Hầu hết những thành quả quan trọng trên đời đều được tạo ra bởi những người dù chẳng còn chút hy vọng nào nhưng vẫn kiên trì theo đuổi điều mình mong ước.

Dale Carnegie

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 02 Phần 1
hương 2: Người đàn ông đeo kính
Đang dịp cuối tuần nên quán cà phê rất đông, Ngô Quế Lan tìm được người đã hẹn mình ngồi sau một gốc cây rất lớn cạnh cửa sổ. Đó là một người đàn ông tầm hai bảy, hai tám tuổi, nhờ cặp kính gọng bạc mà nét thanh tú mềm mại trên khuôn mặt anh tuấn được giảm đi chút ít, còn tăng thêm vài phần trí thức. Anh ta mặc một bộ vest cắt rất khéo, dáng vẻ đường hoàng nhã nhặn mà lại mơ hồ lộ ra thứ khí thế lấn át người ta rất khó diễn tả. Ngô Quế Lan vốn có mắt nhìn người lão luyện, liếc một cái liền lập tức nhận ra ánh mắt sắc bén sau cặp kính kia đang âm thầm đánh giá mình.
Con người này không nên xuất hiện trong thế giới của cô, bỏ qua cảm giác quen thuộc khó hiểu đang dâng lên trong lòng, cô thầm nghĩ.
“Tôi là A Lan, là anh tìm tôi?” Cô không chút khách sáo ngồi xuống phía đối diện, sau đó dời ánh mắt hướng vào chiếc áo măng tô màu nâu nhạt vắt trên thành ghế sau lưng anh ta.
Lâm Tu Kiều không chút giấu giếm quan sát cô gái trước mắt. Mái tóc xoăn đỏ rối tung đổ xuống bờ vai, bởi thuốc nhuộm quá kém lại thêm không được chăm sóc cẩn thận nên đã sớm phai màu, lộ ra chân tóc màu đen, chất tóc cũng xơ xác chứ chẳng được mượt mà. Trang điểm đã đậm còn vụng về, y phục thì màu mè quê kệch, toàn thân toát ra một thứ mùi vị phong trần rất nồng, khiến cho người ta vừa nhìn đã nghĩ ngay đến mấy miếng thịt heo nằm chỏng chơ trên quầy, vừa dung tục vừa chán ngấy. Chẳng tránh khi vừa bước vào đã “hấp dẫn” được nhiều ánh mắt đến vậy mà cô ta hoàn toàn không hề hay biết.
“Không sai.” Anh ta gật đầu, bưng chiếc tách trước mặt lên nhấp một ngụm cafe nâu sánh còn chưa kịp nguội, “Cô muốn uống gì?”
Ngô Quế Lan lắc đầu, bình sinh đây là lần đầu tiên cô từ chối chuyện tốt được bao ăn bao uống thế này, cũng vì người này gây cho cô một thứ áp lực rất khó hiểu. Trực giác nói cho cô biết, anh ta không có ý định đi mua vui. “Phải xưng hô với anh như thế nào nhỉ? Đây là lần đầu tiên anh làm khách của A Lan đấy!” Cô cười nói lấy lòng, nếu không phải cảm nhận được thứ khí thế không cho lại gần trên người đối phương, hẳn là cô đã không ngần ngại mà ngồi xuống bên cạnh anh ta rồi.
Ánh mắt Lâm Tu Kiều chợt lóe lên sau cặp kính, lập tức nhẹ nhàng nở nụ cười, hai tay bắt chéo đặt trên gối, ngả người dựa lưng vào thành ghế, “Lâm Tu Kiều.” Tối hôm qua vừa mới gặp nay đã nhận không ra, với người làm nghề như cô mà nói quả thực là thất bại.
“Tối qua Gia Gia đã xảy ra chuyện gì?” Không nói dài dòng, anh vào thẳng vấn đề.
“Gia Gia?” Ngô Quế Lan ngẩn ra, “Ai vậy?” Cô không nhớ mình có quen ai tên là Gia Gia, e rằng anh ta tìm lầm người mất rồi. Nghĩ đến đây, cô thấy hơi mất hứng, hiếm hoi lắm mới quyết định nghỉ ngơi một ngày, cuối cùng lại lãng phí không đâu thế này.
“Không phải tối qua cô ấy ở chỗ cô sao?” Lâm Tu Kiều nheo mắt, từ khóe mắt bắn ra tia nhìn sắc nhọn, “Sáng nay cô ấy còn lấy điện thoại của cô gọi cho tôi, nếu không phải thế tôi tìm cô làm sao được?”
Ngô Quế Lan lúc này mới giật mình hiểu ra, lẩm bẩm chửi mấy tiếng rồi mới lại tươi cười nói: “Thì ra là cô em kia hả, tôi cũng không biết cô ta tên gì nữa, chỉ thấy tội nghiệp nên tiện tay dắt về nhà ấy mà. Sáng nay cô ta không nói không rằng đã bỏ đi, giờ anh lại hỏi tôi, tôi biết hỏi ai đây?” Nói xong, cô liền đứng dậy, “Anh thích thì tôi chiều, còn không tôi đi trước.” Cứu con bé đó cô đã hối hận lắm rồi, chẳng lẽ còn muốn cô lãng phí thì giờ vào những chuyện chẳng dính dáng gì thế này nữa à? Mẹ nó, con ranh thừa dịp cô ngủ lén dùng điện thoại, đúng là chết tiệt!
“Chờ chút đã!” Lâm Tu Kiều không ngờ cô nói đi là đi, trong lúc vội vàng nắm cả cổ tay cô kéo lại.
Ngô Quế Lan kinh ngạc, bật cười khúc khích, ngả người lại gần chàng trai đối diện, ám muội ghé vào tai anh ta, ưm một tiếng mê hoặc, cố ý xuống giọng nũng nịu: “Sao thế, anh Lâm đổi ý rồi ư? Năm trăm, không mặc cả nhé.” Cô cố ý ra giá cao, thực ra là muốn làm cho anh ta thấy khó mà lui vì trực giác mách bảo cho cô biết, con người này không trêu vào được.
Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc ập tới khiến Lâm Tu Kiều phải né ra sau, không kìm được quay mặt đi hắt xì liền hai cái, “Xin lỗi, cô ngồi xuống trước đã được không?” Anh chỉ thấy hơi ngượng, chứ cũng không tức giận trước hành vi lẫn ngôn ngữ đầy mờ ám của cô.
Ngô Quế Lan nhún vai, thản nhiên ngồi xuống, trong lòng thầm nghĩ nếu anh ta đồng ý trả tiền, muốn cô chơi với anh ta cũng chẳng hề gì. Vừa nghĩ đến đây, người đàn ông đối diện đã mở miệng.
“Tôi có thể cho cô tiền, nhưng tôi muốn đến nhà cô.” Lâm Tu Kiều chấp nhận lùi một bước. Đối phó với loại phụ nữ này, tiền là biện pháp tốt nhất. Anh muốn biết tối qua Gia Gia ở nơi quái quỷ nào, tại sao lại hoảng sợ như vậy. Có lẽ tìm đến nhà cô gái này sẽ tìm được lời giải đáp.
Ngô Quế Lan hơi bất ngờ, không biết dạo này có sao gì chiếu mệnh mà hai ngày liên tục gặp toàn khách hào phóng. Trong một thoáng, cô nhớ đến vết thương trên lưng mình, nhưng so với sức hấp dẫn của tiền, chút đau đớn kia có đáng gì.
“À, trả tiền trước có phải không?” Hiểu lầm phút im lặng ngắn ngủi của Ngô Quế Lan, Lâm Tu Kiều cứ ngỡ ý cô là phải “tiền trước làm sau” như đêm qua, tự ình đã hiểu ra vấn đề, lập tức rút ví lấy tiền đưa cho cô.
Thấy tiền mà không lấy vốn không phải tác phong của Ngô Quế Lan. Cho dù cô chưa bao giờ đưa khách đến nhà mình, nhưng đối mặt với năm trăm này, ngoại lệ một lần cũng chẳng hại gì. Không tốn hơi thừa lời, cô cầm tiền còn nhanh hơn cướp, nhét ngay vào túi hệt như chỉ e anh ta hối hận mà đổi ý, nói gọn một câu “Được, đi thôi.”, không hề lãng phí chút thời gian nào.
Cô nàng này quả thật rất thẳng thắn. Lâm Tu Kiều nở nụ cười, lập tức thanh toán rồi cầm lấy áo khoác, cùng với Ngô Quế Lan một trước một sau ra khỏi quán cà phê. Đối với những ánh mắt tò mò của người xung quanh, anh cũng giống như cô gái đi đằng trước, làm như không thấy.
Lâm Tu Kiều không ngờ được trên đời vẫn còn có người ở những nơi như thế này. Mùi hôi thối của rác để lâu ngày, những bậc thang âm u chật hẹp, những ngôi nhà mái bằng hai tầng chen chúc nhau với đủ loại tư thế kì quặc khiến người ta có cảm giác nghẹt thở.
“Đây, tối qua tôi gặp con nhóc đó ở đây này.” Vừa trèo lên một đoạn cầu thang, Ngô Quế Lan vừa hất cằm chỉ về phía một bức tường xi măng ở gần đó. Bánh ít đi bánh quy lại, nể mặt năm trăm đồng kia cô nói cho anh ta một chút ít thông tin cũng coi như phải đạo, còn những chuyện xằng bậy của bọn tên Lăng thì tuyệt không hé răng đả động đến một chữ. Dù sao cô vẫn còn phải sống ở đây, không nên tự rước phiền toái vào mình.
Lâm Tu Kiều nghe vậy, không khỏi quan sát nơi đó kĩ hơn một chút, đáng tiếc chẳng có chút dấu vết nào. “Lúc gặp cô ấy, cô có thấy ai nữa không?”
Ngô Quế Lan trong lòng thầm rủa mình lắm lời lỡ miệng, ngoài mặt lại cười giả lả: “Anh Lâm quan tâm đến cô ấy quá, là bạn gái của anh sao?”
Biết cô cố ý chuyển đề tài, Lâm Tu Kiều cũng không vội đeo bám, mà chỉ lịch sự cười cười: “Trước mắt còn chưa phải.” Từ đầu đến giờ, anh luôn duy trì tinh thần hỏi gì đáp nấy, cũng không quanh co lòng vòng, một mực nhã nhặn ôn hòa. Thái độ này vừa khiến Ngô Quế Lan buông lỏng cảnh giác, mặt khác lại cảm thấy một loại áp lực vô hình ập xuống, âm thầm nhắc nhở cô tuyệt đối không thể dễ dàng lừa gạt được người trước mặt.
Đúng lúc này, một cô gái trang điểm rất đậm đi đến, nhìn qua có lẽ cũng là loại người như Ngô Quế Lan. Thấy Lâm Tu Kiều, hai mắt cô ta sáng bừng lên, chẳng khác nào ruồi thấy mật, không chịu rời ánh mắt đi một phút giây nào.
Ngô Quế Lan liếc nhìn cô ta một cái, nhổ một bãi nước bọt trên mặt đất, lẩm bẩm mắng một câu: “Đồ đĩ!” Ả ta tên Tiểu Lệ, chính là người dựng chuyện cô bị nhiễm AIDS, đôi bên coi như ghim thù kết oán từ đó.
Lâm Tu Kiều thính tai nghe được, không khỏi cảm thấy buồn cười. Cả hai người cùng là gái đứng đường, chửi như vậy không phải là chó chê mèo lắm lông hay sao. Nghĩ thì nghĩ vậy, bề ngoài anh vẫn lịch sự nghiêng người dựa sát vào tường nhường lối.
Nhưng cô gái tên Tiểu Lệ này lướt qua hai người xong lại dừng lại, nhìn về phía Lâm Tu Kiều mỉm cười rất ngọt, chủ động bắt chuyện: “Anh đẹp trai, tới chơi ư?” Vừa nói, những ngón tay sơn đỏ chót càng làm nổi bật làn da tái nhợt của cô ta vừa chực quấn lấy cánh tay anh. “Chỗ chúng em gái đẹp kiểu nào chả có, anh từ từ chọn đã…”
Này còn không phải là ngang nhiên cướp khách? Lâm Tu Kiều kinh ngạc, lại không hề tỏ thái độ gì, anh biết chắc có người còn thấy khó chịu hơn mình.
Quả nhiên, bàn tay ma nữ kia còn chưa kịp chạm đến anh đã bị cô gái bên cạnh đã xông lên cản đường, gạt phăng ngay. “Đồ thối tha, không biết soi vào bãi nước tiểu xem cái mặt quỷ của mình hả, còn dám đòi cướp người của chị đây?”
Lâm Tu Kiều suýt phì cười, cô gái này ăn nói tuy thô tục, nhưng lại có vẻ rất chuẩn xác. Cô nàng đối diện hình như để che đi cái bớt đen to tướng trên má trái nên mới trát phấn dày như vậy, tóc cũng để xõa xuống che khuất quá nửa khuôn mặt, cộng thêm đôi môi to son đỏ như máu, khó mà làm cho người ta không liên tưởng tới cương thi quỷ quái từ đâu lại.
Tiểu Lệ rõ ràng bị chạm đúng chỗ đau, cười lạnh nói: “Mặt tôi làm sao? Có thế nào thì so với cái thứ bẩn thỉu trên người cô vẫn còn hơn chán.”
Đôi mắt sau cặp kính của Lâm Tu Kiều khẽ nheo lại, lờ mờ nhận ra ẩn ý sau câu nói này của Tiểu Lệ.
Bốp! Ngô Quế Lan bất ngờ giáng thẳng cho Tiểu Lệ một cái bạt tai, quát: “Khốn kiếp, mày nói bậy cái gì đấy, thèm đòn có phải không?” Vất vả mãi mới kiếm được một vị khách hào phóng, làm sao lại để cho con ranh này dọa chạy mất được?
Tiểu Lệ cũng chẳng phải hiền lành gì, lập tức túm lấy mớ tóc xoăn của Ngô Quế Lan mà giật lấy giật để, vừa giật vừa gào: “Tao nói bậy à? Ở đây ai chả biết mày bị cái gì…gì mà ết iếc ấy. Không biết đã hại chết bao nhiêu người rồi…”
“Ết”? AIDS? Lâm Tu Kiều nhìn hai cô gái điên cuồng lao vào cắn xé nhau trước mắt, mặt sầm xuống, nhớ đến việc đêm qua mình không có dùng bao. Dù sau đó có chút hối hận, nhưng lòng vẫn ôm tia hi vọng mong manh, nào ngờ chỉ một lần phóng túng mà lại “may mắn trúng thưởng” như vậy.
“Mẹ nó, đồ thối mồm, còn dám nói nữa tao xé rách miệng mày ra à xem.” Ngô Quế Lan rất khỏe, từ nhỏ đã giỏi đánh nhau, khi đi học toàn bộ nam sinh trong trường đều không dám trêu chọc cô. Sau này vì hoàn cảnh bức bách cũng đã kiềm chế nhiều, nhưng đối phó một Tiểu Lệ thấp bé hơn chỉ là chuyện nhỏ.
Lâm Tu Kiều vốn không định can thiệp, nhưng tình hình lúc này không thể kiên nhẫn thêm được nữa, bèn tóm lấy nắm đấm của Ngô Quế Lan đang bay về phía đối phương, trầm giọng quát: “Đủ rồi!” Anh đang rất cần xác minh một việc, không có thời gian rảnh rỗi xem hai cô gái này gây sự. Đáng tiếc anh đã quên vẫn còn một người nữa, chỉ nghe thấy “Chát!” một tiếng, Ngô Quế Lan đang bị giữ đã trúng một bạt tai của Tiểu Lệ, móng tay sắc nhọn để lại trên má ba vệt máu dài, mà anh cũng bị vạ lây, chịu một vết cào trên mặt.
“Mẹ nó, tên khốn này, buông tôi ra!” Ngô Quế Lan bị đánh, giận sôi máu, đạp ngay một cú vào bụng Tiểu Lệ đang lao tới định đánh tiếp, tay còn lại ra sức đẩy bàn tay cứng như thép đang giữ lấy mình, lực mạnh đến nỗi Lâm Tu Kiều cũng suýt phải buông ra.
“Rốt cuộc cô còn muốn kiếm tiền nữa hay không đây?” Ngực bị Ngô Quế Lan huých một cú, Lâm Tu Kiều cuối cùng phát hỏa, quát to vào tai cô. Thừa dịp cô giật mình ngây người, anh lập tức nửa ôm nửa lôi cô tránh xa cô nàng vừa ăn một đạp đang ôm bụng lăn lộn kêu khóc dưới đất kia.
Đi không được bao xa, Ngô Quế Lan tỉnh táo lại, vỗ vỗ cánh tay người đàn ông còn đang ôm mình: “Được rồi, tự tôi đi được.” Không ngờ anh chàng này có vẻ thư sinh, mà sức lực cũng ghê gớm như vậy, tha lôi được cả cô lúc đang nổi trận lôi đình. Chết tiệt, lần sau còn nhìn thấy đồ đê tiện kia nhất định phải dạy cho ả ta một bài học, không thì sau này thiên hạ lại tưởng cô dễ bắt nạt, còn có thể yên ổn mà sống ở đây sao?
Lâm Tu Kiều do dự một lúc, cũng không buông ra.
Ngô Quế Lan mỉm cười, “Yên tâm, tôi không quay lại đó đâu, đánh nhau với con mụ xấu xí kia thì thà làm ăn với anh còn có lời hơn.” Huống chi thắt lưng của cô còn rất đau, nếu không phải tại con đàn bà không biết trời cao đất dày kia dám ngang nhiên mồi chài khách của cô, cô nhất định sẽ không mất bình tĩnh đến nỗi đánh nhau trước mặt khách.
Nghe vậy, Lâm Tu Kiều mới buông tay, nhưng quần áo đã bị ám mùi nước hoa nồng nặc từ cô, khiến cặp mày rất đẹp của anh bất giác nhíu chặt.
“Anh cứ ngồi đây trước.” Chờ Lâm Tu Kiều vào nhà rồi, Ngô Quế Lan liền đóng sầm cửa lại, sau đó chỉ vào chiếc ghế bên cạnh bếp lò, “Uống nước không?Chỗ tôi chỉ có nước lọc.” Cô không bao giờ đưa khách về nhà, vì vậy trong nhà không hề chuẩn bị trước. Sống một mình thế nào cũng được, cô chẳng cầu kì làm gì.
Lâm Tu Kiều lắc đầu, sắc mặt có vẻ lạnh lùng. Dù có là người kiềm chế tốt hơn nữa thì sau khi nghe được mình rất có khả năng dính AIDS, chỉ e cũng chẳng thể nào cười nổi.
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan