Phần thưởng cho sự chịu đựng gian khổ chính là những kinh nghiệm bạn thu được.

Aeschylus

Download ebooks
Ebook "Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hà Cindy
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 442 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:32:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
ó đi đến bar. Ngồi nhìn mọi người nhảy, nó uống rượu, nhưng không nhiều, nó không có cái quan niệm, cứ khi nào nào buồn là phải uống thật nhiều rượu để quên. Chỉ là vài chén rượu nhỏ, không mạnh.
- Cô đang buồn? – anh chàng vừa làm cocktail bên trong quầy vừa hỏi nó.
Nó hơi bất ngờ khi có một chàng trai chủ động làm quen. Nhưng ngay lập tức lại chuyển về tâm trạng như ban đầu.
- Có thể nói là vậy? – lại là một nụ cười nhạt, nhưng lần này là ở trên môi nó.
Nó xoay xoay ly rượu. Anh chàng kia đặt một ly cocktail màu đỏ trước mặt nó. Nó ngạc nhiên hết nhìn anh chàng kia rồi lại nhìn xuống ly cocktail.
- Nếu cô buồn thì uống cái này đi, cô là người đầu tiên được thử thí nghiệm mới của tôi đấy – anh chàng khoanh hai tay nhìn nó.
Nó nhướn mày, không hiểu anh chàng kia có ý gì mà lại nhiệt tình đến thế. Nó nhấp một ngụm, cảm thấy đăng đắng ở đầu lưỡi rồi dần dần ngọt hơn. Bỗng dưng cảm thấy thú vị với loại cocktail này.
- Tên loại cocktail này là…..? - nó hỏi anh chàng vừa pha cho nó ly cocktail này.
Anh chàng kia mỉm cười nhìn nó.
- Start Love, bắt đầu một tình yêu luôn có sự cay đắng nhưng lại luôn rất ngọt ngào, cô thấy cái tên này đúng chứ? – anh chàng kia cầm ly cocktail đỏ trên tay xoay xoay.
Nó mỉm cười, đúng, bắt đầu một tình yêu luôn có cả sự cay đắng và ngọt ngào.
- Rất đúng – xòe tay ra trước mặt chàng trai kia – em là Alissa, rất vui được làm quen với anh.
Anh chàng kia cũng bắt tay lại và mỉm cười.
- Còn anh là Ray, rất vui được gặp em.
Màn chào hỏi kết thúc, nó lại rơi vào tâm trạng như ban đầu.
- Nhìn em giống như đang thất tình? – Ray cố tình bắt chuyện.
Nó cười nhạt.
- Có thể coi là như vậy.
Sàn nhảy bắt đầu thưa hơn rồi dần dần không còn một ai, tiếng nhạc thập thình ban nãy bây giờ được thay bằng bài You raise me up. Tâm trạng nó ngày một nặng nề hơn khi nghe bài này.
- Em ko biết đâu. Con trai….. yếu đuối hơn con gái rất nhiều. Họ không phân biệt được tình cảm của mình ngay được – Ray nói, ánh mắt nhìn xa xăm về một nơi nào đó – chỉ có khi có một người con gái kéo họ dậy…. thì họ mới có thể là chính mình…. mới có thể đứng trên đỉnh núi mà công khai người con gái mình yêu, vì vậy,đng vội vàng kết tội anh ta khi chưa biết anh ta đối với mình là như thế nào.
.
.
.
.
.
When I am down and, oh my soul, so weary (Khi anh nản lòng và tâm hồn anh rã rời)
When troubles e and my heart burdened be (Khi khó khăn ập đến và trái tim nặng trĩu)
Then, I am still and wait here in the silence (Khi đó, anh bất động và chờ đợi trong im lặng)
Until you e and sit awhile with me (Cho tới khi em đến và ngồi với anh)
You raise me up, so I can stand on mountains (Em nâng đỡ anh, vì vậy mà anh có thể đứng trên những đỉnh núi)
You raise me up, to walk on stormy seas (Em nâng đỡ anh, để anh có thể đi trên biển, giữa trời giông bão)
I am strong, when I am on your shoulders (Anh mạnh mẽ khi anh được dựa vào vai em)
.
.
.
.
.
Giai điệu bài You raise me up vẫn đều đều vang lên kéo cả nó và Ray vào im lặng. Start Love, có thật là như Ray nói không?
+++++++++
- Cũng khá muộn rồi, để anh đưa em về - Ray đứng dậy chuẩn bị đồ đạc đi về
- Không cần đâu, em tự đi được
- Ngoài đường bây giờ nhiều thành phần nguy hiểm lắm, con gái đi một mình vào ban đêm không sợ sao?
- Chứ đi cùng một tên con trai lạ hoắc lạ huơ thì không nguy hiểm chắc – nó bật cười – em đùa vậy thôi chứ ai làm gì được em.
- Em học võ à??? – Ray hỏi với ánh mắt thán phục.
- Hì, vâng.
- Nhưng mà dù sao anh cũng muốn biết nhà em, có gì lần sau đến rủ em đi chơi – Ray kiếm cớ đưa nó về nhà.
- Thế cũng được.
Nói rồi, Ray kéo tay nó ra xe. Vứt cho nó cái mũ bảo hiểm, nó loạng choạng bắt lấy.
- Đội cái đó vào, em mà có chuyện gì là anh không chịu trách nhiệm đâu – Ray cười.
- Vậy còn anh?
- Anh không cần – lại một nụ cười xuất hiện trên môi Ray làm mặt nó đỏ bừng. Phải công nhận Ray rất đẹp trai, thảo nào bar lắm con gái đến vậy.
Lên xe, vì lí do “anh lái xe rất nhanh” của Ray mà nó bị ép phải ôm anh. Nhưng phải công nhận Ray lái xe kinh thật, đã nhanh thì chớ lại còn đánh võng làm mặt nó tái mét cả lại.
- Anh lái chậm thôi – ngồi đằng trước Ray có thể cảm nhận người nó đang run lên bần bật.
- Anh không quen đi chậm nên em thông cảm – anh cố tình chọc tức nó – nhà em ở đâu?
- Nhà em ở gần bãi biển – trong vô thức nó buột miệng nói, chợt nhận ra mình bị hố.
Nơi đó đâu còn là nhà của mình nữa chứ, nhưng lỡ nói rồi bây giờ mà nói lại thì ngại chết. Thôi thì đâm lao phải theo lao. Đằng nào thì mình vẫn còn một đống đồ đạc ở đấy chưa mang về.
Nó chỉ đường cho Ray. Ray hơi ngạc nhiên sao đường nó chỉ giống địa chỉ nhà thằng bạn đến vậy. Hay chỉ là tình cờ nhà nó cũng ở đó. Nhưng không, dừng xe trước một căn biệt thự nhỏ. Anh ngạc nhiên, không còn tin nổi vào mắt mình. Vội vàng hỏi lại nó.
- Đây là nhà em hả?
Đúng lúc đó, tiếng của hắn vang lên chặn không cho nó nói.
- Này! Cô đi đâu mà giờ này mới về hả? Có biết tôi chờ bao lâu rồi không?
Hắn nhận ra, đằng sau nó còn có người.
- Ê! Ai kia?
Nó lại một lần nữa chưa kịp trả lời thì đã bị Ray cắt ngang.
- Steven! Tao Ray này – Ray reo lên rồi lao đến ôm chầm lấy thằng bạn thân.
Nó nhìn hai người trước mặt nói chuyện như quen biết nhau từ trước rồi, tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
You raise me up…
Nhạc chuông điện thoại nó vang lên, là Joe gọi. Nó vội bắt máy, sao giờ này rồi mà Joe còn gọi làm gì?
- Anh Joe ạ?
Hai từ “anh Joe” làm hắn sững người, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ khó chịu.
- Aliss hả, em mau về nhà đi, Laura tự tử!!!
- Vâng, em đến ngay đây!
Như sét đánh ngang tai, nó giựt lấy chìa khóa xe từ tay Ray. Không nói không rằng, nó phóng thẳng đi bỏ lại Ray vẫn đang ú ớ đằng sau.
- Vào nhà đi – hắn hằn học nói làm Ray giật bắn mình với ánh mắt như tóe ra lửa của hắn.
+++++++
Nó phóng xe như điên. Sao Laura phải làm vậy chứ? Chẳng nhẽ là vì cái tên lần trước gặp ở siêu thị sao? Dừng lại trước căn biệt thự, nó xuống xe.
Đúng lúc đó, một tay bác sĩ trẻ từ trong nhà bước ra. Nó vội vàng chạy lại, hỏi.
- Chị Laura sao rồi?
- Vì được cấp cứu kịp thời nên không sao cả.
Nó thở phào nhẹ nhõm rồi cảm ơn bác sĩ. Tiễn bác sĩ kia xong, nó bước vào phòng Laura. Cô đang nằm đó, sắc mặt tái nhợt. Nó ngồi xuống cái ghế cạnh giường, nắm lấy tay Laura. Một bàn tay đập vào vai nó, ngẩng lên, là Andrew.
- Đã qua cơn nguy hiểm rồi, em đừng lo nữa – Andrew an ủi nó.
- Như vậy mà anh bảo em không lo được sao – giọng nó nghẹn lại – mà anh có biết tại sao chị ấy phải làm vậy không?
- Anh có cho người đi điều tra, hình như chiều nay, Laura có gặp…. – Andrew ngập ngừng.
- David. Đúng không?
- Ừ, ừm – Andrew gật đầu.
Mặt nó trở nên trầm ngâm hơn bao giờ hết.
- Thằng đó, em phải cho nó một trận – đột nhiên nó đứng dậy.
- Đừng, anh đã cử người đi xử rồi, không có gì nghiêm trọng đâu – Andrew vội vàng ngăn nó lại.
Nó ngồi phịch xuống ghế, ngửa đầu ra sau.
- Thôi, cũng muộn rồi. Em về đi. Laura để anh trông cho.
Nó gật đầu, cầm chìa khóa xe đứng lên đi về. Đúng lúc đó, nhạc chuông túi nó vang lên.
- Alo!!!
- Aliss hả! Xe của anh, em cứ giữ, anh có việc đột xuất nên phải về trước, mai đến bar trả anh sau cũng được. Thôi nhé!!!!
Có vẻ như Ray đang bận thật, thấy giọng có vẻ gấp gáp, khẩn trương. Thôi thì mượn xe người ta bây giờ phải giữ cần thận, chứ cái xe phân khối này, bao nhiêu tiền mà đền cho vừa. Nó nghĩ rồi tra chìa khóa, phóng xe về nhà.
…::::::::…
Bước vào nhà, nó nghe có tiếng gì đó nhỏ nhỏ bên trong, không rõ là tiếng gì. Bước vào nhà, đập vào mắt nó là cái cảnh mà nó chưa từng nghĩ đến. Hắn và Amy, đang trong tư thế “rất nguy hiểm”, mà lạ một điều là hắn lại có vẻ rất “hăng”. Hơi mất thăng bằng, nó loạng choạng đập vào cửa, nghe thấy tiếng động cả Amy và hắn đều quay sang nhìn.
- X…. xin lỗi.
Nó nói rồi chạy ra ngoài. Hắn bây giờ mới định nghĩa được chuyện gì đang xảy ra. Vì ban nãy uống quá nhiều rượu nên hắn không còn làm chủ được bản thân nữa. Vội vàng chạy theo nó.
- Aliss, không phải như cô nghĩ đâu. Hãy nghe tôi giải thích đã – hắn kéo tay nó lại.
Nó lúc nãy vì quá mất bình tĩnh mà bây giờ nước mắt đầm đìa.
- Cái đó rành rành trước mắt tôi anh còn muốn giải thích gì nữa?
- Anh…. Thực sự anh không muốn. Aliss….. anh yêu em, thực sự anh rất yêu em, nhưng…. Anh quá nhút nhát….. anh quá hèn nhát….. (ặc, đoạn này ta thấy nó hơi sên sến _ __”)
- Đủ rồi, anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao. Tôi không phải là con ngốc.
Nó nói rồi trèo lên xe, phóng vụt đi.
.
.
.
Tại sao đến bây giờ anh vẫn như vậy....
Không lẽ em đã nghĩ sai về anh....
Em cũng muốn mình là đứa con gái giúp anh được đứng trên đỉnh núi mà nói thật lòng mình…
Nhưng… có lẽ em đã nhầm…
.
.
.
Nó phóng như bay trên đường. Bỗng bên cạnh xuất hiện ba chiếc xe phân khối khác.
- Hey! Đua không? – một đứa con gái trong số đó lên tiếng hỏi.
Bình thường nó không hay dao du với mấy loại người như vậy, nhưng hôm nay lại thấy cảm ơn mấy người này vì giúp nó tìm ra một trò chơi mới. Ngay lập tức nó nhận lời luôn.
Vào vạch xuất phát, một tên con trai tóc vàng, đứng bên ngoài hô “bắt đầu”.
Nó bây giờ đang dẫn đầu, có vẻ như trò này khá hấp dẫn đối với nó. Nhưng sao….. càng cố gắng dẫn đầu thì nó lại càng nhớ về hắn.
Bọn đằng sau cứ hò reo nhiệt liệt. Thực sự đây là lần đầu tiên mà bọn nó thấy có một đứa con gái như nó. Nhìn từ xa, ai nhìn cũng thấy giống đây là một cuộc ẩu đả hơn là đua xe. Một chiếc xe ô tô đang tiến đến chỗ chúng nó đang đua. Đèn pha của chiếc ô tô đó ngày một sáng, chúng nó vẫn lạng lách đánh võng……. Và……..
……. KÍT…… RẦM…….
Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin Này Anh! Tôi Không Phải Là Osin - Hà Cindy