Tôi tin những muộn phiền và thất bại đến với mình là nền tảng giúp tôi có thể cảm nhận cuộc sống ở một mức cao hơn.

Anthony Robbins

 
 
 
 
 
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Thao Pham
Số chương: 37 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 647 / 18
Cập nhật: 2023-08-14 10:05:54 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 57-58
hương 57: Nghi kỵ là ma quỷ….
Nam Tịch Tuyệt ôm lấy Lâm Lâm vào lòng đặt lên giường, xoa đầu con, “Con ngoan, ngủ ở đây với cha. Cha qua đánh mông chú Cố.”
An Nhiên cũng bất chấp xấu hổ, ngồi dậy muốn mặc quần áo. Trên giường lộn xộn, cô qua quýt dọn dẹp lại. Nam Tịch Tuyệt khom lưng chặn tay cô lại, “Em ngủ với Lâm Lâm đi.”
An Nhiên sốt ruột nói: “Nha đầu chết tiệt kia ngu ngốc. Em lo lắng!”
“Anh ta tới rồi, em còn lo cái gì?” Nam Tịch Tuyệt có chút giận dỗi. Phải chăng trong lòng cô, ai cũng quan trọng hơn anh?
“Buông tay!” An Nhiên trừng mắt nhìn anh, tức giận nói.
“Mẹ đừng giận, Lâm Lâm ngủ với mẹ.” Lâm Lâm nhỏ bé từ trong chăn chui ra, tới bên An Nhiên làm nũng, kéo tay cô, “Mẹ mau nằm xuống đi, coi chừng cảm lạnh.” Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút nghiêm túc quay sang Nam Tịch Tuyệt nói rằng: “Cha, không cho cha khi dễ mẹ. Mẹ kiếm tiền mua sữa cho Lâm lâm rất khổ cực.”
Một câu nói khiến mũi An Nhiên cay cay, quay đầu lau nước mắt, quay trở lại giường, xoa xoa lưng Lâm Lâm, “Lâm Lâm ngoan, ngủ đi. Mẹ ngủ với con.”
Nam Tịch Tuyệt yên lặng nhìn vệt sáng yếu ớt lưu lại nơi đầu giường. Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng vạch nên đường viền trên người anh. An Nhiên mở to mắt, người đàn ông cao lớn, kiên nghị như vậy, vì sao lúc này lại mệt mỏi đến thế? Cô nghiêng người, vùi mặt vào vai Lâm Lâm, sinh mệnh nhỏ bé này là chỗ dựa của cô. Cô cái gì có cũng không có, nhưng vẫn còn cái huyết mạch ruột thịt này.
Nam Tịch Tuyệt nhìn hai mẹ con nằm trên giường, thống hận chính bản thân mình, vì sao không tìm bọn họ sớm hơn một chút, khoảng trống lớn tới vậy, anh phải làm sao mới có thể lấp đầy?
**
Đồng cam cộng khổ với Nam Tịch Tuyệt, Cố Lãng cho tới bây gờ vẫn không nghĩ chính mình lại gặp phải vấn đề khó khăn tới mức này — tín nhiệm.
“Tiểu Mạn, anh giải thích rõ rồi, em, em vẫn còn tức giận sao?” Cố Lãng khổ não hỏi. Tiểu Mạn cúi đầu ngồi trên sofa, thủy chung không nói một lời.
“Là thật mà, cô ta chỉ là bác sĩ. Anh cái gì làm cũng không làm.” Cố Lãng vén tay áo để lộ ra vết thương vẫn còn sưng tấy cho cô xem, bây giờ anh vẫn còn sốt nhẹ, khuôn mặt đỏ ửng. Biết Tiểu Mạn hiểu lầm anh, anh vội vã trực tiếp tới đây.
Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn cánh tay anh, khẽ chạm tay vào, giọng nói khàn khàn: “Còn đau không?”
“Không đau, không việc gì nữa rồi.” Cố Lãng thở phào nhẹ nhõm, giang tay ôm lấy cô vào lòng, ôm thật lâu, thật chặt. Hai người dựa vào nhau. Anh có thể nghe được tiếng trái tim nhảy ngược lên. Thân thể của anh, toàn bộ không khiến anh lo lắng hay nghi ngờ… Cho dù thế nào, anh vẫn không thể dứt cô ra được.
Tiểu Mạn cứng người để mặc anh ôm, yên lặng một lúc lâu, nói rằng: “Cố Lãng, chúng ta chia tay đi.”
Cố Lãng ngừng lại, nắm chặt cánh tay cô, mềm mỏng dỗ dành: “Nha đầu ngốc, đừng nói giỡn, chúng ta…”
“Em nghiêm túc đấy.” Tiểu Mạn đẩy anh ra, ngẩng mặt lên nhìn anh, nói rành rọt từng chữ một.
Sắc mặt Cố Lãng thay đổi, “Tiểu Mạn, anh không hề…”
“Không phải vấn đề của anh, là của em,” Tiểu Mạn nắm chặt hai tay, “Em phát hiện ra em không thể hoàn toàn tin tưởng anh được. Em luôn lo lắng, nghi ngờ. Em sợ.” Sợ một ngày nào đó em không thể khống chế được thứ tâm tình xấu xa này. Đàn bà đố kị không biết đáng sợ đến cỡ nào đâu, vì nghi ngờ có thể sẵn sàng bóp méo mọi sự thành đau thương vô bờ. Em sợ sẽ có một ngày, oán hận của em đối với anh sẽ vượt qua cả tình yêu.
Kỳ thực, suy nghĩ kỹ lại, trực giác mách bảo cô rằng Cố Lãng không hề làm việc có lỗi với cô, thế nhưng, cô vẫn không quản được tư tưởng của mình. Cô phát hiện ra mình là loại đàn bà đáng sợ thích lôi chuyện cũ ra bới móc, tiểu ác ma ở trong đáy lòng không ngừng nhắc nhở cô, Cố Lãng không đáng tin, Cố Lãng không đáng giao khó, “người đi trước” của Cố Lãng nhiều lắm.
Sự thật trước mắt đã chứng minh, Tiểu Mạn càng nghĩ càng cảm thấy chán ghét chính bản thân mình, cô bắt đầu phủ định mình. Run rẩy, cô nói: “Cố Lãng, em vốn cho rằng tình cảm của em đối với anh vĩnh viễn như lúc ban đầu, nhưng lại không phát hiện ra, thật ra nó đã sớm héo úa rồi.”
“Nói gì vậy?” Cố Lãng thực sự tức giận, đã tới mức này rồi cô còn muốn chia tay? “Chúng ta không phải đang rất tốt sao?”
Tiểu Mạn cúi đầu, không chịu nhìn anh, tháo chiếc nhẫn vẫn đeo trên tay, đặt lên tay anh, “Không thích hợp với em chút nào.” Cái nhẫn trang trọng, hoa lệ như vậy, cô đeo không được.
Cố Lãng nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh, chậm rãi nói: “Được rồi, nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có việc.” Nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, anh tiện tay ném vào thùng rác, “Không thích thì không thích, chờ em hết giận rồi, anh mang em ra băm… Còn nữa, không được nói chia tay với anh. Đời này kiếp này em là vợ của Cố Lãng, anh tuyệt đối không bỏ qua đâu!”
Tiểu Mạn muốn nói thêm gì đó, lại không cách nào mở miệng, cuối cùng nhắm mắt lại.
Cố Lãng đi ra ngoài, trở tay đóng cửa lại, phát hiện Nam Tịch Tuyệt đang đứng dựa lưng vào tường.
“Thế nào?”
Anh đi tới bên cầu thang ngồi xuống, buồn bã nói: “Cô ấy không tin. Anh, em thực sự hối hận rồi!” Chương 58: Lang tâm vi lạnh….
Gần đây Cố Lãng rất bận rộn.
Đúng giờ tan tầm, anh liền cầm theo đống văn kiện về nhà. Đồng thời cũng nói với Nam Tịch Tuyệt, bảo anh bị bệnh nặng mới khỏi, cần tĩnh dưỡng, mọi chuyện xã giao dẹp qua một bên cho anh. Nam Tịch Tuyệt thấy anh khổ sở, liền chuẩn tấu. Cái này, có khổ cũng chỉ khổ Lục Nhược thôi.
**
“Ầm ầm ầm!” Lục Nhược chạy xe tới dưới nhà Cố Lãng, đập cửa, “Anh hai, anh có ở nhà không?”
Không ai đáp lại.
Lục Nhược dán tai lên cửa nghe ngóng, quan sát, rõ ràng là có ánh đèn. Anh còn có thể ngửi được mùi người ở trong phòng. *Anh là con gì vậy o.O* Ngừng một chút, hé ra nụ cười thâm hiểm, quay ra chỗ trạm gác, không biết móc đâu ra một que sắt nhỏ, chuẩn bị làm khách không mời mà tới. Hơ, quỹ bảo hiểm kho bạc bang C anh còn móc được, nói chi cửa nhà Cố Lãng?
Cửa mở, Cố Lãng tóc tai bù xù cuối cùng cũng xuất hiện, yếu ớt nói: “Chuyện gì?”
Lục Nhược nhìn anh toàn thân âm khí nặng nề, cười gượng hai tiếng, giả vờ e thẹn hỏi: “Em vào được không?”
“Thích thì vào.” Cố Lãng ngáp một cái, xoay người đi vào trong, “Nói trọng điểm.”
Lục Nhược đóng cửa lại nói: “Anh hai, anh giúp em đàm phán với Tứ Hải đi, bên kia sống chết không chịu nhượng bộ. Đại ca bảo nếu không làm được sẽ trừ tiền thưởng của em. Cứu tiểu đệ đi mà!”
Cố Lãng ngồi vào máy tính tiếp tục chuyện đang bỏ dở, hỏi: “Dựa vào giao tình giữa lão già nhà cậu với Trầm gia mà lại không thành sự sao?”
Lục Nhược chớp chớp mắt vẻ tội nghiệp, “Bây giờ Trầm lão gia không làm nữa. Là Trầm Tịch…” lén liếc mắt nhìn Cố Lãng một cái, phát hiện đối phương không phản ứng, đánh bạo nói, “Lần này toàn bộ là do cô ta phụ trách, phụ nữ không làm thì thôi, đã làm là nhất quyết không lùi bước. Em cân nhắc nghĩ rằng cô ta nhất định là muốn bức anh xuống núi rồi.” Lục Nhược không ngừng nài nỉ, “Nhị ca ca, anh là Gia Cát Lượng tái thế, là lưỡi ngắn ba tấc, à không không, là lưỡi mọc hoa sen, có mười Trầm Tịch cũng bị anh thuyết phục. Nói không chừng, lại có thể khiến cô ta nhượng giá.” Kỳ thực, Lục Nhược muốn nói chính là, Cố Lãng chỉ cần sang bên kia, đứng một chỗ, nhìn Trầm Tịch cười một cái, chuyện này không phải là xong sao? Việc quân cơ không nề dối trá, lúc cần hy sinh chút nhan sắc cũng xem như có thể tha thứ.
Cố Lãng đầu đầy hắc tuyến, cái thành ngữ kia, không phải là lưỡi hồng cánh sen sao? Anh tiếp tục gõ bàn phím, nói giọng ghét bỏ, “Biết vì sao Lục Hi không để ý tới cậu không? Vô văn hóa!”
“Anh!” Lục Nhược nắm chặt tay rồi nhanh chóng buông lỏng, giận dữ nói: “Phì, một gã nghèo kiết xác dạy học cũng đòi bước chân vào Lục gia. Hình dạng thì như thổ phỉ còn ngụy trang làm bạch diện thư sinh. Cậu đây thấy hắn chả tốt đẹp gì.”
Trước đây nhắc tới Lục Hi, Lục Nhược luôn luôn buồn bã, lúc này, lại có thể quật cường như vậy, Cố Lãng không khỏi ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái, “Ô, nghĩ thông rồi sao?”
Lục Nhược nghẹn một chút, quật cười nghiêng đầu nhìn đi chỗ khác. Yên tĩnh một lúc thấy Cố Lãng không phản ứng, Lục Nhược chỉ trích: “Anh cũng thật chẳng có tình có nghĩa, em cũng vì tiệc cưới của anh mà mấy hôm nay bận rộn liên tục chẳng lúc nào được thảnh thơi!”
Cố Lãng dừng lại, giơ tay day day trán, cười lạnh: “Không phải cũng là cho cậu có lý do để tránh né một người sao? Miễn cho cậu đêm dài lắm mộng thôi!”
Lục Nhược oán giận nắm tay căm tức nhìn anh, đây là cái loại người gì vậy!!!!!!!
Thấy Cố Lãng một mực lúi húi trước máy tính, anh giận dỗi một lúc cũng tò mò qua nhìn. “Đây là cái khỉ gì vậy?” Lục Nhược chằm chằm nhìn màn hình màu sắc tóe loe, vài mục quảng cáo nhấp nháy liên tục: “Khiến đàn ông hưng phấn, khiến phụ nữ sung sướng tới thét chói tai.” Hai bên trái phải là hai hàng chữ nhỏ viết: Trò chơi người lớn.
Lục Nhược run rẩy, không phải chứ. Tuy rằng đây là lần thứ hai Tiểu Mạn bỏ anh, anh cũng không phải túng thiếu đến mức phải đi xem mấy thứ này để tự thỏa mãn đấy chứ. Đàn ông rơi vào lưới tình quả đáng sợ, mới vài năm trước, nhị ca nhà mình cỡ nào phong lưu phóng khoáng a a a!
“Đây là diễn đàn Tiểu Mạn bình thường hay lên, anh cậu muốn xem qua thôi.” Cố Lãng giải thích.
Lục Nhược nhìn tên tài khoản, “X Mạn tầm thường”, rét run, “Anh, đây là tài khoản của Tiểu Mạn sao?” Vì sao, người mà ông anh mình nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa lại tầm thường cỡ này? Tên nghe đã thấy hèn mọn. Lục Nhược yên lặng, nghĩ nghĩ một hồi rồi lại tán dương Tiểu Mạn, dù sao cái cô ngốc kia cũng gọi là biết người biết mình… Aizz
Cố Lãng gật đầu.
Tiểu Mạn rất thích xem bộ phim truyền hình, nick trên diễn đàn cũng cấp tốc lập.  Lúc không xem TV, cô sẽ lên đây tranh luận. Từ lúc đi làm lại, cô đã lại dọn đi, tới ký túc xá dành cho nhân viên của Lăng Hiên ở.
Anh thực sự không biết nên làm cái gì. Cô đột nhiên thu mình vào vỏ ốc, nhất quyết không chịu đối mặt với anh. Không cách nào khác, anh đành lên đây xem qua bình luận của cô. Kết quả, cuối cùng anh cũng tìm ra mấu chốt.
Về chuyện Bát gia nạp thiếp, trên diễn đàn thảo luận rất sôi nổi. Có người cho rằng làm như vậy là phản bội nữ chính, có người lại nói, Bát gia vì đại nghiệp, hy sinh một người cũng xem như là đáng giá. Giữa một đống những bài viết lộn xộn, Cố Lãng vất vả tìm kiếm bài của Tiểu Mạn, “X Mạn tầm thường” viết: “Cho dù Bát bối lặc nạp thiếp hay không, trong lòng tôi anh ta vẫn là một người đàn ông chân chính. Giữa thời phong kiến, đàn ông ba thê bảy thiếp là chuyện bình thường, thế nhưng, Bát gia một mực tránh né những người phụ nữ khác, nhiều năm vẫn toàn tâm toàn ý đối với duy nhất một người. So với đàn ông hiện tại không biết giữ mình, việc Bát gia làm còn tốt hơn rất nhiều.”
Lời nói của cô khiến anh chấn động, không ngờ Tiểu Mạn lại nói năng triết lý, ý nặng tình sâu như vậy. Anh phiền muộn, “Đàn ông không biết giữ mình” có phải là anh không nhỉ? Đêm càng khuya, trong lòng càng nghĩ càng thấy bất mãn không tả nổi. Ngay cả khi anh toàn tâm toàn ý với cô, cô vẫn còn chưa chịu tin anh?
Anh khiến cô không có cảm giác an toàn sao? Nghĩ tới cái trọng trách kia lại thấy nóng! Cô dám đem danh lợi, địa vị, thậm chỉ cả chênh lệch ngoại hình đặt lên trên tình cảm giữa hai người. Tầm thường… Tầm thường… Hai chữ càng nhìn càng chói mắt. Cái nha đầu này, cô có biết rằng, cô càng trốn tránh bao nhiêu, càng khiến anh tổn thương bấy nhiêu không?
Tiểu Mạn, em biết không, cho dù anh lì lợm cỡ nào, trước mặt em, thực sự anh một chút phòng ngự cũng không có. Em và anh, rốt cuộc ai mới là tầm thường, em có hiểu hay không?
Lục Nhược thấy sắc mặt Cố Lãng càng ngày càng xấu, ủ rũ nói: “Quên đi, anh bận thì thôi. Chỉ khổ em chả có ai thương.” Quay người đi ra cửa, “Hôm sau em cũng phải thuê một cô thư ký để chòng ghẹo một chút mới được, để sống bớt chán đi một chút.” Đi hai bước, vỗ mạnh một cái vào trán, ai nha, làm sao lại quên việc này chứ! Lục Nhược đắc ý quay đầu lại cười nói: “Anh hai, em nói cho anh…”
Nhà bên có sói Nhà bên có sói - Gia Diệp Mạn Nhà bên có sói