Reading - the best state yet to keep absolute loneliness at bay.

William Styron

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 08 P2
hưng nàng không chìm trong thứ cảm xúc ấy quá lâu, lập tức nhớ ra Mộ Dung Cảnh Hòa chẳng biết rơi đến chốn nào, vội vã lồm cồm bò dậy đi tìm, nhưng ngay lập tức phát hiện tay phải mình đang túm chặt lấy một thứ gì đó. Cúi đầu nhìn, đó chẳng phải là chân của Mộ Dung Cảnh Hòa sao. Nàng không ngờ rằng khi mình bất tỉnh vẫn không chịu buông hắn.
Mộ Dung Cảnh Hòa nằm sõng soài bên cạnh tay phải nàng, vẫn chưa tỉnh dậy, tóc ướt nhẹp rũ trên mặt đất, bàn tay lạnh ngắt không chút hơi ấm khiến nàng bất giác nghĩ đến đều tồi tệ nhất.
Lật người hắn lại, nhìn thấy sắc mặt xám ngoét như đã chết, Mi Lâm bất giác sững sờ, nhưng không đi dò xem hắn còn thở hay không như những lần trước, mà trực tiếp đặt tay lên ngực hắn ép xuống cho nước bắn ra, rồi lại cởi bộ quần áo ướt sũng của hắn, dùng hết sức mà xoa bóp phần ngực chẳng còn chút hơi ấm nào ấy, mãi cho đến khi nó dần ấm trở lại, có thể cảm thấy những nhịp đập tuy yếu ớt nhưng không phải không thể cảm nhận được mới chịu dừng tay.
Cuống cuồng nhặt nhạnh một đống củi, mò tìm vật đánh lửa trong túi mới phát hiện nó đã ướt nhẹp, không thể đánh lửa được nữa.
Mím chặt môi, nàng sờ lên người mình, phát hiện con dao ấy vẫn còn, lập tức chẳng nghĩ ngợi gì, nhặt vài hòn đá cứng, xếp một đống cỏ và lá khô cạnh đó, dùng cán dao đập vào, tia lửa bắn ra, một lúc sau đã bén vào đám cỏ khô.
Nàng nhặt vội một ít đá cuội lót xuống dưới đống lửa, vun thêm một lớp cỏ khô nữa xếp xung quanh, cởi đồ trên người Mộ Dung Cảnh Hòa, phơi chúng lên, sau đó đào một cái hố sâu bằng nửa thân người trên bãi đất bên cạnh, dùng đá vây, dẫn cho nước chảy ngập gần đến miệng rồi ngăn lại. Xong xuôi đâu đấy, người kia vẫn chưa tỉnh, cho dù nằm bên cạnh đống lửa sưởi một lúc lâu, ngoại trừ nơi tim đập ra, toàn thân hắn vẫn không có một chút hơi ấm nào khác.
Nàng cũng chẳng tốn sức lay gọi, đốt thêm một đống lửa phía bên kia, sau đó dùng những viên đá cuội lót dưới đống lửa, lấy que gẩy ra cho rơi xuống hố nước, một lúc sau, nước bốc lên một làn hơi màu trắng, ấm đủ để làm bỏng tay.
Thả người hắn vào trong làn nước, nàng cũng cởi đồ bước vào trong, ôm hắn từ phía sau, xoa ngực và lưng cho hắn.
Cái hố ấy không nhỏ, nhưng hai người ngồi vào lại có vẻ chật, nước bốc lên hơi nóng, vừa ngập đến cổ Mộ Dung Cảnh Hòa. Mi Lâm thấp hơn hắn một cái đầu, nếu ngồi xuống, sẽ ngập qua đầu, nên nàng chỉ còn cách quỳ.
Khi ấy, mặc dù toàn thân không mặc gì ôm mộtnam nhân, trong lòng nàng cũng không hề có một cảm giác say đắm hay miễn cưỡng nào, chỉ biết làm hết sức mình để cứu người ấy tỉnh lại.
Có lẽ do tác dụng của nước nóng, hoặc những nỗ lực của nàng đã có hiệu quả,nam nhân trong lòng nàng cuối cùng cũng phát ra một tiếng rên rất đỗi nhỏ, tuy chưa tỉnh lại, nhưng vẫn đủ để làm nàng cảm thấy phấn chấn.
Mi Lâm vô thức co chặt hai cánh tay, trán chạm lên gáy hắn, từ từ thở phào nhẹ nhõm. Khi ấy, nàng mới phát hiện ngực mình lúc nào cũng căng lên, đến mức cảm thấy hơi đau.
Đợi đến khi nước ấm dần lạnh trở lại nàng mới đưa hắn lên, quần áo phơi bên đống lửa cũng đã khô, vừa đủ để mặc vào cho hắn. Bản thân Mi Lâm cũng thu dọn qua loa, rồi mới ngồi xuống bên cạnh hắn, xem xét xung quanh chỗ đó.
Đây là một nhánh sông, hai bên bờ đều là núi cao chót vót, phía sau là rừng rậm ngút ngàn, hình như còn nằm sâu bên trong núi. Nơi này, nước sông ngoặt một góc lớn, biến chỗ bọn họ đang dừng chân thành một bãi cát hình tam giác. Mặt sông khá rộng, nước chảy lững lờ, rõ ràng đây là nguyên nhân giúp hai người bị dạt táp vào bờ mà vẫn giữ được mạng.
Mi Lâm thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, sau những phấn chấn ban đầu và nỗi sợ hãi thúc ép không ngừng nghỉ, lúc nãy bình tĩnh trở lại, nàng bồng nhiên cảm thấy rất bối rối.
Trước khi rơi vào trong thạch lâm, nàng nghĩ rất đơn giản, tìm một nơi hoang vu trốn đi, nghĩ cách giải số độc trong người, chỉ có vậy mà thôi. Tuy từng hứa với Việt Tần, thực ra nói là như vậy, nhưng nàng không nghĩ rằng mình sẽ đi tìm cậu ta thật, trên thực tế, theo như quy tắc mà Mục Dã Lạc Mai đưa trước đây, chỉ cần ra khỏi Chung Sơn, Việt Tần đã được tự do rồi, nhưng nàng thì không như vậy. Chưa cần nói đến đám người Mục Dã Lạc Mai, ngay cả cái nơi mà nàng từ đó ra đi, e rằng khi biết được sự đào tẩu này sẽ không bao giờ bỏ qua cho nàng. Nàng không muốn làm liên lụy đến cậu bé tâm hồn trong sáng ấy.
Nhưng giờ đây... giờ đây nàng thấy rối bời, có thứ gì đó đã không giống như trước nữa.
Người nam nhân này... Ôi,nam nhân này...
Một tràng âm thanh củi cháy lách tách vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mi Lâm, sau đó bồng nhiên nhận ra mình đang nghĩ đến những điều vô dụng, nàng bất giác tự cười chính mình, rồi đứng dậy, định bụng tìm xem có thảo dược hoặc thứ gì ăn được hay không.
Vừa bước được vài bước bồng cảm thấy có gì đó khác thường, tim đột nhiên đập thình thịch, nàng đứng nguyên tại chỗ định thần rồi mới thử dịch chuyển chân khí trong cơ thể, không dám tin đó là sự thật, chân khí lúc ẩn lúc hiện. Nàng cảm thấy một luồng lực rất nhỏ dâng lên từ đan điền, tuy kém xa so với trước đây, nhưng yếu mà không đứt đoạn, vẫn có thể cảm nhận được, tồn tại một cách rất rõ ràng.
Trái tim Mi Lâm khẽ thắt lại, thử thêm một lần nữa, chắc chắn đó không phải ảo giác. Bỗng nhiên nàng cảm thấy hoảng, gần như nghi ngờ tất cả những thứ đang xảy ra chỉ là một giấc mơ. Nếu không tại sao tự nhiên có thể có chân khí? Chẳng trách lúc trước đi chUyển Mộ Dung Cảnh Hòa không cảm thấy quá mệt.
Nghiêng nghiêng đầu, tuy chuyện này xảy ra rất kỳ lạ, nhưng vẫn là chuyện vui, nàng cũng chẳng nghĩ ngợi thêm nữa, cảm thấy tốt nhất nên đi tìm những thứ cần thiết trước. Lần này vì rơi xuống nước, không biết giữa đường đã va phải thứ gì, cơ thể xuất hiện thêm vài vết thương lớn nhỏ khác, cộng với vết thương cũ vẫn chưa lành hẳn nên đau đớn hơn trước khi vào thạch lâm rất nhiều, nhưng nàng lại có sự phấn chấn hơn bất cứ lúc nào khác trước đây.
Trong chuyến tháo mạng, nàng không chỉ một lần nhớ về võ công đã bị phế của mình, nhưng không thể nào nghĩ rằng quả thật có thể lấy trở lại. Đối với nàng, điều đó chẳng khác gì một món quà trời ban, đồng thời cũng khiến nàng có thêm nhiều dũng khí hơn để đối mặt với một tương lai mịt mù phía trước.
Hai ngày sau, Mi Lâm cõng Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn đang hôn mê đến một thôn lạc hoang vu. Nơi đây có tên Lão Oa Tử, nằm trong một sơn cốc gần như cách biệt hoàn toàn với thế gian, đất đai chỗ này rất cằn cỗi, người dân trong thôn cũng nghèo khổ, chỉ có một con đường thông ra ngoài núi, nhưng lại có một cụ già rất am hiểu y thuật.
Mi Lâm được một người đi săn trong thôn đưa về. Người thợ săn ấy bị trượt chân mắc vào vách núi, may mắn nàng trong lúc đi hái quả dại bắt gặp cứu giúp. Người thợ săn là dân trong thôn Lão Oa Tử, thấy trên người nàng bị thương, lại còn mang theo một người bệnh, liền dẫn bọn họ cùng về.
Trong thôn chỉ có hai ba chục hộ dân, hầu hết đều sống tại bình địa trong lòng cốc, cũng có vài hộ sống trong núi. Cụ già sống một mình ở cuối thôn, chỉ có hai gian nhà lợp cỏ chắn gió cũ nát. Khi người thợ săn đưa hai người về đến thôn, Mi Lâm đã thực sự bất ngờ.
Cụ già cũng chỉ biết trị những bệnh lí thông thường, liền sắc cho hai người vài bát thuốc trị ngoại thương, không thu tiền, nhưng không cách gì chữa trị nội thương của Mộ Dung Cảnh Hòa, cũng không nhìn ra trong người Mi Lâm có độc.
Mi Lâm vốn dĩ không có quá nhiều hi vọng nên cũng không cảm thấy quá thất vọng. Nhưng người thợ săn đưa họ về đây lại cảm thấy vô cùng có lỗi, vì thế khi nghe thấy nàng nói muốn ở lại, liền nhiệt tình giúp hai người sắp xếp. Thông báo một lượt với trưởng thôn và người dân, rồi lại gọi vài người dọn dẹp một căn phòng đã từ lâu không có ai ở, che chắn, sửa sang lại, chưa hết một ngày, hai người Mi Lâm đã có một nơi ổn định để dừng chân.
Căn phòng ấy thực ra không đến nồi, nền đá cột gỗ, tuy tường đắp bằng đất, nhưng vẫn rất chắc chắn, không thấy một lồ hổng nào. Ba gian chính, một nhà bếp và một nhà để củi, còn có cả cửa sổ bằng gỗ khắc hoa, thêm một chiếc sân, tuy có phần cũ kỹ, nhưng vẫn tốt hơn hầu hết những căn phòng của người dân trong thôn. Người thợ săn ban đầu không tán thành bọn họ sống trong căn phòng ấy, hắn ta nói nếu bọn họ thực sự muốn ở lại, có thể nhờ mọi người giúp bọn họ dựng một căn nhà mới. Vì vài năm trước, cả gia đình chủ cũ của căn nhà này đều đã lần lượt qua đời, không còn một ai sống sót, người trong thôn đều nói là do căn nhà đó gây ra, vì thế đã lâu như vậy vẫn không có ai động đến nó. Mi Lâm không quá để ý đến việc này. Đối với nàng, có một nơi để dừng chân đã là quá tốt, sao còn có thể suy nghĩ nhiều như vậy, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì nơi này làm cho những người khác sợ hãi đến vậy, nếu không đâu đến lượt bọn họ. Thấy nàng kiên quyết, người thợ săn không có cách nào khác, chỉ còn biết căn dặn thêm vài câu trước khi bọn họ chUyển vào sống trong đó.
Sau khi bước vào, nhìn những thứ đồ người chủ cũ trước đây đã từng dùng, trong lòng Mi Lâm một lần nữa thầm cảm thấy may mắn.
Từ nồi niêu bát đĩa đến quần áo chăn màn, tất thảy đều đầy đủ, tuy rằng đã cũ, cộng với lâu không có người dùng nên bám đầy bụi và mùi ẩm mốc, nhưng đều được sắp xếp ở đó không thiếu thứ gì, quả thật chưa hề có ai động tới. Từ đó có thể thấy nỗi sợ hãi của người dân trong thôn đối với căn nhà này lớn đến mức nào.
Mi Lâm không hề để ý. Thực ra, trên người nàng một quan tiền không có, hoàn toàn không thể trong thời gian ngắn kiếm được nhiều đồ đạc thế này. Hơn nữa ngươi thợ săn kia cùng người dân trong thôn cũng đã đủ nghèo, cho dù bọn họ có muốn giúp đỡ cũng chẳng có thứ gì để giúp.
Mi Lâm cảm thấy vận may của mình đang dần tốt lên. Nàng bận rộn liền mấy ngày sau đó. Quét dọn phòng ốc, giặt sạch chăn màn và đống quần áo đã cũ, nhân lúc mặt trời lên cao, phơi phóng đống chăn và những vật dụng khác, hun cho sạch rận rệp, giũ sạch mùi ấm mốc. Nàng còn vào núi bẫy vài con hươu và gà rừng, tích trữ lương thực đủ ăn trong nhiều ngày. So với những thứ vật dụng kia, nàng không cần phải quá lo lắng về vấn đề thực phẩm.
Đợi đến khi mọi thứ đã sắp xếp xong đâu đấy, có thể nghỉ ngơi được, Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn chưa tỉnh, nhưng hơi thở đã bình ổn trở lại, chỉ giống như đang ngủ sâu. Việc đó khiến nàng rất bất an, liền chạy đến tìm cụ già lúc trước.
Ông ta vuốt chòm râu trắng muốt nghĩ một hồi, sau đó mới chậm rãi đáp rằng có thể dùng được nhân sâm. Nói xong, ông thở dài một tiếng, hẳn nhiên biết rằng lời này nói ra cũng bằng không. Những người sống trong thôn nhỏ này, đừng nói nhân sâm, e rằng đến rễ nhân sâm cũng chẳng mua nổi. Còn Mi lâm cũng cực kỳ nghèo, nói trắng ra là chẳng có gì, mặc dù nhìn bọn họ chẳng giống người nghèo.
Quả nhiên sau khi nói xong những lời ấy, Mi Lâm bồng ngẩn ra, một lúc sau mới hỏi tiếp: “Trong núi này có nhân sâm không?”
Ông ta lắc đầu. Mi Lâm hỏi tiếp: “Ở đâu có nhân sâm?”
“Tiệm thuốc trong thành chắc sẽ có.” Ông ta nói, sau đó lại thở dài một tiếng.
Mi Lâm cảm ơn rồi lặng lẽ trở về, trên đường gặp người thợ săn, nhờ đó biết được từ đây cách thành khoảng mười lý(18), người trong thôn đi vào thành rồi trở về cần khoảng hai đến ba ngày.
“Kinh thành?” Mi Lâm đột nhiên nhớ ra nàng còn không biết đây rốt cuộc là đâu, cách Chiêu Kinh bao xa. Người thợ săn kinh ngạc giây lát, rồi cười lớn, “Đương nhiên không phải rồi, nghe nói kinh thành còn cách nơi này mấy trăm dặm cơ. Đây là thành An Dương.”
Mi Lâm tròn mắt ngạc nhiên. Mãi khi về đến nhà mới định thần lại, bất giác nhào đến bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa lúc đó vẫn còn hôn mê bất tỉnh, ghé sát tai hắn dịu dàng nói: “Chúng ta quả thật đã đến An Dương rồi.”
Mộ Dung Cảnh Hòa tuy rằng sắc mặt trắng bệch, nhưng thần tính cũng trở nên an tường hơn nhiều, những vết thương trên đường tháo nạn gây ra đã lành được tám chín phần, chỉ là vẫn bất tỉnh nhân sự.
Mi Lâm không biết nguyên do vì sao, nàng thà đối diện với một Mộ Dung Cảnh Hòa khắc nghiệt chua ngoa nhưng tràn đầy sức sống, cũng không muốn nhìn thấy mộtnam nhân yên tĩnh đến mức khiến người khác mệt mỏi thế này. “Chàng mà cứ ngủ thế này, ta sẽ đem chàng vứt vào rừng làm mồi cho sói.” Nàng buồn bã lẩm bẩm, tay véo nhẹ chiếc mũi dỏng cao ấy, đứng dậy vén lại góc chăn cho hắn, sau đó đi ra bên ngoài.
Mi Lâm là một người không mạnh mẽ như những gì nàng nói. Trong lòng nàng, chẳng có gì quan trọng hơn được sống, cho nên lúc cần thiết, nàng có thể làm những việc mà người khác cho rằng không nên làm. Nàng rất rõ, những thứ được cho là lễ nghĩa liêm sỉ, chỉ khi còn sống mới có thể bàn đến. Đối với nàng, một người cả đời cận kề cái chết mà nói thì chẳng có quan hệ gì cả.
Đối với Mộ Dung Cảnh Hòa, nếu dựa theo cách nghĩ lúc hai người mới gặp nhau thì nàng tuyệt đối không phí nhiều công sức để cứu hắn. Dù sao cũng đã thoát được ra ngoài, hắn chết đi thật ra rất có lợi cho nàng. Nhưng bây giờ nàng lại muốn cứu hắn, cho dù nguyên nhân là gì, nếu đã quyết định rồi thì nàng nhất định sẽ cứu hắn bằng được. Tự tin như vậy nhưng kỳ thực nàng cũng không phải không biết lượng sức mình, chỉ là sau khi Mi Lâm quyết định làm một việc gì đó, thì nàng sẽ làm tất cả để đạt được mục đích.
Vì thế, nàng đi đến thành An Dương, dạo một lượt tất cả các tiệm thuốc lớn nhỏ trong thành, khi quay lại thôn Lão Oa Tử, trên người là một bọc lớn nhân sâm. Nàng nghĩ thế này cũng đủ cho Mộ Dung Cảnh Hòa dùng trong một thời gian ngắn. Nàng lấy nhiều như thế, thứ nhất là vì bị lừa một lần thì lần thứ hai họ sẽ cảnh giác nên không dễ ra tay, thứ hai là vì độc tính trong thể nội nàng cũng sắp phát tác, sợ rằng không còn đủ sức trở lại thành lần nữa.
Chỉ là nàng không thể nào ngờ được, khi vừa bước vào ngưỡng cửa, Mộ Dung Cảnh Hòa đã tỉnh lại. Hắn đang mở mắt đờ người nhìn khung cửa sổ bên cạnh, nghe thấy âm thanh liền quay lại, sắc mặt vẫn trắng bệch, thần khí vẫn bình tĩnh như lúc hôn mê, trông thấy nàng cũng không có gì thay đổi. “Làm cho ta ít đồ ăn.” Hắn lên tiếng, nhưng không hỏi gì cả, chỉ là ngữ khí mệnh lệnh thường ngày.
Sự mừng rỡ trong ánh mắt Mi Lâm biến mất, chân vốn đã bước lên hai bước lại đột nhiên ngừng lại, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó mang theo bọc nhân sâm đi xuống bếp, chẳng mấy chốc đã bưng lên một bát cháo hạt dẻ nóng hôi hổi.
“Nấu từ hôm qua, chàng dùng tạm.” Nàng nói, cũng không đếm xỉa đến hắn khẽ nhíu mày, giúp hắn ngồi dựa lên đầu giường, đệm gối ra phía sau lưng, sau đó mỉm cười bón cháo. Mộ Dung Cảnh Hòa cũng chỉ là có chút không vui, nhưng không hề nói gì, yên lặng ăn hết bát cháo. Thật ra hắn tỉnh lại từ đêm hôm trước, khi ấy Mi Lâm đang trên đường vào thành An Dương. Bốn bề tối tăm, thỉnh thoảng mới có chút ánh sáng le lói lọt qua khe cửa sổ chiếu vào.
Đối mặt với cảnh tượng lạ lẫm và yên ắng như vậy, hắn không khỏi thấp thỏm lo sợ, nhưng chẳng tìm hỏi được ai, mãi cho đến khi Mi Lâm trở về.
Hắn không thể phủ nhận, giây phút nhìn thấy Mi Lâm, con tim thấp thỏm lơ lửng cả đêm đó trong phút chốc trở nên an tâm vô cùng.
* * *
Bất luận trước đây Mi Lâm có nghĩ gì đi nữa, nhưng khi thoát khỏi nguy hiểm, nàng lại có chút phân vân không biết giải quyết sao với Mộ Dung Cảnh Hòa. Vì vậy, nàng thẳng thắn trực tiếp hỏi hắn muốn đi đâu.
“Đi đâu à? Ta chẳng muốn đi đâu cả.” Mộ Dung Cảnh Hòa đang uống canh gà rừng nhân sâm mà nàng hầm, nghe nàng hỏi xong không thèm ngẩng đầu lên, lạnh nhạt trả lời.
Câu trả lời của hắn nằm ngoài những gì Mi Lâm dự kiến, nàng biết chắc trong lòng hắn không hề nghĩ như vậy, nhưng tự dưng vẫn cảm thấy vui vẻ. Đương nhiên sự vui mừng đó không thể nào giấu giếm được, nó hiện lên rõ ràng trong ánh mắt nàng.
Mộ Dung Cảnh Hòa không hề phát giác, bát canh nóng nghi ngút khói cuối cùng cũng lấp đầy cảm giác tẻ nhạt kia.
Mi Lâm không nói thêm gì nữa, cẩn thận bón hết canh, giúp hắn ngồi tựa đầu giường, sau đó mở toang cánh cửa sổ đối diện rồi mới bưng bát đi ra ngoài.
Bên ngoài là một sân nhỏ, hàng rào bốn xung quanh, những cành mận gai che cả lối đi, cạnh hàng rào là một miệng giếng trần phủ rêu phong. Trong cái sân nền đất ấy là một con đường nhỏ được xếp bằng đá dẫn từ cửa chính ra. Ngoài hàng rào là mấy cây già cỗi cành khỏng kheo, nhất thời cũng không biết là loại cây gì, chỉ biết cành trụi hết lá, đen xì xì đâm ngang trên bầu trời xanh cao vút, tạo cảm giác rất hoang dã. Nhìn ra xa hàng rào có thể thấy những nóc nhà, thậm chí còn thấy cả rừng cây núi đá phía đằng xa.
Mộ Dung Cảnh Hòa im lặng nhìn về những cảnh vật đó, ánh mắt điềm tĩnh, sâu và trong.
Mi Lâm vốn là người dễ thích nghi trong mọi hoàn cảnh, không yêu cầu quá cao về nơi ăn chốn ở nên một khi đã ở quen rồi thì không muốn thay đổi. Mộ Dung Cảnh Hòa nói không muốn rời đi, nàng đương nhiên cũng chẳng muốn quyết định thay hắn. Kỳ thực, nếu như đưa hắn đến nơi hắn nên đến thì về sau chỗ này cũng không tiện ở lại nữa. Nàng cảm thấy nàng cũng rất thích ở đây, hắn không muốn rời đi đương nhiên cũng là điều hay nhất.
Phía Mộ Dung Cảnh Hòa đã không còn vấn đề gì nên nàng có thể toàn tâm toàn ý chuẩn bị ùa đông sắp đến. Có lẽ không chỉ là đồ ăn thức uống mà còn việc khác nữa...
Mi Lâm ôm từng bó củi mang vào gian chứa, nàng vừa luôn chân luôn tay vừa suy nghĩ tính toán xem cần sắp xếp những việc gì. Nhưng lại không ngờ rằng chỉ còn ít củi nữa là xong việc mà không cấn thận, cả người cả củi bổ nhào ngã xuống đất.
Trời âm u đến ngày thứ ba cuối cùng mưa cũng trút xuống, mưa không nặng hạt mà rả rích tí tách khiến người ta cảm thấy phiền muộn.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn ra đống củi chưa kịp cất vào kho mưa ướt hết, nước mưa bắn qua khung cửa sổ mở hờ, hắt vào tấm chăn cũ trên người hắn, chẳng mấy chốc đã ướt một vùng rộng.
Mãi đến khi trời sẩm tối Mi Lâm mới từ đâu đó trở về, trên tay cầm cây đèn dầu với ánh lửa yếu lập lòe chiếu lên khuôn mặt thanh tú trắng bệch nhìn tựa ma.
Mưa vẫn rơi tí tách, hình như càng rơi càng nặng hạt.
“Nàng đi đâu vậy?” Mộ Dung Cảnh Hòa lặng lẽ nhìn nàng leo lên giường khép cửa sổ, lại gập cất đi tấm chăn bị mưa bắn ướt, lấy khăn lau vết nước còn dính trên nệm, cuối cùng mới lên tiếng hỏi.
Mi Lâm ngừng tay giây lát, sau đó lại tiếp tục lau.
“Có người cần giúp đỡ, đi hơi lâu một chút.” Nàng lạnh nhạt trả lời, tóc mái rũ xuống, hơi rối, hơi ướt.
Ngữ khí của Mộ Dung Cảnh Hòa vốn thanh đạm bồng chUyển sang gấp gáp khó chịu, ánh mắt nheo lại, có chút gì đó như giễu cợt: “Loại nữ nhân như nàng thì có câu nào là chân thật?” Hắn nói những lời đầy ngụ ý.
Mi Lâm ngẩng lên nhìn hắn, miễn cưỡng mỉm cười, không trả lời, cũng không nói gì thêm.
Nàng im lặng hơn bất kỳ lúc nào, nhưng vẫn chăm chú làm những việc đang dang dở.
Hơ ấm lại giường, không còn chăn nên nệm cũng nhanh khô hơn, vì vậy nàng không thay nữa, mà thật ra cũng chẳng còn cái nào khác để thay. Đun nước nóng tắm cho Mộ Dung Cảnh Hòa, sau đó hầu hạ hắn ăn uống, đại tiểu tiện, lấy quần áo dày thay chăn đắp tạm một đêm, lúc này mọi việc mới xong xuôi.
Nghĩ đi nghĩ lại thì hầu hết đều là những việc của Mộ Dung Cảnh Hòa, còn về phần mình, nàng cũng chẳng có gì phải làm cả.
Từ trước đến nay, để tiện chăm sóc hắn, hơn nữa trong nhà cũng không còn chăn đệm và tiết kiệm củi sưởi ấm, hai người vẫn nằm ngủ chung một giường. Đêm nay, sau khi đợi hắn ngủ say, nàng lại xách đèn dầu đi ra ngoài, không thấy quay trở về.
Một đêm này, giường không hề lạnh.
Mặc dù không có chăn, Mộ Dung Cảnh Hòa lại thấy rất nóng, cũng không phải là quá nóng đến mức không chịu đựng được, chỉ là hắn không ngủ được. Có lẽ cho dù là ai đi nữa, bất động nằm cả một ngày thì sao đêm có thể ngủ ngon?
Gian bếp thỉnh thoảng lại vọng ra một vài âm thanh yếu ớt, hắn biết, cô gái đó cũng thức cả đêm.
Trời chưa sáng rõ, Mi Lâm đã bưng một bát cháo và hai chiếc bánh hấp bước vào. Lần này nàng không thắp đèn, khi cúi xuống đỡ hắn dậy, tay nàng run run. Hắn thấy mới qua một đêm ngắn ngủi, mắt nàng thâm đi rất nhiều, môi cũng trắng bệch như môi người chết, trên đó còn vết thương khá rõ.
“Nàng...” Né tránh muôi cháo nàng đút, Mộ Dung Cảnh Hòa lưỡng lự, sau đó vẫn hỏi: “Sao vậy?”
m thanh muôi chạm vào thành bát, Mi Lâm bất giác lại cắn môi, răng ngậm vào những vết thương đang chảy máu, tay cũng không còn run nữa, cấp tốc chống đẩy vài cái, bỗng nhiên ngẩng lên lườm hắn, nói: “Chàng đưa ta thuốc giải, ta đưa chàng đến nơi chàng muốn.”
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn vào mắt nàng, ánh mắt hắn đầy vẻ tìm tòi, hỏi tiếp: “Thuốc giải nào?”
Ảnh mắt Mi Lâm bồng trở nên ảm đạm, nàng không nói thêm gì nữa, lại tiếp tục bón cháo cho hắn.
Ảnh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa hoàn toàn hướng về vết thương rớm máu trên môi nàng, hồi lâu không chịu há miệng ăn thìa cháo nàng bón. Cuối cùng cũng chỉ ăn hết nửa chén và nửa cái bánh hấp, không chịu ăn thêm nữa.
“Ta nói rồi, ta sẽ không đi đâu cả.” Nhìn người con gái chẳng nói chẳng rằng đang cúi thấp đầu ngồi lúi cúi ăn nốt những đồ ăn đó, hắn khẳng định thêm lần nữa.
Mi Lâm chỉ ừ một tiếng mà không hề ngẩng đầu lên, sắc mặt cũng không vui vẻ như hôm trước, tấm lưng hơi gù khiến người ta có cảm giác dây đai lưng như sắp đứt đến nơi.
Vội vàng ăn nốt thức ăn thừa còn sót, nàng lại ra ngoài, khi trở vào ôm tấm chăn ướt hôm qua trên tay. Chăn đã được hong khô, khi đắp lên mình hắn cảm thấy hơi ấm còn rất đậm mùi khói củi.
“Ta sẽ về trước buổi trưa..Giúp Mộ Dung Cảnh Hòa lật mình, xoa bóp hai tay, hai chân hắn và cả phần thân áp vào giường, nàng nói. Nhìn về phía cửa sổ, ngoài trời mưa vẫn rơi, tí tách trên khung gỗ, nàng lại nói: “Trời vẫn mưa, hôm nay không mở cửa sổ nữa.” Thật ra Mi Lâm cũng biết, nằm một chỗ cả ngày, ngay cả xoay mình cũng không tự làm được, trong lòng đương nhiên sẽ rất khó chịu. Chính vì thế mà trước khi đi ra ngoài nàng thường đỡ hắn nằm cao lên một chút, sau đó mở cửa sổ, như vậy tầm quan sát ít ra cũng không bị bó hẹp trong căn phòng chặt chội.
“Đi đâu vậy?” Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn nàng, ánh mắt dường như muốn nói điều gì đó.
Mi Lâm lắc đầu không trả lời, vuốt lại mái tóc rối, sau đó vội vàng ra ngoài. Nhìn dáng nàng dần mất hút sau cánh cửa, tiếp đó là tiếng cài then ngoài, ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa như có một làn khói mù lướt qua.
Mi Lâm không đi đâu khác, nàng tìm đến cụ già đó, lúc về cũng chỉ mang theo một vài loại thuốc giảm đau giải độc bình thường. Trong bụng cũng biết thừa chẳng có tác dụng nhưng thử dùng cũng không mất gì.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan