A house without books is like a room without windows.

Heinrich Mann

Download ebooks
Ebook "Lăng Thiên Mộng Huyễn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 248 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 659 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 161: Cùng Kiều Phong Giao Thủ (2)
âm Dật Hiên trực tiếp hướng Kiều Phong hỏi ngược lại, kỳ thật Lâm Dật Hiên cũng không muốn vì Mộ Dung Phục giải vây, nhưng mà vì A Chu, hắn mới tới đây cứu Mộ Dung Phục, đối với A Chu Lâm Dật Hiên vẫn là rất coi trọng, nàng thiện lương xinh đẹp tạm thời không đề cập tới, chỉ cần là Dịch Dung Thuật xuất thần nhập hóa kia của nàng, khiến cho Lâm Dật Hiên một hồi hướng tới.
- Kiều mỗ tự nhiên không có tận mắt thấy, Mã Phó bang chủ chết thảm, càng không khả năng nói cho ta, nhưng mà Mã Phó bang chủ là chết dưới tuyệt kỹ thành danh của mình, thiên hạ ngoại trừ Di Tinh Hoán Nguyệt của Mộ Dung Phục, lại có ai có thể có bổn sự này?
Kiều Phong lạnh lùng quát.
- Ngươi đã không nhìn thấy, như vậy ngươi cũng chỉ là bằng mình phỏng đoán để phán đoán hung thủ, hơn nữa hắn chết ở dưới tuyệt kỹ thành danh của mình, cũng chỉ là suy đoán mà thôi, phải biết rõ võ học thiên hạ, muốn tạo thành thương thế giống nhau có lẽ hết sức dễ dàng.
Lâm Dật Hiên cười nhạt một tiếng, nói thật, hắn cũng không hy vọng đánh cùng Kiều Phong, kiến thức uy lực Hàng Long Thập Bát Chưởng, Lâm Dật Hiên cảm giác mình thật không có vài phần phần thắng, đương nhiên, nếu như mình tu luyện Lục Mạch Thần Kiếm thành công, có lẽ còn có phần thắng, đáng tiếc hiện tại Lục Mạch Thần Kiếm của hắn mới vừa vặn tiếp xúc, uy lực đánh ra cũng không mạnh mẽ, dùng cho giao thủ cùng Kiều Phong trên cơ bản không có hiệu quả gì.
- Nhiều lời vô ích, xem ra ngươi là có chủ tâm giúp Mộ Dung Phục, chúng ta phân cao thấp a.
Kiều Phong quát lạnh một tiếng, vậy mà trực tiếp chém ra một chưởng, kình khí cường đại mang theo thanh âm rồng ngâm, trực tiếp đập vào mặt Lâm Dật Hiên.
Lâm Dật Hiên cả kinh, không nghĩ tới Kiều Phong nói đánh là đánh, cũng không biết hắn là lỗ mãng đến tận đây, hay bị lửa giận xông váng đầu, bất quá Lâm Dật Hiên cũng không có thời gian suy tính, dưới chân Lăng Ba Vi Bộ giẫm mạnh, thân hình hơi biến hóa, lập tức liền đến sau lưng Kiều Phong, sau đó một ngón tay của Lâm Dật Hiên trực tiếp điểm đầu vai của Kiều Phong, một cổ kình khí trực tiếp từ đầu ngón tay Lâm Dật Hiên bắn thẳng mà ra, trong chớp mắt liền đến trước người Kiều Phong.
Kiều Phong hét lớn một tiếng, thân thể trực tiếp xê dịch qua bên trái, sau đó quay người đánh ra một chưởng, Lâm Dật Hiên liền chứng kiến một cổ kình khí hình thành Cự Long trực tiếp vung đuôi, hướng mình đập đi qua.
Trong nháy mắt tốc độ của Lâm Dật Hiên đạt đến cực hạn, tránh thoát một kích của Kiều Phong, sau đó trực tiếp đến trước người Kiều Phong, một cước lăng lệ ác liệt trực tiếp đá ra ngoài.
Thần sắc Kiều Phong ngưng tụ, hắn cũng nhìn ra một cước này của Lâm Dật Hiên mang theo uy thế cường đại, liền vội rút thân lui về phía sau, một chân Lâm Dật Hiên quét sạch, thân hình cử động lần nữa, trực tiếp công tới thân thể Kiều Phong, vừa rồi Kiều Phong đánh ra mấy chiêu, Lâm Dật Hiên đã nhận ra, tuy Hàng Long Thập Bát Chưởng uy lực kinh người, nhưng mà tốc độ ra tay không nhanh, xuất chưởng lần thứ 2, đều có chút ngừng một cái, tuy cái dừng lại này đối với người bình thường mà nói quá mức ngắn ngủi, nhưng mà đối với Lâm Dật Hiên mà nói là một nhược điểm mười phần.
Chỉ thấy Lâm Dật Hiên cận thân Kiều Phong, quyền cước tựa như gió tật khuynh tiết về Kiều Phong, một quyền của Lâm Dật Hiên nhanh giống như một quyền, trước người bởi vì quyền quá nhanh mà xuất hiện vô số hư ảnh, trong nháy mắt phảng phất Lâm Dật Hiên có vài chục cánh tay đồng thời phát động công kích.
Tốc độ ra quyền của Kiều Phong cũng không chậm, vậy mà có thể tiếp tất cả quyền, bất quá dưới công kích nhanh chóng như thế, Hàng Long Thập Bát Chưởng của Kiều Phong không cách nào ra ngoài, mà càng làm cho Kiều Phong phiền muộn chính là, lực đạo mỗi một kích của Lâm Dật Hiên đều mạnh đáng sợ, nếu như không phải Nội khí mình hùng hậu mà nói, hiện tại chỉ sợ thực bị đánh chết, mà để cho Kiều Phong thổ huyết nhất chính là, hắn cảm giác nội lực mình công đi ra ngoài, luôn có một nửa sẽ đàn hồi trở về, đối với mình tạo thành tổn thương, mà chỉ có một nửa khác mới có thể chính thức đối kích với Lâm Dật Hiên.
Sau đó một cái hư chiêu, Kiều Phong trực tiếp bứt trở ra, một mực rời Lâm Dật Hiên tầm hơn mười trượng mới ngừng lại, vẻ mặt hắn lạnh lùng mà nhìn Lâm Dật Hiên, nói ra:
- Các hạ cũng là người Mộ Dung gia?
Lâm Dật Hiên nao nao, sau đó lắc đầu cười nhạt nói:
- Vấn đề này ta đã trả lời qua ngươi một lần rồi, còn nữa Kiều bang chủ, còn đánh tiếp như vậy, chúng ta đều lưỡng bại câu thương, như vậy đánh tiếp có ý tứ sao?
Kiều Phong cũng biết Lâm Dật Hiên nói không sai, tiếp tục đánh xuống cũng chỉ là một cái kết cục lưỡng bại câu thương, hắn thật không nghĩ tới Lâm Dật Hiên thậm chí có thực lực mạnh như vậy, xem bộ dạng của Lâm Dật Hiên, vẫn chưa tới hai mươi tuổi, hắn đến tột cùng là luyện như thế nào.
- Kiều bang chủ, sự tình Mã Phó bang chủ, ta nghĩ ngươi tốt nhất là tra một chút, lại kết luận cho thỏa đáng, còn cho ngươi một lời khuyên, cẩn thận những người trong bang các ngươi.
Lâm Dật Hiên cười nhạt một tiếng, chứng kiến Kiều Phong tựa hồ có ý dừng tay, Lâm Dật Hiên cũng là trong nội tâm vui vẻ, vừa rồi tuy nhìn như hắn chiếm được thượng phong, nhưng mà hắn tiêu hao vô cùng lớn, dùng không được bao lâu, Lâm Dật Hiên sẽ gặp cảnh lực bất tòng tâm, mà Kiều Phong bởi vì có nội lực hùng hậu ủng hộ, cho dù tái chiến một giờ, cũng chưa chắc sẽ kiệt lực, đến lúc đó thua nhất định là hắn.
Kiều Phong đứng ở nơi đó nhìn Lâm Dật Hiên trong chốc lát, mới chậm rãi nói ra:
- Việc này ta sẽ đi điều tra rõ ràng, nếu như việc này thật sự là Mộ Dung Phục gây nên, cho dù chân trời góc biển ta cũng sẽ chém giết, nếu như việc này là ta oan uổng hắn, ta tự nhiên sẽ quay về bồi tội.
Sau khi nói xong, thân thể Kiều Phong tung bay, mấy cái bay vọt liền rời đi, Lâm Dật Hiên nhìn Kiều Phong ly khai, nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Lúc này Mộ Dung Phục ở sau lưng tiến lên một bước, hướng về Lâm Dật Hiên nói:
- Đa tạ.
Lâm Dật Hiên quay đầu, chỉ thấy vẻ mặt Mộ Dung Phục âm trầm, hiển nhiên là bị đả kích lớn, ngẫm lại cũng thế, trên giang hồ thịnh truyền Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung, nghĩ đến là đánh đồng hai người, nhưng mà hôm nay giao thủ lại phát hiện thực lực hai người chênh lệch hết sức cách xa, điều này làm cho Mộ Dung Phục một mực tự cao bị đả kích lớn, mà càng làm cho hắn chịu đả kích chính là Lâm Dật Hiên, một thiếu niên tuổi không lớn lắm, nhưng lại có võ công tương xứng cùng Kiều Phong, những thứ này đủ để cho Mộ Dung Phục tổn thương tự tôn.
- Không cần cám ơn, ta mới vừa nói qua, là người khác cầu ta đến.
Lăng Thiên Mộng Huyễn Lăng Thiên Mộng Huyễn - Mặc Mộng Trần