Books are delightful society. If you go into a room and find it full of books - even without taking them from the shelves they seem to speak to you, to bid you welcome.

William Ewart Gladstone

Download ebooks
Ebook "Sủng Ngươi Đến Tận Trời"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 51 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 589 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 08:24:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19
rong hội trường, MC không ngừng kéo dài tiết mục biểu diễn. Nhân vật chính Ôn Hà Phi không thấy bóng dáng, Úy Nhân Nhân lo sốt vó, cô không ngừng hướng đơn vị tổ chức xin lỗi, khẩn cấp sai người đi tìm Hà Phi, quỷ dị là ngay cả tổng giám đốc cũng không thấy bóng dáng.
Tầng hai khách sạn, trong cửa hàng cao cấp, Lương Chấn Y đưa ra thẻ vàng thanh toán, anh vừa mua một bộ lễ phục. Đang muốn rời đi, thoáng nhìn thấy trên kệ trưng bày một đôi giày cao gót màu hồng, thực hợp với bộ váy lụa tơ tằm trắng anh vừa mua.
“Còn có đôi giày này nữa.” Anh nói.
Cô gái nhân viên cửa hàng toe toét cười hưng phấn. “Tiên sinh thực có mắt, đôi giày này vừa mới nhập từ Paris về, toàn bộ Đài Loan không có quá mười đôi, ngài muốn cỡ nào ạ? Tôi giúp ngài đóng hộp lại.”
? Lương Chấn Y im lặng, nhìn cặp giày kia, nói ra cỡ giày. Lời vừa ra khỏi miệng, anh có chút khiếp sợ chính mình nhưng lại biết rõ như vậy. Anh giương lên khóe môi, ánh mắt tối sầm. Vẫn nhớ rõ lúc mới gặp Hà Phi, cô ở dưới bãi đỗ xe trước mặt anh thoát giày đánh lên máy bán nước tự động, khi đó cô mặc đôi tất màu đỏ sẫm, anh nhớ rõ trên sàn xi măng kia là một cái chân kiều nhỏ mảnh khảnh.
Cô gái bán hàng vui mừng hớn hở cung kính đưa mấy thứ Lương Chấn Y muốn mua cho anh. Lương Chấn Y dựa vào gần quầy bỗng nhiên thấp giọng ho khan, đối với cô gái đang nâng mấy túi xách nói nói mấy câu. Cô gái ngạc nhiên, tức thì gật gật đầu, mời Lương Chấn Y đợi chút, chạy đi, một lát sau, cầm lấy một cái túi to giao cho Lương Chấn Y.
Lương Chấn Y nói lời cảm ơn xoay người rời đi.
Phía sau anh cô gái bán hàng vẻ mặt mê muội, ngắm nghía bóng lưng Lương Chấn Y cao to suất khí, say mê tán thưởng: “Một người đàn ông thật tốt a......” Không biết người nào may mắn được anh sủng ái?
Cái người may mắn kia đang cố gắng kiến thiết tâm lý mình.
Ôn Hà Phi, Ôn Hà Phi, nhớ kỹ, mày đã có bạn trai, tuyệt đối không thể hư vinh như vậy, một chân đạp hai thuyền, đây thật sự là tội ác tày trời, rất không nên.
Của cô tư tưởng đạo đức chính trực nghiêm khắc đang quật roi cô đêm nay chệch đường ray thất thường.
Đang lúc cúi đầu hổ thẹn lòng tràn đầy áy náy thì một cái túi to rơi vào trong lòng, ngẩng đầu, chỉ thấy Lương Chấn Y.
“Đây là cái gì?” Mở túi ra liếc một cái, đột nhiên ngửa đầu trừng trừng nhìn anh.”Cái này...... Thế này sao được?” Ôi trời, bên trong là lễ phục giá trị xa xỉ.
Lương Chấn Y chỉ ngẩng đầu nhìn đồng hồ, chậm rãi nói: “Nếu không tham dự, Úy Nhân Nhân sẽ muốn chạy qua giết người.” Cười nhìn Hà Phi kinh hãi nhảy dựng lên, lập tức nhảy vào toilet.
Ôn Hà Phi trốn vào toilet, ở trong túi cái gì cũng có. Cô thật cẩn thận nhặt lên một cái quần lót ren màu hồng nhạt. Hà Phi nhìn trừng trừng quần lót trong tay, mặt đỏ bừng.
Trời ạ, ngay cả cái này đều giúp cô mua. Về sau còn có mặt mũi nhìn anh sao? Hà Phi che kín mặt, mắc cỡ chết được.
Nhanh chóng thay quần áo, khoác lên bộ váy dạ hội tơ tằm mềm mại hở vai, tựa như mặc vào một cuộn mây. Váy lụa mềm mại dán sát vào da thịt, làm cô vì xúc cảm dễ chịu mà than nhẹ, lại cúi người đi vào đôi giày cao gót màu hồng tinh xảo, vén lên một đầu tóc dài, đứng trước gương, cô ngây ngẩn cả người, choáng váng vài giây liền.
Váy dạ hội Lương Chấn Y chọn cho cô nhưng lại vừa người như vậy. Cô ra sức nháy mắt mấy cái, hai má hồng hồng, mái tóc xoăn dày sáng bóng, khẽ thả trên bả vai trần trắng nõn tinh tế. Đôi vai vốn quá gầy kia bởi vì thiết kế vai bằng của lễ phục mà ngược lại có vẻ quyến rũ gợi cảm, mà phần ngực của cô hình như trông lớn hơn một chút, dưới làn váy chiết eo bồng bềnh lộ ra một đôi chân trắng ngần, đôi giầy cao gót màu phấn hồng tinh xảo kia lại càng thêm nổi bật, làm cô kinh ngạc chính mình cũng có thể trông gợi cảm khả ái như vậy.
Hà Phi ngốc lăng nhìn chính mình ở trong gương, nhìn đến ngẩn ngơ, tay phải chống eo, nghiêng đầu, tay trái sờ tai, nheo lại mắt suy tư, vẻ mặt thực hoang mang.
Vì sao? Làm sao anh có thể biết rõ ràng thân hình của cô như vậy, thậm chí là cỡ giầy của cô?
Khi thấy Ôn Hà Phi đi ra khỏi phòng thì hai con mắt Lương Chấn Y trong nháy mắt càng trở nên thêm đen đặc thâm trầm. Nhìn cô, lòng anh vừa loạn lại vừa đau.
Lòng loạn là bởi cô xinh đẹp giống như một tiểu tinh linh đến từ Tiên giới. Gợi cảm lại khả ái, trên mặt cô lộ ra vẻ e lệ, đôi môi đỏ mọng khẽ mím, tất cả đều làm cho lồng ngực anh căng cứng, bụng co rút lại, thầm nghĩ đem cô ôm vào lòng để đói khát mà hôn cô, tham lam tra tấn của cô hồng nhuận đáng yêu cánh môi, cho đến khi cô thở không nổi mới thôi.
Nhưng anh chính là kiềm chế đứng ở nơi đó nhìn cô đến gần.
Anh đau lòng, bởi vì tại sao tiểu tinh linh tuyệt vời mê người này lại không thuộc về anh. Lòng thiếu nữ đã có chủ. Anh bỗng nhiên phi thường ghen tị bạn trai của cô, ghen tị đến phát cuồng, anh nghĩ anh có thể đoạt lấy cô, nhưng lập tức lại nghĩ đến Hà Phi không phải loại cô gái chân đạp hai thuyền, anh chỉ biết tự tổn thương chính mình. Nghĩ đến như vậy, anh lại chán nản buông tha cho ý nghĩ này.
Ai, Lương Chấn Y dưới đáy lòng thống khổ thở dài, anh dục vọng dâng lên, lại chỉ có thể kiềm chế bản thân nhìn cô, ảo tưởng cảm giác ôm cô, không còn cái gì nữa có thể so với việc này càng khiến người ta thống khổ.
“Đi thôi!” Cuối cùng anh chỉ có thể từ kẽ răng bật ra một câu này. Anh dời tầm mắt, nhịn xuống không nhìn tới dáng người lung linh của cô, cùng đôi mắt to lấp lánh như saời tr, còn có khuôn mặt phấn nộn kia làm cho người ta tưởng thân thiết.
Hà Phi đuổi kịp anh.
Trên hành lang dài hai người trầm mặc, Hà Phi cúi đầu nghiêm mặt, đoán rằng anh vẻ mặt lạnh lùng là bởi vì mình đêm nay phiền toái tới anh.
Ai, Hà Phi chẳng biết tại sao một trận khổ sở, cắn chặt cánh môi. Cô hi vọng có thể cho thủ trưởng ấn tượng cô ổn trọng tín nhiệm, có thể gánh vác trọng trách, bất quá thực hiển nhiên, đêm nay biểu hiện của cô chỉ có thể dùng bốn chữ hình dung —— loạn thành một đoàn!
Từng bước tiến vào hội trường, Úy Nhân Nhân ngay tức khắc chạy tới.
“Hà Phi, em......” Bỗng nhiên cô sửng sốt, kinh ngạc trừng trừng nhìn đánh giá Hà Phi. “Em...... Em thật xinh đẹp.” Sau đó hoàn hồn, vội vàng kêu với đang đứng ở một bên Lương Chấn Y: “Mọi người đang đợi để trao giải đâu, MC đều sắp phát điên rồi.” Lập tức giống như một trận gió đưa bọn họ lên sân khấu.
Âm nhạc vang lớn, Hà Phi bị MC mời đến vị trí trung tâm. Đột nhiên hội trường đèn lớn tắt.
“Xin được hoan nghênh nhân vật chính đêm nay, V. J. tiểu thư Ôn Hà Phi.” Một luồng đèn sáng đột nhiên chiếu lên cô, Hà Phi lóa mắt, mắt hoa đầu loạn. Ngẩn ngơ nghe MC giới thiệu kế hoạch xuất sắc của cô là như thế nào giúp Cao Vượng kiếm được thành tích hàng trăm triệu, ánh đèn chói mắt, dưới sân khấu ra sức vỗ tay, mọi người vì cô hoan hô, cô lại bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.
Cô không quen trở thành tiêu điểm, có chút chống đỡ không được, theo bản năng dựa vào Lương Chấn Y ở phía sau. Bụng một cơn co rút, nhẹ run.
Lương Chấn Y để ý thấy cô căng thẳng cùng sợ hãi, đột nhiên cầm lấy bàn tay lạnh như băng của cô.
Một sức mạnh kiên định ổn trọng xuyên qua bàn tay ấm áp kia, trong nháy mắt kì quái trấn an cô tâm thần không yên. Nếu là bình thường Hà Phi nhất định sẽ kinh hãi giãy ra tay anh, nhưng giờ phút này cô lại phi thường cảm kích anh săn sóc, cũng phi thường cần anh tiếp cho dũng khí. Bởi vì MC bắt đầu cười hì hì hỏi cô làm thế nào nghĩ ra kế hoạch xuất sắc này cùng với ca ngợi cô là như thế nào xinh đẹp động lòng người.
“Cô Ôn, xin hỏi cô là như thế nào nghĩ ra phương pháp tuyệt diệu đến vậy?”
“Ức...... Không, không biết...... Cứ nghĩ ra thôi.”
Sủng Ngươi Đến Tận Trời Sủng Ngươi Đến Tận Trời - Đan Phi Tuyết