No person who can read is ever successful at cleaning out an attic.

Ann Landers

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 08 P1
ộ Dung Cảnh Hòa lại bảo nàng nhìn sang bên phải. Thông đạo bên phải chẳng có loài động vật kỳ quái nào, nhưng lại có lửa và cát đen phun ra, như đang đối đầu với ngọn lửa phía ngoài.
“Xem ra vận may của chúng ta cũng không đến nỗi. Rơi vào một con đường cụt nhưng không phải tử lộ.” Hắn cười nói, quay đầu nhìn về khu thạch lâm màu trắng thấpthoáng màu hồng, tự mình phán đoán xem bên trong có nguy hiểm giống như những thông đạo kia không.
Đương nhiên, cho dù có nguy hiểm hay không, bọn họ cũng chỉ có thể tiến vào mà không thể lùi ra. Vì vậy, không nghĩ nhiều thêm, hắn lên tiếng: “Đi thôi.”
Mi Lâm từ từ lấy lại tinh thần, những bó đuốc kia hiển nhiên là không cần nữa, vì thế nhẹ nhàng đi rất nhiều, một vai đỡ lấy chiếc túi đựng đồ còn vai kia đỡ lấy sức nặng của mộtnam nhân, bắt đầu men theo cầu thang đá xuyên qua thạch lâm mà trèo lên.
Một lần nữa xuất hiện điều khiến bọn họ không ngờ tới, tiểu thạch lâm không mịt mù quanh co như thạch lâm phía bên ngoài, mà có những con đường rất rõ ràng uốn lượn bên trong. Hai người men theo con đường lát đá trắng chầm chậm bước đi, tuy rằng cũng có ngoằn ngoèo gấp khúc nhưng vẫn có thể chắc chắn được là đang tiến về phía trước.
Ở giữa cũng có những con đường rẽ ngang, nhưng Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn có thể nắm bắt được đường chính, rất nhiều lần khi Mi Lâm nghĩ rằng bọn họ đã đi vòng lại, đều lập tức nhìn ra con đường này dẫn đến một nơi hoàn toàn khác hẳn. Nàng khẽ quệt mồ hôi, nghĩ rằng may mà mình đã tin những lời hắn nói. “Đây là một mê cục đơn giản, so với liên hoàn cục bên ngoài thì đơn giản hơn rất nhiều.” Mộ Dung Cảnh Hòa nói, mỉm cười, thần sắc lại không thoải mái hơn chút nào, “Nhưng phía ngoài mê cục là bát môn. Hưu, Sinh, Thương, Đồ, Cảnh, Tử, Kinh, Khai^^, bát môn này lành ít dữ nhiều, bước nhầm một bước là không thể quay lại được nữa. Thật không biết người xây dựng một nơi như thế này rốt cuộc muốn ngăn không cho kẻ khác đột nhập vào, hay đề phòng có người trốn ra từ đây.”
Mi Lâm hoàn toàn chẳng hiểu hắn đang nói gì, nhưng vẫn cảm thấy tò mò hấp dẫn.
“Cửa mà chúng ta đến là cửa gì?”
Hai người đã đi đến đỉnh thạch lâm, một chiếc quan tài khổng lồ xuất hiện trước mắt, chiếc quan tài giống như được đẽo thành từ cả một tảng đá trắng, bên trên có khắc những đồ hình tinh xảo, phản chiếu ánh lửa phía ngoài, đẹp vô cùng.
Mộ Dung Cảnh Hòa bị thu hút về phía đó, một lúc sau mới lên tiếng: “Đồ môn. Đe chống giá lạnh, có vào mà không có ra, chỉ là phí phạm lực khí, nhưng không nguy hiểm.” Nói đến đây, như nhớ ra điều gì, bất giác bật cười. “Người tạo ra nơi này chắc hẳn không nghĩ tới sẽ có người đào một cái hang lớn phía bên ngoài Đồ môn, lúc đầu bịbịt cuối cùng đã có chồ thông.”
Mi Lâm thầm nghĩ, nếu như không thông cũng chẳng sao, có lẽ hai người sẽ nghĩ ra cách thoát khỏi chiếc hang lớn ấy, sau đó an nhiên rời đi từ một chỗ khác, cũng chẳng đến nỗi phải rơi vào cái nơi kỳ quái này, sống chết khó đoán. Nhưng nàng không biết, những nơi giống như thế này, nếu không có Mộ Dung Cảnh Hòa, đừng nói đến việc rơi xuống hang, chỉ e đã bị nhốt đến chết ở ngoài kia rồi. Còn về khu tiểu thạch lâm nhìn có vẻ đơn giản này, nhưng không phải người bình thường nào cũng có thể đi qua được một cách an toàn.
“Đó chắc là chủ nhân của nơi này rồi.” Mộ Dung Cảnh Hòa nói tiếp, “Chúng ta đi xem xem rốt cuộc là người nào có thể lợi hại đến mức này.”
Mi Lâm cũng chú ý đến chiếc quan tài tinh xảo, nhưng không quá tò mò, lúc này điều nàng quan tâm nhất không phải là cái người đã chết không biết cách đây bao nhiêu năm ấy, mà là làm thế nào để thoát khỏi cái nơi quái dị này.
Thấy nàng không có động tĩnh gì, Mộ Dung Cảnh Hòa lại thêm vào một câu: “Có thể bên trong có cách thoát thân.”
Và thế là, Mi Lâm chẳng chút do dự, ngay lập tức đưa hắn đến bên chiếc ngọc quan.
“Đợi đã.” Lưng Mộ Dung Cảnh Hòa túa ra một lớp mồ hôi vì tính cách quyết đoán có phần bất cẩn của người con gái này, tuy sự bất cẩn ấy không hay xảy ra, nhưng mỗi lần phạm phải là đều gây ra hậu quả khôn lường.
Bàn chân vừa bước đi của Mi Lâm lại thu về, nghi hoặc nhìnnam nhân đang tựa vào mình.
“Nàng nhìn mặt đất.” Mộ Dung Cảnh Hòa gợi ý.
Liếc mắt nhìn, trên mặt đất rõ ràng là những mảng gạch lát màu trắng, nhìn kỹ hơn một chút, sẽ phát hiện giữa màu trắng như tuyết ấy có pha lẫn sự sáng bóng và trơn trượt của ngọc thạch, có chồ lại xù xì thô ráp rất rõ ràng.
Mi Lâm phát hiện ra rồi, nhưng không hiểu chúng có ý nghĩa gì, nàng bối rối: “Phải đi thế nào?” Nàng cũng biết có những cơ quan được thiết kế dưới mặt đất, nhưng không biết gì thêm nữa, cho dù có gặp phải, e rằng cũng cứ thế mà lao vào.
Mộ Dung Cảnh Hòa cười, “Nàng càng ngày càng ngốc rồi.” Hắn hẳn nhiên nhớ rõ những cách mà nàng chạy trốn, cũng có ấn tượng rất sâu sắc về điều đó, nhưng từ khi bước vào khu thạch lâm này, nàng bỗng càng lúc càng không muốn động não. Mi Lâm thở dài, muốn giải thích, rồi lại thôi. Nàng quả thật không biết phải thừa nhận thế nào, rằng đó là do hắn quá thông tuệ, thông tuệ đến mức khiến nàng không muốn ngốc ngếch tỏ ra hiểu biết về một lĩnh vực hoàn toàn lạ lẫm này. Nàng cũng không thể không thừa nhận rằng, suốt cuộc hành trình này, trong vô thức, nàng đã hình thành một cảm giác dựa dẫm vào hắn, nên mới làm lộ sự bất cẩn đã giấu kỹ trong lòng ấy.
“Nàng hãy dùng dao gõ nhẹ lên mặt đá.” Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn vẻ mặt bất lực của nàng, trong lòng hơi buồn cười, rồi căn dặn: “Đừng dùng lực quá mạnh.”
Mi Lâm đỡ hắn ngồi xuống, sau đó lấy con dao gõ lên mặt đá vài lần như hắn bảo, viên đầu tiên, viên thứ hai không có phản ứng gì, đến viên thứ ba bồng có một cảm giác nhẹ tênh, trong lòng lóe sáng, biết rằng dưới đó nhất định có một cơ quan.
Nhưng từ đây đến chiếc ngọc quan dài khoảng mười lăm trượng, chẳng nhẽ cứ gõ xuống từng viên từng viên một thế này mà đi? Huống hồ, cho dù nàng có làm như vậy thật, cũng làm sao có thể đưa được hắn qua?
Khi nàng đang bối rối, Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn cười tít mắt, dường như không nhận ra rằng mình sẽ không thể đi qua được. Mi Lâm nghiêng mặt nhìn thấy, trong lòng khẽ run lập tức quyết định để vấn đề này cho hắn giải quyết.
Chú thích:
(11) Sinh môn: Cửa sống.
(12) Tử môn: Cửa chết
(13) Tám cửa trong bát môn.
Chương 8
Thái cực sinh lưỡng nghi, vi âm vi dương, hỗ vi kỳ căn, vận chuyển khôn lường. (14)
Khi Mi Lâm nghe thấy một tiếng vọng nhỏ, sau đó là một tràng liên hoàn tiếng rin rít ma sát vào nhau, một cột đá trước mắt từ từ hạ xuống ghép với khoảng không nơi chứa chiếc ngọc quan, tạo thành một thái cực đồ(15), vào giây phút ấy, sự kinh nể của nàng dành cho Mộ Dung Cảnh Hòa đã đạt tới đỉnh điểm.
Thời gian quay ngược lại thời điểm khi nàng để dành vấn đề nan giải làm sao tiếp cận ngọc quan lại cho Mộ Dung Cảnh Hòa.
Nghe thấy nàng hỏi, Mộ Dung Cảnh Hòa dời mắt từ chiếc ngọc quan nhìn quanh bốn phía, do đứng trên đỉnh thạch lâm nên có thể nhìn thấy toàn bộ căn động. Lúc này bọn họ mới phát hiện bố cục của cả căn động này không hề giống với những gì họ nghĩ trước đây. Hóa ra khu thạch lâm nhìn có vẻ như nằm ở vị trí trung tâm này không phải là một cô đảo hình tròn, mà là một mặt của căn động, giống như một con cá khổng lồ dập dềnh uốn lượn, cùng với đám lửa đang cháy bùng bùng tạo thành một bức thái cực đồ vô cùng lớn. Mặt còn lại đích thị là một thông đạo, chỉ có điều liên kết trực tiếp với thạch lâm.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn khung cảnh kỳ lạ ấy, khẽ nhíu mày. Một lúc sau mới dời mắt khỏi vòng lửa không hề có dấu hiệu dịu đi ấy, quay trở về với ngọc quan cách đó không xa cùng khoảng đất trống chẳng tròn chẳng méo ngay trước mặt. Giống như đang suy nghĩ một câu hỏi hóc búa nào đó, đôi mắt phượng thon dài hơi nheo lại, tràn đầy vẻ suy tư, khiến cho khoảng không giữa hai mí mắt hợp thành một hình cung tuyệt đẹp.
Mi Lâm không làm hắn phân tâm, nhìn một cách vô thức về phía động huyệt kỳ quái, đồng thời cẩn thận đánh hơi sự thay đổi của mùi trong không khí để đoán xem bọn họ còn có thể chậm trễ được thêm bao lâu.
Một lúc sau, bồng nhiên thấy ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa sáng lên, nhìn về đầu chiếc quan tài phần đối diện với thạch lâm.
“Nếu như chỗ kia là một huyệt lõm, ta có thể tìm ra cách thoát khỏi nơi này.” Hắn nói.
Bọn họ liền từ từ tiến qua, không ngờ ở đó quả thật có một chiếc giếng sâu tách biệt hẳn với những cột đá bốn xung quanh. Độ rộng của chiếc giếng gần bằng ngọc quan, không nhìn thấy đáy, cũng chẳng biết có nước hay không.
“Làm sao bây giờ? Nhảy xuống dưới?” Mi Lâm bối rối, không biết có thể làm cách nào từ chiếc giếng sâu hun hút tối mịt mù chỉ nhìn đã khiến chân mềm nhũn này thoát ra ngoài.
Mộ Dung Cảnh Hòa lườm nàng một cái, chẳng buồn mắng mỏ.
“Ta không tin, khi đưa chiếc quan tài khổng lồ kia lên trên, những người đó chắn chắn cũng phải tránh những cơ quan kia một cách cẩn trọng.” Hắn chậm rãi nói ý nghĩ của mình, thì ra mục đích vẫn nằm ở chiếc ngọc quan.
Trong lúc nói, ánh mắt quét qua bốn phía, tìm một cơ quan có thể tồn tại đâu đó.
Mi Lâm bỗng lóe lên ý nghĩ, đặt hắn tựa vào một cột đá ngồi trên mặt đất, sau đó dùng dao đục lấy một mảnh đá trên chiếc cột ném xuống giếng, nhưng một lúc lâu sau vẫn không nghe thấy tiếng vọng lại, nàng bất giác rùng mình.
Mộ Dung Cảnh Hòa lúc này do ngồi thấp hơn khi nãy, lập tức nhìn thấy một bát quái đồ(16) được khắc trên thành giếng, trong lòng bồng run lên.
Mi Lâm tiến về phía trước xoa lên đó theo sự chỉ dẫn của hắn, phát hiện bát quái đồ ấy quả nhiên lồi ra khỏi thành ngoài của giếng, nhưng hai bên trái phải đều không hề di chUyển, giống như hợp thành một thể với thành giếng vậy. Khi hắn đang nhíu mày suy nghĩ rất nung, nàng vẫn bám lấy mảnh điêu khắc vuông vức ấy vừa đẩy vừa xoay để xem xét, vốn dĩ chẳng có chút hi vọng gì, lại không muốn tùy tiện kéo nó xuống, bồng nhiên nghe thấy cạch một tiếng, mảnh điêu khắc đó bất ngờ bật ra một chút, khiến nàng giật mình lùi về phía sau, hồi lâu không thấy có động tĩnh gì khác, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám nghịch ngợm linh tinh thêm nữa. Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn thấy, khuôn mặt bỗng lộ ra nét hoan hỉ. Nghĩ một lúc, hắn nói: “Nàng thử ấn theo thứ tự: Nhất càn, nhị đoài, tam li, tứ chấn, ngũ tốn, lục khảm, thất cấn, bát khôn (17), kéo nó từng cái từng cái một ra xem.”
Mi Lâm nào có hiểu gì mấy cái đó, nên Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ còn cách hướng dẫn cho nàng từng cái một. Khi Mi Lâm kéo đến cái cuối cùng, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng cạch vang lên, sau đó là những tiếng rin rít ma sát liên hoàn nặng nề chậm chạp. Không rõ có phải là cảm giác do những âm thanh đó tạo thành hay không, nàng thấy mặt đất dưới chân mình như đang rung lên. Bất giác nín thở, gần như cứng đơ người lại, nàng lùi về phía Mộ Dung Cảnh Hòa, mong rằng nếu có xảy ra chuyện gì nguy hiểm còn có thể kịp thời kéo lấy hắn cùng tháo mạng.
Nàng vừa đỡ Mộ Dung Cảnh Hòa dậy, liền nghe thấy những tiếng róc rách nặng nề truyền tới từ chiếc giếng, giống như nước đang chảy vào trong đó vậy. Thứ âm thanh ấy càng lúc càng lớn, dần biến thành những tiếng vang dữ dội, mặt đất cũng theo đó mà rung lên bần bật.
Sắc mặt Mi Lâm trắng bệch, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đang định hỏi Mộ Dung Cảnh Hòa xem có nên chạy ra chỗ khác không, đã thấy những cột đá khắp bốn phía dần dần chìm xuống dưới với một tốc độ mắt thường có thể quan sát được.
Sau giây phút ấy, tiếng vọng và sự rung lắc dừng lại, nơi bọn họ đang đứng biến thành một phiến đá trắng bằng phẳng, còn phiến ngọc thạch trống nơi chiếc ngọc quan được đặt lúc trước không hiểu vì sao lúc này bỗng nhiên thay đổi màu sắc, lưu chUyển ánh sáng của màn đêm tối tăm. Sắc trắng và đen phân biệt rõ ràng, nhưng nối liền với nhau, như một vòng tròn không phân biệt đầu cuối, im lìm nằm đó. Không cần đứng trên cao, chỉ cần nhìn từ nơi bằng phẳng thế này cũng có thể nhìn thấy đây là một tấm thái cực đồ. Ngọc quan và giếng nước chính là hai điểm màu sắc tương phản trắng đen trong đó, đại diện cho trong âm có dương, trong dương có âm.
Bốn bề vẫn là một rừng cột đá sừng sững, ngăn cách hai tấm thái cực đồ một lớn một nhỏ thành hai phần.
“Chúng ta..Mi Lâm có vẻ không hiểu nổi sự thay đổi này, bối rối nhìn Mộ Dung Cảnh Hòa, ngữ khí khổ sở hỏi, “Phải làm thế nào?” Đến đá còn chìm xuống dưới, nơi này có thể bước lên được không?
Mộ Dung Cảnh Hòa tuy biết rằng có thể có cơ quan, nhưng cũng không ngờ sẽ xuất hiện một khung cảnh như thế này, tuy nhiên phản ứng của hắn không mạnh như Mi Lâm. Mỉm cười, hắn đáp: “Có lẽ nên đi lại xem xét bốn xung quanh.”
Sau khi bước một bước đầu tiên, phát hiện ra mặt đất vẫn cứng rắn như trước, không có cảm giác bị lún xuống, thứ đầu tiên Mi Lâm xem xét chính là chiếc giếng, bên trong quả nhiên đã được đổ đầy nước giống như âm thanh nghe được khi nãy, ngập vừa đến thành giếng, nhưng không hề trào ra ngoài.
Nàng lau mồ hôi, càng lúc càng cảm thấy sợ hãi nơi kỳ quái này, chỉ hi vọng có thể sớm thoát khỏi nó, lập tức chẳng hề do dự dìu Mộ Dung Cảnh Hòa tiến về chiếc ngọc quan.
Khi gần tới nơi, hơi lạnh phát ra từ ngọc quan phả tới càng mạnh, khiến hai người bất giác rùng mình.
“Làm từ băng sao?” Mi Lâm nhíu mày lẩm bẩm, nhưng chợt nghĩ ở một nơi bốn phía đều lửa cháy bừng bừng thế này mà nó chẳng có dấu hiệu gì sẽ tan chảy, chắc chắn không phải là băng.
Mộ Dung Cảnh Hòa không trả lời.
Ngọc quan cao gần đến mũi Mi Lâm, không có nắp, bề mặt phát ra một thứ ánh sáng lấp lánh, nhưng lại như có một màu xanh ngọc mờ mờ đang từ từ chuyển động.
Mi Lâm không nhìn được, thấy Mộ Dung Cảnh Hòa chăm chú nhìn vào bên trong một hồi, nhưng chẳng nói gì, tò mò lên tiếng hỏi: “Bên trong có gì vậy?” Thứ nằm bên trong quan tài là một người, nàng đương nhiên biết điều đó, nhưng nàng nghĩ liệu có cả những thứ khác nữa, ví dụ như những chỉ dẫn giúp họ thoát khỏi nơi này chăng?
Mộ Dung Cảnh Hòa im lặng hồi lâu, sau đó mới lên tiếng đáp: “Một người.”
Mi Lâm khựng lại, rồi cảm thấy nhờ người chẳng bằng nhờ chính mình, bèn đặt hắn xuống, tự mình dùng hai tay bám lấy thành ngoài chiếc quan tài, nhẹ nhàng nhảy lên. Dù sao nàng cũng đã từng luyện võ, cơ thể thanh thoát, thoắt một cái đã vắt vẻo trên thành chiếc quan tài, nếu như không phải vì lo đè vào hài cốt nằm trong đó, chỉ sợ nơi nàng hạ xuống chính là bên trong chiếc quan tài rồi.
Vừa nhìn thấy người nằm bên trong, Mi Lâm khựng lại, quên cả chớp mắt.
Cho dù nàng có tưởng tượng thế nào, cũng không thể nghĩ ra người nằm bên trong là một người sống. Thôi được, ít ra thì nàng cũng chưa từng nhìn thấy một người đã chết nào có thể duy trì được một dung mạo tươi tắn đến như vậy, sắc mặt không những không hề trắng bệch, ngược lại còn thấp thoáng một màu hồng nhàn nhạt.
Đương nhiên, đây chỉ là một lý do. vẫn còn một lý do khác đó là, người này, người con trai này còn xinh đẹp hơn bất kỳ người con gái nào mà nàng đã từng được nhìn thấy. Tuổi tầm ngoài hai mươi, tóc đen nhánh, da mặt trắng nõn, ngũ quan tuyệt mĩ, đôi lông mày thông minh, mang nét thanh khí hào sảng của tùng trúc, không hề toát ra chút yêu ma nào.
Nhưng điều khiến nàng bất ngờ đó là, trong một lăng mộ đồ sộ, một chiếc quan tài hoa mỹ như nơi đây, thứ người này đang mặc lại là một bộ quần áo mặc bên trong. Cánh tay và bàn chân trắng như ngọc lộ ra, ngoại trừ chiếc gối ngọc dưới đầu, không còn bất cứ vật bồi táng đi kèm nào khác.
Không có... vật bồi táng! Mi Lâm cuối cùng cũng quay lại với thực tại, để ý đến việc khiến người khác cảm thấy kỳ lạ này. Nàng quan sát kỹ lưỡng một lượt, chắc chắn rằng không có, trong lòng bồng thấy nóng ran, rất muốn nhảy vào trong chiếc quan tài.
Chân nàng vừa định nhấc lên, Mộ Dung Cảnh Hòa đang tựa vào thành chiếc quan tài ngồi trên mặt đất liền phát giác.
“Nàng định làm gì?”
“Ta muốn xem hắn ta đã chết hay chưa, rồi tìm xem trên người hắn ta có cất giấu thứ gì không...” Mi Lâm dừng lại giải thích, rồi lại thêm vào một câu: “Người con trai này nhìn đẹp quá, ta chưa bao giờ nhìn thấy ai khôi ngô như vậy.”
Mộ Dung Cảnh Hòa đương nhiên biết người đó khôi ngô như thế nào, nhưng nghe thấy Mi Lâm nói ra những lời đó, vẫn cảm thấy có chút khó chịu, liền lạnh lùng nói: “Nàng cứ đi đi, nếu chạm phải cơ quan nào ta không cứu được đâu.”
Thế là, bàn chân vừa thò vào bên trong của Mi Lâm lập tức rụt lại. Sau khi chứng kiến những thứ cổ quái nơi này, nàng đã trở nên giống như một con chim sợ cành cong, thậm chí còn sợ nếu ngồi trên đó quá lâu cũng sẽ xảy ra chuyện, liền vội vã nhảy xuống, quỳ bên ngoài chiếc quan tài giống như Mộ Dung Cảnh Hòa.
“Thế ngươi bảo phải làm thế nào?”
Chậm rãi liếc nhìn Mi Lâm, trong lòng Mộ Dung Cảnh Hòa bỗng có một cảm giác khó chịu, “Nàng không có đầu óc sao?” Lời vừa nói ra đã biết hơi quá đáng, nhưng hắn đã quen lúc nào cũng cao ngạo, nên biết rõ rằng không nên, cũng không bao giờ cúi đầu với một người con gái đến thị thiếp cũng chẳng bằng này.
Mi Lâm ngạc nhiên, có lẽ do khá lâu rồi không nghe thấy hắn dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện, nhất thời cảm thấy tinh thần bất định, một lúc sau mới phản ứng trở lại, nụ cười tắt vụt: “Ta có... đương nhiên là có.” Lúc nói những lời này, tay nàng buông cạnh dải váy, khẽ rung lên nhè nhẹ, nhìn qua khó để ý thấy được.
Nói xong, không nhìn Mộ Dung Cảnh Hòa lấy một cái, bất ngờ đứng dậy, một lần nữa nhảy lên chiếc quan tài, sau đó nhảy vào trong.
Bên trong chiếc quan tài rất rộng, lúc nàng chạm chân xuống không hề giẫm phải người kia, nhưng không biết vì sao vẫn khịu xuống một chút, đau đến mức nàng phải nghiến răng lại, tựa vào thành quan tài, từ từ ngồi xuống, nhắm mắt lại chờ cho cơn đau qua đi.
Tay vẫn hơi run run.
“Này, có phát hiện gì không?” Bên ngoài truyền tới tiếng hỏi của người kia, ngữ khí không còn khó chịu như lúc trước.
Mi Lâm mở mắt, mặt không chút cảm xúc, bắt đầu tìm kiếm trong quan tài.
Bên trong rất rộng rãi, không có gì cả, chẳng bao lâu đã xem xét xong xuôi. Nàng ngẩng đầu lên, ngữ khí bình thản đáp: “Không có gì.” Sau đó, ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc gối ngọc.
Do dự một lát, trườn người qua, cẩn thận từ từ nhấc phần thân trên người đó lên, tay kia cầm lấy chiếc gối ngọc, chẳng ngờ nó không hề lay chUyển, khiến nàng không khỏi kinh ngạc.
“Chiếc gối không di chuyển.” Nàng lại lên tiếng, lúc nói, bỗng nhiên gửi thấy mùi hương tùng trúc thoang thoảng, đầu óc bồng choáng váng, suýt nữa ngã ra, hoảng hốt đặt người đó lại chỗ cũ, lùi lại phía xa hơn rồi ngồi xuống.
Cắn môi, cơn đau làm nàng tỉnh táo hơn một chút, vừa lúc nghe thấy tiếng của Mộ Dung Cảnh Hòa, âm thanh ấy bị ngăn cách bởi chiếc quan tài dày cộp, trở nên hơi trầm đục.
“Nàng thử ấn xuống bên dưới xem.”
Mi Lâm nghiêng mặt hít một hơi thật sâu, cảm thấy tỉnh táo hơn, bèn bò lại chồ cũ. Chỉ có điều lần này nàng không dám chạm vào cơ thể người kia nữa, thậm chí không dám nhìn vào mặt hắn ta, sợ rằng hắn ta sẽ bất ngờ mở trừng mắt ra, cứ thế luồn tay vào hai bên đầu, dùng lực ấn xuống.
Khi làm như vậy, nàng không hề có chút hi vọng gì, nhưng chẳng ngờ chiếc gối ngọc quả thật từ từ chìm xuống dưới, cả nam nhân kia cũng vậy, khiến nàng một phen khiếp vía, vội vã thu tay lại. Nhưng chiếc gối ngọc không hề vì nàng dừng lại mà cũng đứng im, vẫn cứ thế tiếp tục chìm xuống dưới, đồng thời mang lại một cảm giác rung động khắp bốn phía.
“Ra khỏi đó mau!” Bên ngoài vọng tới tiếng thúc giục của Mộ Dung Cảnh Hòa kèm theo một chút sốt ruột.
Mặt Mi Lâm hơi biến sắc, cũng chẳng còn quan tâm đến khôi ngô hay gối ngọc gì nữa, hai tay bám thấy thành quan tài nhảy ra ngoài, chẳng ngờ người vừa nhảy lên không trung, đầu óc bồng quay cuồng, đầu lộn ngược rơi xuống. May là cơn choáng váng chỉ trong giây lát, cộng thêm phản ứng của nàng nhanh nhạy, khi nhìn thấy nơi sắp rơi xuống không hiểu vì sao biến thành một cái động lớn đen thui, nàng vội vàng bám lấy cạnh bên, cuối cùng cũng bám được vào thật. Chỉ có điều thứ đó không những không ngăn cho nàng bị rơi xuống, ngược lại còn bị nàng kéo luôn xuống cùng.
Đầu óc nàng tối sầm lại, cũng chẳng biết đã rơi bao lâu, chỉ biết rằng khi tỉnh lại, mình đang túm lấy chân Mộ Dung Cảnh Hòa, còn hắn do sức nặng mà bị trượt xuống dưới người nàng, nàng bất giác túm càng chặt hơn. Vào lúc Mi Lâm nghĩ rằng lần rơi xuống ấy mãi mãi chẳng bao giờ kết thúc thì nghe thấy binh một tiếng, nước bắn tung tóe, một cơn đau khủng khiếp xuất phát từ ngực truyền đi khắp cơ thể, làn nước lạnh buốt ngập qua đầu, một màn đen lập tức bao trùm lấy nàng.
Nàng hẳn nhiên không nhìn thấy, chiếc gối ngọc và người trong chiếc quan tài chìm xuống đến một mức nhất định bỗng dần dần nổi trở lại vị trí cũ, động khẩu rơi xuống cùng bọn họ cũng hợp lại một lần nữa, không thấy bất cứ một khe hở nào.
Tiếng chim hót ríu rít truyền đến bên tai, cơ thể cảm nhận được một cảm giác ấm áp râm ran sinh ra bởi ánh mặt trời chiếu rọi, còn có cả những cơn đau khó nói thành lời.
Mi Lâm ho lên một tiếng, một cơn đau dữ dội lan đến ngực, nước tắc nghẹn nơi cổ họng, từ từ xoay người, lại một cơn ho dữ dội khác, đồng thời ho ra cả những thứ đang chặn bên trong, mãi cho đến khi thấy một vị tanh tanh ngòn ngọt, lúc này mới khó khăn lắm để ngừng lại được.
Cố gắng mở đôi mắt vừa cay vừa nặng, ánh sáng mặt trời chiếu rọi, làm nàng bất ngờ giơ tay lên che lấy, sau đó lại bỏ xuống, khóe môi khẽ cong lên.
Hóa ra... thoát được rồi!
Vào đúng khi nghĩ rằng không thể tránh được cái chết, bỗng nhiên lại có thể thoát được ra. Nàng chẳng biết phải miêu tả cảm xúc của mình như thế nào, chỉ thấy rằng vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập trong lồng ngực, nhìn thấy ánh mặt trời, quả thực là một việc vô cùng kỳ diệu.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan