Tôi tin những muộn phiền và thất bại đến với mình là nền tảng giúp tôi có thể cảm nhận cuộc sống ở một mức cao hơn.

Anthony Robbins

Download ebooks
Ebook "Lăng Thiên Mộng Huyễn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 248 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 659 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 35: Chức Nghiệp Thần Y (2)
hương 35: Chức nghiệp thần y (2)
Kim đồng hồ chậm rãi lược qua Hàng Long Thập Bát Chưởng, sau đó lại lược qua Bắc Minh Thần Công, cuối cùng đạt tới bên trên Kim Thân Bất Phôi.
Sắc mặt Lâm Dật Hiên đại hỉ, Kim Thân Bất Phôi đỉnh cấp, nói không chừng ngay cả đạn cũng bắn bất động.
Nhưng mà lúc này đĩa quay lại không có dừng lại, mặt Lâm Dật Hiên thoáng cái cứng lại rồi, bởi vì kim đồng hồ đã qua tuyển hạng Kim Thân Bất Phôi.
- Chúc mừng chủ nhân, ngươi rút ra chức nghiệp thần y.
Thanh âm của Tuyết Nhi vang lên bên tai Lâm Dật Hiên.
Thần y hắn có thể hiểu, nhưng mà chức nghiệp là vật gì? Chẳng lẽ trực tiếp cho hắn giấy phép thần y sao? Vẻ mặt Lâm Dật Hiên xám xịt, lần này hệ thống cũng quá không đáng tin cậy rồi.
Đúng lúc này trên bàn đột nhiên bắn ra một đạo quang mang, sau đó Lâm Dật Hiên cảm giác trong đầu mình thoáng cái nhiều hơn vô số tin tức, tuy tin tức đa dạng, nhưng mà Lâm Dật Hiên lại không có cảm giác lộn xộn, phảng phất những tin tức này vốn là tồn tại trong đầu của hắn vậy.
Những thứ này tất cả đều là tri thức về y thuật, trong nháy mắt Lâm Dật Hiên từ một điểm kinh nghiệm y học cũng không có, sau đó là quá trình trưởng thành làm thần y, hiện tại kiến thức y học trong đầu hắn vậy mà toàn bộ đều được lĩnh hội.
Khóe miệng Lâm Dật Hiên lộ ra mỉm cười, dáng tươi cười càng lúc càng lớn, cuối cùng thiếu chút nữa liệt đến bên tai.
Lần này kiếm lợi lớn a.
Lâm Dật Hiên ngửa mặt lên trời cười ha hả, thật không nghĩ tới lần này vậy mà gặp vận may, trực tiếp rút thăm được vật hữu dụng như vậy. Lâm Dật Hiên muốn thử xem năng lực thần y này như thế nào, liền trực tiếp từ trong không gian Lăng Thiên Mộng Huyễn lui ra, bất quá sau khi ra, Lâm Dật Hiên mới phát hiện hình như mình cái gì cũng không có, cho dù thần y cũng phải có công cụ a, lúc này hắn lại nhịn không được oán trách Tuyết Nhi, nếu như rút thăm được chức nghiệp thần y, sao lại không cho thần y như mình một chút dụng cụ hành nghề chứ.
Lâm Dật Hiên cái này hoàn toàn là được tiện nghi còn khoe mã, hắn nhìn nhìn hai nữ nhân một đang lâm vào ngủ say, một cái đang tĩnh tọa chữa thương, liền đứng dậy đi ra biệt thự, hắn muốn đi ra ngoài mua ít đồ trở về, nhìn xe cảnh sát đậu ở chỗ đó, Lâm Dật Hiên không có lựa chọn đi vào, ai biết những hắc y nhân kia có thể nhận thức chiếc xe này hay không, đến lúc đó tự mình đưa tới cửa, này không phải muốn chết sao? Hơn nữa theo như lời hai nữ nhân kia nói, những hắc y nhân kia là thuộc về một hắc bang trong Long thành, tại Long thành có thế lực phi thường lớn, coi như là người chính phủ cũng không dám đơn giản đắc tội bọn hắn.
Một đường đi ra khu biệt thự, Lâm Dật Hiên dạo qua một vòng các điếm thuốc Đông y, mua một ít gì đó trở về, lúc trở về đã đúng một giờ, bụng của Lâm Dật Hiên có chút đói, liền thuận tiện mua một ít thức ăn.
Sau khi trở lại biệt thự, Lâm Dật Hiên nhìn nhìn tình huống hai nữ nhân, khá tốt không có chuyển biến gì xấu, hắn trực tiếp đi đến phòng bếp, sau đó lấy ra bình thuốc mới mua bắt đầu phối dược, cái chức nghiệp thần y này thật đúng là lợi hại, không chỉ có các loại thủ pháp trị liệu, lại còn vô số cách điều chế, như mà hiện tại Lâm Dật Hiên phối thuốc chỉ là có hiệu quả hết sức tốt đối với ngoại thương, lại có thể xúc tiến bổ huyết.
Dược liệu Lâm Dật Hiên sử dụng cũng không quý báu, thậm chí có thể nói là bình thường, nhưng mà Lâm Dật Hiên dùng thủ pháp thần y điều chế, dược tính của thuốc này liền có thể phát huy đầy đủ, đây mới là chỗ lợi hại của chức nghiệp thần y.
Lửa nhỏ nung trong chốc lát, Lâm Dật Hiên đổ ra một chén thuốc, dịch thuốc dạng lỏng lóe ra màu xanh lá cây nhàn nhạt, cả chén thoạt nhìn hết sức xinh đẹp, Lâm Dật Hiên bưng chén lên, liền đi đến phòng ngủ hai nữ nhân nghỉ ngơi.
Sau khi tiến vào phòng ngủ, Lâm Dật Hiên phát hiện Lãnh Vân Vũ vậy mà đứng lên, bất quá sắc mặt của nàng vẫn là hết sức khó coi, vừa rồi nhìn còn không có phát hiện gì, hiện tại hắn vừa nhìn Lãnh Vân Vũ, Lâm Dật Hiên đã biết thân thể của Lãnh Vân Vũ có thương thế to lớn, nội phủ của Lãnh Vân Vũ nhận lấy tổn thương rất lớn, hiện tại không chết coi như là kỳ tích rồi, nếu như người bình thường bị loại thương thế này, hiện tại chỉ sợ thi thể cũng đã nguội lạnh.
- Ngươi dậy làm gì? Thương thế của ngươi rất nặng, vẫn không thể hoạt động.
Lâm Dật Hiên đem thuốc đặt ở trên tủ đầu giường, lông mày không khỏi có chút nhăn lại.
Khuôn mặt Lãnh Vân Vũ ửng đỏ, sau đó nhẹ nhàng nói:
- Mắc mớ gì tới ngươi.
Nói xong nàng liền hướng về buồng vệ sinh đi đến, lúc này Lâm Dật Hiên mới chợt hiểu.
Hắn đi đến bên cạnh Lãnh Thanh Vũ, thò tay nhẹ nhàng nâng Lãnh Thanh Vũ, muốn cho nàng đứng lên, Lãnh Thanh Vũ chẳng qua là hừ hừ, cũng không thấy nàng trợn mắt.
- Mau đứng lên, ta chuẩn bị cho ngươi chút thuốc, uống trước rồi ngủ tiếp.
Lâm Dật Hiên nhẹ nhàng nói.
- Không!
Qua một hồi lâu, Lãnh Thanh Vũ mới nhàn nhạt trả lời một câu, ngay cả con mắt cũng không có mở ra.
Lâm Dật Hiên nhẹ nhàng cười cười, quả nhiên dù là người lạnh như băng, lúc ngủ cũng sẽ hiện ra một mặt đáng yêu, hắn vội vàng nói:
- Mau đứng lên, uống xong sẽ cho ngươi ngủ.
- Ngươi rất phiền.
Lúc này đôi mi thanh tú của Lãnh Thanh Vũ có chút nhăn lại, hiển nhiên là có chút chịu không được Lâm Dật Hiên lải nhải.
Lâm Dật Hiên bất đắc dĩ, thò tay nhẹ nhàng nâng đầu Lãnh Thanh Vũ, sau đó nhẹ nhàng đở Lãnh Thanh Vũ lên, cổ tay có chút đụng chạm phần cổ tuyết trắng của nàng, một cảm giác lạnh buốt và mềm nhẵn truyền tới, thật đúng là lạnh a, xem ra Lãnh Thanh Vũ mất máu nhiều lắm, ngay cả thân thể cũng có chút lạnh.
Lâm Dật Hiên liền tranh thủ đưa chén thuốc tới bên miệng Lãnh Thanh Vũ, sau đó nói:
- Há mồm!
Lúc này Lãnh Thanh Vũ ngược lại rất nghe lời, mơ mơ màng màng liền mở môi anh đào mất đi huyết sắc ra, Lâm Dật Hiên chậm rãi cho nàng uống thuốc.
- Thật đắng!
Lăng Thiên Mộng Huyễn Lăng Thiên Mộng Huyễn - Mặc Mộng Trần