God be thanked for books! they are the voices of the distant and the dead, and make us heirs of the spiritual life of past ages.

W.E. Channing

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 06
ùi lại phía sau một đoạn, nàng trải cỏ trên mặt đất, đặt Mộ Dung Cảnh Hòa ổn định, rồi mới trở lại chỗ khi nãy vừa đi qua.
Quỳ thấp người, trong ánh sáng mờ mờ có thể nhìn thấy một đống xương trắng nằm ở đó, đã vỡ vụn, bộ quần áo rách nát phủ lên trên, bị gió thổi bay lật phật, không có đầu. Chẳng cần đoán cũng biết đây là hậu quả mà Mi Lâm gây ra khi nãy.
Mi Lâm quan sát kỹ càng bộ quần áo, rách bươm đến mức không còn rõ hình dáng, vì vậy đành bỏ cuộc. Nàng đứng dậy vái trước bộ xương trắng vài cái, rồi tiến về phía trước, định giúp nó tìm lại phần đầu.
“Quay lại.” Chẳng ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa lên tiếng gọi nàng từ phía sau. Mi Lâm khựng lại, trong lòng bất chợt dâng lên một niềm vui kỳ lạ, chân cũng đã chủ động bước ngược về.
“Có chuyện gì?” Nàng đứng cách một đoạn, hỏi, ngữ khí vẫn lạnh lùng như mọi khi.
“Nếu nàng đi qua cây cột đá phía trước, rất có thể sẽ không quay về được nữa.” Mộ Dung Cảnh Hòa không vòng vo, nói luôn suy đoán của bản thân. Khi nói những lời này, hắn không mang chút cảm xúc nào, chỉ giống như thuật lại một sự thật, làm cho người nghe bất giác nghĩ nếu như không phải do hắn không thể cử động được, e là sẽ không gọi Mi Lâm lại.
“Tại sao?” Mi Lâm bất giác bước trở lại thêm vài bước, hỏi. Trên thực tế, trong lòng nàng đã tin tới bảy, tám phần những lời hắn ta nói. Thực ra đến chính nàng cũng không hiểu, cảm giác tin tưởng ấy xuất phát từ đâu.
“Nếu không, nàng có thể thử chứng thực xem.” Mộ Dung Cảnh Hòa không nói rõ lý do, cứ lấp lửng nửa vời.
Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt Mi Lâm, nàng bước thẳng đến nằm xuống bên hắn ta. “Ngủ dậy rồi nói tiếp.” Nàng ngáp một tiếng, tựa vào lưng hắn, nhắm mắt lại. Tuy không nhìn được sắc trời, nhưng dựa vào sự mệt mỏi của cơ thể cũng phần nào đoán được bọn họ đã đi cả một ngày. Nếu đã dừng lại ở đây, chi bằng ngủ một giấc lấy sức rồi đi tiếp.
Vì sợ nếu đốt lửa sẽ làm cho độc tính dưới đất hòa vào khí nóng trong khói, nên trên người nàng tuy rằng có đồ đánh lửa nhưng không mang theo mồi đốt. Ở những nơi thế này, chỉ có thể dựa vào hơi ấm của nhau để vượt qua cái giá lạnh, ngoài ra không còn cách nào khác.
Thật may mắn bọn họ có hai người. Trong đầu Mi Lâm lại một lần nữa hiện lên ý nghĩ đó, nụ cười vừa tắt trên khóe môi lại rạng rỡ thêm một lần.
“Ở đó có một người chết.” Nàng lên tiếng, “Có lẽ chết lâu rồi, thịt đã mục rữa hết, chỉ còn lại bộ xương trắng.”
Mộ Dung Cảnh Hòa không đáp lại. Mi Lâm cũng chẳng quan tâm, do quá mệt mỏi, nàng nhanh chóng thiếp đi.
* * *
Mi Lâm mơ thấy khung cảnh vào ngày mình đến nơi u ám đó để gặp chủ nhân. Thực ra thì cũng không hoàn toàn giống hệt.
Nàng quỳ trong một phòng ngủ có cửa sổ khắc hoa, lư trầm hương trước mặt tỏa hương ngào ngạt, một người mặc chiếc áo bào trắng, mái tóc dài màu đen xõa trên vai, đứng trong một góc khuất của căn phòng, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía nàng. Nhưng cho dù nàng có cố gắngthế nào cũng không thể nhìn rõ được hình dáng hắn ta, chỉ lờ mờ cảm nhận đó là mộtnam nhân. Có cảm giác như mình biết người đó là ai.
Phía ngoài cửa sổ có người gọi nàng, nói rằng nàng phải lên đường rồi. Nàng liền đi ra ngoài.
Khi sắp đến bên cánh cửa, phía sau lưng bỗng nhiên truyền đến một cơn ho kịch liệt, sát ngay bên tai. Nàng nghĩ người đó chắc chắn bị bệnh rất nặng, cần phải được chữa trị, sau đó rút ra từ trong chiếc túi bên eo vài viên thảo dược, định đưa qua cho hắn, không ngờ thứ mà nàng nhìn thấy chỉ là một bộ xương khô trắng toát không có đầu.
Nàng kinh hãi, chân bước qua bậc cửa, vội vã lao ra ngoài. Chân giật lên một cái, Mi Lâm bừng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra sau tấm lưng.
Tiếng ho bên tai vẫn cứ tiếp tục, giống như đang hét lên, thì ra đó là Mộ Dung Cảnh Hòa.
Mi Lâm phát hiện chẳng biết bản thân đã trở mình từ khi nào, chân tay gần như quấn lên người hắn. Có lẽ do lạnh quá. Nàng nghĩ, nhưng không hề buông ra, ngược lại do nhớ đến cảnh tượng trong giấc mơ, bồng nhiên cảm thấy ghê sợ, bất giác càng thu chặt cánh tay lại hơn nữa. Cùng với những tiếng ho kịch liệt, cơ thể Mộ Dung Cảnh Hòa run lên, gần như co rút lại.
Mi Lâm cảm thấy hắn có chút đáng thương, đưa một tay đặt lên ngực hắn, một tay đặt ra sau lưng, xoa vỗ nhè nhẹ. Đầu óc vẫn vảng vất về giấc mơ, có chút mê man, có chút mông lung, hoàn toàn không phát giác ra việc người Mộ Dung Cảnh Hòa trở nên cứng lại vì động tác quan tâm thân thiết bất ngờ của mình.
Giấc mơ ấy giống như đem những gì đã xảy ra trong thực tế hòa lẫn vào với nhau, chẳng có giá trị gì để suy xét thêm. Nhưng Mi Lâm không thể nào xóa bỏ đi cảm giác sợ hãi ẩn sâu trong lòng do giấc mơ ấy đem đến.
Trước đây nàng chưa bao giờ biết chủ nhân của mình là ai. Không chỉ có nàng, những tử sĩ khác ở nơi nàng sống, bao gồm cả ở những bộ khác, e rằng cũng rất ít người biết. Ngày hôm ấy là lần đầu tiên nàng nhìn thấy chủ nhân, tuy được cho phép bước vào trong phòng, nàng cũng vẫn giữ quy tắc không dám ngẩng đầu lên nhìn bừa. Nhưng nàng còn có mũi, và nàng cũng đâu có điếc.
Vì thế nàng ngửi thấy trên người chủ nhân mình thoang thoảng mùi trầm hương, và cũng nghe thấy tiếng ho, tiếng ho bất ngờ khiến cho người ấy không kịp che giấu. Khi nàng nghe thấy, thiếu chút nữa nghĩ rằng mình sẽ khôngbao giờ ra khỏi cánh cửa đó được nữa.
Nàng đã từng ngửi thấy mùi hương đó trên người Mộ Dung Huyền Liệt, đến hôm nay lại nghe thấy Mộ Dung Cảnh Hòa phát ra tiếng ho giống hệt, ông trời đúng là thích trêu đùa với nàng.
“Nàng đã sờ đủ chưa?” Giọng nói trở nên khàn khàn do tiếng ho của Mộ Dung Cảnh Hòa vang lên trong thạch lâm yên ắng, làm đứt mạch suy nghĩ của nàng.
Mi Lâm ngớ ra, lúc này mới phát hiện do đầu óc đang để chỗ khác, bàn tay mình lúc này trở nên vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang vuốt ve hơn là xoa bóp.
“Buông ra!” Không biết có phải do hoàn cảnh lúc ấy hay không, Mộ Dung Cảnh Hòa bỗng cảm thấy tư thế này khiến hắn có phần không tự nhiên, giọng nói bất giác trở nên nặng.
Mi Lâm quay về với thực tại, thu tay lại, ngồi thẳng lên, có chút bối rối. Ngẩng đầu nhìn trời, định ước chừng thời gian, nhưng phát hiện ra điều đó là vô ích.
“Ngươi chưa ngủ sao?” Nàng hỏi. Tỉnh lại sau cơn mơ, không những cảm giác rã rời không hề giảm bớt đi, ngược lại càng thêm mệt mỏi, cộng với không khí lạnh buốt, quả thật không thể nào nằm tiếp được nữa. “Thôi.” Giọng Mộ Dung Cảnh Hòa đã bình thường như cũ, cơ thể bất giác co lại, do không còn nàng nằm bên mà cảm thấy không khí lạnh giá cứ thế ùa đến bao trùm lấy cơ thể vốn dĩ đã chẳng ấm áp gì của mình, bắt buộc phải cố gắng kìm chế lắm mới không khiến cho hai hàm răng đập vào nhau. “Đỡ ta dậy.” Không biết bắt đầu từ khi nào, hắn không hề nhắc đến hai chữ bản vương nữa.
Mi Lâm không hề chú ý đến sự thay đổi nhỏ ấy. Nàng dìu hắn đứng dậy, để cho hắn tựa lên người mình, sau đó kéo chiếc xe qua, lấy một ống trúc đựng nước treo trên đó xuống, cho hắn uống vài ngụm, rồi sau đó mới tự mình uống, ăn một đoạn cây rừng được đã nướng chín, cảm thấy cơ thể có phần hồi phục đôi chút, lúc này mới đứng thẳng dậy bắt đầu lên đường.
Chương 6
Bộ xương trắng đó giống như một vạch phân giới vậy, càng tiến về phía trước, những bộ xương trên mặt đất ngày càng nhiều. Có cái nằm sõng soài trên mặt đất, có cái tựa lưng vào vách đá, có chỗ chỉ có một mình, có chỗ hai người quấn vào nhau, có cái trên người mặc những bộ giáp đã mục nát, có cái trong tay còn nắm một thanh kiếm, thậm chí còn nhìn thấy không ít xương của ngựa.
Có gió thổi qua, những âm thanh va đập truyền đến, nhưng không biết là truyền đến từ đâu.
Cho dù Mi Lâm rất gan dạ, cũng bị khung cảnh trước mắt khiến cho run sợ, lạnh toát cả người.
“Lẽ nào nơi này đã từng có chiến tranh?” Nàng như nói với chính mình, lại vừa như đang hỏi Mộ Dung Cảnh Hòa. Thực ra những lá cờ rách nát đang bay phần phật trong gió cùng với những thanh kiếm gãy trải đầy trên mặt đất đã cho họ biết đáp án.
Đầu Mộ Dung Cảnh Hòa dựa trên vai nàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn khung cảnh, không nói gì. xẩm mặt mày, kết quả vẫn không hề thay đổi.
Mộ Dung Cảnh Hòa thở dài, nói: “Nghỉ tại chỗ thôi.”
Hai người đều không phải loại nhát gan, đến lúc này, trong lòng cũng chẳng có sự phòng bị nào. Mi Lâm dọn dẹp đống xương tạo thành một khoảng trống, sau khi trải cỏ đặt Mộ Dung Cảnh Hòa xuống, bèn nhặt một mảnh binh khí đã có phần rỉ sét lên.
Thu thập một đống binh khí, còn nhặt lấy một cán cờ, rồi nàng mới ngồi xuống đám cỏ khô. Chỉnh đốn lại tư thế cho Mộ Dung Cảnh Hòa, lúc đầu định để cho hắn tựa lên vai, nhưng hắn nói đầu khó chịu nên đã để cho hắn nằm gối lên chân không bị thương của mình. Thực ra bị tựa cả một ngày, vai nàng cũng sắp không chịu được nữa.
Sau khi ổn định mọi thứ, Mi Lâm lúc này mới cầm cán cờ lên, sắp xếp từng mảnh lại với nhau thành một lá cờ pha lẫn những màu vàng ố không hoàn chỉnh lắm. Nàng không hiểu nhiều về chuyện quân binh, cũng không biết lá cờ đó có ý nghĩa gì. Chưa lên tiếng hỏi, Mộ Dung Cảnh Hòa đang nằm đã lạnh lùng lên tiếng.
“Những người Hồ tộc tham lam.”
“Người Hồ tộc là người gì?” Mi Lâm tò mò hỏi.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn nàng, trong ánh mắt như lộ rasự khinh bỉ, “Hồ tộc mà cũng không biết, nàng có phải người Đại Viêm không vậy?”
“Ta...” Mi Lâm lắp bắp, sau đó cứng giọng nói: “Ta là người Tây Yến.”
Ảnh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa bỗng trở nên cổ quái trong giây lát, cố kìm chế nhưng cuối cùng không kìm chế nổi, bật hỏi: “Nói thử vài câu tiếng Tây Yến ta nghe.”
Mi Lâm xấu hổ, không để ý đến hắn, bắt đầu cầm những binh khí kia lên xem xét.
“Hồ tộc là vương tộc của triều đại trước.” Mộ Dung Cảnh Hòa bất ngờ giải thích, “Nói về nơi này, bọn họ thực ra là những kẻ ngoại tộc. Sau đó do tham lam thất đức, dẫn đến người dân khổ cực lầm than, bị tiên tổ Mộ Dung của ta đánh đuổi.”
“Trên này có khắc chữ.” Mi Lâm cầm một thanh đoản kiếm chỉ còn lại một nửa, cầm lại gần xem, nhưng phát hiện có những hình vẽ mình không hiểu, đành đưa ra trước mặt Mộ Dung Cảnh Hòa, nghi hoặc nói: “Có thể là chữ..
Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ liếc, thần sắc khẽ biến, nếu như không phải vì không cử động được, e rằng đã ngồi bật dậy.
“Ngự. Chỉ có thị vệ của vương tộc Hồ tộc mới đeo loạibinh khí này.” Hắn nói, ý bảo Mi Lâm tiếp tục xem xét.
Mi Lâm lại cầm lên 2 đoạn vũ khí nữa, đều có khắc chữ giống như vậy, đến khi cầm lên một thanh thương, mới xuất hiện một chữ được khắc không giống với những chữ kia.
“Cái này ta biết.” Nàng gạt bỏ sự im lặng lúc trước, nói với vẻ thích thú ngạc nhiên, “Binh đạo!”
Mộ Dung Cảnh Hòa “A” lên một tiếng, bàn tay đặt bên cạnh người khẽ cử động, không thể nói một cách từ tốn nữa, thúc giục: “Mau đưa ta xem.”
Mi Lâm đưa qua.
Dưới ánh sáng mờ mờ, có thể nhìn thấy phần mũi thương có khắc hai chữ tiếng Đại Viêm rõ mồn một, tuy có phần mờ đi, nhưng vẫn có thể luận được ra, chính là hai chữ “Binh đạo” mà Mi Lâm đã nói.
Khuôn mặt Mộ Dung Cảnh Hòa hiện lên một thần sắc kính cẩn nghiêm trang, nhìn chăm chú hồi lâu, rồi mới thở dài một tiếng, đưa cho Mi Lâm cầm. Hắn không nói gì, như vừa bước vào một dòng suy nghĩ nào đó.
Mi Lâm không làm phiền hắn, tự mình xem xét một lượt đống vũ khí, không phát hiện ra ký hiệu gì khác. Rõ ràng hai kí hiệu này đại diện cho hai phe thế lực, mà cókhả năng rất lớn đó là hai thế lực đối địch nhau.
“Hai chữ ‘Binh đạo’ là chữ được Tàng Trung Vương, một trong tám đại tướng quân khai quốc của vương triều ta sử dụng.” Giọng Mộ Dung Cảnh Hòa bỗng nhiên vang lên, không còn sự uể oải như lúc trước, rõ ràng rất nghiêm trang. Từ đó thấy được, hắn có một sự kính trọng xuất phát từ tận đáy lòng đối với vị Tàng Trung Vương kia. “Tàng Trung Vương dụng binh như thần, phần lớn giang sơn Đại Viêm do ông ấy giành về được. Binh đạo, Binh đạo... Binh giả... Quỷ Đạo Dã..Nói đến đây, hắn lắc đầu, cười mình tự nhiên đi đàm luận những chuyện hành quân đánh giặc này với một người con gái. Sau đó không nói gì nữa.
Mi Lâm quả thực chẳng có hứng thú gì với cái ông Tàng Trung Vương và mấy chuyện dụng binh kia, nhưng thấy hắn nói với vẻ hào hứng, cũng không muốn ngắt lời. Hắn không nói thêm nữa, nàng cũng vui vẻ nói những chuyện khác.
“Ý của ngươi đó là, những người của Tàng Trung Vương đều dùng loại binh khí này?”
Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ lắc đầu, “Chỉ có những người trực tiếp dưới trướng của Tàng Trung Vương mới dùng. Con cháu và những người kế tục sau này của ông, để tỏ lòng tôn trọng với địa vị độc nhất vô nhị ấy, đều không sửdụng nữa.”
Tàng đạo. Nghĩ đến hai chữ đại diện cho võ lực lớn mạnh nhất của vương triều Đại Viêm này, hắn bất giác nhíu mày lại, trong đó toát lên ánh mắt người khác nhìn vào không thể hiểu được.
Mi Lâm lúc này đang lắng nghe những lời hắn nói, không chú ý đến điều đó.
“Nếu nói như vậy, những bộ xương này đã có từ hàng trăm năm trước.” Nàng lẩm bẩm, trong đầu nghĩ đến hình ảnh uy phong lẫm liệt của những tướng sĩ này năm ấy, rồi lại nhìn về những bộ xương trắng toát kia, một cảm giác không nói lên lời bồng dội lên trong lòng.
“ít nhất cũng phải ba trăm hai mươi tư năm rồi.” Mộ Dung Cảnh Hòa đáp, tâm trạng có chút hưng phấn, rõ ràng không hề đang nghĩ giống nàng, “Năm đó Tàng Trung Vương bỗng nhiên mất tích, mọi người đều nói ông công thành danh toại, quy về ở ẩn, chẳng nhẽ là đã đến nơi này?”
Nghe thấy những lời suy đoán, sắc mặt Mi Lâm bồng nhiên thay đổi. Nếu như Tàng Trung Vương quả thực tài giỏi như hắn nói mà cũng bị lạc tại nơi này, thì khả năng hai người bọn họ có thể thoát ra khỏi đây là cực kỳ nhỏ nhoi. “Chúng ta... có phải là không thể ra khỏi đây?” Nàng ngập ngừng hỏi.
Mộ Dung Cảnh Hòa thoát ra khỏi miền kí ức, trở về thực tại, nói: “Có thể.”
Nghe thấy hắn nói như vậy, trong lòng Mi Lâm bồng nhiên có cảm giác bình tâm trở lại. Không phải nhìn vấn đề tươi sáng hơn, chỉ là hai người không thể hòa hợp, đối với những lời của hắn nàng lúc nào cũng nhìn nhận theo hướng ngược lại mà chẳng biết vì sao. Nếu như hắn quả quyết chắc chắn rằng có thể thoát khỏi chỗ này, có lẽ nàng lại bắt đầu cảm thấy hoảng sợ.
“Thế cũng tốt, chi bằng chúng ta cứ ở đây làm một đôi vợ chồng đoản mệnh cho xong.” Nàng cười trả lời, vừa đặt đầu hắn lên một đám cỏ cao hơn, vừa chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi.
Mộ Dung Cảnh Hòa nghe xong ngớ người, sau đó tức tối, “Ai muốn làm vợ chồng với nàng!”
Thấy vẻ mặt hắn trở lại thần khí ban đầu, Mi Lâm trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, trên mặt vẫn tỏ ra điệu bộ ngạc nhiên: “Lẽ nào không phải ngươi ngưỡng mộ bản cô nương nên cứ bám riết không chịu buông tha? Nếu không sao không bám lấy thằng bé Việt Tần đó?” Mộ Dung Cảnh Hòa hừ một tiếng, nhìn ra nàng đang cố ý chọc mình, liền nhắm mắt lại không thèm để ý nữa.
Trên thực tế trong lòng bọn họ đều hiểu, tuy Việt Tần tâm địa lương thiện, không bị thương, có sức khỏe, nhìn thế nào cũng thấy đó là một lựa chọn tốt nhất có thể giúp cho hắn chạy thoát, nhưng nếu xét về khả năng ứng biến và năng lực sống sót bên ngoài thì cậu ta không thể bằng Mi Lâm được. Cộng với một bên là tù binh, một bên là người con gái đã từng chung sống một thời gian trên danh nghĩa thuộc về hắn, nếu có bị đuổi theo, hiển nhiên người sau sẽ khó bị kẻ khác nảy sinh nghi ngờ hơn. Nếu như đi theo người trước, nếu mọi việc lỡ dở không chỉ không thoát được thân, e rằng còn bị mắc thêm tội thông địch phản quốc.
Mi Lâm cảm thấy hai người dường như đã thay đổi vị trí cho nhau, ngày trước thì hắn luôn luôn khiêu khích còn nàng chẳng buồn để ý, đến nay hoàn toàn ngược lại. Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy mình thật vô vị, lắc lắc đầu, lập tức chẳng còn hứng thú nói chuyện gì nữa.
Bốn phía đều im ắng trở lại, chỉ còn tiếng va đập vào nhau truyền đến theo từng cơn gió thổi. Mộ Dung Cảnh Hòa cảm thấy một bàn tay đặt lên lưng, giống như đêm hôm ấy, giúp hắn xua tan đi không ít giá lạnh. Nhưng hắnkhông quen với tư thế này, thậm chí trước nay chưa bao giờ cho phép ai làm như vậy, nhưng hiện giờ chỉ còn biết trừng mắt im lặng nhìn đôi bàn tay đặt trước ngực minh kia.
Trên đôi bàn tay ấy từ lâu đã đầy những vết thương, trong đó còn có một vết thương đang bị băng bó, ngoại trừ vẻ bề ngoài vẫn có thể nhìn ra nét mảnh mai lúc đầu, gần như có thể dùng vết thương dày đặc để miêu tả. Nhưng chính đôi bàn tay ấy đã giúp hắn trèo đèo lội suối, gần như hoàn toàn không bị thương tích gì mà đến được đây.
Tuy rằng khi lựa chọn nàng, hắn đã âm thầm quan sát cả một đêm và nửa ngày nữa, cũng tin tưởng nàng có thể làm được, nhưng khi thực sự làm được, hắn không khỏi kinh ngạc về sự kiên cường và sức mạnh ẩn giấu bên trong con người nàng.
Hắn bỗng nhớ lại ngày hôm đó Mục Dã Lạc Mai nói nàng ấy muốn biết một người không hề biết võ công làm thế nào để có thể tồn tại trong một nơi nguy hiểm rình rập bốn phía, muốn sử dụng bí quyết đó để luyện tập cho binh sĩ. Có lẽ nàng ấy nên đi theo người con gái này, chứ không phải truy bắt, như thế nàng ấy sẽ biết được rằng, khi phải đối diện với cái chết, con người có thể có được sức mạnh lớn đến nhường nào. Nghĩ đến Mục Dã Lạc Mai, nghĩ đến ngày hôm đó nàng ấy tức giận bỏ đi, trong lòng hắn bất giác dậy lên cảm giác mệt mỏi thất vọng không thể miêu tả bằng lời. Nếu như có một ngày hắn bị Phụ hoàng hoặc huynh trưởng đẩy lên đoạn đầu đài, nàng ấy nhất định sẽ cam tâm nguyện chết cùng, nhưng đối diện với một phế nhân toàn thân bệnh tật, hắn không dám chắc nàng có chịu đựng nổi hay không. Với những gì hắn hiểu về nàng ấy, e rằng nàng thà để hắn chết, cũng không muốn hắn sống một cuộc sống tiến thoái lưỡng nan như bây giờ.
Tiến thoái lưỡng nan...
Sự tiến thoái lưỡng nan của ngày hôm ấy một lần nữa tràn về trong đầu, khiến mặt hắn bất giác cảm thấy nóng bừng, cơ thể mềm mại của người con gái nép sát sau lưng hắn cùng với hơi thở nặng nề bỗng nhiên trở nên rõ ràng, bàn tay hắn từ từ nắm chặt lại.
Vào đúng lúc đó, một loạt âm thanh giống như tiếng kêu của loài chuột bất ngờ vang lên, vô cùng rõ ràng trong tiếng gió rít âm u.
Lòng Mộ Dung Cảnh Hòa thắt lại, những ý nghĩ hồn loãn lập tức biến mất, khi những âm thanh ấy càng lúc càng gần, hắn lập tức nhắm mắt, chỉ để lộ ra một kẽ hở rất nhỏ. Có tiếng đá vỡ lăn trên mặt đất, đợi thêm một lúc nữa, một bóng người đang cúi thấp thoáng lờ mờ hiện lên trong ánh sáng âm u.
* * *
Mi Lâm cảm thấy rất mệt mỏi, nàng không thể hiểu nổi, chẳng qua chỉ một giấc ngủ thôi, khi tỉnh lại đã chẳng còn thứ gì nữa, chỉ chừa lại một chiếc xe bằng trúc trống trơn.
“Ngươi bảo đây là do người làm hay quỷ làm?” Nàng hỏi Mộ Dung Cảnh Hòa, từ thắc mắc đã dần chUyển sang hoảng loạn.
Mộ Dung Cảnh Hòa lắc đầu không nói gì.
“Chẳng phải ngươi lúc nào cũng tỉnh táo sao?” Mi Lâm nói. Không phải là không tin hắn, chỉ cảm thấy rất kỳ quái.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn nàng, ánh mắt không có chút cảm xúc, trong lòng lại dường như có một cơn sóng đang gào thét.
Nàng ấy biết! Nàng ấy đã biết chuyện hắn rất khó chìm vào giấc ngủ. Để che giấu đi điều này, hắn thậm chí còn để cho những người con gái ở lại ngủ cùng, nhưng chưa có ai phát giác ra điều đó. Cho dù có ở cạnh không rời trong mấy ngày liên tiếp vừa qua, hắn cũng cố gắng biểu hiện như người bình thường, sao nàng có thể biết được? Mi Lâm chẳng có hi vọng khui được câu trả lời nào từ miệng hắn, nói với vẻ bất lực: “Nếu cứ thế này, e rằng chúng ta phải ở lại đây thật rồi.” Tuy nói như vậy, nàng vẫn bắt đầu thu dọn đám cỏ khô còn nguyên hơi ấm bên dưới, sau đó đặt Mộ Dung Cảnh Hòa lên chiếc xe kéo.
“Bây giờ thì ngươi thoải mái rồi nhé.” Nàng vừa cười khổ, vừa dùng dây cố định trên thân trên cho hắn, đề phòng trong lúc di chUyển sẽ rơi xuống đất.
Nàng nói không sai, vì bên dưới trải một lớp cỏ dày, tuy xe khá ngắn, khiến cho chân không thể không lê trên mặt đất, nhưng so với việc để nàng dìu khập khiễng, lúc nào cũng như chực trượt xuống phía dưới, thì thế này quả là thoải mái hơn rất nhiều.
Mộ Dung Cảnh Hòa chú ý quan sát thần sắc nàng, phát hiện ngoại trừ vẻ kinh ngạc lúc mới đầu, nàng lập tức lấy lại vẻ ung dung như bình thường, khiến hắn không thể không cảm thấy khâm phục khả năng chống đỡ tâm lý mạnh mẽ của nàng.
“Tai ta bị đau, nàng xem xem nó làm sao?” Hắn bồng nhiên lên tiếng.
Mi Lâm khựng lại, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn hỏi: “Bên nào?” “Bên trái.”
Vì ánh sáng không rõ, Mi Lâm vừa đưa tay mò về phía tai trái hắn, vừa đành phải cúi thấp người xuống, ghé sát vào để nhìn. Vào đúng khi chỉ còn cách mặt hắn một đoạn, đã nhìn thấy tai trái hắn hoàn toàn không có vấn đề gì, đang định lên tiếng, bồng nhiên phát hiện môi hắn hơi động đậy, như muốn nói điều gì đó, trong lòng bồng hoảng, vội vã ghé sát thêm một chút, gần như là đặt sát tai mình lên môi hắn. Nếu nhìn từ góc đứng bên cạnh, lại giống như nàng đang chăm chú xem xét gì đó cho hắn.
“Có người đi theo chúng ta.” Mộ Dung Cảnh Hòa nói với giọng thì thầm cực nhỏ, nếu như không phải vì Mi Lâm ghé sát vào, e rằng đã bị gió thổi làm tan biến đi mất không dấu vết. “Ta chỉ nhìn thấy một người. Trong tay hắn ta có một chiếc đao, còn có cả một chiếc cung tên.”
Mi Lâm muốn hỏi có phải hắn ta đã lấy đồ của bọn họ đi không, nhưng môi vừa khẽ cử động, chưa phát ra âm thanh đã bị ánh mắt của Mộ Dung Cảnh Hòa chặn lại.
“Sao rồi, có phải bị xước rồi không?” Hắn dùng ngữ khí bình thường hỏi.
Mi Lâm nhìn hắn không có ý định nói thêm gì, liền đứng dậy, ngữ điệu châm chọc nói: “Chẳng qua là sứt chút da, thế này có gì mà phải lo lắng? Tối hôm qua mất nhiềuđồ như vậy, ngươi không cảm thấy gì sao?”
Nàng vòng dây ra trước ngực, kéo rồi tiến về phía trước, vì vật cản đã ít đi rất nhiều, nên sức lực cũng được tiết kiệm phần nào, tốc độ cũng nhanh hơn.
“Nàng chẳng phải cũng ngủ say như lợn chết, còn nói ta!” Mộ Dung Cảnh Hòa không hề nhượng bộ, phản kích lại, nhìn thấy nàng bước tiếp về phía trước, nói thêm: “Hôm qua từ chỗ đó không đi ra được, hôm nay vẫn đi cùng một con đường, nàng đúng là lợn hơn cả lợn.”
Mi Lâm hừ một tiếng, không để ý đến hắn, tiếp tục tiến về phía trước. Nàng nghi ngờ sâu sắc rằng hắn ta nhân cơ hội này phát tiết những bất mãn trước đây đối với mình.
“Đồ ngốc! Ngươi lànam nhân của ta. Ta là lợn, ngươi không phải là chồng của lợn chắc.” Nàng không tức giận, tít mắt đáp lại.
Mộ Dung Cảnh Hòa tắc nghẹn. Hắn muốn phản pháo, nhưng trên thực tế nàng quả thực có thể coi là người phụ nữ của hắn, cho dù là ở địa vị nào, hắn đều sẽ mắng luôn cả mình trong đó.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan