Love is like a butterfly, it settles upon you when you least expect it.

Download ebooks
Ebook "Nhật ký gái gọi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 539 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:00:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 01 Phần 2
ên miệng ngậm thuốc dường như cũng có chút đầu óc, vừa nghe những lời này quả nhiên có phản ứng, vỗ một cái lên đầu tên thanh niên đang túm tóc cô gái, “Này, tao bảo, thằng oắt mày kiềm chế tí có được không hả?” Chửi xong, gã quay sang Ngô Quế Lan nói với vẻ cợt nhả: “Không thô lỗ á, không thô lỗ thì con ranh này lại chịu ngoan ngoãn cho bọn tôi chơi chắc? Bà chị đi được rồi đấy!”
Ngô Quế Lan lại chẳng biết điều đến vậy, còn tủm tỉm cười nói: “Chị có cách để nó ngoan ngoãn, các cậu có muốn thử không? Mạnh bạo quá, người thiệt có khi là các cậu đấy.”
Biết cô kinh nghiệm phong phú, tên ngậm thuốc có vẻ xiêu lòng, có điều bên tai nghe tiếng chửi của một tên khác, thành ra lại do dự. Tên cầm dao gan bé, nghe vậy có phần sợ, bèn nói: “Anh Lăng, cứ để cho chị ta thử xem, cũng chẳng có gì mà thiệt.”
Tên ngậm thuốc được gọi là anh Lăng hừ một tiếng, “Được, nhưng bà chị đừng hòng qua mặt bọn này, bằng không, hừ…” Nói rồi, gã bèn ra lệnh cho tên thiếu niên nãy giờ vẫn vật lộn mãi mà bất thành kia tránh qua một bên, đồng thời cho hai tên khác kẹp chặt hai bên cô gái, sợ cô ta chạy trốn.
Ngô Quế Lan cười cười, “Chị đây nào dám… Hải à, cho chị mượn con dao nhé.” Không đợi tên kia phản ứng, cô đã nhanh tay cướp lấy con dao trong tay hắn.
“Á!” Tên thiếu niên kia vô thức né một cái, nhưng không ngờ con dao quá sắc, làm đứt cả tay Ngô Quế Lan. Hắn sợ đến mức không dám nhúc nhích gì nữa, ngoan ngoãn đem dao đưa cho cho cô.
Mấy tên khác thấy như vậy đều cười ầm lên châm chọc, cũng không mấy để tâm. Ngô Quế Lan không nói câu nào, chỉ vòng qua tên đứng chắn trước mặt mình, tới trước mặt cô gái đang bị giữ, ngồi xổm xuống, dựa vào ánh sáng mờ mờ cẩn thận đánh giá một hồi.
“Con nhóc này khá lắm, mấy tên oắt con các cậu tìm ở đâu được hàng tốt như vậy? Aizz, đáng tiếc…” Nói đoạn, cô bèn đưa bàn tay bị thương lại gần thiếu nữ đang nhìn mình đầy căm hận, “Chảy nhiều máu quá, để chị lau giúp cho nào.”
Cô gái phẫn hận nhổ một bãi về phía cô, nghiêng đầu không cho cô chạm vào mình. Ngô Quế Lan cũng không tránh, sắc mặt hơi trầm xuống, ánh mắt trở nên ác độc vô cùng, “chát” một tiếng, cho cô gái một bạt tai, “Mẹ kiếp, con khốn này, đừng có không biết điều!”
Mấy tên kia đứng ngoài làm ngơ như đang xem kịch, cũng không có quát bảo cô dừng lại.
Ngô Quế Lan cười lạnh trong lòng, một tay giữ chặt lấy cằm cô gái, ép ánh mắt tràn ngập phẫn nộ cùng sợ hãi đó nhìn thẳng vào mình, bàn tay bị thương xoa mạnh lên vết thương bê bết máu trên trán, làm cô gái kêu lên đau đớn.
“Nhóc con, nghe lời chị đi, biết điều thì ngoan ngoãn hầu hạ bọn anh Lăng đây, bằng không…” Nhặt con dao dưới đất lên, cô giơ đến trước mặt cô gái khẽ lượn vài đường, “Có tin chị làm hẳn một bông hoa trên mặt em không… Á, chết rồi, tay chị chảy máu rồi…” Nhìn máu trên tay phải mình theo sống dao chảy xuống, nhỏ lên mặt cô gái, cô thình lình la lớn, đánh rơi cả dao, từng bước lui về phía sau, lảo đảo suýt ngã.
“Chết tiệt, xước da một tí có là cái gì…” Tên tự xưng là anh Lăng lạnh nhạt chế giễu, nhưng đúng lúc này có một tên ở bên cạnh hắn dường như nhớ ra điều gì đó, đi đến thì thầm bên tai hắn vài câu, khiến hắn lập tức đổi sắc mặt.
“Mẹ nó @#$%^&…” Hắn văng ra một chuỗi những từ thô tục, xong tiếp đến đạp cho Ngô Quế Lan còn chưa kịp đứng lên một cái, “Con đàn bà thối tha, bị AIDS mà cũng dám động vào người của ông mày à…”
Một đạp này sức dùng rất mạnh, Ngô Quế Lan đau đến rúm người, còn cố gượng cười giải thích: “Anh Lăng, đừng nói lung tung, tôi làm sao có thể mắc bệnh kia, tôi, tôi… không dính dáng đến chuyện của các người nữa là được chứ gì?” Nói xong liền chật vật đứng dậy định bỏ đi, có điều nhìn qua càng thấy giống như chột dạ mà chạy trốn.
“Mày…” Tên Lăng vốn định đạp cho cô mấy cái nữa, lại đột nhiên nhớ ra trên người cô có bệnh truyền nhiễm, chân đang vung ra cũng phải thu về, lùi hẳn ra sau, tránh như tránh dịch, “Ở đây có ai không biết mày nhiễm bệnh kia. Mẹ kiếp, loại đàn bà ai cũng chơi được, không bị mới là lạ.” Vừa nghĩ đến món hàng khó khăn lắm mới kiếm được mà Ngô Quế Lan lại làm hỏng, hắn hối hận muốn chết, tại sao không sớm nhớ ra việc này cơ chứ?
Hai tên vẫn giữ chặt lấy cô gái kia nãy giờ, nghe vậy sợ giãy nảy, buông mạnh tay, như thể cô gái đã bị Ngô Quế Lan chạm qua này sẽ lây bệnh cho bọn họ vậy. Cô gái cũng nghe được đoạn đối thoại của bọn họ, đột nhiên lặng đi, ánh mắt trống rỗng.
Ngô Quế Lan cười gượng hai tiếng, lúng ta lúng túng tự giải vây cho chính mình: “Đừng nói lung tung… Tôi còn phải làm ăn đấy. Vừa… vừa rồi tôi cũng không động đến cô ta… Cũng không dễ dàng bị nhiễm vậy đâu…” Dừng một chút, nhìn sắc mặt đám người kia vẫn không khá hơn chút nào, cô lại dặm thêm câu nữa: “Hay là chị đây đền cho các cậu miễn phí một tháng, các cậu đừng chấp có được không?”
“Hừ! Không thèm, tránh xa ông mày ra.” Dù sao từ khi tung hoành đến giờ cũng không có ai nể mặt bọn hắn như vậy, lại chẳng muốn động chạm tới ả gái gọi trước mặt thêm nữa, tên Lăng kia dù bực mình, cũng hết hứng dây dưa, quay đầu nói với những tên khác: “Bị loại gái này sờ vào rồi, ông mày cũng không dám chơi, chúng mày thích thì làm đi.”
Bệnh AIDS ai cũng biết là có thể lây, mấy tên này thiếu hiểu biết, ù ù cạc cạc coi nó như ôn dịch, nghĩ chỉ cần chạm vào thôi cũng sẽ nhiễm bệnh, tất nhiên không có gan dám thử, lập tức tránh xa hai cô gái. Tên Lăng kia rủa thêm vài tiếng, sau đó cùng cả bọn đi mất dạng, không thèm để ý đến hai người nữa.
Chờ đám thiếu niên bất lương kia đi xa hẳn, Ngô Quế Lan dựa vào tường thở hắt ra, một lúc sau mới đắc ý cười. Cô sớm đã biết rồi, cho dù là người nào, mặc dù biết được căn bệnh kia không lây nhiễm dễ dàng như vậy cũng sẽ sợ hãi tránh xa, huống chi là mấy tên choai choai chưa đủ lông đủ cánh này.
Đang nghĩ, đột nhiên cảm thấy cô gái kia yên lặng đến khác thường, cô bèn khẽ liếc mắt. Vừa nhìn lập tức hết cả hồn, thiếu nữ kia nhặt con dao cô đánh rơi lúc nãy lên nên định đâm thẳng vào ngực.
“Khốn khiếp!” Cô vội vàng lao đến, giữ chặt lấy tay cô gái, sau đó giáng xuống một cái bạt tai, “Chị mày vất vả lắm mới cứu được mày khỏi tay bọn mất dạy kia, thế mà dám tự sát hả? Mẹ kiếp, mày đã mất cái gì… Muốn chết thì tìm chỗ nào xa một chút, đừng để chị mày nhìn thấy!” Càng nói càng tức giận, cô lại bồi thêm một bạt tai nữa.
Cũng không biết có phải vì hai cái bạt tai đó hay không, cô gái thình lình òa ra khóc, “Nhiễm AIDS rồi, chị bảo tôi còn mặt mũi nào mà sống?”
Trời! Thì ra là như vậy. Ngô Quế Lan vừa giận lại vừa buồn cười, cũng không giải thích, nhẹ nhàng vỗ lên mặt cô gái, giọng nói dịu lại: “Được rồi, cứ đến chỗ chị trước. Đừng ngồi ở đây, không khéo bọn mất dạy ấy quay lại.”
Cô gái chẳng qua nhất thời kích động, quả nhiên nghe thấy thế sợ hãi đứng bật dậy, cũng không đợi cô giục, ngoan ngoãn đi theo sau.
Phòng trọ của Ngô Quế Lan là một gian phòng đơn ở tầng hai, hơn mười mét vuông, không có cả nhà vệ sinh lẫn bếp. Cô dùng một tấm vải kẻ caro mua được ở chợ trời chia căn phòng ra làm hai nửa, ngoài làm bếp, trong làm phòng ngủ.
Cô gái ngần ngại đứng ngoài cửa, nhìn căn phòng đơn sơ, do dự mãi không biết có nên vào hay không, “Đây… Chị ở chỗ này?” Thực ra cô muốn nói rằng nơi này là để cho người ở sao, nhưng may mà đổi giọng kịp thời, cũng vì thấy Ngô Quế Lan đã thay dép lê, ném túi về phía sau tấm rèm. Động tác thuần thục như vậy chỉ có thể là đang ở trong nhà mình.
“Đúng vậy.” Ngô Quế Lan đi đến bên bếp lò mở nắp, sau đó đặt ấm lên tính đun một ít nước nóng. Nếu không có cô gái này, có lẽ cô đến nước cũng lười nấu mà nằm vật ra giường luôn. Bởi vì phí điện nước tính riêng, mấy hộ gia đình thuê chung một tầng đều có ý thức hạn chế tối đa dùng đồ điện. Mùa đông nhóm bếp lò không chỉ đỡ hao điện, lúc nào cũng có nước nóng dùng, còn có thể khiến căn phòng ấm áp hơn một tí.
“Không muốn vào thì cút đi, mẹ kiếp, cứ đứng lù lù ở cửa, cô không lạnh nhưng tôi lạnh.” Liếc nhìn vẻ mặt khó xử của cô gái, Ngô Quế Lan phát hiện ngoài việc áo lông bên ngoài bị hỏng khóa, quần bò đứt cúc, trang phục cũng không bị tổn hại gì nhiều. Cô không khỏi buồn cười, lẩm bẩm một câu: “May mà là mùa đông.” Nếu là mùa hè, chỉ sợ không đợi được đến lúc cô nhúng tay vào.
Sắc mặt cô gái mặc dù còn nghi ngại, nhưng cuối cùng vẫn đi vào, tiện tay đóng cửa lại, sau đó đứng vào một góc. Ngô Quế Lan mặc kệ cô ta, một mình kéo ghế ngồi xuống bên bếp lò, người dần ấm lên, cơn buồn ngủ cũng theo đó mà kéo đến.
“Chị… thật là chị có bệnh kia sao?” Thật lâu sau, tiếng cô gái mới run rẩy vang lên trong căn phòng im ắng, thanh âm lộ ra sự chờ mong.
Ngô Quế Lan đã gật gù, nghe vậy mới nhớ ra vết thương trên tay mình còn chưa xử lí, bèn mở mắt, trở tay nhìn một cái. Miệng vết thương cũng không lớn, máu ngừng chảy rồi, thôi chẳng cần để ý, cô lại tiếp tục nhắm mắt.
“Chị làm nghề gì?” Sau một lát không nhận được câu trả lời, cô gái lại hỏi. Lúc này đây nỗi mong đợi rõ ràng đã vơi đi ít nhiều, chỉ thêm chút ý tứ thăm dò.
Ngô Quế Lan hừ một tiếng, vẫn không đáp lại câu nào. Cho dù cô không kiêng dè việc bản thân mình làm gái gọi, nhưng không có nghĩa là phải đi rêu rao khắp thiên hạ.
Nhìn kĩ trang phục của người im lặng ngồi trước bếp lò, cô gái cắn môi dưới, một lát sau lại mở miệng: “Xin hỏi là mấy giờ rồi ạ?” Sự tuyệt vọng trong ánh mắt thấm dần vào giọng nói. Cô ta không còn sức lực đi trả hỏi đáp án gần như là khẳng định kia nữa.
“Mẹ kiếp, cô có thể yên lặng một lát được không?” Ngô Quế Lan vốn đã cực kì mệt mỏi cuối cùng bộc phát ra, tức giận ngẩng đầu nhìn cô gái quát. Nếu không phải tại cô ta, bản thân mình cũng đâu bị một vết dao, một cú đạp, làm cho bây giờ đau đến nỗi không thẳng nổi eo, chẳng biết ngày mai còn làm việc được hay không.
Cô gái càng hoảng sợ, cũng không dám hé răng nói thêm lời nào.
Nước sôi, Ngô Quế Lan cắn răng chịu đau đi pha nước rửa mặt rửa chân, sau đó lên giường nằm ngủ thẳng một giấc, không nói với cô gái kia dù chỉ một tiếng.
Lúc cô tỉnh lại đã là giữa trưa, khi đứng dậy mới phát hiện thắt lưng cực kì đau đớn, vén áo ngủ thì thấy một quầng xanh tím, chạm nhẹ đã đau đến rút ruột, không khỏi hỏi thăm tổ tông mười tám đời tên họ Lăng kia. Cô cố lết dậy, đối với việc cô gái kia lẳng lặng rời đi không chào một tiếng cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Cô không phải người tốt, cũng không có ý định cứu người, lại càng không cần người khác biết ơn, cảm kích.
AIDS? Cô vừa chải đầu vừa cười khẩy. Cô tuy rằng tiết kiệm, nhưng ở phương diện sức khỏe lại không bao giờ qua loa, hàng tháng đều đi bệnh viện khám phụ khoa cùng thử máu một lần. Ngô Quế Lan hiểu hơn ai hết, nếu cơ thể này mà hỏng thì cuộc đời cô coi như xong, cả nhà cô cũng coi như xong. Về phần vì sao khu này đồn cô bị AIDS, tất cả đều do mấy mụ đã chẳng biết gì lại còn hay buôn chuyện mà ra cả. Khoảng nửa năm về trước có một cô ả tự xưng là bạn tốt của cô, thường xuyên quấn lấy cô rủ cùng đi làm ăn. Có một lần chuyện cô đi bệnh viện bị người này biết được, cô ta lập tức tự ình là thông minh, đoán rằng cô nhiễm bệnh gì đó. Dù sao loại người giống như bọn cô, nếu không phát hiện bản thân mình xảy ra vấn đề, ai lại vô duyên vô cớ chạy đến bệnh viện. Sau đó cô ta cũng không đến tìm cô, các chị em vốn có cũng xa lánh, ánh mắt người xung quanh nhìn cô dần dà cũng trở nên kì quái. Đang lúc cô không hiểu chuyện gì diễn ra thì có một lần do giành khách mà ẩu đả, nhờ vậy mới biết nguyên nhân. Lúc đó cô vô cùng giận dữ, còn chạy tới tìm cô ta đánh nhau một trận, sau ổn định lại tinh thần mới nghĩ thực ra như vậy cũng không tồi. Chí ít nó cũng làm cho lão Vương muốn kéo cô vào đường dây phải từ bỏ ý định, hết phái người đến quấy rầy. Đám ma cô đòi tiền bảo kê cũng không tìm đến gây phiền toái nữa, cho nên sau đó cô cũng không tìm cách thanh minh thêm nữa. Đương nhiên, việc làm ăn của cô không tránh khỏi bị ảnh hưởng nhưng so ra chỗ được vẫn nhiều hơn chỗ mất. Ví dụ như tối qua, nếu không phải có căn bệnh này làm lá chắn, e rằng việc đi qua mà giả như không thấy với cô mới là lựa chọn tốt nhất.
Xem ra không cách nào đi làm được rồi, cô cười cười, vén rèm cửa sổ nhìn trời xanh vạn dặm, bắt đầu thu dọn đồ đạc định ra nhà tắm công cộng tắm rửa một cái. Lấy nước ấm chườm lên vết bầm trên lưng, hẳn là sẽ nhanh khỏi hơn.
Đúng lúc này di động đổ chuông.Cô nhìn màn hình hiển thị, là một dãy số hoàn toàn xa lạ.
Nhật ký gái gọi Nhật ký gái gọi - Hắc Nhan