I speak in hugs & kisses because true love never misses I will lead or follow to be with you tomorrow.

Unknown

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 716 / 9
Cập nhật: 2017-09-25 02:26:41 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 33+ 34
hương 33:
Tô Ngôn không để ý tới Chung Nguyên, đi tới cạnh tôi, tựa vào bàn nhìn tôi: “Mộc Đồng, tối nay rảnh không?”
Tôi còn chưa kịp nói thì Chung Nguyên đã trả lời thay: “Tối nay cô ấy có buổi học môn tự chọn.”
Tôi gặm bánh bao, gật đầu, tôi là trẻ ngoan, chưa bao giờ bỏ học hết nha.
Lúc này, Chung Nguyên quay qua nói với Tiểu Kiệt: “Đạo diễn, bắt đầu đi.”
Thế là Tiểu Kiệt lăng xăng chạy quanh gọi mọi người bắt đầu, tôi cảm thấy điểm này thật trái ngược, rõ ràng Tiểu Kiệt là đạo diễn, tại sao đạo diễn lại nghe lời diễn viên răm rắp thế … tôi đã sớm nhìn ra, Chung Nguyên không phải người hướng thiện rồi, nhưng không ngờ ngay cả đạo diễn cũng bị hắn sai vặt, quá tà đạo rồi ><
Cả tổ làm phim chậm rãi di chuyển ra bãi cỏ cạnh đó. Nội dung phim này là Chung Nguyên và Tô Ngôn không hòa thuận, hai người họ gặp nhau lần đầu đã đánh nhau.
Sau khi bàn bạc một chút liền bắt đầu quay. Chung Nguyên và Tô Ngôn đứng bên đường, tranh cãi vài câu, hai người càng nói càng kích động, đột nhiên xông vào đánh nhau tới tấp. Chung Nguyên đấm vào mặt Tô Ngôn một cái, Tô Ngôn không đợi tay hắn chạm tới mặt nhanh chóng tóm lấy tay Chung Nguyên, kéo theo chiều cánh tay, định khống chế hắn. Chung Nguyên thấy thế liền chuyển người theo, bay lên tung một cước vào bụng Tô Ngôn, thoát khỏi kiềm chế, Tô Ngôn buông Chung Nguyên ra, lui về phía sau, mặt bình tĩnh nhìn Chung Nguyên.
Tôi đi tới cạnh Tiểu Kiệt, thì thào nói: “Chỉ đạo võ thuật tổ mình là ai thế, quỳ gối bái phục nha.”
Tiểu Kiệt mờ mịt nhìn hai người đang đánh nhau tung cả cỏ ven đường kia, lắc đầu nói: “Mình đâu có phân công chỉ đạo gì đâu.”
Tôi khiếp sợ, nhìn động tác như kiếm hiệp của hai người kia, nói: “Đừng nói vậy chứ, hai tên này nhìn như cao thủ ấy, nếu động tác nhanh hơn nữa là khỏi nhìn thấy gì luôn.”
Tiểu Kiệt chẳng biết làm sao, phe phẩy đầu: “Mình không biết, hôm qua nói với bọn họ chỉ cần làm bộ một chút là được rồi, dù sao đây cũng chỉ là tình yêu điện ảnh của mình thôi mà.”
Lúc này hai tên chuyên nghiệp kia đã đánh bất phân thắng bại, Chung Nguyên ấn Tô Ngôn xuống cỏ, đè lên người nó, sau đó đấm thẳng vào mặt, tôi nhìn mà hết cả hồn, như thật ấy … Cùng lúc đó, tôi lại thấy trong mũi Tô Ngôn chảy ra cái gì đó hồng hồng. Hai người đểu đỏ vằn mắt lên, y như thú hoang, nhìn vào thật đáng sợ.
Tôi vỗ vai Tiểu Kiệt, nói: “Đạo cụ lại là ai chuẩn bị vậy, đúng chỗ ghê, ngay cả máu cũng có nữa.”
Tiểu Kiệt có chút kích động: “Không … không có chuẩn bị cái đó …”
Tôi khờ ra, hình như có gì đó ly kì ở đây nha.
Đột nhiên phản ứng của Tiểu Kiệt thay đổi, quát to một tiếng: “Không được! Tách bọn họ ra, hai người này đánh nhau thật rồi.”
Thế là quần chúng vây xem chung quanh đồng loạt xông lên, tách hai người kia ra. Hai kẻ bị bạo lực thống trị đầu óc, dưới sự kiềm chế của quần chúng nhân dân mà vẫn còn giãy dụa, mặt mũi đỏ bừng nhìn nhau, may mà lực lượng nhân dân lớn mạnh, không để hai kẻ phá rối làm càn.
Tiểu Kiệt nắm thóp cổ tôi, nói: ‘Mộc Đồng, lên đi!” sau đó đẩy tôi ra giữa hai người kia.
Tôi vừa nguyền rủa nó, vừa kéo Chung Nguyên bỏ chạy. Thằng cha này cũng nể mặt, không thấy giãy dụa phản đối. Đương nhiên tôi thấy hắn như thế là biết điều a, dù sao tiếp tục đứng lại đó sẽ bị nhân dân xử phạt, chi bằng thừa dịp loạn lạc nhanh chân chạy trốn, để mọi chuyện cho Tô Ngôn giải quyết.Tôi và Chung Nguyên ngồi ở tiệm thuốc cạnh vườn hoa, tôi cầm thuốc, dùng bông gòn nhẹ nhàng thoa lên khóe miệng Chung Nguyên, miệng hắn bị xước một mảng, nhưng không nặng lắm, ngoại trừ chỗ đó thì không bị thương ở đâu nữa.
Chung Nguyên rên nhẹ, tôi dừng lại, hỏi hắn: “Đau hả?”
Chung Nguyên hơi nghiêng đầu: “Không đau.”
“Đau cũng phải chịu” Tôi tiếp tục giúp hắn thoa thuốc, nghĩ tới cảnh lúc nãy, không khỏi tò mò: “Làm sao lại thành đánh thực thế?”
Chung Nguyên hơi cong khóe miệng, động tác này làm động tới vết thương, làm hắn lại phải rên lên, hắn nhếch mày, trong mắt tỏa ra ý cười, đáp: “Không phải để diễn cho thật sao?”
Tôi bất đắc dĩ nhướn mắt: “Ngươi cũng chuyên nghiệp nhỉ?”
“Chứ sao” Chung Nguyên đáp lại, không hề thấy mình là người gây họa. Hắn hơn hé môi, đột nhiên hỏi: “Sao em không kéo Tô Ngôn bỏ chạy?”
“Ta biết đó nha, ngươi là người ra tay trước.”
Chung Nguyên sau khi bị tố giác không nói gì, đợi sau khi tôi thoa thuốc xong mới thấp giọng nói: “Cám ơn.”
Hắn đột nhiên lịch sự làm cho tôi thích ứng không kịp, cười ha ha nói: “Không cần cảm ơn, dù sao cũng là dùng thẻ của ngươi mua thuốc.”
Hai người lại rơi vào im lặng. Gió mùa thu thổi đến, mang theo hơi mát, tôi nhìn luống hoa cúc vàng ươm nở rộ cách đó không xa, trong lòng tự nhiên cảm thấy có cái gì đó nảy sinh, cái gì đó rất lạ.
Buổi tối học môn tự chọn buồn ngủ gần chết, nghe phát chán, tôi nằm dài trên bàn, cầm bút vẽ giun vẽ rắn lên tập, Chung Nguyên ở bên cạnh nhìn qua, phát hiện trong tập tôi chẳng có chữ nào, toàn giun bò loằng ngoằng, ra vẻ xem thường.
Tôi chỉ đành u ám nhìn lên trần nhà: “Nhàm chán quá mà.”
Chung Nguyên gật đầu: “Vậy làm chuyện gì có ý nghĩa hơn đi … Nếu không, chúng mình luyện kịch bản trước đi.”
Tôi xoay qua: “Đang đi học, luyện cái gì mà luyện.”
Chung Nguyên lấy kịch bản ra lật lật: “Theo như trong này.. ai chà, có một cảnh anh thừa dịp em ngủ lén hôn em nè.”
Tôi run cả người, ngượng ngùng nói: “Con nhỏ Tiểu Nhị này viết nhăng cuội!”
“Anh cảm thấy đâu có tệ” Chung Nguyên gấp kịch bản lại: “Vậy đi, chúng mình luyện tập một chút?”
Tôi cào cào tóc, bất đắc dĩ nói: “Làm đi, dù sao cũng là chuyện sớm muộn phải diễn.”
Chung Nguyên gật đầu, lại hỏi: “Vậy, em muốn anh hôn kiểu gì? Má, hay là … Môi nhỉ?”
Ak? Tôi không hiểu: “Trong kịch bản không nói à?”
“Không”
Dã man, thật khinh bỉ con quỷ Tiểu Nhị.
“Má đi, ta muốn giữ lại nụ hôn đầu tiên.”
Chung Nguyên cười rạng rỡ: “Nụ hôn đầu tiên của em mất lâu rồi.”
Tôi đột nhiên nhớ tới chuyện xấu xa Chung Nguyên đã làm trong kì nghỉ hè, nhất thời bực bội: “Cái đó không tính, chẳng đẹp đẽ!”
Chung Nguyên không thèm để ý sự bất mãn của tôi, nhẹ nhàng ấn đầu tôi xuống bàn: “Bắt đầu đi.”
Thế là tôi đành thu dọn cảm xúc lại, nằm lên bàn giả bộ ngủ, chờ Chung Nguyên hôn lên má.
Tôi nằm trên bàn, tự nhiên thấy khẩn trương, tim cứ dộng ình ình trong ngực, y như muốn nhảy ra ngoài. Tiếng thầy giáo giảng bài cùng tiếng nói cười xung quanh tựa như biến mất, tôi chỉ còn cảm thấy tiếng thở của chính mình, cùng với tiếng tim đập như trống trận. Tôi không ngừng tự an ủi, bình tĩnh, bình tĩnh, không phải là đụng chạm một tí thôi sao, là hiến thân cho nghệ thuật nha …
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được Chung Nguyên tiến tới gần, hơi thở của hắn phải vào trên mặt ngày càng rõ hơn, tôi cảm thấy hơi ngứa, còn nóng nữa, y như tẩu hỏa nhập ma, hơi thở cũng không còn đều nữa.
Chung Nguyên ở rất gần, gần tới nỗi tôi cảm nhận được từng nhịp thở của hắn, nhưng thật lâu mà hắn cũng không có động tĩnh gì, tôi nhắm mắt lại, cả người khẩn trương cực độ, chờ tới phát khùng mà chẳng thấy hắn tới. Rốt cục nhịn không được mà mở mắt.
Mặt của Chung Nguyên gần như dán vào mặt tôi, lúc này hắn đang nhìn tôi, ánh mắt hắn vừa đen vừa sáng, như viên ngọc trai đen trong bầu trời đêm, lông mi dài như hai cái bàn chải, chải ngứa cả lòng người. Nét mặt hắn dịu dàng, trên mặt thản nhiên không có biểu tình gì, ánh mắt thâm sâu, như hồ nước cuối thu.
Hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm tôi, không hề có ý rời đi, tôi cảm thấy không khí có phần ám muội, vừa định nói chuyện lại nghe thấy hắn thấp giọng nói: “Mặt em đỏ kìa.”. Lúc hắn nói lời này, mắt lại nhìn thẳng vào mắt tôi.
Mặt của tôi phát sốt đùng đùng, nóng bừng, hơn nữa có xu hướng còn gia tăng nhiệt độ.
Chung Nguyên hơi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn phớt lên má tôi. Tôi nín thở, trái tim hình như đã nhảy lên cổ họng.
Bờ môi của hắn mềm mềm, lạnh lạnh, nhưng mặt tôi chẳng nhờ thế mà hạ nhiệt tí nào, ngược lại còn nóng hơn trước.
Chung Nguyên ngồi ngay ngắn lại, một tay chống cằm, cười tủm tỉm nhìn tôi: “Mặt em sao đỏ tới vậy lận?”
Vô duyên, ngươi thử bị người khác dê coi? Tôi hơi ngượng, cũng lười tranh cãi với hắn, xoay mặt đi, nằm dài trên bàn, không để ý tới hắn nữa.
Chung Nguyên khoát tay lên vai tôi, lay nhẹ: “Làm sao vậy?”
Tôi né tránh hắn, vùi đầu không nói lời nào.
Tiếng nói của Chung Nguyên hình như cố nén cười: “Em xấu hổ hả?”
Câu này nói ra càng làm tôi bấn loạn, muốn chui luôn xuống bàn mãi mãi không bao giờ chui ra.
Chung Nguyên vô cùng tự cao tự đại, thở dài: “Đầu gỗ, không phải em thích anh đó chứ?”
Chương 34:
Chung Nguyên hỏi tôi: “Đầu gỗ, không phải em thích anh đó chứ?”
Tôi không thèm nghĩ gì độp lại ngay: “Nói nhảm, ta tự ngược mới đi thích ngươi.”
Đúng lúc này, thầy giáo trên bục giảng đột nhiên lên tiếng: “Hai bạn ngồi đằng sau đó, làm ơn chú ý một chút.”
Tôi lại càng thêm xấu hổ không thể tả.
Buổi tối lúc quay về, cái câu Chung Nguyên nói cứ lăn qua lăn lại trong não tôi: “Đầu gỗ, không phải em thích anh đó chứ?”
Không, đừng nói tôi thực sự thích hắn chứ? Như vậy là khủng bố đó …
Lúc giúp hắn tập luyện đã bị áp bức tới vậy, nếu thích hắn nữa thì không còn ngày tự do nào mất … Huống chi nếu tôi thích hắn mà hắn không thích tôi, thật sự rất mất mặt nha ><
Quan trọng nhất là, thẩm mỹ của tên này quái dị, ánh mắt lúc nào cũng hất lên trời, hắn coi thường mình còn chưa đủ, làm gì có chuyện thích mình chứ, nếu thật sự thích hắn vậy là tự lạc vào con đường tương tư đơn phương rồi.
Tôi nhớ lại tình huống lúc nãy, cuối cùng kết luận: một cô gái bị một tên con trai dê một tí đương nhiên phải ngượng, liên quan gì tới chuyện thích hay không thích?
Nghĩ tới đây, tảng đá đè trong lòng tôi mới được buông xuống, an tâm đi vào giấc ngủ.
Gần đây có một chuyện rất phiền phức.
Môn thể dục kì này của tôi là tennis, một người có đầu óc mà từ tiểu não tới tuyến yên đều không được phát đạt như người thường, tôi học cái môn này thiệt là vất vả. Mấu chốt là, giáo viên thể dục là người rất nghiêm túc, cuối tuần sẽ kiểm tra phát bóng, nếu biểu hiện không tốt sẽ bị trừ điểm.
Tôi vì chuyện này mà cơm không ăn nước không uống, vô cùng buồn bã. Sau khi Chung Nguyên nghe tôi tố khổ, vỗ vỗ vai tôi, bình tĩnh nói: “Anh dạy cho em.”
Tôi đột nhiên nhớ ra, lúc hắn còn thuê tôi cùng theo hắn luyện tập, trong các hạng mục hình như có tennis, nhưng sau đó do cả ngày tôi bị hắn lôi đi chạy bộ rồi đi tự học, làm cho tôi oán hận thâm sâu, nên hắn cũng không kéo tôi đi luyện mấy cái khác.
Thế là tôi hưng phấn lôi kéo cánh tay Chung Nguyên, nịnh nọt cười: “Chung Nguyên à, ngươi rất thần kì nha.”
Chung Nguyên được khen, đắc ý cười, nói: “Thế báo đáp anh thế nào đây?”
Lợi dụng, đúng là tên này không tốt được mà, có điều là người biết lấy ơn trả ơn, tôi cũng đành nói: “Ngươi nói sao thì làm vậy.”
Chung Nguyên suy nghĩ trong chốc lát, rộng lượng phất tay: “Quên đi, cuối tuần theo anh đi hái hoa, hái trái cây đi.”
Tôi không khỏi cảm thán, Chung Nguyên à ngươi cũng thanh cao gớm. Nhưng, tôi gãi gãi đầu, khó hiểu hỏi hắn: “Ngươi không phải đóng phim à?”
Chung Nguyên không chút để ý đáp: “Vết thương trên mặt Tô Ngôn chưa lành, tạm thời không quay được.”
Dã man, Chung Nguyên, ngươi ra tay quá độc ác.
Chung Nguyên mặc một bộ đồ thể thao trắng từ trên xuống dưới, cổ tay còn có một cái vòng bao tay màu xanh dương, thoạt nhìn rất hiên ngang oai hùng. Hắn đứng trên sân tennis, những sinh vật giống cái trong phạm vi có thể nhìn được xung quanh đều nhất loạt quay về phía hắn, quả nhiên, mấy nàng này đều không phải là thành viên hội tennis, chậc, thật ra mình cũng vậy mà.
Chung Nguyên bị mấy chục cặp mắt lang sói theo dõi mà không hề nao núng, hắn bình tĩnh nắm vợt, chậm rãi làm mẫu, vừa giảng giải cho tôi: “Thân nghiêng về phía sau khoảng 45 độ, chú ý bảo trì cân bằng, cánh tay vươn theo hướng nghiêng của thân, vợt song song với góc độ của cơ thể, sau đó hươ vợt, chú ý quay mặt vợt về phía trước, lúc đánh chú ý dùng lực cánh tay chứ đừng dùng cổ tay hay bắp tay, nếu không rất dễ bị thương, sau khi đánh xong đừng dừng ngay lại, cứ tiếp tục theo quán tính đánh ra của vợt … Đừng có đứng ngốc ra đó, em làm thử đi.”
Chung Nguyên nói mấy câu y chang giáo viên thể dục, tôi nghe hiểu chứ bộ, chỉ có điều không làm được thôi. Lúc này tự dưng tôi còn thêm chút hồi hộp không đâu, cầm lấy vợt mà phát hiện mình cầm còn không vững.
Chung Nguyên lắc đầu, kiểu bó tay: “Anh cũng bái phục em thiệt, học lâu như vậy ngay cả cầm vợt cũng không đúng cách?”
Tôi xấu hổ, thay đổi cách cầm vợt, thế quái nào mà nắm cứ không được tự nhiên.
Chung Nguyên thở dài, vứt vợt trong tay, tiến lại gần cầm lấy tay tôi chỉ cách giúp tôi nắm vợt đúng phương pháp, vừa chỉ vừa nói: “Sao tay em nhỏ quá vậy.”
Tôi nhìn những ngón tay thon dài mượt mà của hắn, tự nhiên trong lòng có chút vui vẻ.
Tôi lại cảm thấy trái tim bé nhỏ của mình hình như lại không chịu nằm yên, hít thở cũng khó khăn. Chung Nguyên không thấy tôi có chút khác thường, hắn giúp tôi đứng lại chó đúng tư thế xong, giơ tay gõ đầu tôi, cười nói: “Em mải nghĩ cái gì vậy?”
“Không, không có” Tôi xấu hổ lắc lắc đầu, lui về sau vài bước, nắm vợt hươ lung ta lung tung.
Chung Nguyên khoang tay đứng yên nhìn tôi, đợi tới lúc tơi hươ chán chê rồi mới nói: “Thế nào?”
Tôi cúi đầu, thở hồng hộc: “Mệt”
Chung Nguyên lại hớn hở khi thấy người khác gặp họa: “Ai bảo không nghe lời anh.”
Tôi làm mặt xin xỏ, đáp: “Ta học thì không sao, nghe thì hiểu đó, tới lúc làm thì y như chuyện nào ở đâu ấy.”
Chung Nguyên đi tới, hắn nắm lấy tay cầm vợt của tôi, đột nhiên kéo mạnh tôi vào lòng!
Tôi khờ người ra, tình huống quái gì đây?
Chung quanh truyền đến tiếng hét chói tai của con gái, tôi thất kinh ngẩng đầu nhìn Chung Nguyên, nhưng lúc này hắn không cúi đầu, tôi chỉ nhìn thấy cằm hắn mà thôi. Tôi khẩn trương, hai chân như nhũn ra, nuốt nước miếng khan, nói: “Ngươi …”
Tiếng nói không lạnh không nóng của hắn truyền tới: “Anh giúp em làm đúng động tác, có ý kiến gì hả?”
Đầu óc tôi trống rỗng, máy móc đáp: “Không, không có ý kiến.”
Chung Nguyên một tay nắm ta cầm vợt của tôi, một tay đỡ vai. Hắn kéo cánh tay tôi, điều khiển cơ thể tôi hơi xoay về phía sau một chút, tôi không tự chủ được cứ thế bước theo, được hắn khích lệ: “Đúng rồi, chính là như vậy.”
Sau đó hắn chỉnh cánh tay tôi: “Cánh tay đừng duỗi thẳng, duy trì góc độ như vậy mới dễ … Đúng, chính là vậy đó, Đầu Gỗ, em làm tốt lắm.”
Muốn bấn cũng không bấn được, thế nào là tôi làm tốt, từ đầu tới cuối là hắn đỡ cho ấy chứ.
Chung Nguyên cầm tay tôi, chậm rãi vung lên trước, động tác thật linh hoạt. Làm xong động tác này, hắn cúi đầu hỏi tôi: “Học được chưa?”
Tôi: “…”
Hơi thở của Chung Nguyên phả vào cổ tôi, làm cổ nhất thời có cảm giác nóng nóng, không tự nhiên rụt cổ lại.
Chung Nguyên vẫn duy trì tư thế vung vợt như lúc nãy, không hề cử động. Tôi thấy kì kì, ngẩng đầu nhìn hắn. ánh mắt hắn sáng rực, có một kiểu nhìn như xuyên qua tất cả mọi thứ, hòa tan tất cả mọi thứ. Tôi không dám nhìn hắn trực diện, thế nên đành cụp mắt xuống không nhìn nữa.
“Đầu gỗ” Chung Nguyên nhẹ giọng gọi tôi: “Em không chuyên tâm chút nào hết.”
Tôi cúi đầu, không biết trả lời làm sao.
“Em đúng là thích anh thiệt hả?”
Tôi: “…”
Chung Nguyên cười nhẹ: “Nếu là thật anh cũng không để ý đâu mà.”
Tự nhiên trong lòng tôi dấy lên cảm giác bực bội khó hiểu: “Cảm ơn, tự cao tự đại vừa thôi.” Nói xong, tôi vùng vằng giãy ra, cầm vợt quay đầu bỏ đi.
Chung Nguyên chạy lên chặn tôi lại, thiếu chút nữa tôi lao đầu vào lòng hắn, hắn cúi đầu nhìn tôi: “Giận hả?”
Tôi cụp mắt: “Làm sao dám”
Chung Nguyên cười: “Nói đến cùng thì chỉ có anh bắt nạt em thôi hà.”
Tôi bất mãn: “Ngươi lúc nào cũng áp bức ta”
Chung Nguyên vỗ vai tôi: “Được rồi mà, anh hay nói đùa thôi mà.”
Tôi cúi đầu, rầu rĩ nói: “Không sao”
Tôi cũng chẳng biết tại sao mình tự nhiên nổi giận, lại càng không hiểu tại sao sau khi nghe Chung Nguyên giải thích, trong lòng lại có cảm giác mất mát.Buổi tối, Nhất Nhị Tam Tứ ở trong kí túc xá tán gẫu, tôi hỏi tụi nó: “Hai người đang vui vẻ nói chuyện, tự nhiên có một người tức giận bỏ đi là tại sao?”
Tứ cô nương đáp: “Bị nói trúng chỗ đau.”
Tiểu Nhị phụ họa: “Tứ Tứ nhà ta đúng là thấu hiểu nha.”
Tôi có chút mơ hồ, đau, chỗ đau?
Lão Đại hiền lành xoa đầu tôi, hỏi: “Tam đầu gỗ, có vấn đề về tình cảm hả, nói ra để mọi người phân tích nào?”
Tôi giả bộ bình tĩnh lắc đầu: “Không có.”
Nhưng trong lòng thì không hề bình tĩnh chút nào. Nếu – là tôi nói nếu thôi – nếu hôm nay tôi giận Chung Nguyên là vì hắn nói trúng chỗ đau, ak ak, chỗ đau, nói cách khác thì là mà, tôi thật sự th … thích hắn?
Trời ơi, cái mệnh đề này có thể làm con người ta rụng từng khúc xương nha!!!
Nếu thật là như vậy, cũng có thể giải thích tại sao khi nghe Chung Nguyên nói hắn chỉ đùa thôi mà tôi lại thấy mất mát … ak ak, không nhẽ tôi thích hắn thiệt sao trời?
Tôi nghĩ lại mấy ngày gần đây, hễ khoảng cách của Chung Nguyên gần tôi là tim đập chân run đầu óc trống rỗng, tôi ở gần hắn cứ y như người bị đánh thuốc mê à … Còn hay nghĩ tới hắn nữa chứ, lúc nào cũng nghĩ …
Tôi chưa từng có cảm giác như vậy, lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống của mình tràn ngập sự tồn tại của một người, nếu người đó không ở bên cạnh sẽ tự nhiên nhớ tới, nghĩ xem người đó đang làm gì, nghĩ tới chuyện trước đây của người đó, nghĩ nghĩ nghĩ, thời giờ cứ thế trôi qua. Tôi suy nghĩ tới chỗ này thường tự kết luận, là do hay bị Chung Nguyên áp bức bóc lột, hình thành phản xạ có điều kiện, bây giờ có vẻ như là do tôi động lòng xuân ư? >_<
Đủ loại dấu hiệu cho thấy, tôi, Mộc Đồng, hình như là thật sự đã thích Chung Nguyên.
Kết luận làm làm tay chân tôi luống cuống, trời ơi, chẳng lẽ anh danh nhất thế của Mộc Đồng này lại bại trong tay Chung Nguyên sao?
Tôi nghĩ tới khả năng Chung Nguyên thích tôi, đáp án là: NO
Hắn luôn nhìn cao như vậy, người theo hắn có biết bao cô xinh, tôi chỉ là bụi cỏ nhỏ trong một đám hoa to, trừ bị giẫm đạp thì có vẻ không có đất diễn gì khác. Huống hồ địa vị của hai chúng tôi ngay từ đầu đã không đúng rồi, tôi vĩnh viễn là giai cấp bị bóc lột, mâu thuẫn của hai chúng tôi xưa nay là mâu thuẫn giai cấp, hai người nếu nảy sinh cảm tình, thì là cảm tình giữa giai cấp tư sản và giai cấp vô sản nha … Cái này là không – có – khả – năng!
Nhưng vấn đề hiện tại là, giai cấp vô sản lại thích giai cấp tư sản mất rồi …
Tôi hận muốn cắn răng luôn, sao chính mình lại điên rồ thế không biết, thích ai không thích, lại đi thích Chung Nguyên chuyên lấy việc bóc lột người khác làm nhiệm vụ của mình???
Tôi tiến hành tự phê bình nghiêm khắc một lần, muốn biết rốt cục là tôi thích anh ấy ở điểm nào. Rút cục vẫn không tài nào hiểu được tại sao lại thích anh ấy, vì cái gì mà thích anh ấy. Cả người Chung Nguyên chẳng có điểm nào tôi thích cả, ngoại trừ vẻ ngoài càng ngắm càng đẹp kia. Nhưng đẹp trai có ăn được đâu, với lại ai cũng biết mà, mấy tên đẹp trai da trắng là sinh vật không an toàn nhất trên thế giới này >_<
Tôi đành bất lực hỏi Nhất Nhị Tứ, tại sao tụi nó lại thích một ai đó.
Lão Đại trả lời: “Bởi vì người đó tốt với tao.”
Tiểu Nhị trả lời: “Đừng hỏi tao, tao chỉ thích máy tính thôi.”
Tứ cô nương trả lời: “Bởi vì tao xui xẻo.”
Tôi nghĩ kĩ, phát hiện Tứ cô nương nói rất chính xác, tại sao tôi lại thích người đó? Bởi vì xui xẻo gặp phải, lại còn phải vướng mắc không dứt ra được.
Sau khi nghĩ thông suốt vấn đề này, tôi càng thêm buồn bực. “Xui xẻo” là chuyện tôi không kiểm soát được, nói cách khác, chuyện thích hay không thích Chung Nguyên cũng không phải chuyện tôi có thể thay đổi được … Một kết luận bi kịch quá đi!
Tôi tự đấu tranh trong lòng, vấn đề chủ yếu là rốt cục có nên cho Chung Nguyên biết chuyện tôi thích anh ấy hay không. Tôi cảm thấy, anh ấy mà biết chuyện này, chắc chắn là cười tới khờ người luôn cho coi, không chừng còn cười nhạo tôi; hoặc là vì ngại mà tạo khoảng cách với tôi, hai người càng lúc càng xa, tôi chỉ có thể nhìn theo bóng anh mà thôi … Cả hai tình huống này tôi đều không muốn nghĩ tới, quên đi, tạm thời chưa cho hắn biết, cứ giả bộ như không có gì là tốt rồi.
Tóm lại, tôi nghĩ nếu anh ấy biết tôi thích anh ấy, chắc là tôi sẽ bị áp lực dữ lắm …
Tổng kết lại: tôi thực sự đã thích Chung Nguyên, hơn nữa còn tự nhiên mà thích, tuy rằng không có cách nào thay đổi được, nhưng tôi sẽ giữ kín bí mật này, không cho anh ấy biết.
Suy nghĩ thấu đáo xong, tôi nơm nớp lo sợ mà đi ngủ.
Mùa này cũng chỉ còn cây táo là ra quả mà thôi, tôi với Chung Nguyên sáng sớm bắt taxi đi hơn một tiếng mới tới được vườn cây Lục Viên.
Vườn Lục Viên là một khu du lịch ngắm cảnh đồng thời cho phép hái trái cây, nghe nói còn có một vườn thí nghiệm, trồng thử loại quả gọi là Hồng Phú Sĩ, sử dụng kĩ thuật tiên tiến của Nhật, hơn nữa hoàn toàn trồng bằng hữu cơ, không dùng phân hóa học. Đương nhiên giá cũng đắt điên đảo, dĩ nhiên cũng có một cơ số người luôn coi tiền như rác, nguyện ý đưa cổ ra cho cắt, ví dụ Chung Nguyên.
Khi chúng tôi đi vào vườn, cảnh tượng thực sự là hoa mắt. Những trái táo to đỏ, chín mọng đậu chen chúc trên cành, giống như những chùm đèn lồng màu đỏ. Trái ra rất nhiều nên cây táo cũng không đỡ nổi, phải dựng sào chống bớt sức nặng.
Đứng trên cao phóng tầm mắt nhìn lại, cả khoảng không gian màu đỏ đập vào mắt, có cảm giác đứng trong biển lửa, rất tráng lệ.
Tôi hú lên một tiếng, cuồng chân chạy vào vườn táo, sờ chỗ này một cái, vỗ chỗ kia một cái, chạy vòng quanh gốc cây, rất đắc ý.
Chung Nguyên không phát điên như tôi, anh đứng cách đó không xa, giơ di động chụp ảnh lại.
Phát tiết một lúc, tôi cầm một cái rổ, bắt đầu hái táo. Những cây táo xanh tươi, mạnh mẽ vươn lên, làm cho tâm tình con người cũng tốt hơn. Tôi hái được một rổ đầy thì ngừng lại, ngồi phịch dưới tàng cây gặm táo. May là Chung Nguyên chu đáo, mang theo cả dao gọt hoa quả.
Quả táo đầu tiên còn chưa gọt xong đã bị Chung Nguyên giựt mất, vì anh ấy là người bỏ vốn cho buổi hái táo này nên tôi cũng không dám nói gì.
Chung Nguyên chậm rãi ăn nửa trái táo, liền bỏ qua, sau đó nằm dưới gốc cây nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tôi ở bên cạnh vừa ăn táo, vừa thưởng thức tranh mỹ nam ngủ giữa mùa thu.
Cỏ dưới chân Chung Nguyên rất rậm rạp, có chút úa vàng. Có mấy cọng cỏ che mất một phần khuôn mặt anh, từ góc của tôi nhìn qua, chỉ có thế thấy cái trán với mũi thôi, uhm, có câu nói thế nào ấy nhỉ, một vẻ đẹp mơ hồ à?
Nắng mùa thu xuyên qua lá cây chiếu lên người anh, từng chấm nhỏ, giống như một tấm áo dát kim mỏng phủ lên người, hoa lệ thoát trần, giống y như thẩm mỹ cao của người này vậy.
Ngực Chung Nguyên phập phồng, dần dần thở đều, đã ngủ rồi.
Tôi nuốt nước miếng, âm thầm tới gần …
Trước kia tôi vẫn không hiểu tại sao trong mắt tôi, Chung Nguyên lại càng ngày càng trở nên đẹp trai, bây giờ thì rõ rồi, bởi vì tôi thích anh ấy, người yêu trong mắt hóa thành Tây Thi, chắc là nói ý này hả? Mấy ngày hôm trước tôi thử so Chung Nguyên với Lục Tử Kiện một chút, hi vọng có thể cứu vớt linh hồn lầm lạc của mình, nhưng đáng buồn thay, tôi lại càng thấy Chung Nguyên đẹp trai hơn Lục Tử Kiện … Hóa ra anh ấy không chỉ áp bức bóc lột tôi mà còn vặn vẹo luôn thẩm mỹ của tôi nữa >_<
Ngay lúc này, đối diện với mĩ nam mà tôi mong muốn, rốt cục tôi không thể khống chế mình, càng lúc càng tiến tới gần.
Khuôn mặt Chung Nguyên an tĩnh, hơi thở nhè nhẹ, yên lành tiến vào giấc ngủ. Tôi ghé vào cạnh anh, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt lông mi, lầm bầm: “Còn dài hơn của mình.”
Tôi lại to gan kéo kéo lông mi, nói: “Lông mi này mà không nhăn mặt nhăn mũi là đẹp lắm nè.”
Kế tiếp tôi bình phẩm tới mắt mũi tai một lúc, sau đó thì tới môi … Một ý nghĩ gian ác nhất thời nhen nhóm trong lòng.
Nghe đồn, nghe đồn, lúc người ta ngủ có thể vụng trộm dê một chút …
Tôi bị ý tưởng kinh dị này hù một phen, hình như … không hay lắm à?
Nhưng mà ai cũng thích làm chuyện này mà …
Cứ như làm chuyện lén lút ấy …
Không sao, trong TV đều thế mà …
Thế là không quang minh lỗi lạc …
Quang minh lỗi lạc thì tôi không dám mà …
Cũng có đạo lý ha …
Hơn nữa nụ hôn đầu tiên của tôi là bị người này cướp mà, bây giờ là lúc báo thù nha …
Ak
Tôi đẩy nhẹ Chung Nguyên, gọi nhỏ: “Chung Nguyên? Chung Nguyên?”
Chung Nguyên hơi cựa mình, không tỉnh lại.
Thế là tôi ngừng thở, tiến sát mặt lại gần, y như trộm. Tim đập như trống trận, chắc sắp tới lúc ngừng đập luôn quá.
Tôi để sát môi vào, càng ngày càng gần, sắp chạm tới môi Chung Nguyên …
Nhưng đúng vào lúc này, một việc ngoài ý muốn xảy ra.
Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? - Tửu Tiểu Thất