An ordinary man can... surround himself with two thousand books... and thenceforward have at least one place in the world in which it is possible to be happy.

Augustine Birrell

Download ebooks
Ebook "Mộng Hoa Xuân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hắc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 748 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 04:02:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
, Chương 02 P2
iệc duy nhất khiến nàng cảm thấy vui cho đến lúc này đó là sau khi nghỉ ngơi, cảm giác mệt mỏi trong cơ thể đã đỡ đi nhiều, khiến nàng đi lại không còn chật vật như ban sáng. Nàng không lo sẽ bị lạc trong rừng, dù sao sự luyện tập ở căn cứ trước đây cũng không hề uổng phí, chỉ có điều bụng nàng đang rất đói.
Một con châu chấu bất ngờ nhảy tới từ đám lá phía trước, đậu trên một thân cây, nàng túm lấy, ngắt đầu rồi cho thẳng vào miệng nhai nhai, nuốt gọn.
Nàng không còn thời gian tìm đồ ăn nữa, chỉ có thể vừa đi vừa tìm kiếm xem có gì ăn được không, có những thứ quả dại đắng ngắt, có những thứ côn trùng mà người thường nhìn thấy sẽ dựng tóc gáy. Trên thực tế, khi con người đói đến một mức nhất định nào đó, chỉ cần không cóđộc, thứ gì cũng có thể cho vào miệng. Bây giờ nàng vẫn chưa đến mức đó, nhưng trước đây thì đã từng. Nếu có thể ăn được, chẳng có lý do gì để bị đói cả, dù sao muốn ra khỏi rừng cũng cần có sức lực.
Tiết trời vào thu, khi ánh dương vừa khuất núi, trời sẽ tối nhanh hơn. Chưa đi được bao lâu, khu rừng trở nên mờ mịt, may là trăng đã mọc, tuy ánh sáng lờ mờ, nhưng còn hơn không có. Mi Lâm vừa men theo ánh sáng lờ mờ ấy tìm kiếm những vết tích để lại, vừa cẩn thận tránh những loài thú đi kiếm ăn ban đêm, lộ trình lại càng khó khăn hơn. Vào lúc đó, nàng không thể không nhớ đến võ công đã bị phế của mình, sau đó, từ chuyện võ công lại nhớ đến vị chủ nhân thần bí kia.
Nếu như lúc đó nàng không thể hiểu được vì sao chủ nhân lại phế đi võ công của mình, thì sau khi biết được nhiệm vụ, nàng đã lập tức hiểu ra. Có võ công hay không rất dễ bị người khác phát giác, thân làm một nha hoàn hồi môn đi hòa thân, biết võ công không thể là một việc khiến người khác không nghi ngờ.
Mi Lâm bất lực thở dài một tiếng, nghĩ đến nơi nàng sống trước đây, nghĩ đến đêm hôm qua, lại nghĩ đến cuộc sống sẽ phải đối diện sau này, một cảm giác mệt mỏi không thể diễn đạt thành lời ùa đến, khiến nàng gần như không còn sức tiếp tục lê bước. Dừng lại một lúc, nàng tựa trán vào một thân cây thô ráp, thật lâu sau mới lấy lại được chút sức, sau đó xua tan khỏi đầu những ý nghĩ không mời mà đến mồi khi ở trong bóng tối, nghiến chặt răng bước tiếp.
“Cho dù có thế nào, mình cũng cần phải rũ bỏ tất cả những điều này.” Tiếng côn trùng bay bên tai, nàng vừa dùng tay áo xua đi, vừa tự nói với mình. Khi nói những lời đó, trong đầu nàng xuất hiện những bông hoa mùa xuân nở kín mặt đất mà nàng nhìn thấy qua cửa sổ xe năm đó, Mi Lâm bất giác mỉm cười.
* * *
Khi ra khỏi rừng, trăng đã lên đỉnh đầu. Mi Lâm nhìn những ánh đuốc phát ra từ lều trướng phía xa, đôi chân nặng trĩu gần như không thể nào bước nổi.
Quả thực không muốn trở về đó nữa! Nàng cười sự do dự của mình.
Nhưng lần này không để nàng suy nghĩ quá lâu, một tiếng hỏi từ xa truyền tới: “Ai đang ở đó?”
Tiếng vó ngựa vang lên, một đội người ngựa tay cầm đuốc tiến về phía nàng từ bìa rừng, người đi đầu toàn thân mặc võ phục màu xanh, trên vai đậu một con chim ưng, điển trai đến mức cho người khác cảm giác như bị đè nén, đó là Đại Hoàng tử Mộ Dung Huyền Liệt. Trên lưng những con ngựa thị vệ đằng sau hắn chất đầy các chiến lợi phẩm, trong đó còn có cả một con báo gấm, rõ ràng là bội thu.
Mi Lâm không ngờ sẽ gặp phải bọn họ, ngớ ra một lúc rồi mới quỳ xuống hành lễ.
“Nô tì tham kiến Đại Hoàng tử.” Nhìn bộ dạng của họ, rõ ràng cũng vừa mới quay về, không biết Mộ Dung Cảnh Hòa và Mục Dã Lạc Mai đã trở lại hay chưa.
Mộ Dung Huyền Liệt nheo mắt nhìn nàng rồi như vừa nhớ ra, chợt cảm thấy nghi hoặc.
“Nàng chẳng phải là người cùng vào rừng với lão Tam? Sao lại một mình ở đây? Tam Hoàng tử đâu?”
Một tràng câu hỏi khiến cho Mi Lâm không biết phải trả lời thế nào, cũng không thể không trả lời, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Nô tì đi cùng Tam điện hạ vào trong rừng rồi bị lạc, đang định về trại hỏi xem điện hạ đã trở về chưa...” Mãi cho đến lúc này, nàng mới biết được Mộ Dung Cảnh Hòa đứng thứ ba, có nghĩa trên hắn ta còn một Hoàng tử nữa, nhưng tối hôm qua hình như không xuất hiện.
Trong lúc nàng nói, một thị vệ phía sau Mộ DungHuyền Liệt bất ngờ tiến lên phía trước, nói vài câu gì đó bên tai hắn. Hắn nhìn về phía nàng, trong đôi mắt phượng xếch dài hiện lên một sự đồng cảm không che giấu. Chẳng biết là do biết chuyện nàng bị bỏ rơi hay là vì nguyên nhân gì khác.
“Vậy nàng hãy cùng đi với chúng ta.” Nói đoạn, hắn ta ra lệnh cho thủ hạ dắt một con ngựa, sau đó đỡ nàng ngồi lên.
Trên thực tế, vì nguyên nhân khó nói, Mi Lâm thà đi bộ còn hơn cưỡi ngựa, nhưng không biết phải từ chối thế nào, đành khẽ nghiêng người một cách kín đáo không để ai nhìn thấy, cố gắng làm cho thần sắc trở nên bình thường một chút.
Nàng cũng có thể coi là người của Mộ Dung Cảnh Hòa, nên sau đó suốt dọc đường, Mộ Dung Huyền Liệt không nói gì thêm với nàng nữa.
Mi Lâm cưỡi ngựa đi theo sau, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn dáng người cao lớn phía trước, bất giác nhớ đến mùi hương tỏa ra khi nàng ngã vào hắn tối qua, trong lòng chợt dội lên một nỗi bất an mơ hồ.
Người của Mộ Dung Huyền Liệt đưa Mi Lâm về tận trướng của Mộ Dung Cảnh Hòa, sau đó hỏi chắc chắn xem Mộ Dung Cảnh Hòa đã trở lại an toàn chưa rồi mới quayvề hồi báo.
Khi Mi Lâm bước vào, Mộ Dung Cảnh Hòa đang lười nhác tựa trên gối, vừa uống rượu vừa nhắm hờ mắt nhìn A Đại ngồi cạnh hắn đang nghịch một vật gì đó màu vàng.
Mi Lâm đứng ở cửa trướng hành lễ, không vào trong. Một lúc sau, Mộ Dung Cảnh Hòa dường như mới để ý đến sự có mặt của nàng, ngước mắt lên, vẫy tay.
Mi Lâm tiến vào, vì hắn nửa như đang nằm, nàng không dám đứng, đành quỳ xuống giống A Đại. Nhưng chưa kịp ngồi ấm chỗ đã bị Mộ Dung Cảnh Hòa kéo giật vào trong lòng. Hắn đưa mũi lên trán nàng hít một hơi, sau đó hỏi với giọng thân thiết: “Nàng đi đâu mà khắp người toàn mùi hoa thế này?” Ngữ khí như chưa từng bỏ nàng lại một mình trong khu rừng hoang kia vậy, đừng nói đến hối lỗi, một cái cớ đơn giản nhất cũng không có.
Có thể khi người khác đối tốt với nàng, Mi Lâm sẽ luống cuống, nhưng đối phó với những tình huống như thế này cũng chẳng có gì khó khăn.
“Ngài thật biết nói đùa, cuối thu thế này rồi còn lấy đâu ra hoa nữa chứ. Chẳng qua là mùi mấy loại cỏ dại mà thôi.” Nàng làm bộ giận dỗi, vừa nói vừa lấy tay cầm gấu áo đưa lên mũi ngửi, còn về việc ở đám cỏ, nàng không hề nhắc đến, nửa lời cũng không trách móc. “Thật sao, để bản vương ngửi kỹ lại xem...” Mộ Dung Cảnh Hòa cười, rồi tiến tới gần thật, chỉ có điều mục tiêu lần này lại là bộ ngực căng tròn hơn những người khác của nàng.
Mi Lâm giật thót người, nghĩ đến những việc đêm qua, bất chợt cảm thấy toàn thân đau nhói. Trong lúc nguy cấp, nàng nghĩ ra một cách, khẽ lấy tay che chắn trước ngực, động tác không làm người đối diện cảm thấy như bị cự tuyệt, chỉ giống như đang xấu hổ, đồng thời miệng phát ra những tiếng đứt quãng: “Thưa ngài... nô tì... đói... rồi..
Nàng không hề nói dối, trên đường về tuy đã tìm vài thứ linh tinh cho vào bụng, nhưng sao có thể no được.
Mộ Dung Cảnh Hòa khựng lại, lúc này mới nhớ ra cả ngày nay nàng chưa ăn gì. Có lẽ do bị làm cụt hứng, khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt hắn tỏ ra khó chịu, nhưng vẫn nói: “Sang trướng bên cạnh tìm Thanh Yến, bảo hắn làm gì đó cho nàng ăn, rồi sau đó sắp xếp chỗ ngủ luôn cho.” Ỷ tứ trong lời nói không thể rõ ràng hơn, đó là bảo nàng sau khi ăn thì đi nghỉ, không cần quay lại nữa.
Mi Lâm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng từ trong lòng hắn ta đứng dậy quỳ xuống tạ ơn, sau đó nhanh chóng đi ra, chẳng buồn làm bộ thêm, vội vã giống như cực kỳ đói, chỉ có nàng biết, đó là do nàng sợ A Đại ngang bướng sẽ làmđiều gì đó không nên, hắn ta lại trút hết tức giận sang người nàng.
Mi Lâm đương nhiên có thể nhận ra, do dung mạo có nét giống với Mục Dã Lạc Mai, Mộ Dung Cảnh Hòa đối với A Đại khá tốt. Bản thân nàng không dám nghĩ sẽ tranh giành sự sủng ái đó với A Đại, chỉ hi vọng không gặp phải tai bay vạ gió gì là tốt rồi, sau đó có thể hoàn thành nhiệm vụ mà không gặp khó khăn, cuối cùng là an toàn thoát thân.
Sau khi ra khỏi trướng, nàng thở phào một tiếng nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng mờ và những ngôi sao lấp lánh, tính nhẩm thời gian, còn mười ngày nữa là phải đi đổi thuốc giải rồi, chỉ không biết đợt đi săn này có thể kết thúc trước lúc đó hay không.
* * *
Thanh Yến là một nội thị, khoảng hơn hai mươi, mặt mày trắng trẻo. Nhìn có vẻ nhỏ hơn Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng kì thực lại lớn hơn vài tuổi. Đại khái là những kẻ đã tự cung^, lúc nào nhìn cũng trẻ trung hơn những người bình thường.
Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn chưa ngủ, hắn ta đương nhiên cũng chưa ngủ, nhưng nghe đề nghị của Mi Lâm, mặt vẫn sầm lại, nhếch mắt lên, đi ra ngoài một lúc lâu mới quay về, đặt lên bàn một đĩa thịt nướng nguội ngắt.
“Ăn đi.” Hắn nghếch cằm, gần như dùng lỗ mũi để nhìn Mi Lâm, nói một cách cao ngạo.
Mi Lâm không hề để ý, chỉ nói câu cảm ơn.
“Đừng nghĩ rằng lên được giường của chủ nhân đã tự ình là một nửa chủ nhân...” Nàng lúc này đang cố gắng dùng dao xẻ những miếng thịt nướng nguội ngắt, những lời giáo huấn cổ quái ấy bắt đầu vang lên.
“Công công dạy chí phải.” Mi Lâm không hề tức giận, dừng động tác tay lại một lúc rồi mới ngoan ngoãn đáp. Tính khí của nàng đã bị làm cho bình lặng kể từ khi còn ở nơi u ám đó, thái độ này của Thanh Yến chẳng thể khiến nàng tức giận.
Thấy nàng như vậy, Thanh Yến nói thêm vài câu nữa, cảm thấy mất hứng, sau đó tự động dừng lại.
Mi Lâm nhẹ tay, cố không để phát ra một tiếng động nào, nhưng tốc độ không hề chậm, hoặc có thể coi là nhanh. Chưa hết một tuần trà, nàng đã ăn xong đĩa thịt nướng.
Khi Thanh Yến nhìn thấy chiếc đĩa sạch bóng cũng kinh ngạc há hốc miệng một lúc lâu. “Ngươi đã không ăn gì mấy ngày rồi?” sắc mặt hắn ta biến đổi liên tục, cuối cùng không nhịn được phải thốt ra. Tuy là món thịt nướng nguội ngắt, nhưng phần hắn đưa lên cũng đủ để ăn hai bữa, sao có thể nghĩ được nàng sẽ ăn hết.
“Một ngày.” Mi Lâm cười, không muốn giải thích thêm, sau đó hỏi: “Phiền công công chỉ giúp, chiếc đĩa này nô tì phải mang đi đâu?” Việc dọn dẹp sau khi ăn đương nhiên không thể làm phiền đến hắn.
Sự lễ phép của nàng rõ ràng có tác dụng, Thanh Yến không làm khó thêm nữa, xua xua tay: “Cứ đặt ở đó, ngày mai sẽ có người tới dọn.” Nói đoạn, rồi như nhớ ra điều gì đó, nhìn nàng một lượt từ đầu tới chân, nhíu mày: “Bộ dạng thế này sao có thể hầu hạ Vương gia được?” Nói xong rồi đi ra ngoài.
Mi Lâm có chút ngỡ ngàng, cúi xuống nhìn bản thân, lúc này mới phát hiện do lăn lộn cả ngày trong rừng, bộ quần áo mặc trên người đã nhàu nhĩ hết, còn dính trên đó đủ loại cành lá cỏ dại, xanh xanh vàng vàng lốm đốm. Nghĩ đến lúc trước Mộ Dung Cảnh Hòa chẳng hề chê trách, cứ thế ôm nàng vào lòng, Mi Lâm chợt xuất hiện một cảm giác kỳ lạ, đồng thời cũng hiểu ra ý nghĩa thực sự khi hắn ta nói cả người mình toàn mùi hương hoa. Khi nàng còn đang nghĩ ngợi linh tinh, Thanh Yến đã quay lại, theo sau còn có hai tên đại hán mặc quần áo cấm vệ quân. Một người xách một thùng gồ lớn, một người gánh hai thùng nước nóng.
Ra lệnh cho hai người đặt đồ xuống, rồi cho đổ nước vào trong, đợi bọn họ rời đi, hắn ta mới đem bộ quần áo và khăn tắm sạch sẽ trong tay, đặt sang một bên, nói với Mi Lâm: “Tắm rửa cho sạch sẽ đi, đừng để người khác nói người của Kinh Bắc vương phủ chúng ta không biết lễ nghĩa, nhìn như đứa ăn mày bẩn thỉu vậy.”
Chưa đợi cho Mi Lâm trả lời, hắn ta đã nói thêm: “Tắm xong cứ để nước đấy, tối nay ngươi ngủ lại đây một đêm. Ngày mai ta cho người dựng một chiếc lều cho các ngươi.” Vừa nói hắn ta vừa bước ra ngoài, sau đó không quay lại lần nào nữa.
Nước trong thùng tỏa ra một làn hơi mỏng màu trắng, trên mặt nước trong vắt là nhưng cánh hoa và thảo mộc màu vàng, bị ngâm trong nước nóng, nở ra nổi bập bềnh, khiến người nhìn thấy chỉ muốn bước vào ngay lập tức.
Mi Lâm đứng nguyên tại chồ một lúc, sau khi chắc chắn không còn ai bước vào nữa mới từ từ cởi bỏ quần áo, bước vào trong thùng nước.
Khi ngồi xuống, nước nóng trong thùng dần dâng lên, vừa đủ ngập qua ngực, làn nước nóng ấm xoa dịu những nơi đau đớn khắp cơ thể, nàng bất giác thốt ra một tiếng rên thoải mái, tựa vào thành thùng, thả lỏng hoàn toàn cơ thể.
Cái người tên Thanh Yến này nói chuyện có vẻ ác khẩu một chút, nhưng rất chu đáo cẩn thận. Mi Lâm nghĩ, cho dù là do hắn ta nghĩ đến thể diện của Mộ Dung Cảnh Hòa hay là muốn làm tròn chức trách, những điều đó đều không ảnh hưởng tới lòng cảm kích mà nàng dành cho hắn
Ngâm mình một lúc lâu, sau khi những mệt mỏi đã tan biến, Mi Lâm với tay tháo búi tóc ra, buông xõa. Hít một hơi sâu, cơ thể nàng trượt xuống, để cho nước ngập đỉnh đầu, tâm trí càng lúc càng thả lỏng hơn.
Lúc trước thỉnh thoảng có nghe Mộ Dung Cảnh Hòa tự xưng bản vương, nàng chỉ cho là lỡ mồm, hôm nay mới phát hiện hắn đã được phong vương thật. Hoàng tử được phong vương, nếu như không phải vì có công lao lớn, thì có nghĩa là bị trừng phạt. Cho dù vì nguyên nhân gì, vị trí của Hoàng đế già đang ngồi kia cũng đã được định sẵn sẽ không thuộc về hắn ta.
Kinh Bắc. Nơi đó...
Một hơi gần hết, nàng thở ra rồi trồi người lên, rũnhững hạt nước và sợi tóc dính trên mặt, nhìn ngọn đuốc sáng bập bùng.
Nơi đó... Nơi đó là nơi mà nàng sẽ đến...
Năm ấy nàng cùng những đứa trẻ khác bị nhét vào trong một chiếc xe ngựa chật ních, nhìn từng ngọn núi trôi qua trước mặt, những đóa hoa trắng trắng xanh xanh lay động dưới làn mưa sương, trong lòng lo lắng sợ hãi vì không biết mình sẽ bị đưa tới đâu. Chính vào thời khắc chuyến hành trình ấy vừa bắt đầu, trong những câu chuyện của người qua đường mà nàng bập bõm nghe được, từ được nhắc đến nhiều nhất chính là Kinh Bắc.
Có thể Mộ Dung Cảnh Hòa sẽ đưa bọn họ trở về Kinh Bắc. Nghĩ đến điều đó, Mi Lâm bất chợt cảm thấy vô cùng phấn chấn, trong lòng dội lên một sự chờ đợi mà chính nàng cũng không hiểu vì sao.
Nhưng sự chờ đợi ấy không kéo dài được lâu. Bởi từ ngày hôm sau cho đến khi đợt đi săn kết thúc, nàng không còn nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa thêm một lần nào nữa, dường như đã bị bỏ quên vậy.
Ngược lại hoàn toàn với nàng đó là A Đại, trước giờ luôn ngang bướng, lúc này lại gần như ở hẳn trong trướng của Mộ Dung Cảnh Hòa, được sủng ái vô cùng, khiến ỗi lần Thanh Yến nhìn thấy nàng, trong mắt đều tỏ ratiếc nuối.
Nhưng điều khiến nàng hoàn toàn tuyệt vọng về cái ý nghĩ kia đó là, sau khi chuyến đi săn kết thúc, Mộ Dung Cảnh Hòa không hề quay về Kinh Bắc mà tùy giá vào cung. Lúc đó nàng mới biết hắn ta trước giờ luôn sống trong Chiêu Kinh. Còn về Kinh Bắc, có lẽ chỉ có thể coi như một vùng đất phong tặng trên danh nghĩa mà thôi.
Kinh Bắc vương phủ ở Chiêu Kinh nằm phía Bắc thành dưới chân núi Phủ Sơn, rộng lớn vô cùng, chiếm hàng trăm mẫu đất, nhà cửa san sát, đường xá tấp nập. Nghe nói Viêm đế đã ra lệnh xây dựng trong hai năm liền để phong vương cho Tam Hoàng tử. Những gia nhân trong Kinh Bắc vương phủ vô cùng tự hào về việc Vương gia của mình được Hoàng thượng sủng ái như vậy, nhưng chỉ có số ít người biết được đó thực chất là một cái lồng sặc sỡ.
Mi Lâm sống trong Sương Lâm viện, cùng ở với nàng còn có hai người khác, một tên Giáng Đồ, một tên Liên Tú, cũng là người của Mộ Dung Cảnh Hòa, còn về A Đại, người cùng đến với nàng, lại không ở đây.
Ngày nàng bắt đầu tới, Giáng Đồ đang ngồi bên cửa sổ phòng mình thêu thùa, ngẩng lên nhìn thấy nàng, lúc đầu hơi khựng lại, sau đó mặt không biến sắc, cúi xuống tiếp tục công việc. Đợi sau khi mọi việc đã đâu vào đấy, nàngấy mới dắt theo Liên Tú tới. Thái độ của hai người vô cùng thân thiện, Liên Tú sau khi biết Mi Lâm không có nhiều quần áo để thay, thậm chí còn mang một bộ mới may đến cho nàng.
“Những người sống trong mấy viện gần đây, đến những thị nữ trung đẳng bên cạnh Vương gia cũng chẳng bằng, có gì mà tranh giành chứ.” Giáng Đồ đã nói như vậy.
Mộ Dung Cảnh Hòa có rất nhiều phụ nữ, cách một thời gian trong cung lại thưởng xuống vài mỹ nhân, các đại thần quan viên khác cũng thường xuyên chọn ra những tuyệt sắc giai nhân để cống tặng hắn, cộng thêm những chiến lợi phẩm có được trong những lần đi thanh lâu, tính ra tổng số mỹ nhân trong Kinh Bắc vương phủ rộng lớn có lẽ chỉ xếp sau hậu cung của Hoàng đế. Chẳng trách hắn lúc nào cũng trong bộ dạng tửu sắc quá độ như vậy.
Vậy là Mi Lâm biết rằng giờ mình đang ở cách Mộ Dung Cảnh Hòa rất xa, xa đến nỗi sống cả đời ở nơi đây cũng không có cách nào gặp mặt. Điều này sau khi giúp nàng thở phào nhẹ nhõm, lại là có chút phiền não. Nếu như không thể tiếp cận hắn, những tin tức mà nàng có thể thu thập được e rằng sẽ rất ít, may là nàng không quá để ý, rất nhanh sau đó đã dẹp sang một bên.
Giáng Đồ, Liên Tú ngồi lại một lúc liền rời đi. Mi Lâmđi lại loanh quanh trong phòng, vô cùng hài lòng về căn phòng sáng sủa hai gian đồ đạc không thiếu thứ gì này. Đây là căn phòng đầu tiên thực sự thuộc về riêng nàng, hơn nữa ánh sáng lại tràn ngập khắp nơi.
Có vài cành cây với những chiếc lá khô thưa thót vắt ngang qua cửa sổ, nàng không nhận ra đó là loài cây gì, nhưng có lẽ khi mùa xuân năm sau tới, trên đó sẽ nhú ra những nụ hoa đủ màu sắc.
Nghĩ đến đây, trong lòng nàng chợt cảm thấy vui vẻ, cẩn thận nhẹ nhàng đóng cửa chính lại, quay người thả mình lên giường, lăn qua lăn lại vài lần trong chiếc chăn mềm mại, rồi đưa tay úp lên mặt, cười sung sướng ngắm cành lá ngoài cửa sổ, tưởng tượng ra khung cảnh hoa mọc đầy cành, cảm thấy mọi thứ tuyệt vời biết bao.
Trên chiếc chăn thoang thoảng mùi nắng thơm, cơn buồn ngủ dần dần ùa đến. Trong cơn mơ màng, nàng lại trở về với nhà tù ẩm ướt lạnh lẽo kia, bóng tối ma quái xâm chiếm, bốn phía tràn ngập mùi xú uế và những tiếng kêu gào bị nén lại, còn có cả những tiếng chửi bới và tiếng cười ghê rợn...
“A Mi, nàng mơ thấy ác mộng rồi.” Bị ai đó lay mạnh, còn có cả những lời quan tâm thân thiết.
Mi Lâm bừng tỉnh, nhìn thấy một cô gái trẻ xinh đẹpđang nhíu mày cắn môi đứng ở đầu giường, nàng hơi hoảng hốt, nhất thời không nhớ ra mình đang ở đâu, trước mắt mình là ai.
“Mau dậy rửa mặt còn ăn cơm.” Người con gái không để ý đến nàng, quay người đi ra phía cửa sổ, vừa đóng lại vừa như nói với chính mình: “ChUyển đến nơi ở mới không tránh khỏi có điều chưa quen. Lúc đi ngủ đừng mở cửa sổ, đây là cây đào, rất dễ gọi ma quỷ đến..
Nghe những lời cằn nhằn của nàng ấy, trái tim ngổn ngang sợ hãi của Mi Lâm dần bình tĩnh trở lại, lúc này mới nhớ ra người đó là Giáng Đồ.
“Thì ra là cây đào...” Nàng chống tay ngồi thẳng dậy, cúi xuống lẩm bẩm, sau lưng ướt dẫm mồ hôi. Nơi kia, nàng nghĩ, một khi đã thoát ra rồi, nàng sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
* * *
Những ngày ở Kinh Bắc vương phủ rất nhàn nhã, việc ăn mặc không thiếu thứ gì, nghe nói hàng năm trong cung đều chi ra một số ngân lượng khổng lồ cho nơi này. Nhớ lại ánh mắt Viêm đế khi nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa hôm ấy, rồi lại nghĩ đến sự đãi ngộ mà hắn ta được hưởng, Mi Lâm mơ hồ khó hiểu. Nhưng những điều này không đến lượt nàng phải nghĩ, buổi tối đầu tiên đến đây, nàng đã dùng những phương pháp được chỉ thị trong chiếc túi gấm, sau khi chọn lọc những tin tức thu thập được, tổng kết rồi truyền ra ngoài, loại thuốc giải đổi lại được sau khi độc dược trong người phát tác tròn một ngày mới bắt đầu phát huy tác dụng.
Loại thuốc giải tốt nhất sẽ có tác dụng ngay sau khi độc tính phát tác, khiến cho người dùng hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, loại thứ hai có tác dụng sau hai giờ, tiếp theo là bốn giờ, tám giờ, một ngày. Từ đó có thể thấy, những thứ nàng tốn bao công sức thu thập chẳng hề có chút giá trị nào. Hôm đó, lo lắng sẽ khiến những người xung quanh sợ hãi, nàng tìm một cái cớ tự nhốt mình trong phòng, đợi cho độc tính tan đi. Ngày tiếp theo, sau khi ăn no, nàng lại trở nên hoạt bát năng động, chẳng có chút hối hận gì về hành vi thiếu trách nhiệm của mình.
Nhưng điều đó không có nghĩa nàng có cảm tình hoặc sợ hãi Mộ Dung Cảnh Hòa đến mức không dám làm gì hắn, mà chỉ bởi nàng cảm thấy một chút đau đớn ấy nếu cố gắng chịu đựng rồi cũng sẽ qua đi, không cần thiết phải mạo hiểm quá mức. Có lẽ do khả năng chịu đau của nàng khá tốt, vì thế mới trở thành một người đặc biệt trong đám tử sĩ không được phép có tư tưởng của riêng mình. Mi Lâm cứ nghĩ rằng mình sẽ sống như vậy cho đến khi nhiệm vụ kết thúc, hoặc đến khi tổ chức không thể kiên nhẫn thêm nữa. Nhưng thực tế luôn khiến người ta bất ngờ. Cho dù nàng có cẩn thận hết mức, tuân thủ mọi quy tắc, cuối cùng vẫn bị người khác để ý đến.
Người để ý đến nàng không phải ai khác, mà chính là người đã từng có duyên gặp mặt một lần, Mục Dã Lạc Mai.
Mộng Hoa Xuân Mộng Hoa Xuân - Hắc Nhan