The pure and simple truth is rarely pure and never simple.

Oscar Wilde

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Giả Bình Ao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 50
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2819 / 34
Cập nhật: 2016-03-04 10:47:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 32 -
ười ngày đã trôi qua, sức khỏe khôi phục dần, Trang Chi Điệp đột nhiên cảm thấy đã nhiều ngày không uống sữa bò tươi. Hỏi Liễu Nguyệt, thì Liễu Nguyệt bảo không thấy chị Lưu đến. Một hôm Trang Chi Điệp buồn chán vô cùng, đã hẹn Đường Uyển Nhi đi ra ngoại thành chơi cho khuây khoả, tình cờ đã đi vào một thôn, Trang Chi Điệp reo lên:
- Ái chà, đây cả phải thôn Miêu Oa là gì? Nhà chị Lưu ở đầu đàng kia, bao nhiêu ngày nay không được uống sữa tươi, phải chăng chị Lưu ốm, đi đến thăm xem sao! Uống sữa bò một thời gian khá dài như vậy, nếu bảo ăn gì thành thứ ấy, có lẽ anh cũng sắp sửa biến thành bò mất rồi.
Đường Uyển Nhi bảo:
- Anh đã có những cái của bò ở trên người mà.
Trang Chi Điệp vén ống tay áo lên nói:
- Em bảo lông trên cánh tay anh dài phải không? Hay là tính anh cục súc, cố chấp hả?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Anh có sừng bò.
Khi hai người tìm đến nhà chị Lưu thì chị Lưu đang dệt vải trên chiếc khung cửi đặt ở lối vào cửa, trời nóng quá, chị Lưu mặc chiếc áo lót, chung quanh eo thắt lưng còn giắt nhiều lá cây đào hạt.
Chị Lưu reo lên một tiếng "ái chà", vội vàng rời khỏi khung cửi, nói rối rít:
- Trời ơi, anh chị làm sao đến đây được? Thế chị cả đâu không về làng này chơi cho khuây khoả! Lâu lắm không vào thành phố hẳn là nhớ tôi lắm. Vừa nãy gan bàn chân ngưa ngứa, gan bàn chân ngứa là gặp người thân mà, tôi cứ nghĩ quanh, ai sẽ đến thế nhỉ, không là bố mẹ tôi mà là anh chị.
Trang Chi Điệp bảo:
- Chị chỉ nhớ chúng tôi, nhưng chúng tôi đi mệt lử mà chị không bảo ngồi, cũng không cho uống nước.
Chị Lưu kêu ồ ồ, vỗ tay lên trán, kéo vào nhà ngồi, rồi đun nước sôi, rồi làm trứng luộc. Chị bưng lên, Đường Uyển Nhi không ăn, chỉ uống nước, chị Lưu mời chẳng được, liền gắp ra một cái bát khác, bưng đi, the thé gọi thằng cu con về ăn.
Trang Chi Điệp liền gạt hai quả trong bát của mình sang bát của Đường Uyển Nhi và bảo:
- Em phải ăn, em nhìn xem nó có giống hai hòn kia không, sao em lại không ăn hả?
Đường Uyển Nhi khẽ đáp:
- Đừng có đùa cợt ngứa nghề ở đây, người ta coi anh là vĩ nhân cơ mà!
Chị Lưu quay trở về, thấy hai người đã ăn, đã uống lại nói chuyện vui vẻ. Trang Chi Điệp liền hỏi:
- Lâu lắm rồi không gặp chị là thế nào vậy? Không có sữa bò sống, người gầy đi đấy.
Chị Lưu đáp:
- Sáng nay tôi còn nhờ cô Tâm cạnh nhà vào thành phố mua thức ăn, bảo rẽ qua nhà anh nhắn tin con bò bị ốm.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Bò ốm ư?
Chị Lưu đáp:
- Đã mấy ngày nay chẳng ăn chẳng uống gì. Ba hôm trước tôi còn dắt nó đi dạo, hôm qua nằm xuống là không gượng dậy nổi. Tiếc quá, con bò này đã kiếm tiền cho nhà tôi một thời gian dài như thế, tôi cứ sợ nó có mệnh hệ gì cơ! Mời một bác sĩ thú y đến khám, người ta bảo không phát hiện ra bệnh gì, có lẽ vài hôm sẽ khỏi. Khỏi thế nào được? Có ăn uống gì đâu mà khỏi. Bố thằng cu đã đi Tiền Bảo Tử mời Tiêu Thọt. Tiêu Thọt là thầy thuốc thú ý nổi tiếng trong vùng.
Trang Chi Điệp đi ra chuồng bò, chỉ thấy con bò sữa gầy đến nỗi chỉ còn bộ xương to kềnh, bỗng thấy trong lòng đau đớn. Con bò sữa cũng nhận ra người đến là ai, dỏng tai định đứng dậy, cựa quậy một lúc không sao đứng lên nổi, cặp mắt nhìn Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi, nước mắt trào ra rơi xuống. Đường Uyển Nhi bảo:
- Đáng thương quá, thật chẳng khác gì người, nhìn thấy là đau đớn chảy nước mắt. Nhìn bầu sữa của nó kìa, cơ thể thì gầy còm, chỉ được cái bầu sữa thì to.
Ba người cùng ngồi xổm, vẫy tay xua đuổi đàn ruồi muỗi. Trong lúc nói chuyện, thì vòng cổng kêu lạch cạch, có hai người đi vào. Chồng chị Lưu, Trang Chi Điệp đã biết mặt, anh cõng chiếc va li da, theo sau anh là một người thọt chân, biết ngay là thầy thuốc thú y. Chào hỏi nhau mấy câu, Tiêu Thọt liền ngồi xuống bên cạnh bò xem xét một lúc, sau đó lậi mí mắt bò, cạy mồm bò, nhấc đuôi bò kiểm tra đít, rồi gí sát tai vào bụng bò nghe nhiều chỗ, cuối cùng vỗ vào sống lưng bò kêu bồm bộp, mỉm cười. Chị Lưu hỏi:
- Có cứu được không?
Tiêu Thọt hỏi:
- Chị mua con bò này bao nhiêu tiền?
Chị Lưu đáp:
- bốn trăm năm mươi ba đồng, mua ở trong núi Chung Nam, con bò này có duyên với nhà mình, mua về là có sữa, tính nết cũng ngoan, giống như một thành viên trong gia đình.
Tiêu Thọt lại hỏi:
- Bán sữa được bao nhiêu rồi?
Chị Lưu đáp:
- Hơn một năm, thương nó lắm cơ, nó theo tôi đi phố chui ngõ…
Tiêu Thọt nói:
- Thế thì tôi mừng cho chị, chưa kể sữa bán một năm nay đã thu về tiền vốn mua bò, sau đấy còn hàng tạ thịt, một bộ da, nó se cho chị mấy ngàn đồng nữa. Nó bị bệnh gan, biết không hả? Người bị bệnh gan, bò cũng bị bệnh gan. Nhưng bệnh gan của bò có ngưu hoàng, ngưu hoàng là vị thuốc đông y rất có giá! Người ta gnhì cách nuôi ngưu hoàng thân bò, nhà chị đây, trời thả tiền xuống cho, còn buồn cái gì hả?
Chị Lưu nói:
- Ông nói cái gì vậy? Tôi có báu gì ngưu hoàng hay không ngưu hoàng. Tôi là tôi tức, để có ngưu hoàng, thì mắt cứ trợn lên nhìn nó chết hay sao? Nó cũng là một người trong nhà tôi. Ông cứ cắt thuốc, để nó uống rồi nghỉ ngơi tử tế.
Tiêu Thọt nói:
- Người như chị có một, tôi mới gặp lần đầu tiên, tốt bụng thì tốt bụng, nhưng tôi nói với chị, muốn chữa khỏii là tôi không chữa nổi đâu, có lẽ cũng không ai chữa được. Nghe tôi đi, ngày mai gọi người giết đi, còn có thể rót được ít thịt, nếu giết muộn, thì bò không cứu chữa được, mà thịt trên người nó cũng khô xác hết.
Chị Lưu quay người chạy vào trong nhà khóc nức nở. Chồng chị Lưu dặn vợ nấu cơm cho Tiêu Thọt, chị cũng phớt tỉnh, vẫn cứ khóc. Anh Lưu sốt tiết lên, mắng vợ:
- Chồng mụ chết hay sao mà mụ hờ thảm thiết thế hả? – mắng xong nhìn Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi, có phần ngượng nghịu. Anh ta nói:
- Bà xã nhà tôi ương bướng lắm, anh chị cứ ngồi chơi, chờ lát nữa cô ấy sẽ làm cơm cho chúng mình ăn.
Trang Chi Điệp nói:
- Chị Lưu nuôi con bò này đã lâu, trong lòng thương xót đấy mà, chẳng phải một mình chị ấy, ngay đến tôi đã từng uống sữa nó, nghe xong cũng đau đớn lắm.
Trong nhà liền nổi lên xủng xoảng tiếng xoong chậu và nước rửa. Anh Lưu hỏi:
- Mình hoà bột đấy à? Vậy thì nấu một ít canh mì.
Một lúc sau, chị Lưu bưng cái chậu ra, trong chậu lại là cháo đậu xanh sền sệt, chị để sát mõm cho con bò ăn. Tiêu Thọt tỏ ra khó chịu nói:
- Tôi không ở lâu được, thôn trước mặt còn có người gọi tôi đi khám bệnh cho bò, Anh cho xin tiền khám bệnh. Con bò này không cứu được đâu, tôi cũng không đòi anh nhiều, anh cứ trả tám đồng mười đồng tuỳ ý.
Anh Lưu giữ ông ta lại nhưng không giữ được, đã trả tiền và tiễn Tiêu Thọt ra cổng. Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi thấy chị Lưu đau khổ cũng định chia tay chào chủ nhà, ra đến cổng, thì nghe thấy con bò sữa rống lên một tiếng.
Ra ngoài đường, Trang Chi Điệp lắc đầu bảo:
- Mình hoà bột đấy à? Vậy thì nấu một ít canh mì.
- Thời gian này không hiểu sao toàn gặp tai nạn là tai nạn, khiến lòng người chán nản vô cùng.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Từ đấy về sau anh có còn chung sống với Liễu Nguyệt không?
Trang Chi Điệp bảo:
- Đang nói chuyện nghiêm chỉnh hẳn hoi, em cũng xiên xẹo lái sang chuyện kia được à?
Đường Uyển Nhi nói:
- Các người cứ hú hí với nhau thì đương nhiên là tia nạn sẽ lũ lượt nối nhau kéo đến. Nếu anh cứ thế mãi, chưa biết chừng không phải anh, thì là em có chuyện chẳng lành đấy.
Trang Chi Điệp mắng một câu ăn nói lung tung láo toét, nhưng bỗng chột dạ, nhẩm tính thời gian, cũng thấy hoảng sợ, liền bảo:
- Anh đâu có qua lại với con bé ấy nữa. By giờ Liễu Nguyệt đã yêu Triệu Kinh Ngũ, chẳng biết Triệu Kinh Ngũ có thậm thụt gì không?
Đường Uyển Nhi nói:
- Vậy thì chưa đến lúc đấy thôi.
Hai người đã đi đến đường vòng chung quanh thành phố, Trang Chi Điệp định vẫy một chiếc xe taxi cùng ngồi, Đường Uyển Nhi bảo đi bộ nói chuyện hay hơn. Không hiểu sao, đột nhiên Trang Chi Điệp nhớ đến A Lan, hỏi Đường Uyển Nhi có muốn đến bệnh viện tâm thần thăm A Lan không?
Trang Chi Điệp đã kể cho Đường Uyển Nhi nghe chuyện của hai chị em A Xán và A Lan từ lâu, chỉ có điều cố giấu sự việc chung đụng với A Xán. Lúc này nhắc tới đi thăm A Lan, Đường Uyển Nhi tỏ ra không vui, liền hỏi:
- Anh thường hay nghĩ đến A Lan phải không? Hối hận không kịp yêu A Lan chứ gì? Khi anh và em ở bên nhau, anh cũng nhớ tên cô ta ư? Thật là của không ăn đến được dầu thơm ngon, thơm ngon ăn lắm rồi cũng đâm chán!
Trang Chi Điệp nói:
- Con đường này đi theo hướng đông sẽ đến bệnh viện tâm thần, cho nên anh nhớ tới cô ấy, còn em thì đang cay cú uống nhiều dấm chứ gì? Nếu cô ấy không bị điên, không biết em sẽ thế nào nhỉ?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Em thế nào ấy à? Thoả mãn anh, đi bệnh viện, để em coi cô ta xinh đẹp đến mức nào, chỉ sợ anh đến thăm, ngược lại chỉ đau khổ cho trái tim cô ấy. Cô ấy đứng lẻ loi trong cửa sắt, còn anh thì khoác tay người đẹp ở bên ngoài.
Nghe nói vậy, Trang Chi Điệp cũng đâm ra do dự, anh nói:
- Vậy thì anh không đi nữa, cô ấy là người điên. Có lẽ cũng không nhận ra anh đâu!
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Nhưng anh có muốn không?
Cặp mắt chị ta chớp chớp, cười toe toét. Trang Chi Điệp bứt một cây cỏ định nẹt chị ta, chị ta nhảy tâng tâng xuống cái bờ cạnh đường bảo đi đại tiểu tiện. Trong vạt cỏ cao ngang người, chị ta bước đi, mái tóc tung tẩy trên đầu ngọn cỏ, chợt ẩn chợt hiện, trông rất mê ly, cảnh vật đẹp vô cùng.
Trang Chi Điệp bảo:
- Ngồi xổm xuống, trên đường có xe, đừng để người trên xe nhìn thấy mông em.
Đường Uyển Nhi đáp:
- Anh ta đã nhìn thấy một hòn đá trắng.
Rồi chị ta khe khẽ cất giọng hát. Đường Uyển Nhi chưa hát dân ca bao giờ. Hát được mấy câu thì Trang Chi Điệp nhớ đến khung cảnh Liễu Nguyệt đã từng hát dân ca Thỉêm Bắc. Anh hỏi:
- Uyển Nhi cũng hát được chứ?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Sao em lại không biết?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Điệu gì vậy?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Điệu hoa cổ ở Thiểm Nam.
Trang Chi Điệp hớn hở giục:
- Hay lắm, em hát lại lần nữa đi.
Đường Uyển Nhi vừa nhìn một tổ kiến bị nước giải xối chảy, vừa khe khẽ hát:
Làn môi nhớ anh, mà sao khó nói
Ngọn tóc nhớ anh, sợi dây đỏ khó tranh
Con ngươi mắt nhớ anh, nhìn người hóa ra anh
Cái đầu lưỡi nhớ anh, mỡ muối dấm tương khó nếm
Đứng cạnh đường, Trang Chi Điệp vừa nghe, lại vừa e sợ người đi qua cũng nghe thấy mà nhìn sang. Anh đứng gác, nhìn trước ngó sau, nghẹo cổ sang bên trái bên phải. đầu tiên có một con thỏ rừng vụt chạy từ bên này sang bên kia đường, nhanh như một cái bóng lướt qua sau đó lại thấy ở trước mặt có bốn năm người đứng cách khoảng một cây số vội vàng hạ thấp giọng, giục:
- Thôi đừng hát nữa.
Nhưng lại thấy những người kia không có ý đi tới biết ngay đó là trạm đỗ xe, liền yên chí mở bao thuốc ra hút. Song giữa lúc ấy một chiếc xe chở khách đến đỗ tại chỗ, trên xe có một người đi xuống, đang đi tới. Trang Chi Điệp vội vàng hỏi Đường Uyển Nhi đã xong chưa. Lại nhìn người đang đi đến, bỗng dưng giật nảy mình ngạc nhiên, vì đã nhận ra đó là A Xán. Trang Chi Điệp gọi một tiếng. A Xán nghe thấy ngẩng lên nhìn, ánh nắng mặt trời rọi vào mặt hình như làm chị nhìn không rõ, tay che trán nhìn, chợt lặng người di, rồi quay người chạy trở lại. Người lên xe đã lên hết, cửa xe đã đóng. A Xán cứ đập thình thình vào cửa xe và gọi to. Cửa xe đã mở, A Xán len người chen luôn vào. Trang Chi Điệp vừa chạy đến dưới cửa xe thì cánh cửa đóng sầm một cái, vạt áo sau của A Xán liền bị kẹp vào khe cửa, xe phóng đi. Trang Chi Điệp tay vẫy gọi:
- A Xán ơi! A Xán! Tại sao em không gặp anh hả? Tại sao em trách anh hả? Em đang ở đâu thế?
Trang Chi Điệp hất tay đuổi cho xe chạy, rồi trở lại đứng chỗ ban nãy. Chiếc xe đã đi xa, Trang Chi Điệp ngồi phịch xuống bã cỏ. Đường Uyển Nhi ngồi trong khóm cỏ, hàng đàn châu chấu nhảy rào rào chung quanh người, đuổi cũng không bay, chị ta thấy hay hay đi đùa vui với chúng, bắt một con, lấy sợi tóc trói chân lại, bắt con nữa cũng trói vào, tất cả đã bắt được bốn con, cầm ra cho Trang Chi Điệp xsem, thì được chứng kiến cảnh vừa rồi. Chi.ta lập tức bỏ châu chấu xuống đi ra, nhìn thấy Trang Chi Điệp đau đớn khóc lóc, cũng không dám trêu chọc, liền hỏi:
- Đó là A Xán ư?
Trang Chi Điệp gật đầu.
Đường Uyển Nhi nói:
- Hôm nay kỳ quặc thật, vừa nhắc đến Lan, thì A Xán lù lù dẫn xác đến. Tại sao nhìn thấy anh cô ta lại bỏ chạy?
Trang Chi Điệp trả lời:
- Cô ấy đã từng bảo không bao giờ gặp anh nữa. Chắc chắn cô ấy đi thăm em gái ở bệnh viện trở về, có lẽ chỉ ở quanh khu này. Nhìn thấy anh không để anh biết mình đang ở đâu, nên đã quay lên xe.
Đường Uyển Nhi nói:
- Cô A Xán chắc chắn đã từng yêu anh. Đàn bà như vậy, đã yêu ai là cứ liều sống cố chết lao vào như con thiêu thân, bị lửa cháy thành tro cũng không tiếc, không thì hầm hầm xa lánh, trốn tránh không thèm gặp. Hai anh chị đã từng yêu nhau, phải không?
Trang Chi Điệp không trả lời chính diện, nhìn Đường Uyển Nhi rồi hỏi:
- Uyển Nhi ơi, em nói thật đi, anh là một thằng tồi phải không?
Đường Uyển Nhi không ngờ Trang Chi Điệp nói như vậy, bỗng chốc nghẹn tắc cổ, chị ta đáp:
- Anh không phải là người hư hỏng.
Trang Chi Điệp nói:
- Em dối anh, em đang dối anh. Em tưởng nói như thế, anh sẽ tin phải không?
Trang Chi Điệp túm chặt những cây cỏ, những cây cỏ chung quanh anh bị vặt đứt sạch. Anh lại nói:
- Anh là thằng ngốc. Anh hỏi em, liệu có thể hỏi ra những câu trả lời thật không? Em sẽ chẳng nói thật với anh đâu!
Đường Uyển Nhi bị dồn nén tới mức đỏ cả mặt lên. Chị ta đáp:
- Anh không phải là kẻ hư hỏng thật mà! Kẻ hư hỏng trên đời anh vẫn chưa gặp đâu. Nếu anh là kẻ hư hỏng, thì em càng là kẻ hư hỏng hơn. Em đã phản bội chồng, vứt bỏ con chạy theo Chu Mẫn, bây giờ lại chung sống với anh. Nếu anh là kẻ hư hỏng, chắc cũng do em làm anh hư hỏng.
Đường Uyển Nhi đột nhiên xúc động, hai mắt tấy đỏ rơm rớm nước. Trang Chi Điệp thì ngồi đực ra. Anh vốn định nói để xua đi nỗi khổ trong lòng mình, song Đường Uyển Nhi đã nói như vậy, anh càng nhận ra mình đã từng hại mấy người đàn bà, liền đưa tay lôi chị ta, chị ta co người lại, cả hai người đều quỳ khóc trước mặt nhau.
Cuối cùng đã về đến nhà Đường Uyển Nhi. Chu Mẫn đi vắng, chiếc huyên đặt trơ trọi trên bàn. Trong miệng sứ màu đen của cái huyên cắm một bông cúc dại nho nhỏ. Trang Chi Điệp ngẩn người nhìn một lát, không dám động vào. Đường Uyển Nhi lấy nước nóng để hai người ngâm chân, chị ta bảo móng chân Trang Chi Điệp dài quá rồi.
Chị ca cẩm:
- Cô ta cũng chẳng chịu cắt cho anh cái gì cả!
Chị ta lấy kéo ra cắt móng chân. Trang Chi Điệp không nghe nhưng chị ta vẫn cắt, đi giày vào giúp anh, rồi đặt đôi chân nhỏ của mình vào lòng anh và bảo:
- Em muốn anh xoa bóp cho em cơ, vì anh em đã đi giày cao gót suốt một ngày, đau mỏi quá đi mất.
Trang Chi Điệp liền xoa bóp, Đường Uyển Nhi cười, liếc mắt bảo:
- Em muốn lắm rồi, khó chịu quá!
Trang Chi Điệp nói:
- Không dám đâu, hết giờ làm việc rồi.
Đường Uyển Nhi nói:
- Ngày nào cũng tối mịt anh ta mới về. Hôm nay tư tưởng tình cảm căng thẳng, chỉ có em mới thư giãn được, anh muốn thế nào thì thế, chỉ cần anh vui vẻ.
Nói rồi ch. ra rút cái cặp tóc gài mái tóc trên, mái tóc dài đen như mây xổ ra lả tả. Chợt ngoài cổng có tiếng xe lọc cọc, Đường Uyển Nhi lập tức búi tóc xoã thành cái đuôi ngựa, rút hai chân xỏ vào giày da, mồm hỏi:
- Ai đấy? Ai đấy?
Rồi chị ta chạy ra cổng. Trang Chi Điệp vội vã nhặt đôi tất ni lông ở cạnh giường vắt lên giây thép trên tường và cũng đi ra.
Chu Mẫn đã hỏi anh:
- Thầy Điệp đến chơi ư? Em định ăn cơm xong sẽ sang bên thầy. Em đã nấu cơm chưa Uyển Nhi?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Em đi mua thức ăn, gặp thầy Điệp ở ngã tư, mời thầy cùng vừa tới. Thầy Điệp ơi, thầy ăn gì nào? Tráng trứng nấu cháo gạo đen, thế nào?
Chu Mẫn để xe đạp vào một chỗ, giục:
- Em cứ đi nấu đi. Thầy Điệp này, nghe nói thầy ốm, đã đỡ rồi phải không?
Trang Chi Điệp đáp:
- Cũng chẳng ốm đau gì đâu, chỉ có điều Cung Tịnh Nguyên qua đời, đau buồn quá nằm mất mấy hôm.
Chu Mẫn nói:
- Ai cũng bàn tán chuyện này, họ bảo tình cảm của thầy đối với Cung Tịnh Nguyên sâu nặng lắm!
Trang Chi Điệp hỏi:
- Họ nói thế à?
Chu Mẫn đáp:
- Chứ còn sao nữa? Đều là danh nhân như nhau, hình tượng của thầy như thế, ai ai cũng tôn kính, còn Cung Tịnh Nguyên thì như vậy.
Trang Chi Điệp nói:
- Không nói chuyện ấy nữa. Cậu định sang tôi có việc gì? Lâu lắm rồi không thấy toà án tiếp tục mở phiên toà, cũng chẳng có động tịnh gì. Xử lý vụ án kéo dài như vậy, năm nào tháng nào mới kết thúc đây, cứ dây dưa mãi, đến ma cũng không chịu nổi. Mà Bạch Ngọc Châu thì năng đi lại, chốc chốc lại tìm đến làm cái này làm cái nọ.
Chu Mẫn nói:
- Em cũng ba hôm lại đi gặp Tư Mã Cung một lần, chưa biếu thứ gì lớn, nhưng lần nào cũng hai ba mươi đồng quà nhỏ! Chiều nay em lại đi, cũng coi như ông ấy đã mở mồm từ bi nhà Phật, ông ấy bảo không cần phải mở phiên toà nữa, sự việc đã sáng tỏ. Những luận chứng của các nhà văn và giáo sư mà chúng ta đã đưa đến rất kịp thời, cũng rất quan trọng. Ý kiến của toà án định kết án!
Trang Chi Điệp vội hỏi:
- Có để lộ sẽ kết án như thế nào không?
Chu Mẫn đáp:
- Ông nói đại ý là bài văn có chỗ sơ suất, nhưng không thuộc diện xâm phạm quyền danh dự công dân, lại xét thấy đơn vị cũ đã từng kỷ luật tác giả nên đề nghị toà án triệu tập hai bên thông qua hoà giải lần cuối cùng để thông cảm và loại bỏ sự hiểu lầm, trở lại quan hệ tốt đẹp. Nói như vậy là chúng ta đã thắng kiện. Nhưng Tư Mã Cung bảo sau khi Cảnh Tuyết Ấm biết ý này của toà án, đã gặp lại viện trưởng, còn tìm cả bí thư phụ trách chính trị và pháp luật của thành phố, nên viện trưởng yêu cầu viết lại báo cáo kết án. Tư Mã cung cũng thuộc loại anh chị chẳng phải vừa, đã nổi nóng lên và vẫn báo cáo lên trên kết luận ban đầu. Viện trưởng bảo, vậy thì phải họp uỷ ban xem xét. Vấn đề hiện nay là uỷ ban xem xét của cả viện có sáu người, ba uỷ viên ngả theo mình, viện trưởng và hai uỷ viên kia ngả theo Cảnh Tuyết Ấm. Tuy nói mỗi bên một nửa, song viện trưởng ở bên kia, nếu viện trưởng tỏ thái độ đầu tiên, thì các uỷ viên của bên này sẽ khó nói, hoặc thay đổi thái độ. Cho dù không thay đổi thái độ, có một người bỏ phiếu trắng không có ý kiến thì tỉ số sẽ là ba hai.
Chu Mẫn nói xong, thấy Trang Chi Điệp ngửa người trên ghế đệm da nhắm mắt lại, liền hỏi:
- Thầy Điệp ơi, thầy đã nghe rõ chưa?
Trang Chi Điệp giục:
- Cậu cứ nói tiếp đi.
Chu Mẫn đáp:
- Tình hình như vậy.
Trang Chi Điệp vẫn nhắm hai mắt, hỏi:
- Vậy theo cậu thì thế nào?
Chu Mẫn đáp:
- Đây là giờ phút then chốt của then chốt. Mười ngày nữa, thì uỷ ban này sẽ họp. Bởi vì viện trưởng đi Bắc Kinh họp, mười ngày sau mới về. Em nghĩ, trong mười ngày này, thầy xem có nên gặp chủ tịch thành phố trình bày không, để ông ấy làm việc với viện trưởng và bí thư uỷ phụ trách chính trị và pháp luật của thành phố.
Trang Chi Điệp nói:
- Mình biết nói chuyện này với chủ tịch thành phố thế nào nhỉ? Chủ tịch thành phố đâu có phải bạn như thầy Phòng của cậu, có chuyện gì cứ trực tiếp tìm đến được đâu. Trước kia cũng đã từng nhờ ông ấy giúp đỡ, nhưng đều không phải việc có tính nguyên tắc, ông ấy mới đi ám chỉ cho các ngành hữu quan. Còn việc này thì để ông ấy đi nói như thế nào đây? Người ta là lãnh đạo, phải xem xét, trong trường hợp không ảnh hưởng xấu đến địa vị và uy tín của mình, ông ấy mới làm được Chu Mẫn à!
Chu Mẫn nản lòng ấp úng đáp:
- Thế thì…
Trang Chi Điệp định nói điều gì, song lại thôi. Hai người cùng im lặng. Đường Uyển Nhi thấy trong nhà không nói chuyện nữa, bước vào xem thế nào. Biết câu chuyện không hoà nhập, vội vàng bưng lên ba chiếc bánh còn mềm vừa tráng xong mời ăn. Trang Chi Điệp ăn một cái, lấy lý do đã ăn no, định ra về. Chu Mẫn giữ thế nào cũng ở lại, liền bảo:
- Vậy thì thầy thong thả mà đi!
Còn tiễn ra đầu ngõ.
Trang Chi Điệp chưa về đến nhà thì Chu Mẫn đã đến trạm điện thoại công cộng đầu ngõ gọi cho Ngưu Nguyệt Thanh, kể lại cuộc nói chuyện giữa anh và Trang Chi Điệp, còn bảo cô hãy nên khuyên thầy nhiều hơn. Trang Chi Điệp vừa bước vào cửa, Ngưu Nguyệt Thanh đã hỏi ngay về việc kiện cáo, cứ giục đi gặp chủ tịch thành phố, có vuốt mặt cũng phải đi gặp. Vụ kiện đã tới bước này, thắng đến nơi rồi, còn để tuột khỏi tay sao, khẩu khí này càng khó nuốt.
Trang Chi Điệp cáu tiết, chửi Chu Mẫn là kẻ ranh ma, đã kể hết chuyện với Ngưu Nguyệt Thanh. Mình chưa về đến nhà hắn đã gọi điện đến. Ngưu Nguyệt Thanh cứ lật đi lật lại, hết nói xuôi lại nói ngược. Trang Chi Điệp đã miễn cưỡng đồng ý đi gặp, xong lại mắng nhiếc bản thân bất tài bị người ta dắt mũi.
Hôm sau đi gặp chủ tịch thành phố, chủ tịch đi vắng. Về nhà lại hớn hở, Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Người không gặp được, sao anh hớn hở thế?
Trang Chi Điệp đáp:
- Em đường có ép anh như thế!
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Em biết đi cầu cạnh người ta khó lắm, nhưng chỉ còn có tám chín hôm, anh không tìm được người thì sao nào?
Trang Chi Điệp đáp:
- vậy thì ngày mai anh lại đi. Anh là nhà văn! Anh còn là nhà văn quái gì nữa, anh cũng chẳng cần gì thể diện nữa, ngày mai anh sẽ ở lì tại nhà ông ấy! Nhưng anh nói rõ cho mà biết để gặp được chủ tịch thành phố, có những việc anh cần làm thế nào, thì em không được ngăn cản đâu nhé.
Đi gặp lần thứ hai, lại không vào nhà chủ tịch thành phố, đến thẳng chỗ Hoàng Đức Phúc, chỉ thăm dò tình hình con trai chủ tịch. Con trai chủ tịch là Đại Chính, bị mắc bệnh tê liệt từ thưở bé, một bên chân bị teo đi. Tuy gượng đi được, nhưng toàn thân cứ lảo đảo như kẻ say rượu. Hiện nay ba mươi tuổi, đang làm việc ở quỹ người tàn tật, vẫn chưa lấy vợ. Hoàng Đức Phúc nói:
- Bệnh tình không phát triển gì thêm, chỉ có điều, chuyện hôn nhân vẫn là nỗi lo của chủ tịch thành phố, đã tìm mấy cô, song Đại Chính không ưng cô nào. Cậu ta muốn lấy một cô xinh xinh, nhưng con gái đẹp ai người ta chịu lấy? Cho nên mỗi ngày một trái tính, trái nết, hơi một tí là gắt gỏng tại nhà, chủ tịch cũng không biết làm sao được.
Trang Chi Điệp nói:
- Trên đời đúng là không co việc gì tốt đẹp trọn vẹn cả. Không giải quyết được việc hôn nhân của con trai, chẳng kể là chủ tịch thành phố, ai trong trường hợp ấy, cũng không được yên thân. Trước kia, những người phản đối chủ tịch đã chê cười sau lưng người nối dõi chủ tịch tàn phế, nếu một cô dâu cũng tìm không ra thì không biết người ta nói xấu chủ tịch đến mức nào! Tôi vẫn lưu tâm đến chuyện này, cuối cùng đã tìm được một người, độ tuổi thích hợp, đã tốt nghiệp phổ thông trung học, người cũng sáng sủa tháo vát, đặc biệt là cái eo cái dáng xinh đáo để, chẳng cần phải hoi Đại Chính, trăm phần trăm vừa mắt cậu ta, chỉ có điều không biết ý kiến của ông bà chủ tịch như thế nào?
Hoàng Đức Phúc hỏi:
- Có một cô gái hay đến thế kia ư? Chỉ cần Đại Chính vừa mắt thì ông bà chủ tịch không có ý kiến gì đâu. Bà ấy đã nhờ tôi mấy lần, nhưng tôi vẫn chưa gặp được người nào thích hợp. Anh mau mau nói rõ, cô ấy đang ở đâu? Tên là gì? Làm việc ở cơ quan nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Nói ra có lẽ anh cũng đã gặp. Bà xã tôi bảo cô ấy đã có lần nhìn thấy anh trên phố, anh còn nhớ cô gái cùng đi với bà xã tôi khi ấy không nhỉ?
Hoàng Đức Phúc nói:
- Có phải cô gái mắt hai mí, có nốt ruồi trong lông mày bên phải, chân dài, đi đôi xăng đan màu trắng cao gót, khi cười có một cái răng khểnh ở bên phải?
Trang Chi Điệp nghe xong, mừng thầm trong bụng, bảo:
- Cô ấy là Liễu Nguyệt, người giúp việc trong nhà tôi. Liễu Nguyệt mặt nào cũng hay, chỉ có điều hiện giờ chưa có hộ khẩu ở Tây Kinh.
Hoàng Đức Phúc nói:
- Ái chà, đó là người đẹp tiêu chuẩn đấy, có xách đèn lồng cũng khó tìm! Đàn bà là như thế, trời sinh ra đã xinh đẹp là của cải lớn nhất rồi. Hộ khẩu nông thôn thì có sao, giải quyết hộ khẩu thành phố, thì tìm một việc làm, chẳng phải khó khăn gì!
Ngay lúc đó cùng trcd đi đến nhà làm việc của uỷ ban khoa học gặp vợ ông chủ tịch. Bà vợ ông chủ tịch nghe xong, cảm động xiết chặt tay Trang Chi Điệp, nói:
- Tôi xin cám ơn anh trước, đã lo cho việc này. Tôi năm nay đã bạc cả tóc vì chuyện của cậu con trai. Anh đã hỏi ý kiến của cô ấy chưa? Tôi cứ sợ cô ấy không bằng lòng thằng Đại Chính nhà này. Trước kia đã thế rồi, Đại Chính thì đồng ý, nhưng người ta lại không bằng lòng, người ta thì bằng lòng, nhưng Đại Chính lại không ưng ý. Khi nói với cô ấy nhất định anh không được giấu. Đại Chính thế nào cứ nói thế.
Trang Chi Điệp nghe vậy, trong lòng đâm ra hoang mang, xong đã nói ngay:
- Tôi đã ướm hỏi cô ấy một cách vòng vo, cô ấy chỉ đỏ mặt, không bảo được, cũng không bảo không, xem ra vấn đề không lớn lắm. Liễu Nguyệt dáng người đẹp, tính nết cũng hiền lành, nhưng cũng biết suy nghĩ, không phải con người nhỏ nhặt hẹp hòi, lúc nào đó thuận lợi tổ chức cho hai đứa gặp nhau.
Bà vợ chủ tịch nói:
- Còn chọn lúc nào thuận lợi nữa? nếu buổi tối không có việc gì, anh dẫn cô ấy đến đây, hoặc anh bận thì bảo cô ấy đến một mình. Đứa nào cũng tự hiểu trong lòng, không cần đến người lớn nói thẳng khi gặp mặt, cứ cởi mở nói rõ vấn đề để bọn chúng nó nói với nhau, thành được thì tốt, không thành thì cũng là bạn. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng cám ơn anh.
Trang Chi Điệp cũng đã nhận lời tối nay gặp mặt. Về đến nhà, Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt đang nói chuyện, hỏi có gặp được chủ tịch không. Trang Chi Điệp đáp:
- Cần ngồi tù thì anh đi ngồi tù, cũng chẳng cần em phải đợi cơm, em lo cái gì?
Rồi gọi Liễu Nguyệt vào phòng sách, Trang Chi Điệp liền đóng cửa. Liễu Nguyệt xua xua tay, khe khẽ bảo:
- Anh táo tợn vừa vừa chứ, chị ấy đang ở ngoài kia.
Trang Chi Điệp bảo:
- Anh nói với em chuyện này, em gặp Triệu Kinh Ngũ lúc nào? Em nói thật với anh xem nào?
Liễu Nguyệt mặt đỏ bừng bừng, đáp:
- Mấy hôm nay không gặp, Triệu Kinh Ngũ đã nói gì với anh?
Trang Chi Điệp không trả lời, lại hỏi:
- Em và Triệu Kinh Ngũ đã có chuyện kia chưa?
Liễu Nguyệt đáp:
- Anh còn hỏi chuyện ấy, em bỏ đi cho mà xem!
Trang Chi Điệp ra vẻ nghiêm chỉnh, hỏi:
- Ý của anh là em đã cảm mến Triệu Kinh Ngũ thật sự chưa?
Liễu Nguyệt hỏi:
- Hôm nay anh ra ngoài uống rượu hả? Anh là người làm mối cho Triệu Kinh Ngũ, em có tình cảm với anh ấy không, lẽ nào anh còn định làm mối cho em nữa?
Trang Chi Điệp đáp:
- Đúng vậy!
Liễu Nguyệt ngẩn người. Trang Chi Điệp nói:
- Anh suy nghĩ rồi, Triệu Kinh Ngũ được đấy, nhưng đi nhiều hiểu biết rộng, người cũng khôn khéo năng nổ, nhất là loại đàn ông đỉên trai. Đàng sau có nhiều con gái bám níu, anh chỉ sợ sau này đối xử với em không tôi, sẽ làm hại em. Anh tuy không phải là bố mẹ, hoặc họ hàng của em, nhưng em là người giúp việc trong nhà anh, anh phải có một phần trách nhiệm. Hiện nay anh gặp một người, xét dáng người thì không bằng Triệu Kinh Ngũ, nhưng địa vị xã hội và điều kiện kinh tế thì có đến mười Triệu Kinh Ngũ cũng tuyệt đối không sánh nổi. Hơn nữa lại có thể giải quyết ngay lập tức hộ khẩu thành phố, tìm được một việc làm. Nói thẳng ra là con trai của chủ tịch thành phố.
Đôi mắt Liễu Nguyệt long lanh hẳn lên. Cô ta hỏi:
- Con trai của chủ tịch thành phố ư?
Nhưng rồi lại lắc đầu, nói tiếp:
- Anh đang nói dối em.
Trang Chi Điệp nói:
- Anh dối em làm gì. Chuyện lớn như thế dối em làm gì?
Liễu Nguyệt hỏi:
- nếu anh không dối em, thì con trai của chủ tịch thành phố sao có thể lấy em? Kiếp này được làm người giúp việc trong nhà anh, được chung sống với anh như thế, điều ấy đối với em đã thơm thảo lắm rồi, một việc tốt lành như thế, còn để em chiếm nốt hay sao?
Trang Chi Điệp đáp:
- Kỳ tích là ở chỗ đó. Em thông minh, xinh đẹp, đó là giá trị lớn nhất của em. Anh nói thật với em, về mặt hình thức thì hơi kém, em phải suy nghĩ cho thật kỹ. Nếu đồng ý thì em khỏi phải lo về phía Triệu Kinh Ngũ. Anh sẽ nói với cậu ấy.
Liễu Nguyệt hỏi:
- Kém như thế nào?
Trang Chi Điệp đáp:
- Chân hơi bị tật, lúc còn bé đã mắc chứng bại liệt nhưng hoàn toàn không phải tê liệt, cũng chẳng phải chống gậy, đầu óc đủ tỉnh táo, rất nhiều cô một lòng muốn lấy cậu ấy, nhưng mẹ cậu ấy vẫn chưa ưng cô nào. Bà ấy gặp em, sẽ rất thích em đấy.
- A ra thế, hóa ra là một người tàn tật, anh định rao bán phế phẩm cho em đấy!
Trang Chi Điệp nói:
- Em là người thông minh, anh cũng không nói nhiều. Em cứ ngồi đây suy nghĩ đi, anh còn phải đọc sách. Lát nữa em trả lời anh.
Trang Chi Điệp đi lấy một quyển sách, ngồi đọc tại chỗ. Liễu Nguyệt thở dài thườn thượt, nhắm mắt, dựa người vào ghế sa lông. Trang Chi Điệp liếc mắt nhìn sang, trong cặp mắt dưới làn lông mi che phủ đã ứa ra đôi giọt lệ sáng long lanh, trong lòng anh cuối cùng cũng có phần cay đắng. Anh gập quyển sách vào, đứng dậy bảo:
- Thôi được Liễu Nguyệt ạ, coi như anh không nói gì đến chuyện ấy. Em đi ra nói chuyện khác với chị cả.
Nhưng đột nhiên Liễu Nguyệt đã lao đến, sà vào lòng anh, cô ta nói trong khi nước mắt chảy giàn giụa:
- Theo anh, việc này có được không?
Trang Chi Điệp lau nước mắt cho cô ta nói:
- Liễu Nguyệt ạ, việc này phải do em quyết định!
Liễu Nguyệt lại hỏi một câu:
- Em cần anh nói cơ, anh nói đi!
Trang Chi Điệp ngẩng lên, nhìn giá sách,cuối cùng đã gật đầu.
Liễu Nguyệt bảo:
- Thế thì được.
Cô ta tụt khỏi lòng Trang Chi Điệp đứng sang một bên nói tiếp:
- Em tin số phận sẽ tốt. Em có cái cảm giác ấy, thật mà! Em vừa đặt chân lên thành phố này là đã có cảm giác ấy. Anh hãy nói với người ta em đồng ý.
Trang Chi Điệp mở cửa đi ra. Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Dấm dấm dúi dúi nói chuyện gì vậy?
Trang Chi Điệp nói:
- Nói gì à? Em không biết đã xảy ra một việc lớn!
Ngưu Nguyệt Thanh hoảng quá, vội hỏi:
- Chuyện lớn gì vậy?
Trang Chi Điệp khe khẽ bảo:
- Hít le đã chết rồi!
Bản thân đã cười trước, Ngưu Nguyệt Thanh bực quá bảo:
- Nói năng huyên thuyên! Đây là nụ cười đầu tiên của anh dành cho em suốt mấy tháng nay phải không?
Trang Chi Điệp tắt ngay nụ cười bảo:
- Anh có chuyện cần bàn với em.
Liễu Nguyệt đang bước ra, đã nghe thấy, quay người đi vào phòng ngủ của mình, cũng gài luôn then cửa.
Trang Chi Điệp nói:
- Anh giới thiệu Liễu Nguyệt đính hôn với con trai chủ tịch thành phố. Em thấy thế nào?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Anh là con phe buôn người phải không? Anh đã làm mối nó cho Triệu Kinh Ngũ, bây giờ lại giới thiệu cho con trai chủ tịch thành phố là thế nào?
Trang Chi Điệp đáp:
- Anh đã nói trước với em, để gặp được chủ tịch thành phố, anh làm gì em cũng không được can thiệp cơ mà!
Ngưu Nguyệt Thanh mềm giọng lại, nói:
- bây giờ anh đã trở nên táo tợn, gả Liễu Nguyệt cho con trai chủ tịch thành phố, có thể sẽ thắng kiện. Nhưng anh thử nghĩ xem, sẽ ăn nói ra sao với Triệu Kinh Ngũ? Hồng Giang mình không dám tin rồi, đang dựa vào Triệu Kinh Ngũ.
Trang Chi Điệp nói:
- Không nhìn thấy chỗ ra nước như thế nào, thì dám cho đổ nước vào à?
Nói xong liền chui tọt vào buồng ngủ.
Ngưu Nguyệt Thanh ngồi trong phòng khách hồi lâu, cân nhắc đi cân nhắc lại, cảm thấy tại sao Trang Chi Điệp đã nghĩ ra nước cờ này? Anh ấy là người nhu mì thiếu quyết đoán, thế mà bây giờ lại xử sự sành sỏi đến thế, chị không khỏi thắc mắc trong lòng. Nhưng việc này là do chị đốc thúc anh ấy đi gặp chủ tịch thành phố mà sinh ra, cũng không thể nói anh ấy mãi được. Thế là lại cố gắng nghĩ đến cái lợi. Bề ngoài hình như có vẻ bợ đỡ chủ tịch thành phố, đối xử tồi tệ với Triệu Kinh Ngũ trung thành nhất mực, nhưng đối xử không phải lẽ với một người, song lại bảo vệ lợi ích của nhiều người khác.
Ngưu Nguyệt Thanh liền gọi Liễu Nguyệt ra hỏi:
- Liễu Nguyệt ơi, em quyết định lấy Đại Chính phải không?
Liễu Nguyệt đáp:
- Lấy thì lấy! Anh ta là người tàn tật, nhưng em nghĩ đó cũng là số mệnh của em, cho dù có lấy anh Triệu Kinh Ngũ đi chăng nữa, thì cũng có thể xảy ra tai nạn gì đó, nếu không gãy tay thì cũng cụt chân.
Ngưu Nguyệt Thanh nghe vậy, liền cảm thấy Liễu Nguyệt suy nghĩ còn thông thoáng còn hơn mình, cũng tỏ ra vui mừng, chị bảo:
- Em nói đi đâu vậy! Chị đã gặp Đại Chính rồi, cũng chẳng đến nỗi nặng nề như em tưởng đâu. Nhưng nói đi thì còn phải nói lại, cho dù Đại Chính có cụt chân cụt tay, thì cũng còn mạnh gấp mười người người có mười chân mười tay. Sau này em sang bên ấy, ở cũng không còn ở thế này, ăn cũng chẳng phải ăn như bây giờ, hàng ngàn người mong ước, hàng vạn người hâm mộ, nhưng đừng từ đấy mà quên anh chị nhé!
Liễu Nguyệt nói:
- Chứ không à? Đương nhiên em chẳng quen biết gì chị, em sẽ sai người của cục công an đến bắt các người, hoặc là đuổi ra khỏi thành phố, bởi vì em không thể anh chị luôn luôn cảm thấy em làm người giúp việc hèn mọn trong nhà này.
Nói xong cười ha ha, Ngưu Nguyệt Thanh thấy cô ta cười, cũng cười theo.
Tối hôm ấy Liễu Nguyệt soi gương đánh phấn, Ngưu Nguyệt Thanh giúp cô ta bôi má hồng. Trang Chi Điệp đứng bên cạnh ngắm nghía, cứ chê lông mày kẻ còn nhạt, phải kẻ đi kẻ lại mấy lần. Khi thay quần áo, Liễu Nguyệt ít quần áo tươi màu, quần áo của Ngưu Nguyệt Thanh lại giản dị quá, Trang Chi Điệp liền phóng "Mộc lan" đi tìm Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi và Chu Mẫn nghe nói gả Liễu Nguyệt cho con trai chủ tịch thành phố, cả hai đều hớn hở vui mừng. Đường Uyển Nhi lấy mấy bộ quần áo ngồi xe máy cùng Trang Chi Điệp phóng đi. Dọc đường lại bảo:
- Liễu Nguyệt gặp số đào hoa, bỗng chốc nên người. Hôm nay mặc quần áo của em, không biết ngày mai người ta mặc lụa là nhung the gì, có vứt vào thùng rác mình đi nhặt cũng chẳng đến lần. Xem ra, xét đến cùng anh vẫn chăm lo cho cô ta hơn, chỉ nghĩ đến lối thoát cho cô ta, còn em thì sống chết thế nào đáng thương ra sao chẳng ai quan tâm đến.
Chị ta nói trong nức nở nghẹn ngào, Trang Chi Điệp nói:
- Anh gả em cho lão tàn tật ấy em có lấy không? Em đừng có thấy trong bát cháo của người khác có một miếng da, thì ghen với giận. Em là người muốn chiếm đủ mọi thứ, muốn tiền, muốn có anh, muốn chơi bời, lại muốn xinh đẹp, càng muốn người…
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Càng muốn người cái gì?
Trang Chi Điệp đáp:
- Còn hỏi ư? Mai kia nếu anh phát hiện ra một người mạnh hơn anh, nhất định anh sẽ để cho hai người lấy nhau, một lời than, anh cũng không hé răng.
Đường Uyển Nhi đấm hai tay vào lưng Trang Chi Điệp thùm thụp và nói:
- Em không lấy ai, em sẽ lấy anh. Em chỉ muốn anh nhanh nhanh lấy em cơ!
Liễu Nguyệt đang vấn tóc trước gương trong buồng tắm. Cô ta chỉ mặc quần lót và áo ngực. Cửa buồng tắm mở toang, Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi vừa bước vào cửa chính, Liễu Nguyệt kêu oai oái, vội vàng khép cửa lại. Đường Uyển Nhi cầm lấy xấp quần áo vào buồng tắm, nói:
- Em có cho xem, anh ấy cũng không dám đâu, anh ấy định để chủ tịch thành phố khóet đôi mắt anh ấy hay sao?
Hai người cười hi hi ha ha ở trong buồng tắm. Một lúc sau đi ra, Đường Uyển Nhi nói:
- Thầy cô mau mau ra xem này, bộ quần áo này có lẽ không phải may cho em, mà hoàn toàn là vì Liễu Nguyệt. Cũng bộ quần áo ấy Liễu Nguyệt mặc vào trông sang trọng hẳn lên, Đại công tử kia trông thấy, cứ gọi là mê tít thò lò
Nét mặt Liễu Nguyệt tỏ ra mất tự nhiên. Ngưu Nguyệt Thanh vội vàng lườm Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi quay người đi cười trộm.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Mai kia Liễu Nguyệt về nhà chồng, ảnh của Liễu Nguyệt phải đăng trang bìa tạp chí. Trường có hoa hậu của trường, viện có hoa hậu của viện, trong thành phố Tây Kinh, nếu chọn hoa hậu của thành phố, thì ngoài Liễu Nguyệt ra, còn ai vào đây được?
Liễu Nguyệt nói:
- Nếu hoa hậu của thành phố thì người đó là chị Uyển Nhi, ngày nào chị ấy đã là hoa hậu của huyện Đồng Quan mà.
Đường Uyển Nhi bảo:
- Tôi ấy à, đi cửa sau có lẽ còn được.
Trang Chi Điệp liền nháy mắt ra hiệu, rồi bảo Liễu Nguyệt thưa gửi chào hỏi như thế nào, quan sát đối phương ra sao. Nếu bằng lòng, thì vài hôm nữa sẽ chọn ngày, hai bên ăn cơm, coi như đính hôn. Còn việc cưới nhau, thì do em và Đại Chính tự quyết định. Ngay lập tức cùng với Liễu Nguyệt sửa soạn ra đi. Đường Uyển Nhi cũng đứng dậy ra về, bước theo nhau cùng ra cửa. Ngưu Nguyệt Thanh đã ra cửa, còn dặn dò Liễu Nguyệt phải tự nhiên, không tự ty cũng không lên mặt. Chị bảo:
- Cứ coi anh chị là gia đình mẹ đẻ của em, thành hay không thành không được để Đại Chính coi thường mình.
Trang Chi Điệp gạt đi:
- Thôi, thôi, những điều ấy Liễu Nguyệt còn mạnh hơn em là cái chắc.
Ra khỏi cổng lớn, Đường Uyển Nhi cứ khăng khăng đòi tiễn Liễu Nguyệt. Ba người đã đến ngoài cổng uỷ ban hành chính thành phố. Trang Chi Điệp bảo hai tiếng sau anh sẽ đón Liễu Nguyệt tại đây. Liễu Nguyệt vẫy tay đi vào, Trang Chi Điệp nói với Đường Uyển Nhi:
- Liễu Nguyệt đi nói chuyện tình yêu. Chúng mình cũng đi nói chuyện. Em đã đến khu rừng cây ngoài cửa Hàm Nguyên chưa? Đó là hễ nhập nhoạng tối là cứ từng đôi từng đôi ngồi san sát. Lúc còn trẻ chưa được hưởng thú vui của tình yêu dã ngoại, bây giờ đã quá tuổi, lại sẵn sàng đến đó học bù.
Đường Uyển Nhi reo lên:
- hay quá! Đâu ngờ anh còn có tâm tư này, anh còn trẻ trung hơn cả thanh niên đấy. Anh có biết ai đã đem đến cho anh không?
Rừng cây ngoài cửa Hàm Nguyên rộng lắm, quả nhiên bên trong toàn là những cặp trai gái, họ ngồi gần nhau, nhưng đôi nào biết đôi ấy, không can thiệp lẫ nhau, tự say mê với bạn tình, gục đầu áp tai, ôm nhau đùa nghịch. Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi đi vào trong rừng cây, lúc đầu không được tự nhiên lắm, tìm không ra chỗ tựa lưng, hễ đi qua trước mặt những đôi trai gái ấy, lại cúi gằm mặt xuống. Đường Uyển Nhi hỏi:
- Anh đi đâu vậy? Mình đã quá tuổi, quả thật không có chỗ dành cho mình ở đây anh nhỉ?
Chị ta đưa tay níu Trang Chi Điệp, tiện thể kéo ngồi xuống hòn đá dưới một cây đinh hương, Trang Chi Điệp bảo:
- Đinh hương này thơm quá.
Cặp mắt anh vẫn nhìn bên trái, bên phải. Đường Uyển Nhi vít đầu anh, bảo nhìn thẳng vào mình. Hai người ôm chặt lấy nhau, bỗng chốc rơi vào một thế giới khác. Trang Chi Điệp bế Đường Uyển Nhi ngồi gọn trong lòng, tháo đôi giày da cao gót treo lên cây đinh hương và cứ hùng hục nô nghịch chị ta như mèo như chó. Đường Uyển Nhi nhắc nhẹ:
- Đừng anh, người ta nhìn kia kìa!
Trang Chi Điệp đáp:
- Kệ xác họ.
Đường Uyển Nhi bảo:
- Dạo này bạo phổi gớm nhỉ?
Trang Chi Điệp nói:
- Bây giờ anh mới hiểu trong rừng cây có nhiều người nhất, ai ai cũng thả sức phóng túng nhất. Thì ra rừng cây đẹp như thế này, màn đêm tuyệt như thế này, nói chuyện yêu đương trong thời gian không gian cực kỳ như thế này, con người sẽ trở thành thằng câm thằng điếc hết.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Theo anh, bây giờ Liễu Nguyệt và anh chàng tàn tật kia đang làm gì?
Trang Chi Điệp hỏi lại:
- Em thử nói xem nào.
Đường Uyển Nhi đáp:
- có lẽ cũng đang làm khoản kia. Anh chàng tàn tật ấy mắc chứng bại liệt từ thưở nhỏ, không biết chỗ ấy có bị bại liệt không? Thế mới hay chứ, cứ để cô ta lấy, ban ngày ăn nhân sâm yến sào, ban đêm là cái cây nến khóc sướt mướt.
Trang Chi Điệp bảo:
- Không được rủa người ta. Liễu Nguyệt đối xử với em cũng tốt đấy chứ!
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Nói thế anh đau lòng phải không? Em đã nói từ lâu cô ấy là sao bạch hổ chứ không ư? Triệu Kinh Ngũ bị chơi khăm phải không nào? Trong số phận của công tử nhà chủ tịch thành phố phải lấy Liễu Nguyệt, cho nên ngay từ hồi còn bé đã mắc bệnh bại liệt.
Trang Chi Điệp vẫn không cho Đường Uyển Nhi nói chuyện ấy. Đường Uyển Nhi liền gắt gỏng:
- Anh luôn luôn bênh vực cô ta, em biết tỏng tâm tư của anh, anh thấy nó xinh gái, bản thân không thể một chồng nhiều vợ, lại không muốn để người khác chiếm mất nó, nên ép gả cho đứa tàn tật, gả cho người ta rồi thì trong lòng đau khổ có phải không?
Trang Chi Điệp bị chị ta vạch trần, trong lòng bối rối, không để chị ta nói. Càng không cho nói, chị ta càng cố nói. Trang Chi Điệp quăng một cái, chị ta nằm sóng soài ra bãi cỏ. Đường Uyển Nhi nói:
- được rồi, được rồi, em không nói nữa – song vẫn tiếp – Bộ quần áo thường ngày em tiếc không mặc, hôm nay lại để cho nó mặc, anh định chờ nó đi rồi, em mặc bộ ấy vào, anh sẽ coi em là nó chứ gì?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Em nói câu ấy, là có ý đòi anh sắm thêm quần áo cho em nữa hả? Cô ấy mặc vừa, thì em cho cô ấy, anh mua bộ khác cho em thôi mà.
Đường Uyển Nhi nói:
- Em không cho nó đâu. Bộ váy áo ấy vẫn do anh sắm cho em, sao em nỡ đem cho nó chứ? Hôm qua em ra bách hoá tổng hợp ở đại lộ Bắc, ở đó có một chiếc áo khoác da, dáng đẹp vô cùng, sang mùa đông anh phải mua cho em.
Trang Chi Điệp nói:
- Thế thì có gì là khó nào? Chỉ cần em mặc vừa, Triệu Kinh Ngũ đi Quảng Châu rao bán tranh chữ, khi đi, anh đã bảo cậu ta mu acho em một dây chuyền vàng nguyên chất. Anh nghĩ chắc chắn cậu ta sẽ mua thời trang cho Liễu Nguyệt. Chờ khi về Liễu Nguyệt không yêu cậu ta nữa, quần áo cậu ta mua không có ai mặc, anh sẽ mua lại cho em hết. Liệu Chu Mẫn có phát giác ra không?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Anh ta chỉ thấy anh đối xử tử tế với em, nhưng anh ta không nói gì nhiều. Anh ta làm gì có chứng cứ? Em cứ lo thời gian qua anh ta sẽ phát hiện ra. Anh không biết chứ, đêm nào em cũng mơ thấy anh, chỉ lo trong mơ gọi tên anh ra. Anh, cuối cùng không được bỏ em đâu nhé?
Trang Chi Điệp nói:
- Bỏ em thế nào được, song em cũng phải thông cảm cái tên của anh chứ…mặc dù thế nào, em cũng phải chờ anh.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Tại sao lại nói những điều ấy để anh tức giận nào?
Trang Chi Điệp lắc đầu, đáp:
- Ở trong nhà em phải biết kìm giữ tình cảm của mình, chớ có để Chu Mẫn phát giác ra.
Đường Uyển Nhi nói:
- Phát giác ra cũng được, phát giác ra sớm em sẽ kết thúc với anh ta sớm.
Trang Chi Điệp bảo:
- Không được như thế đâu nhé.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Tại sao lại không nhỉ?
Trang Chi Điệp nói:
- Trong lòng anh rối lắm, khổ lắm, Uyển Nhi ơi. Từ khi quen biết em, anh đã nghĩ phải cưới em, nhưng quả tình sự việc đâu có dễ dàng như thế. Anh không còn phải trẻ trung, không phải người thông thường. Sở dĩ anh luôn khuyên em đừng chia tay với Chu Mẫn trước, là bởi vì anh không thể ly hôn trong một chốc một lát, em phải cho anh có thời gian, phải để anh chiến thắng hoàn cảnh. Cũng phải chiến thắng chính mình. Còn em có Chu Mẫn cũng là để anh ta chăm lo đời sống của em. Nhưng trong lòng anh đau đớn khó chịu vô chừng, anh và em vốn phải được chung sống với nhau, cũng không thể không sống nhờ vào người khác.
Đường Uyển Nhi nói:
- Em càng như thế đấy. Em là đàn bà, anh ta thoả mãn tình dục, mười lần thì em từ chối hết chín lần, còn một lần vẫn phải phục tùng anh ta chứ? Em như người gỗ, không có dục vọng, không đam mê, chỉ van xin anh ta nhanh nhanh lên. Anh không thấu hiểu nỗi khổ sở này đâu! Chúng ta phấn đấu nhé! Phấn đấu đến ngày ấy anh nhỉ? Nếu không thể chung sống với nhau, thì thể xác của anh và trái tim của em của anh sẽ vĩnh viễn không lúc nào yên tĩnh đâu.
Trang Chi Điệp xiết chặt vòng tay ôm Đường Uyển Nhi. Hai người không nói gì thêm, toàn thân run lẩy bẩy, đến nỗi cây đinh hương cũng chao đảo rung rung, làm cho đôi trai gái bên cạnh đưa mắt nhìn sang. Hai người buông nhau ra, giục "về nhé".
Cùng đứng dậy ra về, bỗng dưng hối hận tối nay lẽ ra không nên đến chỗ này. Đường Uyển Nhi nói:
- Mình vui vẻ lên một chút nhé?
Trang Chi Điệp cũng nói:
- Ừ, vui vẻ lên một chút.
Nói xong lại không tìm ra chủ đề gì vui vẻ. Trở về cổng trụ sở uỷ ban nhân dân thành phố, thì đã hai tiếng ba mươi phút, Liễu Nguyệt đâu có chờ ở đó nữa.
Đường Uyển Nhi hỏi:
- Có phải cô ta ra sớm, không thấy mình đã ra về rồi?
Trang Chi Điệp bảo:
- Chờ thêm chút nữa.
Chờ đợi một tiếng đồng hồ nữa, vẫn không thấy Liễu Nguyệt đâu, hai người đứng mỏi chân, ra ngồi ở hè trước cổng một cửa hàng đối diện trên đường cái, chăm chú nhìn sang cổng trụ sở Uỷ ban Nhân dân thành phố. Khoảng ba mươi phút sau, Liễu Nguyệt xuất hiện ở chỗ đèn sáng cổng lớn. Trang Chi Điệp định gọi, thì Đường Uyển Nhi ngăn lại, bảo:
- Đừng gọi, để em nhìn dáng nó đi, em sẽ nhìn ra thành công hay thất bại.
Liễu Nguyệt ra tới cổng thì đứng lại, bởi vì đàng sau có một chiếc xe con đi ra, cũng đứng ở cổng. Lái xe ra khỏi xe, vòng sang bên kia mở cửa xe, Liễu Nguyệt liền chui vào, chiếc xe bấm còi tu tu rồi phóng ra đại lộ đi xa dần. Đường Uyển Nhi buột mồm chửi to.
- Vừa mới tỏ tình một cái, con bé dã ra bộ là con dâu của chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố. Đã hẹn đâu vào đấy, anh sẽ chờ ở đây, thế mà nó chẳng thèm nhìn gì cả, ngồi lên xe vù luôn!
Trang Chi Điệp không nói gì. Hai người đứng một lát, Trang Chi Điệp nói:
- Anh đưa em về.
Đưa Đường Uyển Nhi về đến cổng, Trang Chi Điệp lại lủi thủi một mình đi về hướng khu nhà tập thể văn học nghệ thuật. Trang Chi Điệp kể cho vợ nghe chuyện Liễu Nguyệt ngồi xe ra về, Ngưu Nguyệt Thanh hậm hực lắm, nhưng cũng không tiện nói quở trách Liễu Nguyệt. Ba hôm sau cỗ đính hôn được tổ chức ở khách sạn Cung A Phòng. Theo tục lệ cũ, bà vợ ông chủ tịch thành phố đã sắm cho Liễu Nguyệt một lô một lốc quà tặng, một dây chuyền vàng, một hộp đồ mỹ phẩm nhập khẩu, một bộ quần áo ngủ, một đôi giày da đỏ cao gót, một đôi giày du lịch đế mềm, một máy sấy tóc nho nhỏ, một cái áo choàng da, một cái váy mặc mùa hè, ba cái áo sơ mi, một bộ com lê. Liễu Nguyệt chưa bao giờ có nhiều thứ như thế này, đã tặng lại Ngưu Nguyệt Thanh đôi giày da đỏ cao gót, Ngưu Nguyệt Thanh không lấy, liền mua một đôi tất ni lông óng a óng ánh bảo chị cả nhận cho. Ngày nào Liễu Nguyệt cũng ăn diện và son phấn rực rỡ, đổi mới hoàn toàn. Hơi một tí là chui vào buồng riêng soi gương, thể hiện các nụ cười trong gương. Khi con người thay đổi nghề nghiệp, địa vị, thì suy nghĩ cảm giác cũng đổi thay, ra chợ mua thức ăn thì cứ mua ào ào, mua về ăn không hết, bị thiu héo, liền đổ đi. Khách khứa đến nhà, cũng chẳng đếm xỉa đến người ta vai vế địa vị ra sao, rót xong trà là cứ để nguyên chiếc áo dài ngủ thêu hoa màu đen ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng còn nói xen vào vừa phê phán nhận xét, vừa ăn táo, cái mồm cứ vểnh lên, lấy dao cắt từng miếng bỏ sâu vào trong miệng. Ngưu Nguyệt Thanh có phần khó chịu, hỏi:
- Em đau miệng hả Liễu Nguyệt?
Liễu Nguyệt đáp:
- Em sợ nuốt trôi mất son.
Ngưu Nguyệt Thanh thở dài, sai cô ta vào bếp đun nước. Cô ta vừa đi vào, Ngưu Nguyệt Thanh liền đóng cửa buồng bếp. Liễu Nguyệt biết bà chủ không để cô nói chuyện với khách, từ bếp đi ra, cô ta ì mặt ra, cố ý lủng bà lủng bủng cau có trước mặt khách, đi vào buồng ngủ. Ngưu Nguyệt Thanh cố gắng nín nhịn, cho đến lúc trong nhà không còn ai, liền hỏi:
- Liễu Nguyệt này, buổi tối hôm ấy em ngồi xe ra về một mình để thầy Điệp của em ngồi trơ ở đường cái chờ đợi phải không?
Liễu Nguyệt vừa cầm máy sấy tóc vừa đáp:
- Chủ tịch thành phố có xe riêng, Đại Chính bảo lái xe đưa về thế là em lên xe. Nếu em không ngồi, người ta sẽ cười em, cũng làm mất thể diện của anh chị.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Vậy em ra khỏi cổng cũng phải chào hỏi thầy em một tiếng chứ? Anh ấy vất vả đưa em đi, em ở bên trong uống nước, ăn hoa quả, thưởng thức cà phê, thầy em cứ ngồi đợi ở đường cái, ăn gì, uống gì? Chờ đến nửa đêm, em ngồi xe phụt khói đàng sau phóng đi luôn chứ gì?
Liễu Nguyệt cãi lại:
- Thầy Điệp tố khổ em với chị thế phải không? Em định ra, đâu có thấy anh ấy mà anh ấy còn vẽ chuyện với chị! Thời gian dài như thế, liệu anh ấy có chờ em ở đường cái hay không? Có ma mới biết họ làm gì!
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Bọn họ ư? Anh ấy chẳng thể gọi thầy Phòngem ra đường cái uống rượu tán hươu tán vượn phải không nào?
Liễu Nguyệt thấy chị chủ không tin, thì càng bực. Cô ta bảo:
- Còn ai vào đây nữa, Đường Uyển Nhi ra khỏi cổng lớn, chị ta đâu có về nhà, cứ bám đi theo. Em vào cổng trụ sở uỷ ban Nhân dân thành phố, thì họ ở đường cái, còn cần ăn uống cái gì nữa?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Em nói như vậy mà nghe được à Liễu Nguyệt? Thầy Điệp em nhiều bạn bè, có cả trai cả gái, bây giờ tuy em đã bí thế, em nói như vậy, thầy Điệp em nghe thấy sẽ đau lòng. Hơn nữa Uyển Nhi đối xử với em cũng tử tế, chẳng phải đêm hôm ấy đã cầm đến nhiều quần áo để cho em mặc…
Liễu Nguyệt cười đáp lại:
- Chị cả là Phật Di Lặc, bụng to chứa được những chuyện khó chứa. Nếu chị không tin, thì coi như em chẳng nói gì cả. Cho dù chị cả có ý kiến đối với em, thì em nghĩ, em cũng chẳng ở đây bao lâu nữa.
Ngưu Nguyệt Thanh nghe vậy, liền ngẫm nghĩ kỹ những lời Liễu Nguyệt nói. Nhớ lại trước đây tuy vợ chồng hai ba hôm lại cãi nhau một lần, cãi xong cũng chẳng có chuyện gì, ban ngày vẫn ăn cùng nồi, ban đêm vẫn chung một gối, chuyện kia cũng dăm sáu hôm một lần. Từ ngày quen biết Đường Uyển Nhi, tình hình quả thật cũng dần dần thay đổi, dường như ít cãi cọ hơn trước, gần đây dường như cũng không cãi cọ nữa, một tháng thì hai mươi ngày vợ chồng không chung đụng. Ngưu Nguyệt Thanh đã suy nghĩ như vậy song lại đắn đo hay là Liễu Nguyệt đã đơm đặt nói năng vớ vẩn. Ở nhà Trang Chi Điệp không hay nói chuyện, thích đi đây đi đó, có lẽ cũng bởi nhiều tai hoạ xẩy ra liên tục, đã làm cho anh ấy không có những đòi hỏi tình cảm kia chăng? Chị nói:
- Liễu Nguyệt này, chị không phải là người lắm điều hay sinh chuyện. Em được đến giúp việc trong nhà chị, âu cũng là duyên phận ở kiếp trước. Có chỗ nào chị không đối xử với em như chị em ruột thịt. Chị đâu có ruồng bỏ em, chị mong em cứ ở đây mãi mãi. Nhưng chuyện ấy đâu có được, tới đây em sẽ là người trong gia đình chủ tịch thành phố, đây cũng là việc chị và thầy Điệp em đã tìm cách xây dựng cho em. Anh chị không trông mong em trả ơn đâu, nhưng em chưa đi khỏi nhà này, em cũng phải ráng chịu đựng, nếu không người ta sẽ nhìn vào, anh chị không nói, nhưng người ngoài lại bàn tán.
Liễu Nguyệt đáp:
- Chị cả đã nói vậy thì em cũng xin thưa. Em đâu có không ráng chịu đựng? Nếu em không là người hầu, là con gái trong gia đình thông thường ở thành phố, thì liệu chị có nói như thế không? Hiện nay em chỉ mặc đẹp hơn một chút, son phấn hơn một chút, điều này có gì khác với bất cứ cô gái nào trong thành phố. Trong mắt chị lúc nào cũng cảm thấy em là gái nhà quê, là một con hầu, chị không chấp nhận em bình đẳng như các cô gái thành phố thông thường. Đương nhiên em cám ơn anh chị, vui lòng ở suốt đời trong gia đình anh chị. Em đi sống với con người tàn tật kia, ngồi xuống ăn như Tôn hầu con khỉ họ Tôn gặm quả lê, nằm xuống thì chân không bằng nhau, đứng dậy thì như con gà vàng đứng một mình trơ trọi, đi đường thì như con bò già vướng móng, em đã leo cành cao như thế ư? Em chỉ muốn sống một cuộc sống của một người giúp việc để người ta không coi em là dân quê ra tỉnh.
Liễu Nguyệt nói xong tỏ vẻ tủi hổ, đi về buồng riêng của mình lau nước mắt.
Vốn dĩ Ngưu Nguyệt Thanh định dậy bảo Liễu Nguyệt, song Liễu Nguyệt đã nêu ra hàng đống những sai trái của Ngưu Nguyệt Thanh. Nét mặt chị lúc đỏ dừ, lúc trắng dã, còn định biện bạch, nhưng bối rối trong lòng không nói nữa.
Hôm sau ăn cơm, Trang Chi Điệp chỉ và mấy miếng qua quít ăn hết hai lưng chén rồi lại định vào phòng sách. Ngưu Nguyệt Thanh nhớ lại chuyện Liễu Nguyệt nói anh và Đường Uyển Nhi ở trên đường cái, lập tức không muốn nuốt nữa. Đôi đũa cứ trộn đi trộn lại trong bát, chỉ có điều chẳng thiết và vào miệng. Chị bảo:
- Ăn cơm xong, anh cũng không ngồi lại nói chuyện được sao?
Trang Chi Điệp nói:
- Trước và sau bữa ăn là anh nóng nảy nhất, tốt nhất là các người đừng quấy rầy tôi.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Trong nhà mình cũng chỉ trước và sau bữa cơm mới có lúc rảnh rỗi để nói chuyện. Nếu anh không là chồng thì em đương nhiên không đòi hỏi anh nói một chữ!
Trang Chi Điệp nghe giọng vợ có ý bực tức, thì ngồi lại, rồi bảo:
- nói thế là đúng, vợ tôi cứ quấn núi người qua đường đứng lại nói chuyện, tôi còn chửi hắn ta là đồ lưu manh hôi thối! Vậy thì nói nhé, hôm nay khí trời trong sáng, gió hướng tây, nhiệt độ cao nhất có ba mươi độ, nhiệt độ thấp nhất…
Đang nói liền phẩy tay một cái, vẫn đi vào phòng sách.
Ngưu Nguyệt Thanh mím chặt môi, thở một hơi bằng mũi rõ dài, bỏ bát đũa xuống, bước theo chồng, rồi ngồi xuống trước mặt anh, hỏi đột ngột:
- Anh nói thật xem nào, anh và Đường Uyển Nhi yêu nhau phải không?
Trang Chi Điệp bất thình lình thấy vợ nói như vậy, liền ngồi đực ra, sau đó thở ra một hơi thuốc, nhìn chòng chọc vào vợ, đáp:
- Phải.
Ngưu Nguyệt Thanh vốn chỉ nghi nghi hoặc hoặc trong lòng Trang Chi Điệp có chuyện lòng thòng với Đường Uyển Nhi, song lại nghĩ theo hướng tốt đẹp, hy vọng chỉ hỏi anh, anh sẽ phủ nhận ngay, thậm chí còn thề còn rủa, nổi giận đùng đùng, thì chị hoàn toàn xua tan mối nghi ngờ. Nhưng Trang Chi Điệp vẫn bình lặng như mặt nước, nói một chữ "phải" một cách rất nghiêm chỉnh. Ngưu Nguyệt Thanh liền không chịu nổi nữa, sắc mặt bỗng chốc đanh lại, chị hỏi tiếp:
- Coi như anh thật thà. Anh nói xem các người đã tốt với nhau tới mức nào? Hôm đưa Liễu Nguyệt đi gặp Đại Chính, liệu anh có thể cứ ngồi một mình ở cạnh đường cái không? Nửa đêm tối như mực mới về nhà, còn bảo Liễu Nguyệt ngồi xe không gọi anh! Rút cuộc anh và Đường Uyển Nhi đi đâu? Làm gì hả?
Trang Chi Điệp thấy vợ nói như vậy, biết ngay cuối cùng sự việc đã xảy ra. Vừa rồi anh bình tĩnh đáp một tiếng "phải", là có ý thử xem thái độ của vợ, nhưng bây giờ thì đã hối hận. Anh cất tiếng gọi:
- Liễu Nguyệt, Liễu Nguyệt! Tại sao em lại nói với chị cả? Em để chị ấy tra hỏi chuyện của anh phải không?
Ngưu Nguyệt Thanh gạt phắt đi:
- Anh khỏi phải gọi Liễu Nguyệt, chuyện gì em cũng biết, em chỉ cần anh nói ra.
Trang Chi Điệp nói:
- Làm gì ư? Đường Uyển Nhi và anh đưa Liễu Nguyệt đến cổng trụ sở uỷ ban nhân dân thành phố, rồi cô ấy ra về. Em bảo bọn anh còn làm gì nữa xem nào?
Ngưu Nguyệt Thanh bỗng chốc im lặng.
Trang Chi Điệp nói:
- Nếu em không biết, anh sẽ nói cho mà nghe. Bọn anh đã ngủ với nhau trước mặt những người đi đi lại lại trên đường cái. Rồi lại cùng với cô ấy đi về nhà cô ấy, ngủ với nhau trước mặt Chu Mẫn đấy!
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Anh nói tướng lên thế để cãi nhau có phải không?
Trang Chi Điệp càng làm già:
- Thì cãi nhau đấy, em cứ bảo Liễu Nguyệt sang đây!
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Anh được đấy, vậy thì em tin lời anh. Nhưng em bảo cho mà biết, vì đời sống sức khoẻ, sự nghiệp tiền đồ của anh, dù có khổ sở có mệt đến đâu, em cũng chịu đựng được. Nhưng em không chấp nhận anh ra ngoài làm bừa bãi. Anh và Cảnh Tuyết Ấm ngày nào tình cảm hữu hảo với nhau như thế, có bây giờ em nói gì đâu, không thể lần này chị ta quay quắt không nhận anh, định bôi nhọ anh, em cũng mặc kệ. Bởi vì Cảnh Tuyết Ấm ngày ấy xét cho cùng vẫn là người đứng đắn, anh đi lại với chị ta cũng có ích cho sự nghiệp của anh, em không phải là người ăn dấm phải không nào? Nhưng bây giờ lề thói xã hội đã hư đốn, đâu đâu cũng tham lam chạy theo tiền của, địa vị, quyền thế, và có loại đàn bà chỉ biết hưởng lạc cho mình, nên em không cho phép nó rủ rê quyến rũ anh.
Nói xong mở cửa đi ra, lại ngồi ăn cơm ở phòng khách. Sự việc tưởng thế là xong, nào ngờ khi đi làm việc ngồi lặng lẽ trong văn phòng, Ngưu Nguyệt Thanh vẫn không sao xua đuổi khỏi trong đầu câu nói của Liễu Nguyệt "Chị là Phật Di Lặc, bụng to chứa được những chuyện khó chứa". Cứ ngẫm nghĩ mãi trong câu nói này, xét đến cùng có chuyện đây. Chị liên tưởng ngày thường Đường Uyển Nhi đến nhà, không lần nào là không chưng diện, cặp mắt đào hoa lúng liếng đa tình gợi cảm, dễ dàng quyến rũ tâm hồn đàn ông vào bậc nhất.
Trang Chi Điệp tuy thật thà nhút nhát, nhưng những người sáng tác tính tình nhậy cảm, nội tâm tinh tế phong phú, liệu anh ấy có nhiều suy nghĩ? Nếu Đường Uyển Nhi không chủ động tấn công, thì anh ấy chỉ có lòng ăn cắp, chứ không có gan ăn cắp. Nhưng Đường Uyển Nhi đâu phải thứ giống cái an phận, đã từ Đồng Quan vốn chạy theo Chu Mẫn, thì sao dám bảo đảm không lả lơi ngứa nghề với Trang Chi Điệp? Nếu cô ta có một chút gợi ý, thì cái ta6m kẻ ăn cắp của đàn ông sẽ sinh ra gan kẻ cắp, sẽ làm những chuyện mờ ám. Thế là Ngưu Nguyệt Thanh tìm lại những ký ức đã qua, nghĩ đến hôm cô ta gài mép chăn cho Trang Chi Điệp trước mặt chị, một người khách thông thường đâu có làm được việc ấy, không có quan hệ gần gũi, thì động tác ấy cho dù có làm đi chăng nữa, cũng không thể tự nhiên như vậy. Lại còn một hôm không hiểu tại sao hai người đang đi với nhau ở ngôi nhà bên cạnh am ni cô, bị mình bắt gặp, Đường Uyển Nhi sắc mặt nhợt nhạt như thế, bảo là tìm người vào làm hợp đồng. Tại sao chưa bao giờ nghe nói cô ta định tìm việc làm, sau đó lại lắng đi, không nhắc gì đến nữa? Đã hồ nghi trong lòng, chị liền gọi điện thoại đến toà soạn tạp chí tìm Chu Mẫn.
Chu Mẫn đã nhận điện thoại. Ngưu Nguyệt Thanh hỏi đêm hôm Liễu Nguyệt đi gặp Đại Chính, Đường Uyển Nhi về nhà có chuyện gì không? Chu Mẫn đáp, đêm ấy Đường Uyển Nhi về nhà đã sắp mười hai giờ khuya.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Mười hai giờ kia à?
Chu Mẫn đáp:
- Vâng, mười hai giờ. Cô hỏi việc này, có chuyện gì vậy?
Ngưu Nguyệt Thanh vội nói:
- Không sao, tôi lo trời tối không có ai đưa cô ấy về. Lâu nay không gặp, cứ tưởng là đã xảy ra chuyện gì.
Chu Mẫn bỏ điện thoại xuống, cũng cảm thấy lạ lùng. Ngưu Nguyệt Thanh gọi điện thoại hỏi mình chuyện này ư? Chị ấy nhấn mạnh thời gian Đường Uyển Nhi về nhà đêm đó như thế, là Đường Uyển Nhi không đưa Liễu Nguyệt đi phải không? Nhưng đêm đó Đường Uyển Nhi về bảo, cô ấy và thầy Điệp cùng đưa Liễu Nguyệt đi cơ mà? Vậy thì cô Thanh hỏi như thế có ý gì?
Về tới nhà trong tâm trạng lo ngay ngáy, Chu Mẫn thấy Đường Uyển Nhi đang nằm sấp trên giường đếm cái gì trên tờ lịch. Anh rướn người nhìn vào ngày tháng dưới mấy tờ lịch đó, chỗ thì dùng bút chì đỏ khoanh vòng tròn, chỗ thì vẽ hình tam giác, chỗ thì một loạt dấu chấm than bên cạnh. Anh hỏi:
- Em đánh dấu cái gì vậy?
Thì ra mỗi lần gặp Trang Chi Điệp, Đường Uyển Nhi về nhà đều đánh dấu vào lịch ngay, khi không có việc gì đem ra đếm, vừa tính tóan số lần, vừa nhớ lại từng chi tiết. Bị Chu Mẫn hỏi một cách bất thình lình, Đường Uyển Nhi sợ run lên bần bật, trên cánh tay bất chợt cũng nổi da gà, treo tờ lịch lên tường, chị ta đáp:
- Đánh dấu cái gì ư? Em tính toán xem nhà mình ăn mấy ngày hết một cân dầu cải, hôm nào mua thịt, một tháng mua mấy lần, anh lẳng lặng đi vào im thin thít như vậy, em cứ tưởng kẻ xấu cơ đấy!
Chu Mẫn thấy Đường Uyển Nhi trả lời có đầu có cuối như vậy, cũng bỏ qua, liền hỏi:
- Nếu có kẻ xấu vào đột ngột như vậy, em sẽ làm thế nào?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Anh bảo sẽ thế nào, em sẽ ngủ luôn với hắn ta! Hôm nay anh làm sao vậy, úp úp mở mở lạ thế, cứ làm như em ở nhà nuôi đàn ông, thì thụp với đàn ông không bằng!
Chị ta cứ xồn xồn, dồn Chu Mẫn vào chỗ đuối lý, anh vội tươi cười cho qua.
Phế Đô Phế Đô - Giả Bình Ao Phế Đô