Reading means borrowing.

Georg Christoph Lichtenberg, Aphorisms

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 10 P2
hụ hoàng xa hoa dâm đãng, bụng dạ hẹp hòi, lại rất đa nghi, năm đó lén lút dung túng Mộ Dung Huyền Liệt thì bây giờ đương nhiên sẽ không nương tay với kẻ mật thám bên cạnh này.
Thực ra hắn không dự định sớm tiết lộ những mật thám này, không ngờ phải đến Chung Sơn nên đành tương kế tựu kế. Ban đầu, hắn chỉ muốn trốn khỏi Chiêu Kinh trở về địa bàn của mình, bàn mưu tính kế sau, không ngờ lại gặp phải Thi Quỷ. Sai Thi Quỷ đi truyền tin chính là báo cho Thanh Yến lập tức lựa chọn mật thám. Như vậy không những khiến cho Mộ Dung Huyền Liệt rơi vào cảnh khốn khó khôn cùng, còn có thể khơi dậy mâu thuẫn giữa Đại Viêm và Tây Yến.
Chiến tích của Phụ hoàng chỉ là một đống bùi nhùi, nhưng các cực hình cho những đối thủ uy hiếp đến ngôi vị của ông ta thì lại rất lợi hại. Khi những nữ tử tên Khôn đó không chịu được cực hình, đương nhiên sẽ khai hết ra những điều họ biết. Hơn nữa, họ biết cũng chỉ có thể là hương xông thường dùng của Mộ Dung Huyền Liệt mà thôi. Song, những điều này đối với một người đa nghi nhưPhụ hoàng thì đã là quá đủ. Còn vê phân hăn, vì sự tôn tại của Mi Lâm và nguy hiểm lần ở Chung Sơn nên sớm đã không còn bị nghi ngờ. Thêm vào đó, với tình cảnh ngoại bang xâm lấn như hiện tại, người thống lĩnh cầm quân đánh giặc mà văn võ bá quan vốn trước giờ quen cảnh an nhàn nghĩ đến không phải nữ tướng Mục Dã Lạc Mai, mà là hắn.
Kiếp nạn Chung Sơn tuy rằng thập tử nhất sinh, nhưng có thể đạt được kết quả tốt hơn nhiều so với dự tính, hy sinh đó vẫn là xứng đáng.
Vẫn là xứng đáng...
Mộ Dung Cảnh Hòa nằm trên chiếc giường hoa lệ, vừa nghe thủ hạ báo cáo chuyện triều đình lẫn tình báo ngoài biên quan, vừa nhìn ra đình viên phủ đầy tuyết ngoài cửa sổ. Trong phòng đang thiêu Địa Long, trên mình hắn đắp tấm chăn lông hổ trắng, rất ấm áp. Nhưng hắn lại có chút hoài niệm đến chiếc giường sưởi tồi tàn ở sơn thôn hẻo lánh kia.
“Mang thuốc cho nàng ta.” Hắn đột nhiên căn dặn.
Thủ hạ đang nói đến Nam Việt bá chiếm bờ Bắc sông Hắc Mã, tiền tuyến rất cấp bách, Mục Dã Lạc Mai đã dẫn quân đi chống giặc, nghe hắn nói bất giác ngỡ ngàng mất vài giây, để ý thấy mắt hắn đang nhìn về chiếc bình nhỏtrên mặt bàn cạnh giường mới hiểu ra. Không dám nói thêm điều gì, tuân mệnh đi lên cầm chiếc bình nhỏ ấy, sau đó cáo lui.
Mộ Dung Cảnh Hòa lại nhìn ra hoa viên, phát hiện trên một cành mai màu nâu đậm khẳng khiu trước cửa sổ nhú lên một nụ màu xanh nhạt, trái tim bỗng run lên nhè nhẹ. Nơi đây giá rét, hoa mai nở sớm hơn chỗ khác, đến khi hoa nở rộ cành sẽ nặng trĩu xà xuống sát cửa sổ, khung cảnh rất nên thơ. Nàng nói nàng thích những bông hoa xuân tháng Hai, không biết có thích hoa mai trong mùa đông giá rét này không.
Hoặc là... đến lúc hoa nở, sai người ngắt vài cành mang cho nàng vậy.
Hai ngày sau, thánh chỉ yêu cầu Mộ Dung Cảnh Hòa lãnh binh xuất trận đã truyền đến Kinh Bắc. Cùng đến còn có hai vị ngự y riêng của Viêm đế, cả Thanh Yến và Thi Quỷ. Mộ Dung Cảnh Hòa lấy lý do thân thể chưa hồi phục từ chối nhận thánh chỉ.
Khâm sai không dám làm lỡ thời gian, vội vàng hồi kinh cấp báo. Bảy ngày sau, Viêm đế hạ chỉ chiêu cáo thiên hạ, cầu danh y trị bệnh cho Kinh Bắc Vương. Chẳng bao lâu, trước cửa Kinh Bắc vương phủ người ngựa tấp nập, dường như đạp bằng cả bậc thêm trước cửa, nhưngkhông ai có thể nối lại kinh mạch cho Mộ Dung Cảnh Hòa.
“Toàn đồ bỏ đi!” Mộ Dung Cảnh Hòa run run đưa tay gạt bỏ chén thuốc mà thị nữ vừa bưng lên.
Nước thuốc đen sì đọng trên sàn, ướt hết cả một khoảng thảm. Thị nữ sợ hãi vội vã quỳ xuống sát đất, run cầm cập.
“Cút ra ngoài!” Mộ Dung Cảnh Hòa không thèm nhìn nàng ta, tức giận quát.
Nếu như không vì vị đại phu năm năm trước từng giúp hắn đã qua đời thì đâu cần phải chịu sự quấy rầy của lũ phế vật này, ngày ngày uống thuốc, một loạt thuốc linh tinh uống vào mà chẳng có chút hiệu quả nào. Danh y Thánh thủ gì chứ, còn không bằng người bệnh lâu tự chữa như hắn, ít ra hắn còn biết phối họp ngoại lực với thuốc, miễn cưỡng nối được mấy đường kinh mạch, bọn họ chỉ là một lũ vô dụng, chẳng làm được gì.
Thị nữ vừa đi ra ngoài thì va phải Thanh Yến đang tiến vào, vội vàng hành lễ rồi cáo lui.
Thanh Yến lại dường như không nhìn thấy gì, vội vã bước vào phòng, tiến gần đến cạnh giường, hai tay chắp lại cung kính.
“Bẩm, vị lang trung bị bắt cùng Mi Lâm cô nương nói ông ta có thể chữa khỏi bệnh cho người.” Thanh Yến không phải người bình thường, chỉ mới đến Kinh Bắc mấy ngày, hắn ta đã nắm hết được tình hình bất kể lớn nhỏ, chuyện của Mi Lâm sao có thể bỏ qua.
Hắn ta biết bệnh tình của Mộ Dung Cảnh Hòa, nếu nói là Mi Lâm cố ý hãm hại, thì sao lại rơi vào tình thế như hiện nay? Mà theo tính tình của Vương gia, đối với người từng hãm hại mình hoặc là người có thể hãm hại mình, sao lại chỉ giam giữ đơn giản như vậy? Hắn ta cho rằng trong chuyện này chắc chắn có điều gì đó không thể tiết lộ cho người khác biết. Cho nên, từng tự ý dặn dò cai ngục chăm sóc cẩn thận hai người đó.
Vì vậy khi lang trung chốc đầu nghe cai ngục bàn về chuyện danh y thiên hạ đều quy tụ về Kinh Bắc, nhưng chưa có ai tìm ra cách chữa trị cho Vương gia, lời ông ta nói có thể chữa trị được bệnh của Vương gia lại có thể trong thời gian ngắn nhất lọt đến tai Thanh Yến.
Thanh Yến không hề lập tức chạy đi bẩm báo lại cho Mộ Dung Cảnh Hòa mà trước tiên đi tìm hiểu rõ sự tình, xác thực những lời lang trung chốc đầu nói là sự thực mới đến bẩm báo.
Nghe xong, Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ngỡ ngàng, vẻ tức giận ban nãy không còn nữa, trên khuôn mặt anh tuấn chỉcòn lại vẻ mệt mỏi.
“Truyền ông ta đến.” Hắn nhắm mắt lại, tựa đầu lên chiếc gối ấm đằng sau.
Thanh Yến biết hắn bị mấy tên danh y bất tài kia hành hạ đến phát điên, nhưng lại dễ dàng đồng ý truyền một tù nhân đến xem bệnh ình, đến hỏi cũng không thèm hỏi một câu, hiểu ý hắn, liền vội vàng quay ra đích thân đi mời vị lang trung chốc đầu kia.
Nghe tiếng bước chân dần xa, Mộ Dung Cảnh Hòa mở mắt, lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tuyết vẫn rơi, nhiệt độ ngày càng lạnh, nhưng ban ngày hắn vẫn không cho phép đóng cửa sổ. Rõ ràng đã không còn một mình nữa, cũng không phải không có việc cần làm, có điều vẫn muốn giống như hồi ở ngôi nhà sơ sài đó, luôn để ngỏ cửa sổ. Chỉ là mồi khi nhìn qua khung cửa đó cũng không còn tâm trạng mong đợi một ai đó trở về như trước nữa.
Hoa mai rộ hồng giữa trời tuyết trắng, cành hoa vắt ngang rủ xuống thành cửa sổ. Trầm hương trong phòng phảng phất, bên ngoài tuyết trắng một màu vẫn cứ nhẹ rơi, khẽ buông mình đậu trên những cánh hoa đỏ thắm, cảnh này, vật này sao mà thánh khiết đến vậy. Hắn rất muốn nàng cũng có thể nhìn ngắm khung cảnh này... Ánh mắt lặng xuống, trong lòng thật ra hiểu rất rõ, người thích hoa mai là Mục Dã Lạc Mai, còn nàng, ngoài hoa xuân ra còn thích điều gì khác nữa hay không hắn lại không hề hay biết.
“Người đâu!” Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, thần sắc lãnh đạm, giọng trầm xuống.
Ngay lập tức có người chạy lại, không phải thị nữ mà là một hộ vệ áo đen.
“Cắt vài cành mai ngoài kia mang vào trong ngục cho ta.” Hắn nói, nhưng rồi không đợi tên hộ vệ kia kịp lên tiếng, lại sửa lời, “Thôi, không cần nữa.”
Tên hộ vệ tuy không hiểu gì, nhưng không hề tỏ vẻ nghi hoặc, thoắt một cái đã biến mất, quay trở về chỗ ẩn náu của mình.
Mộ Dung Cảnh Hòa thấy bực bội trong lòng, đột nhiên có ý định sai người chặt hết những cành mai ngoài vườn. May rằng đúng lúc đó Thanh Yến trở lại kịp lúc, đằng sau là vị lang trung chốc đầu.
Khi nhìn thấy vị lang trung chốc đầu đi vào với vẻ bề ngoài xấu xí, Mộ Dung Cảnh Hòa có chút bất thần, tự thấy nghi hoặc có phải mình bị lừa rồi không? Nóng lạnh đột ngột khiến lang trung chốc đầu vừa vào phòng đã hắt xì liền mấy tiếng, bọt mép bắn tung tóe khắp nơi, khiến Mộ Dung Cảnh Hòa rất khó chịu. Ông ta vẫn không hề hay biết, còn nhờ Thanh Yến lấy hộ tấm áo choàng khoác lên mình, nhâm nhi chén trà nóng rồi mới bắt đầu khám bệnh.
Đại khái thấy người này có vẻ gì đó khác thường so với những kẻ trước đây, nếu như không phải hạng gan to tày đình thì có lẽ đúng là có chút bản lĩnh thật sự. Trong lúc đợi đối phương đưa tay lên bắt mạch ình, sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hòa cũng khôi phục như lúc bình thường.
“Không phải tầm thường!” Chỉ đưa tay lên chạm nhẹ như vậy mà vị lang trung đã gật đầu liên tục rồi nói một câu không đâu vào đâu như thế.
Mộ Dung Cảnh Hòa yên lặng nhìn, Thanh Yến đã thay hắn cất tiếng hỏi.
“Tiên sinh nói vậy là sao? Theo tiên sinh, bệnh của Vương gia chúng ta phải đối phó ra sao?”
Lang trung lắc đầu, đúng lúc hai người còn lại trong phòng thấy lòng nặng trĩu thì ông ta nói tiếp: “Vương gia tự biết nối lại kinh mạch ình, không phải không tầm thường thì gọi là gì?”
Mộ Dung Cảnh Hòa nheo mắt lại, có thể nhìn ra hắn tự biết nối kinh mạch, đây là người đầu tiên, hơn nữa mới chỉ chạm qua mạch đã biết, phải nói rằng bản lĩnh không tồi. Tuy rằng hắn hơi kích động, nhưng cũng nghe ra lời nói của người này còn có hàm ý khác.
Lang trung chốc đầu dường như không nhìn thấy ánh mắt sắc như dao của hắn, quay ra nhờ Thanh Yến gọi lên một bát mì ăn cho ấm bụng, đợi Thanh Yến đi ra ngoài, ông ta mới cười hì hì nói: “Lão đây có nói với cô nương đó, người mách nàng ấy dùng cà độc và rễ cải giảm đau, chắc chắn không phải dạng tầm thường. Xem ra lão đây không sai.”
Sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ biến, nhưng cũng không phủ nhận.
Lang trung chốc đầu nói tiếp: “Bệnh của Vương gia, lão đây có thể trị khỏi nhưng phải đồng ý để cô nương ấy giúp lão dưỡng mạch ngọc. Không có mạch ngọc, dù nối lại kinh mạch cũng không thể vận công được. Chỉ chữa bệnh một nửa thì lão đây không chữa, như vậy chẳng khác gì hủy hoại thanh danh của chính mình.”
“Dưỡng mạch ngọc cần người thế nào? Người chỗ ta ông thích chọn ai thì chọn.” Mộ Dung Cảnh Hòa kìm nén sự hoang mang trong lòng, lạnh nhạt hỏi.
Lang trung chốc đầu khẽ lắc, “Cô nương đó thể nội có Quân Tử cổ, ngươi đi đâu tìm cho lão một người sống mà có Quân Tử cổ về đây chứ?”
“Quân Tử cổ?” Mặc dù Mộ Dung Cảnh Hòa am hiểu sâu rộng nhưng cũng là lần đầu tiên nghe đến cái tên này.
Lang trung chốc đầu không muốn giải thích nhiều, chỉ nói: “Cái này chỉ có trong thể nội của người hoạt tử. Dính phải nếu không hóa thành xương cốt, thì cũng là nằm nguyên tại chỗ, trở thành tiêu bản tươi sống trường cửu. Quân Tử cổ có thể sinh sôi mạch khí, dưỡng mạch ngọc là tốt nhất, dùng thứ này nối mạch sẽ rất nhanh, hơn nữa còn có thể tăng cường sự bền bỉ của kinh mạch.”
“Quân Tử cổ trong thể nội cô nương ấy chí ít cũng phải vài nghìn năm tuổi, Vương gia tìm được người nào khác có được Quân Tử cổ như vậy thì lão đây cũng vui vẻ chờ đợi, chỉ cần đừng bắt lão trở về cái nơi vừa lạnh, vừa tối, vừa hôi hám kia là được.”
Nghe ông ta nói vậy, Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức nhớ ra chiếc hoạt thi trong địa cung kia, không lẽ kể từ lúc đó Mi Lâm bị Quân Tử cổ ngấm vào người mà không hề hay biết? Nếu như vậy thì sẽ giải thích được vì sao công lực bị phế đi lại có thể tự phục hồi.
Trong lúc hắn vẫn còn đang suy nghĩ, Thanh Yến từ ngoài bước vào, cung kính nói đã dặn dò thuộc hạ bên dưới cả rồi, đợi đại phu khám bệnh cho Vương gia xong sẽ bưng mì vào sau. Ý của hắn biểu đạt vừa khiêm tốn vừa khéo léo, nói toạc ra là nếu lang trung chốc đầu có năng lực chữa khỏi bệnh cho Mộ Dung Cảnh Hòa thì muốn gì được nấy. Còn như không chữa khỏi được, thì từ đâu đến lại cút về đó.
Lang trung chốc đầu cười tít mắt nhìn hắn ta, sau đó thò tay vào trong túi, lấy ra tẩu thuốc, từ chối hành động của Thanh Yến định sai người đi châm điếu, ông ta vẫn hút chay như vậy.
Mộ Dung Cảnh Hòa định thần lại, nhìn thấy bộ dạng của ông ta, tự dưng thấy khó chịu.
“Thanh Yến, thu xếp chu đáo cho... Đại phu tên họ là gì vậy?” Hắn lên tiếng, lúc này mới phát hiện ra đến lang trung tên họ là gì cũng chưa biết, liền vội vàng hỏi lại.
Lang trung chốc đầu huơ huơ tay, nói: “Bà con trong làng vẫn gọi lão là lão chốc đầu, còn họ tên thì tám trăm năm trước đã quên mất tiêu rồi.”
Mộ Dung Cảnh Hòa hơi nghẹn lời, cuối cùng cũng nói không ra mấy chữ lang trung chốc đầu, chỉ nói: “Thanh Yến, thu xếp cho đại phu chỗ nghỉ ngơi, không được thất lễ.”
Đúng lúc Thanh Yến đang định dẫn lang trung chốc đầu đi ra thì hắn đột nhiên hỏi: “Đại phu, nàng ấy... ông sao lại đi cùng nàng ấy vậy?” Nếu như nàng đi tìm đại phu, tại sao phải giấu giếm hắn? Vì thế, nàng đi cùng với vị đại phu này, hoặc chỉ là trùng hợp, hoặc cũng chỉ vì chính bản thân nàng...
Như biết được hắn đang nghĩ gì, lang trung chốc đầu ngoảnh lại cười, không hề khách khí ngắt luồng suy nghĩ của hắn, ”Tìm lão còn có thể làm gì khác chứ, đương nhiên là để mời đi khám bệnh rồi, chẳng lẽ lại thích lão chốc đầu này sao?”
Mộ Dung Cảnh Hòa không nói thêm gì nữa, Thanh Yến thấy vậy không dám làm phiền, liền vội vàng dẫn lang trung chốc đầu đi ra. Sau khi thu xếp xong mới trỏ' lại thì thấy Mộ Dung Cảnh Hòa đang ngồi bên mép giường, gượng hai chân chạm đến thảm dưới sàn như muốn tự mình đứng dậy. Rõ ràng là trời đang giá lạnh vậy mà hắn lại toát hết mồ hôi.
“Vương gia?” Thanh Yến hiểu rõ tính tình của hắn, cũng không ngăn cản, chỉ là tiến lại gần, đề phòng hắn bị ngã.
“Tung tin đã tìm được thần y ra ngoài đi.” Mộ Dung Cảnh Hòa không hề nhìn hắn ta, lạnh lùng nói.
“Tuân mệnh.”
“Đưa nàng ấy ra khỏi phòng giam, cho người chăm sóc cẩn thận, chỉ cần không tẩu thoát, nàng ấy thích làm gì thì làm.”
“Tuân mệnh.” Thanh Yến đáp lời, hơi ngạc nhiên hỏi: “Bẩm, vậy là đưa Mi Lâm cô nương chUyển sang hậu viện?”
Vương phủ thành Kinh Bắc chỉ là tổ hợp các đại viện thô sơ, bất luận là quy mô hay dáng vẻ hào nhoáng cũng đều không thể so sánh với kinh thành được. Mộ Dung Cảnh Hòa ở trung viện, hai bên là nơi tiếp đón khách quý và một số nô bộc cấp cao, hậu viện là nơi ở của nội quyến. Thanh Yến hỏi như vậy thật ra có ý thăm dò, muốn làm rõ ý của hắn rồi mới đi làm, như vậy sẽ tránh được những sơ suất không đáng có.
Mộ Dung Cảnh Hòa từ bỏ ý định xuống đất, ổn định lại nhịp thở, ra hiệu muốn nằm nghiêng xuống. Thanh Yến vội tiến đến giúp hắn đặt lại gối dựa, đến khi hắn hài lòng mới lùi xuống.
“Đến trắc viện.” Hắn nhắm mắt, nhẹ nhàng nói. “Triều đình nhất định sẽ phái Lạc Mai đến đây, cố gắng đừng để hai người họ gặp mặt nhau.” Với tính cách của Lạc Mại, nếu như nhìn thấy Mi Lâm, nhất định sẽ tìm cách giết nàng bằng được.
“Là nô tài suy nghĩ không chu đáo.” Thanh Yến vội vã sửa lời, lòng bàn tay bất giác toát mồ hôi ướt đẫm, may là không tự ý sắp xếp. Xem ra, trái tim của Vương gia vẫn hướng về Mục Dã cô nương. Không thì, với bản lĩnh của hắn, muốn giúp ai mà không được, làm sao khiến người khác phải lén lút tránh né.
“Còn nữa, ngươi xuống chuẩn bị những thứ cần thiết cho lễ thành thân, đơn giản thôi cũng được.” Mộ Dung Cảnh Hòa dao động, không hề có ý khiển trách, nhưng lại nói những lời khiến Thanh Yến giật mình.
“Bản Vương đã đợi mười năm nay, không muốn tiếp tục đợi nữa.”
Mộ Dung Cảnh Hòa điềm nhiên nói, trên khuôn mặt không hề thấy vẻ kích động hay thấp thỏm khi tâm nguyện sắp được thực hiện mà chỉ thấy vô cùng mệt mỏi.
* * *
Được chUyển ra ngoài, lại được ăn ngon mặc ấm, có kẻ hầu người hạ, Mi Lâm nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết mình còn giá trị lợi dụng gì, cuối cùng nguyên nhân cũng chỉ quy về vị lang trung chốc đầu kia. Có lẽ ông hảo tâm nói đỡ mấy lời, hoặc là vẫn muốn nàng giúp ông dưỡng ngọc.
Hai ngày đầu, nàng thử vờ đi ra phía ngoài thành, kết quả bị khách sáo mời quay trở lại. Từ hôm đó, nàng không hề đi ra khỏi cửa phòng nữa, đến lang trung chốc đầu cũng không đi gặp.
Kinh Bắc tuyết rơi nhiều, hoa mai nở rộ khắp nơi, bên ngoài cửa sổ phòng nàng cũng có vài nhành be bé. Nhưng nàng không thích hoa mai, hàng ngày đều khép chặt cửa sổ, cũng không muốn mở ngỏ chút ít để thông khí.
Nếu như trên đường áp giải đến đây nàng còn có điều gì không hiểu, thì khi cầm lọ thuốc giải đó trên tay, nàng đã hoàn toàn nghĩ thông mọi việc. Nàng đối với hắn thì ra chỉ là một tử sĩ xuất thân từ Ám Xưởng, hoặc hắn cho rằng nàng không nên có tình cảm hay mơ ước của riêng mình, như vậy thì bất luận dùng đến hay bỏ đi đều rất đơn giản. Nhưng nàng lại có thất tình lục dục, còn muốn rời khỏi tổ chức, cho nên mới đi đến kết cục thế này.
Chỉ là nàng không hiểu, tại sao hắn không giết mình. Như vậy chẳng phải tiện hơn nhiều ư?
Mi Lâm nghĩ mãi không hiểu, nhưng cũng không muốn tiếp tục đơn phương tình nguyện thế này nữa, cũng thôi nghĩ ngợi linh tinh, cổ họng nàng đã hoàn toàn bị khàn đặc, không thể nói chuyện, cũng không muốn gặp gỡ ai cả, chỉ yêu cầu chuẩn bị ình bàn cờ vây, cả ngày ngồi cạnh bếp lò vừa nướng khoai vừa đánh cờ một mình.
Thật ra cờ đạo nàng cũng không thông thạo, chỉ là nghe nói cái đạo lý ở đời cùng chỉ trên chiếc bàn rộng ba thước này, dù sao cũng chẳng có việc gì làm, không bằng học thêm xem có thông minh hơn được chút nào không. Còn những lời mà lang trung chốc đầu vừa nói chẳng được bao lâu, ngay sau khi sự đau đớn được khống chế vì có thuốc giải nàng lại bỏ quên ngay.
Đại khái là trải qua một khoảng thời gian bị cơn đau dằn vặt trong vô vọng nàng mới hiểu rằng nếu không chịu được đớn đau thì phải tìm mọi cách để thưởng thức vẻ đẹp của cuộc sống, vấn đề cần giải quyết lúc này là được ngày nào hay ngày ấy, biết là không được nhưng vẫn cứ làm chính là tự tìm khổ ăn. Hơn nữa, không thể không nói rằng, việc gặp được vị lang trung chốc đầu kia nàng vẫn cảm thấy là một may mắn.
Lúc đó, nàng không hề biết rằng nhất cử nhất động của mình đều có người báo lại cho Mộ Dung Cảnh Hòa. Vì vậy mà thời gian hai người mặn nồng sau này cũng không tránh khỏi nghe hắn oán trách vài câu, trách nàng không quan tâm hắn, đến nhớ hắn một chút hay nhìn hắn một lát cũng không có. Nàng biết đó chỉ đơn thuần là hắn tìm vội lý do để làm nũng chứ không hề thật lòng muốn nàng nhớ lại những quá khứ chẳng mấy tốt đẹp đó, chính vì thế cũng không thừa cơ hội so đo với hắn làm gì.
Nói không hề nhớ hắn đó hoàn toàn là tự lừa gạt chính mình. Những lúc nghiên cứu thế cờ có đôi khi nàng cũng mất tập trung, nhớ lại những khi hai người bên cạnh nhau, cãi vã, đối đầu hay yêu thương đều là khoảng thời gian đẹp nhất, nhưng càng đẹp bao nhiêu, trái tim nàng giờ đây lại đau đớn bấy nhiêu. Chỉ là nàng không hề dung túng bản thân mãi tiếp tục đắm chìm trong vũng bùn ấy, ngay lập tức định thần, sau đó bóc vỏ củ khoai vừa nướng chín, chuyên tâm thưởng thức hương vị ngọt ngào của nó.
Từ nhỏ nàng đã không có người thân, không có bạn bè, đương nhiên cũng không có ai dạy nàng cách đối xử tốt với bản thân. Vì vậy nàng thích gì thì làm nấy, không bao giờ nghĩ xem có nên hay không. Cũng giống như hiện tại, nàng chỉ làm theo những điều con tim mình mách bảo. Nàng muốn được sống, sống thật khỏe mạnh. Còn tình cảm, nàng cho rằng đó chỉ là chuyện của bản thân, không liên quan tới bất kỳ ai. Cho nên, xét đến cùng, nàng vẫn cảm thấy vấn đề là ở chính mình. Nếu một ngày nào đó không còn thích hắn nữa, tự nhiên sẽ không còn thương tâm. Vì vậy cũng chẳng cần nói đến hận hay không hận, thế nên, ngày hôm đó, khi nhìn thấy hắn xuất hiện tại nơi này, nàng cười.
Nàng từng nghĩ, nếu như vừa đến Kinh Bắc đã gặp mặt, chắc chắn nàng sẽ cúi thấp đầu không thèm để tâm đến hắn, đến nhìn một lát cũng không, bởi đó chính là lúc nàng cảm thấy thương tâm nhất. Nhưng trải qua những ngày này, cảm giác thương tâm đó đã chìm xuống tận sâu dưới đáy con tim, không phải là hoàn toàn biến mất, chỉ là không đủ để nàng mất kiểm soát. Cho nên, khi nhìn thấy hắn, biểu hiện của nàng khá bình tĩnh. Thậm chí, khi nghe thấy mệnh lệnh của hắn, nàng cũng không hề cảm thấy bực mình.
Ngày hôm đó, ngoài trời tuyết vẫn rơi, Mộ Dung Cảnh Hòa khoác trên mình chiếc áo lông chồn đen bóng, đầu đội mũ da cũng màu đen, ngồi trên chiếc kiệu đệm da gấu, men theo con đường chính giữa sân đi vào. Một thị vệ giương chiếc ô màu xanh da trời che cho hắn. Dọc đường đi, lớp tuyết mỏng hằn in hai hàng dấu chân.
Mi Lâm từ cánh cửa nhìn ra, đúng lúc thấy cảnh đó, trong giây phút ấy, điều đầu tiên mà nàng nghĩ đến chính là nhìn hắn như vậy thật anh tuấn, vì thế không kìm chế được mà mỉm cười. Sau này nghĩ lại chính nàng cũng cảm thấy bản thân thật đáng xấu hổ.
Nhìn thấy nụ cười chưa kịp tắt của Mi Lâm, Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ngỡ ngàng, sau đó sắc mặt khẽ biến, trong lòng tự dưng thấy buồn rầu, giống như tâm trạng mấy ngày nay khi nghe thuộc hạ báo cáo lại nhất cử nhất động của nàng. Đôi lúc hắn còn nghĩ, có lẽ nàng nổi cáu hay mắng chửi hắn cũng còn hơn dáng vẻ như không thèm để tâm thế này. Mang tâm trạng bức bối này, hắn lạnh lùng ra mệnh lệnh, có chút gì đó như hy vọng nàng từ chối một cách châm chọc giống lúc ở Chung Sơn.
“Từ ngày mai, nàng đi dưỡng ngọc cho Thần Y.”
Mi Lâm ngơ ngác giây lát, ngoài mặt làm ra vẻ kỳ lạ sao hắn lại biết chuyện dưỡng ngọc, nhưng trong lòng lại nghĩ, có lẽ lâu ngày không gặp, hắn trông có vẻ tuấn tú hơn nhiều so với những ngày ở thôn Lão Oa Tử. Câu nói người đẹp vì lụa kể cũng có lý.
Mộ Dung Cảnh Hòa đâu biết nàng đang nghĩ chuyện đó, chỉ nghĩ trong lòng nàng đang vì câu nói của hắn mà sục sôi, sắc mặt vừa thay đổi chút ít, lại nhìn thấy Mi Lâm gật đầu. Trước kia nàng đã nhận lời giúp lang trung chốc đầu dưỡng mạch ngọc, sau đó hại người ta đến nơi lạnh giá này, vô duyên vô cớ bị giam tù mấy ngày, nói gì đi nữa cũng phải thực hiện lời hứa cho chót. Hơn nữa, nàng thật ra cũng muốn gặp mặt nhờ ông ta giải độc ình.
Mộ Dung Cảnh Hòa thấy sắc mặt nàng không hề có chút tức giận nào cũng không có hận ý, bình thản như nước, cảm giác rẫu rì bồng chốc trào lên ngực, nhưng lại bị chặn ngay trước yết hầu, không chồi lên nhưng cũng không cách nào nuốt xuống.
“Xếp cho ta hai chiếc ghế cạnh chậu than sưởi.” Hắn vốn định đạt được mục đích xong sẽ trỏ' về luôn, lúc này lại không muốn rời đi nữa.
Hộ vệ tuân lệnh sắp xếp ghế, cũng đặt lên một tấm nệm dày, dìu hắn ngồi xuống, xong xuôi được cho cáo lui, để lại hai người ngồi đối diện cạnh chậu than.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan