Điều tôi quan tâm không phải là bạn đã thắng hay thua, mà là bạn có sẵn sàng đón nhận thất bại hay không.

Abraham Lincohn

 
 
 
 
 
Tác giả: Lee na
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 43 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 483 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 07:56:40 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 41
ột tuần cũng trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày hôn lễ của hắn. Hắn đang u sầu ngồi trong phòng chờ. Chỉ một lúc nữa thôi, hắn sẽ xa cách nó mãi mãi, trở thành người có gia đình. Hắn mệt mỏi gục xuống bàn. Hắn thật sự không muốn cái đám cưới này diễn ra. Suốt một tuần qua, bọn hắn đã cho người theo dõi bọn người đó nhưng vẫn không thu được tin tức gì về nó. Đến nước này chỉ còn cách làm theo lời bọn người đó thôi. “Cạch” Cửa phòng mở ra và đám người lóc chóc kia bước vào
- Chú rể đẹp trai quá ta!_Kun tiến đến vỗ vai hắn
- Tiếc thật đấy, em không thể trở thành em rể của bọn anh rồi_Kevin bày ra bộ mặt tiếc nuối. Lòng hắn đã đau, sau khi nghe Kevin nói càng đau hơn. Bộ hắn muốn vậy chắc.
- Dù chị ghét cô vợ sắp cưới của em nhưng nể mặt em và gia tộc Trương nên chị sẽ tham dự đám cưới_Zeny ngoảnh mặt đi nơi khác nói
- Bọn em cũng vậy._Bộ tứ đồng thanh
- Nghe giống ép buộc quá!_Gin mặt nhăn mày nhó nhìn 5 kẻ vừa phát ngôn
- Mọi người ra ngoài đi. Tôi muốn ở một mình_Hắn uể oải nói. Hắn chẳng dư sức đâu mà đôi co với đám người này. Cả bọn liền đi ra để lại mình hắn trong phòng. Hắn cứ ngồi đó gặm nhấm nỗi đau
Đến giờ bắt đầu hôn lễ, hắn mệt mỏi sải bước trên tấm thảm đỏ, vẻ mặt thì u ám hết chỗ nói. Rồi đến nhỏ Mĩ Hà, nhỏ khoác tay ba mình tươi cười bước vào. Papa nhỏ dẫn nhỏ đến trước mặt hắn và chờ hắn đưa tay để nhỏ khoác vào. Nhưng hắn chẳng thèm đưa tay ra đón nhỏ mà quay qua linh mục. Nhỏ Hà xấu hổ chỉ muốn độn thổ thôi. Hôm nay có biết bao nhiêu người đến tham dự vậy mà hắn lại hành động như thế? Hắn đâu có để nhỏ trong mắt đâu. Nhỏ Hà cũng chẳng dám biểu lộ thái quá. Nhỏ cũng quay mặt về phía linh mục. Vị linh mục bắt đầu đọc bản tuyên thệ
- Hôm nay chúng ta có mặt ở đây là để kết duyên cho cặp đôi trẻ này. Trước tiên là cô dâu. Cô dâu..._Linh mục đang nói thì bị tiếng “Rầm” làm ngắt quãng. Mọi người đều hướng mắt ra phía cửa-nơi có một cô gái đang đứng
- Dừng lại được rồi đấy!
- Yui?_Cả đám căng mắt nhìn nó. Hắn lấp lửng rồi nhanh chân chạy đến ôm lấy nó. Hắn ôm nó rất chặt cứ như nếu bỏ ra nó sẽ lại biến mất vậy
- Yui, cậu vẫn bình an. Thật tốt quá!_Hắn khóc. Suốt 1 tuần qua, không ngày nào hắn không lo lắng cho nó. Nhìn thấy nó thế này, hắn vui lắm. Vui đến nỗi nước mắt rơi thấm ướt cả mặt hắn
- Xin lỗi vì để cậu phải lo lắng._Nó vỗ lưng hắn như mẹ dỗ con ấy. Hắn cứ ôm nó như thế cho đến khi phát hiện ra dải băng trắng quấn đầu nó. Hắn đẩy nó ra rồi bắt đầu hỏi han
- Đầu cậu sao vậy? Sao lại quấn băng thế này?
- Mọi chuyện tớ sẽ nói sau. Còn bây giờ thì phải giải quyết đám người này đã_Nó đẩy hắn sang một bên mà không hề nhận ra hiện tượng đơ toàn phần của hắn
- Ế, Yui vừa xưng tớ-cậu với mình sao?_Hắn đơ vì cái chuyện ấy đấy. Vì trước giờ nó vẫn xưng tôi gọi cậu với hắn, lần này quay về đột ngột đổi cách xưng hô nên làm hắn hơi ngạc nhiên. Vội lắc lắc đầu cho trôi suy nghĩ, hắn lại tập trung vào nó-người con gái hắn yêu
- Mày...mày chưa chết sao?_Bà ta lắp bắp
- Chết? Tôi sống dai lắm! Tôi chưa trả xong nợ với bà mà, sao tôi lại chết được?_Nó cười khẩy
- Nhưng rõ ràng mày đã rơi xuống vách đá rồi mà_Giờ đến lượt nhỏ Mĩ Hà lên tiếng
- Thì sao? Đâu có ai bảo rơi xuống vách đá đó sẽ chết! Là do các người nghĩ thế thôi! À, tôi có một người rất muốn ra mắt mọi người đây_Nó cười tươi, nụ cười đã biến mất sau một thời gian khá dài._anh 2, anh 3, em có quà cho anh đấy_Kun và Kevin ngạc nhiên nhìn nó. Nó quay người ra cửa
- Zan, đưa người đó vào đi
Từ ngoài cửa, Zan và một người phụ nữ bước vào
- Mama!_Kun và Kevin sau một hồi tiếp thu hình ảnh con người trước mặt thì hét lên rồi chạy đến ôm lấy người phụ nữ đó-người mà bọn nó gọi là mẹ
- Sao…sao…_Mụ đàn bà đó chết điếng. Còn nhỏ Mĩ Hà và ba ả thì đờ người ra
- Bất ngờ lắm phải không? Mẹ tôi phúc lớn mạng lớn lắm, không dễ chết vậy đâu
- Coi như bọn mày may nhưng lần này thì không được may mắn như thế nữa đâu. Hôm nay sẽ là ngày chết của các người_Nhỏ Hà vênh mặt tự đắc
“Rầm soạt bịch” Hàng loạt tiếng động vang lên. Mọi người trong phòng bắt đầu nhao lên
- Có chuyện gì vậy?_Zan lo sợ ôm lấy Gin
- Người của Hell đã bao vây nơi này rồi!_Bà ta khoanh tay trước ngực tỏ vẻ tự đắc nói
- Hell?_Bộ tứ đồng thanh.
- Hell là kẻ đứng đầu thế giới đêm mà. Sao họ lại ở đây?_Gin cũng ngạc nhiên không kém. Kiểu này thì tiêu rồi
“Rầm” Cánh cửa lại bị đạp ra lần nữa, một người thanh niên trẻ tuổi, cỡ bằng bọn nó hoặc trẻ hơn cũng có, dẫn đầu một toán người tiến về phía mụ ta
- Dì à, cháu đến rồi
- Oh Casty, cảm ơn cháu nhiều nhé! Gửi lời cảm ơn của ta đến mẹ cháu luôn nha_Mụ đàn bà đó cười tươi.
- Vâng. Giờ làm gì đây ạ?
- Bắt hết tất cả người ở đây cho dì
- Vâng!_Rồi tên đó quay qua đám đàn em_Bắt tất cả
- Dừng tay lại._Giọng nói lạnh lùng của nó vang lên. Casty sừng cồ lên khi có người dám ra lệnh ình
- Kẻ nào to gan, dám ra lệnh cho ta hả?
- Cas, nhóc mới là kẻ to gan đấy!_Nó tiến đến đứng trước mặt Casty. Casty vội tái mét mặt. Cái biệt danh Cas ấy chỉ có một người gọi thôi. Và người đó không ai khác chính là Hell. Dù không biết mặt Hell như thế nào vì Hell luôn đeo mặt nạ nhưng cậu nhóc đâu còn lạ gì cái giọng lạnh tanh đó của Hell
- Ơ, đại tỷ_Cas cúi đầu trước nó. Tất cả mọi người lâm vào tình trạng đông cứng khi hai tiếng đại tỷ vang lên (trừ bộ tứ, Rena và Jin nhá)
- Từ khi nào nhóc dám lộng quyền thế hả?_Jin khoanh tay trước ngực hỏi
- Không phải như mọi người nghĩ đâu. Em đã cố liên lạc với các sư huynh sư tỷ mà không được. Vì dì Anh (mẹ nhỏ Hà) đang cần người nên đã nhờ đến mẹ em. Họ là bạn thân nên em không thể không giúp_Casty bày ra bộ mặt hối lỗi
- Vậy nhóc có biết kẻ nhóc gọi là dì kia có thâm thù với chị không?_Nó đay nghiến nhìn cậu nhóc
- Em không biết chuyện đó. Em xin lỗi_Casty rối rít xin lỗi nó
- Được rồi. Chị không trách. Đứng lên đi.
- Vâng
- Chị không muốn nhóc dính líu tới chuyện này. Dù gì mẹ nhóc cũng là bạn của bà ta, sẽ khó cho nhóc lắm. Nhóc về đi
- Vâng ạ_Casty cúi đầu trước nó rồi bỏ đi.
- Yui, cậu là Hell hả?_Zan khèo tay nó. Trên mặt cô nàng vẫn còn in rõ sự bất ngờ
- Ừm.
- 3 người đó giải quyết sao đây chị?_Keny hỏi. Mắt thì liếc sang nhìn 3 kẻ đang run như cầy sấy kia. Tính tóm gọn người ta lại bị người ta tóm gọn. Cái này gọi là gậy ông đập lưng ông đây
- Bắt nhốt vào nhà kho của Hell._Nó lạnh lùng nói.
- Nhà kho? Ý chị là nhà kho ở Anh?_Keny tròn mắt hỏi nó.
- Ừm._Khuôn mặt nó lạnh tanh. Hàn khí bốc ngút trời
- Chị, chị tính cho bọn họ thử sức sao? Nếu không sao lại đem qua đó?_Rey tái mặt thốt lên. Nhà kho đó có gì mà cậu nhóc lại phản ứng như vậy nhỉ?
- Tùy hứng. Làm đi_Rey định nói gì đó nhưng phải im bặt khi thấy sát khí tỏa ra từ nó. Sắc mặt của Keny, Rina, Jen, Rena và Jin cũng chẳng khác Rey là mấy.
- Cứ làm theo lời con bé đi!_Jin nhắm mắt lại. Cánh cửa địa ngục đã mở ra để chào đón gia đình nhỏ Mĩ Hà rồi. Không biết dưới đó vương ca trừng trị những kẻ như mẹ con nhỏ Hà ra sao chứ trên này, chắc khó mà sống nổi mà chết cũng chẳng xong.
- Làm theo lời đại tỷ đi_Keny quay ngoắt sang bọn đàn em nói
- Vâng, thưa bắc hộ vệ_Đám đàn em đồng thanh rồi dẫn 3 người nhà Mĩ Hà đi
- Bắc…Bắc hộ vệ?_Lin lắp bắp lên tiếng. Nhỏ vẫn chưa tiêu hóa được mọi chuyện. Thật khó tin. Nó tiến đến micro và nói lớn
- Xin lỗi mọi người. Hôm nay sẽ không có đám cưới nào cả. Xin lỗi vì đã làm tốn thời gian của mọi người
Mọi người cũng chẳng nói gì đứng lên ra về. Tất cả những quan khách đến đây phần lớn đều là người trong gia tộc của hắn nên ai cũng hiểu và mừng cho nó và cho đứa cháu trai duy nhất của họ. Mọi chuyện đã êm xuôi. Chỉ trong vài phút, mọi người đã về hết, chỉ còn lại đám người bọn nó
- Ông trời đã không đứng về phía bà Mỹ Anh đó rồi! Bà ta đã chuẩn bị mọi thứ nhưng cuối cùng chưa kịp chiến đấu đã vội ngã xuống_Zeny bó tay sau lưng, ngửa mặt lên trời nói
- Do bà ta chọc nhầm người thôi!_Kevin ôm ngang eo Zeny cười tươi
- Nè anh 3, tình cảm quá rồi đấy!_Nó giật giật áo Kevin
- Gì? Em cũng có thể giống anh mà!_Kevin nói mà mắt thì liếc liếc sang hắn. Nó bất giác đỏ mặt. Lại nghĩ không biết bắt chuyện với hắn như thế nào đây
- Con dâu của ta, con bình an quay về thật là may quá!_Mama hắn bước đến ôm chầm lấy nó. Nó cũng rưng rưng nhìn bà.
- Con xin lỗi. Con đã để mọi người phải lo lắng rồi
- Tiểu Tuyết, già rồi sao còn mít ướt thế hả?_Mẹ nó cất giọng cười cợt mẹ hắn
- Za con kia, tuy già nhưng tớ còn dư sức để đánh cậu đấy nhá!_Mẹ hắn giơ nắm đấm hâm dọa. Gì vậy nè? Có thật đây là 2 người đang ở độ tuổi trung niên không? Sao lại giống con nít thế này? Cả bọn nhìn cảnh đó chỉ biết ôm bụng cười ngặt nghẽo
- Thôi, hai quý phu nhân cho tôi xin. Sao chúng ta không về nhà rồi nói chuyện. Chắc anh bạn già của tôi sẽ vui lắm khi thấy vợ yêu của mình còn sống như thế này đấy!_papa hắn nhảy vào can
- Zan đã báo rồi ạ! Chắc papa và bà đã đến nhà cháu rồi (nhà ở đấy)_Nó cười tươi nói
- Tớ chưa báo! Tớ muốn tạo bất ngờ cho họ nên chưa nói gì cả. Tớ chỉ bảo với bà là đến nhà cậu ở Nhật thôi!_Zan gãi đầu nhìn nó.
- Ý cậu là giờ chúng ta phải thân chinh qua Nhật à?_Nó mếu mặt nhìn Zan. Nó mới trở về, chưa khỏe giờ lại phải đi nữa sao?
- Sắp được về Nhật rồi. Vui quá!_Bộ tứ reo lên. Đã một thời gian dài bọn nhóc này xa quê hương rồi. Giờ được về thăm nhà, tất nhiên không còn gì vui bằng rồi.
- Yui, chúng ta về nhà thôi! Cũng lâu rồi mẹ chưa về lại đó mà!_Kun thúc tay nó rồi chuyển ánh mắt yêu thương nhìn mẹ mình
- Thì em có nói gì đâu! Chúng ta về thôi!_Nó hứng chí bước đi đầu. Nhưng đi chưa được hai bước thì nó phải khựng lại khi nghe Lin nói
- Yui, Về đến nhà, em phải kể rõ mọi chuyện ọi người nghe đấy! Và còn bao nhiêu chuyện em giấu bọn chị nữa._Lin nói mà cố tình nhấn mạnh chữ giấu làm nó lạnh sống lưng. Cô nàng đang giận nó vì giấu nhẹm vụ Hell đây mà. Bỗng dưng nghe Lin nói xong, nó không muốn về nhà nữa. Nó sẽ lại bị tra khảo cho coi. Nuốt cho trôi cục nghẹn mắc ở cổ, nó cố nở một nụ cười thật tươi với mọi người rồi tiếp tục bước đi. 30’ sau, có một chiếc chuyên cơ đến và đưa tất cả bọn nó đến xứ sở hoa anh đào
Sự Trả Thù Của Băng Sự Trả Thù Của Băng - Lee na