If love is a game, it has to be the hardest game in the world. After all, how can anyone win a game where there are no rules?

CODY MEYERS

Download ebooks
Ebook "Lăng Thiên Mộng Huyễn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 248 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 659 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 135: Thần Dược Chữa Thương (1)
à lúc Mộc Uyển Thanh chuyển hướng, có chút chậm thoáng một phát, thân ảnh đằng sau kia liền trực tiếp đuổi theo, sau đó nhào tới Mộc Uyển Thanh.
Ngay thời điểm hắn muốn bắt đến Mộc Uyển Thanh, đột nhiên nghe được một tiếng xé gió lăng lệ ác liệt, hướng hắn tiếp cận mà đến, chỉ nghe thanh âm kia, liền biết uy lực vật đến bất phàm, bóng người kia dưới sự kinh hãi, thân hình vội vàng lóe lên, trực tiếp lui về phía sau mấy trượng, mà lúc này hắn cũng nhìn thấy đồ vật phát ra tiếng xé gió lăng lệ ác liệt kia, một cục đá nho nhỏ, cục đá kia trực tiếp xẹt qua trước mắt hắn, lập tức đánh vào trên cây, thân cây trực tiếp bị đánh ra một cái lỗ nhỏ, mà cục đá kia chui vào bên trong thân cây, không thấy bóng dáng.
- Người nào, dám quản sự tình Nhạc gia gia ngươi.
Bóng người kia dừng lại, Lâm Dật Hiên mới nhìn rõ tướng mạo, tướng mạo người này cực xấu, cũng tạm giữ lại một chòm râu dài, trên người mặc áo choàng tơ lụa, hạ thân lại là quần vải thô dơ bẩn.
- Ngươi là ai?
Lâm Dật Hiên chậm rãi hướng người nọ đi tới, mà lúc này Mộc Uyển Thanh nhìn thấy Lâm Dật Hiên ra tay, cũng ở phía trước cách đó không xa ngừng lại, tựa hồ đang nhìn tình huống của bên này.
- Nghe cho kỹ, lão tử chính là Nam Hải Ngạc Thần tiếng tăm lừng lẫy, tiểu tử sợ chưa.
Người nọ một bộ hung ác nhìn về phía Lâm Dật Hiên, lại phối hợp bộ dáng của hắn, thật đúng có vài phần dữ tợn.
Nguyên lai người nọ là Nhạc lão tam a, Lâm Dật Hiên có chút giật mình, đồ đệ Nhạc lão tam bị Mộc Uyển Thanh giết chết, vì vậy hắn mới đến tìm Mộc Uyển Thanh báo thù, bản thân Lâm Dật Hiên ấn tượng đối với Nhạc lão tam không tính quá tốt, cũng không tính quá xấu, Nhạc lão nổi tiếng tứ đại ác nhân, nghĩ đến chuyện ác làm không ít, nhưng mà làm người cực thủ tín, trọng cam kết, có chút ngu ngốc một cách đáng yêu, có lẽ hắn chính là loại đứa nhỏ ngốc bị dạy hư.
- Nhạc lão tam trong tứ đại ác nhân, ta ngược lại là có chút nghe thấy.
Lâm Dật Hiên cười nhạt một tiếng, trực tiếp đi tới Nhạc lão tam, dưới chân Lâm Dật Hiên giẫm bộ pháp Lăng Ba Vi Bộ, cả người có chút cảm giác hư ảo, rõ ràng cảm giác Lâm Dật Hiên đi rất chậm, nhưng trong vài bước tầm đó liền đến trước người Nhạc lão tam.
- Cái gì Nhạc lão tam? Lão tử là Nhạc lão nhị.
Nhạc lão tam nghe được Lâm Dật Hiên nói không khỏi giận dữ, tranh giành hai ba vẫn là một cây gai trong nội tâm Nhạc lão tam.
- Nếu như ngươi biết rõ hắn là Nhạc lão tam, còn dám tới chõ mõm vào, có phải chán sống hay không?
Đúng lúc này Mộc Uyển Thanh ở phía xa trong trẻo nhưng lạnh lùng mà hừ một tiếng.
Lâm Dật Hiên khẽ cười khổ một tiếng, hắn xem như thấy được cá tính của Mộc Uyển Thanh rồi, hắn rõ ràng là tới cứu nàng, nhưng mà Mộc Uyển Thanh lại một bộ không lĩnh tình, bất quá Lâm Dật Hiên cũng biết, đây là mẫu thân Mộc Uyển Thanh từ nhỏ liền quán thâu tư tưởng cho Mộc Uyển Thanh, nam nhân không thể tin, cho nên lúc này Mộc Uyển Thanh có loại thái độ này, cũng không kỳ quái.
- Mặc kệ ngươi là Nhạc lão nhị hay là Nhạc lão tam, hôm nay vị cô nương này ta cứu, ngươi đi đi.
Lâm Dật Hiên nhàn nhạt nói một tiếng.
- Đáng chết, ngươi cho rằng ngươi là người nào, nói cứu liền cứu, lão tử trước tiên lấy đầu của ngươi xuống.
Bản thân Nhạc lão tam chính là một tên nóng nảy, nghe được Lâm Dật Hiên nói không khỏi giận dữ, huy vũ bàn tay khổng lồ, trực tiếp kích qua Lâm Dật Hiên.
Nhưng mà sau khi Nhạc lão tam kích tới, lại phát hiện bóng người Lâm Dật Hiên trước mắt đã biến mất, điều này làm cho Nhạc lão tam không khỏi giật mình, nhưng vào lúc này đột nhiên cảm giác được sau đầu truyền đến một hồi kình phong, sau đó liền cảm thấy một sức lực lớn đánh vào phía trên ót, Nhạc lão tam trực tiếp bổ nhào một cái, đầu thẳng tắp đập trên một thân cây.
Mà Mộc Uyển Thanh ở một bên lại kinh sợ rồi, Nhạc lão tam là ác nhân thành danh đã lâu trên giang hồ, nàng như thế nào cũng không nghĩ tới lại bị người dùng loại phương pháp này trực tiếp đánh bại, xem bộ dạng của Nhạc lão tam, tựa hồ căn bản không có sức hoàn thủ, thực lực thiếu niên này mạnh như thế nào a, lúc nào Chung Linh nhận thức một người như vậy.
Lâm Dật Hiên nhìn Nhạc lão tam ngã tới trước cây, trong lòng cũng là một hồi kích động, Nhạc lão tam ở trong Thiên Long Bát Bộ tuy không phải cao thủ đỉnh cấp, nhưng mà tuyệt đối không phải kẻ yếu, hôm nay mình vậy mà một kích đánh bại Nhạc lão tam, có thể thấy tiến bộ của mình có bao nhiêu, lúc này mình so mới lúc Thiên Long vừa vào mạnh mẽ gấp mấy lần, tu luyện nửa năm cũng không phải là uổng phí, tuy phương hướng nội công kém một chút, nhưng mà chỉnh thể trình độ của Lâm Dật Hiên tuyệt đối không kém.
- Đáng chết, ngươi vậy mà đánh lén lão tử.
Nhạc lão tam lung la lung lay từ trên mặt đất bò lên, lấy tay dùng sức xoa sau đầu, nhìn biểu lộ hắn nhe răng nhếch miệng kia, liền biết nhất định vô cùng đau nhức.
- Nhạc lão tam, cho ngươi một cơ hội, nếu như hiện tại ngươi ly khai, ta không làm khó dễ ngươi.
Lâm Dật Hiên nhìn Nhạc lão tam nhàn nhạt nói, nói thật, Nhạc lão tam có một chút ngu ngốc đáng yêu, cho nên Lâm Dật Hiên không muốn giết chết hắn.
- Đáng chết, lão tử là Nhạc lão nhị, không phải Nhạc lão tam.
Nhạc lão tam cũng không có quá để ý Lâm Dật Hiên nói, ngược lại còn nói rõ thứ tự của mình.
- Đừng nói nhảm, lăn hay là không lăn.
Ánh mắt Lâm Dật Hiên lạnh lẽo, hắn cũng không có thời gian hao tổn cùng Nhạc lão tam này, hiện tại cách thành Đại Lý chỉ có hơn mười dặm đường, hiện tại Lâm Dật Hiên thầm nghĩ nhanh chóng đưa Đoàn Dự về thành Đại Lý.
- Lão tử cắt đầu của ngươi xuống.
Nhạc lão tam hét lớn một tiếng, trực tiếp từ phía sau lấy ra một cây kéo, huy vũ cái kéo lớn kia trực tiếp cắt qua Lâm Dật Hiên.
- Muốn chết.
Lâm Dật Hiên hừ lạnh một tiếng, thò tay một chưởng vỗ xuống cái kéo kia, chưởng lực Đại Lực Kim Cương Chưởng cực mạnh, hơn nữa bản thân Lâm Dật Hiên sức lực rất lớn, cùng với Véc-tơ Hoạt Động tác dụng, trong nháy mắt Nhạc lão tam liền người mang kéo trực tiếp bị đập bay ra ngoài.
Mà Nhạc lão tam bị đập bay vẻ mặt kinh ngạc, mới vừa rồi bị Lâm Dật Hiên đánh bại, hắn cho rằng là mình chủ quan, mới bị Lâm Dật Hiên đánh lén đắc thủ, nhưng hiện ở chính diện ra tay, lại bị Lâm Dật Hiên một chưởng đập bay, điều này làm cho Nhạc lão tam có chút kinh hãi, cho dù Đoàn Duyên Khánh cũng không có cho hắn loại cảm giác cường lực này.
- Tiểu tử, hôm nay lão tử có việc, hôm nào lại đến lấy đầu của ngươi.
Lăng Thiên Mộng Huyễn Lăng Thiên Mộng Huyễn - Mặc Mộng Trần