A house without books is like a room without windows.

Heinrich Mann

Download ebooks
Ebook "Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hà Cindy
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 442 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:32:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 20
racy nghiến răng kèn kẹt. Bàn tay nắm chặt lại, mắt sắc lạnh nhìn nó. Nó thì vẫn đang ngơ người chẳng hiểu gì cả.
Amy mỉm cười. Bỗng cô cảm thấy lồng ngực hơi nhói rồi càng ngày càng đau hơn. Mồ hôi trên trán cô lấm tấm từng hạt. Không lẽ bệnh của cô lại tái phát. Siết chặt tay, cố chống cự, cô đứng dậy cười gượng xin phép đi WC.
Tracy cười khẩy rồi đi theo sau AMy. Nó thấy sắc mặt hai người này có vấn đề cũng vội chạy theo sau.
Amy dốc một nắm thuốc trong lọ ra tay rồi đổ vào mồm. Cô thở dốc. Bất chợt Tracy mở cửa bước vào đứng khoanh tay mặt khinh khỉnh nhìn Amy.
- Cô nghĩ có thể gán ghép được cô ta với Steven sao?
Amy hơi sững người trước câu nói của Tracy. Thì ra cô ta đã biết, vậy thì cũng chẳng cần dấu làm gì nữa. Amy lấy lại tinh thần, vuốt tóc lên cười khẩy nhìn Tracy.
- Không cần tôi trả lời cô cũng biết mà!
- Mày nên biết điều và khôn ngoan chút đi! Mày cũng biết tao là ai rồi đấy! Nếu mày dẹp ngay cái ý nghĩ gán ghép con Aliss cho Steven thì có thể tao sẽ cứu được cái bệnh của mày đấy!
Câu nói của Tracy vừa thốt ra, một điệu cười vang lên từ Amy. Tracy nhíu mày.
- Cô nên ăn nói lịch sự chút đi. Cô nghĩ với cái gia cảnh nhà tôi thì không cứu được bệnh của tôi sao? Cô nghĩ cô đang uy hiếp ai đấy? Nên nhớ là chỉ cần một lời nói của tôi...... mọi cơ nghiệp của nhà cô....... sẽ sụp đổ hoàn toàn!
Tracy chợt lạnh người. Cô cảm thấy người con gái này toát ra vẻ gì đáng sợ. Đứng trước người con gái này cô dường như trở nên nhỏ bé hơn.
Vừa đẩy cửa ra, nó cảm thấy trong phòng vệ sinh có một không khí căng thẳng bao trùm. Ánh mắt của hai người con gái trước mắt như đang muốn giết nhau vậy. Nhìn mà cảm thấy rùng mình.
- Mày đừng có mà lên giọng. Tao chắc chắn sẽ dành được Steven! Mày nghĩ mày còn đủ sức để gán ghép con nhỏ đó với Steven sao? Với cái bệnh tim của mày thì có thể chết bất cứ lúc nào, mày biết điều đó mà!
"Đoàng.... Đoàng
". Sao giữa trời quang lại có sấm chớp thế này. Nó vừa nghe thấy gì chứ! Bệnh tim sao? Amy bị bệnh tim sao?
Amy khi nghe đến hai chữ
"bệnh tim
", ánh mắt buồn rượi rượi. Nhưng vẫn đủ bình tĩnh để đáp lại Tracy.
- Đúng! Tôi biết chứ! Nhưng cô cũng đừng mong sẽ dành được Steven! Cô cũng biết mà! Tôi.... là một con rắn độc!
- Hahaha! - lại một điệu cười nữa nhưng lần này là từ Tracy - Mày chỉ là một con bị bệnh tim sắp chết mà dám lên mặt sao? Tao sẽ dành được Steven! Mày cứ cố gắng giúp con nhỏ đó nốt quãng đời còn lại đi nhé!
"C H Á t....
". Một cái tát từ tay nó giáng xuống khuôn mặt xinh đẹp của Tracy. Tracy ôm mặt trợn tròn mắt nhìn nó. Cả Amy cũng ngạc nhiên nhìn nó đang đứng trước mặt mình.
- Cái tát này là dành cho những gì cô vừa nói lúc nãy! - mắt nó lạnh như băng, ánh mắt sắc lên.
- Mày.... - Tracy định nói gì đó nhưng.....
"C H Á T....
". Lại một cái tát nữa từ tay nó giáng xuống mặt Tracy. Tracy run run ôm mặt quắc mắt nhìn nó.
- Cái này là tát hộ Amy! - mắt nó vẫn vậy, giọng nói vẫn không thay đổi.
"C H Á T.....
". Một cái tát nữa xuống mặt Tracy.
- Còn cái này...... là để đáp lại những gì cô nói về tôi!
- Mày..... - Tracy dường như không chịu được lao đến định đánh nó nhưng nó đã kịp giữ lấy tay Tracy.
- Đừng để tôi tát cô lần thứ 4! Xem lại cái thái độ của cô đi!
Nói rồi nó kéo tay Amy đi khỏi phòng WC. Đi đến nửa cầu thang nó dừng lại. Amy ngồi thụp xuống khóc. Nó quay lại ngồi xuống đối diện Amy, nhẹ nhàng an ủi cô.
.::::::::::::.
Lại một ngày nữa trôi qua nó phải ở nhà một mình. Tự cảm thấy mình là tù nhân của hắn thì đúng hơn. Mở điện thoại lên, 3 cuộc gọi nhỡ của Ray, một tin nhắn từ Amy rủ đi shopping. Có vẻ sau ngày hôm qua giữa nó và Amy đã thân thiết hơn hẳn. Nhưng mà hôm nay tự dưng nó lại muốn ở nhà nên từ chối Amy. Nhớ ra Ray cũng vừa gọi ình, nó bấm số Ray gọi lại.
- Alo! Alissa hả!
- Vâng, em đây! Lúc nãy anh gọi gì em?
- À ừm, anh định hỏi xem hôm nay em có rảnh không? Anh qua đón đi chơi! - ray nói lấp lửng làm nó phì cười.
- Em rảnh!
Mắt Ray sáng lên như vớ được vàng.
- Vậy anh qua đón em luôn nhé!
- À ừ!
Ray cúp máy, vội vàng mặc quần áo rồi phóng xe đến đón nó.
Chỉ vài phút sau đã thấy Ray đứng dưới cổng. Nó không hiểu Ray ăn gì mà đi nhanh đến thế.
Nó mặc vớ tạm cái váy màu xanh trên ghế mặc rồi chạy xuống xe Ray. Ray thấy nó liê nở một nụ cười tươi.
- Bây giờ mình đi đâu anh?
- Ừm, đi ăn đã nhé! Anh đói quá! - Ray đưa tay lên xao xoa bụng, mặt nhăn lại.
Nó lại một lần nữa phì cười vì cái tính trẻ con của Ray. Gần 30 rồi mà vẫn thế, thảo nào mãi chưa kiếm được cô nào. Nó gật nhẹ đầu rồi lên xe.
....
Biết ngay là thể nào Ray cũng đưa nó đến nhà hàng ăn mà. Ray làm gì mà chịu ăn mấy hàng quán ở vỉa hè. Vừa đặt người ngồi xuống ghế đã có mấy em bàn bên ngó đầu sang cười nói với Ray.
- Trời ơi anh Ray! Lâu lắm mới gặp anh!
- Ừ, dạo này anh bận quá nên không đến đây ăn thường xuyên được!
Có vẻ như Ray cũng đào hoa nhỉ. Đi đâu cũng có mấy em chân dài nối gót theo sau. Nó cười thầm. Nhìn bao quát nhà hàng cũng có vẻ rộng rãi và quy mô. Đúng là Ray mà chọn thì phải
"hoành tá tràng
" rồi. Nhưng mà nhiều khi nó thấy Ray có vẻ hơi điệu thì phải. Đầu tóc lúc nào cũng được vuốt ngược lên, bóng lộn. Quần áo thì luôn được là phẳng phiu. Nói chung mọi thứ Ray mặc trên người đều tượm tất và bóng loáng cả. Đó chỉ là suy nghĩ của nó chứ không dám nói ra, sợ Ray phật ý.
Sau một hồi nói tiếp chuyện mấy em chân dài, Ray cũng quay sang nó.
- Em ăn gì?
- Em gì cũng được - nó cười.
Vậy là theo yêu cầu của Ray thì sẽ ăn toàn các món hải sản. Chậc, gọi nhiều vậy chắc mắc lắm đây. Mà hôm nay nó lại không mang tiền theo người.
Dường như nhận ra sự bối rối của nó, Ray cười nhẹ.
- Em không phải lo! Nhà hàng này là của bố anh mà!
- Hả? Nhà hàng này của bố anh?
Nó biết là nhà Ray giàu nhưng cũng không ngờ là lại có cả một nhà hàng to thế này. Không biết nhà hắn có giống thế này không nhỉ.
Lại nghĩ đến hắn nữa rồi. Dạo này cái tên Steven xuất hiện trong đầu nó nhiều hơn thì phải. Cứ nhìn thấy cái gì là nó lại nghĩ đến hắn. Thôi không nghĩ nhiều nữa.
Bất chợt một dáng người quen thuộc đi ngang qua nó. Nó khựng người trong giây lát rồi tự cười khẩy chính mình. Mày điên rồi Aliss, hắn đâu có gì là quan trọng đâu chứ sao mày lại tự ảo giác vậy. Nó cố gắng cười nói với Ray để quên đi cái chuyện lúc nãy.
- Em ơi! - người con trai ngồi bàn sau lưng nó gọi phục vụ.
Khoan đã, cái giọng nói này rất quen. Không lẽ...... Mặt nó tái mét lại.
Ray cũng nhận ra sự khác lạ trên mặt nó. Nhìn ra đằng sau, đập vào mắt là khuôn mặt hắn cùng Tracy. Thảo nào mà nó hoảng vậy. Cậu cũng không ngờ nó lại sợ hắn đến vậy. Thôi thì đằng nào cũng lộ, cho lộ luôn đi.
Ray đứng lên, bước về phía bàn của hắn với Tracy không quên kéo theo nó. Nó ngạc nhiên nhìn Ray.
- Ồ! Cậu và Tracy cũng ở đây sao?
Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin - Hà Cindy