To sit alone in the lamplight with a book spread out before you, and hold intimate converse with men of unseen generations - such is a pleasure beyond compare.

Kenko Yoshida

 
 
 
 
 
Tác giả: Emi
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 10 - chưa đầy đủ
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 487 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 05:23:13 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
hưa kịp phản ứng thì Ron đã chồm vào.Lăn lội khắp giường quấn lấy môi Emi rồi trườn xuống mút cổ cô.Đang đến đoạn cao trào thì...
"Cốc..cốc.."
Khẽ đẩy Ron ra rồi mở cửa.
-Có việc gì không anh-Emi
-Em sang phòng anh xem qua bản hợp đồng đi.Mai phải kí rồi-Phong Bình.Emi nhìn vào bên trong nơi có anh Ron ngồi như một thằng đơ.
-Ừkm.Đằng nào thì cậu ta cũng sắp phải sát nhập vào công ty ta.-Phong Bình.
-Ừ.Anh qua trước đi.Em qua sau-Emi
Tại phòng họp.
-Anh đưa cái bảng đá quý cho em được không-Emi
-Ừ.Em định làm quà cho bà bá tước Áo à-Phong Bình.
-Anh biết rồi còn hỏi.Anh với Ron làm bản báo cáo đi-Emi
-Liệu cậu ta có biết không.-Phong Bình ngờ vực hỏi.
-Biết-Ron chui ra từ đâu
-Ừm.Vậy thế nhé-Emi lấy chiếc hộp Phong Bình vừa đưa cho.
11 giờ đêm.Ron vẫn chưa về phòng (tất nhiên, 1 đống ra cả đấy).Emi xuống nhà lấy 2 tách cà phê, bưng lên phòng làm việc.(đang tập làm "người vợ đảm đang" ý mà).Đặt tách cà phê xuống, đẩy qua cho Ron, dựa lưng vào cái bàn nhâm nhi từng ngụm một.Emi vô thức nhìn ra cửa sổ.Ngôi nhà này có thể nhìn thấy tháp ép-phen nổi tiếng của thành phố Pa-ri tráng lệ.
-Em-Ron
-Giật cả mình.Gì-Emi rùng mình.
-Ra đây anh bảo-Ron (dụ dỗ trẻ em)
-Bảo gì-Emi ngây thơ bước đến gần.(à vâng ngây thơ).Đi được nửa bước, Ron kéo Emi ngồi vào lòng mình.
-Ui da.Anh làm cái của khỉ gì thế-Emi nhăn nhó
-Anh không làm được.Em ngồi đây anh mới tập trung làm được.-Ron hít mùi hoa sữa trên cổ Emi.
-Ớ-Emi nghẹn họng.Ron cúi xuống làm tiếp."Xì.Biết thế không mang cà-phê cho nữa.Buồn ngủ quá đi".Emi che miệng ngáp dài.
-Buồn ngủ à-Ron hỏi
-Ừ-Emi dụi dụi mắt rồi gục luôn trên vai Ron.
-Ngốc không chịu được-Ron lẩm bẩm.(sến quá anh ơi).
Sáng hôm sau.
-Hôm nay em đi Áo-Emi vừa ăn vừa nói.
-Ừm.Theo lịch thì là thế-Phong Bình
-Thế còn anh-Ron chỉ vào mình
-Hỏi ngớ ngẩn.Ở nhà-Phong Bình
-Không đâu.Em không ở nhà đâu-Ron
-Thôi kệ đi anh.Ron đi với em cũng được-Emi xua tay
-Tùy em-Phong Bình liếc Ron, cái này gọi là..ưm..đối thoại bằng mắt."Cậu thấy con Emi nó hiền, nó thương cậu chưa.Liệu mà đừng làm tổn thương nó đấy.Không cậu chết với tôi.".Bé Ron lạnh sống lưng đáp trả lại."Dạ.Em biết rồi anh."
Tại sân bay quốc tế Wien của Áo.
-Xin chào nữ bá tước De Mercy (lấy bừa, không có ý gì đâu).-Emi trang nhã, lịch sự trong bộ áo lông nổi tiếng của Áo.
-Ồ,Xin chào vị tiểu thư nổi tiếng của giới đá quý.Lâu nay nghe danh quý cô Emi đây.Giờ mới biết rõ vẻ đẹp của cô-De Mercy mỉm cười chào lại.
-Bà cứ quá khen-Emi
-Vị này là....-Bà Mercy nhìn sang Ron.
-À.Đây là chồng tôi.Ron-Emi giới thiệu.
-Quả là trai tài gái sắc-Vị nữ bá tước trầm trồ khen ngợi.
-Chào bà-Ron đưa tay ra chào.
-Mời cô Emi thăm quan những dnah lam thắng cảnh của nước Áo-1 người trung niên cúi đầu chào.
-Vinh dự cho tôi quá-Emi.
Khi Ron và Emi ở Áo thì ở Việt Nam, giữa Ellen và Emi có chuyện gì, Linda có tính kế gì tiếp không.Cùng chờ xem chap tiếp nha....
Tại Việt Nam...
-Ê.Ellen-Yumi
-Hở.Cô gọi tôi-Ellen
-Ừ.Tôi gọi anh.Làm gì ở đây vậy-Yumi
-Chơi.Còn cô?-Ellen nghịch những phím đàn trắng.
-Tôi tập ở đây-Yumi đặt túi xách xuống.
-Ừm-Ellen
-À.Đúng rồi.Hát tôi nghe-Yumi cười rõ tươi
-Ủa.Tôi nói hát cho cô nghe lúc nào-Ellen ngơ mặt ra hỏi.
-Anh..anh..Nhưng mà tôi thích-Yumi
-Sao tôi phải hát-Ellen vẫn lì lợm hỏi.
-Điii.Hát cho tôi nha-Yumi mắt chớp chớp.
-Thôi được rồi-Ellen quay sang cây đàn.Cất cao giọng.Những ngón tay thon gọn, uyển chuyển như múa trên cây đàn.
Yumi thấy tim mình đập loạn xạ, chệch nhịp.Chẹp chep...chết thật."Anh ta hát hay quá đi.Con gà cũng phải xách dép chạy theo bái làm sư phụ." (ui sời.Ở đâu ra câu nói đấy vậy chị Yumi).
I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
Today I still recall
Oh how happy I was then
There was no sorrow
There was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes
I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind
I'm the star in the Northern sky
I'll never stay anywhere
I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever./
Tôi đứng một mình trong màn đêm
Mùa đông của đời tôi trôi nhanh làm sao.
Những kỉ niệm thời thơ ấu tràn về
Bây giơ tôi vẫn còn nhớ...
Ôi khi ấy hạnh phúc làm sao
không có muộn phiền,
không có đau khổ.
Băng qua những cánh đồng xanh
Nắng lấp lánh trong mắt tôi.
Tôi vẫn ở đó, khắp mọi nơi
Là hạt bụi bay trong gió
Là ngôi sao của bầu trời phương bắc.
Không bao giờ dừng chân lại,
Như gió bay xuyên rừng.
Em có đợi tôi suốt đời được không...
Em sẽ đợi tôi suốt đời không... /
-Xong rồi.Hết nợ nhé-Ellen
-Ơ..à ừm.Thôi tôi có việc rồi-Yumi quay ra giấu cái mặt đang đỏ ửng của mình đi.Đi được 3 bước..
-Khoan đã-Ellen tư thế đút tay vào túi quần đứng dậy.
-Gì nữa vậy-Yumi khẽ nhíu mày.
-Tôi..tôi có 1 chuyện muốn nói với cô-Ellen đưa tay lên che miệng.
-Chuyện gì-Yumi thấy tim mình lại loạn đi 1 nhịp lần nữa.
-Tôi..-Ellen.
-Không có gì thì tôi về trước đây-không hiểu sao Yumi lại thấy chán nản mới ghê chứ.Được nửa bước bỗng thấy bàn tay mình bị ai kéo lại.
-Tôi muốn nói...-Ellen
-...-Yumi khó hiểu nhìn Ellen
-Cô làm bạn gái tôi được không..-Ellen giọng nhỏ dần nhưng cũng đủ để cho Yumi nghe thấy.
-Hả-Yumi ngạc nhiên.
-Anh trêu tôi hả-Yumi nói tiếp, không tin vào tai mình.
Lần đầu tiên Ellen mới có cảm giác thích một người.Là đêm nằm mơ thấy người ấy.Làm mọi việc cũng chỉ nghĩ đến người ấy...
-Có được không-Ellen vẫn nắm chặt lấy cổ tay Yumi.
-Tôi...tôi..-Yumi."Ừ thì cũng có cảm giác thích thích."
-Em đồng ý đi-Ellen trầm giọng.
-....-Yumi gượng gạo cúi đầu xuống.
-Anh yêu em Yumi à.Bên ngoài chỉ là lớp vỏ bọc của anh thôi.Anh đã thích em từ hồi mẫu giáo.Bây giờ tìm được em anh...
-Em...nhưng...-Yumi nói không nên lời."Là anh ý ư."(xúc động quá).
-Em trả lời anh đi.Có được không?-Ellen tiếp tục cuộc tỏ tình trong ngoặc kép.(có lẽ vậy)
-Em...đồng ý-Yumi càng cúi thấp hơn, giọng bé đi.Từ hồi học mẫu giáo, Yumi cũng chơi thân vớii 1 người con trai nhưng người đó lại chuyển đi nên...Ellen vui mừng, thót cả tim, tưởng từ chối, ai dè, vui quá cơ.
-Yeahh.Vậy là em đồng ý rồi hả-Ellen như một chú cún con tìm được chủ nhảy tưng tửng lên.
-Đừng thể hiện thái quá ở đây.Không tốt đâu-Yumi
-Hehe.Tìm được rồi, khỏi phải sống đơn độc 1 mình nữa.Không uổng công mình từ chối mấy đứa con gái.Sướng quá đi-Ellen
-Hở.Anh chưa có bạn gái à-Yumi trố lòi con mắt ra nhìn.
-Ừ.Anh thề không có bạn gái nếu chưa tìm được em.-Ellen
-Ừ thôi về-Yumi nhìn đồng hồ.
-Anh đưa em về-Ellen
-Thế cũng được-Yumi gật đầu rồi rảo bước ra ngoài.
Sau 1 tuần ở Áo, Ron và Emi trở về Việt Nam.
-Pama-Emi cười rõ tươi.
-Hai con thành công chứ-Pa (Ron) hỏi.
-Rất thành công pa ạ-Ron xách vali khỏi máy bay
-Tốt.Không hổ danh là đôi trai tài gái sắc trong giới kinh doanh-Pa
-Chúng ta về nhà thôi hai con-Mama khẽ cười
Hôm sau.Tại trường Royal
-Emiii-Giọng ca oanh vàng của Yumi làm Emi giật mình.
-Hờ hờ.Yumi-Emi cười đáp lại.
-Nhớ mày quá đi-Yumi ngoắc miệng đến mang tai.
-Ừ ừ.Tao hiểu tao hiểu-Emi
-Ellen.Đi cùng à-Emi nhíu mày chỉ về phía sau Yumi.
-Hì hì-Yumi với Ellen "liếc mắt đưa tình".
-Là sao-Emi lắc đầu khó hiểu.
-Tao với Ellen...là một cặp rồi mày ạ-Yumi cười tít mắt.
-Thảo nào thảo nào, thấy con bạn mình tự dưng dở chứng hâm hâm điên điên.Hóa ra là có người yêu rồi-Emi chống cằm suy nghĩ.
-Chúc mừng mày nhé Ellen-Ron đi tới vỗ vai thằng bạn.
-Mày thấy chưa.Không uổng công tao tìm-Ellen
-Ừ.Bọn tao hiểu mà-Cả hội Boys đồng thanh.Linda đứng đằng sau gốc cây mặt hằm hằm giận dữ."Nhất định phải đánh cho con bé ấy một trận nhừ tử.".Buổi học hôm đấy, cả hội Boys với hai đứa chỉ ngồi tám.
Tối đến, mama gọi Ron và Emi xuống ăn cơm.Đi được nửa cầu thang, Emi cảm thấy hơi choáng.NaliThan và pama đã ngồi sẵn ở đấy.
-Em chuẩn bị học cùng trường với anh chị-Nali
-Ừ.Tùy em thôi-Ron vẫn ăn.Emi chóng mặt, nhăn mặt nhìn đồ ăn.
-Emi, đồ ăn có vấn đề gì sao-Mama ân cần hỏi.
-Không ạ.Con thấy hơi mệt thôi-Emi cười gượng.Buồn nôn là cảm giác của Emi lúc này.Đứng bật dậy chạy vào WC.
-Chị dâu bị làm sao thế nhỉ-Nali trên đầu hiện lên dấu hỏi chấm.Hai ông bà già nhìn nhau rồi cười thầm.
-Con xin phép-Ron đứng dậy vào WC theo Emi.
-Này.Em sao vậy-Ron gõ cửa.
-Không biết-Emi chui ra.
-Để anh gọi bác sĩ-Ron cầm cái điện thoại.Khoảng 15' sau, bác sĩ John đã đến trước cửa căn biệt thự lớn.Ông bác sĩ làm cái gì đấy rồi mỉm cười rõ tươi.
-Con dâu tôi cso chuyện gì vậy-Hai ông bà trông chờ vào một điều gì đó.
-Có lẽ do chuyến đi dài ngày nên tiểu thư bị mệt-Ông bác sĩ.
-Thế thôi à-Nali chau mày, Nali biết ông bác sĩ vẫn còn điều cần nói.
-Còn một chuyện nữa..-Vị bác sĩ ngập ngừng.
-Chuyện gì-Ron hỏi.
-Chúc mừng ông bà và cậu chủ.Tiểu thư đã mang thai được 3 tuần-Vị bác sĩ nói.
-HẢ-Emi từ bên trong tý thì rớt xuống giường.
-Có..có..có..rồi sao-Mama Ron không giấu nổi niềm vui sướng lắp bắp hỏi lại.Ron nhà ta "xúc động" không nói lời nào mà chỉ đứng đơ như cây bơ.
-Cái gì.Em lên chức cô á-Nali trố lòi con ngươi.
-Ế.Ông nói thật không vậy-Emi kinh ngạc thốt lên.
-Tôi thề có chúa-Vị bác sĩ gật gù.Anh Ron bắt đầu cười ha hả..
-Mẹ ơi.Con sắp lên chức pa hả mẹ-Ron vui sướng.
-Ừ ừ-Pa Ron vui mừng.Emi thì cứ phải nói là mắt chữ A, mồm chữ O.
-Sớm vậy-Emi
-Thế là muộn rồi-Pama Ron.
-Vợ ơi.Yêu vợ quá cơ-Ron ôm chầm lấy Emi.
-Sặc sặc.Ngạt thở-Emi
-Anh cẩn thận đứa con trong bụng chị ấy đấy-Nali nhắc nhở.Ron bế Emi vào phòng, vơ vội cái điện thoại gọi cho hội Boys."Có cần phải như vậy không?" Emi lẩm bẩm.
Ron nghe được tin mừng đến phát..điên lăng quăng tí tởn gọi điện cho mọi người trong nhà.Từ pama Emi đến bạn bè và hội Boys.Còn Emi hơi à không, phải nói là sốc, trong đầu cứ lẩm bẩm."Mình có rồi à.Dính nhanh vậy?".Ron và pama bắt Emi ở nhà nhưng nhừo vào sắc đẹp và trí thông minh, Emi xin đi học tiếp mấy tuần nữa rồi mới ở nhà.Sáng hôm sau đến trường, cả một đống tụ lại chúc mừng chị Emi có baby..
-Mày vui à nha.Tao sắp lên chức, ôi phởn quá-Yumi
-Em gái, chúc mừng em, anh sắp có cháu-Mickey nở 1 nụ cười "lay động lòng người".
-I don't bi-líp-Kelbin ngạc nhiên lắc đầu..
-Chúc mừng mày nha thằng bạn-Ellen từ khi có bạn gái thì lúc nào cũng cười được.
-Anh chúc mừng em gái nhá.Em gái yêu quá cơ-Duy Anh ôm Emi, không để ý thấy ánh mắt thằng bạn đang nhìn mình với hai con người té khói.
-À ờ.Cảm ơn anh nhưng mà...-Emi khẽ liếc qua Ron cười gượng gạo.
-Mày khỏi lo.Tao ôm thử baby xem thế nào thôi mà-Duy Anh vỗ vai Ron.
-Mày cẩn thận đấy-Ron lườm huýt.
-Nali đâu rồi nhỉ-Emi đảo mắt."Nãy đi cùng mà."
-Em đây.Mọi người nói chuyện vui vẻ quá nhỉ-Nali với phong cách tomboy đút tay vào túi quần.
-Hề hề.Mọi người vui vẻ chút thôi mà, em chồng-Emi cười..
Về phía Linda, nhỏ đó bấm máy gọi cho ai đó và nhận được chất giọng khàn khàn của 1 gã từ khu ổ chuột.
-Làm cho cẩn thận vào, đừng để lộ tên tao-Linda hằm giọng.
-Tiểu thư yên tâm.Còn..đi đánh thuê cũng phải có chút gì bồi bổ chứ ạ-Đầu dây bên kia khẽ nói.
-Tao sẽ chuyển 500 triệu vào tài khoản của bọn mày.Chỉ cần không để lộ tung tích là được.
-Vâng thưa tiểu thư- Linda cúp máy, nhếch mép cười.
-Emi.Mày phải chết.
Mấy ngày nay, Ron đi hỏi khắp nơi cách thức bồi bổ cho Emi, đến mệt.Đang ngồi trong lớp, Emi bỗng thấy điện thoại báo có tin nhắn.Là của Lili, lâu không gặp bạn ý.
-Alo-Emi
-Emi à.Tớ...tớ...cậu đến ngay nhà kho cũ sau trường đi-Lili thều thào
-Có chuyện gì vậy-Emi
-Có người bắt minh rồi.Mà thôi, cậu đừng đếnnnn-Lili cố nói.
-Cậu sao vậy-Emi chưa nói xong câu thì bên kia đã dập máy.Lo lắng, Emi xin phép ra ngoài.Ron hôm nay có việc nên không đên lớp được.
Tại sân kho cũ sau trường...
Emi bước vào, bên trong chỉ toàn bóng tối và mùi dầu cá bốc lên từ nhà máy gần đây.Lili bị trói chặt, dựa vào thùng hàng gần đấy.Emi chạy đến định cởi trói cho bạn thì thấy đầu óc choáng váng nặng và ngất đi.Trong cõi mơ hồ, chỉ nghe thấy tiếng nói của 1 tên đầu gấu.
-Con này xinh nhỉ.Hay xử lý trước rồi đánh.
-Không được đâu.Tiểu thư bảo chỉ đánh thôi-Tên khác thêm vào.
Ron gọi điện nhưng không ai nghe máy.Gọi cho hội Boys thì bảo là Emi ra ngoài 2 tiếng trước rồi.Sốt ruột, Ron về trường cùng hội Boys hỏi học sinh gần đấy.Emi đi về phía nhà kho sau trường.Nhưng để làm gì?.Trong đám cỏ, chiếc điện thoại nạm đá hồng rơi ở đấy, Ron chạy lại.Nó đi về phía nhà kho trường.Ron nhặt chiếc điện thoại lên, đi avof nhà kho trường nhưng chỉ thấy Lili bị trói chặt....
Về phần Emi, lúc này, tay chân bị trói chặt, vùng vẫy mãi không được.
-Thả tôi raa-Emi hét
-Không.Cô dám cướp người yêu của tiểu thư-Một tên bặm trợn trừng mắt.
-Tôi cướp người yêu của tiểu thư các người lúc nào-Emi cố vùng vẫy.
-Hừ.Còn giả bộ.Bắt đầu đi.
Một tên khác cầm cây gậy dài vác trên lưng nhếch môi cười tiến về phía Emi.
"Bộp"
-Aa-Emi đau đớn cố gắng chạy thoát.Một phát, hai phát rồi ba phát.
-Anh thông cảm em xinh nên đánh 3 phát thôi, 3 phát là nhẹ lắm rồi, đây là cây gậy độc nhất vô nhị đấy-Tên kia cười ha hả.
-Đi thôi bọn mày.
Đau đớn là cảm giác của Emi.Đứa con, Emi nhìn xuống, mảu đỏ chảy ra, thấm ướt bộ váy đồng phục.
-Không..không thể nào-Emi lắc đầu.
-Aaaaa-Emi hét lớn rồi ngất xỉu.
Ron thấy mấy tên to con từ ngôi nhà bỏ hoang đi ra, linh cảm có điều mờ ám, Ron gọi hội Boys ra chặn đường hỏi.Còn mình thì chạy vào bên trong ngôi nhà hoang với 1 niềm hy vọng.
-Emii-Ron gọi lớn.Ron lần theo vũng máu, long nóng ran....Emi nằm đấy, bên cạnh là dòng máu đỏ còn mới.
-Emiiii-Ron đau lòng chạy tới.
Bế Emi dậy rồi gọi xe cấp cứu.Khuôn mặt trắng bệch, rơm rớp nước mắt của Emi mà không khỏi cảm thấy thương xót....
Pé Ngốk, Làm Vợ Anh Được Không? Pé Ngốk, Làm Vợ Anh Được Không? - Emi