Bi kịch trong cuộc đời không phải là ở chỗ không đạt được mục tiêu, mà là ở chỗ không có mục tiêu để vươn tới.

Benjamin Mays

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Vicky
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 42 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 428 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 23:22:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7: Tử Thần Đắc Tội Với Diêm Vương
ới bệnh viện, hắn ẵm nó chạy như bay vào phòng cấp cứu. Cùng lúc Hupa, Tam quỷ và Nhi cũng có mặt. Tất cả mọi người đều ngồi chờ nó. Người khóc, người trầm lặng, bao trùm bệnh viện chỉ nghe tiếng thút thít của Rean, Korin và Nhi
Hắn ngồi ngoài ghế gục đầu. Hắn trách bản thân mình không bảo vệ được nó, không bên nó lúc nó cần. Hắn giận bản thân mình ghê gớm lắm nhưng lại không làm được gì ngoài việc ngồi đây còn nó phải chịu 1 sự đau đớn. Bất chợt ''tôi thuộc loại máu không đông''. Hắn nhớ lại lời nói của nó lúc nó phải cầm máu trong y tá của nhà trường, sốt ruột càng sốt ruột hơn, *RẦM* hắn đấm mạnh tay vào thùng PCCC làm mọi người đều hoảng hồn
-MÀY LÀM GÌ THẾ?_ Kin-o quát
-anh nghĩ em dang làm gì? Đang lo cho VIAN ĐẤYY_ hắn trừng mắt
-mày thôi đi. Nó là của riêng mày à? Mày nghĩ nó trong đấy có 1 mình mày lo hay sao? Nó còn hơn tính mạng của tao nữa đấy mày hiểu không?_ Kin-o tức giận
-THÔI ĐI! Ai cũng lo cho Vian cả. Vian mạnh mẽ, chắc chắn không sao đâu. Nó từng bảo là Diêm Vương và Tử Thần là bạn nó mà_ Hupa rất nóng lòng nhưng khi nhắc lại lời nó nói thì cười buồn
-đúng đấy, các anh bình tĩnh_ Lean cũng lên tiếng
-Vian sao rồi_ ba nó nghe đc tin cũng bỏ hết công việc để tới
-vẫn chưa biết đc chú ạ hức_ Korin nức nở
-không sao đâu Korin_ Hupa an ủi
-bệnh nhân thiếu máu_ Bác sĩ bước ra thì gấp gáp nói
-để tôi, tôi là anh ruột Vian_Korin nói
-Vậy máu anh có đông đc không?_ bác sĩ dò xét
-đc mà, bác sĩ yên tâm, mình đi_Kin-o khẳng định
30p sau Kin-o bước ra khỏi phòng truyền máu
-Kin-o ăn bánh uống sữa đi cho khoẻ_ Nhi tới đưa cho Kin-o đồ ăn
-cám ơn Nhi_ Kin-o đón lấy đồ ăn của Nhi
Hắn ngồi thấy Nhi đưa cho Kin-o thì nhớ lại nó. Chả phải nó là tín đồ bánh ngọt và sữa đậu nành sao? Hắn đứng dậy bước ra ngoài mua 1 đống bánh và sữa đem vào tại vì nghĩ đến lúc nó tỉnh nó sẽ đói và sẽ có đồ ăn để ăn ngay
-anh đi đâu về thế?_ Lean hỏi hắn
-anh mua đồ ăn cho Vian_ hắn cười buồn
Mọi người im thin thít khi nghe hắn nói câu đấy cũng rất đồng cảm và rất vui khi bên cạnh Vian có hắn
-thế nào rồi_bác gái bước vào cùng bác trai thì liền hỏi
-nó...._ba nó bỏ lưing câu thì
*Cạch* Bác sĩ bước ra
-Bệnh nhân đã qua đc cơn nguy kịch nhưng trong vòng 1 tuần bệnh nhân không tỉnh dậy tôi nghĩ gia đình nên lo hậu sự_ bác sĩ chậm rãi nó, mặt lấm tấm mồ hôi
Nghe xong mọi người như chôn chân tại chỗ
-tôi có thể vào thăm cô ấy?_hắn hỏi
-tất nhiên, cô ấy đc đưa vào phòng hồi sức ở khu AVIP, tôi xin phép_ bác sĩ lịch thiệp nói
Mọi người bước vào phòng hồi sức không khỏi xuýt xoa, khuôn mặt trắng hồng của nó nay đc thay bằng khuôn mặt trắng bệch không 1 giọt máu, đôi mắt xám tro đã nhắm tịt hẳn đi. Hắn bước vào bình tĩnh kéo ghế ngồi bên cạnh nó và đặt đồ ăn hắn mua cho nó khi nãy lên tủ. Nắm tay nó hắn giật mình '' tại sao tay em lạnh thế?'' hắn rất đau lòng. Mọi người ngồi xung quanh nó, không 1 ai khóc cả bởi vì mọi người đều ý thức đc rằng nó rất mạnh mẽ nếu nghe đc tiếng mọi người khóc nó sẽ buồn lắm
-cũng khuya rồi, mọi người về đi, e sẽ chăm sóc Vian_ hắn nói
-ừ, vậy tụi này về, sáng mai sẽ vào sớm_Hupa nói rồi lùa cả bọn ra
-chỉ hôm nay thôi, ngày mai tao với mày cùng chờ nó thức_ Kin-o nói
-ừ_ hắn cười buồn
Sau khi mọi người đi ra, hắn ngồi kế bên nó gục đầu xuống giường, không nói, không nghĩ gì. Tay hắn vẫn tay trong tay nó
Nhà kho bang Chimp
-mày đã làm gì Vian?_Kin-o nâng cằm Liên lên để đối mặt vs anh
-em xin lỗi, em xin..._ nhỏ bị lấp lửng câu thì
*CHÁT*
-mày tưởng mày xin lỗi tao sẽ tha ư?_Kin-o tức giận
-tất cả chị vì chị ấy yêu Wen thôi với lại coi như trả thù giúp anh, đã quen anh rồi lại còn cặp với Wen, nhìn thấy nó và Wen hồi sáng bỏ rơi anh làm e đau lòng lắm_ Tiên biện minh hộ mình và Liên
-Quen tôi? Cặp với Wen?_Kin-o nhíu mày
-còn dụ dỗ Hupa của em nữa_Hằng nói
-Dụ dỗ? Của cô?_Hupa cũng hơi khó chịu
-con điên_Rean lầm bầm
-tận số_Lean chắc nịch
-anh chơi nó ít ít thôi, để dành Vian nữa_ Korin đổ dầu vào lửa
-cũng đúng, chơi nhẹ tay thôi, để dành Vian, em thấy Vian cũng không tồi_Hupa nói
-ừ vậy mày lấy đồ hạng trung cho tao
-ok
5p sau
-của đại ca đây_Hupa chạy vào đưa cho Kin-o cây roi
-tốt
-anh à, tha em. E chỉ trả thù cho anh thôi_Liên khóc
-tôi quên chưa nói. Vivian là e gái cưng của Kin-o, thanh mai trúc mã của Wen và Hupa và Vivian từ nhỏ đã quen nhau nên Hupa xem Vivian như là Kin-o đối với Vivian, Vivian coi Hupa như đối với Kin-o. Hiểu chưa con ngu?_ Lean dứt câu
*PHẬP* tiếng roi mây đánh vào cánh tay Liên, tay, chân của nhỏ bầm tím. Nhỏ la thất thanh kêu cứu, trong trí thức nhỏ vẫn có thể lẩm bẩm đc câu ''Vian tao sẽ trả thù'', Kin-o nghe đc càng tức hơn đánh Liên không ương tay, nhìn Kin-o bây giờ chả khác nào dã thú khát máu, cực kì đáng sợ. Hupa cũng phải ngạc nhiên vì chưa bao giờ Kin-o vì ai đó mà lại hung tợn như thế này và nghĩ chắc chắn rằng Vivian rất quan trọng với Kin-o và cái bí mật tại sao Kin-o trở nên hoang tàn khi có ai đụng đến Vivian vẫn chưa ai có thể biết đc trừ nó và anh 2. Hupa chợt rùng mình khi nghĩ đến 2 năm trước Vivian về nước thăm mọi người thì có 1 người có ngáng chân nó, lập tức Kin-o chạy lại suýt nữa thì đánh thằng kia chết may mà Vivian ngăn kịp không thì thằng kia gặp Diêm Vương ngay hôm đấy vì cái tội ngáng chân nó. Trở lại hiện tại thì thấy nhỏ kia chịu đựng không đc nữa thì mới can
-để dành Vian_Hupa kêu
-ừ_ Kin-o vứt cây roi vào mặt nhỏ Liên rồi bước ra ngoài
-còn 2 đứa này_Lean chỉ tay vào hằng và Tiên
-tạm thời chưa biết đc, để đấy. Giờ đi về nhà ngủ, tao mệt_ Kin-o nói rồi ra ngoài
4 ngày sau
Đã 4 ngày rồi nó vẫn nằm im không động đậy nhưng có vẻ nó đã hồng hào lên. Hắn vẫn ngồi đấy không rời mắt khỏi nó.
-Vian tỉnh dậy đi em. Anh nhớ e quá, a chưa dẫn e đi chơi mà_ hắn xoa đầu nó
-...._im lặng
Luôn luôn là thế, từ khi nó nằm đây, hắn có gào thét thì nó vẫn chỉ im lặng. Hắn quay người ra đứng trước cửa sổ
-ưm..ưm_nó ậm ừ nhỏ nhưng không ai nghe thấy bởi hắn đã quay người ra cửa sổ ( cửa sổ khá xa giường) còn Kin-o mua đồ ăn cho hắn rồi
Ma Nữ Mafia Ma Nữ Mafia - Vicky