Books are not made for furniture, but there is nothing else that so beautifully furnishes a house.

Henry Ward Beecher

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Giả Bình Ao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 50
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2822 / 34
Cập nhật: 2016-03-04 10:47:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17 -
m ni cô bắt đầu xây dựng từ đời Đường, tương truyền thời đó nhà điện rộng lắm, sư sãi cũng đông, hương lửa nghi ngút còn hơn cả chùa Dựng Hoàng. Đến năm Minh Thành Hoá, vùng Quan Trung động đất sụt lở một nửa nhà cửa, từ đó sa sút dần, có tu sửa đi chăng nữa, cũng chỉ trên nửa đất còn lại. Trong những năm rối ren của cuộc Cách mạng văn hoá, càng thảm hại không chịu nổi, nhà cửa bị các nhà máy chung quanh cướp chiếm già nửa, hơn ba mươi sư sãi tan tác hết. Mãi đến khi tôn giáo trở lại bình thường, tìm kiếm khắp nơi các sư sãi ngày nào, mới biết người thì đã chết, kẻ thì trở về đời thường, chỉ còn năm ni cô già lưng còng da mồi còn sống rải rác ở năm thôn thuộc ba huyện ngoại ô Tây Kinh, động viên họ run rẩy trở lại am, vừa bước vào cổng đã nhìn thấy tượng Phật bị đập phá, nhà cửa đổ nát, cỏ mọc ngập ngụa khắp nơi, hàng chục con chim cu gáy hoang dã bay vù vù, dưới bàn thờ một lớp phân chim bắn tung toé lên người. Năm chị em sư sãi ôm nhau khóc lóc thảm thiết. Có người bảo không thấy mặt sư, thì thấy mặt Phật, ho/ tự cảm thấy lòng Phật vẫn còn, không chết trong tai hoạ lớn cũng là ý chỉ của Phật muốn họ đến canh giữ am này. Thế là họ cạo mái tóc khô ráp đã trắng bệch, mặc bộ quần áo nhà chùa vát chéo màu chàm xanh đen, tuy chưa có nhiều thiện nam tín nữ cúng biếu, song nhờ có một khoản tiền nhỏ nhoi của uỷ ban sự vụ dân tộc thành phố trích cho. Cũng coi như lại có tiếng chuông của am ni cô vang lên gióng giả từng hồi vào hai buổi sáng chiều. Vài năm đã qua đi, cho dù đã sửa lại điện Đại Hùng, đắp được tượng Quan âm bồ tát sặc sỡ, lợp lại nhà khách phòng thiền ở phía đông phía tây, song chưa thể xây cất điện Thánh mẫu ở đàng sau điện Đại Hùng, ở bên trái và bên phải sân trước am, các nhà máy và thị dân chiếm đất vẫn chưa dọn đi, làm cho sân am có hình dáng một quả bầu đặt ngược. Mà mấy bà vãi già càng yếu đi, cũng chẳng ai biết đọc biết viết suốt ngày chỉ biết thắp hương khấn vái, cuốn kinh đã từng thuộc làu làu ngày xưa đã bị rơi rụng, mất đoạn quên chương, không còn hoàn chỉnh, bị sư sãi ở chùa Dựng Hoàng, chùa Ngoại Long, chùa Khang Hoa chê bai bêu riếu. Khi hội Phật giáo điều mấy ni cô trẻ ở chùa nghìn Phật núi Chung Nam bổ sung cho am ni cô này, cũng là lúc Tuệ Minh tốt nghiệp. Viện Phật học điều đến chùa Dựng Hoàng. Đến chùa Dựng Hoàng, Tuệ Minh thấy đây là nhà chùa lớn, sư sãi ở chung, có nhiều người tu hành đắc đạo gọi là "Chân nhân cao tăng", liền có ý định một ngày nào đó đến am ni cô.
Chỉ vì mới đến còn lạ nước lạ cái, không biết cặn kẽ nơi đó, Hội Phật giáo hỏi ý kiến chị, định phân công chị đến đó, chị chỉ từ chối. Nhưng lại bắt đầu lo sắp xếp công việc của am ni cô, giúp đỡ soạn thảo văn bản thu hồi đất đai bị lấn chiếm và đơn xin kinh phí. Mãi tới lúc mọi việc đã tương đối suôn sẻ lại có ảnh hưởng kha khá, Tuệ Minh liền xin đến đó. Ở am ni cô, Tuệ Minh không nhận ngay trách nhiệm chính, trước tiên chị tôn một ni cô già đứng ra cai quản, còn mình làm người giúp việc, song lại cố ý để ni cô già làm hỏng việc, tỏ ra bất lực không có khả năng, còn mình thì chẳng bao lâu được chị em ni cô tín nhiệm, ủng hộ đứng ra thay thế ni cô già. Từ đó Tuệ Minh thi thố tài năng, lên cấp trên, xuống cơ sở, giao thiệp rộng khắp và đã tranh thủ được hàng loạt khoản chi riêng, xây dựng điện Thánh Mẫu với tốc độ cực nhanh và trang trí rực rỡ nhà hành lang. Bởi những hộ chiếm dụng ngay một lúc khó dọn đi ngay, Tuệ Minh đã mở đọc phủ chỉ Tây Kinh và trong văn tự ghi về am ni cô, đã tìm tdc một câu trương truyền Dương Ngọc Hoàn đã từng đi tu ở đấy, liền như vớ được ngọc quý, chép thành hơn mười tờ, lần lượt gửi cho Uỷ ban sự vụ dân tộc thị uỷ, tỉnh uỷ và hội Phật giáo, lại nhờ Mạnh Vân Phòng viết một bài báo cáo, tuyên truyền ầm ĩ nhà chùa mà Dương Ngọc Hoàn đã từng đi tu là cổ tích quan trọng như thế nào trong lịch sử tôn giáo, hơn nữa trong công cuộc chấn hưng Tây Kinh phát triển văn hoá và du lịch, tu sửa khôi phục bộ mặt cũ của nơi đây sẽ trở thành điểm nóng du lịch như thế nào. Vậy là thị trưởng rối tinh lên, triệu tập cuộc họp gồm các ngành, uỷ ban dân tộc, hội Phật giáo, các nhà máy, đơn vị chiếm dụng địa bàn của am ni cô và Cục quản lý nhà đất, yêu cầu trả lại phần đất chiếm dụng càng nhanh càng tốt. Kết quả, trừ ngôi nhà lớn năm tầng dân đang ở không thể dọn đi được, đã thu hồi toàn bộ phần đất đai bị chiếm dụng. Thành tích công lao của Tuệ Minh đã nổi bật lên, liền xây lại cổng chùa, tuy không phải lầu cổng chạm gỗ khắc đá như ngày xưa, nhưng cũng oách không kém chùa Dựng Hoàng. Trong am ni cô khen ngợi, hệ thống Phật giáo trên dưới khâm phục, đương nhiên Tuệ Minh đã mượn gió tung hoa, hoạt động ráo riết lên trên xuống dưới, đã giành được chức Giám viện, định chọn ngày tốt hoàng đạo tổ chức lễ nhận chức.
Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi qua một đêm giao hoan cuồng nhiệt, lúc tỉnh dậy đã tám giờ sáng, cả hai anh chị sưng vù mặt mũi, cùng xoa bóp cho nhau một lúc, rồi vội vàng ăn xúp băm viên thịt trộn ớt trong quán ăn của người Hồi, sau đó cùng giả vờ ra vẻ vừa mới đến, dẫn nhau đến dưới lan can ngoài cổng am ni cô ngồi nói chuyện. Trong lan can là cổng chùa mới tinh. Trước mái cổng chùa treo một băng lụa đỏ "Lễ nhận chức Giám viện am ni cô". Trên bậc thềm rộng dưới hiên kê một cái bàn, phủ vải trắng đặt chiếc micro cuốn vải đỏ, hai bên là hai dãy năm hàng mười ghế tựa cứng, trên trụ cổng bề thế có câu đối "Lẽ Phật như mây, mây ở đỉnh núi, leo lên núi mây càng xa: Nghĩa giáo như trăng, trăng ở trong nước, rẽ mặt nước ra, trăng càng sâu". Trên bãi rộng dưới bậc thềm đã kéo đến khá đông người, có nhà sư áo dài xanh, có đạo sĩ cặp buộc tóc, đông hơn cả là một số khách mời và nhân viên duy trì trật tự của đồn công an. Phía ngoài hành lang đậu một dãy xe con. Trang Chi Điệp nhìn số xe, có một số là xe riêng của thị trưởng, liền thốt lên khâm phục. Tuệ Minh quả thật chứng tỏ tài năng. Còn những người qua lại đã biết hôm nay trong am có việc, những ai không có giấy mời và thẻ ra vào thì không được đi vào, chỉ bám lan can mà nhìn. Những người bán hàng rong, bày các loại thức ăn, và hương nến ở trong ngõ rao bán om sòm. Trang Chi Điệp nhìn trong đám người không thấy Mạnh Vân Phòng, cũng không biết anh ấy còn mời những ai, liền đi đến trước hiệu bán xâu quả mật, mua một xâu để ăn. Đường Uyển Nhi bảo thứ ấy không vệ sinh, đòi ăn bánh gương. Bánh gương lâu nay không thấy bày bán, hai người đến gần chủ hàng là một ông già đang ngồi trước lò bánh cao cao. Lò bánh là một xe ba bánh song quây kín không nhận ra xe ba bánh, ở trên có mái che có một tấm gỗ ngang viết bút mực "Trương bánh gương". Trên cột nhỏ ở hai bên, thì một bên là "Nguyên Mễ Nguyên Trấp Nguyên Thủ Nghệ" (vẫn gạo ấy, chất nước ấy, tay nghề ấy) bên kia là "Lão hộ, lão nhân, lão Tự hiệu" (vẫn gia đình ấy, con người ấy, tên hiệu ấy) Trang Chi Điệp khen:
- Hay!
Ông già đã mở cái lồng to bằng gương lấy que tre xiên hai cái bánh. Trang Chi Điệp bảo:
- Chỉ lấy một cái, tôi không ăn.
Ông già bảo:
- Anh không phải người yêu, người tình hả? vậy xin lỗi, vợ anh ăn một mình.
Đường Uyển Nhi nhìn Trang Chi Điệp, hai người cùng cười.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Bánh gương còn có cách gọi nào nữa thưa ông?
Ông già đáp:
- Bánh gương, bánh gương, không chỉ có kích thước to bằng cái gương, mà còn có ý trọn vẹn viên mãn. Ở đời Đường, bánh này là món chuyên dùng trên lầu xanh kỹ nữ ca hát, trong xã hội cũ cũng bày bán ở cửa nhà hát và ngoài sân vui chơi. Bây giờ không cầu kỳ như thế, nhưng nó giống như bốc thăm, phàm những đôi trai gái nào đến ăn, chỉ mua một cái, thì người đàn bà kia phải là vợ, đồng chí, người quen, hai người mua hai cái, thì không phải người yêu, cũng là người tình, không sai một cái nào cả.
Trang Chi Điệp nói:
- Thế thì sai rồi, viên mãn lên là vợ, hai vợ chồng mới tốt đẹp viên mãn chứ.
Ông già đáp:
- Không sai một chút nào cả. Người xưa đã từng nói, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng đĩ, đĩ không bằng vụng trộm. Vợ chồng bây giờ mười cặp thì có đến chín vá víu mà sống với nhau. Nói vui đấy, nói vui đấy!
Hai người đi ra, Đường Uyển Nhi hỏi:
- Tại sao anh không mua một cái mà ăn? Xem ra chúng mình không lâu dài đâu nhỉ?
Trang Chi Điệp đáp:
- Ông già khéo mồm khéo miệng nói vui để bán hàng ấy mà. Tin thế nào được ông ấy? Nếu theo ông ấy nói, mua một cái là vợ chồng, thì dự đoán chúng ta sắp thành vợ chồng đấy!
Câu nói làm cho Đường Uyển Nhi tươi tỉnh hẳn lên. Cùng lúc ấy có tiếng người nói:
- Hay lắm, hai người các bạn đang lu đường nhựa ở đây à?
Đường Uyển Nhi giật mình, không quay đầu lại nhìn, liền né sang một bên đường, dường như là người đi đường không quen biết, Trang Chi Điệp quay đầu lại thấy Mạnh Vân Phòng liền hỏi:
- Sao bây giờ anh mới đến? vừa gặp Đường Uyển Nhi ở ngã tư, tôi bảo mau mau đi gọi Chu Mẫn đến, hôm nay thầy giáo Phòng của em mời bọn mình đi dự lễ Giám viện lên chức. Cô ấy bảo Chu Mẫn đi vắng, cô ấy cũng không dự, tôi cứ cố giữ cô ấy lại.
Nói rồi liền gọi:
- Đường Uyển Nhi, Đường Uyển Nhi, em hỏi thầy giáo Phòng của em xem có mời em không nào?
Đường Uyển Nhi hiểu ý ngay, liền cười mà bảo:
- Em không tin, thầy giáo Phòng mà lại mời em ư?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Mời chứ. Nếu tôi dối em, thì cái thằng tôi ngần này tuổi sẽ là chó!
Chẳng mấy chốc, Lý Hồng Văn, Cẩu Đại Hải của toà soạn tạp chí, Đái Thượng Điền làm phê bình văn nghệ của hội nhà văn cũng đều đi xe đến. Mọi người cùng giới thiệu hỏi thăm nhau rồi do Mạnh Vân Phòng dẫn đến cửa lan can, nói với người của đồn công an gác cổng mấy câu, rồi đi cả vào, Mạnh Vân Phòng quen biết ở đây, vừa đi vừa nói chuyện, nào là hai cây cờ ở ngoài cổng chùa kia là vật của thời Tống như thế nào như thế nào, nào là cổng chùa này nhằm thẳng của chu tước của tườngthành có phong thuỷ địa lý đẹp như thế nào.
Đi qua cổng chùa là một bãi rất rộng, ở giữa là một cái bể nước, trong bể có núi giả, trên núi có nước phun. Có nhiều người đặt tiền đồng xu lên mặt nước, bảo nổi được thì may mắn tốt lành.
Đường Uyển Nhi chen vào trước xem ồn ào, đã đặt mấy đồng, đồng nào cũng chìm xuống đáy bể, tức đến mức cứ thò tay vào túi móc tiền xu, tiền xu đã hết sạch. Quay người nhìn phía sau bể lại là cột cờ, song chỉ có một cột bên trên treo cờ phướn màu vàng, hai vên cờ phướn có hai dải lụa màu rũ xuống chấm đất. Trang Chi Điệp đứng đó đang đọc.
Đường Uyển Nhi bước đến đòi Trang Chi Điệp cho vài đồng tiền xu. Trang Chi Điệp đang xem cờ phướn, hai tay lại đánh diêm hút thuốc bảo Đường Uyển Nhi thò tay vào túi quần mà lấy. Đường Uyển Nhi đã móc được mấy đồng xu, song không rút tay ra.
Trang Chi Điệp vội bảo:
- Em táo tợn thế, đây là đất Phật.
Đường Uyển Nhi cười, rồi cầm tiền xu đi luôn.
Mạnh Vân Phòng đi tới bảo:
- Cái đấy có gì đâu mà đọc, lời từ mình viết ấy mà.
Nói rồi kéo Trang Chi Điệp đi về phía sau.
Đường Uyển Nhi cuối cùng cũng đã đặt được một đồng xu, song không có ai quen ở bên cạnh mà khen ngợi, liền bĩu môi hất hàm bỏ đi luôn, nhưng đã hớn hở trước các bức tượng ở hai bên dưới dãy nhà hành lang, nhận ra tượng Bồ tát, song không biết là loại Bồ tát nào, bức tượng nào mặt cũng như trăng tròn, mắt én mày ngài, trông rất đẹp. Mạnh Vân Phòng gọi:
- Đường Uyển Nhi xem Bồ tát xinh đẹp, hay định so sánh với Bồ tát xem ai đẹp đấy hả?
Đường Uyển Nhi xịu mặt chạy đến song lại cười nhăn nhở. Mạnh Vân Phòng liền nói:
- Xịu mặt vào, thì còn giống Bồ tát chứ nụ cười này xinh tươi quá, không giống đâu.
Đường Uyển Nhi nói:
- Thầy giáo Phòng ở chỗ nào cũng nói lung tung, không tôn kính Phật.
Mạnh Vân Phòng bảo:
- chuyện Phật giáo tôi biết hơn em nhiều, ngày xưa Đại pháp sư đã nói, Phật là gì, là cái cọc cố định.
Trong khi nói chuyện, Trang Chi Điệp chỉ ngó đầu nhìn vào trong dãy nhà đọc kinh và nhà ở của sư sãi, Lý Hồng Văn liền hỏi:
- Đằng ấy là nơi ngủ của ni cô à? Ngủ riêng từng người hay từng đôi?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Anh chỉ quan tâm người ta ngủ thế nào! Mau mau đến đăng ký ở nơi tiếp đón nhà phía sau đã.
Lý Hồng Văn lại hỏi Trang Chi Điệp:
- Ni cô ngủ chung giường, có đồng tính luyến ái không nhỉ?
Trang Chi Điệp im lặng. Đằng trước đang có một ni cô đi tới mặc áo dài nâu, đầu trọc song mặt mũi xinh đẹp. Lý Hồng Văn liền lè lưỡi, cứ xuýt xoa, ni cô cạo trọc đầu đẹp quá. Trang Chi Điệp nói:
- Lúc nữa nhìn thấy giám viện, có lẽ anh phải kêu lên thành tiếng cho mà xem!
Đã đến chỗ đăng ký, ở đây túm tụm rất đông người, một ni cô già ngồi sau một cái bàn, trước mặt để bút mực và tranh tờ bằng giấy Tuyên. Mạnh Vân Phòng đến giới thiệu Trang Chi Điệp, ni cô già và mấy vị sư ở bên cạnh ngạc nhiên đều cất tiếng A Di Đà Phật, liền nhìn thấy Tuệ Minh từ trong cửa tròn nhỏ bên cạnh bước ra đón. Quả nhiên Lý Hồng Văn thốt thành tiếng, Trang Chi Điệp liền đưa tay ra bắt, Tuệ Minh cũng đáp lại theo lễ nghi nhà Phật, đón vào trong cửa tròn nhỏ. Thì ra lại là một nhà nhỏ rất sạch sẽ, ở phía bắc có hai gian sảnh, liền mời ngồi nghỉ trong sảnh, có người bưng trà đến ngay.
Tuệ Minh nói:
- Điệp tiên sinh đến dự, quả thật là niềm vinh dự đối với cửa Phật, tôi cứ sợ không mời được tiên sinh đến.
Trang Chi Điệp đáp:
- Am ni cô có việc lớn như thế này, tôi không đến sao được? Xin chúc mừng chị.
Tuệ Minh liền nói:
- Tiên sinh thấy đấy, lãnh đạo tỉnh và thành phố, các ngài ấy cũng đến cả.
Trang Chi Điệp thăm dò lãnh đạo đến gồm những ai, nhưng Tuệ Minh đã dẫn anh sang căn phòng phía tây. Trong phòng này có một vòng tròn ghế ngồi kiểu thẳng màu đen, trên ghế có đệm ngồi màu vàng hơi đỏ, ở giữa là bàn trà sơn đen, trên mặt gắn tấm ngọc thạch hoa văn sơn thuỷ Lam Điền, thuốc lá thơm để tứ tung ấm chén lộn xộn.
Tuệ Minh lên tiếng:
- Thưa các vị lãnh đạo, tôi xin giới thiệu đây là Trang Chi Điệp, nhà văn có tên tuổi.
Các vị lãnh đạo nói:
- Đều đã biết cả.
Từng vị đưa tay ra bắt, Trang Chi Điệp nhận ra chủ nhiệm ban sự vụ dân tộc tỉnh, thành phố, Cục trưởng dân chính, có cả Hoàng Đức Phúc và một người nữa là thư ký trưởng của thị uỷ.
Trang Chi Điệp bắt tay xong các vị ở hàng trên, đi tới trước mặt Hoàng Đức Phúc hỏi:
- Thị trưởng có đến không?
Hoàng Đức Phúc đáp:
- Thị trưởng có một cuộc họp quan trọng, cử tôi đi thay.
Trang Chi Điệp nói:
- Ban nãy nhìn số xe cứ tưởng là thị trưởng đến rồi. Hôm nay khí thế quá mời các vị đến dự đông đủ như thế này.
Hoàng Đức Phúc nói:
- Đây coi như một việc lớn đầu tiên của am ni cô mà!
Vị thư ký trưởng ngồi bên cạnh hỏi:
- Gần đây nhà văn có tác phẩm gì lớn không?
Trang Chi Điệp giả vờ không nghe thấy, chỉ nói với Hoàng Đức Phúc:
- Anh có khoẻ không?
Hoàng Đức Phúc cũng hỏi lại:
- Anh thế nào? Chân khỏi rồi chứ. Nghe nói có một lang băm chữa cho phải không?
Trang Chi Điệp đáp:
- Chữa hay lắm, hai tờ thuốc cao là khỏi.
Nói xong quay trở về. Vị thư ký trưởng kia cúi người đưa tay ra định bắt, nhưng Trang Chi Điệp vẫn giả vờ không nhìn thấy, lại nói với Hoàng Đức Phúc một câu gì đó,trở về ghế ngồi uống trà, liếc mắt nhìn vị thư ký trưởng vẫn đứng tại chỗ, tay chưa rụt về ngay, song từ từ co đầu ngón tay, nói với người bên cạnh:
- Hôm nay thứ tư, ngày mai thứ năm, ngày kia đã là thứ sáu rồi.
Lúc ấy Mạnh Vân Phòng ở cửa vẫy tay gọi Trang Chi Điệp đi ra. Mạnh Vân Phòng nói:
- Hôm nay Tuệ Minh bận, chị ấy bảo không tiếp được từng người, chị ấy nhờ tôi tiếp thay anh và các bạn cho được chu đáo, lại đưa tôi sáu phiêu ăn, xong buổi lễ sẽ ăn cơm tại đây. Trong am tuy đều là món ăn chay, song cũng đặc biệt lắm, anh thử ăn xem thế nào.
Trang Chi Điệp nói:
- Hôm nay người đông lộn xộn lắm, ăn làm gì chẳng bằng đi về ăn mì tương, trời nóng nực ăn mì tương cũng mát.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Thế cũng được. Tôi bảo anh em đi xem những tranh chữ chúc mừng, bây giờ sắp đến giờ khai mạc, mình có đi xem không? Anh phải lên bàn ngồi với các vị lãnh đạo đấy!
Trang Chi Điệp bảo:
- Anh chàng thư ký trưởng cũng đến, vừa rồi mình phớt lờ, nếu phải ngồi cùng bàn, mà gặp hắn lại phớt bơ thì không hay. Buổi lễ cử hành như thế nào?
Mạnh Vân Phòng nói:
- đầu tiên họp đơn giản ở cửa am, chỉ là thổi kèn, đốt pháo, do Đại pháp sư Tường Vân ở chùa Pháp Môn đến đọc quyết định phong Tuệ Minh là Gíam viện am ni cô, sau đó lãnh đạo nói chuyện, đại biểu các nhà chùa phát biểu ý kiến, đại bỉêu các giáo phái phát biểu ý kiến, sau đó mới tiến hành một loạt nghi thức lên ngôi Giám viện về mặt Phật giáo.
Trang Chi Điệp bảo:
- Họp thì bỏ, khi cử hành nghi thức thì đến xem.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Vậy để tôi nói với anh em tự do hoạt động, cuối cùng tập trung ở cổng am. Anh cứ đến điện Thánh Mẫu trước chờ ở đấy, tôi sẽ dẫn anh đi xem cái này, bảo đảm anh yêu thích.
Trang Chi Điệp đến điện Thánh mẫu xem tượng trước, trước điện có một cái chảo quai to, bên trong toàn là tro nhang. Trước chảo là một chiếc giá sắt dài bốn mét được hàn lại. trên giá sắt, cứ cách bốn tấc lại khoan một lỗ nhỏ. Từng bầy trai gái đốt hương đốt nến ở đây, nến cắm đầy lỗ nhỏ, dầu nến đổ lờ nhờ, chảy ngập ngụa. Trang Chi Điệp cảm thấy không khí ngột ngạt, liền đi ra, nhìn thấy hai phía đông và tây điện, bên nào cũng có cái đình nhỏ, bèn ra đình phía đông xem trước. Trong đình dựng một tấm bia đá. Trên bia viết rõ trước khi vào cung, Dương Ngọc Hoàn đã đi tu ở đây như thế nào. Đường Huyền Tông thì đến am này đốt hương lễ Phật như thế nào, vân vân. Đã nhận ra toàn những từ ngữ do Mạnh Vân Phòng soạn thảo. Trang Chi Điệp mỉm cười lại đi sang đình nhỏ phía tây xem có cái gì. Mạnh Vân Phòng bước đến, có cả Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi nhễ nhại mồ hôi, sắc mặt càng ửng đỏ xinh tươi, chị ta bảo đã xem hết từng ngôi điện, hỏi am ni cô sao lại có nhiều hoà thượng như thế, hơn nữa lại có cả đội nhạc, đội nhạc toàn nhà sư và ni cô. Nhà sư và ni cô cũng biết chơi nhạc cụ kia à?
Mạnh Vân Phòng nói:
- Trong am có mười ba ni cô, tổ chức một việc lớn như thế, số người đâu có đủ, đều mời từ các chùa khác đến. Đội nhạc do tôi mời các nhạc công của đoàn ca múa Nguyễn Tri Phi, để thêm phần nghiêm trang, đã cho mặc quần áo nhà Phật. nếu theo suy nghĩ của em, trong am ni cô có nhiều hoà thượng như thế, thì chẳng phải "Chùa đều có "chuyện" rồi ư?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Anh Phòng này, văn bia trong đình có phải là tác phẩm lớn của anh không đấy? quả thật là anh nói láo, Đường Huyền Tông đã từng đến thắp hương, anh có chứng cứ gì không?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Anh có chứng cứ gì chứng tỏ Đường Huyền Tông không đến đây thắp hương nào?
Nói rồi kéo Trang Chi Điệp sang đình phía tây, nói:
- Anh xem cái này, đây là hàng thật giá thực, trong am đã từng có một ni cô nghiêm chỉnh, tuyệt thế đại mỹ nhân.
Trang Chi Điệp nhìn vào, thì là một tấm bia vừa phải. Văn bia như sau:
"Bịa mộ Mã Lăng Hư, ni cô Thánh Võ quan nước Đại Yên
Một người thục nữ mặc quần áo màu vàng, họ Mã, tên Lăng Hư, là người Vị nam, nước da trắng hồng, tư chất thanh tú, có dáng dấp nổi bật, có tính cách thông minh tài trí lương thiện dịu dàng, sắc đẹp rực rỡ như ráng màu, thơm thảo như hoa lan. Múa ống tay áo dài có thể quay mười vòng quanh trống, tiếng hát ba ngày vẫn còn âm vang bên tai, đánh đàn nhảy múa thì như hạc tiên, thổi sáo thì như rồng ngâm, âm nhạc, nhịp phách thì do thầy truyền dậy, song biểu diễn, thì Lăng Hư vốn được trời ban. Tài sắc của Lăng Hư nổi bật ngay đến Ngô Muội và Hàn Nga cũng tự thấy xấu hổ không bằng. Tài sắc của Lăng Hư không chỉ nổi tiếng ở vùng Đông Hạ, mà còn truyền tới nước Nam. Năm tháng trôi qua, tấm lòng thường dân của Lăng Hư dần dần lắng xuống đã cảm thấy chán đời, thế là viết tên trong cung Tiên, nếu gặp quân tử nào thích hợp, cũng nguyện gửi gắm trọn đời. Năm mười ba Thiên Bảo, đi tu ở chùa Khai Nguyên, đầu tháng Thánh Võ, theo về với ông Độc cô trong họ Độc cô chúng tôi. Từ đó trong trắng như ngọc, có khí phách thanh cao như tùng xanh, tư duy nhanh nhạy, có thể nhìn thấy thấu suốt bản chất của sự vật. Nhưng sự việc không theo ý nguyện, sống gò bó như thế suốt ba năm, trong lòng lo nghĩ, thường có tâm trạng nặng nề, hàng ngày thường gặp gỡ bạn bè với những lời đùa vui và đàn hát, chưa đầy một phần ba thời gian của cuộc sống, đã không may nhiễm bệnh qua đời lúc hai mươi ba tuổi. Có người quân tử đã nhận xét: Bề ngoài xinh đẹp, song đã chết non, quả thật đáng tiếc! Tên tự của Mã Lăng Hư là Quang Khiêm, quan huyện uý của huyện Hưu Ninh Hấp châu, một đời chuyên làm việc thiện, là người lương thiện hiền lành. Nay viết một bài kỷ niệm, ca ngợi tài sắc của Mã Lăng Hư.
Ôi con người hiền thục như thế, Mã Lăng Hư xinh đẹp như mùa xuân, ai ngờ con người xinh đẹp như vậy lại bị ông trời cướp mất cuộc sống sớm như vậy. Mã Lăng Hư như mây trên núi Vu, Mã Lăng Hư như thần trong sông Lạc. Quả tình tôi không biết tại sao lại như vậy, vì thế đành phải đi hỏi ông trời.
Ngày hai mươi hai tháng giêng năm Thánh Võ dựng bia
Người soạn văn bia: Lý Sử Ngư thị lang bộ hình
Người viết lên bia: Lưu Thái Hoà thường dân áo vải"
Trang Chi Điệp đọc xong không nén nổi, thốt lên:
- Đây quả là một bài văn hay. Người đàn bà họ Mã được miêu tả đã làm cho người ta thán phục. Năm xưa tôi đến bờ sông Lạc Thuỷ, nhìn thấy con sông ấy, liền nhớ đến bài "Lạc thần phú", cảm động quá đứng trước gió mà than thở. Hôm nay đọc bia này, dường như tôi đã gặp cô ấy, có khác nào đang đứng trước mặt mình. Tiếc rằng con người như hoa như ngọc ấy, đường đời lận đận số phận long đong, ai cũng thương tình.
Đường Uyển Nhi thấy Trang Chi Điệp tình cảm xốc nổi nhất thời, hai mắt đo đỏ, trong lòng nao nao, liền cười giận, bảo:
- Những lời thầy giáo Điệp nói chẳng khác nào thơ của Sêchxpia, đáng tiếc thầy Điệp không cùng thời đại với chị ấy, nếu không em sẽ phải gọi bằng cô mất thôi
Trang Chi Điệp vẫn còn nói một cách si mê:
- Lấy được hay không lấy được còn tuỳ, nhưng tôi khẳng định phải gặp, phải biết cô ấy.
Nói xong đi mua một nén hương thắp trước mộ. Đường Uyển Nhi càng có ý ghen tị, liền nói:
- Thầy Điệp quả là người si tình, họ Mã có linh thiêng, cũng xứng đáng khi sống làm người, chết đi làm ma. Nhưng dưới gầm trời đàn bà tốt đẹp quả thật nhiều lắm, ngày xưa có, bây giờ có, tương lai vẫn có. Chỉ có điều thầy Điệp không thể sinh ở thời xưa, cũng không thể thọ đến tương lai. Cho dù đàn bà bây giờ người đẹp nào cũng như mây, không biết thầy Điệp nên yêu người nào.
Nói tới mức Trang Chi Điệp đỏ dừ mặt lên, mới biết mình bỗng chốc đã sa đà trong cõi suy tư tình cảm, đã nói nhiều quá.
Lúc này chợt nghe tiếng kèn trống nổi lên rộn ràng. Đám khách hành hương du lịch ở trước điện Đức Thánh Mẫu đổ xô cả về phía trước, có tiếng con gái gọi lanh lảnh:
- Mẹ ơi, mau lên, Giám viện ra mắt kìa!
Ba người liền đi về phía trước, không biết Tuệ Minh đầu tiên đi ra từ ngôi nhà nào, nhưng đã nhìn thấy một nhà sư tai to đầu múp mặc áo cà sa đỏ thẫm, tay cầm tấm ngọc, vừa vái vừa chào liên tục, đi ở phía trước. Theo sau là một ni cô bê tượng Phật, một ni cô gõ mõ, rồi bốn ni cô trẻ đi thành hai hàng, tay xách lồng đèn hoa sen. Tuệ Minh đi sau họ, mặc áo cà sa óng ánh, chân đi giày da đen lòng sâu gót nổi, khuôn mặt trang trọng càng nổi đôi mắt sáng, hàm răng trắng, cặp má hồng màu cánh sen và cái cổ ngọc ngà, bước đi khoan thai, như tiên bay bồng bềnh. Sau cùng là tám nhà sư tấu nhạc và bốn ni cô tùy tùng, tất cả thành một hàng dọc tưng bừng rực rỡ đi tới điện Đức Thánh Mẫu. Lý Hồng Văn đang trong đám đông đứng xem liền chạy đi nhìn Tuệ Minh. Đường Uyển Nhi thì ghé vào tai Trang Chi Điệp nói:
- Anh xem cô Tuệ Minh kia có phải họ Mã không?
Trang Chi Điệp nói:
- Có lẽ phải. Am ni cô quả là một nơi tốt đẹp.
Đường Uyển Nhi liền bảo:
- Vậy thì sau này em sẽ đến đây.
Trang Chi Điệp ngấm ngầm hích vào Đường Uyển Nhi hỏi:
- Em ở đây được ư?
Đội nghi lễ vừa đi vào điện Đức Thánh Mẫu thì những người đến xem ập tới vây chặt cửa chính như nước thuỷ triều dâng. Bọn Trang Chi Điệp không chen vào được chỉ nghe thấy âm nhạc càng rộn rã, tiếng vái chào không ngớt. Mạnh Vân Phòng nói:
- Tôi đi tìm người trao đổi để bọn mình vào xem.
Vừa bước tới cửa can thiệp, thì đám đông liền mở ra một lối đi. Thì ra đội nghi thức vào bái tạ Đức Thánh Mẫu, chính thức ra mắt còn ở điện Đại Hùng, đội nghi thức sẽ về hai đình đông tây trước, đốt hương quỳ lạy và ra nhà hành lang phía trước lạy các vị Bồ tát, rồi sang điện lớn.
Lúc này có người dẫn các vị lãnh đạo đi vào điện lớn trước, ngồi xem ở góc tường hai bên. Mạnh Vân Phòng kéo luôn Trang Chi Điệp cùng ngồi vào đội ngũ lãnh đạo. Trang Chi Điệp không đi. Trong lúc lưỡng lự thì đội nghi thức đã đi vào điện lớn, cửa chính lại đông nghìn nghịt, không nhìn thấy gì cả. Trang Chi Điệp nói:
- Thôi, có vào thì cũng không nhìn rõ đâu mà!
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Vậy thì đi đâu? Ngồi cũng chẳng có chỗ mà ngồi.
Trang Chi Điệp đáp:
- Chẳng bằng đi vào căn nhà riêng kia ngồi uống rượu.
Mạnh Vân Phòng vỗ tay reo:
- Ý kiến hay đấy!
Nói rồi đi khắp nơi tìm được Lý Hồng Văn, Cẩu Đại Hải, Đái Thượng Điền đi ra cổng chùa, rẽ mấy chỗ, rồi từ một ngõ nhỏ, đi thẳng đến căn hộ số mười ba của căn nhà năm tầng.
Trên đường đi, Mạnh Vân Phòng đã nói với mọi người tình hình về căn hộ này, còn đang suy nghĩ đặt cho nó một cái tên gì đó. Sau khi mở cửa, đã nhìn thấy trên tường chính diện của phòng khách, đã thấy Trang Chi Điệp treo hai chữ to tướng trong khung kính: Cầu khuyết, liền tuỳ cơ ứng biến, to giọng giới thiệu:
- Đây là xa lông của chúng ta, chúng ta gọi nó là "nhà cầu khuyết".
Mọi người nghe xong rối rít bảo "cầu khuyết" vừa nhã, vừa có ý sâu sắc. Lý Hồng Văn liền nói:
- Có nơi tốt thế này, sau này toà soạn tạp chí mời tác giả đến sửa bản thảo có thể mượn dùng được đấy!
Trang Chi Điệp nói:
- không được, chúng mình có hoạt động của chúng mình chứ. Sau này cứ bảy ngày mười ngày họp mặt một lần, cũng từ chối mời người bên ngoài. Hôm nay anh em đi lại mệt mỏi dẫn đến, xin chớ nói vung lên, tránh ai ai cũng biết, rồi không có chỗ nào yên tĩnh đâu!
Thế là khui luôn một chai rượu và hai gói lạc rang mua ở tầng dưới ra, yêu cầu không chia chủ khách, ngồi xen kẽ theo ý muốn. Mạnh Vân Phòng nói:
- Đến đây có thể đem theo thức ăn, nhưng đã đến đây dứt khoát chỉ có bàn về văn học nghệ thuật. hôm nay vừa uống rượu vừa bàn, bây giờ bắt đầu nhé!
Cẩu Đại Hải nói:
- Bàn văn học nghệ thuật, chứ không bàn buôn bán, nói bắt đầu thì bắt đầu à? Hay là vừa uống rượu vừa tán chuyện lung tung, cứ tán, cứ tán chủ đề sẽ chuyển đổi.
Chai rượu được mở nắp, song không có chén, liền lấy nắp làm chai làm chén, thay nhau uống một lượt.
Đường Uyển Nhi không ngồi trên ghế xa lông mà ngồi trên giường, bảo:
- Em không uống!
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Sao em lại không uống? Bị thương à?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Khỉ gió ạ! Em không phải nhà văn, nhà biên tập, em nói thế nào được văn hoá nghệ thuật.
Nói rồi đưa tay sửa gối trên giường, chợt phát hiện có sợi tóc dài, giật nảy mình vội đưa tay nắm lấy.
Mạnh Vân Phòng bảo:
- Em không nói được văn học nghệ thuật thì em là nghệ thuật để bọn anh bàn về em.
Đường Uyển Nhi nói:
- Thầy cứ mở mồm ra là ngửi thấy mùi hôi. Em không gọi là thầy nữa.
Trang Chi Điệp nói:
- Thế này vậy, mỗi anh kể một câu chuyện, kể xong mọi người nhận xét, ai có trình độ thì không uống rượu, ai không được thì phạt ba chén.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Tôi biết thóp anh rồi, lại định nghe bọn tôi kể để lấy tư liệu sáng tác chứ gì!
Cẩu Đại Hải nói:
- Đây là gì nhỉ? Bồ Tùng Linh đã mở một Liêu Trai mà.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Bồ Tùng Linh không nhanh tay bằng Trang Chi Điệp đâu, một phần ba tiểu thuyết của anh ấy đều do tôi cung cấp đề tài, thế mà chả bao giờ trả nhuận bút cho tôi. Nhưng hôm nay tôi vẫn kể một chuyện, song phải nói rõ giá. Chi Điệp, anh có trả không nào?
Trang Chi Điệp nói:
- một lúc nữa uống xong rượu, đi ăn mì nước tương, tôi sẽ chi tiền.
Mạnh Vân Phòng liền kể:
- Đây là chuyện có thật. Các cậu có biết vạt đất trũng ở cổng Đức Công không? Đó là nơi cư trú của những người dân quê hương Hà Nam. Trước ngày giải phóng, nước sông Hoàng ngập lụt, người Hà Nam chạy nạn đến Tây Kinh đã dựng lều ở tại đó, đã ở là họ cứ lì ra không chịu đi, càng đến càng đông. Vì thế, khu vực cổng Đức Công tại sao gọi là đặc khu Hà Nam. HIện giờ lều che của họ đã ít rồi, cũng xây một số nhà mái chảy hẳn hoi, nhưng vì đất đai hẹp, lại mỗi nhà một gian, bên trái cửa sổ bên phải cửa chính, thế là có chuyện xảy ra. Hôm ấy, có hai vợ chồng mới chuỷên đến, chị vợ người búng ra nước, anh chồng yêu khiếp lắm. Ban đêm đã yêu mấy lần, ban ngày vẫn còn làm một lần nữa, tiếng động phát ra, người cạnh nhà nghe thấy đâm ra tò mò chú ý, ông ta là người không có vợ, sống độc thân. Đêm hôm sau, đương nhiên hai vợ chồng họ lại yêu, yêu xong, chị vợ liền đi tiểu, chị ta thích đi tiểu tiện vào lúc này.
Đường Uyển Nhi nói:
- Khi thầy kể mồm phải ngậm viên băng phiến mới được!
Mạnh Vân Phòng bảo:
- Thôi được vậy thì kể xen vào câu chuyện lịch sự nhã nhặn. Chuyện kể rằng bệnh viện nọ nhận vào một bệnh nhân đang đau ruột thừa, trước khi mổ phải cạo sạch lông ở bên dưới, đầu tiên do một người y tá già cạo, đang cạo thì chuông điện thoại reo, người cần gặp chính lại là người y tá già, người y tá già liền bảo cô y tá trẻ cạo thay. Sau đó đã cạo xong, một già một trẻ rửa tay ở bể nước. Y tá già bảo: bên ngoài xã hội bây giờ bọn trai trẻ có cái mốt viết chữ vào người, nhưng cái người bệnh này lạ quá, lại viết ở ngay chỗ ấy hai chữ "nhất lưu" (loại một). Y tá trẻ lại nói: đâu phải có hai chữ, những bảy chữ cơ đấy, nhất giang xuân thuỷ hướng đông lưu (một dòng sông xuân chảy ra biển).
Mọi người chưa nghe rõ tức khắc, thì Đường Uyển Nhi sấn đến đấm thẳng vào Mạnh Vân Phòng.
Đái Thượng Điền vẫn còn chưa hiểu ý, liền hỏi:
- Thế là thế nào, một người nhìn thấy hai chữ, một người lại nhìn thấy bảy chữ.
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Ngốc thế, Đường Uyển Nhi vừa nghe một cái đã biết ngay. Nếu là anh và tôi thì bao giờ cũng chỉ thấy hai chữ, nếu là Đường Uyển Nhi lập tức thành bảy chữ.
Mọi người chợt hiểu cười ồ. Trang Chi Điệp giục:
- Kể tiếp câu chuyện trước đi.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Câu chuyện kể thêm này đương nhiên không lấy thêm tiền. Người vợ kia đi ra tiểu tiện rồi trở vào. Bởi trời tối mà nhà nào cũng y hệt như nhau, chị ta mắt nhắm mắt mở u u mê mê, đẩy cửa đi vào, đi vào một cái, là leo luôn lên giường nằm. Nhưng khốn nỗi, chị ta đã vào nhầm buồng của ông sống độc thân bên phải. Ông sống độc thân ngủ không yên, vừa nghe thấy chị ta đi tiểu ở ngoài, sốt ruột không chịu nổi, đột nhiên lại thấy chị ta vào giường mình nằm, biết tỏng chị ta vào nhầm buồng, ông ta nghĩ bụng của ngon đưa đến tận nơi, ăn vào thì ăn không, không ăn thì cũng phí! Chẳng nói chẳng rằng ôm luôn thịt liền. Chị ta bảo, khiếp thế, vừa xong lại đòi nữa cơ à? Ông sống độc thân cứ im thin thít, thở hồng hộc như trâu già. Chị ta nghe thở thấy là lạ thò tay sờ lên đầu, thì đầu trọc lóc, liền kêu lên một tiếng ái à, lật luôn nhảy xuống giường đi ra. Lần này thì chị ta vào đúng nhà mình. Anh chồng hỏi: sao đi lâu thế, em ra sông trường tiểu tiện à? Chị vợ nghẹn ngào, xin lỗi chồng, rồi cứ thế kể lại. Anh chồng giận điên tiết lên, xông ra khỏi cửa, không ngờ lại chạy vào căn nhà bên trái. Ồ, tôi quên không nói trước mùa hè đêm ngủ không nhà nào đóng cửa, cứ mở toang cho mát. Người ngủ trong nhà này là một ông già, anh chồng chẳng nói chẳng rằng, cứ túm cổ dậy, dã cho một trận nên thân. Hết!
Lý Hồng Văn liền hỏi:
- Hết rồi ư? Thế cuối cùng thì sao?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- đương nhiên là ầm ĩ cả lên. Đồn công an đã phải xử vụ kiện này. Vì vậy dân cư ở vùng này đã phản ánh lên thị trưởng, họ bảo nếu không giải quyết khó khăn nhà ở cho dân cư ở đây, thì sẽ còn nhiều chuyện làm mất mặt người Tây Kinh. Không phải ư, bây giờ chẳng phải đâu đâu cũng đang cải tạo khu đất trắng đó ư?
Mọi người nhận xét:
- Câu chuyện này hay đấy. Anh không phải uống rượu.
Lý Hồng Văn bảo:
- Anh Mạnh Vân Phòng nói cái gì cũng gắn với chuyện trai gái. Tôi kể một câu chuyện, Đường Uyển Nhi nghe được đấy. Tôi sống ở Tây Kinh đã lâu lắm, có nhiều họ hàng chú bác cô dì. Trong xã hội hiện nay đang mốt các loại lưới, nào lưới tông phái độc chiếm một vùng, nào lưới tập đoàn, lưới bạn học, lưới đồng hương, lưới thư ký, lưới gì mạng gì cũng có giá, chỉ có lưới thân thích họ hàng thì chẳng ra sao, hơn nữa, xu thế là nông thôn bao vây thành thị. Cán bộ lãnh đạo lớn bé trong thành phố đều từ nhà quê phấn đấu mà lên. Những gia đình ở Tây Kinh lâu đời, thì dường như không có ai phụ trách một đơn vị nào. Nhà tôi có mười tám gia đình họ hàng, tổng cộng là ba mươi sáu con em, một nửa thì điều đi huyện khác không về được nữa, còn lại, thì toqàn là nhân sĩ lớp dưới, con vào nhà trẻ, cũng không có ai mà dựa để đi cửa sau. Nhưng mỗi năm tết đến vẫn phải đi biếu xén họ. Tết xuân năm nay, tôi mua một hộp bánh điểm tâm. Bà xã bảo, họ hàng đông thế mua một hộp thì biếu ai? Tôi bảo tôi sẽ có cách. Sáng sớm mồng một tết, tôi biếu cậu tôi hộp bánh ấy, buổi chiều, dì lớn tôi bảo con em biếu tôi một hộp bánh điểm tâm. Tôi lại đem biếu dì thứ hai. Cứ thế người ta cho tôi, tôi lại biếu người ta, trong ngày tết cứ chạy như đèn cù, ăn không ngon, ngủ chẳng yên. Đi thăm họ hàng là chuyện qua lại, đặt bánh điểm tâm xuống là đi ngay được. Đến mồng tám tết đã đến ngày đi làm. Buổi tối, "một chú ngựa non háu đá" của tôi đến biếu tôi bánh điểm tâm, cậu ta là người họ hàng cuối cùng, để bánh xuống, không chờ tôi về đã đi luôn. Tôi về đến nhà, vừa nhìn một cái đã thấy hộp bánh này quen quen, bên trên có ghi con số ba đồng ba hào rưỡi, đó là giá tiền tôi đã ghi lại khi mua. Cậu ta lại đem biếu tôi! Có ý nghĩa đấy chứ, có thể viết thành một truyện ký.
Mọi người nhận xét:
- Có đôi chút ý tứ cũng không hay đâu, anh phải uống rượu đi.
Lý Hồng Văn uống rượu xong, hỏi:
- Chuyện thế mà không hay à? Được,tôi xin nhận, xem các anh kể thế nào!
Đến lượt Đái Thượng Điền. Đái Thượng Điền kể:
- Tôi không biết kể, tôi xin uống rượu vậy!
Trang Chi Điệp nói:
- Cậu làm công việc phê bình, nhìn nhận vấn đề cao hơn chúng tôi, cậu phải kể một đoạn.
Đái Thượng Điền nói:
- Đơn vị tôi không có nhà ở, vợ tôi ở ngân hàng, nhà tôi đang ở là gia đình bên vợ. Ngôi nhà này cao lắm, phải leo lên tầng mười, tôi thường thở hổn hển, bở cả hơi tai, leo lên đến nơi, đưa tay sờ chìa khóa, thì mới nhớ quên khóa xe, mà chìa khoá còn cắm ở ổ khóa xe đạp. Bổ sung thêm một chút, chìa khoá cửa nhà tôi buộc cùng với chìa khoá xe đạp.
Mọi người còn đang nghe thì Đái Thượng Điền không nói nữa, liền giục:
- Nói tiếp đi!
Đái Thượng Điền bảo:
- Hết rồi!
Đường Uyển Nhi nói:
- Chuyện này không được, anh phải kể chuyện khác.
Đái Thượng Điền liền nói:
- Tôi thường nghĩ, trong thành Tây Kinh đông dân như thế, nhưng tôi thường quen biết không ngoài bốn năm người. Trong gia đình, tôi là con trai của bố mẹ, là chồng của bà xã, là bố của thằng con, ra ngoài là bạn bè của anh em, là công chức của đơn vị. Vậy thì trên thế giới này, cái gì thật sự thuộc về mình? Cái thuộc về tôi thực sự chỉ là cái tên tôi. Nhưng tên là của tôi xưa nay tôi chưa bao giờ gọi tên mình, đều do người khác gọi.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Cậu uống rượu đi, chuyện này đâu có phải là câu chuyện?
Trang Chi Điệp nói:
- cậu ấy nói, trong lòng tôi cũng thấy cay cay, không được phạt cậu ấy, Đại Hải, đến lượt cậu
Cẩu Đại Hải nói:
- Nhưng điều tôi nói ra đâu không coi là câu truyện. Cũng không dám chứng thực tính chân thật, tôi nghe người ta kể lại đấy. Hiện giờ trên thị trường có nhiều vàng giả. Tôi cứ bảo lãnh đạo không bị hàng giả làm hại, nhưng chủ nhật tuần trước, chị gái tôi kể, một vị lãnh đạo ở thành phố Tây Kinh thết đãi mấy người bạn cũ, để ra oai, ông ấy không sắp cỗ ở nhà, mà đặt tiệc ở một khách sạn cao cấp. Họ đòi uống rượu Mao Đài, giám đốc khách sạn có Mao Đài đưa ra, vừa nếm thử thì phát hiện ra rượu giả, lấy chai khác nếm thử vẫn là rượu giả, lấy một lúc ba chai liền đều là rượu giả, mặt giám đốc tái nhợt. Vị lãnh đạo ấy liền bảo "khách sạn cao cấp của anh làm ăn kiểu gì vậy?", rồi sai thư ký riêng của ông về nhà ông lấy rượu. Thư ký riêng về nhà ông đem đến một chai rượu Mao Đài, mở ra rót mỗi người một ly, không những là rượu giả, mà đựng trong chai toàn là nước máy, không phải rượu.
Mạnh Vân Phòng nói:
- chắc chắn kẻ nào đó đã hối lộ ông ấy, biếu rượu ngon như thế, thì đứa nào mới biếu nổi cơ chứ! Nhưng không biếu thì lại không được việc. Triệu Kinh Ngũ bảo cậu ấy đã từng làm như vậy. Đại Hải nói chuyện này ra thì ai ai cũng biết, cũng nghĩ được ra. Hôm nay rượu này là rượu thật, cậu phải uống đầy.
Cẩu Đại Hải đỏ mặt:
- Tôi đã thanh minh rồi, không phải câu truyện, chỉ cung cấp cho mọi người một chi tiết để sáng tác.
Nói rồi vẫn uống rượu. Lý Hồng Văn nói:
- Những điều tôi nói lúc nãy, các bạn không hài lòng, nhưng vẫn có chứa đựng bên trong một ánh chớp. Tôi còn phải thanh minh thêm, tôi đã sử dụng trong một bài viết. Chi Điệp này, anh thì khỏi phải dùng, nếu anh dùng, anh có tên tuổi, anh chép lại của tôi, song người đọc lại bảo sao chép của anh, ăn cắp văn của anh.
Trang Chi Điệp nói:
- Mình chưa đọc thật mà. Mình kể một chuyện. Vừa giờ ở trong am ni cô, mình đi vào nhà vệ sinh, vừa bước vào, người đông lắm, các hố đều có người ngồi chồm chỗm, có cả người đứng chờ bên cạnh. Có một người ngồi xổm cười với mình, mình nghĩ, ai thế nhỉ, cũng là người yêu văn học phải không? Hay là đã từng nghe mình nói chuyện chăng? Hoặc đã từng nhìn thấy ảnh của mình trong sách nhỉ? Mình liền bước tới, thì người đó lại phớt tỉnh. Thì ra anh ta đang rặn, khi rặn mạnh quá nét mặt hình như đang cười.
Mọi người cười ầm lên rộn rã. Đường Uyển Nhi nói:
- Như thế là thầy chửi chúng em, buộc chúng em phải cười, chúng em cười coi như đang đi đại tiện cả lượt! Nhưng thầy cũng tự chế giễu mình, một nhà văn lớn lại nói đùa vậy sao?
Trang Chi Điệp bảo:
- Tự chế giễu mình tốt chứ. Truyện đời là thế, muốn người khác không khó xử, cũng muốn mình khỏi tê tái, cách tốt nhất là tự giễu cợt mình, một tiếng cười vui vẻ là xong. Trước kia chụp ảnh, để mọi người được chụp ảnh cùng cười, thường cứ tự bảo "tươi lên!" rồi mới chụp, chẳng thà cứ bảo luôn "nào, rặn đi!" Chi tiết này thế nào, độc quyền thế đấy, không ai được dùng đâu!
Mạnh Vân Phòng nói:
- Vậy thì không được, hôm nay nói ra, thì ai cũng dùng được. Xa lông văn nghệ mà, nghĩa là trao đổi tin tức, khêu gợi tình cảm, thúc đẩy sáng tác mà lị!
Đường Uyển Nhi liền bảo:
- bây giờ em biết làm nhà văn thế nào rồi! Thì ra văn chương là tôi dùng của anh, anh dùng của tôi đó. Nước trong bể thuỷ tinh nuôi một đàn cá, con này nhả con kia ăn, con kia nhả ra con này đớp. Bể nước đó trở thành nước thối, cá cũng trở thành cá thối.
một câu nói đã làm cho ai nấy ngồi đực mặt ra chẳng thiết nói năng gì. Mạnh Vân Phòng cười bảo:
- Đường Uyển Nhi ghê gớm quá, lột một cái, bóc toàn bộ lớp da nhà văn trên cơ thể chúng ta ngồi đây! Cho nên tôi chủ trương tìm biện pháp đột phá. Vốn định mời Tuệ Minh đến đây nói chuyện. Hiện giờ chị ấy đang bận, để lần sau vậy. Nếu các bạn thấy thú vị, muốn quan tâm, tôi có thể nói một vài kiến thức về lĩnh vực khí công, đó là "thiên tử thần số".
Trang Chi Điệp nói:
- Anh Phòng này, đừng có giơ cái thần số của anh ra. Đường Uyển Nhi không phải là nhà văn, nhà biên tập nhưng cảm giác của cô ấy tốt hơn tất cả chúng ta ngồi đây. Cô ấy lại là người ngoài cuộc, nhìn chúng ta rõ hơn chúng ta nhìn mình, anh cứ để cô ấy nói nữa đi.
Đường Uyển Nhi nói:
- Em đâu có cái tài ấy cơ chứ?
Mạnh Vân Phòng nói:
- Em nói đi, em nói xong chúng mình đi ăn cơm.
Đường Uyển Nhi liền hỏi:
- Muốn nghe ăn chay hay nghe ăn tanh đây?
Lý Hồng Văn bảo:
- Em còn nhiều thế cơ à? Nghe ăn tanh nhé?
Đường Uyển Nhi nhìn mọi người một lượt, cười hì hì rồi nói:
- Vừa nghe nói kể ăn tanh, nhìn các vị, vị nào cũng tươi tỉnh hẳn lên, tiếc rằng em không kể được chuyện ăn tanh. Em ở nhà quê lên, không biết nhiều về thành phố lớn, song đã được nghe một đoạn lời, em thử hát có được không?
Trang Chi Điệp đáp:
- Hay lắm!
Thế là Đường Uyển Nhi cất giọng hát:
Tám trăm dặm Tần Xuyên bụi đất bay mù mịt
Ba mươi triệu nhân dân cất giọng hét Tần xoang vung thiên địa
Múc một bát mì sợi vài vui hí hửng
Miệng cứ làu bàu không có vị ớt cay
Hát xong mọi người cùng vỗ tay nói:
- Đây là người Thiểm Tây, càng là bức tranh người Tây Kinh, Đường Uyển Nhi này, em nghe ở đâu vậy?
Trang Chi Điệp liền bưng chén rượu nói:
- hôm nay có ý nghĩa nhất không phải là mấy văn nhân chúng mình, mà quả thật Đường Uyển Nhi cao tay hơn, lời đã hay, giọng hát cũng hay, tôi đề nghị không phạt rượu cô ấy, mà phải thưởng cô ấy ba chén. Sau đó anh nào còn muốn uống thì đem theo, tôi mời anh chị em đi làm một chầu mì nước tương.
Mọi người đứng cả lên, bảo Đường Uyển Nhi uống. Đường Uyển Nhi mặt tươi roi rói, cứ cười suốt, uống một chén, còn hai chén nữa, bảo uống không nổi.
- Thầy Điệp ơi, thầy uống giúp em một chén, chúng ta cụng ly một cái thật kêu nhé!
Trang Chi Điệp nâng chén chạm với Đường Uyển Nhi một cái, Đường Uyển Nhi ngửa cổ uống ực một cái hết trước, nét mặt càng ửng đỏ như một bông hoa đào.
Phế Đô Phế Đô - Giả Bình Ao Phế Đô