People have a hard time letting go of their suffering. Out of a fear of the unknown, they prefer suffering that is familiar.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Hoa Păng-Xê
Thể loại: Truyện Ngắn
Biên tập: Ngân Trần
Số chương: 1
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-06-19 23:23:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
hủ đề:
Lấy ngôn ngữ nghệ thuật để khắc họa những tấm gương dũng cảm hy sinh của các thế hệ cán bộ, chiến sĩ Cảnh sát cơ động qua các thời kỳ; hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát cơ động là khắc tinh của các loại tội phạm, sẵn sàng chiến đấu hy sinh trên mặt trận bảo vệ an ninh, trật tự.
Lời nói đầu
Khi bạn yêu thích một ngành nghề, một công việc nào đó, trong trái tim bạn chắc hẳn đang tồn tại một ngọn lửa của lòng say mê, sự khát khao cháy bỏng để vươn tới ước mơ của riêng mình. Nhen nhóm, thắp sáng lên ngọn lửa ngành đã khó, giữ cho ngọn lửa đam mê ấy luôn rực cháy, toả sáng lại càng khó hơn. Ấy vậy mà nhân vật Hiếu trong truyện ngắn dưới đây lại làm được tất cả bằng một tình yêu mãnh liệt với màu áo rêu xanh Cảnh sát cơ động. Qua lời kể của người em gái, chúng ta có thể cảm nhận được ngọn lửa đam mê với ngành, với nghề luôn thường trực trong trái tim người chiến sĩ Công an nhân dân. Ngọn lửa ngành được Hiếu nhen nhóm từ thời thơ ấu, trải qua quá trình học tập, rèn luyện để rồi bùng cháy sáng lên khi anh chính thức khoác lên mình bộ quân phục anh hằng ao ước. Không dừng lại ở đó, truyện ngắn còn cho độc giả thấy được sức nóng tỏa ra từ ngọn lửa ngành thiêng liêng ấy, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ cha sang con, từ người anh sang đứa em gái nhỏ. Một khía cạnh khác được tác giả khai thác là câu chuyện tình yêu đầy duyên nợ của Hiếu và Liên. Có lẽ chính sự đồng điệu trong tâm hồn, sự đam mê với ngành là sợi tơ duyên kết nối hai trái tim cùng thắp lên ngọn lửa tình yêu nồng nàn, cháy bỏng. Tác phẩm hứa hẹn sẽ đưa cảm xúc của bạn trải qua nhiều cung bậc bất ngờ và đầy thú vị. Với lối kể chuyện chủ yếu khai thác nội tâm nhân vật, tác giả mong muốn làm toát lên ngọn lửa yêu ngành, yêu nghề thiêng liêng từ sâu thẳm trong trái tim mỗi người. Qua đó thể hiện sự trân trọng, biết ơn sâu sắc đối với lực lượng Cảnh sát cơ động, chứng minh họ thực sự là “lá chắn thép bảo vệ bình yên cuộc sống”.
Truyện ngắn:
LỬA NGÀNH
Đồng Nai, ngày 01 tháng 07 năm 2018
Gửi mẹ và em gái yêu dấu!
Có lẽ đây là bức thư dài nhất mà con từng viết cho mẹ và em Thảo trong khoảng thời gian từ khi con nhập ngũ đến giờ. Mẹ ơi, từ khi chính thức trở thành người chiến sĩ Cảnh sát cơ động thực thụ, tự mình trải nghiệm cảm giác dấn thân vào chốn tử sinh, hiểm hoạ trập trùng, con mới vỡ lẽ ra nhiều điều. Con hiểu rồi mẹ ơi nỗi lo lắng của cha ngày ấy khi ở trong vòng vây khói lửa đạn bom của bọn quân thù xâm lược. Cha con nào có tiếc gì thân xác mình, sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống cho Tổ quốc thiêng liêng, thực hiện lời thề “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Cha chỉ có một nỗi bận tâm duy nhất, là về gia đình, nếu chẳng may cha hi sinh thì mẹ, con và em Thảo bé bỏng phải làm thế nào? Nỗi niềm ấy chắc làm cha con khổ tâm lắm, nhưng nợ nước non là nghĩa cử tối cao, cha đành phải gạt bỏ đi nghĩa vợ chồng, tình phụ tử sắt son để phụng sự cho quê hương xứ sở. Cha con đã cùng bao đồng chí đồng đội nằm xuống nơi chiến trường đẫm máu vàng son, xả thân giành lại độc lập cho nước non nhà, để giờ đây mẹ con mình được sống bên nhau dưới bầu trời nước Việt thanh bình, hưởng độc lập, tự do.
Chắc hẳn là mẹ và em cũng đã hay tin về vụ bạo loạn xảy ra ở Bình Thuận hồi tháng trước. Đơn vị con được lệnh phải lên đường đến Bình Thuận để hỗ trợ lực lượng Công an địa phương, trấn áp những thành phần quá khích, những đối tượng hung hãn, lôi kéo người dân gây nên cuộc bạo loạn không hề mong muốn. Chiều hôm ấy, khi con và đồng đội đang luyện tập ngoài thao trường như mọi khi, thì được lệnh phải thu dọn quân tư trang cá nhân, được cấp phát đầy đủ đồ bảo hộ và vũ khí. Thời gian gấp rút đến nỗi chúng con không kịp tắm rửa, chẳng kịp ăn miếng cơm lót dạ, cả đơn vị ai nấy cũng đều hối hả và gấp rút. Là đơn vị thường trực chiến đấu, chúng con luôn ở trong tâm thế sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ, bất kể ngày đêm, mưa nắng hay bão giông. Mọi hiểm nguy, gian khổ chỉ khiến cho ngọn lửa đam mê cống hiến đang rạo rực trong lòng con đến lúc cháy bùng lên mạnh mẽ. Với ba lô trên vai, chúng con lên đường ngay trong đêm, một lực lượng lớn cán bộ chiến sĩ đã được huy động cùng với đó là hơn 10 xe thùng chở lính, xe kẽm gai, xe bồn, xe phun nước chống bạo động tập hợp sẵn sàng. Đêm hôm ấy, với tất cả lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, với ánh sáng rực hồng của ngọn lửa ngành thiêng liêng luôn cháy trong tim những người lính, chúng con sát vai nhau trên chiếc xe thùng, tiến ra thành phố biển Phan Thiết xinh đẹp nhưng giờ đây đang là trung tâm của cuộc bạo loạn.
Mẹ biết không, chưa bao giờ con được tận mắt chứng kiến cảnh tượng điêu tàn, tiêu điều đến như vậy. Con ngỡ mình đang lạc bước vào thuở chiến chinh với những tàn tích lịch sử hoang tàn, đổ nát. Đâu rồi một Phan Thiết thơ mộng hữu tình với đồi Hồng cát trắng? Đâu rồi hàng bạch dương ngả nghiêng bên bờ biển xanh có sóng biển rì rào? Giờ đây trước mắt con chỉ là khung cảnh hỗn loạn, chen chúc, đất đá văng tứ tung, khói bụi mịt trời xen lẫn với tiếng la ó, chửi bới, ồn ào. Con cùng đồng đội tức tốc triển khai đội hình, lao vào vòng vây để tiến hành ngăn chặn hành vi phá hoại của dòng người đòi biểu tình, khẩn trương giải tán đám đông, cô lập, phân hóa những kẻ chủ mưu, cầm đầu đang khiêu khích, kích động quần chúng nhân dân tạo nên cuộc bạo loạn. Từ khi vào ngành đến giờ, con cũng đã trải qua bao lần nằm gai nếm mật, vượt qua những bài kiểm tra chuyên môn nghiệp vụ khắc khe, trực tiếp thực hiện những nhiệm vụ như cứu nạn, cứu hộ, phòng, chống, khắc phục thiên tai, trấn áp các đối tượng vi phạm pháp luật về an ninh, trật tự, an toàn xã hội,… Nhưng đây là lần đầu tiên con phải đối mặt với sự việc phức tạp và căng thẳng thế này. Những con người đang làm náo loạn, gây ùn tắc cả một tuyến đường kia, thực chất đa phần cũng chỉ là những người công nhân lam lũ, bác thợ hồ hay chú tài xế thôi mẹ ạ. Chẳng qua họ đã bị bọn phản động xúi giục, lôi kéo, dẫn đến hành động liều lĩnh, quá khích nhất thời. Họ trở thành công cụ để thực hiện những âm mưu thâm độc của kẻ thù, chính những người dân hiền lành, nhẹ dạ cả tin ấy đang bị lợi dụng, ra sức tiếp tay cho các thế lực thù địch mà không hề hay biết. Trước tình cảnh ấy, con cảm thấy mủi lòng, bàn tay con cầm chắc lá chắn chỉ để phòng vệ, con không thể trấn áp họ được mẹ ơi. Thế rồi, có một chiếc xe máy lướt ngang qua chỗ con, con nhìn thấy trên xe chú Cảnh sát giao thông đầu bê bết máu ngồi ở giữa đang được hai chú Cảnh sát khu vực chở đi cấp cứu. Ngay lúc ấy, con biết mình phải kiên quyết hơn, mức độ cuộc bạo loạn đã vượt quá tầm kiểm soát, họ quyết liệt đến đâu thì mình phải quyết liệt hơn thế nữa. Thế rồi bằng tất cả ý chí quyết tâm, bằng ngọn lửa đam mê cống hiến cháy bỏng, lực lượng chúng con đã cơ bản kiểm soát được tình hình, ổn định an ninh trật tự tại địa bàn. Đồng đội con có người bị bỏng, người bị thương, riêng con chỉ bị xay xát nhẹ thôi, mẹ không cần phải lo lắng đâu. Trận chiến giữa thời bình nhưng lại ẩn chứa không ít những mối hiểm họa khôn lường, đây thật sự là thử thách để những người chiến sĩ Cảnh sát cơ động trẻ tuổi như chúng con được chứng minh bản lĩnh, ý chí và khả năng chiến đấu của mình. Những gì chúng con đang phải đối mặt khiến con nhớ tới câu tục ngữ “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Không dấn thân với khó khăn, gian khổ thì làm sao có thể trưởng thành, sao có thể đảm đương những trọng trách nặng nề hơn mẹ nhỉ?
Mẹ và em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé! Tình hình vụ bạo loạn ở Bình Thuận tới nay cũng đã được giải quyết tương đổi ổn thỏa. Hiện tại con vẫn còn ở lại công an thị trấn Phan Rí Cửa để hỗ trợ địa phương khắc phục hậu quả thiệt hại. Con viết bức thư này để cho mẹ và em yên tâm rằng con vẫn khỏe và không sao cả, mẹ và em đừng quá lo lắng. Khi nào trở về đơn vị ở Trung đoàn Cảnh sát cơ động Đông Nam Bộ, con sẽ viết thư thông báo cho mẹ và em biết. Con sẽ sắp xếp thời gian xin nghỉ phép về thăm mẹ và em khi có điều kiện. Thương nhớ mẹ và em!
Đúng như lời anh viết đầu thư, đấy là bức thư dài nhất mà anh tôi gửi về kể từ khi nhập ngũ. Đọc xong thư anh, mẹ ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào khóc. Từng dòng lệ của mẹ tuôn trào ướt đẫm vai áo tôi, bức thư cũng ướt nhèm, màu mực nhoè hẳn đi không còn trông rõ chữ. Lần ấy, mẹ tôi đã đọc đi đọc lại bức thư không biết bao nhiêu lần, rơi không biết bao nhiêu dòng nước mắt. Tôi biết mẹ nhớ nhung và lo lắng cho anh nhiều lắm. Lần đầu tiên anh tôi xa nhà, lại phải dấn thân vào chốn hiểm nguy, đương đầu với khó khăn, gian khổ, nỗi lòng của người mẹ làm sao có thể tránh khỏi cảm giác xót xa, lo lắng, ruột gan rối ren như tơ vò. Ôi, hình ảnh những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má của người phụ nữ tảo tần một thân một mình nuôi nấng hai đứa con nhỏ dại thật khiến người ta không khỏi xúc động, chạnh lòng. Cha tôi đã hi sinh từ khi hai anh em tôi còn thơ dại. Khoác trên mình màu áo xanh người lính, mang trên vai trọng trách cao cả, cha đã cùng đồng đội chiến đấu quả cảm, kiên cường để rồi nằm xuống tại chiến trường đẫm máu trong cuộc đấu tranh đòi lại hòa bình, bảo vệ từng tấc đất, dòng sông mang dáng hình quê hương Xứ Dừa Đồng Khởi. Kể từ đó đến nay, mẹ tôi ngậm đắng nuốt cay, cố che giấu đi nỗi đau mất mát, một mình lam lũ chăm lo, dạy dỗ hai đứa con khờ khôn lớn, trưởng thành. Hai anh em tôi lớn lên trong sự chăm sóc chu đáo, tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Từ nhỏ đến lớn, anh tôi luôn là một người con vô cùng ngoan ngoãn và hiếu thảo khiến mẹ rất đỗi tự hào. Ở lớp, anh học rất giỏi, lễ phép với thầy cô, giúp đỡ bạn bè và luôn là một lớp trưởng gương mẫu, chuẩn mực. Anh Hiếu thật sự là hình mẫu lý tưởng để tôi học tập và noi theo. Đã nhiều lần anh tâm sự với tôi rằng anh ước ao trở thành một người chiến sĩ Cảnh sát cơ động, được cống hiến sức mình cho quê hương xứ sở giống như cha chúng tôi ngày trước. Anh tôi say mê màu rêu áo lính từ thuở bé, mỗi lần đọc báo đến đoạn viết về Cảnh sát cơ động, ánh mắt anh lại sáng bừng lên, vẻ mặt vui sướng như đứa trẻ được người lớn cho quà. Trăm lần như một, anh Hiếu réo gọi tôi inh ỏi, đưa những bức ảnh cho tôi xem, đọc về những chiến công mà lực lượng Cảnh sát cơ động vừa đạt được cho tôi nghe:
- Thảo ơi, Thảo. Em lại đây anh cho xem nè. Báo đưa tin lực lượng Cảnh sát cơ động hỗ trợ người dân Cần Thơ làm đường, xây cầu nè em. Còn đây nữa, “Cảnh sát cơ động Trung Bộ ra quân khắc phục hậu quả bão số 4”. Ôi, em nhìn này, mấy anh Đặc nhiệm đu dây, đeo súng nhìn oai thật sự luôn.
Các bạn có tin không, từ một đứa trẻ không hề biết gì về Cảnh sát cơ động, Đặc nhiệm hay lực lượng Bảo vệ mục tiêu mà dần dần, tôi trở nên am hiểu tường tận và chi tiết lắm. Mỗi lần như thế, tôi luôn thấy ánh lên trong đôi mắt anh là nỗi khát khao, là ước mơ mãnh liệt với ngành Công an, mà đặc biệt là với màu áo rêu xanh Cơ động. Niềm đam mê cháy bỏng của anh tôi đã được ấp ủ, nung nấu suốt khoảng thời thanh xuân học trò tươi đẹp. Và cuối cùng thì ngọn lửa đam mê ấy đã bùng cháy thành sự thật, anh tôi giờ đây là một cán bộ chiến sĩ thuộc Trung đoàn Cảnh sát cơ động Đông Nam Bộ (E25) đóng quân tại địa bàn tỉnh Đồng Nai. Trong bộ cảnh phục màu xanh rêu mà anh say đắm tự bao giờ, anh toát lên vẻ oai phong, mang dáng dấp của một người chiến sĩ Cảnh sát cơ động thực thụ.
Tôi còn nhớ như in cái ngày tiễn chân anh lên đường nhập ngũ, đó là một ngày thu tháng tám trời xanh ngắt, có lá vàng rơi nghiêng trong gió thoảng dịu dàng. Mùa thu đẹp thế, trong lành đến thế, sao lại khiến cõi lòng sầu muộn khôn nguôi. Trong giờ phút chia tay bồi hồi và xúc động, mẹ tôi không khóc nhưng đôi mắt bà đỏ hoe, giọng run run pha lẫn ngập ngừng, nghẹn ngào nói:
- Con nhớ phải tự chăm sóc tốt cho mình, dù cho có khó khăn, vất vả thế nào thì cũng phải quyết tâm, vững chí bền lòng hoàn thành khóa huấn luyện nhé con! Tiến lên nào, hãy thực hiện ước mơ của con và khiến cho cha con tự hào nhé, con trai của mẹ. Mẹ yêu con rất nhiều!
Chiếc xe khách đầy ắp người đã đi xa tận bao giờ nhưng mẹ tôi vẫn đứng chôn chân dưới bóng trời chiều nghiêng nghiêng nắng đổ, ánh mắt long lanh ngấn lệ nhìn vào khoảng xa xăm vô định nào đấy. Phải chăng phía ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần khuất bóng sau rặng dừa xa kia là nơi chắp cánh ước mơ cho đứa con trai bé bỏng của bà? Tận nơi chân trời xa xôi ấy có một người trai đang trên đường đi chinh phục ngọn lửa đam mê cháy bỏng của mình.
Hôm ấy, tôi khóc rưng rức như đứa trẻ lên ba nằng nặc đòi quà, dỗ mãi không chịu nín. Anh Hiếu phải an ủi, dỗ dành tôi một lúc lâu. Tôi rất vui mừng cho anh vì đã thực hiện được mơ ước của mình, nhưng tôi cũng biết rằng sẽ không được gặp anh trong một khoảng thời gian khá dài. Điều đó khiến tôi buồn kinh khủng. Khoảng thời gian anh tôi đi huấn luyện ở Trung đoàn Cảnh sát cơ động E25, tôi buồn không tả được. Không còn ai dạy tôi học bài mỗi buổi tối hay chở tôi đi chơi mỗi dịp cuối tuần và cũng không còn người giải cứu tôi mỗi khi sắp sửa bị mẹ đánh đòn.
Nhắc tới hai từ “đánh đòn”, lúc nào trong hồn tôi cũng dấy lên cảm xúc áy náy và có lỗi với anh tôi vô cùng. Tôi không thể nào quên ngày hè năm ấy, hai anh em tôi đèo nhau trên chiếc xe đạp nhỏ vào một buổi chiều có nắng vàng lấp lánh xuyên qua từng tán lá dừa rợp bóng mát. Hôm ấy, anh Hiếu chở tôi đi hiệu sách để mua đồ dùng học tập cho năm học mới. Mua sắm xong xuôi, tôi nằng nặc đòi để tôi ngồi phía trước cầm lái chở anh về. Anh nhất quyết không cho và ôn tồn giải thích với tôi rằng:
- Không được, em chỉ mới tập chạy xe đạp có mấy bữa, sao mà chở anh được, nguy hiểm lắm.
- Em năn nỉ anh đó, em biết chạy xe rồi, anh cho em thử chở anh đi mà.
- Thôi, để anh chở cho an toàn nè.
- Em hứa là em chỉ chạy thử xíu thôi, nếu không được thì em để anh chở về mà. Đồng ý nhé anh!
Trước sự thuyết phục tha thiết của đứa em gái nhỏ, anh tôi khó xử lắm. Anh nghĩ tới nghĩ lui, lưỡng lự mãi mới chịu bằng lòng để tôi chở anh về. Thế là lần đầu tiên tôi được chạy xe ngoài đường, được chở ai đó bằng xe đạp. Tất nhiên là tôi sướng rơn người và hào hứng khôn xiết. Tôi ngồi lên yên xe, cầm chắc tay lái, hai chân để hẳn lên hai bàn đạp vì phía sau đã có anh hai chống chân nên vững vàng lắm. Tư thế sẵn sàng, tôi bắt đầu đạp xe. Ôi đôi bàn chân tôi bị làm sao thế này, nặng trịch và không có chút sức lực gì cả! Tôi gồng mình lên như thể lấy hết sức bình sinh ra mà đạp. Anh tôi ngồi sau dùng chân giậm xuống đất giúp tôi lấy đà, luôn miệng hướng dẫn, động viên tôi. Và rồi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, nhích từng chút, từng chút một. Mặc dù tôi đã cầm thật chắc tay lái nhưng vẫn không thể nào điều chỉnh xe đi theo đường thẳng được. Hai anh em tôi cứ bị loạng choạng, lắc lư theo từng vòng quay của chiếc xe. Phải đến vòng xe thứ bảy hay tám gì đó, cảm giác chao đảo mới được giảm đi đôi chút và bàn chân tôi vơi đi sự nặng nề. Ngồi phía sau xe, chắc là anh tôi hồi hộp và lo lắng lắm với quá trình lái xe đầy khó khăn của tôi. Đến lúc tôi thật sự giữ được thăng bằng, vòng quay bánh xe trở nên đều đặn, êm êm trên đường làng rồi thì anh mới thở phào nhẹ nhõm. Còn tôi thì reo lên vì sung sướng:
- Em chở anh được rồi nhé anh. Anh thấy em giỏi chưa nè?
- Ờ em gái anh là giỏi nhất.
Anh hai khen một câu làm tôi càng vui vẻ và tự tin hơn. Ôi, thật là một buổi chiều hè yên bình và êm ả. Tôi nghe rõ tiếng chim hót véo von, tiếng lá xạc xào và cả thanh âm lách cách của chiếc xe đạp trong buổi chiều hoàng hôn còn sót lại vài vệt nắng giăng mắc trên những rặng dừa. Giữa lúc tôi đang để tâm hồn mình phiêu lãng theo từng làn gió thoảng, anh Hiếu kêu lên khiến tôi giật nảy cả mình:
- Tới đoạn dốc rồi kìa em, dừng xe lại đi bộ cho an toàn. Em mới biết chạy xe thả dốc nguy hiểm lắm.
- Anh cứ ngồi yên đi để em chạy xuống, vịn chắc vào nhé anh!
- Không được đâu…dừng lại…đừng mà em ơi.
“Rầm”. Anh tôi chưa kịp nói dứt câu thì tôi đã cho xe thả dốc xuống. Nhưng giữa chừng chiếc xe đang theo đà quán tính lao xuống dốc thì cán phải khúc cây nhỏ chắn ngang. Đến khi tôi kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì tôi thấy mình đã nằm gọn trong bụi cây ven đường. Anh tôi hớt ha hớt hải chạy về phía tôi, đỡ tôi đứng dậy và sốt ruột hỏi han:
- Thảo ơi, em có bị thương ở đâu không thế em? Có đau ở đâu không? Để anh xem nào. Ôi trời đất ơi, tay trầy trụa hết rồi, trán em sưng một cục to tướng nữa đây này. Anh đã bảo không được rồi mà, tại sao em lại không nghe lời anh thế hả em?
Ngay giây phút ấy, tôi chỉ lẳng lặng cúi đầu và đưa mắt nhìn anh. Ôi, chân anh Hiếu bị chảy máu nhiều lắm, tay thì trầy xước còn nặng hơn cả tôi. Bất giác, hai dòng nước mắt chảy tràn trên khóe mi nóng hổi, cay xè, tôi nức nở khóc. Tôi cảm thấy có lỗi lắm, tại sao lại không chịu nghe lời để mọi chuyện ra nông nỗi thế này, khiến anh trai mình bị thương.
- Em xin lỗi anh, tại em mà anh bị thương rồi. - Tôi nói trong nước mắt.
- Anh không sao, quan trọng là bây giờ về nhà ăn nói làm sao với mẹ đây.
Anh chạy lại đỡ chiếc xe đạp lên, nó đã bị hỏng khá nặng, bàn đạp rơi ra, cái rổ xe bị biến dạng, niềng xe thì bị móp méo. Anh Hiếu dắt chiếc xe đạp đi trước, tôi lẽo đẽo phía sau, lòng nơm nớp lo sợ. Tôi sợ bị mắng, sợ bị đánh đòn và thậm chí là có thể sẽ bị mẹ cấm không cho chạy xe đạp nữa. Ngay lúc ấy, tôi chỉ mong sao đoạn đường về nhà dài ra thêm ngàn thước nữa để không phải đối diện với mẹ.
- Thảo này, lát nữa về nhà em đừng nói gì cả, mọi chuyện cứ để anh giải quyết. Lần này em không nghe lời nữa là anh giận em đấy nhé!
Tôi “Dạ” trong tiếng nấc và lòng vẫn thấy bất an lắm, không biết liệu rằng anh hai sẽ ăn nói thế nào với mẹ đây.
Vừa trông thấy hai anh em ở cửa, mẹ tôi đã hốt hoảng:
- Hai đứa bị làm sao thế? Sao mà ra nông nỗi này vậy? Trời ơi, còn chảy máu nữa này. Hiếu, con chở em thế nào mà để té xe vậy hả con?
- Dạ, là lỗi của con, con không để ý nên chạy xe cán phải khúc cây trên đường nên bị ngã xe ạ. Con xin lỗi mẹ.
Vậy là anh trai tôi đã nói dối, nhận hết trách nhiệm về mình chỉ để bảo vệ tôi - đứa em gái nhỏ đã trót bướng bỉnh, không nghe lời. Kết quả là hôm ấy anh hai bị mẹ tôi mắng và đánh đòn một trận oan uổng. Một đứa trẻ tiểu học như tôi lúc ấy vừa đau vì những vết thương trên da thịt, vừa lo sợ, vừa thấy thương anh hai vô cùng. Tôi chỉ biết lẳng lặng đứng nép vào góc nhà, đôi mắt tuôn trào từng dòng suối lệ, nước mắt chảy vào khóe môi mặn đắng. Kể từ hôm đó trở đi, tôi luôn mang trong lòng một cảm giác có lỗi với anh Hiếu. Tôi giận bản thân mình khi ấy quá bướng bỉnh và ương ngạnh, không nghe lời nhắc nhở của anh. Tôi trách mình còn quá nhỏ dại và ngây ngô, chỉ biết nức nở khóc mà không dám nhận lỗi để anh trai phải chịu trận đòn oan ức thế chỗ cho mình. Đến tận bây giờ, kỉ niệm ấy vẫn là bí mật giữa hai anh em tôi, không một ai khác biết về sự thật. Mỗi lần tôi nhắc lại chuyện này và tỏ vẻ áy náy là anh lại nhẹ nhàng xoa đầu an ủi tôi:
- Em đừng tự trách bản thân nữa mà. Anh là anh hai của em, không bảo vệ em thì bảo vệ ai nữa. Với lại em bị thương một phần cũng do anh mà. Sao em lại tự trách mình mãi thế?
Anh tôi thật sự là một người anh trai tuyệt vời. Tôi cảm thấy mình là người em gái may mắn nhất thế gian này khi luôn được anh yêu thương, bảo vệ và dạy bảo vô vàn điều hay lẽ phải. Ngoài việc dạy tôi học tập, bày trò vui cho tôi chơi hay an ủi, động viên mỗi khi tôi buồn phiền, thì anh hai chính là người truyền cho tôi niềm say mê với màu áo rêu xanh của người chiến sĩ Cảnh sát cơ động, thắp lên trong lòng tôi ngọn lửa ngành rực rỡ ánh hồng. Được nghe anh hai đọc chuyện người lính, được xem vô vàn hình ảnh về những chiến sĩ cơ động hiên ngang và oai vệ, tình yêu mến của tôi dành cho lực lượng mỗi lúc một lớn dần. Không biết tự bao giờ, tôi bắt đầu tìm hiểu về màu áo xanh người lính, xem những đoạn video diễn tập phòng, chống khủng bố, bạo loạn, đột nhập, giải cứu con tin. Tôi say sưa nhìn ngắm hình ảnh những chị gái Đặc nhiệm với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng đầy bản lĩnh và kiên cường. Các chị đu dây, trèo tường, nhảy qua vòng lửa, hoàn thành mọi nhiệm vụ chẳng kém cạnh gì những đấng nam nhi cả. Ôi, thật ngưỡng mộ và khâm phục biết nhường nào! Ngọn lửa ngành trong tôi cứ âm ỉ cháy theo thời gian và rồi bùng lên mạnh mẽ vào cái ngày tôi được tận mắt chứng kiến anh tôi khoác lên mình bộ quân phục Cảnh sát cơ động. Trông anh tôi thật ngầu, thật oai vệ biết bao. Có lần tôi hỏi anh rằng:
- Anh hai này, nếu em cũng trở thành Cảnh sát cơ động như anh thì có được không nhỉ?
Anh Hiếu nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, không giấu được sự ngỡ ngàng:
- Em nói gì cơ? Em muốn trở thành Cảnh sát cơ động giống anh thật sao? Em suy nghĩ kĩ chưa đấy?
Không để tôi trả lời, anh đã nói tiếp:
- Em cũng thấy rồi đó, Cơ động vừa vất vả, vừa nguy hiểm, cường độ tập luyện rất nặng và khắc nghiệt, anh sợ là em không vượt qua được đâu. Chưa kể, Cảnh sát cơ động lại thường xuyên xa nhà, không có thời gian dành cho gia đình nhiều nữa em à.
- Em hiểu tất cả mà anh. Nhưng anh hai ơi, ngọn lửa đam mê trong em bây giờ thật sự đang cháy rất mạnh mẽ rồi ạ. Mỗi đêm trong giấc mơ em đều trông thấy cảnh tượng em được mặc vào bộ quân phục Cảnh sát cơ động anh à. Em phải làm sao đây hở anh? Em không thể nào ngừng mơ về khoảnh khắc ấy được. Em thật sự ngưỡng mộ cha và anh nhiều lắm. Em luôn ao ước được giống như cha ngày ấy và anh bây giờ, có thể mặc quân phục, cầm vũ khí và cống hiến sức mình cho Tổ quốc thiêng liêng.
Tôi vừa dứt lời, anh hai đã ôm chầm lấy tôi, giọng nghèn nghẹn bảo:
- Ôi em gái tôi. Anh hiểu cảm giác của em mà. Em đã trưởng thành thật rồi. Anh hai tự hào về em lắm.
Từ hôm ấy, anh hai bắt đầu kể cho tôi nghe nhiều hơn về những lần làm nhiệm vụ, những trải nghiệm thực tế trong quá trình công tác, chia sẻ cho tôi về bao kỉ niệm đẹp bên đồng đội, với người dân. Anh tôi kể có lần đi hỗ trợ lực lượng Cảnh sát trật tự vây bắt đối tượng cướp tài sản, anh cùng đồng đội phải truy đuổi ngay trong đêm khuya. Vì đối tượng có dao trong người nên trong quá trình đôi bên giằng co, anh đã bị hắn làm cho bị thương. Vết thương ấy nay đã lành hẳn nhưng vẫn để lại vệt sẹo dài và mảnh nơi cánh tay của anh. Còn vài vết sẹo khác ở chân nữa thì anh kể rằng do những lần giải quyết những vụ đánh nhau mà thành. Ôi những vết sẹo mà thời gian không thể xóa mờ đã hằn sâu trên da thịt người trai với lòng dũng cảm, với tâm thế sẵn sàng chiến đấu, xả thân để bảo đảm trật tự, an toàn cho xã hội, góp phần bảo vệ nền an ninh cho Tổ quốc. Anh hay thường bảo tôi:
- Nếu em đã chọn con đường binh nghiệp thì phải ra sức học tập, rèn luyện và quan trọng nhất là giữ cho bản thân một tinh thần thép, một ý chí kiên cường. Mai này, em sẽ phải đối mặt với những vụ việc phức tạp, những tình thế nguy hiểm và đương đầu với bọn tội phạm manh động. Sau những lần như thế, em phải rút ra những bài học kinh nghiệm cho mình và giữ vững bản lĩnh của một người lính, làm sao cho ngọn lửa ngành luôn cháy mãnh liệt trong lồng ngực. Người chiến sĩ Công an nhân dân - vì nước quên thân, vì dân quên mình. Phải luôn khắc ghi em nhé!
Mỗi lần kể chuyện ngành, chuyện nghề với tôi, ánh mắt anh đều rực sáng, giọng điệu đầy vẻ tự hào. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi như được nhận được nguồn năng lượng mạnh mẽ, được tiếp thêm sức mạnh to lớn, cổ vũ tôi trên con đường thắp sáng lên ngọn lửa đam mê với màu áo rêu xanh của người Cảnh sát cơ động.
Là một người chiến sĩ Công an nhân dân, tôi biết anh phải mang trên mình một trọng trách, một sứ mệnh lớn lao là bảo vệ nhân dân, giữ gìn bình yên cho Tổ quốc. Những dịp lễ, Tết, trong khi người người sum họp, đoàn tụ bên gia đình thì anh lại phải thường trực chiến đấu, canh gác nơi nẻo đường, dãy phố để bảo đảm an ninh trật tự. Bất kể đêm khuya vắng vẻ, mưa gió mịt mùng, hễ người dân gặp chuyện thì bao giờ anh cùng đồng đội cũng phải lập tức có mặt để giải quyết. Tai nạn, trộm cắp, cướp của, đánh nhau,…anh tôi đều đã gặp qua. Ngày ngày đối mặt với hiểm nguy, gian khổ lại càng hun đúc nên tình yêu ngành, yêu nghề tha thiết trong lòng người chiến sĩ. Thực hiện được ước mơ từ thuở nhỏ, được làm công việc mình yêu thích, nên anh tôi rất hăng say, tận tụy, quanh năm suốt tháng chỉ ở đơn vị, về nghỉ phép được vài lần thì cũng chỉ thấy anh quanh quẩn trong nhà. Mọi người hỏi về công việc thì anh hào hứng, kể hết chuyện này sang chuyện khác không ngớt lời. Thế mà mỗi khi chuyển sang chủ đề lập gia đình thì anh liền lúng túng:
- “Con còn bận nhiều việc, còn nhiều thứ để lo quá nên chưa nghĩ đến chuyện vợ con đâu. Còn tùy vào duyên số nữa ạ”.
Tôi vẫn hay thường chọc anh rằng:
- Anh hai mau mau có người yêu sớm đi, không khéo bị em gái anh vượt mặt đấy nhé!
Thế rồi duyên số cũng đã tìm đến anh tôi trong một ngày thu tháng tám có trời xanh mây trắng nắng vàng. Trong một lần đang làm nhiệm vụ tuần tra, kiểm soát trên địa bàn được phân công, anh tôi vô tình phát hiện một làn khói đen dày đặc bao phủ cả một vùng trời. Bầu trời mùa thu vừa mới trong xanh, dịu dàng đến thế mà bỗng chốc trở nên xám xịt, ảm đảm vô cùng. Thế rồi, anh giật mình vì những tiếng la thất thanh: “Cháy! Cháy nhà!”. Một ngôi nhà cuối phố đang bốc cháy dữ dội, khói đen mù mịt bốc lên cuồn cuộn. Anh tôi tức tốc tiếp cận hiện trường vụ việc, ra sức kêu gọi người dân xung quanh tham gia dập lửa. Giữa khung cảnh hỗn loạn, vang lên những tiếng kêu cứu thảm thiết từ trong nhà vọng ra. Mọi người nháo nhào cả lên:
- Có người ở trong nhà. Phải làm sao bây giờ? Đám cháy lớn quá.
Trước tình hình nguy cấp, anh tôi nhanh chóng tìm mấy mảnh vải vụn, thấm ướt, dùng nó che kín mặt, mũi rồi xông vào biển lửa. Ở bên ngoài, mọi người vừa ra sức tìm cách dập tắt đám cháy, vừa lo lắng không biết tình trạng anh tôi và người trong nhà thế nào. Vài phút sau, lực lượng cứu hỏa đến và đã nhanh chóng triển khai 2 lăng chữa cháy phun nước, kịp thời khống chế đám cháy, không để lan sang các ngôi nhà lân cận. Đúng lúc này, từ trong nhà, anh hai tôi bế trên tay một cô gái trẻ, phóng thẳng ra ngoài. Mọi người lập tức xô đến hỗ trợ đưa anh tôi và cô gái đi cấp cứu. Lần ấy, anh tôi bị bỏng khá nặng ở vùng lưng và tay nên phải nằm viện điều trị cả tháng trời. Chị gái may mắn được anh tôi cứu thoát khỏi vụ cháy chỉ bị bỏng nhẹ và bị ngất đi do ngạt khí. Sau khi tỉnh lại, chị lập tức đi hỏi thăm tình hình của anh tôi. Biết anh tôi bị thương nặng, chị đã tận tình chăm sóc anh trong thời gian anh nằm viện để tỏ lòng cảm kích và biết ơn anh vì đã cứu sống chị giữa lúc thập tử nhất sinh. Kể từ lần ấy, hai anh chị thường xuyên gặp gỡ nhau, có dịp tiếp xúc và trò chuyện nhiều hơn. Chị gái ấy tên là Liên, một giáo viên mầm non, trường chị dạy gần chỗ đơn vị nơi anh tôi công tác, vì thế nên mỗi buổi chiều hai người thường hẹn nhau đi uống nước và ngồi hóng gió, trò chuyện. Khi có thời gian rảnh rỗi, anh Hiếu và chị Liên cùng nhau đến nhà các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn dạy chữ, giúp đỡ các em trong việc học tập. Rồi hai người cùng Đoàn thanh niên tổ chức các đợt quyên góp quần áo, sách vở cũ để hỗ trợ cho những mảnh đời khó khăn, thiếu thốn trên địa bàn. Giúp đỡ mọi người từ những công việc thiện nguyện, hai anh chị tìm được sự đồng điệu ở nhau, họ cảm thấy rất vui vẻ, hạnh phúc khi ở cạnh nhau, cùng làm việc, cùng san sẻ. Lâu dần, hai người nảy sinh tình cảm, ngày càng gắn bó, yêu thương nhau nhiều hơn. Chẳng còn cái kết nào đẹp hơn cho mối tình đầy duyên nợ bằng một đám cưới viên mãn, chị Liên giờ đây đã chính thức trở thành vợ của anh hai tôi. Mỗi khi nhắc lại cuộc gặp gỡ định mệnh năm nào, chị vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động. Chị bảo tôi rằng:
- Thật sự lúc ấy chị đã rất tuyệt vọng, có lúc chị nghĩ mình sẽ chết em à. Xung quanh chị toàn là khói đen bao phủ, chị cảm thấy khó thở kinh khủng. Và rồi trong làn khói đen dữ tợn kia, anh hai em đã xuất hiện như một vị hoàng tử, giải cứu chị khỏi tay thần chết. - Nói tới đây, bao giờ đôi mắt chị cũng ngấn lệ, giọng nói nghẹn ngào.
Chuyện tình của anh Hiếu và chị Liên khiến tôi ngưỡng mộ vô cùng. Một cuộc gặp gỡ trong tình cảnh ngoài ý muốn đã đưa đường dẫn lối cho hai trái tim xa lạ hòa cùng nhịp đập. Hai anh chị tìm thấy ở nhau sự chân thành, sự đồng cảm và tất cả tạo nên một tình yêu ngọt ngào, hạnh phúc. Ôi, thật là mối lương duyên tiền định đẹp như trong những câu chuyện cổ tích.
Chị Liên là một người phụ nữ tuyệt vời, công dung ngôn hạnh, tài đức vẹn toàn. Chị có thể chu toàn cả công việc giảng dạy và chăm sóc gia đình. Với cha mẹ ruột, chị là người con hiếu thuận, với gia đình tôi, chị vừa là người con dâu ngoan hiền, vừa là người vợ đảm đang và là người chị dâu trên cả tuyệt vời. Chị Liên luôn rất biết cách an ủi, động viên mỗi khi tôi gặp chuyện không vui. Hai chị em tôi vô cùng thân thiết, có thể chia sẻ, tâm sự với nhau mọi điều trong cuộc sống. Đến ngay cả bí mật từ thời thơ ấu mà chị luôn giấu kín, chị cũng thổ lộ với tôi. Lần ấy, tôi tình cờ hỏi chị rằng:
- Sao chị hai lại chọn nghề giáo viên mầm non vậy ạ? Chị thích trẻ con lắm phải không?
Chị Liên trầm tư một lúc rồi trả lời tôi:
- Không như em nghĩ đâu. Thật ra ước mơ từ thuở bé của chị là được trở thành một nữ chiến sĩ Cảnh sát cơ động đấy Thảo à. Nhưng em biết không, chị chưa bao giờ dám bày tỏ nguyện vọng này cho cha mẹ chị biết cả. Chị là đứa con duy nhất, chị làm sao có thể chỉ vì theo đuổi ước mơ mà rời xa gia đình được chứ em. Chị muốn làm tròn bổn phận một người con, chị muốn được ở cạnh bên chăm lo, phụng dưỡng hai đấng sinh thành. Nếu lựa chọn con đường binh nghiệp, những lúc mẹ cha đau ốm, lấy ai kề cận ngày đêm chăm sóc thuốc thang. Chị đã phải đắn đo, trăn trở rất nhiều để rồi cuối cùng đưa ra quyết định gắn bó với nghề giáo. Nhưng ngọn lửa tình yêu dành cho màu áo rêu xanh Cơ động lúc nào cũng ngự trị trong trái tim chị, không bao giờ có thể dập tắt được đâu em ạ.
Nghe đến đây, tôi thật sự quá đỗi ngạc nhiên, không tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Hai con người có cùng chung niềm mơ ước, tình cờ gặp gỡ để rồi gắn kết với nhau một đời. Nhưng trong khi anh Hiếu trở thành một chiến sĩ Cảnh sát cơ động như mong ước thì chị Liên lại phải từ bỏ ước mơ từ thuở nhỏ của mình. Từ trong đôi mắt long lanh của chị, tôi bắt gặp ánh sáng của ngọn lửa đam mê rực cháy. Tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang tỏa ra từ sâu trong đáy mắt của người thiếu nữ, hệt như cái cảm giác nhìn vào mắt anh tôi lúc anh đang say sưa kể chuyện ngành, chuyện nghề vậy.
Chị Liên hít một hơi thật sâu rồi thở phào nhẹ nhõm như vừa trút hết bao nhiêu nỗi niềm nặng trĩu trong lòng bấy lâu nay. Chị nhìn tôi âu yếm, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi và khẽ tiếp lời:
- Thảo này, con người ta sống trên đời không phải bao giờ cũng thực hiện được tất cả những điều mình ao ước đâu em à. Trên con đường chinh phục ước mơ có vạn hướng đi, có ngàn ngả rẽ. Có thể vì một lý do, một hoàn cảnh nào đó, chúng ta sẽ không thể đi đến cuối đường, không hoàn thành được lộ trình đã đặt ra mà buộc phải rẽ sang một hướng đi khác. Tuy không yêu thích nghề giáo từ đầu nhưng từ khi được dấn thân trải nghiệm, chị đã tìm thấy những điều mới mẻ, thú vị mà ngành đem lại. Được ca hát, chơi đùa với bọn trẻ mỗi ngày làm chị cảm thấy bản thân mình như trẻ ra, lúc nào cũng lạc quan, vui vẻ và tràn đầy năng lượng tích cực. Chị nghĩ mọi điều xảy đến trong đời đều có ý nghĩa và mỗi người chúng ta gặp đều do duyên số đấy em ạ.
- Vậy là duyên số sắp bày quá chuẩn luôn rồi chị. Cảm ơn ông trời đã đưa đường dẫn lối cho hai anh chị thành đôi và có cuộc sống viên mãn như hôm nay. - Tôi tủm tỉm cười, trêu chị Liên.
- Có lẽ là vậy đấy em. Chị không đạt được ước mơ thì giờ đã có anh hai em thực hiện thay phần chị rồi. Em biết không, khoảnh khắc đầu tiên chị nhìn thấy anh Hiếu bước đến với bộ quân phục Cảnh sát cơ động trên người, chị cứ ngỡ mình đang lạc vào cõi mơ và rồi gặp được chàng hoàng tử trong mộng đấy em ạ. Giữa lúc ấy, trái tim chị đã biết rung động…
Đã kể về phút giây định mệnh ấy không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào ánh mắt chị Liên cũng ngời sáng long lanh và đôi môi nở nụ cười hạnh phúc. Bất giác, tôi chợt nhận ra một điều rất đỗi thú vị. Phải chăng những con người có cùng ngọn lửa đam mê trong cuộc sống sẽ tự khắc tìm đến nhau bằng cách này hay cách khác. Và rồi, theo nguyên lý truyền nhiệt, sức nóng của những ngọn lửa ấy sẽ được lan tỏa, nhiệt lượng được truyền ra xung quanh. Đến một thời điểm thích hợp, những nguồn nhiệt lượng sẽ gặp nhau, sẽ hòa lại thành một để làm bừng cháy lên ngọn lửa thiêng liêng, bất diệt của tình yêu ngành, yêu nghề cháy bỏng.
Ngồi dưới hiên nhà vào một buổi chiều hè đầy nắng, tôi đưa mắt nhìn vào khoảng trời xanh thẳm cao xa vời vợi. Tương lai phía trước không biết sẽ diễn ra như thế nào, nhưng hiện tại, tôi đang sống trọn vẹn trong niềm đam mê, đang đi những bước chân đầu tiên trên con đường chinh phục màu áo rêu xanh Cơ động. Mai này, cho dù có thể thực hiện được ước mơ trở thành người chiến sĩ Cảnh sát cơ động như anh tôi, hay sẽ phải từ bỏ để rẽ sang một hướng đi khác như chị Liên, thì ngọn lửa ngành mà tôi dành cho màu áo rêu xanh Cơ động vẫn cháy sáng mãi, vẫn sẽ luôn tồn tại bất diệt trong trái tim hồng bé nhỏ. Bằng tất cả sự ngưỡng mộ, lòng biết ơn, xin gửi một lời tri ân sâu sắc đối với những bậc cha anh đã sống trọn đam mê, cống hiến cả tuổi thanh xuân, thậm chí đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ Tổ quốc bình yên, mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho bao người dân đất Việt. Những thế hệ trẻ như anh Hiếu, chị Liên và cả tôi nữa, tự nhủ với lòng sẽ giữ mãi một ngọn lửa cháy sáng trong lồng ngực, sẽ nối bước cha anh viết tiếp những trang sử vàng rực rỡ, góp phần phát huy truyền thống vẻ vang của lực lượng Cảnh sát cơ động - xứng đáng là “lá chắn thép bảo vệ bình yên cuộc sống”.
Lửa Ngành Lửa Ngành - Hoa Păng-Xê