Hướng tới tương lai mà chỉ dựa vào quá khứ, chẳng khác nào lái xe mà cứ chằm chằm nhìn vào kính chiếu hậu.

Herb Brody

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 02 P3
hì ra sau ngày hôm đó, hai người không gặp lại nhau, Mục Dã Lạc Mai cũng quên luôn nàng. Ai ngờ trong một buổi yến tiệc hồi kinh gặp lại Mộ Dung Huyền Liệt, hắn nhắc đến chuyện kia, Lạc Mai mới biết người con gái không có gì trong tay ấy lại có thể một mình ra khỏi khu rừng mà không bị thương tích gì, lập tức cảm thấy có hứng thú. Sau đó, nàng ta tìm một cơ hội, nhân lúc Mộ Dung Cảnh Hòa muốn lấy lòng mình, tỏ ý muốn mượn người. Một người chẳng có gì quan trọng như vậy, Mộ Dung Cảnh Hòa đương nhiên không có lý do gì để từ chối, lập tức phái Thanh Yến cho gọi.
Thực ra Mộ Dung Cảnh Hòa không hề nhớ người mà Mục Dã Lạc Mai nhắc đến là ai, nhưng Thanh Yến thì nhớ rất rõ, nếu không e rằng sẽ phải tốn thêm nhiều công sức nữa. Thanh Yến là người thân cận bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa, trong vương phủ không ai không biết. Khi hắn bước vào Sương Lâm viện, những viện xung quanh hiển nhiên trở nên náo động, đều đang đoán xem mục đích của hắn ta là gì.
Mi Lâm đang trốn trong phòng, chăm chú lật giở một cuốn sách y thuật cũ nát không biết lấy ở đâu ra. Nàng không thể ra khỏi vương phủ, cũng không có đủ tiền mời người đến giải độc ình, hơn nữa độc của tổ chức không phải người bình thường nào cũng có thể giải được, vì vậy chỉ còn cách dựa vào bản thân. Nàng đương nhiên biết rõ việc này đối với một người không biết gì về y thuật gần như là điều không thể, nhưng nếu kết quả đã không thể tồi tệ hơn, tại sao không thử chứ.
Thanh Yến đứng ngoài cửa hắng giọng vài tiếng nàng mới nghe thấy, ngẩng lên nhìn con người trắng trẻo văn tú kia, lông mày nàng khẽ nhíu lại một cách rất kín đáo, sau đó nở nụ cười đứng dậy hành lễ.
“Chào công công.” Đối với những nội thị mà khi nói chuyện, giọng nói luôn cao vút the thé này, nàng rất có cảm tình, nhưng điều đó không có nghĩa là thích sự xuất hiện của hắn. Dù sao hắn cũng là người bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa, liệu có bao giờ đến hậu viện tìm mộtngười chẳng có thân phận như nàng mà không có lý do gì?
Không thể không nhắc đến, được huấn luyện trở thành một tử sĩ nhiều năm như vậy, cảm giác về những điều xung quanh của Mi Lâm quả thật nhanh nhạy hơn người bình thường rất nhiều. Thanh Yến liếc mắt qua cuốn sách trên tay nàng, rồi lại nhìn căn phòng đơn giản sạch sẽ, sau đó mới từ tốn nói: “Ngươi chuấn bị một chút rồi cùng ta đi có việc.”
Mi Lâm hơi khựng lại, muốn hỏi, nhưng nhìn bộ dạng cúi mặt không muốn nói nhiều thêm của hắn ta, nên lại thôi. Quay vào trong phòng thu dọn vài bộ quần áo, cuốn sách cũng cho cùng luôn vào, nàng nhìn về phía cành hoa đào ngoài cửa sổ một cách tiếc nuối, sau đó quả quyết bước ra ngoài.
“Yến công công, ngài định đưa Mi Lâm đi đâu vậy?” Giáng Đồ và Liên Tú đợi phía ngoài, thấy Mi Lâm tay cầm túi, tò mò hỏi.
Thanh Yến ngẩng cao đầu, không buồn liếc mắt về phía hai người, uể oải nói: “Khi vào phủ, không có ai dạy các ngươi những việc không liên quan đến mình tốt nhất không nên hỏi sao?” Vừa nói, người đã đi ra đến cửa viện.
Hai người nhất thời không nói được gì, chỉ biết ngớ ra nhìn về phía Mi Lâm, Mi Lâm khẽ lắc đầu, tỏ ý bản thâncũng không biết gì hơn, lúc này Thanh Yến bắt đầu giục giã, khiến nàng không thể không rảo bước.
Suốt dọc đường không ai nói gì, nhưng khi sắp tới nơi, cuối cùng Thanh Yến cũng lên tiếng.
“Cho dù có gặp phải chuyện gì cũng đừng quên thân phận nô tài của mình.”
Thân phận nô tài...
Mi Lâm hơi khựng lại, sau đó lập tức nhận ra hắn ta đang nhắc nhở mình, vội vã cung kính đáp, cảm tình dành cho hắn ta bất giác tăng lên vài phần.
Thực ra gần mực thì đen, Thanh Yến có thể trở thành người thân cận nhất bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa, đương nhiên cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì, có thể nhắc nhở người thân phận thấp hèn như nàng một câu như vậy đã coi là phá lệ rồi, điều đó lại còn do sự mẫn cảm đặc biệt sinh ra từ sự tự ti sâu sắc được tạo nên từ phần khuyết thiếu trong chính bản thân, hắn từ đầu đến cuối đều không phát hiện ra sự miệt thị được che giấu dưới lớp vỏ ngoài cung kính của Mi Lâm. Nếu như là người khác, e rằng đến một câu hắn ta cũng không buồn nói.
* * *
Thanh Yến đưa người tới Bắc Tam lầu trong ĐạmNguyệt các, hồi bẩm xong rồi đi lo việc khác, chỉ có một mình Mi Lâm bước vào.
Đạm Nguyệt các nhìn từ phía ngoài là một tòa nhà ba tầng kiên cố bằng gỗ, bước vào bên trong mới biết nó được tạo thành từ bốn tòa nhà gỗ liên thông với nhau, ở giữa quây thành một chiếc giếng trời không quá lớn cũng không quá nhỏ. Chỉ riêng lầu Bắc có ba tầng, mặt Đông, Nam và Tây đều chỉ có hai tầng. Khắp mặt sàn tầng hai của lầu Nam đều được trải thảm lông đỏ, xuôi theo rèm sợi màu vàng kim, dẫn đến một sân khấu biểu diễn. Từ đó không cần đoán cũng có thể biết được mục đích sử dụng của ba mặt còn lại.
Lúc này lầu Nam đang diễn một vở kịch không biết tên là gì, một thanh đang tung vạt áo lên, hát câu gì đó, trong một buổi chiều thu như thế này, khiến người khác cảm thấy hơi buồn ngủ.
Tầng ba lầu Bắc cũng là một gian thông rộng rãi, mặt sàn được trải bằng thảm gấm dày mềm mại, không có bất cứ đồ đạc gì, chỉ có một cảm giác mông lung ngút ngàn do từng lớp từng lớp sa voan ngăn cách với mặt nước hồ xanh tạo thành. Dưới sàn ngổn ngang những chiếc gối tựa mềm mại, những bông cúc cắm trong bình khi ẩn khi hiện sau những lóp màn sa, trầm hương lan tỏa, hòa quyện vào hơilạnh mùa thu.
Mộ Dung Cảnh Hòa đang tựa lưng trên chiếc gối mềm, một tay đặt trên lan can bằng gỗ khắc hoa, tay kia cầm ly rượu, ánh mắt phóng qua đỉnh lầu Nam, dừng lại trên mặt nước hồ màu ngọc bích cách đó không xa. Sóng nước khẽ gợn, núi non thấp thoáng, bầu trời ngát xanh, hắn say sưa nhắm mắt. Ánh dương chiếu rọi lên người, nhiệt độ ấm áp khiến cho sắc mặt hắn tốt hơn một chút. Bên cạnh hắn, A Đại đang quỳ, trong lòng ôm một con chồn nhỏ màu đỏ lửa. Cách bọn họ một khoảng là Mục Dã Lạc Mai, tay cầm quạt giấy, nho phục màu xanh, đầu chít khăn vuông, một thân nam trang, tựa vào lan can, tay chắp sau lưng đứng đó. Mi Lâm hơi do dự, sau đó bỏ giày bước lên thảm gấm, váy xuôi xuống, che đi chiếc tất màu trắng của mình.
“Nô tì khấu kiến Vương gia.” Nàng đứng từ xa hành lễ, không bước vào trong.
Tiếng nói lập tức thu hút ánh mắt của ba người. Chiếc quạt giấy đang khép trong tay Mục Dã Lạc Mai vô tình khẽ chạm vào chiếc lan can bên cạnh, sự hiếu kì thích thú hiện lên trong đôi mắt. Động tác ấy tuy rất nhẹ, nhưng vẫn bị Mộ Dung Cảnh Hòa để ý thấy, khóe môi hắn khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười ý vị bất minh, sau đó quay sang nhìn Mi Lâm. “Đi sang bên này.” Hắn ra lệnh.
Trong lòng Mi Lâm rất không muốn, có lẽ A Đại sẽ không có nguy hại gì, nhưng hai người còn lại cũng đủ khiến nàng cảm thấy sợ hãi. Nàng chưa hề quên việc lần trước, nếu là người khác, e rằng bây giờ đã đầu thai một kiếp rồi.
Nhưng sự giác ngộ này cũng không cho phép nàng từ chối mệnh lệnh của Kinh Bắc Vương.
Kìm nén cảm giác bất lực trong lòng, nàng cúi thấp đầu từ từ tiến vào, khi ngẩng mặt lên mang theo nụ cười tươi tắn.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn kỹ nàng một lượt, cảm thấy khá quen, nhưng không còn ấn tượng gì thêm nữa. Sau đó nhìn về phía Mục Dã Lạc Mai, nói: “Người đã đến rồi, nàng muốn nàng ta làm gì cứ ra lệnh.”
Mi Lâm có vẻ hơi ngạc nhiên, vội vã nhìn về phía Mục Dã Lạc Mai, dù mặc nam trang nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp, ngầm đoán xem nàng ta tìm mình có việc gì. Cho dù ghen tuông thì cũng không nên ghen với nàng chứ.
Chỉ thấy khóe môi Mục Dã Lạc Mai khẽ động, bất ngờ dùng chiếc quạt làm kiếm phi về phía cổ Mi Lâm. Động tác của nàng ta rất nhanh, lại bất ngờ ra tay, không cho đốiphương cơ hội suy nghĩ. Nếu là trước đây, Mi Lâm chắc chắn sẽ dựa vào bản năng của người học võ mà tránh đi hoặc trực tiếp tiếp chiêu. Nhưng hôm nay, cho đến khi nàng ta thu quạt lại, Mi Lâm vẫn đứng ngây tại chỗ, lúc hoàn hồn mới nhận thức được mình vừa thoát khỏi quỷ môn quan.
Thực ra Mi Lâm cũng biết, võ công của mình tuy không còn, nhưng nhãn lực không hề mất đi, chỉ có điều thân thủ quá chậm, vẫn chưa kịp có phản ứng thì đối phương đã dừng lại, vì thế đành giả vờ ngốc ngếch, nhưng trong lòng bắt đầu cảm thấy vô cùng bất an, lo lắng về việc thân phận của mình phải chăng đã bị hoài nghi.
Vào đúng khi nàng đang bối rối phía bên này, Mục Dã Lạc Mai mở chiếc quạt roạt một tiếng, đi ra ngoài.
“Ta sẽ mang nàng ấy đi!” Những lời này là nói với Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng người nói không hề nhìn hắn lấy một cái.
Mi Lâm hơi do dự, không biết có nên đi theo hay không, thậm chí có thể nói, đến lúc này nàng vẫn không hiểu nổi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
“Ngẩn ra làm gì, mau lên!” Thấy người không đi theo, Mục Dã Lạc Mai khó chịu quay lại giục giã. Mi Lâm cảm thấy mồ hôi trên lưng bắt đầu chảy xuống, bất giác nhìn về phía Mộ Dung Cảnh Hòa, hy vọng có thể nhận được một chỉ thị rõ ràng. May mà lần này, hắn không rơi vào trầm tư mãi chẳng hồi thần, nhận thấy ánh mắt dò hỏi của Mi Lâm, hắn chợt mỉm cười, rồi bất ngờ giơ tay ra túm lấy một bên chân của nàng giấu trong chiếc váy, kéo vào lòng mình. Mi Lâm đứng không vững, chới với rồi ngã xuống, được hắn đỡ gọn trong lòng.
“Ta không thể để nàng đưa nàng ấy đi.” Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, cánh tay vẫn cầm ly rượu, vòng qua sau gáy Mi Lâm đổ số rượu còn lại vào miệng nàng.
Đợi khi hắn làm xong những hành động đó mới nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đầy lửa giận của Mục Dã Lạc Mai.
“Tốt nhất nên đưa ra một lý do hợp lí.”
Mộ Dung Cảnh Hòa rất hiểu nàng ta nên không bị những lời này làm cho sợ hãi, ngược lại còn cúi đầu hôn lên khóe mi người con gái trong lòng. Sau đó bất ngờ phát hiện trên khóe mi ấy có một nốt ruồi son nhỏ, lúc này do đang tựa vào cánh tay hắn, những lọn tóc mai rủ xuống để lộ ra rõ mồn một, trong ánh dương chiếu rọi bồng trở nên vô cùng đáng yêu. Phát hiện này khiến hắn hơi ngẩn ra, bất giác lè lưỡi liếm lên đó một cách dịu dàng.
“Mộ Dung Cảnh Hòa!” Tiếng nghiến răng của Mục DãLạc Mai vang lên khắp ba tầng lầu rộng lớn. Tiếng hát dịu dàng Uyển chUyển của thanh truyền tới từ phía đối diện bỗng trở nên tức tối và sượng sùng một cách lạ thường.
Mộ Dung Cảnh Hòa trở về thực tại, nhìn người trong lòng một lúc, sau đó mới ngẩng lên cười nói: “Những thứ Phụ hoàng ban tặng, Cảnh Hòa không dám tùy tiện tặng cho người khác, trừ phi..Những lời về sau hắn ta không nói, nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng, hiển nhiên là trừ phi trở thành thê tử của hắn ta, như thế sẽ không còn gọi là “người khác” nữa.
Nghe ra ý tứ trong câu nói, Mục Dã Lạc Mai hoan hỉ, nhưng cũng biết những gì hắn ta nói là sự thật, có chút không cam lòng, trừng mắt lườm con người không hề che giấu ý định của mình kia, tức tối nói: “Ngươi cứ nằm mơ đi.”
Mộ Dung Cảnh Hòa cười cười, cũng không buồn, ngón cái xoa xoa nốt ruồi trên khóe mắt Mi Lâm một cách vô thức, chậm rãi nói: “Giấc mơ này mơ cũng đủ lâu rồi, nàng còn muốn ta mơ bao lâu nữa đây?”
Cơ thể Mi Lâm cứng lại, không sao khống chế nổi. Nàng muốn đẩy hắn ra, nàng không biết trên khóe mi minh có gì, nhưng bị người khác vừa hôn vừa xoa thế này quả thật rất kì quặc, có chút... thân mật quá mức. Lúc này lại nghe thấy những lời hắn như đang ghé sát vào tai mình mà nói, cho dù biết rõ không phải dành cho bản thân, nhưng vẫn khiến trái tim nàng bất giác rung lên, nghiêng đầu sang một bên theo phản xạ.
Thấy ngón tay khẽ trượt khỏi nốt ruồi nhỏ, lông mày Mộ Dung Cảnh Hòa khẽ cau lại, nhưng rất nhanh đã bị Mục Dã Lạc Mai làm cho thay đổi sự chú ý.
Không biết là bị câu nói đó chạm đến tâm sự trong lòng, hay bị gợi lại một vài hồi ức, ánh mắt Mục Dã Lạc Mai bỗng nhiên trở nên dịu dàng, nhưng ngay sau đó lại được lấp đầy bởi sự lạnh lùng. Bỏ qua câu hỏi kia, nàng ta bước ra ngoài, đồng thời nói vọng vào.
“Không ượn cũng được thôi. Ngày kia tới Chung Sơn ở thành Tây săn bắn, đem theo cả nàng ta.” Trong khi nói, bóng người càng lúc càng trở nên mờ ảo.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn tấm mành vải bị gió thổi bay, trong không khí vẫn còn phảng phất mùi hương đặc trưng của người ấy, vẻ mặt bồng hiện lên một nỗi buồn man mác, thì thầm: “Vậy đành mơ tiếp thôi.” Nói đoạn bồng nhiên xoay người, đè Mi Lâm vẫn đang ôm trong lòng xuống dưới thân mình, đưa tay lùa vào mái tóc hơi rối của nàng. “Để bản vương xem xem, nàng có điểm gì gợi cho nàng ấy sự hứng thú..Hắn cười ngả ngớn, thu lại tất cả những cảm xúc khi nãy, lại trở về là một Vương gia mông mị như thường ngày.
Mi Lâm vô tình nhìn vào đôi mắt khẽ nhắm hờ đầy khao khát kia, nàng không muốn nhìn, nhưng trong đó chỉ là một vùng lạnh lẽo vô cảm.
* * *
Mộ Dung Cảnh Hòa đương nhiên không nhìn ra điểm gì ở Mi Lâm thu hút sự chú ý của Mục Dã Lạc Mai, nhưng hắn ta giữ nàng lại bên mình, hai ngày hai đêm liên tiếp cho phép nàng ngủ cùng. Khi ngủ, tay lúc nào cũng đặt trên góc khóe mi nàng, như bồng nhiên trở nên mê mẩn vậy.
Ban ngày, Mi Lâm tìm cơ hội soi gương, mới phát hiện ở giữa khóe mi và lọn tóc mai có một nốt ruồi son nhỏ. Trước đây nàng không hề phát hiện. Đương nhiên đó không phải là điều cốt lõi, quan trọng là hắn có thể mê mẩn một cái nốt ruồi đến như vậy, đúng là... tính khí của một đứa trẻ.
Sau đó, nàng nhận ra thói ngủ của hắn không được tốt, mồi tối đều phải hành hạ đến lúc chẳng còn sức lực nữamới ngủ. Mới bắt đầu, nàng cứ nghĩ rằng hắn thích thú chuyện nam nữ, cho đến một vài lần vô tình nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng vô hồn của hắn, mới phát hiện ra từ đầu chí cuối hắn không hề nhập tâm, cứ như thể làm những điều đó chỉ để có thể ngủ được vậy. Nhưng sau khi đã ngủ, cho dù một sự động chạm vô cùng nhỏ, cũng rất dễ khiến hắn ta thức giấc.
Mi Lâm chợt cảm thấy người này thật đáng thương.
Nàng trước đây cũng thường như vậy, bởi vì chỉ cần không để ý một lần thôi, có thể sẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy được nữa. Cho đến khi nàng không còn võ công, thứ cảm giác ấy bồng nhiên cũng mất đi, cuối cùng có thể ngủ một cách ngon lành. Mộ Dung Cảnh Hòa bề ngoài nhìn có vẻ phóng túng vô ưu, chẳng ngờ trong lòng lại luôn lo lắng như vậy, đến một người dân bình thường cũng không bằng.
Đương nhiên thứ cảm giác này chỉ là thoáng qua, Mi Lâm sẽ không quên sinh mệnh nhỏ bé của mình đang nằm trong tay hắn. Có thể nhận thấy, Mục Dã Lạc Mai đã có chút nghi ngờ, đây là sự mạo hiểm mà nàng phải đối mặt khi lựa chọn trở về bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa lúc lạc trong rừng. Nhưng nàng không thể không trở về, cho dù thứ thuốc giải lấy được có phát huy tác dụng muộn thế nào đi chăng nữa, ít ra đó cũng là thuốc giải. Không có thuốcgiải, nàng sẽ chết một cách rất đau đớn. Đã từng có rất nhiều tiền bối trước đây chứng minh cho nàng thấy điều này.
Nhìn một góc căn phòng đuốc rọi sáng trưng, Mi Lâm nghĩ đến cuộc chiến mà ngày hôm sau có thể phải đối diện, bất chợt cảm thấy vận may của mình chẳng hề tốt chút nào. Rõ ràng được hắn ta đưa về cùng đợt, tại sao A Đại lại không gặp nhiều rắc rối như nàng?
Lẽ nào không nên tỏ ra quá phục tùng? Trong lòng nghi hoặc, nhưng cơ thể đang nằm của nàng không dám động đậy dù rất khẽ.
Ngực hắn ép sát vào lưng nàng. Hơi thở đều và sâu, chắc hẳn đã ngủ say. Những ngón tay có phần thô ráp đặt trên khóe mi nàng, vì ở tư thế này, gần như nửa khuôn mặt nàng bị lòng bàn tay hắn che khuất, không thoải mái lắm, nhưng cũng không đến mức quá khó chịu, có điều ngọn đèn cứ sáng suốt đêm khiến nàng không quen, chẳng tài nào ngủ được.
Không thể tắt đèn, không thể nằm đối diện, không thể nằm ra sau lưng hắn, không thể xoay người... Hắn có nhiều thói quen rất kỳ lạ, nhiều đến mức ngủ cùng hắn cũng là một việc rất mệt mỏi. Đồng thời cũng chứng minh, sự cảnh giác của hắn rất lớn. Sau khi hiểu ra những điều này, Mi Lâm không thể không thừa nhận, ý định ở lại đây để chờ thuốc giải của mình ngu ngốc đến nhường nào.
* * *
Sáng sớm, khi Mộ Dung Cảnh Hòa đưa Mi Lâm tới địa điểm đã hẹn với Mục Dã Lạc Mai, bất chợt nhìn thấy một khung cảnh nghiêm trang cờ quạt rợp trời, áo giáp dày đặc.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhíu mày, nắm chặt lấy cánh tay người trong lòng, đặt cằm mình lên vai nàng, tự nói bằng một giọng cổ quái: “Đây là muốn giở trò gì thế này?”
Trong sự nghi hoặc của hắn kèm theo cả sự hứng thú, lòng Mi Lâm cảm thấy rất bất an, thực sự muốn cứ như vậy mà rời đi, chứ không phải theo từng tiếng vó ngựa, chỉ biết trừng mắt nhìn mình càng lúc càng gần những binh sĩ đang luyện tập kia.
Mục Dã Lạc Mai mặc bộ giáp mềm màu đen, chiếc áo bào bên ngoài màu xanh nhạt, thúc ngựa tiến đến, theo sau là tùy tùng tay cầm chiếc giáp chiến màu bạc. Xa hơn, người không ngờ được có mặt ở đây - Mộ Dung Huyền Liệt - vừa để cho thị tòng xiết chặt dây chiến bào ình, vừa cười lớn rồi vẫy tay về phía này coi như chào hỏi. “Hôm nay hãy cho Mục Dã thấy, một chiến vương oai phong lẫm liệt có còn phong độ như trước kia không.” Đền gần, Mục Dã Lạc Mai nói nhỏ nhẹ, ra lệnh cho tùy tùng đem chiến bào dâng lên trước ngựa Mộ Dung Cảnh Hòa. Tuy thái độ rất lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng sự mong đợi trong đôi mắt nàng ta thật khó che giấu nổi.
Nào ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa không thèm nhìn chiếc chiến bào, quất dây cương, vòng qua hai người tiếp tục tiến về phía trước.
“Đó là chuyện trước đây, hôm nay bản vương có giai nhân trong lòng, tiêu dao khoái hoạt hơn những ngày cung kiếm sẵn sàng ngoài chiến trận nhiều, Mai Tướng quân đừng mong khiến cho ta ôn lại giấc mộng xưa.” Đây là lần đầu tiên Mi Lâm nghe thấy hắn ta dùng ngữ khí xa xôi như vậy nói chuyện với Mục Dã Lạc Mai, trong sự ngạc nhiên có cả sự kinh hoàng, không thể nghĩ rằng người nhìn bề ngoài đã bị tửu sắc ăn mòn như hắn cũng đã từng xông pha nơi sa trường, hiệu triệu ba quân.
Hiển nhiên Mục Dã Lạc Mai chưa từng bị mất mặt như vậy trước đây, đứng nguyên tại chồ, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, hồi lâu sau mới quay ngựa đuổi theo, tức giận nói: “Cảnh Hòa, lẽ nào chàng muốn sống như thế này mãi sao?” Cơ thể Mộ Dung Cảnh Hòa hơi cứng lại, nhìn thấy sự đau lòng thất vọng trên khuôn mặt nàng ta, không giấu nổi một nụ cười thiếu nghiêm túc, vòng qua cổ Mi Lâm, cắn một cái không nhẹ cũng chẳng mạnh lên khuôn mặt nõn nà, ánh mắt đầy vẻ hoài niệm, nói: “Nàng đã rất lâu không gọi cái tên này rồi. Nếu nàng đã muốn thì ta sẽ mặc, nhưng nếu Phụ hoàng có giáng tội, ta đành phải thừa nhận là sợ vợ thôi.”
Nếu như không phải do da mặt bị cắn vừa đau vừa tê, cộng với thân phận hiện tại của mình, Mi Lâm chỉ sợ mình sẽ phì cười thành tiếng.
“Muốn mặc thì mặc nhanh lên, nhiều lời!” Mục Dã Lạc Mai khó chịu nói, nhưng không hề tức giận vì bị hắn ta gọi như vậy, rõ ràng là vì hắn đồng ý nên trong lòng rất vui.
“Cảnh Hòa không cần lo Phụ hoàng, Mai Tướng quân đã xin phép rồi.” Mộ Dung Huyền Liệt đã mặc xong chiến bào, vừa chỉnh lại thanh kiếm bên hông vừa bước về phía đó.
Mộ Dung Cảnh Hòa miễn cưỡng, đành bế Mi Lâm nhảy xuống ngựa, để cho nàng hành lễ xong mới lên tiếng: “Hoàng huynh sao cũng đến đây?”
Mộ Dung Huyền Liệt mỉm cười, tự mình tiến lên phía trước, cầm lấy chiến bào rồi mở ra giúp hắn mặc vào, đồngthời cười nói: “Mai Tướng quân muốn chơi một trò chơi thú vị như vậy, làm huynh trưởng như ta sao có thể bỏ lỡ.”
Trò chơi... Mi Lâm trước giờ im lặng đứng một bên, luôn cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, nghe thấy hai chữ đó bất giác lạnh người, trực giác cho thấy trò chơi này không thể thiếu một nhân vật, đó chính là nàng.
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn về phía nàng, gắt gỏng nói: “Còn ngẩn ra đó làm gì, không mau lại đây giúp bản vương mặc đồ!”
Mộ Dung Huyền Liệt vẫn điệu cười ấy, khẽ lùi về sau chừa ra một chỗ trống.
“Nếu không có điện hạ đỡ lời, bệ hạ sao có thể đồng ý giao toàn quyền xử lí tù binh cho vi thần được.” Theo lời nàng ta nói, Mi Lâm mới để ý ngoài những binh sĩ ăn mặc chỉnh tề ra, còn có một đám người y phục cũ nát, thần sắc bất an. Tay chân họ đều bị trói lại với nhau, đứng thành một vòng trong khoảng đất trống. Đám đông chen chúc đó nhìn ước chừng khoảng ba, bốn trăm người.
Mộ Dung Cảnh Hòa liếc về phía đó, chau mày hỏi: “Rốt cuộc là trò chơi gì mà các người tán thưởng đến vậy?” Lời lẽ đầy vẻ chua cay, khiến cho người khác biết được tâm trạng hắn không tốt. Chỉ có người thay Mộ Dung Huyền Liệt buộc dây áo cho hắn là Mi Lâm chú ý đến ánhmắt hơi cúi xuống ấy thực ra chẳng có cảm xúc gì.
Mục Dã Lạc Mai thấy hắn ta đã chuẩn bị gần xong, bất giác trở nên đoan trang kĩ lưỡng, muốn tìm thấy trên cơ thể đã võ phục chỉnh tề của hắn một chút hình bóng năm nào. Nhưng tinh thần Mộ Dung Cảnh Hòa không tốt, thần sắc nhợt nhạt, mặc lên chiếc chiến giáp màu bạc sáng chói, vẻ điển trai kia bị làm ờ nhạt đi, càng trở nên tầm thường nhỏ bé.
Sự thất vọng sâu sắc hiện lên trong đôi mắt người đẹp, nàng ta quay mặt đi, hờ hững nói: “Cứ giữ lấy tù binh cũng làm lãng phí lương thực, chi bằng dùng chúng để luyện quân.” Nói đến đây, nàng ta cuối cùng không kìm nén nổi cơn tức giận trong lòng, trách móc: “Tửu sắc đã làm mòn ý chí của chàng rồi!”
Nói xong, nàng ta quất lên lưng ngựa một cái trút giận, phóng như bay về phía đội ngũ binh sĩ xếp hàng ngay ngắn.
Mộ Dung Huyền Liệt lắc đầu: “Tính cách Mai Tướng quân mạnh mẽ như vậy, muốn ôm được mỹ nữ về, Cảnh Hòa, e rằng đệ còn phải tốn nhiều công sức.” Bỏ lại một câu, hắn ta cũng bất ngờ tiến về phía đám binh sĩ.
Mộ Dung Cảnh Hòa ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn về hướng người con gái đang chỉ huy quân binh, ánh tàdương xuyên qua cánh rừng màu xanh, chiếu lên thân người, làm cho nàng rực rỡ như đang tỏa sáng.
Hắn tự bật cười, bất ngờ ôm lấy Mi Lâm vẫn đang đứng phía trước, hôn một cách mãnh liệt lên đôi môi nàng, khuôn mặt ấm ức: “Bản vương bị ruồng bỏ rồi, làm sao đây, làm sao đây?” Vừa nói, vừa vùi đầu vào cổ nàng mà dụi rồi ngọ nguậy, tha hồ lợi dụng.
Mi Lâm phải cố gắng lắm mới giữ ình đứng vững, biết hắn chẳng cần mình trả lời, qua vai hắn, nàng im lặng nhìn về khu rừng không xa phía trước, ngẩn ra.
Chú thích:
(5) Chỉ thái giám.
(6) Một kiểu nhân vật trong kinh kịch.
(7) Một kiểu nhân vật trong kinh kịch.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan