ, tài liệu quăng tứ tung. Vừa ngủ, lại vừa lạnh đến run lên. Thấy bộ dạng điềm đạm đáng yêu này của cô, Lương Chấn Y cực đau lòng, nhíu mày, vì mình buổi chiều nghiêm khắc với cô mà cảm thấy áy náy.
Anh khom người cẩn thận ôm cô ra, Hà Phi rên lên, theo bản năng liền tiến sát vào lồng ngực ấm áp kia, rì rầm nói mơ vài câu vô nghĩa, rồi lại ngủ mê mệt.
Anh đem cô nhẹ nhàng đặt xuống chiếc sô pha dài màu đen trước tường, cởi ra áo vét, đắp lên thân mình phát run của cô. Ôn Hà Phi thực tự nhiên co vào trong áo, thỏa mãn than một tiếng.
“...... Hán Quần a......” Cô mơ mơ màng màng nói. “...... Ai...... Mình xong rồi......” Nhíu mày, lại mệt mỏi ngủ thiếp đi, mơ hồ không biết phía trên đầu có một đôi mắt cỡ nào thâm tình đang nhìn cô.
Lương Chấn Y thương cô mỏi mệt, ngồi xổm phía trước sô pha nhìn kỹ vẻ mặt cô ngủ say. Anh đưa tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt cô đã khô nước mắt. Mí mắt cô sưng to, rõ ràng là đã khóc rất nhiều. Anh muốn ôm cô vào lòng để trấn an, lại sợ làm cô bừng tỉnh. Lương Chấn Y ngồi xuống sô pha, sức nặng của anh làm sô pha lún sâu xuống, thân mình Hà Phi lọt vào trong sô pha, quay một cái, co người lên, ôm chặt áo vét ấm áp.
Anh mỉm cười, đổ người qua nhìn xuống vẻ mặt cô ngủ say, vừa lòng thấy khuôn mặt cô vốn vì rét lạnh mà tái nhợt giờ dần dần hồng hào lên. Của cô dần dần phiếm hồng khuôn mặt là đáng yêu đến cỡ nào, của cô trơn bóng cánh môi thực mê người, đặc biệt là khuôn mặt khi ngủ kia của Hà Phi không có chút nào đề phòng quả thực đáng yêu đến khiến anh muốn xâm phạm cô. Trời ạ, thân thể anh vì khát vọng ôm cô mà đau đớn, kìm lòng không được cúi thấp mặt, môi cực nóng của anh tham lam sát qua má cô. Tim anh đập thình thịch, khuôn mặt mềm mại biết bao, thân thể nháy mắt nóng bừng. Đáng chết, anh chết tiệt nhiệt huyết sôi trào.
“Gì thế!” Cô bỗng nhiên kêu lên quay sang, môi hai người bất ngờ chạm nhau. Lương Chấn Y đồng tử co lại, nghĩ cô tỉnh lại, nhưng không có, cô chỉ là nhíu chặt chân mày. Sợ cô mở mắt, anh muốn bứt ra, Hà Phi lại đột nhiên vươn tay tóm lấy cổ anh, ôm lấy anh. Cô thỏa mãn thở dài một tiếng, làm hại thân thể của anh căng cứng, thống khổ nhắm mắt lại. Đây là tra tấn cỡ nào ngọt ngào lại tàn nhẫn nha!
Thật ấm áp nha...... Hà Phi là nghĩ ôm lấy gối ôm, mơ hồ đem cả người anh ôm vào lòng.
Lương Chấn Y cười chua xót, thân thể căng cứng, dục vọng phấn khởi, lúc này không thể động đậy. Khuôn mặt anh thống khổ căng chặt, nắm chặt hai tay, tim đập như gõ trống. Bộ ngực mềm mại đầy đặn của cô dán sát vào trong ngực anh, anh nhịn không được cúi người, đè cô xuống, Hà Phi rên lên, ôm anh càng chặt hơn. Thân thể hai người đè lên nhau, của anh nóng rực phấn khởi để ở nơi mềm mại nhất của cô.
Gần như thế, gần sát đến như thế. Muốn chết, anh kích thích đến cực điểm, tâm hỏa thiêu đốt, anh hô hấp trở nên nặng nề dồn dập.
Lương Chấn Y thống khổ nhắm chặt hai mắt, mặc kệ, anh buông tha cho giãy giụa, thân mình đổ sang một bên, dứt khoát đem cả người cô ôm vào lòng. Anh thở dài, vì cảm giác thân mật tuyệt vời này. Một cái ôm này của anh vốn là bất kể giá nào, Hà Phi nếu tỉnh, anh đành phải nhận lỗi; không nghĩ tới ngủ đến mơ hồ Hà Phi không những không tỉnh, lại còn không chút nào rụt rè đem khuôn mặt lạnh cóng chôn sâu vào trong ngực anh ấm áp. Tóc trên đầu cô sát qua cằm anh, thân thể của cô chặt chẽ tiếp xúc với của anh cường tráng cực nóng thân hình. Lương Chấn Y buộc lòng phải căng chặt thân thể, nhẫn nại thống khổ bị dục vọng tra tấn. Đáng chết, anh nóng đến chảy mồ hôi.
Anh cười khổ, là Hà Phi rất không biết bảo vệ mình, hay vẫn là triệt để ngu ngốc? Bị anh ôm như vậy cũng không tỉnh. Hay là vì quá mệt mỏi? Hôm nay cô cũng chịu đủ.
Trên sô pha thật dài, bọn họ quay người vào nhau, cánh tay anh cường tráng ấm áp ôm ngang lưng cô, cô lại hồn nhiên chưa phát hiện ra là ai đang che chở cô ngủ say.Mặt của cô dán vào trong ngực anh, cô cũng không có cảm giác; tim của anh đập lớn tiếng như vậy, cô lại không có nghe thấy. Cô chính là ngây ngốc thỏa mãn ngủ ngon, đã quên mình đang ở công ty, trong mộng còn tưởng rằng ngủ trên giường ấm áp, ôm chiếc chăn lông vũ, nào biết cái chăn lông vũ này đúng là Lương Chấn Y.
Lương Chấn Y thực áp lực ôm chặt cô. Nếu không sợ dọa cô, thật muốn xúc động rút hết quần áo cô, vùi vào trong cơ thể cô thỏa mãn dục vọng của mình. Anh ôm Hà Phi, nhắm mắt lại, thống khổ rên rỉ, trời ạ, anh có thể tưởng tượng cô trần truồng lõa thể có bao nhiêu mê người. Của cô làn da trắng nõn, anh tưởng tượng bộ ngực cô rất tròn đáng yêu, tưởng tượng đùi cô thon dài mĩ lệ, tưởng tượng của cô mảnh khảnh cổ, eo nhỏ tuyệt vời, bụng trơn mềm. Anh tưởng tượng đến chính mình thỏa mãn vuốt ve thân thể của cô, nghĩ đến cả người nóng lên, miệng đắng lưỡi khô, quả thực mau phát điên vì dục vọng rồi.
Hà Phi đáng thương, hồn nhiên không biết gối ôm ấm áp này đã muốn nóng đến sắp nổ mạnh, còn duỗi thẳng chân, vắt ngang qua thắt lưng Lương Chấn Y. Thân thể anh lập tức có phản ứng, dục vọng phấn khởi, lại thêm lần nữa anh thực sẽ không để ý tới mà muốn cô.
Bình tĩnh, bình tĩnh! Chính là vẫn ẩn nhẫn dục vọng, chỉ ôm chặt cô. Mồ hôi đẫm lưng, lý trí cùng dục vọng kéo co, anh vừa thống khổ vừa vui sướng. Hưởng thụ lúc đêm khuya ngắn ngủi lại vô cùng thân thiết, bỗng nhiên hi vọng cô vĩnh viễn đừng tỉnh, cứ như vậy làm cho anh thỏa sức ôm ấp. Lương Chấn Y bi ai nghĩ.
Anh quả thực là đứa ngốc, bạn trai của cô bất trung, anh lại còn cẩn thủ đúng mực, không dám lỗ mãng. Không, ôm chặt lấy Hà Phi, anh cẩn thận như vậy chỉ là bởi vì rất thích cô, giậu đổ bìm leo, chỉ sợ cô tỉnh lại sẽ bị cô oán hận chán ghét. Có lẽ là rất thích, quá yêu, người ta liền khó tránh khỏi trở nên đặc biệt yếu đuối đi? Càng thêm thật cẩn thận nơm nớp lo sợ, như là sợ hãi kinh động đến cái gì, ở trước mặt người yêu, Lương Chấn Y cũng chỉ là cái đứa ngốc ưu sầu.
Nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bóng đêm mĩ lệ, trăng non nhìn như lưỡi câu, trên cửa sổ thủy tinh phản chiếu ra thân ảnh bọn họ, anh thấy được chính mình kinh sợ nhát gan, đối mặt cô gái chân chính yêu, của anh cẩn thận buồn cười đến cực điểm. Nhưng cô cũng mơ hồ, hồn nhiên chưa biết tình ý của anh. Cho dù Úy Nhân Nhân phát hiện, Phương Tuấn Mẫn cũng đã phát hiện, duy một mình cô là ngây ngốc xem nhẹ.
Làn tóc mềm mại của cô quấn quanh cổ anh, Lương Chấn Y nhiệt huyết sôi trào, mạch đập như bay. Bao bọc cô, anh có chút không biết làm sao, nên làm thế nào đem tình cảm thể hiện ra ngoài mà không hù dọa cô? Nên vạch trần chuyện bạn trai cô sao? Có nên xúc động cho thấy tâm ý không?
Ánh trăng trong trời đêm sáng chói mắt, Lương Chấn Y sầu muộn thở dài. Nhưng là...... làm thế nào đem lời yêu nói ra miệng? Trưởng thành trong trí nhớ chính là lời cha mẹ chỉ trích tức giận mắng chửi nhau, muốn làm thế nào bày tỏ tình yêu với cô gái trong lòng? Ấm áp thân ái tình cảm anh chưa từng cảm thụ được, tự nhiên cũng sẽ không bày tỏ phân tình ý ấm áp dưới đáy lòng kia. Anh chỉ có thể ngây ngốc dùng phương thức của chính mình bảo vệ cô, cô có thể hiểu không? Cô có thể hiểu được chứ?
Lương Chấn Y không yên, Hà Phi thích bạn trai cô bao nhiêu? Anh không thể biết, tình cảnh này, anh vừa động tâm, đồng thời, lại thương cảm mơ hồ ý thức được chính mình bất lực. Chỉ sợ tình yêu đích thực làm anh tránh không được tư vị bị tổn thương.
Sắc trời xanh lam, đèn sáng. Một ly cà phê bốc khói, yên tĩnh đặt trên bàn. Hà Phi vẫn ngủ dưới chiếc áo vét ấm áp trên ghế sô pha mềm mại. Cô cuộn mình, khẽ ngáy.
Lương Chấn Y ngồi ở trước bàn, một đêm chưa ngủ, canh giữ cho Ôn Hà Phi. Lật xem bản kế hoạch, xem kỹ tiến độ của cô, phát hiện mỗi một ý tưởng đều bị gạch chéo, rõ ràng cô đã muốn rơi vào ngõ cụt, không tìm thấy giải pháp.
Châm một cây thuốc lá, giữa mịt mờ sương khói, anh cầm bút ở trên cuốn vở viết xuống mấy chữ.
Sáng sớm, Hà Phi đột nhiên bừng tỉnh, trông thấy ngoài cửa sổ sắc trời xanh tím. Tiêu rồi! Ôm lấy đầu nhảy xuống sô pha, đáng chết, cô lại ngủ thiếp đi! Sao lại thế này? Đột nhiên phát hiện áo vét trên người, cô chộp tới quan sát, đây là?
Đợi chút, cô lại nhìn trừng trừng sô pha, mình làm sao có thể ngủ ở chỗ này? Chạy đến trước bàn, thấy đã lạnh ngắt cà phê, trên gạt tàn có vết giụi tàn thuốc lá, giật mình hiểu ra, kinh hô ra tiếng. “Shit!”
Lương Chấn Y đã tới, mà cô nhưng lại ngủ như chết. Lại thoáng nhìn một gói to trên bàn, cô nghi hoặc mở ra, bên trong có mì đã nguội, còn có rất nhiều đồ ăn vặt, cơm nắm, đồ uống, ngay cả Red Bull tăng lực cũng đều có.
Hà Phi ngây ngẩn cả người, bỗng nhiên cổ họng nghẹn lại, lệ dâng lên, nhìn về phía cửa khép chặt. Anh đã đi rồi, anh đã đợi bao lâu?!
Cô hoảng hốt ngồi trước bàn, ngây ngốc cầm lấy áo vét anh, thấy ban đầu vốn tán loạn trên mặt đất văn kiện giờ ngăn nắp đặt ở trên bàn, tay run run chạm vào cuốn vở thiết kế mở ra, thấy chữ viết của anh, nghiêm chỉnh nằm giữa của cô hỗn loạn tạp kí ——
Còn nhớ rõ hôm phỏng vấn V. J anh nói gì với em sao?
Đương nhiên nhớ rõ, anh nói quảng cáo chính là lừa gạt, bất luận sản phẩm tốt hay xấu, chính là lừa gạt con mắt người tiêu dùng. Lừa?! Hà Phi mắt trợn to, đúng vậy, làm sao chỉ vì không có điều tra thị trường mà sợ nghĩ không ra kế hoạch? Cô có thể lừa a, lừa bên Hán Quần. Đột nhiên bừng tỉnh, rõ ràng thông suốt, thoáng chốc các loại ý tưởng nảy lên trong đầu.
Hà Phi tức khắc tinh thần phấn chấn, ngồi ở vị trí của Lương Chấn Y, xoay mở Red Bull uống một ngụm lớn, lại cầm lấy cơm nắm mãnh liệt cắn, thoáng chốc axit dạ dày ra cuồn cuộn, thật đói! Cô thật sự rất đói, ngấu nghiến ăn, cũng không biết vì sao chóp mũi chua chua nước mắt liền rơi xuống. Cô nghẹn ngào, ôm chặt áo vét anh, vừa ăn vừa sụt sịt, quẹt lệ ẩm ướt mặt.
Cô thực ngốc, cô trách lầm anh, anh dịu dàng khiến cô cảm động khóc nức nở.
Sủng Ngươi Đến Tận Trời Sủng Ngươi Đến Tận Trời - Đan Phi Tuyết