Nếu bạn nghĩ bạn có thể hay không có thể, cách nào thì bạn cũng đúng cả.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Tác giả: Chu Sa Lan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Quoc Tuan Tran
Số chương: 29
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1184 / 17
Cập nhật: 2016-05-29 15:34:24 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
ảy giờ rưởi tối. Căn phòng chứa gần hai trăm người chợt im lặng khi Luận bước lên sân khấu.
- Kính thưa anh chị em. Thay mặt các anh em tổ chức tôi thành thật cám ơn anh chị em đã bỏ thời giờ tới tham dự buổi trình diễn đặc biệt cho ngày quốc hận 30- 4. Vì tài chánh eo hẹp cũng như nhân sự ít ỏi nên sự tổ chức đã có nhiều sơ sót. Xin anh em vui lòng bỏ qua. Trước hết tôi xin hân hạnh giới thiệu gia đình của anh Minh...
Mọi người đồng loạt vỗ tay hoan hô khi gia đình nghệ sĩ bước lên sân khấu.
- Kính thưa quý vị. Thật là hân hạnh cho gia đình của chúng tôi khi được gặp quý vị trong ngày quốc hận đặc biệt này. Trước hết tôi xin giới thiệu Hoàng Vân, người bạn đường của tôi. Kế đó là cháu Anh Bảo và sau cùng là cháu gái Thiên Hằng. Buổi trình diễn tối hôm nay sẽ xoay quanh chủ đề " Hát Cho Quê Hương " với những ca khúc chọn lọc của các tác giả nổi tiếng và nhiều nhạc phẩm do chính chúng tôi sáng tác. Tuy nhiên trước hết tôi xin quý vị hãy cùng chúng tôi hát bản Quốc Ca và sau đó là một phút mặc niệm cho tổ quốc điêu linh và dân tộc đang còn sống trong sự cai trị hà khắc của cộng sản cũng như gởi tới những người đã chết lời tri ân chân thành nhất...
Nhạc trổi lên và mọi người cùng đứng dậy hát quốc ca.
- Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi
Đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống
Vì tương lai quốc dân cùng xông pha khói tên
Làm sao cho núi sông từ nay luôn vững bền
Dù cho phơi thây trên gươm giáo
Thù nước lấy máu đào đem báo
Nòi giống lúc biến phải cần giải nguy
Người công dân luôn vững bền tâm trí
Hùng tráng quyết chiến đấu, làm cho khắp nơi vang
Tiếng người nước Nam cho đến muôn đời...
Công dân ơi mau hiến thân dưới cờ
Công dân ơi mau làm cho cõi bờ
Thoát cơn tàn phá
Vẻ vang nòi giống
Xứng danh ngàn năm dòng giống Lạc Hồng...
Quốc ca dứt. Mọi người cúi đầu im lặng cho phút mặc niệm sau đó mới lần lượt ngồi xuống. Giọng nói trầm khàn của Minh vang lên.
- Kính thưa quý vị... Để mở đầu cho chương trình nhạc chủ đề Hát Cho Quê Hương đêm nay tôi xin hát một ca khúc mà có lẽ quý vị đã biết. Đó là ca khúc Người Lính Già Xa Quê Hương...
Nhạc da diếc buồn nhưng cũng không buồn bằng tiếng hát truyền cảm của Minh.
- Người lính già xa quê hương
Nghe trong tim đêm ngày trăn trở
Nhớ quá một thời chinh chiến gian lao
Nhớ phút nguy nan đi vào binh lửa
Sắt thép trong tay đang đối diện thù
Bỗng tiếng loa vang lệnh truyền buông thả
Nửa đời còn gì cung kiếm ngang trời...
Ba mươi năm về trước. Người lính trẻ tùng sự tại tiểu khu Cà Mau ngồi im lặng trong căn phòng nhỏ cùng với năm ba người lính. Mọi người đều nghe được lệnh buông súng của Dương Văn Minh. Có tiếng khóc tức tưởi. Có giọt nước mắt ứa ra âm thầm. Có tiếng thở dài uất nghẹn. Tất cả đều bàng hoàng, tê liệt vì cái lệnh buông súng. Hùng đã lê những bước chậm chạp, nặng nề và sầu tủi nhất trong đời mình từ đơn vị về tới nhà của Quỳnh Hương để báo tin buồn.
- Người lính già xa quê hương
Bao nhiêu năm anh nằm không ngủ
Nhớ quá mẹ hiền nhớ quá anh em
Nhớ những đêm mưa quân hành đất đỏ
Nhớ những đêm xuân nơi chốn địa đầu
Nay quá xa xăm đường về thăm thẳm
Nửa đời ngậm ngùi mang kiếp tha hương...
Căn phòng chứa gần hai trăm người chìm mất trong tiếng nhạc u sầu và tiếng hát nghẹn ngào của Minh. Anh hát cho anh, cho nỗi lòng của một trong trăm ngàn người lính già xa quê hương.
- Ôi còn đâu
Ôi còn đâu
Bạn bè ta
Những anh hùng hào kiệt
Không tiếc chi xương máu giữ màu cờ
Ôi còn đâu
Ôi còn đâu
Một thời trai một thời súng gươm
Nay bỗng dưng thành kẻ lưu vong
Người lính già xa quê hương
Nhưng trong tim chưa tàn ánh lửa
Vẫn ước một ngày theo gót Quang Trung
Vẫn thấy quê hương đêm ngày réo gọi
Vẫn thấy trong tim canh cánh đường về
Vẫn thấy nơi đây chỉ là đất tạm
Thầm hẹn ngày về chết giữa quê hương...
Mấy chữ " Thầm hẹn ngày về chết giữa quê hương " mường tượng như là lời hứa hẹn âm thầm của những người đã ra đi nhưng vẫn canh cánh bên lòng một ngày trở lại để tiếp tục sứ mệnh giải phóng quê nhà khỏi ách độc tài tàn bạo của cộng sản.
Gần hai trăm người không hẹn đồng đứng lên vỗ tay hoan hô. Điều đó cũng không lạ vì tất cả người nghe đa số là những người lính già xa quê hương.
- Sài gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời
Sài gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời
Giờ còn đây, những kỷ niệm sống trong tôi
Những nụ cười ngắt trên môi
Những giọt lệ ôi sầu đắng.
Sài gòn ơi, nắng vẫn có còn vương trên đường
Đường ngày xưa, mưa có ướt ngập lối người về
Rồi mùa thu, lá còn đổ xuống công viên
Bóng gầy còn bước nghiêng nghiêng
Hay đang khóc thương cho người yêu...
Tiếng hát của Hoàng Vân buồn thật buồn. Dù có tuổi nhưng giọng hát ngọt ngào của chị đủ sức làm cho người nghe tê tái trong lòng. Hùng cảm thấy hồn mình như rã mục theo từng chữ, từng câu trong ca khúc Vĩnh Biệt Sài Gòn. Tên gọi thật xa nhưng vẫn còn lẩn quẩn ở đâu đây, vọng vang hoài hủy trong tâm tưởng.
- Tôi giờ như con thú hoang lạc đàn
Từng ngày qua, từng kiếp sống quên thời gian
Kiếp tha hương, lắm đau thương, lắm chua cay
Tôi gọi tên em mãi thôi
Sài gòn ơi, tôi xin hứa rằng tôi trở về
Người tình ơi, tôi xin giữ trọn mãi lời thề
Dù thời gian, có làm một thoáng đam mê
Phố phường vắng ánh sao đêm
Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên...
Tiếng vỗ tay kéo dài cho tới khi Anh Bảo bước ra sân khấu. Người thanh niên có vóc dáng nghệ sĩ này cất tiếng hát một ca khúc mang tên Sài Gòn Niềm Thương Nhớ Không Nguôi. Hùng như uống từng lời từng chữ. Bản nhạc này anh có nghe người khác hát nhưng giọng hát trầm ấm và truyền cảm của Bảo đã làm anh xúc động tới độ chỉ biết ngồi im lắng nghe và mơ tưởng.
- Một tờ thư nát trao tay viết tên Sài Gòn
Vài dòng nhắn rằng
Người Sài Gòn vẫn cô đơn
Dù thành phố cũ đã thay đổi tên
Mà người năm cũ vẫn không hề quên
Vẫn mong bình minh xé toang màn đêm...
Sài Gòn vẫn sống hiên ngang giữa lòng ngục tù
Sài Gòn kiên cường ở vùng kinh tế hoang vu
Sài Gòn thao thức mãi trong đêm đêm
Sài Gòn ray rứt mãi bao con tim
Trái tim Việt Nam chất chứa hận thù...
Tháng tư về
Người Sài Gòn mất thủ đô
Tháng tư về chẳng còn Công Lý Tự Do
Thành phố đã thay tên
Lạc lối chốn thân quen
Người chiến sĩ không tên khóc trong lòng phố
Lần bước đến công viên
Chợt hạnh phúc vô biên
Từng ghế đá công viên khắc tên Sài Gòn...
Sài Gòn vẫn sống sau bao đắng cay dập vùi
Sài Gòn muôn đời là niềm thương nhớ khôn nguôi
Sài Gòn hai tiếng ấm đôi bờ môi
Sài Gòn câu hát đã ru vành nôi
Khúc ca tự do gió đưa ngàn nơi
Sài Gòn vẫn sống thênh thang trong lòng mẹ già
Sài Gòn vẫn còn nồng nàn trên mắt môi cha
Sài Gòn vẫn sống trong tim người đi
Thời gian không xóa vết thương biệt ly
Đuốc thiêng tự do thắp sáng đường về...
Gần hai trăm người ngồi im. Họ như chìm mất vào nỗi buồn đau của những người từng một thời đã sinh ra, lớn lên và đã sống những ngày tươi đẹp nhất của đời mình ở thành phố thân yêu giờ đã bị thay tên.
- Một tờ thư nát trao tay viết tên Sài Gòn
Vài dòng nhắn rằng
Người Sài Gòn vẫn cô đơn
Dù thành phố cũ đã thay đổi tên
Mà người năm cũ vẫn không hề quên
Vẫn mong bình minh xé toang màn đêm...
Sài Gòn vẫn sống hiên ngang giữa lòng ngục tù
Sài Gòn kiên cường ở vùng kinh tế hoang vu
Sài Gòn thao thức mãi trong đêm đêm
Sài Gòn ray rứt mãi bao con tim
Trái tim Việt Nam chất chứa hận thù...
Tháng tư về
Người Sài Gòn mất thủ đô
Tháng tư về chẳng còn Công Lý Tự Do
Thành phố đã thay tên
Lạc lối chốn thân quen
Người chiến sĩ không tên khóc trong lòng phố...
Lần bước đến công viên
Chợt hạnh phúc vô biên
Từng ghế đá công viên khắc tên Sài Gòn...
Sài Gòn vẫn sống sau bao đắng cay dập vùi
Sài Gòn muôn đời là niềm thương nhớ khôn nguôi
Sài Gòn hai tiếng ấm đôi bờ môi
Sài Gòn câu hát đã ru vành nôi
Khúc ca tự do gió đưa ngàn nơi
Sài Gòn vẫn sống thênh thang trong lòng mẹ già
Sài Gòn vẫn còn nồng nàn trên mắt môi cha
Sài Gòn vẫn sống trong tim người đi
Thời gian không xóa vết thương biệt ly
Đuốc thiêng tự do thắp sáng... đường... về...
Luận là người vỗ tay lớn nhất, lâu nhất và nồng nhiệt nhất. Thắng vừa vỗ tay vừa la bis bis còn Bình nói nữa nữa. Ai ai cũng chăm chú nhìn lên sân khấu khi cô gái trẻ đẹp mang tên Thiên Hằng bước ra. Đèn sáng mờ mờ soi khuôn mặt thanh tú, mái tóc huyền thả buông trên vai chiếc áo dài trắng đơn sơ và mộc mạc.
- Kính thưa quý vị. Sau đây cháu xin trình bày một bài thơ được cháu phổ nhạc. Bài thơ này của một người ở Denver mà nếu cháu nói ra chắc ít người biết. Đó là bài thơ của chú Nguyễn Vũ Huy Hùng...
Nói xong Thiên Hằng còn giơ tay chỉ vào chỗ Hùng đang ngồi khiến cho mọi người đồng quay nhìn rồi vỗ tay hoan hô. Có người lên tiếng.
- Phải vậy mới được chứ... Denver của mình đông quá mà không có nhân tài thời quê mặt lắm... Hoan hô anh Nguyễn Vũ Huy Hùng...
Mọi người trong phòng vỗ tay khen tặng gà nhà. Đợi cho tràng pháo tay dứt Thiên Hằng mới tiếp.
- Thưa chú Hùng... Vì lý do riêng cháu xin phép đổi tên bài thơ được phổ nhạc của chú thành Quà Cho Sài Gòn*...
- Ngày ta đi
Sài Gòn bùng khói súng
Ngày ta đi
Quê hương phủ màu tang tóc thê lương
Đêm ba mươi
Trên biển đen âm thầm tiếng khóc chia xa...
Chỉ có mấy câu nhưng bằng tiếng hát buồn Thiên Hằng đưa dẫn mọi người ngược thời gian trở lại một ngày của ba mươi hai năm về trước. 30- 4- 75. Ngày mười mấy triệu dân của miền nam nhỏ lệ. Ngày mười mấy triệu dân miền bắc ứa nước mắt vì biết hy vọng được sống trong tự do của họ sẽ không bao giờ tới. Miền nam, phần đất biểu tượng cho tự do của dân tộc Việt Nam đã bị lọt vào vòng cai trị sắt máu và bạo tàn của cộng sản.
- Ta đã đi qua muôn dặm trùng dương
Tới một nơi vô cùng xa lạ
Họ với ta lạ màu da sắc tóc
Họ không nói tiếng ta yêu, tiếng người yêu ta nói
Họ có hết
Xe hơi, nhà lầu, tivi, tủ lạnh
Họ có thừa nhưng thiếu chút cảm thông
Để hiểu ta một kẻ lưu vong
Bỏ lại sau lưng chút tình yêu bé nhỏ
Một mẹ già, cha lẫn cháu thơ ngây
Anh đi cải tạo chưa về...
Giọng hát của Thiên Hằng chợt vút cao lên như tiếng thét hờn căm đầy u uất của dân tộc đang oằn oại dưới ách thống trị của ngoại bang và bạo quyền.
- Họ làm sao hiểu được
Nơi xứ ta hình cong chữ S
Thịt cá tôm cua là xa xỉ của nhân dân
Dân ta đó
Tên Việt Nam nhưng bất hạnh vô cùng
Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ thằng Tây
Hai mươi năm Nga Mỹ làm thầy...
Rồi giọng hát chìm xuống thành tiếng than van não nề của một người vì nạn nước phải lìa bỏ tất cả những gì yêu quý để tìm kiếm tự do.
- Ta cũng muốn quên để sống
Để nghĩ tới tương lai
Dù một tương lai không có chi đáng nói
Thứ tương lai trên xứ văn minh
Thừa đồ ăn chó
Trong khi bên kia bờ đại dương đỏ máu
Cháu ta đói mà không chén cơm ăn...
Thứ tương lai trên xứ tân tiến
Có nhà thương, bệnh viện, bác sĩ chó
Trong khi bên kia trời tăm tối
Mẹ ta nằm tê liệt cả chân tay...
Hùng nhìn lên bục gỗ nơi có vóc dáng mảnh mai buồn với mái tóc huyền buông chảy xuống những cung bậc của chiếc đàn tây ban cầm đang tạo ra những rung cảm tuyệt vời. Anh hồi tưởng lại hình ảnh của người mẹ già thân yêu nằm hấp hối chờ đứa con trai thân yêu đã đi thật xa và có lẽ không bao giờ trở lại thăm trước khi bà nhắm mắt.
- Ta đã sống
Những ngày tuyết mênh mông và lòng ta cũng mênh mông
Để mơ lại một thời ta đã sống
Không xe hơi, nhà lầu
Không giấc mơ cố xứ
Nhưng thừa mứa niềm vui
Ôi! Sài Gòn
Ta thấy em buồn mòn mỏi đợi chờ ta
Cho nên ta đã quyết
Nửa trái tim ta bỏ lại quê hương
Còn phân nửa quà hồi hương em đó...
Ôi! Sài Gòn
ta thấy em buồn mòn mỏi đợi chờ ta
Cho nên ta đã quyết...
Nửa trái tim ta bỏ lại quê hương
Còn phân nửa quà hồi hương em đó...
Nửa trái tim ta bỏ lại quê hương...
Còn phân nửa quà hồi hương em đó...
Tiếng hát nhỏ dần dần. Mọi người đứng dậy vỗ tay. Chỉ riêng có Hùng vẫn ngồi im. Anh xúc động tới độ quên cả vỗ tay.
- Nữa... Nữa... Bis... Again...
- Hát lại đi cháu...
- Hay lắm...
Mọi người cứ tiếp tục vỗ tay và yêu cầu khiến cho Thiên Hằng phải cười nói.
- Kính thưa quý vị... Để đáp lại thạnh tình của mọi người sau đây cháu xin trình bày một ca khúc mang tên Bóng Khói Ninh Kiều*... Đây cũng là một bài thơ của chú Huy Hùng được cháu phổ thành nhạc...
- Chiều ngang sông Hậu lại vấn vương
Mòn con nước chảy nhớ cùng thương
Xa trông bóng khói chiều ủ dột
Em ngồi im lặng đêm phố phường
Viết cho em...
Viết cho em... đó... giấy cùng thư
Thuốc cháy tan thành khói tương tư
Nghe như chất đắng ly rượu ngọt
Ta uống không say buổi tạ từ
Tàu xuôi ra biển nuốt đắng cay
Em còn ở lại chịu đọa đày
Giơ tay giã biệt sầu trong mắt
Ta gọi tên em của một ngày
Mấy năm sống tạm kiếp lang thang
Trông về phương ấy dạ bàng hoàng
Ngày qua lần giở phong thư cũ
Thấy bóng mình in lắm tạ tàn...
Viết cho em...
Viết cho em... đó... giấy cùng thư
Thuốc cháy tan thành khói tương tư
Nghe như chất đắng ly rượu ngọt
Ta uống không say buổi tạ từ
Tàu xuôi ra biển nuốt đắng cay
Em còn ở lại chịu đọa đày
Giơ tay giã biệt sầu trong mắt
Ta gọi tên em của một ngày
Mấy năm sống tạm kiếp lang thang
Trông về phương ấy dạ bàng hoàng
Ngày qua lần giở phong thư cũ
Thấy bóng mình in lắm tạ tàn...
Ngày qua lần giở phong thư cũ
Thấy bóng mình in lắm... tạ... tàn...
Tiếng nhạc và giọng hát nhỏ dần, nhỏ dần cuối cùng dứt hẳn nhưng âm hưởng đọng trùng trùng trong căn phòng im lặng. Có tiếng thở dài hắt hiu. Tiếng vỗ tay vang lên thật lớn, thật lâu mới dứt.
Luận lên bục gỗ tuyên bố tạm nghỉ mười lăm phút để giải lao. Rất nhiều người tìm tới bắt tay khen tặng Hùng về hai bài thơ của anh. Hằng cười nói nhỏ với ông chú già của mình bằng cái giọng nửa như dạy đời mà nửa như trêu cợt.
- Chú thấy chưa... Cháu nói chú làm thơ hay mà chú cứ cải...
Hùng cười. Anh không có chút gì tỏ ra phật lòng khi nghe câu nói " dạy đời " của cô cháu gái nhỏ hơn mình ba mươi mốt tuổi.
- Đó là nhờ cháu phổ nhạc rồi hát hay chứ nếu đọc lên đâu có ai muốn nghe...
- Cháu muốn nghe... Tối nay về nhà chú đọc thơ cho Hằng nghe... nghe chú...
Hằng nắm tay Hùng dặc dặc. Hùng lắc đầu.
- Không được đâu...
Hằng kêu lên với giọng nhõng nhẽo.
- Sao hổng được... Tự nãy giờ cháu hát cho chú nghe thời tối nay chú phải ngâm thơ cho cháu nghe... Như vậy mới fair... Chú mà không ngâm thơ là cháu hổng thèm chơi với chú...
- Ok... Một bài thôi... nhưng mà đọc chứ không phải ngâm...
Hằng cười tươi đưa ngón tay nhỏ nhắn của mình ra.
- Chú ngoéo tay đi...
Hùng gượng cười cong ngón tay để cho Hằng móc ngón tay mềm mại của mình vào.
Những Người Đi Xây Mộng Những Người Đi Xây Mộng - Chu Sa Lan