Trong lúc vươn tới các vì sao, có thể bạn sẽ không thể chạm tay tới ngôi sao nào cả, nhưng chắc chắn một điều chân tay bạn cũng không phải lấm lem vì bùn.

Leo Burnett

 
 
 
 
 
Tác giả: Dan Brown
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Origin (2017)
Biên tập: Ha Ngoc Quyen
Upload bìa: Ha Ngoc Quyen
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 44
Cập nhật: 2020-12-10 21:39:45 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31
ầu treo Széchenyi - một trong tám cây cầu ở Budapest - vươn dài hơn ba trăm mét ngang qua dòng sông Danube. Là một biểu tượng của sự kết nối giữa Đông và Tây, cây cầu được coi là một trong những cầu đẹp nhất thế giới.
Ta đang làm gì vậy? Giáo trưởng Köves tự hỏi, nhìn qua lan can xuống vùng nước tối đen cuộn xoáy phía dưới. Ngài Giám mục khuyên ta ở trong nhà kia mà.
Köves biết mình không nên mạo hiểm ra ngoài, thế nhưng bất cứ khi nào ông cảm thấy bất an, có gì đó ở cây cầu cứ luôn thôi thúc ông. Đã nhiều năm, ông đi bộ tới đây vào buổi tối để suy ngẫm trong khi ngắm nhìn cảnh tượng không chịu ảnh hưởng của thời gian, về phía đông, tại Pest, phần mặt tiền sáng trưng của Cung điện Gresham kiêu hãnh đứng đua tranh với những tháp chuông của Vương cung thánh đường Szent István. Về phía tây, ở Buda, tít cao trên đỉnh Đồi Castle, sừng sững những bức tường kiên cố của Lâu đài Buda. Và phía bắc, trên bờ sông Danube, những ngọn tháp duyên dáng của tòa nhà quốc hội, công trình lớn nhất ở Hungary, trải dài.
Thế nhưng, Köves ngờ rằng không phải khung cảnh này đã liên tục đưa ông tới Cầu Chain. Phải là gì đó hoàn toàn khác.
Những cái khóa.
Suốt dọc lan can cầu và những sợi cáp treo là hàng trăm ổ khóa - mỗi cái lại mang một cặp chữ cái khác nhau, cái nào cũng khóa chặt vĩnh viễn vào cây cầu.
Truyền thống là hai người yêu nhau sẽ cùng đi lên cầu này, khắc tên chữ cái đầu của mình lên một cái khóa, khóa chặt nó vào cây cầu và sau đó ném chìa khóa xuống nước sâu, nơi chìa bị mất vĩnh viễn - một biểu tượng cho sự gắn kết mãi mãi của họ.
Lời hứa hẹn đơn giản nhất, Köves nghĩ thầm, chạm tay vào một ổ khóa lủng lẳng. Linh hồn tôi khóa chặt với linh hồn em, mãi mãi.
Bất cứ khi nào Köves cần được nhắc nhở rằng tình yêu vô hạn có tồn tại trên thế giới, ông lại tới nhìn những ổ khóa này. Tối nay, ông có cảm giác giống như những tối ấy. Ông trân trân nhìn xuống dòng nước cuộn xoáy, ông cảm thấy như thể thế giới đột nhiên chuyển động quá nhanh với mình. Có lẽ ta không còn thuộc về nơi này nữa.
Những gì từng là những thời khắc một mình suy tưởng yên bình của cuộc sống - vài phút một mình trên xe buýt, hay đi bộ đi làm, hoặc đợi một cuộc hẹn - giờ đây tạo ra cảm giác không chịu nổi và mọi người đều hối hả vồ lấy điện thoại, tai nghe và những trò chơi của họ, không tài nào cưỡng lại được sự lôi kéo gây nghiện của công nghệ. Những phép mầu của quá khứ đang nhạt nhòa, bị đánh bại bởi sự thèm khát bất tận đối với những gì mới mẻ.
Lúc này, khi Yehuda Köves đăm đăm nhìn xuống nước, ông càng lúc càng cảm thấy mệt mỏi. Thị lực của ông dường như nhòe đi, và ông bắt đầu thấy những hình thù vô định dạng kỳ quái chuyển động bên dưới mặt nước. Đột nhiên, dòng sông trông như một cái nồi sủi lên toàn những sinh vật từ đáy sâu trỗi dậy.
“A víz él,” một giọng nói vang lên sau lưng ông. “Nước còn sống.”
Giáo trưởng quay lại và nhìn thấy một cậu bé có mái tóc quăn và đôi mắt đầy hy vọng. Cậu bé khiến Yehuda nhớ lại chính mình những ngày tháng còn trẻ.
“Sao cơ?” giáo trưởng hỏi lại.
Cậu bé mở miệng nói, nhưng thay vì thốt ra tiếng, một âm thanh vo vo điện tử thoát ra từ cổ họng cậu ta và một luồng sáng trắng chói lòa lóe lên trong mắt cậu.
Giáo trưởng Köves choàng tỉnh, thở hổn hển, vẫn ngồi ngay đó trên ghế của mình.
“Oy gevalt!”
Điện thoại trên bàn ông đang kêu inh ỏi và vị giáo trưởng già quay người, hốt hoảng nhìn khắp phòng làm việc của mình. Thật may, ông chỉ có một mình. Ông cảm nhận rõ tim mình đập thình thịch.
Quả là một giấc mơ kỳ lạ, ông nghĩ, gượng lấy lại nhịp thở.
Điện thoại vẫn reo, và Köves biết rằng vào giờ này, đó phải là Giám mục Valdespino, gọi đến để cung cấp cho ông tin cập nhật về chuyện đi lại của ông tới Madrid.
“Giám mục Valdespino,” giáo trưởng trả lời máy, vẫn còn cảm thấy mất phương hướng. “Tình hình sao rồi?”
“Giáo trưởng Yehuda Köves phải không?” một giọng nói lạ hoắc vang lên. “Ngài không biết tôi, và tôi không muốn dọa dẫm ngài, nhưng tôi cần ngài lắng nghe tôi cho kỹ.”
Köves đột nhiên tỉnh hẳn.
Giọng nói của phụ nữ nhưng có phần bị giấu giếm, nghe méo hẳn. Người gọi nói thứ tiếng Anh hấp tấp đá nhẹ ngữ điệu Tây Ban Nha.
“Tôi lọc âm giọng mình để bảo đảm bí mật. Tôi xin lỗi vì việc đó, nhưng chỉ lát nữa, ngài sẽ hiểu tại sao.”
“Ai thế nhỉ?!” Köves gặng hỏi.
“Tôi là một người giám sát - người không đánh giá cao những ai tìm cách che giấu sự thật trước công chúng.”
“Tôi… không hiểu.”
“Giáo trưởng Köves, tôi biết ngài đã tham dự một cuộc gặp kín với Edmond Kirsch, Giám mục Valdespino và Allamah Syed al-Fadl ba ngày trước tại tu viện Montserrat.”
Làm sao cô ta biết chuyện này?!
“Thêm nữa, tôi biết Edmond Kirsch cho ba người các ngài biết thông tin về phát hiện khoa học gần đây của anh ấy… và giờ đây ngài đang dính đến một âm mưu nhằm che giấu nó.”
“Sao cơ?!”
“Nếu ngài không nghe tôi cho kỹ, thì tôi đoán chừng sáng ra ngài sẽ chết, bị loại bỏ bởi cánh tay vươn dài của Giám mục Valdespino.” Người gọi ngừng lại. “Giống như Edmond Kirsch và Syed al-Fadl bạn ngài.”
Nguồn Cội Nguồn Cội - Dan Brown Nguồn Cội