No entertainment is so cheap as reading, nor any pleasure so lasting.

Mary Wortley Montagu

Download ebooks
Ebook "Lăng Thiên Mộng Huyễn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 248 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 659 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 159: Hàng Long Chi Uy
Chu nhẹ nhàng gật gật đầu, nhưng vẫn nhịn không được nhìn nhiều A Tử hai mắt, A Tử thấy A Chu luôn nhìn nàng, không khỏi hung hăng trừng mắt nhìn A Chu một cái, A Chu lại vẻ mặt không thèm để ý, ngược lại hướng về phía A Tử thân mật cười cười.
Đúng lúc này, trong khách sạn vốn là ồn ào đột nhiên yên tĩnh trở lại, Lâm Dật Hiên nao nao nhìn qua, lại phát hiện là Vương Ngữ Yên đang từ trên lầu đi xuống, mọi người trong khách sạn bị dung nhan của Vương Ngữ Yên hấp dẫn, trong lúc nhất thời vậy mà hết sức yên tĩnh. Mà duy nhất chướng mắt chính là Đoàn Dự vẻ mặt ân cần đi theo sau lưng Vương Ngữ Yên.
- Đẹp quá.
A Tử nhìn đến Vương Ngữ Yên, không khỏi phát ra một tiếng cảm thán.
Lâm Dật Hiên nhìn xem Vương Ngữ Yên đi xuống, nhíu mày thoáng một phát, lại không nói thêm gì, dù sao tình huống hiện tại của Vương Ngữ Yên còn không có nặng đến tình trạng không cho phép hành tẩu.
- Lâm công tử, ta muốn đi ra bên ngoài một chút, không biết được hay không?
Lúc này thái độ của Vương Ngữ Yên đối với Lâm Dật Hiên ngược lại là chuyển biến không ít, không hề như lúc trước nữa.
- Có thể.
Lâm Dật Hiên nhàn nhạt gật đầu.
- Ta đây đi ra bên ngoài một chút.
Vương Ngữ Yên tự nhiên cười nói, chậm rãi hướng ra phía ngoài, mà Đoàn Dự tự nhiên không chịu rớt lại phía sau, trực tiếp đi theo, A Chu cùng A Bích thấy thế cũng bề bộn đi theo.
Lâm Dật Hiên than nhẹ một tiếng, cũng đi theo ra ngoài, xem ra nhất định phải mau chóng đem Đoàn Dự đưa về Đại Lý, còn có tổn thương của Vương Ngữ Yên cũng phải nhanh một chút trị tốt, nếu không hắn thật sự thành bảo mẫu rồi.
- Ngươi thật giống như rất quan tâm cái cô nương kia.
Đúng lúc này, A Tử đột nhiên ở bên tai Lâm Dật Hiên nói ra.
Lâm Dật Hiên nhàn nhạt nhìn A Tử một cái, sau đó liền không hề lý đến nàng.
Lần này Vương Ngữ Yên thật không có chạy loạn, mà là đến bên hồ Tô Châu ngắm phong cảnh, Lâm Dật Hiên cũng lười đi qua, trực tiếp tìm một đại thụ muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên nghe được một hồi tiếng vang, tựa hồ có người nào đó giao thủ, mang lòng hiếu kỳ, Lâm Dật Hiên trực tiếp bay lên trời, hướng về địa phương phát ra thanh âm bay vọt đi.
Nơi đó là một khu rừng nhỏ, không quá mấy trăm trượng, Lâm Dật Hiên liền chứng kiến trên bãi đất trống có hai bóng người kịch đấu cùng một chỗ, công phu hai phe đều hết sức không tệ, trong lúc nhất thời vậy mà khó phân cao thấp.
Đột nhiên ánh mắt Lâm Dật Hiên ngưng tụ, hai người trong kịch đấu thậm chí có một cái là Kiều Phong, thật không nghĩ tới vừa rồi mới có duyên gặp mặt một lần, vậy mà ở chỗ này cùng người khác giao chiến, bất quá lúc này một người khác cũng đưa tới Lâm Dật Hiên chú ý, có thể cùng Kiều Phong giao thủ mà không rơi vào thế hạ phong, hiển nhiên cũng không phải thế hệ bình thường.
- Kiều Phong, đừng cho là ta thật là dễ khi dễ, nếu như ngươi lại không dừng tay mà nói, cũng đừng trách ta không khách khí.
Đúng lúc này, thanh niên nam tử giao thủ cùng Kiều Phong kia lạnh giọng quát.
Lâm Dật Hiên nhìn thanh niên nam tử kia, không thể không nói thanh niên nam tử này lớn lên vô cùng anh tuấn, một tiểu bạch kiểm mười phần, người này đến tột cùng là ai? trong nội tâm Lâm Dật Hiên âm thầm suy đoán, có thể cùng Kiều Phong bất phân thắng bại, trên giang hồ có lẽ có thể đếm được trên đầu ngón tay, mà trẻ tuổi như vậy đã ít lại càng ít, người này không phải là Mộ Dung Phục chứ. Trong nội tâm Lâm Dật Hiên đột nhiên dâng lên một ý nghĩ.
Quả nhiên Kiều Phong kế tiếp nói nghiệm chứng Lâm Dật Hiên phỏng đoán, chỉ nghe Kiều Phong lạnh lùng quát:
- Ngươi ra tay hại chết Mã Phó bang chủ, sinh tử đại thù, Kiều Phong liền hướng Mộ Dung công tử đòi lại....
- Đáng chết, ta nói bao nhiêu lần, Mã Đại Nguyên không phải ta giết, ngươi làm sao lại không tin?
Người thanh niên Mộ Dung Phục hừ lạnh một tiếng, đối với Kiều Phong nói, hắn là một hồi tức giận, lại là một hồi bất đắc dĩ, gần đây trên giang hồ vô số người đều chết dưới tuyệt học của mình, trong khoảng thời gian ngắn thanh danh Di Tinh Hoán Nguyệt có thể nói là thối tới cực điểm, rất nhiều người giang hồ thậm chí nghĩ trả thù Mộ Dung Phục.
- Đừng nói xạo, Mã Phó bang chủ chết dưới tuyệt kỹ Tỏa Hầu Cầm Nã Thủ của mình, dưới đời này trừ ngươi ra ai có Di Tinh Hoán Nguyệt, lại còn có ai có thể sử dụng ra thủ đoạn này.
Kiều Phong quát một tiếng, song chưởng trực tiếp đẩy ngang về phía trước, trong nháy mắt Lâm Dật Hiên chứng kiến một cổ khí kình kinh người từ trên song chưởng Kiều Phong phát ra, khí kình kia mang theo gào thét như là rồng ngâm, hóa thành một hình rồng, dùng tốc độ cực nhanh áp tới Mộ Dung Phục, những nơi kình khí kia đi qua, tất cả đồ vật trên mặt đất đều bị kình khí chi uy kia thổi mở.
Mộ Dung Phục nhìn thấy khí kình kia, đồng tử trong mắt co rụt lại, hai tay đột nhiên vươn về trước tiếp xúc khí kình, sau đó hai tay bãi xuống, chỉ thấy khí kình cường đại kia vậy mà trực tiếp cải biến phương hướng, hướng về bên trái Mộ Dung Phục bay thẳng đi, sau đó trực tiếp đánh vào một gốc cây, chỉ thấy khí kình vừa mới tiếp xúc cây đại thụ kia, thân cây đại thụ trực tiếp bị khí kình cường đại kia quấy đến nát bấy, mà khí kình sau khi đánh nát cây đại thụ kia, cũng không đình chỉ, liên tiếp đánh gãy bốn năm khỏa đại thụ, khí kình kia mới chậm rãi biến mất, mà đại thụ bị đánh gãy cũng trực tiếp ngã xuống.
- Oanh...
Năm sáu khỏa đại thụ ngã xuống, trực tiếp mang theo một hồi gió mạnh, Lâm Dật Hiên cau mày đứng ở đỉnh một thân cây, chậm rãi theo gió đang không ngừng lắc lư, uy lực Hàng Long Thập Bát Chưởng quả nhiên kinh người, một chưởng này nếu là Lâm Dật Hiên chính diện tiếp mà nói, chỉ sợ là không thể không chết.
Xem ra trước kia cùng Kiều Phong giao thủ, Kiều Phong ngay cả một nửa thực lực cũng không có dùng đi ra, quả nhiên là cao thủ đứng đầu bên trong Thiên Long, võ công chính là bất phàm, bất quá Di Tinh Hoán Nguyệt của Mộ Dung Phục cũng không bình thường, vậy mà có thể trực tiếp cải biến phương hướng một chưởng kia, tựa hồ ngược lại cùng Véc-tơ Hoạt Động của hắn có chút giống nhau.
Kiều Phong thấy một kích không trúng, trực tiếp lấn thân trên xuống, mỗi lần chém ra một chưởng, đều có chứa kình khí cường đại, kình khí kia đánh trên mặt đất, trực tiếp đem mặt đất đánh ra một cái hố, đánh trên tàng cây, có thể trực tiếp xuyên qua xỏ, có thể thấy được chưởng lực của Kiều Phong khủng bố, mà Mộ Dung Phục thì hơi kém sắc một ít, lúc này Mộ Dung Phục một mực ở vào thủ thế, bị Kiều Phong làm cho không hề có lực hoàn thủ, nếu như không phải Di Tinh Hoán Nguyệt của Mộ Dung Phục huyền diệu mà nói, lúc này sớm bị Kiều Phong đánh ngã, bất quá cho dù như thế, tình cảnh của Mộ Dung Phục cũng chầm chậm phát triển về phương hướng không tốt.
- Biểu ca!
Lăng Thiên Mộng Huyễn Lăng Thiên Mộng Huyễn - Mặc Mộng Trần