Books are the bees which carry the quickening pollen from one to another mind.

James Russell Lowell

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 14 P1
àng thầm ảo não, nghĩ bụng chàng hiện tại cũng không còn là chủ nhân của ta nữa, ta thích làm gì thì làm. Cho nên, kèm theo cảm giác toàn thân run rẩy, thức ăn càng gắp càng nhiều, chẳng mấy chốc, bát cơm của Thanh Yến xếp thành một đỉnh núi nhỏ.
“Đủ rồi, A Mi.” Những người khác không hề lên tiếng, Thanh Yến ái ngại nói.
Mi Lâm ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy ánh mắt có chút chán nản của Thi Quỷ, tự dưng thấy hổ thẹn, lại nhìn thấy miếng đùi gà trong bát hắn mãi chưa thấy ăn, đột nhiên đứng dậy gắp lại đưa đến bát của Thanh Yến. Chỉ là bát cơm Thanh Yến đã quá đầy, không đặt thêm được nữa, nàng đần người trong giây lát, định chia bớt chỗ thức ăn đó sang bên bát của mình, nhưng trên đũa vẫn còn đang gắp thức ăn.
Mọi người trong bàn đã sớm giương mắt đờ đẫn vì những cử chỉ của Mi Lâm, ngay cả Việt Tần cũng không kìm chế được kinh ngạc đến nỗi rơi cả đũa, cúi xuống nhặt mà mãi hồi lâu vẫn chưa xong, chỉ là nhìn thấy chiếc ghế nơi hắn ngồi lạch cạch động đậy không ngừng. Thi Quỷ ngồi bên cạnh nhưng lại không phát giác ra điều gì, ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn miếng đùi gà kia.
Cảnh tượng này quá kỳ dị, Mộ Dung Cảnh Hòa không kìm được cười phá lên, dùng đũa lấy bót thức ăn trong bát Thanh Yến chUyển sang ình. Miếng đùi gà trên đũa Mi Lâm cuối cùng cũng có chỗ đặt, nhưng đồng thời là sự sững sờ của mọi người. Việt Tần vừa mới ngồi dậy ối một tiếng rồi lại tiếp tục cúi xuống.
Thanh Yến lúng túng, không dám làm gì Mộ Dung Cảnh Hòa, chỉ biết lườm sang nhìn Thi Quỷ ngồi đối diện nhưng vẫn cúi xuống gặm miếng đùi gà đó, nghĩ rằng bát của Vương gia nhiều thức ăn như vậy rồi, chắc không cần mình phải hầu hạ nữa.
Thi Quỷ thấy vậy, sắc mặt lo sợ cũng dịu đi phần nào, ngây ngô cười.
Vì Thanh Yến cúi thấp xuống, nên Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn thấy rõ ràng điệu bộ nho nhã từ tốn khi ăn của hắn, cả sắc mặt xanh mét và ánh mắt sắc bén của Mục Dã Lạc Mai đang nhìn về phía Mi Lâm. Nàng ngớ người ra, sau đó lặng lẽ thấp đầu cắm cúi ăn, không còn gắp thức ăn cho bất kỳ ai nữa.
Cạch! Tiếng đũa đập xuống bàn khiến mọi người giật mình.
“Ta trước giờ không hề biết chàng còn có thói quen ăn chung thức ăn với nô tài đó, Vương gia ngài cũng thật quá dễ dãi.” Mục Dã Lạc Mai cười nhạt nói, phá vỡ không khí yên ắng của bữa cơm.
Những lời này đều như giấu đao giấu kiếm bên trong, chớ nói Mộ Dung Cảnh Hòa, ngay cả đến Thanh Yến cũng biến sắc mặt. Mi Lâm bất giác nắm chặt đôi đũa trên tay, kìm nén sự phẫn nộ trong lòng, nàng cũng biết mình không được tạo thêm phiền phức cho Thanh Yến. Trước đây nàng là nô tài của Mộ Dung Cảnh Hòa, tất phải nhẫn nhục chịu đựng, bây giờ trên danh nghĩa đã là thê tử của Thanh Yến, càng phải tiếp tục chịu đựng. Xét cho cùng, đời này đều phải mãi nhẫn nhục như thế này mà thôi...
“Thanh Yến từ nhỏ đã theo bản vương, cảm tình thân thiết như huynh đệ, đừng nói là ăn chung một bát cơm, ngày trước bản vương gặp nạn, trọng thương không thể ăn được đều nhờ vào Thanh Yến nghiền nát lương khô bón cho ta ăn, ta mới có thể sống sót đến ngày hôm nay.” Mộ Dung Cảnh Hòa đặt bát xuống bàn ung dung nói, ngữ khí có chút không hài lòng. “Hôm nay chỉ là ăn chút thức ăn trong bát của hắn ta, đâu có gì kỳ lạ?” Nói xong, dừng lại giây lát, cười: “Lạc Mai, hai chữ nô tài này không phải ai cũng có thể tùy tiện gọi được đâu.” Câu nói này đầy ý cảnh cáo.
Ngoài Thanh Yến vẫn đang cắm cúi gặm miếng đùi gà trong bát không nói năng gì, những người khác đều ngẩn người vì những lời vừa rồi của Mộ Dung Cảnh Hòa. Thi Quỷ và Việt Tần lần đầu tiên nhìn thấy hắn tỏ rõ sự uy nghiêm của một Vương gia, rõ ràng vẫn là tươi cười nhưng lại khiến người khác phải e sợ. Riêng Mi Lâm đã chứng kiến nhiều mặt tính cách trong con người hắn nên không lạ lẫm gì với những biểu hiện này, chỉ là nàng không ngờ rằng Mộ Dung Cảnh Hòa lại coi trọng Thanh Yến đến như vậy. Nhưng người ngạc nhiên nhất lại là Mục Dã Lạc Mai.
Nàng ta vừa uất ức khi thấy Mộ Dung Cảnh Hòa vì một tên nô tài mà làm mình mất mặt trước nhiều người như vậy, lại vừa bái phục sự uy nghiêm hiếm hoi ở hắn, nhất thời thấy trong lòng rối loạn, bộc phát thì thấy không được, mà không phát tiết thì cũng không xong.
Đúng lúc này, trên thuyền có chấn động mạnh, chén bát trên bàn va vào nhau lách cách, mọi người đều theo phản xạ nắm chặt lấy thân bàn mới không bị ngã.
Thuyền trưởng vội vã chạy lại.
“Đi vào bãi Li Đồ rồi.”
Bãi Li Đồ, chín bãi mười tám khúc cong, ý nói rằng bãi Li Đồ được tạo thành bởi chín bãi nhỏ, trong mười dặm ngắn ngủi lại có khoảng mười tám khúc quanh, hơn nữa do ảnh hưởng của thời tiết sẽ có sự biến đổi khôn lường.
Mưa liên tiếp mấy ngày liền, nước lên rất cao, bãi đá ngầm dày đặc, khi xuyên qua khúc cong thứ hai đuôi thuyền bị quét qua mỏm đá, vỡ mất một mảng lớn. Mặc dù thuyền trưởng và các thủ hạ đều là người giàu kinh nghiệm, nhưng lúc này đều thấy lo lắng vô cùng.
Mi Lâm ngồi trên giường trong phòng, tay nắm chặt hành lý, im lặng để ý động tĩnh bên trên. Có lẽ đã trở thành thói quen, những khi sắp phải đối đầu khó khăn nàng luôn cố gắng làm tốt các công tác chuẩn bị, quyết không chờ đợi vào sự may mắn.
Ngược lại, những người khác ai làm gì vẫn làm việc đó, chẳng ai lo lắng như nàng cả. Việt Tần thậm chí còn chạy lên mạn xem cảnh tượng thuyền bị bãi đá ngầm phá hỏng.
Lúc này là đầu giờ chiều, Thanh Yến vẫn giống thường ngày ở lại bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa, mà Mộ Dung Cảnh Hòa lại đang cùng Mục Dã Lạc Mai xem xét tình hình chiến sự. Hai nữ thị vệ của Mục Dã Lạc Mai cũng ở đó, chuẩn bị tinh thần trả lời những câu hỏi dường như có vẻ dễ nhưng lại rất khó của hai người.
Thi Quỷ thì không tiện vào trong, đành ngồi bên ngoài.
Sự việc xảy ra quá đường đột khiến mọi người đều không kịp chuẩn bị. Những bãi đá ngầm chằng chịt trong nước phá nát con thuyền lớn vốn đã bị những gò đá nhấp nhô làm rạn vỡ, sau đó kéo chìm xuống.
Khi Mi Lâm cảm thấy bất ổn đang định ra khỏi khoang thì thuyền bỗng chao đảo khiến nàng ngã nhào ra ngoài cửa. Nàng không nghĩ ngợi gì nhiều, tóm lấy chân giường, khoác hành lý lên vai, gắng sức phá cửa sổ lao ra ngoài.
Mưa gió vẫn giật từng hồi mãnh liệt khiến nàng nghiêng ngả, đang định tiếp đất thì bên dưới đã không nhìn thấy sàn thuyền đâu nữa. Phía trước chỉ thấy một nửa con thuyền đang dần dần chìm xuống nhưng nàng không còn sức để lao đến, chỉ đành ùm một tiếng nhảy xuống dòng nước lạnh bên dưới. Cũng đúng lúc này, bốn bề dấy lên những tiếng hô hoán cùng với tiếng rơi xuống nước, hiển nhiên những người khác trên thuyền cũng đều gặp nạn.
Dòng nước chảy hình xoắn ốc, bên dưới dường như có muôn vàn cánh tay kéo nàng xuống. Mi Lâm tuy rằng thủy tính không đến nỗi tồi, nhưng trong tình thế bất ngờ này cũng suýt nữa thất thế, đến khi nàng lấy hết sức bình sinh bơi vào bám lên mỏm đá bên bờ thì cũng đã sức cùng lực tận.
Nàng ngoảnh lại tìm những người khác, mới đầu chiều, mưa tuy rằng khá to nhưng trời vẫn còn sáng, với nhãn lực của nàng cũng đủ để quan sát được mấy người đang đấu tranh với dòng nước.
Đầu tiên là Mộ Dung Cảnh Hòa, một tay ôm chặt lấy Mục Dã Lạc Mai đang run rẩy, một tay nắm lấy một mảnh vỡ của thân thuyền cố gắng bơi đến bãi hoang phía đối diện. Thanh Yến nhấp nhô trên mặt nước, lát lại không nhìn thấy đâu nữa, một hồi lâu vẫn chưa thấy nổi lên. Mi Lâm lo lắng, đang định xuống nước thì lại thấy hắn nhô lên, trên lưng là Thi Quỷ. Việt Tần thì đang được hai người thủy thủ dìu lên bờ. Còn hai nữ thị vệ kia thì đang ôm chặt mảnh ván thuyền trôi dạt trên dòng nước, sắc mặt trắng bệch sợ hãi, mấy người thủy thủ cũng đang bơi ra phía họ.
Có một hành lý bồng bềnh trước mặt, Mi Lâm tiện tay túm lấy. Nàng biết lần này tuy rằng nguy hiểm nhưng đại khái sẽ không có chuyện gì xảy ra, thở dài, một cảm giác cô độc bỗng trỗi dậy.
Không người bận tâm, cũng chẳng có ai để bận tâm. Quanh đi quẩn lại, nàng vẫn chỉ cô độc một mình.
Ảnh mắt cười chua xót, nàng treo hai hành lý trên vai lên cành cây cạnh đó rồi nhảy xuống dòng nước. Bên tai nghe thấy có người kinh ngạc nàng cũng không hề bận tâm, gắng sức bơi đến trung tâm dòng nước nhặt lấy hành lý đang bồng bềnh trôi.
Đến lúc mọi người lên hết trên bờ bắt đầu định thần lại mới phát hiện ra hình như còn thiếu một người.
“A tỉ đâu?” Việt Tần gọi lớn.
Liền sau đó, những người khác cũng lập tức phát hiện Mi Lâm không thấy đâu cả. Nàng vốn rất im lặng rất dễ bị lãng quên, cho nên có biến mất cũng chẳng mấy ai nhận
Mọi người đều bất giác nhìn xuống dòng nước chảy xiết thấy không còn bóng người bên dưới nữa mới chia nhau tỏa ra nhiều phía tìm kiếm. Việt Tần sốt ruột đến mức hai mắt đỏ hoe, cậu ta vốn bơi không giỏi, vừa nãy là được người khác cứu giúp, bây giờ lại muốn nhảy xuống nước tìm Mi Lâm.
“Đừng làm bừa!” Thanh Yến quở trách nói, đồng thời đưa tay ra giữ lấy Việt Tần đẩy về phía sau.
Việt Tần òa khóc, cố vùng vẫy đòi xuống nước tìm Mi Lâm. Những người khác thấy vậy đều ngỡ ngàng, đặc biệt là thuyền trưởng, nghĩ việc liên quan đến mạng người, chuyện này phiền rồi đây.
Thanh Yến bị cái tính khí trẻ con của Việt Tần quấy cho dở khóc dở cười, gõ nhẹ lên đầu cậu ta, lạnh lùng nói: “A Mi sẽ không sao đâu, còn chưa đến mức ngươi phải khóc tang.”
Việt Tần không khóc nữa, tiếng khóc được cậu ta kìm lại với tốc độ rất nhanh. Việt Tần đưa tay áo ướt sũng lên lau mắt, đúng lúc muốn hỏi Thanh Yến chắc chắn là vậy sao thì nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa đi đến tảng đá trắng sát nguồn nước.
Bên trên tảng đá là mấy túi hành lý, trong đó có hai cái được nối lại bởi một chiếc túi thơm màu đỏ hạnh, bên dưới túi thơm là một đồng tâm kết buộc lệch.
Người khác có lẽ không biết, nhưng Thanh Yến thì nhận ra ngay hai túi hành lý đó là của hắn và Thi Quỷ. Mi Lâm buộc hai túi lại với nhau dụng ý cũng rất rõ ràng.
Mộ Dung Cảnh Hòa mở lần lượt những túi hành lý đó, xác định lại chủ nhân trong đó chỉ thiếu mồi của Mi Lâm. Sắc mặt hắn có chút âm trầm, ánh mắt nhìn sang bờ vách núi hiểm trở phía đối diện. Mũi bàn chân vung lên không trung khiến một mảnh gỗ đang trôi bị đá về phía trung tâm dòng nước, người run lên, ngay sau đó định lao xuống dòng nước.
Thanh Yến chú ý từng cử chỉ của hắn, khi hắn đang ngắm nhìn vách núi bên kia thì đã đấy Việt Tần về phía Thi Quỷ đang dần phục hồi, nhào lên phía trước ngăn Mộ Dung Cảnh Hòa lại.
“Vương gia, hãy để nàng ấy đi.” cố chấp đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Mộ Dung Cảnh Hòa, Thanh Yến tuy rằng vì lạnh mà sắc mặt có phần căm căm trắng bệch, nhưng biểu tình vẫn bình tĩnh như thường, không hề có chút nao núng. sang: “Nói gì thì người ta cũng vừa mới thành thân với ngươi, ngươi có thể chấp nhận được nàng ta không nói không rằng bỏ ngươi mà đi?” Khi nói câu này, viên đá dưới chân hắn đã sớm bị nghiền thành từng mảnh vụn.
Thanh Yến nghe vậy bồng mỉm cười, nhìn túi hành lý được buộc lại bằng túi thơm trên tảng đá, chậm rãi gật đầu khẳng định. Không cần nhiều lời, tuy rằng hắn không thể ngờ được rằng Mi Lâm lại rời đi như thế này, nhưng nếu đúng là nàng muốn như vậy thì sao hắn lại phải ngăn cản chứ? Thực tế trong lòng hắn cũng hiểu rõ, vào những giây phút quyết định, nếu phải lựa chọn nàng và Vương gia, thì hắn vẫn lựa chọn Vương gia. Mà giữa nàng và Thi Quỷ, rất rõ ràng hắn cũng sẽ chọn Thi Quỷ. Nếu đã như vậy thì hắn sao có thể nhẫn tâm ép buộc nàng ở lại Vương phủ đầy rẫy nguy hiểm này.
Đối mặt với một thủ hạ từ trước đến giờ chưa từng biết đến kháng lệnh, mãi hồi lâu, mãi đến khi cơ thể không chịu được sự giá lạnh nên hắt xì hai tiếng, hắn mới quay người lại: “Tùy ngươi.”
Chương 14
Đêm hôm đó, mọi người trú lại trong núi cạnh bãi hoang, ngày hôm sau men theo dòng nước vượt qua được bãi Li Đồ, bên ngoài bãi đã thấy xuất hiện một chiếc thuyền lớn đợi sẵn ở đó, là người của Mộ Dung Cảnh Hòa.
Thì ra lần đó Mộ Dung Cảnh Hòa lấy cớ không muốn xa Mi Lâm rồi trốn trong phòng hơn chục ngày, thực ra là bí mật rời khỏi Kinh Bắc, một là muốn thăm dò lại lần nữa thạch lâm ở Chung Sơn, tiếp đó là muốn chuẩn bị để ứng phó với thế cục. Trong đó có một việc là cho người ngày đêm lái thuyền đến đợi ở hạ lưu bãi Li Đồ đề phòng bất trắc. Và sự phòng bị của hắn quả nhiên rất chính xác.
Ngồi trên chiếc thuyền chạy ngàn dặm, Mục Dã Lạc Mai cảm thấy bản thân nên đánh giá lại con người Mộ Dung Cảnh Hòa,nam nhân mà nàng đã coi là một phế nhân này.
Kể từ hôm đồng ý để Mi Lâm đi, tính tình của Mộ Dung Cảnh Hòa càng trở nên bất thường, dường như đang dồn nén gì đó làm cho người xung quanh đến hít thở cũng phải nhẹ nhàng như thể nếu thở mạnh quá sẽ làm mọi thứnổ tung.
Kể từ sau khi thoát ra khỏi bãi Li Đồ, đứng bên cạnh mạn thuyền, nhìn cảnh núi sông bồng trỏ' nên trong xanh tươi đẹp, Mộ Dung Cảnh Hòa không ngừng nghĩ đến câu nói “cho nàng ấy đi” của Thanh Yến, nghĩ đến cảnh ngộ gặp gỡ trong mấy tháng ngắn ngủi, nghĩ đến sắp phải đối mặt với biển động sóng to, cuối cùng nhìn lên những đám mây rồi quay ngoắt lưng lại.
Vậy thì... cho nàng ấy đi!
* * *
Trên con đường ở một thị trấn xa lạ, Mi Lâm bồng dưng trở nên mơ màng. Quãng thời gian mười lăm năm kể từ khi biết nhận thức cho đến giờ đều bị người khác khống chế. Cố gắng vì mục tiêu sống sót rời khỏi Ám Xưởng. Lúc ra khỏi Chung Sơn, nàng một lòng chăm sóc Mộ Dung Cảnh Hòa đã bị liệt toàn thân, chống lại độc tính phát tác, mồi ngày đều cảm thấy không đủ. Lần đầu tiên thoát khỏi Kinh Bắc, có lang trung chốc đầu đi cùng, nhất quyết đòi chữa bệnh cho hắn ta. Nhiều chuyện như vậy mà mỗi chuyện đều không thể không làm, từ trước đến nay nàng không hề có quyền lựa chọn. Nhưng bây giờ nàng không có gánh nặng nào, cũng không còn ai ép buộc nàng phải làm bất cứ việc gì, tự do bồng dưng bày ra trước mắt, nàng giống như một kẻ ăn mày phút chốc trở nên giàu có nên không biết tiêu tiền như thế nào.
Kinh Bắc không thể đến. Trong tiết trời lạnh giá này, cho dù phía Nam có ấm áp cũng không có lộc hoa mùa xuân tươi sắc.
Nơi muốn đến nhất thì không thể đến, thứ muốn nhìn thấy nhất thì không tìm được ở đâu. Nàng chỉ có thể phiêu bạt lang thang, leo qua từng ngọn núi, vượt qua từng dòng sông, xuyên qua từng thành thị, giống như một du hồn không có nơi dừng chân.
Cho đến một ngày, nàng phát hiện cảnh vật xung quanh rất quen thuộc, đi một đoạn đường nữa nàng đột nhiên phát hiện mình lại quay về thôn Lão Oa Tử. Chợt trong thoáng chốc nàng cũng không biết cảm giác của mình là gì nhưng đôi chân như thể có linh hồn của riêng nó mà cứ tiến dần đến ngôi nhà đất trước đây đã từng ở khá lâu.
Thỉnh thoảng trên đường gặp một số người trong thôn, đối mặt với những ánh mắt bất ngờ, quan tâm và những câu hỏi, Mi Lâm không biết trả lời thế nào, chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
Đẩy cánh cửa gỗ chốt hờ, đi vào rồi khép lại.
Mọi thứ đều như cũ, đến cửa sổ vẫn còn mở như ngàynàng rời đi. Tấm chăn trên giường vẫn trải ra có hơi chút bừa bộn như thể chủ nhân chỉ rời đi một lát rồi quay lại ngay. Phần chăn nệm cạnh của sổ đã bị nước làm cho ố vàng, hiển nhiên,từ khi rời khỏi đây cũng đã có không chỉ một trận mưa.
Bồng nhiên, Mi Lâm như thể nhìn thấy người đó tựa đầu vào giường, ánh mắt tĩnh lặng nhìn ra ngoài, dù che giấu nhưng vẫn ẩn hiện chút dịu dàng.
Khoảnh khắc đó làm Mi Lâm trở nên run rẩy, nàng từ từ dựa vào mép giường rồi ngồi xuống, nước mắt lăn từng giọt, từng giọt, trong đầu hiện lên rõ ràng từng câu từng chữ mà hắn nói.
Nàng là của ta. Ngoài ta ra nàng không được gả cho ai khác.
Bản Vương không trừng phạt nàng, ta còn muốn lấy nàng.
Nàng vốn là con gái của kỹ nữ.
Hôm nay ta sẽ làm chủ hôn cho nàng và Thanh Yen
Từ trước đến nay Mi Lâm không biết khóc to một trận thì sẽ dễ chịu như thế nào, nàng chịu đựng cả đời, bây giờ đến khóc cũng không thành tiếng.
Mi Lâm sau đó ở lại thôn Lão Oa Tử. Nàng cũng không biết nếu rời khỏi đây thì còn chỗ nào có thể đi.
Nàng đem tấm chăn đã bị ố vàng ra giặt lại rồi phơi khô dưới trời nắng ráo. Nàng sưởi cho chiếc giường ấm lên rồi chui vào chăn ngủ một mạch đến sáng. Từ chiếc thùng vẫn để quần áo của hai người, nàng lấy ra quần áo của mình đặt lên giường, rồi sau đó khóa thùng lại, không hề mở ra nữa. Nàng kéo một tấm vải bông và bắt đầu học làm quần áo đông.
Người trong thôn cũng đến hỏi thăm nói chuyện vài câu, cũng hỏi đến nam nhân của nàng.
Mi Lâm cười nói đã tìm thấy đại phu có thể chữa căn bệnh liệt của hắn, giờ hắn đang ở chỗ đại phu đó, khi nào lành bệnh mới về. Có thể do đã lâu không còn dùng hai loại thuốc đó, nàng có thể nói được đôi chút, mặc dù có chút khàn khàn, nhưng vẫn có thể nghe hiểu được.
Người trong thôn vẫn tưởng nàng như vậy là do mắc bệnh nên cũng không để ý đến. Khi họ thấy nàng có thể nói được một chút cũng rất vui và mong đợi, cũng mừng thay cho nàng.
Hắn sẽ quay về thôi. Không biết có phải do những lời tương tự như thế đã nghe quá nhiều đến nỗi nàng cũng tưởng đó là thật, nên nhiều khi cũng bất giác ngó nhìn con đường núi phía ngoài sân. Nàng nghĩ nếu như người đó đến từ hướng này thì hẳn là sẽ đắm mình trong ánh nắng chiều, hoa dại vương đầy tay áo.
Đợi đến mùa xuân, nếu như còn đi được thì sẽ đến Kinh Bắc một chuyến. Hôm đó, bình minh xua đi ánh sương trên miệng giếng nước, mặt nước phản chiếu, nàng nhìn thấy khuôn mặt gầy guộc của mình, thầm quyết tâm. Nhưng bản thân nàng biết rõ thứ mà mình muốn nhìn thấy không còn là những lộc hoa mùa xuân mọc khắp sườn núi như trước nữa.
Có lẽ mơ nhiều lần cùng một giâc mơ thì có thể coi như đó là sự thật, mặc dù có chút khác biệt.
* * *
Hai Chín tháng Chạp, hôm đó không có nắng, khi hoàng hôn đến, miền sơn thôn hoang dã như bị nhốt trong chiếc lồng sương mù mỏng manh.
Mi Lâm đang ở trong bếp nấu cơm. Lúc ỡ lợn rừng vào chảo xào rau, một mùi thơm ngào ngạt tạt qua phên cửa bay ra ngoài.
Đúng lúc đó,tiếng vó ngựa hối hả làm tan đi ánh hoàng hôn tĩnh lặng, từ xa đến gần, mồi tiếng như đập vào tim mơ hồ mang đến một cảm giác nặng nề.
Mi Lâm vốn không muốn để tâm đến, nàng cho rau vào chảo, đảo qua đảo lại hai lần, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, nàng đưa chảo ra khỏi bếp lửa đỏ, lau tay rồi đi ra ngoài.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan