How many a man has dated a new era in his life from the reading of a book.

Henry David Thoreau, Walden

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 07 P1
hưng, chưa im lặng được một lúc, hắn lại tiếp tục nói lớn.
“Này này, nữ nhân, đã nằm cả đêm rồi, nàng vẫn cònđể ta nằm thế này mãi, cố tình muốn ta không được yên ổn phải không?”
“Ngươi lắm chuyện quá!” Mi Lâm cũng chẳng vừa, nhưng vẫn đặt dây kéo xuống, bước đến cởi đoạn dây buộc quanh chiếc xe ra, sau đó đỡ hắn đứng dậy.
Mộ Dung Cảnh Hòa đứng không vững, ngã lên người nàng, khi môi trượt qua vành tai nàng liền nói nhanh: “Hắn ở sau tảng đá thứ ba phía bên trái, không nhìn thấy có những người khác.” Vì cực chú ý, nên hắn lập tức phát hiện có sự tồn tại của một người.
Mi Lâm trầm giọng đáp lại một tiếng, một tay giữ lấy eo hắn, tay kia giữ chặt con dao trong lòng.
“Đứng còn không vững, ngươi còn làm được gì nữa hả?” Nàng lớn tiếng mắng, “Đúng là không biết kiếp trước ta gây ra tội lỗi gì mới bị một người như ngươi làm liên lụy... úi, đau... đau... mau nhả miệng ra, nhả miệng ra.. Nàng đang mắng hăng say, bất ngờ bị Mộ Dung Cảnh Hòa đứng bên cạnh cắn một cái vào vành tai, lập tức cứng người lại xin tha mạng.
Cùng lúc đó, một tràng những tiếng kim loại va vào nhau truyền đến bên tai họ, hai người bất giác quay sang nhìn nhau, Mi Lâm cảm thấy mạch máu trong cơ thể như đập nhanh hơn bội phần.
“Tiếp tục mắng.” Mộ Dung Cảnh Hòa thấp giọng nói. Hắn cảm nhận được sự bất thường.
Người đó tối qua khi bọn họ ngủ còn chẳng làm gì, tại sao hôm nay lại trở nên như vậy. Có liên quan đến những lời châm chọc nhau giữa bọn họ, hay bị sự thân mật của hai người kích thích? Cho dù thế nào, để ột người không biết ra sao nấp trong bóng tối đều là một việc không hề có lợi cho họ, vì thế chỉ còn cách mạo hiểm kích cho người đó xuất hiện.
Mi Lâm ngớ ra, mắng... mắng cái gì đây? Vừa bị hắn cắn ột cái, quên sạch cả rồi, nhất thời không biết phải nói tiếp gì nữa.
“Đồ ngốc!” Chỉ cần nhìn liếc qua, Mộ Dung Cảnh Hòa đã hiểu ra mọi chuyện, bất lực thở dài một tiếng, bất ngờ thấp đầu hôn lên môi nàng.
Mi Lâm kinh ngạc, phản ứng lại nhìn hắn, môi hắn thuận thế trượt xuống, khóa chặt lấy môi nàng, tai cũng trở nên cảnh giác, để ý phản ứng của người kia.
Gió rít lên từng hồi, như chôn vùi đi mọi thứ âm thanh nhỏ khác, người đó trong chớp mắt như biến mất, không còn phát hiện ra tiếng động nào nữa.
Không phải vì điều này. Ánh mắt Mộ Dung Cảnh HòachUyển động, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng, trước khi rời khỏi đôi môi mềm mại ấy còn tiếc nuối hút thêm một cái. “Cho nàng một cơ hội giải tỏa sự bất mãn.” Nói vài câu chẳng rõ là ý gì, sau đó hắn lạnh lùng cười nói: “Ta thấy cái đồ dâm phụ như nàng chỉ mong ta chết sớm, để đi tìm tên gian phu của mình, ta còn lâu mới cho nàng được như ý! Nàng nhớ kỹ cho ta, bây giờ nàng vẫn là người phụ nữ của ta, ta muốn làm gì thì làm...”
Bụp! Một tiếng động cắt đứt những lời tiếp theo hắn định nói, Mi Lâm đẩy hắn ngã lên chiếc xe kéo, nhưng khi hắn suýt chút nữa trượt xuống đất liền dùng chân chặn lại một cách kín đáo, sau đó đá liên tiếp.
“Ngươi cho rằng mình vẫn là Vương gia uy phong ngày trước sao, nhìn lại bộ dạng bây giờ của mình đi, trừ ta ra còn ai thèm quan tâm đến ngươi..Nàng lớn tiếng mắng mỏ, bộ dạng như thể chỉ muốnnam nhân trên mặt đất kia chết ngay lập tức.
“À à... nàng cứ đánh đi, đánh chết ta nàng cũng không ra khỏi đây được đâu..Mộ Dung Cảnh Hòa thu mình lại trên chiếc xe kéo, mặt giấu trong phần khuất, tuy ngữ khí tức giận bực bội, nhưng trên mặt không hề có chút cảm xúc nào. “Ta nhổ vào, ngươi cho rằng không có ngươi, bản cô nương không sống được chắc?” Mi Lâm hằn học đáp lại, vừa nói vừa đạp một cái lên chân hắn, sau đó vụt một cái rút con dao ra, lạnh lùng nói: “Nếu không chúng ta thử xem sao, xem không có ngươi, ta có đi ra khỏi đây được không.”
Ảnh sáng lạnh lùng phát ra từ con dao lóe lên trong ánh sáng mờ mờ u ám, đâm về phía ngực Mộ Dung Cảnh Hòa.
Đôi mắt dài của Mộ Dung Cảnh Hòa hơi nheo lại, như cho rằng nàng thực sự muốn giết mình. Bồng nhiên, tiếng kim loại va vào nhau kia lại một lần nữa vang lên, hơn nữa còn rõ ràng và mạnh mẽ hơn lúc trước...
“Ta giết ngươi, đứa ác phụ này..Một giọng nói trầm đục bỗng nhiên xen vào giữa, sau đó là tiếng chạy thình thịch.
Mi Lâm dùng chân đẩy chiếc xe ra xa hơn một chút, sau đó quay người lại, nhìn về phía bóng người mờ mờ đang cầm đao lao về phía mình. Tuy nội lực trong nàng đã mất, nhưng nhãn lực vẫn còn, chiêu thức cũng vẫn còn. Nếu gặp phải cao thủ thì không có gì để nói, nhưng người trước mặt nàng kia cho dù là tư thế cầm đao hay tốc độ chạy đều nói cho nàng một cách rõ ràng rằng, đó chẳng qua chỉ là một người bình thường, có hơn chăng là mộtchút sát khí và tử khí những người bình thường không có. Mà những thứ ấy đều không làm cho nàng sợ hãi.
“Quái vật phương nào?” Nàng khích tướng, muốn làm cho nộ khí của người kia càng dâng cao.
Mộ Dung Cảnh Hòa từ từ lách người ló ra từ trong bóng tối, lạnh lùng để ý người kia, thầm tính toán tỉ lệ thắng của Mi Lâm.
Người kia nhìn qua có vẻ vừa thấp vừa gù, nhưng thực tế cũng khá cao lớn, nếu như đứng thẳng lưng, không kém so với hắn là mấy. Quần áo trên người đã thành từng mảng từng mảng, mái tóc dài đan vào nhau che khuất đi khuôn mặt, nhìn có vẻ đã ở đây một thời gian không phải là ngắn.
Bước chạy nặng nề, rõ ràng là không có nội công. Tư thế xuất đao chẳng có chương pháp gì, cũng có nghĩa là không biết võ công. Một người như thế này sao lại có mặt ở đây? Sao có thể sống sót? Nữ nhân đáng chết kia khi nãy ra tay không hề lưu tình, đợi mọi việc giải quyết xong xuôi, hắn sẽ phải làm gì để đòi lại sự công bằng đây? Trên miệng nàng còn có mùi vị của nho rừng, ực, bụng hình như bắt đầu đói rồi...
Thấy sự nguy hiểm của Mi Lâm không quá lớn, suy nghĩ của hắn bắt đầu tản mát, bay đến nơi nào đó khác. Mi Lâm nếu như biết được hắn đang nghĩ những điều này, e rằng sẽ hận đến mức ra tay mạnh hơn, nhưng lúc này cơ bản nàng không thể phân tâm. Người kia tuy có vẻ như không biết võ công, nhưng thanh đao trên tay không phải để dọa người, nếu như bị nó xoẹt qua, khó chắc sẽ không chịu đau đớn. Hoặc giả nếu bị hắn ta phát hiện ra quỷ kế của hai người, quay người chạy mất, nếu muốn dụ hắn ta ra mặt một lần nữa, e sẽ rất khó.
May rằng người kia bị những lời của nàng làm kích động đến mất hết lí trí, thanh đao cứ thế hùng hục lao đến, không hề có ý dừng lại.
Ảnh mắt Mi Lâm chợt ngưng đọng, đúng khi thanh đao kia sắp đâm vào mặt mình, nàng liền khẽ uốn thân, người đã xoay ra bên cạnh, con dao trong tay đồng thời giơ lên, khi sắp quét qua cánh tay người kia, bỗng nhiên thay đổi tư thế, cùi tay thúc vào vị trí tim hắn ta.
vết thương cánh tay trái của nàng vẫn chưa lành hẳn, lực xuất ra cũng không mạnh, nhưng vẫn khiếnnam nhân kia cúi gập người xuống. Tiếp đó con dao quay ngược lại một cách tuyệt đẹp, nhẹ nhàng ghì lên trên cổ họng người kia.
“Ném chiếc đao xuống.” Nàng lạnh lùng cười nói. Trên cơ thểnam nhân kia tỏa ra một thứ mùi hôi thối củasự mục rữa và chết chóc, ngửi thấy liền buồn nôn, nhưng nàng đến một cái nhíu mày cũng không có.
Người đàn ông bất lực rũ vai xuống, đôi mắt ẩn dưới mái tóc rối bù lóe lên một thần sắc không rõ ý nghĩa gì.
Chiếc đao rơi trên mặt đất.
Hai tay hắn ta bị buộc quặt lại sau lưng bằng đoạn dây chằng chiếc xe, không cam tâm vừa đi vừa kéo Mộ Dung Cảnh Hòa ngồi phía trên.
Hắn ta không chịu nói mình là ai, Mi Lâm cũng không buồn hỏi, liền gọi luôn hắn ta là Thi Quỷ^^. Quả thực nàng bị mùi hôi thối trên người hắn ta làm cho không chịu nổi thêm nữa.
Điều kỳ lạ đó là, rõ ràng cùng một con đường, sau vài lần Thi Quỷ rẽ ngang rẽ dọc, cảnh vật trước mắt bồng nhiên có sự thay đổi, sau nửa canh giờ thì đã thay đổi hoàn toàn. Tuy rằng vẫn là những tảng đá khổng lồ lừng lững, nhưng trên đường không còn những bộ xương trắng toát nữa.
Mắt Mi Lâm sáng lên, biết là có hi vọng ra khỏi khu rừng, nào ngờ ý nghĩ ấy rất nhanh sau đó đã bị dập tắt.
Nàng nhìn thấy một chiếc lều rách nát, được xếp xung quanh bằng những bộ xương trắng toát, bên trên phủ mộtmảnh vải mà thành. Chiếc lều được mảnh áo bào ngăn cách thành hai phần, một phần bên trong chất đầy một lớp xương cốt mục nát và quần áo rách, phần còn lại treo những miếng thịt bị gió thổi khô, còn có cả những thứ lặt vặt đủ loại khác, bao gồm thức ăn và nước bọn họ mang theo, cùng với thảo dược, xếp ngổn ngang chiếm cả nửa “gian phòng”.
Quá rõ ràng, đây là nơi sống của Thi Quỷ.
Mi Lâm chẳng nói một lời, lao vào phần chứa những thứ linh tinh, cầm một ống trúc lên mở nắp ra uống liền một ngụm, sau đó đi ra cho Mộ Dung Cảnh Hòa uống.
“Ngươi muốn ăn gì?” Nàng hỏi, hiển nhiên là chỉ những thứ có trong gian phòng kia.
Mộ Dung Cảnh Hòa lắc đầu, sắc mặt rất khó coi, yết hầu khẽ cử động, ngữ khí khổ sở nói: “Đỡ ta ngồi dậy.”
Mi Lâm không biết hắn định làm gì, răm rắp nghe theo, chẳng ngờ vừa đỡ hắn dậy, còn chưa ngồi vững, hắn liền vùi luôn vào lòng nàng, sau đó hít lấy hít để, như đã cố nhịn từ lâu lắm rồi. Mi Lâm liền hiểu ra, chắc đã không thể chịu nổi cái mùi kia nữa. Tuy biết rằng hắn không có ý gì khác, nhưng cảm giác bị hơi thở nóng ấm kia xuyên qua lóp quần áo phả lên da thịt vẫn khiến nàng cảm thấy không tự nhiên, bất giác nhớ lại nụ hôn khiến nàng không kịp trởtay khi nãy.
Cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập thình thịch, nàng vốn muốn đẩy hắn ra, nhưng thấy Thi Quỷ lúc này quay người lại nhìn bọn họ với khuôn mặt hoang mang, gần như không hiểu nổi người lúc đầu còn gào thét muốn giết Mộ Dung Cảnh Hòa, lúc này sao lại trở nên dịu dàng như vậy?
“Ngươi đưa bọn ta ra khỏi đây, những thứ kia cho ngươi hết.” Nàng nhẹ nhàng xoa xoa đầu Mộ Dung Cảnh Hòa, nói với Thi Quỷ.
Thi Quỷ nhìn nàng, rồi lại nhìn Mộ Dung Cảnh Hòa trong lòng nàng, như hiểu ra điều gì đó, sự tức giận ghê gớm trong đôi mắt lập tức nhạt đi rất nhiều.
“Hai người... khi nãy là muốn... dụ ta đi ra?” Hắn hỏi, so với ngữ khí lưu loát lúc tức giận khi nãy, rõ ràng là gượng gạo và chậm chạp hơn, giống như đã rất lâu rồi không nói chuyện với ai.
Mi Lâm mỉm cười không nói, coi như thừa nhận, còn nhịp thở của Mộ Dung Cảnh Hòa cũng dần dần bình thường trở lại, hai người lúc này nhìn giống như một đôi vợ chồng vô cùng ân ái.
Thi Quỷ nhếch môi, nặn ra một nụ cười sống sượng, rồiquỳ sụp xuống.
“Không thể đi ra... không thể đi ra được đâu..Hắn ta vùi mặt vào trong đầu gối, nói, âm thanh như nức nở. “Những người đi vào đây đều đừng mơ ra được... bọn họ không ra được... các người cũng không thể ra được..
Mộ Dung Cảnh Hòa cảm thấy cuối cùng mình cũng đã nén được cảm giác buồn nôn xuống, nghe thấy liền quay mặt ra, nhìn về phía hắn ta.
“Ngươi ở đây bao lâu rồi?”
Thi Quỷ như bị hỏi đúng chồ, âm thanh nức nở xen lẫn sự tuyệt vọng ngừng lại, một lúc sau mới ngẩng đầu lên, nói: “Bây giờ là năm nào rồi?”
Mi Lâm nghe thấy hắn ta hỏi năm nào, chứ không phải ngày nào, người bồng nhiên lạnh toát.
“Tháng Tám năm Chiêu Minh thứ Ba mươi ba, ờ... ngày bao nhiêu?” Mộ Dung Cảnh Hòa đáp, ba chữ sau cùng là hỏi Mi Lâm.
Ai còn tâm trí đâu mà nhớ ngày tháng nữa. Mi Lâm lắc đầu, lúc này mới phát hiện hai người vẫn giữ nguyên tư thế thân mật kia, vội vã đẩy đầu hắn ra, bản thân mình cũng ngồi xuống bên cạnh đỡ lấy hắn.
“Thật sao... Năm Chiêu Minh thứ Ba mươi ba... thứBa mươi ba... Ha ha..Thi Quỷ ngẩn ra, lặp đi lặp lại hai câu ấy, rồi một mình cười lớn, âm thanh kia như tiếng những oan hồn khóc thầm trong đêm, khiến cho người khác vừa đau lòng vừa sợ hãi.
Mi Lâm hơi co mình dịch gần về phía Mộ Dung Cảnh Hòa nhưng vẫn cảm thấy không chịu nổi, bất giác khẽ ho lên một tiếng, giật giật Mộ Dung Cảnh Hòa, ra ý bảo hắn mau nói gì đó.
Mộ Dung Cảnh Hòa không để ý đến nàng, mãi cho đến khi thấy đối phương đã bình tĩnh hơn, mới lặp lại câu hỏi khi nãy: “Ngươi đã ở đây rất lâu rồi?”
“Tám năm... tám năm...” Thi Quỷ run run ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ ngầu, ánh nhìn ngơ ngẩn.
Mộ Dung Cảnh Hòa hít vội một hơi, nhưng lập tức hối hận vì hành động đó, hắn quay đầu sang một bên nôn khan, mãi đến khi Mi Lâm ôm đầu hắn đặt lên vai mình, mới dừng lại được.
Vì chạy trốn trong rừng rất lâu, trên người Mi Lâm có một mùi thơm của thảo mộc, rất có hiệu quả trong việc chống lại mùi hôi thối.
“Ngươi cũng không ra được sao?” Mi Lâm có chút hoài nghi. Ở một nơi như thế này trong tám năm, nếu nhưkhông thể ra được, thì thức ăn và nước lấy đâu ra?
“Đừng... đừng hỏi nữa.” Chưa đợi Thi Quỷ trả lời, Mộ Dung Cảnh Hòa nhắm mắt, khẽ thở dài ngăn lại.
“Hả?” Mi Lâm hơi bất ngờ.
“Còn chưa đủ rõ ràng sao?” Mộ Dung Cảnh Hòa vừa nói xong câu này, bụng dạ lại cuộn trào lên, vội vàng ngậm chặt miệng. Hắn cảm thấy người con gái này có những lúc rất thông minh, lại có lúc vô cùng chậm hiểu.
Mi Lâm hơi khựng lại, nhìn Thi Quỷ co ro thành một khối, sau đó quay sang nhìn chiếc lều đầy xương trắng của hắn ta, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên những miếng thịt khô treo trên đỉnh lều. Một cảm giác không thể diễn đạt bằng lời ùa đến, khiến lòng nàng lập tức cảm thấy có chút nặng nề, nhưng những ý nghĩ viển vông cũng vì thế mà trở về hiện tại.
“Nếu ta là ngươi, ta cũng sẽ làm như vậy.” Nàng nói vớinam nhân đang run lẩy bẩy, đầu cúi thấp dường như muốn chống chọi với mọi ánh mắt dị thường và ghê tởm của thế giới bên ngoài kia.
Vào lúc cơ thể Thi Quỷ khẽ run, từ từ ngẩng đầu lên vì những lời nói của nàng, người Mộ Dung Cảnh Hòa cũng hơi cứng lại. Nhưng hắn cũng không bàn luận gì nhiều, quay đầu sang nhìn Thi Quỷ.
“Nếu như muốn thoát khỏi đây, hãy nói ra tất cả những gì ngươi biết.”
Chú thích:
(10) Thi Quỷ: Chỉ xác chết có thể cử động, nói chuyện, di chUyển...
Chương 7
Người bên ngoài chỉ nói Hỏa Thiêu Tràng là một quỷ vực, không có dấu vết của con người, nhưng không biết rằng hàng năm vẫn luôn có những người không sợ chết đi vào nơi này, sau đó không bao giờ quay trở lại.
Đó là một ngày hè chói chang tháng Sáu, có ba người đến nhà Thi Quỷ, bảo hắn đi tới Chung Sơn một chuyến. Đây là một chuyến làm ăn lớn, đưa hai mươi người trở về Vân Lĩnh, tiền bạc nhận được chắc chắn không ít. Hắn cũng đã từng nghe nói về Hỏa Thiêu Tràng, một là cảm thấy nơi đó nguy hiểm, hai là việc này khá kỳ quái nên không muốn nhận. Nhưng mụ vợ trong nhà vì chuyện này mà làm ầm ĩ lên, khiến không ai được yên, thậm chí đuổi hắn và phụ mẫu gần đất xa trời ra khỏi nhà, còn nói nếu không hoàn thành lần làm ăn này, bọn họ đừng nghĩ đến chuyện trở về. Hắn không còn cách nào đành phải nhận lời.
Nhưng không phải hắn chỉ đi có một mình, còn ba người nữa cũng cùng lên núi, vì bọn họ không biết chắc rằng hai mươi người kia có còn sống hay không. Trước khi tiến vào Hỏa Thiêu Tràng, bọn họ đem theo lượng nước và thức ăn cho năm ngày, nghĩ rằng thế nào cũng đủ để họ đi lại trong đó vài vòng. Có những bài học của người đi trước, không ai dám chủ quan, từ lúc bắt đầu tiến vào thạch lâm họ cũng để lại ký hiệu, ai ngờ dù như vậy vẫn bị lạc ở bên trong. Khi đến nơi mà hai người Mi Lâm dừng lại ấy, cuối cùng bọn họ cũng tìm được người cần tìm, nhưng không thể nào trở ra được nữa. Hai mươi người kia đã trở thành hai mươi thi thể không toàn thây. Vì mặt đất âm u lạnh lẽo, ánh mặt trời không chiếu vào được, các thi thể vẫn chưa mục rữa, từ việc quan sát những vết cào cấu cắn xé, có thể thấy được dấu vết của việc tàn sát lẫn nhau. Cảnh tượng ấy là một cú sốc lớn đối với bốn người, hạt giống của sự sợ hãi và tuyệt vọng đã được gieo xuống từ giây phút ấy, vài ngày sau đó bắt đầu dần dần đâm chồi nảy nở.
Đến ngày thứ ba, một người đã phát điên, rút con dao trong người ra đâm loạn xạ về phía những người khác. Thi Quỷ chỉ biết một chút quyền cước vặt, hoàn toàn không thể so sánh được với những nhân sĩ võ lâm khác, vì thế khi hai người còn lại dùng lực chấn áp người kia, hắn đã âm thầm trốn đi. Hắn biết nếu ở cùng với họ, có thể chưa chết vì đói đã bị giết chết, vì thế sau khi người phát điên kia bình tĩnh trở lại, hắn cũng không quay về nữa. Lúc bangười kia đi tìm, hắn chui lủi trốn trong những tảng đá, ai ngờ được hắn lại đi đến chồ đó. Nhưng điều kỳ lạ đó là, hắn phát hiện ra khi mình đứng bên ngoài khu vực ấy, khoảng cách không phải là xa, có thể quan sát được nhất cử nhất động của bọn họ, còn bọn họ lại hoàn toàn không hề cảm nhận được sự tồn tại của mình.
Nhưng về sau cho dù hắn có đi thế nào, cũng không thể ra khỏi cái nơi mà sau này hắn đã đến đây. Ba người kia chưa đợi đến lúc thực phẩm và nước cạn kiệt đã bị sự đáng sợ của những tảng đá và khung cảnh âm u xung quanh làm cho phát điên.
Đợi sau khi bọn họ chết, hắn mới đi ra thu lượm số thức ăn và nước bọn họ để lại, rồi lại mất thêm rất nhiều thời gian nữa mới dựa vào những ký ức không rõ ràng lắm của mình để thoát ra khỏi được nơi đó. Tám năm vừa qua, hắn dùng cách thức trước đó, đi những con đường khác nhau không biết bao nhiêu lần nhưng không thể nào thoát ra được khỏi đây. Trong thời gian đó có rất nhiều người đến, hắn giống như đang xem một vở kịch, nhìn thấy bọn họ sử dụng đủ mọi cách thức chết trước mắt mình, nhìn thấy bộ mặt thực sự được bộc lộ ra của bọn họ khi đối diện với cái chết. Rất nhiều khi, vì những giọt máu quý giá, vào những lúc mà bọn họ còn hấp hối, hắn cũng giúp đỡ một tay. Cho dù Mi Lâm có gan dạ đến thế nào, sau khi nghe xong câu chuyện cũng bất giác nuốt nước bọt đánh ực, một cảm giác lờm lợm trào dâng trong cổ họng, cánh tay vô thức ôm chặt lấy Mộ Dung Cảnh Hòa đang dựa vào người mình.
Hắn ta không nói tám năm vừa rồi đã sống sót bằng cách nào, bọn họ cũng không muốn hỏi.
“Hắn chính là người kéo những xác chết.” Nàng nói, là đang trần thuật, chứ không phải đang hỏi. E rằng chỉ có nghề đặc biệt ấy mới khiến hắn chịu được một áp lực tâm lí lớn đến như vậy, để sống sót được ở nơi âm u không ánh mặt trời này tám năm liền mà không phát điên. Nàng cảm thấy nếu là mình thì đã sớm bỏ cuộc. Chỉ thắc mắc một điều, hắn tự nói rằng biết một chút võ công, tại sao lúc ra tay lại không hề có chương pháp gì.
Thi Quỷ cúi đầu, thừa nhận.
Mộ Dung Cảnh Hòa lại tỏ ra tốt hơn so với lúc đầu, sau khi Thi Quỷ kể lại những gì mình đã trải quả, hắn dần bình tĩnh trở lại, lúc này thần sắc ung dung, làm cho người khác không nhìn ra được đang nghĩ gì.
“Đêm qua ngươi không giết, là đợi đến khi bọn đã đói khát không còn cừ động được nữa rồi mới đến lấy máu bọn ta đúng không?” Hắn lẳng lặng nói ra những suy nghĩtrong lòng Thi Quỷ. Dù sao dựa vào thể lực của hắn ta hôm nay, hiển nhiên không thể giải quyết gọn gàng bọn họ trong khoảng thời gian ngắn, cho dù có thể thì trước lúc ấy, chỉ e máu trong người họ cũng đã chảy gần hết. Điều đó quả là một sự lãng phí khủng khiếp tại một nơi không hề có nguồn nước như nơi này.
Thi Quỷ loạt soạt thu mình lại một góc, trong đôi mắt ẩn dưới mớ tóc có sự kinh ngạc và sợ hãi khi bị nhìn thấu, nhưng hắn không hề phủ nhận.
Mộ Dung Cảnh Hòa gật gật đầu, nói tiếp: “Ngươi đi ăn gì đi, sau đó đưa bọn ta đi xung quanh đây.”
Thi Quỷ len lén nhìn hắn một lúc, mãi cho tới khi chắc chắn không còn nộ khí nữa, mới bắt đầu từ từ đứng dậy.
“Hôm nay ta... ăn rồi.” Một ngày chỉ ăn một bữa, một bữa chỉ ăn đến gần no, cho dù như vậy nhưng rất nhiều khi hắn vẫn phải chịu đói.
Mộ Dung Cảnh Hòa đương nhiên không biết về chuyện ăn uống của hắn ta, nhưng thấy ngay cả lúc đứng lên cơ thể hắn ta cũng run run, nghĩ một hồi, ra ý cho Mi Lâm cởi những sợi dây trói quanh người hắn ta ra, sau đó nàng lại đỡ hắn đi theo phía sau.
Thi Quỷ lúc đầu có chút ngạc nhiên, sau đó lộ ra thầnsắc cảm kích, trong lúc đi thỉnh thoảng lại muốn giúp đỡ Mi Lâm dìu Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng đều bị hắn từ chối.
Có người dẫn đường, tốc độ hẳn nhiên sẽ nhanh hơn nhiều. Bọn họ quay trở về cái nơi như bị quỷ chặn lại ấy, rồi lại men theo con đường Thi Quỷ chỉ đi ra, sau đó lại vòng lại nơi mà Thi Quỷ sống thêm hai lần nữa, cho đến khi Mi Lâm mệt rã rời mới dừng lại.
“Đây là một liên hoàn trận thiên nhiên.” Ngồi trên chiếc xe kéo, im lặng một lúc, khóe miệng Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ nhếch lên cười, trong đôi mắt hiện lên một tâm trạng kỳ lạ trước giờ chưa từng thấy.
Hai người vốn dĩ không nói lời nào vì sự im lặng của hắn lúc này nghe thấy vậy liền đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt chất chứa hi vọng quay về phía hắn.
Mộ Dung Cảnh Hòa ra hiệu cho Mi Lâm cầm một cây gậy tới, Mi Lâm nhìn bốn phía xung quanh trống không, chẳng hề nghĩ nhiều, đang định rút dao ra cắt lấy một đoạn trúc trên chiếc xe kéo thì một cây gậy tròn trắng toát được đưa đến trước mặt nàng. Khóe môi nàng khẽ méo đi, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, cười cảm ơn, rồi cầm lấy khúc xương tay trắng hếu, vẽ một hình trên mặt đất đen ngòm theo sự chỉ dẫn của Mộ Dung Cảnh Hòa. Thi Quỷ không bị ghét bỏ, trên mặt lập tức tỏ ra vui sướng.
Một trận đồ kỳ quái hợp thành từ những vòng tròn dần dần hiện lên trên mặt đất, nếu nhìn qua chỉ thấy hỗn loạn không thành hình hài, nhưng nếu chú ý quan sát kỹ, có thể cảm nhận được trong đó ẩn chứa một quy luật nào đó.
“Đây là bố cục của những tảng đá ở nơi trước đây chúng ta bị nhốt lại.” Mộ Dung Cảnh Hòa giải thích đơn giản, sau đó bảo Mi Lâm bắt đầu từ trung điểm tiến về bên trái, lùi lại phía trên tảng thứ ba, ở giữa tảng thứ tư và thứ năm đánh dấu sinh môn1^, còn bên ngoài sinh môn, là Tử môn^). “Cái chết sinh ra từ sự sống, sự sống hỗ trợ cho cái chết, sinh tử lặp đi lặp lại, tuần hoàn không có dấu vết, đây là một mê trận đơn giản.” Lúc trước đi nhiều lần như vậy nhưng không phát hiện ra, do sự việc đến quá bất ngờ, họ không hề nghĩ về vấn đề trận cục.
“Có thể thoát ra?” Điều Mi Lâm quan tâm chỉ có vậy, còn về cái gì mà tử với sinh kia, ở một nơi như thế này, trong một thời điểm như thế này, quả thật chẳng hơi đâu mà đi xem xét.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan