Chớ nên vì ngượng ngùng khi mắc phải lỗi lầm nhỏ mà mãi che giấu, khiến chúng biến thành tội ác lúc nào không hay.

Khổng Tử

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 05 Phần 1
hương 5: Người xa lạ
“Ngày mai anh cùng em đi nhặt rác.” Nghe Thành Công kể lại một ngày của mình, Ngô Quế Lan vừa ăn cơm, vừa thản nhiên nói.
“Được.” Thành Công không hề có ý kiến, dù sao anh cũng không nghĩ ra bản thân có thể làm được việc gì.
Ngô Quế Lan trầm xuống, im lặng ăn cơm.
“Thành Công...” Một lúc sau, cô đột nhiên mở miệng gọi, chờ cho người đối diện ngẩng đầu, mới chần chừ hỏi: “Chẳng lẽ anh không muốn biết quá khứ của mình sao? Có khi... người nhà của anh đang đi tìm anh đấy.”
Thành Công giật mình, trong nháy mắt không còn lòng dạ nào ăn tiếp.
“Người nhà...” Người nhà của anh cùng với quá khứ trước đây... Tại sao anh không thể nhớ nổi chút gì? Anh nhắm mắt lại, trong đầu trống rỗng. Là cái gì đã lấy đi trí nhớ của anh?
“Muốn.” Anh nhẹ nhàng thốt, đôi mày khẽ nhíu. Dù muốn thì cũng biết làm sao chứ?
Ngô Quế Lan thở dài, buông đũa.
“Em biết rồi.” Xem ra sau này phải chịu khó để ý thông báo tìm người mới được. Có lẽ... cô nên đi tìm người họ Lâm kia trước xem sao. Bề ngoài bọn họ giống nhau như đúc, nói không chừng có quan hệ gì đó. Tuy nghĩ như thế, nhưng cô cũng hiểu được đó chỉ là tâm lí cầu may. Trên đời này, những người bề ngoài giống nhau rất nhiều, làm sao lại trùng hợp như thế được.
“Cứ thuận theo tự nhiên đi.” Không biết là ai ủi chính mình hay an ủi anh, cô bỗng nhiên thì thào một câu. Thành Công mở to mắt, chỉ nhìn thấy trên gương mặt cô thoáng hiện nét bất đắc dĩ rồi nhanh chóng biến mất.
“A Lan?” Không đoán được trong lòng cô đang nghĩ gì, lòng anh bỗng thấy lo sợ bất an.
Ngô Quế Lan cười, “Em là loại phụ nữ tham lam, thật rất muốn giữ anh ở bên cạnh cả đời.” Cô cười tự giễu, mà cũng không cảm thấy có gì cần phải che giấu trước mặt Thành Công.
Nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được A Lan lại nói với mình những lời như vậy, Thành Công ngạc nhiên mở to mắt, khóe môi không kìm được nở nụ cười, “Thành Công vốn sẽ ở bên cạnh A Lan cả đời mà.” Anh nói như một lẽ đương nhiên, không chút do dự băn khoăn.
Nụ cười của Ngô Quế Lan càng rạng rỡ, thậm chí cười đến chảy cả nước mắt. Lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, cô đứng dậy đi đến trước mặt Thành Công, nhẹ nhàng ngồi vào lòng anh.
“Xem anh ngoan như vậy, em sẽ cho anh ôm một lần... Nhưng mà phải nhẹ nhàng đấy nhé.” Cô vô cùng dịu dàng ôm lấy cổ Thành Công còn đang tròn mắt kinh ngạc, bày ra một gương mặt khác của bản thân với anh. Cô hiểu rất rõ, ngoài Thành Công của bây giờ, sau này sẽ không bao giờ có một người đàn ông nào có thể chân thành với cô đến vậy, mà cô, thực sự không muốn bỏ qua. Chỉ có như vậy, dù sau này anh bỏ đi, cô cũng không có gì để tiếc nuối.
Thành Công chất phác đơn thuần, dù cảm thấy kinh ngạc vì hành động thân mật rất đột nhiên của cô, song cũng chỉ hiểu lời cô theo nghĩa đen, bèn rất cẩn thận vòng tay ôm lấy Ngô Quế Lan, không dám nhúc nhích gì thêm. Hơn nữa, chỉ cần ôm cô như thế này, anh cũng đã cảm thấy cực kì thỏa mãn, quả thật không nghĩ gì đến phương diện khác.
“Đồ ngốc!” Ngô Quế Lan nửa hờn dỗi nửa vui mừng, cũng không động đậy, chỉ rúc vào lòng anh, lẳng lặng sưởi ấm cho nhau.
“Có lúc, em cũng nghĩ chỉ cần có một người ôm em thế này là đủ...” Nhắm mắt lại, nghe nhịp tim đập cách một lớp áo, chóp mũi quẩn quanh một mùi hương làm cho người ta an tâm. Phải rồi, chỉ cần vậy đã là quá đủ. Nhưng một mong muốn nhỏ nhoi như thế, đối với loại phụ nữ như cô, chính là một điều xa xỉ.
Nghe được tiếng nỉ non mang theo bao nhiêu tâm sự của cô, Thành Công không khỏi ôm càng thêm chặt, đem cơ thể mảnh mai ấy vùi sâu vào lòng mình. Cho dù cách một lớp áo dày cộm, nhưng sự gần gũi như vậy vẫn làm cho người ta cảm thấy được hai trái tim như hòa cùng một nhịp.
“Bất cứ lúc nào em muốn hãy nói với anh.” Anh nói, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Ừm, được rồi, em nhớ rồi.” Ngô Quế Lan cũng không từ chối, chỉ riêng đôi mắt đang cười đến cong cong như vầng trăng khuyết kia dường như có hơi nước phủ mờ.
“A Lan, để anh đi rửa chén.” Lát sau, Thành Công đột nhiên lúng túng đứng lên, cố gắng để Ngô Quế Lan cách xa bản thân mình.
Ngô Quế Lan sớm đã nhận ra thay đổi trên thân thể anh, không khỏi ha ha cười, than một câu: “Đúng là đàn ông các anh...”
Thành Công vừa xấu hổ lại vừa hoảng hốt, thực ra anh cũng không biết vì sao chỉ im lặng ôm cô như vậy anh đã cảm thấy mình rất khó thở, hơn nữa trong đầu còn hiện lên một ý nghĩ đáng sợ. Nghe được lời cô, anh đỏ bừng mặt, vội vội vàng vàng để cô xuống, chỉ sợ lâu hơn chút nữa, anh sẽ không khống chế được mà đem ý nghĩ trong đầu trở thành sự thật.
“Đúng là đồ ngốc!” Ngô Quế Lan lại trách cứ, không để ý đến nỗ lực định buông mình ra của anh, chủ động hôn lên môi anh.
Thành Công giật mình như bị sét đánh, cả người cứng lại không dám động đậy.
“Đã nói cho anh ôm rồi, anh còn cố đứng đắn làm gì.” Ngô Quế Lan trêu chọc, môi vẫn dán lấy anh, không nhẹ nhàng khẽ lướt như đêm qua, mà dịu dàng triền miên, dẫn đường cho anh đáp lại.
“Nhưng mà... thật sự cảm ơn anh!” Bỏ lại một câu rất mập mờ, cô khẽ vươn lưỡi chen vào cánh môi mềm mại, cùng đầu lưỡi kinh hoàng mà run rẩy của anh cuốn lấy nhau.
Ầm! Thành Công chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng trong nháy mắt, theo bản năng ôm chặt lấy eo cô, cơ thể căng cứng, để mặc cho cô châm lên trong người anh một ngọn lửa, thứ lửa cuồng dã lan ra tựa như muốn thiêu trụi cả cánh đồng. Cho đến khi...
“Đồ ngốc.” Một tiếng hờn rót vào tai anh, khiến anh tỉnh táo lại, lúc này mới theo bản năng làm chuyện lẽ ra phải sớm biết từ đầu.
“Nhẹ một chút...” Lúc anh ôm cô lên giường, Ngô Quế Lan lại nhắc, cô không quên bản thân còn đang mang thai hai tháng. Tuy biết rằng ba tháng đầu mang thai không nên quan hệ, nhưng cô rõ ràng hơn ai hết, mình và Thành Công chỉ có hiện tại, qua một ngày được một ngày, ai biết được đến ngày mai khi mặt trời lên, một Thành Công chân thành yêu cô, không bao giờ để ý đến quá khứ của cô liệu có biến mất hay không.
Cô... chỉ là muốn nắm giữ thứ hạnh phúc mong manh như bong bóng xà phòng này thôi.
Ngủ đến nửa đêm, Ngô Quế Lan đột nhiên bừng tỉnh, bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng trẻ con cười đùa. Trong lúc mơ mơ màng màng cô nghĩ, có lẽ sắp qua năm mới, lũ trẻ dường như cũng đi ngủ trễ hơn.
Mở mắt ra, bóng đêm bao quanh bốn phía, trong không khí váng vất mùi rác thải. Cho dù đã cẩn thận đem những thứ nhặt được tránh xa khỏi nơi ăn ở, nhưng vẫn không thể nào ngăn được cái mùi này bay khắp nơi, bây giờ mùa đông còn đỡ, nếu là mùa hè không biết sẽ khó chịu đến mức nào.
Nghĩ đến đây, cô âm thầm thở dài, nghe nhịp thở bình an của Thành Công, trong lòng không rõ là ấm áp hay bất an. Nếu anh thật sự là một người tay trắng, hai người cùng nắm tay nhau đối mặt với cuộc sống khó khăn này cũng không có gì không tốt. Nhưng anh chẳng qua chỉ tạm thời quên đi quá khứ của mình, chung quy cũng sẽ có một ngày nhớ lại, đến lúc đó...
Một tiếng thét thê lương thảm thiết xé toạc màn đêm, đâm thẳng vào tai Ngô Quế Lan, làm cho tim cô đập sai một nhịp, lông tóc cũng dựng ngược lên.
“Cứu mạng... cứu tôi với...” Tiếng kêu cứu như gần như xa, như có như không đứt quãng truyền đến trong bóng đêm, mơ hồ nghe ra là tiếng kêu của trẻ con.
Ngô Quế Lan cứng người, cảm giác được Thành Công đang ôm mình hít thở đều đặn, không hề có dấu hiệu bị tiếng thét làm cho tỉnh giấc.
“Cứu... cứu... tôi...” Tiếng cầu cứu bi thương trong đêm tối lượn lờ, mỗi một tiếng như gõ vào tim Ngô Quế Lan.
Đúng là xui xẻo! Cô rủa thầm một tiếng, lặng yên khoác thêm áo đứng dậy, cố gắng cẩn thận không làm Thành Công tỉnh giấc.
Lần mò ra cửa trong bóng đêm, cô theo tiếng hét đi dọc tường bao ra phía sau nhà. Sương mù mờ mịt phủ kín trên lớp tuyết đọng dày, gió táp lạnh thấu xương, trời không tuyết không mưa, không khí thanh lãnh thấm vào lòng người.
Mấy cây dương trụi lá sừng sững đứng lặng yên sau nhà, tiến về phía trước vài bước là một cái hồ phả hơi lạnh buốt, rộng ước chừng nửa mẫu[1], phía trên mặt nước sương khói lượn lờ.
[1] Một mẫu bằng 3600 mét vuông.
Tiếng cầu cứu biến mất, Ngô Quế Lan cũng dừng lại, ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng nhìn phía trước. Một lát sau, tiếng kêu cứu lại vang lên, vọng đến từ giữa hồ, nhìn kĩ mơ hồ có thể thấy dưới lớp sương mù dày đặc có một bóng đen đang giãy giụa trong hồ nước.
Ngô Quế Lan bất động, chỉ trơ mắt đứng nhìn. Sau một hồi, bóng đen giãy giụa biến mất, mặt nước khôi phục sự yên tĩnh ban đầu.
Ôm cơ thể lạnh cứng quay về phòng, Thành Công vẫn ngủ rất say, không hề phát hiện cô ra ngoài. Tiến vào trong chăn, cảm giác được sự lạnh lẽo trên người dần được hơi ấm của Thành Công xoa dịu, cô mệt mỏi nhắm mắt lại.
Lúc nửa tỉnh nửa mê, cô hoảng hốt nhìn thấy một đứa bé ướt đẫm đứng bên giường, khuôn mặt tái xanh vì lạnh, ánh mắt oán hận trừng lên nhìn cô. Cô muốn mở mắt, lại nhận ra mí mắt rất nặng, dường như có thứ gì đó đè trên người, cả hít thở cũng trở nên khó khăn.
Bực thật! Cô rủa thầm trong lòng, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh trở lại. Không để ý đến ánh mắt làm cho người ta sợ hãi kia, cũng không để ý đến bản thân mình bây giờ không hít thở nổi, mà đem toàn bộ sức chú ý tập trung đến hai tay, từ tốn kiên trì làm thử vài động tác nhẹ nhàng.
Kinh nghiệm cho cô biết, giãy giụa hay sợ hãi cũng không có ích, ngoài việc phải bình tĩnh, không còn cách nào có thể thoát khỏi tình cảnh trước mắt.
Mắt cá chân đột nhiên căng thẳng, một cánh tay lạnh lẽo nắm lấy chân, kéo cô ra khỏi giường. Chỉ hoảng loạn trong chốc lát, cô rất nhanh lấy lại bình tĩnh, một mực cố gắng cử động tay.
Được rồi! Ngay lúc bàn tay kia bịt lấy mũi cô, ngón tay cô cuối cùng cũng cử động được, sau đó là cả cánh tay, rồi cả người được tự do.
Hô hấp khôi phục, cả người nhẹ bẫng, cô mở to mắt nhìn bốn phía vẫn tối đen, không hề có gì cả. Không có ai bịt mũi cô, cũng không có ai nắm chân cô kéo đi.
Chỉ là nằm mơ, cô biết, sau đó chậm rãi thở phào một hơi.
Khó có một ngày tuyết không rơi, tuy nhiên băng trên mặt đất cũng chưa tan, vừa cứng lại vừa trơn, không cẩn thận sẽ ngã sấp xuống. Ngô Quế Lan có thai, vốn không nên đi ra ngoài, nhưng ngay cả ngày tuyết rơi dày cô cũng đi làm, cho nên ngày tạnh tuyết càng không thể nào bắt cô ngồi không một chỗ. Tuy nhiên, để đề phòng bất trắc, trước khi ra ngoài cô vẫn lấy vải vụn quấn kín giầy, đỡ lo bị trượt.
Đưa Thành Công đi cùng ra bãi rác ở ngoại ô, cùng những người nhặt rác khác chờ xe rác đi vào, sau đó chạy đến tìm trong đó những phế liệu có thể tái chế. Lúc đầu cô cũng không nghĩ tới vào tận đây kiếm, nhưng có lần nói chuyện với người nhặt rác khác mới biết nếu tìm ở đây sẽ được nhiều hơn một ít, đi theo chị ta một lần là cô đã thuộc đường.
Theo lời người này nói, nếu chịu khó, nhặt ở đây một tháng có thể kiếm được năm, sáu trăm. Nếu tiết kiệm, ngoài việc sống qua ngày có lẽ còn thừa chút tiền để gửi về nhà. Những người này cũng giống như cô, đều ở nông thôn đi ra, không có nghề nghiệp gì mới phải đi nhặt rác. Tuy rằng thu nhập không cao, nhưng so với việc cả đời khổ cực quanh năm úp mặt vào mảnh ruộng cũng còn hơn rất nhiều.
Thấy Thành Công, những người đó đều rất ngạc nhiên, thỉnh thoảng chạy đến chỗ hai người ngó nghiêng, cảm thán vài câu, đều nói rằng chưa từng thấy ai nhặt rác lại đẹp trai như vậy. Thành Công thật thà chất phác, cũng không như người thường cho công việc nhặt rác là đáng xấu hổ, chỉ nghiêm túc học Ngô Quế Lan và những người khác cố gắng tìm thêm nhiều phế liệu.
Kéo một túi rác to về nhà trời cũng đã tối, thắt lưng hai người đều mỏi nhừ vì đi bộ. Thứ nhất là bởi xe bus không cho những người nhặt rác lên xe, thứ hai là bởi có thể đỡ được đồng nào hay đồng đấy, ngày nào cũng đi, sớm muộn gì cũng thành quen.
Đi rất lâu, trừ tay đang mang túi lộ ra bên ngoài, người không những không lạnh mà ngược lại còn đổ mồ hôi. Ngô Quế Lan nới lỏng khăn quàng, nhìn về phía Thành Công, trong mắt không giấu được sự dịu dàng. Với cuộc sống bây giờ, thật ra, cô cũng không có gì oán trách. Những người giống như cô có lẽ đều thế cả, phải, cố gắng giãy giụa để sinh tồn, không có thời gian suy nghĩ ông trời bất công hay không, cũng không nực cười ngồi đó bi ai oán trách. Mà Thành Công, ngoài dự kiến của cô, thích nghi rất tốt.
“A Lan, đưa cho anh.” Bắt gặp ánh mắt của cô, Thành Công không chút nghĩ ngợi vươn bàn tay còn rảnh ra đón lấy chiếc túi cô đang mang.
Ngô Quế Lan lắc đầu, “Em không yếu ớt đến mức ấy.” Cô không định bắt anh làm đến kiệt sức.
Đằng trước là Ngự Viên, nơi ở của những kẻ có tiền. Bảo vệ ở đây rất nghiêm, cấm ngặt không cho dân nhặt rác đi vào, bằng không cô nhất định sẽ vào xem, nhặt rác ở nơi đó chắc chắn sẽ được hơn ở bên ngoài rất nhiều.
Cười nhẹ, cô cũng không đưa mắt ngó nghiêng xem những biệt thự xa hoa phía trong, mà chú ý nhìn những thùng rác ven đường, thấy bên trong rất sạch sẽ, chắc mới được vệ sinh không lâu trước đó.
Từ Ngự Viên còn phải đi bộ hơn hai mươi phút nữa mới đến nhà cô ở. Ngôi nhà ấy nằm lọt thỏm giữa Ngự Viên cùng một khu dân cư khác, cũng giống như cô vậy, vốn không thuộc về nơi này nhưng vẫn tồn tại một cách rất đương nhiên.
Thấy bước chân của Thành Công chậm lại, Ngô Quế Lan chăm chú nhìn về phía anh: “Sao vậy, anh mệt à? Có muốn nghỉ một lát không?” Anh không phải người làm công việc chân tay, cô cũng biết, đi theo cô làm việc này đối với anh rất thiệt thòi.
“Không sao.” Thành Công lắc đầu, rảo bước đuổi kịp cô. Vừa rồi, đột nhiên anh có cảm giác đã từng đến nơi này, chỉ là vừa muốn nghĩ kĩ thì trong đầu lại trống rỗng, thậm chí cảm giác quen thuộc kia cũng biến mất tăm mất tích. Anh nghĩ, chắc là mình tưởng tượng.
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan